<?php the_title(); ?>

Bản Chất Của Đĩ

06.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,50/5 (128 đánh giá)

Truyện: Bản Chất Của Đĩ

Tác giả: Hai Mặt
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Nội dung:
Truyện xoay quanh cuộc tình của 1 cô cave đình đám và 1 anh chàng sinh viên.

Ngoài ra còn có sự xuất hiện ấn tượng của các kiều nữ LX như Sami, Linh DJ, Hồng Ngựa, Nhi Cây Trâm, Thỏ Ngọc…

Mỗi người có 1 cá tính riêng, chẳng hạn:

- Linh DJ: trùm nhiều chuyện.
- Sami: chúa lanh chanh, ngoài ra còn rất lẳng lơ.
- Ngọc Dao Lam: thẳng tính, nóng nảy.
- Hồng Ngựa: suy nghĩ chu đáo, hay lo xa.
- Nhi Cây Trâm: thông minh, nguy hiểm

Có sự xuất hiện của các thành viên LX như: Eva, Thằng Hề,…(thứ lỗi đã không xin phép)
cũng như những tư liệu thực tế.

Tôi chỉ có 1 mong muốn nho nhỏ đó là truyện được làm đại diện tiêu biểu cho diễn đàn (chỉ là mơ ước thôi nhé)
truyện chỉ dừng lại ở mức quan hệ như Xin lỗi, em chỉ là con đĩ hoặc cho em một điếu thuốc (thực ra có bựa hơn 1 tí)

Cuối cùng không yêu đừng nói lời cay đắng, hãy chú ý theo dõi.

Chương 1: “Mười nghìn, đi không em?”

“Mười nghìn thì mày ra ngoài kia đút cột điện!”

Đó là câu nói sốc nhất trong cuộc đời tôi từng được nghe khi đám bạn tôi chọc ghẹo 1 cô gái bên kia đường.
Cô gái này lớn hơn tôi 5 tuổi.
Tất cả những vẻ đẹp tôi được chiêm ngưỡng trước đó đều biến mất khi tôi trông thấy chị.
trái tim tôi như trôi ra biển lớn, đôi chân dường như cũng không còn đứng trong không gian này nữa.

Chị mặc váy đen ôm sát người, trễ ngực.
Tựa lưng vào tường, chân phải co lên, đôi giày cao gót tiếp xúc với mặt tường , điếu thuốc lá hờ hững trong tay. Hữu ý hay vô ý, tư thế này đã khoe được cắp đùi hớp hồn và vòng 3 căng tròn.
Tôi đánh giá: đây là thân hình mà bất kì thằng đàn ông nào cũng phải…chào cờ.

Phải nói là trong ngẫu nhiên, tôi ngắm nghía phần cơ thể trước nhất.
Nhưng khi trông thấy khuôn mặt chị, tôi bị hút hồn bởi đôi mắt.
Đôi mắt không trong veo vẻo hay to tròn ngấn lệ như trong các tiểu thuyết vẫn miêu tả.
Mắt chị hơi xếch, kẻ đậm, chải mascara thoạt nhìn có cảm giác hung dữ.
Chỉ là, tôi lại chết mê chết mệt cái vẻ đẹp “hổ báo” này.

Những người qua đường đều hơn một lần ngoảnh lại. trong đầu tôi ko nén dc thắc mắc. “chị là ai?”
“lạy chúa tôi! Hot girl Đà Lạt” – một thằng lẩm nhẩm.
Cả đám ngây ra như phỗng , từ phía này nhìn lại, thân hình chị mảnh mai như 1 chữ “s”.
Tôi chỉ biết rằng đó là 1 người đẹp, 1 người đẹp nhất trong số những người tôi từng gặp.

Giữa phố phường tấp nập xô bồ, bóng hình yểu điệu nổi bật cùng với làn khói thuốc. dễ khiến người ta không uống mà say.

Bất giác nhớ lại câu nói đầu tiên thốt lên từ cặp môi hồng.
“mười nghìn thì mày ra ngoài kia đút cột điện!”
Tôi bỗng thấy một chút xót xa.
Người con gái có thể thốt ra lời nói như trên, lai lịch thế nào, dĩ nhiên tôi cũng đoán được.
Chỉ là, tôi không ngờ chị có thể tuỳ hứng “xuất khẩu” như vậy.
Rõ ràng đó là một cô gái rất đẹp, nhưng ngôn ngữ quá mức “trần trụi”.
Hai từ “trần trụi “tôi dùng chẳng sai. Vì chị là đĩ.

