Truyen

Bạn Đồng Hành

27.10.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,85/5 (48 đánh giá)

Truyện: Bạn Đồng Hành

Tác giả: HoangX
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Như một sự vô thức, nhìn thẳng vào mắt em tôi như con tàu bị đắm trong đó mà không thể thoát ra, bàn tay tôi không cần sự chỉ đạo cũng não bộ cũng tự nhiên đưa lên vuốt vài sợi tóc còn vương trên trán em. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào em một cách thoải mái như vậy. Đôi lông mày hơi xếch, làn tóc đen , đôi môi đỏ hình trái tim, gò má hơi cao, làn da trắng ngần trên khuân mặt hình trái xoan làm em đẹp lạ kỳ…

- Còn… – Tôi định hỏi “còn gì nữa không” nhưng khi chữ “còn” chưa phát hết ra khỏi môi thì em đã cướp lời tôi.
- Và để hôn một người đàn ông lạ.

Chap 1:

Câu chuyện tôi sắp kể ra đây các bạn có thể tin là thật, là bịa, hay là nhảm cũng được. Tôi chỉ xin tường thuật lại với lời văn của mình một cách chân thực nhất có thể. Có thể có một vài sai sót nhưng mong các bạn rộng lượng không để ý mà bỏ quá cho.

Các bạn ạ. Tôi là một trong những dân mê phượt (ngày xưa chúng tôi không gọi là thế), cách đây gần chục năm khi tôi còn là sinh viên và đang rảnh rang thì tôi cũng mê xách xe đi khám phá những miền đất lạ lắm. Nhưng hiện tại sau khi ra trường và lao vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền, với những bon chen vật vã của cái xã hội xô bồ này thì cái thú vui đi phượt của tôi cũng đành dẹp sang một bên, và nó tắt hẳn hoàn toàn khi tôi lập gia đình mà vợ tôi thì *** mê phượt tí nào cả.

Hôm ấy, khi mà vợ tôi đi công tác đã sang ngày thứ 3, tôi thì hiện cũng chả có việc gì phải đến công ty do tình hình thua lỗ, đến cũng chả có việc mà làm (đang thời khủng hoảng mà). Lúc này cảm giác cô đơn bắt đầu xâm chiếm lấy tôi, tôi bèn lấy điện thoại nhắn tin cho vợ một câu chuối củ thế này: “Cún yêu đang làm gì thế? Nhớ chồng không cún yêu?”

Bình thường chẳng mấy khi tếu táo thế nhưng mà chờ mãi chả thấy vợ reply gì cả. Đến tận tối mịt mới thấy cái tin nhắn bay vèo tới đập vào mặt: “Đồ khùng! Rảnh quá thì làm gì đi! Đang bận tối mắt lên đây”.

Chán, đúng là quá chán. Một cái tin tình cảm như thế mà nàng nỡ lòng nào đối xử phũ phàng thế được. Thực ra thì trước khi đi vợ chồng tôi cũng đang trong thời kỳ căng thẳng, tin nhắn đó một phần tôi muốn hòa bình trở lại nên tình cảm đột xuất (chứ dân xây dựng thì khô khan lắm). Chẳng thà nàng không trả lời cho xong chứ kiểu này thì nản thật.

Tự dưng vắt tay lên trán suy nghĩ một hồi tôi lại nhớ đến ngày xưa, ôi cái thời học sinh trung học với mối tình đầu đầy trong sáng, rồi lại cái thời đại học đầy ước ao và đam mê. Ôi cái thời ấy sao mà dại thế, cứ thế là ước mơ thôi, chả thực tế tẹo nào cả. Để khi ra đời cái thực tế nó cho bạn vài quả knock out thì lúc đấy mới sáng mắt ra, mới tỉnh táo mà làm việc với đồng lương 3tr mà vật lộn với một đống các hóa đơn. Thời đấy thật đẹp, có lẽ là đẹp nhất với bao cô bạn thầm thương trộm nhớ, với mối tình đầu vụng trộm đến cầm tay còn e dè, đến hôn chay không lưỡi mà tưởng như là người hạnh phúc khắp thế gian. Giờ thì mà không tiền thì ma nó theo em nhé.

Càng nghĩ càng bí các bạn ạ, càng bị loạn trong các kỷ niệm và ước mơ thời nông nổi đó, rồi lại nhìn vào cái thực tế phũ phàng không tiền không vợ hiện tại, rồi lại nhìn vào cái tương lai xám xịt đang chờ mình phía trươc. Chẹp! Đúng lúc đó tôi nhớ lại cảm giác phóng khoáng ngày xưa khi mà dựng con FX giữa đỉnh đèo ngồi pha cafe châm điếu thuốc, tối rượu ngô hò hét cùng bạn bè. Lòng bỗng lại thấy nao nao… chân lại muốn đi thêm lần nữa.
Ờ thì nói là làm. Tôi google một lúc thì ra được mấy trang chuyên cho dân đi phượt. Đọc những dòng cảm nhận của mọi người sau mỗi chuyến đi tôi lại như cảm thấy mình được tiếp thêm sức mạnh của thời trai trẻ. Một ý nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu.

Tôi nhanh chóng đăng ký nick và post 1 bài lên trong mục “Tìm bạn đồng hành” với yêu cầu tìm thêm một ôm (là nữ giới đi cùng) để đi cùng lên Hà Giang thăm mùa hoa TGM. Khi bài được post lên rồi tôi mới thấy thật nực cười. Ở đây mọi người đều tuyển đi theo đoàn mới yên tâm, trong khi làm gì có ôm nào đi cùng một xế chưa hề biết mặt, mà còn đi tới