Đêm hôm đó tôi lại mất ngủ. một phần vì nghĩ đến cái váy ôm bó sát, tôn lên vòng mông tròn lẳng.
Một phần vì nghĩ đến người con gái sành sõi , chắc hẳn đã dày dạn kinh nghiệm trong nghề.
Ngày hôm sau , không nén được thắc mắc , tôi bèn lân la gợi chuyện với thằng Mập – đại ca trong nhóm.
Giọng thằng Mập đầy kích động: “Thắm đường Đào Duy Từ, nghe dân chơi Đà Lạt đồn nhiều lắm mà đến nay tao mới được gặp. đây mới đích thị là ngọc trong đá. tàu nhanh 1 củ, làm tình chuyên nghiệp, cỡ như mày mới chui vô 5 phút đã phải chung tiền rồi khà khà , khà” đôi mắt nó ánh lên vẻ thèm thuồng.

Dày công tính kế gợi chuyện, lại còn liên tục mua đồ ăn nước uống cho thằng bạn khốn nạn, cuối cùng tôi đã nắm được chút ít thông tin về người đẹp:

Thắm khá có tiếng trong giới đĩ điếm , được coi là đĩ của đĩ.
Xuất thân là điếm sài gòn, gái nhảy vũ trường Đêm Màu Hồng đình đám, không hiểu sao đang yên đang lành lại dạt lên Đà Lạt kiếm sống.
Thường chỉ cặp với đại gia nhưng thi thoảng cũng đi khách ngoài.
“Công việc” bận rộn nên không dễ dàng hẹn được , mấy gã anh của thằng Mập cũng quen biết chị , nhưng hình như chưa “mua bán” bao giờ.

“chắc vì giá mắc quá đây “tôi buột miệng khi thằng Mập đang kể chuyện.
“mày hỏi nó ấy!” thằng Mập nói tỉnh bơ.
Tôi không vừa lòng lắm với chữ “nó” mà thằng bạn chết dẫm dành cho chị , nhưng cũng không tiện chỉnh lưng.
Im lặng một chút , thằng Mập bỗng cười rộ “tết có tiền , tao mày gom lại chắc đủ để phang 1 phát , há há há “
Tôi thừ người ra , trong lòng bực bội , dẫu biết thằng bạn tôi là một thằng “mất dạy từ trong trứng” nhưng nghe nó nói vậy tôi chỉ muốn đấm ngay cho nó 1 quả.
Tôi đâm ra bực mình , chắc tôi bực vì nữ thần của tôi có thể dễ dàng bị chiếm hữu bởi 1 thằng bệnh hoạn nào đó có tiền.

Buổi tối hôm sau , tôi đứng bên kia đường, nhìn Thắm bước lên chiếc ô tô bóng loáng. đôi giày cao gót nện lên mặt đường, tạo cho chị dáng đi uyển chuyển.
Bộ váy đen tệp với màu xe, trông chị như một diễn viên thành đạt bước ra khỏi buổi họp báo.
Tôi có cảm giác Thắm cũng đưa mắt về phía tôi. Cái nhìn như soi xét một thằng đần.
Chiếc ô tô lăn bánh, để lại bên vệ đường 1 mẫu thuốc tàn.
Đời của đĩ là như vậy. trong mắt người khác thật cao sang quyền quý , nhưng trong lòng ai biết có nhục?
Muốn một đêm bên chị, tôi phải trả bao nhiêu?

Chương 2: Trong sự bao dung của màn đêm.

3 ngày liên tiếp , tôi lựa chỗ ngồi thuận lợi nhất trong quán café Cát Tường, từ đây nhìn sang bên phía đối diện , chính là khúc đường Đào Duy Từ.
Chỗ này tôi “bao trọn gói” mỗi ngày mấy tiếng đồng hồ , 3 ngày liền chờ tới khuya rất khuya mà mãi vẫn chưa thấy tăm tích bóng hồng.
Hay là chị ta chỉ xuất hiện 1 lần trong đời , rồi theo chiếc xe con hôm nọ biến mất khỏi thế gian luôn rồi?

Điện thoại đổ chuông , là thằng lẻo mép nhất lớp tên Teo gọi.
Tôi chẳng buồn nhấc máy.
Nó gọi đến cuộc gọi thứ 4 , tôi mới miễn cưỡng trả lời.
“ê, Bốn Mắt , mày đang ở đâu?”
“đang ngồi quán nước học bài thôi”
“qua bên Perfect (tên quán net) làm trận Dota nghe“
“không rảnh!” tôi không thích cái giọng chanh chua như ra lệnh của thằng Teo.
“thằng Mập kêu mày mà không qua thì…” chưa kịp dứt lời , tôi đã dập máy.

Chửi thầm mấy tiếng trong miệng , tôi chợt nhận ra có ở đây lâu hơn nữa thì khả năng bắt gặp Thắm vẫn ít ỏi đến đáng thương.
Liền liên tưởng đến cảnh tượng chị ta qua đêm cùng 1 lão đầu hói trong 1 khách sạn sang trọng.
Ruột gan tôi muốn lộn ngược.
Tới quán net quen thuộc phải đi qua đoạn đường Trần Phú trước nhà thờ con gà.
Bên lề dòng xe cộ inh ỏi tấp nập , tôi lê từng bước dọc theo vỉa hè trải đá trắng phau.
Màn đêm đen kịt , tương phản với ánh sáng vàng nhạt phát ra trên các bóng đèn đường.
Tôi bỗng nép sát vào dải hàng rào trắng của khu văn hoá thể thao, trên những mũi sắt nhọn hoắt, dây leo quấn quanh chằng chịt , đẹp đẽ và man dại.
Hằng đêm tôi đi ngang qua đây, bắt gặp những đôi tình nhân hò hẹn trong góc vắng.
Nhưng, đêm này sao vắng người lạ.

Trong bầu không khí thoáng đãng , đột nhiên đưa tới làn khói thuốc.
Trái tim tôi co quắp lại.
Cô gái váy đen ngồi lặng lẽ dưới bóng cây, bầu bạn cùng những loài dây leo hoang dã.
Cặp chân trắng muốt, dài bất tận dường như khiến cô khó lòng thu mình vào 1 góc, đành phải để nó tuỳ ý xoã ngang đường, chặn mất lối đi của tôi.
Tôi đưa mắt nhìn.
Vẫn y như lần đầu tiên, khuôn mặt Thắm hiện lên vẻ bất cần, nhất là mỗi khi chị kề môi vào điếu thuốc. tôi nghĩ phải học 3 năm chị mới hút được thành thạo như vậy.
Cặp mắt xếch hơi rũ xuống. trông chị đượm một nét từng trải và thương đau.
Tôi có cảm giác , Thắm đã có một ngày “làm việc” thật mệt mỏi.
và chị lặng đi trong sự bao dung của màn đêm…

Chân tôi không bước thêm được một bước nào nữa. lòng tôi khấp khởi vui mừng nhưng ngoài mặt lại trơ ra như tượng gỗ.
Thắm tiếp tục rít thuốc , nhả ra những cụm khói thật dài.
Đôi mắt xếch như coi khinh người khác, chuyển sang ngắm nghía tôi từ đầu tới chân.
Đêm khuya sương lạnh, chị chỉ độc mỗi tấm váy mỏng. nhưng nhìn dáng điệu chị , không hề giống 1 cô gái yếu đuối đang run rẩy nép vào góc tường.
Ánh mắt chị khiến tôi lạnh run.
“nhìn đủ chưa?” – Thắm hời hợt hỏi.
Tôi bỗng thấy mình giống như 1 kẻ chuyên rình trộm bị người khác bắt quả tang. Luống ca luống cuống không biết làm thế nào.
“em…em chỉ..chỉ đi qua thôi” vỏn vẹn có mấy chữ đó lắp ba lắp bắp trong miệng tôi.
“tốt thôi” – chị thản nhiên thu đôi chân dài, nép vào mình, một tay kéo váy lại ngay ngắn.

Thế có chúa trước đó tôi không hề nghĩ gì xa xôi , nhưng lúc này hành động của chị khiến tôi nóng bừng.
Tôi khẽ đằng hắng 1 tiếng , bước nhanh qua chị. Tôi đã chờ 3 ngày để được gặp chị , nhưng đến khi chạm mặt tôi lại sợ và muốn chuồn đi thật mau.
Bỗng cái giọng Sài gòn của Thắm gọi giật lại “ê, chị thấy cưng quen quen”
Chữ “cưng” của chị xướng lên như 1 nốt nhạc cao khiến tôi xao xuyến lạ.
Tôi hồi hộp đáp:
“mấy hôm trước em có nhìn thấy chị trên đường”
“ồ, thảo nào , nhìn cưng khờ khờ vui nhỉ” đôi môi hồng bỗng nhoẻn miệng cười.
Tôi suýt nữa té xỉu.
“dạ…?” nghĩ mãi cũng chẳng hiểu nổi cái mặt tôi khờ khờ thì có liên quan gì ở đây.
Tôi cười gượng “mặt em lúc nào chả ngu ngu” dường như tay chân thừa thãi quá , tôi đành đưa lên đầu gãi gãi.

Chị Thắm nhếch môi , gật đầu , rồi hàng lông mi cong vút rũ xuống.
Không nói thêm một lời!

Chương 3: Khốn nạn! lũ điếm ganh ghét nhau.

Tôi âm thầm gom góp tiền.
Bởi vì trước giờ tôi ít có dùng đến tiền vả lại được tiếng là con ngoan nên bố mẹ cũng khá “hào phóng”. dành tiền ăn sáng, dè xẻn tiền tiêu vặt, cộng với đập heo đất, vay mượn bạn bè , 1 tuần sau tôi có trong tay 2 triệu ruỡi.
tôi tính, sẽ dùng số tiền này để vào XO. Tôi rất muốn tiếp xúc với 1 thời quá khứ của chị.
Đêm chủ nhật.
Mọi việc tiến hành rất suôn sẻ.

Chẳng là Tôi có đứa bạn bỏ học lâu ngày , nay làm DJ trong bar , có nó chỉ dẫn giải thích , tôi bình yên kiếm được 1 chỗ ngồi vắng vẻ, tránh xa tiếng nhạc ầm ĩ.
Các cô tiếp viên váy ngắn cũn cỡn , ngực khoét sâu hoắm lúc nào cũng lượn là lượn lờ.
Tôi hơi ngại ngùng , nhưng cũng ko kém phần kích thích.
Lần đầu đến cái chốn ăn chơi này , tôi thấy chẳng thoải mái chút nào.
Mới ngồi có một lát mà đầu óc đau nhức.
Tôi đưa mắt quan sát toàn cảnh vũ trường , người đông lố nhố , nhưng tuyệt không thấy tăm tích Thắm.
sau những màn nhảy múa bốc lửa, thình lình tiếng nhạc hơi lắng xuống , nhường chỗ cho tiếng ai đó hét lên qua micro: “wow, đêm nay XO thật hoành tráng , đều là khách quen cả, các bạn đã high hết chưa?”

Mọi người đều bu lại hướng đó, trông như bầy ong vò vẽ bám bên ngoài tổ.
rất đông khách khứa cả gái lẫn trai , từ người đang nhảy đến người đang ngồi quầy đều hô lên 1 cách điên cuồng.
““high, high, high..”
Tôi thấy khó chịu , cũng chả hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Nhưng cái giọng DJ đang nói qua micro rõ ràng là của thằng Ty rapper – bạn chí cốt của tôi rồi.
Tiếng nhạc ầm ĩ rung cả sàn nhà.
Trong ánh đèn chớp tôi khó mà nhìn kĩ từng người , làm sao biết được đâu là Thắm?
“lắc đi , lắc nữa đi , các em đâu , sexy dance!” – lại tiếng hô kích thích của thằng Ty, mấy mươi con người hò hét điên cuồng.
Được một lúc thì lại nghe “và đêm nay , cần phải trao giải cho một người nổi bật nhất , hú hú hú , ai nào? ai nào? Các em đâu”
Khách khứa gào to phấn khích, những thân hình nóng bỏng quấn lấy nhau.

Tôi cũng ko dằn được kíich thích , phải đứng dậy ngó.
“bụp” ai đó bật nút sâm panh , rượu đổ xối xả , rồi từ nhiều hướng khác , hàng loạt các chai sâm panh liên tiếp được khui , số rượu đó tắm khắp mình các vũ nữ.
Tôi chặc lưỡi, ở đây họ dùng sâm panh để tắm.
các cặp đôi , cặp ba trai gái ôm lấy nhau như phê thuốc. họ nhảy nhót điên cuồng , tưởng muốn bay lên tới nóc.
Tôi nghĩ , thế nào cũng cắn cả mớ thuốc.
Một vũ nữ váy áo ướt nhèm bết hết cả vào cơ thể, dường như phê quá, giật lấy micro gào lên “gái trinh 28 , sinh lực dồi dào , cho không! mê tơi! mê tơi! Nuôi em đi , nuôi em đi! hú hú , lên xe , xuống xe, lắc trái , lắc phải, xếp hàng đi iiiiiiiiiii”
Chữ “đi “cuối cùng cô ả kéo dài thênh thang. đầu óc tôi muốn quay cuồng theo.
Tôi nhìn quanh , bên trong XO này sớm đã phát cuồng phát dại , hình như không ai còn lí trí.

Rồi tôi lại nghe tiếng micro kêu “lộp bộp” chắc hẳn có người đang giành giật.
Tiếng cười của thằng Ty vang lên “haha, trinh cái lỗ rún! high chưa? High chưa? Phát boa đi nào các anh , phát boa! Phát boa! Phát boa! “
Phụ hoạ thêm cho lời của DJ , từ vũ nữ đến phục vụ mặt mày “mê tơi” – theo đúng ngôn ngữ của cô gái ban nãy.
Ai cũng hú hét “phát boa! Phát boa! “cả vũ trường toàn là “phát boa , phát boa! “
Tôi nhìn thấy mấy tờ polime dúi vội vào ngực áo vũ nữ và phục vụ , bất kể trai gái.
Chốn vũ trường là đây sao? tôi than thầm.
Chợt , tôi thấy thằng Ty leo lên thành lan can, ở vị trí cao nhất , nó đưa một tay lên đầu vẫy vẫy nhịp nhịp: “cô gái nóng bỏng của tôi ơi…” kéo dài giọng chừng vài giây “kia rồi , là cô gái kia, so sexy!” nó thở ra.
Tôi có cảm tưởng nó đang là hát chính của nhóm likin part.

Ánh đèn pha sáng loà ngay lập tức chiếu thẳng về nơi nó chỉ. trong ánh đèn mờ quay cuồng của vũ trường. chỉ một mình nơi đó nổi bật.
Tôi nhìn thấy vóc dáng cao , thon gọn , vòng mông hấp dẫn muốn tức cặp mắt.
Một bầu ngực trắng muốt lồ lộ hiện ra đằng sau lớp váy liền thân mỏng tanh.
Bộ váy đỏ xẻ quá ngực , óng ánh kim tuỵến.
Mọi người hú hét điên cuồng.
Nuốt cái ực , tôi thầm nhủ “Thắm đến đây , để là người nổi bật nhất”
3 lần tôi gặp chị , 3 lần chị mang 1 vẻ quyến rũ riêng, giết người theo những cách khác nhau.
Lần thứ nhất là váy đen , xẻ gấp lưng, giày cao gót dây bản lớn cao 1 tấc rưỡi, chị như gái đứng đường 20 năm trong nghề.
Lần thứ hai cũng váy đen , có tay ngắn , cổ áo trái tim đủ để che đậy vòng 1 vừa vặn , nhưng phần dưới ngắn không thể ngắn hơn. Chị như một cô điếm đã chịu đủ ê chề tủi nhục.
Lần thứ ba , xuất hiện với bộ váy đỏ rực để trần nửa ngực, lấp lánh kim tuyến , tôn lên nét đẹp quý phái , chị như một kiều nữ thành danh.

Tóm lại , tôi có cảm giác bất lực , chỉ dám đứng xa ngưỡng mộ.
Chị có dáng đi thướt tha uyển chuyển , tương phản với cảnh hỗn loạn nơi đây.

Nhạc giảm nhẹ bớt , để nhường chỗ cho DJ trao quà.xung quanh rộ lên tiếng bình phẩm , nhưng tôi không tài nào nghe rõ ràng được. một vài cô gái hấp dẫn chỉ trõ , có cô còn bĩu môi.
Cái chốn ăn chơi này là vậy , cũng toàn là đạp lên nhau mà sống.
Tuy Thắm đã rời xa nơi này , chỉ quay lại với vai trò một người dưng, nhưng vẫn còn lắm kẻ ghanh ghét đố kị.
Tôi bỗng thấy giận thay cho chị. hình như ai ghét chị đều là kẻ thù của tôi.kể từ lúc này!

“quả nhiên là the queen của đêm nay, nhìn em mê li!” – thằng chết tiệt gào lên phấn khích.

Chỉ im lặng chừng vài giây , rồi đâu lại vào đấy , khách khứa chơi bời thả cửa , vũ nữ nhún nhảy gợi dục.
Còn tưởng phần thưởng cho nữ hoàng hộp đêm là vương miện hay kim cương gì, té ra là một chai rượu ngoại.

Trong sự kích thích , hò reo của rất nhiều người. “nữ hoàng một đêm” rồi cũng vin lan can bước xuống sàn , bắt đầu những điệu nhảy gợi tình.

Thắm đã từng là gái nhảy , vài năm bỏ nghề không đủ để chị quên đi “kĩ năng sinh tồn” trước đó.
Ngắm nhìn chị nhảy múa từ xa , bộ váy đỏ rực rỡ liền thân bó sát, những đường cong hấp dẫn chạy dọc theo cơ thể từ phần ngực đến tận gót chân. Đặc biệt là những động tác giật lắc dường như đang cố tình khoe khoang mông nở , eo thon.
Tôi nghĩ chị là một người thông minh lắm , biết tận dụng nhan sắc của mình để dìm chết tất cả đàn ông!

Tiếng nhạc dập inh ỏi. tôi không quen , nhưng cũng ráng kêu đại ít rượu uống cho vừa lứa với người ta.cảm giác cứ uống vào là lại thấy buồn nôn.
Cả vũ trường sôi động như chưa bao giờ được như thế. tôi chắc mẩm cú này công an thành phố mà ập vào thì ngày mai lên báo cả đám.
Rồi sẽ có những cái tít giật nổi như: “phát hiện số lượng lớn thuốc lắc ở vũ trường XO” hay “vũ trường thác loạn, các bạn trẻ nghĩ gì?”

Đứng dậy , liếc mắt về phía chính giữa sàn nhảy. chị Thắm đang quay cuồng, áo dây xộc xệch. bộ dáng này làm tôi liên tưởng chị với nữ minh tinh Phạm Băng Băng của Trung Quốc.
Nhìn phần da thịt lồ lộ, cả người tôi nóng bừng.
Mặc dù tôi không muốn chút nào, nhưng đám đàn ông vẫn nhìn Thắm bằng con mắt ứa máu khát thèm.

Tôi lắc lắc đầu , bước nhanh về phía WC
Trước khi khép cánh cửa còn nghe loáng thoáng có giọng nữ rúc rích: “mê li, mê li viên thuốc màu hồng”.

Loay hoay cả chục phút , tôi mới tống ra hết những thứ vừa uống.
Nào tôi có biết rượu bia gì bao giờ. đêm nay hăng quá tôi quất cả hai. May mà chưa uống được bao nhiêu nếu không xỉu luôn trong toilet rồi.

Vừa mới bước ra khỏi nhà vệ sinh tôi đã đâm sầm vào 1 người, một mùi nước hoa trộn với mùi rượu mạnh xộc thằng lên mũi , tôi ngạt thở đến mức quay cuồng.
Chưa nhìn rõ người, đã cảm giác thấy hai cánh tay mảnh dẻ quờ quạng chụp mặt , bá cổ tôi.

Đến khổ , lại là một kẻ máu me đến say be say bét. mà nói đúng ra, phải là một cô gái.
Cô gái này cao hơn tôi , chắc cũng gần 1m8 cơ đấy , mái tóc đen xoã dài xuống vòng ngực gợi mở đằng sau lớp váy 2 dây đỏ.
Cô ả đột ngột khuỵa xuống sàn.

tôi la lên thất thanh “là chị!”
bao nhiêu là rượu bia trong phút chốc như một cơn lốc cuốn phăng ra khỏi đầu. tôi tỉnh cả người lật đật đỡ chị Thắm dậy.
chị vừa ngồi vững , đột ngột co người một cái , nôn thốc nôn tháo ra cả sàn nhà.
2 từ khó chịu không đủ để diễn tả cảm giác của Thắm lúc này.
Nhìn chị nôn mửa đến rũ ruợi cả đầu tóc , tôi phát hoảng toan gọi ai đó tới giúp. Nhưng tiếng nhạc quá ầm ĩ , khu WC lại chỉ có mình chúng tôi.
“chị Thắm , chị sao vậy? đỡ hơn chưa?”
Thắm không đáp lời , tay trái nắm chặt lấy bắp đùi tôi , như đang tìm một điểm tựa.
Tôi biết lúc này chị đang nguy kịch lắm.
Tôi nhớ ngày xưa những lúc như thế này.mẹ thường xoa lưng cho tôi dễ chịu , tôi cũng y như vậy mà làm với chị. nghĩ rằng sau khi nôn xong chị sẽ khá hơn.
“không sao rồi , yên tâm đi, chị cứ nôn một lát là khoẻ lại ngay”- tôi vỗ về.
Sau một thời gian ngắn , cả người Thắm mềm nhũn , lịm đi.
Áo váy xộc xệch , tôi đỏ mặt kéo dây sửa lại ngay ngắn giúp chị.
Xin thề, trong đầu tôi không hề có một chút tục niệm.

Đúng lúc này thì ngoài cửa có tiếng bước chân.
Một ông khách tuổi ngoài 50 , mặc quần tây áo sơ mi, đeo cặp kính mạ vàng, trông rõ ra dáng tri thức hớt hơ hớt hải chạy vội vào.
“ôi , học trò bé bỏng của anh , em làm sao thế này”-mặt ông ta tái nhợt.
Tôi muốn cười mà không còn tâm trí đâu để cười. cũng càng không hiểu vì sao ông ta gọi chị là “học trò”.
Có lay gọi mãi thế nào , chị Thắm cũng ko có phản ứng. mặt chị xanh lét , thở hồng hộc như người thiếu ôxi, đôi môi thâm tím.
Ông khách trí thức thấy tình hình bất diệu , hai bàn tay run lẩy bẩy , miệng ko ngừng thốt ra những câu vô nghĩa.
“cục cưng, cục cưng chết rồi , thôi rồi , hay là do viên thuốc, là thuốc rồi”
Lão ta đỡ mãi không nổi Thắm, tôi đã nghe thấy lão nhắc tới “viên thuốc”. bây giờ thì tôi đã hiểu. lũ người ăn chơi này cắn thuốc vô tội vạ, lại còn làm liên luỵ đến chị nữa.

“này, chú tránh ra , mau ra ngoài kia gọi người đi, để đấy cho cháu” tôi quát to.
Lão già này đầu hói , răng vàng , giống mấy vị giáo sư tiến sĩ thường thấy trên truyền hình, nhưng chắc ít ai biết lão toàn làm những việc tồi bại. chẳng hạn như chơi thuốc, chơi đĩ.
Tôi dìu được chị Thắm ra đầu hành lang, miệng la gọi “này, ở đây có người ngất xỉu”
Đám đông dần dần chú ý đến chúng tôi, liếc thấy dáng người rũ rượi thảm hại của Thắm, họ đứng trơ mắt ếch.
Mẹ kiếp lũ người vô cảm.

Khi chị còn hấp dẫn và khêu gợi , biết bao gã lân la tán tỉnh.
Giờ như cái xác không hồn , chúng nhìn bằng đôi mắt đầy ghê sợ.
Tôi đành một mình dìu chị ngồi tựa lưng vào ghế nệm.
tiếng nhạc tắt hẳn, thằng Ty lật đật mang đến một cốc sữa
“uống đi, sữa có thể giải độc”
Khó khăn lắm mới ngửa mặt , đổ vào miệng chị một chút. uống tới đâu chị vẫn một mực nôn ra hết.
“bọn mày cho chị Thắm uống thuốc gì?” – tôi muốn nổi điên.
“1 viên hồng , ở đây ai cũng dùng , có làm sao đâu “– Ty phân trần.
Tôi nhìn

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
Tình Học Trò
Như Một Cơn Gió Lạ
Đã Nói Lời Tạm Biệt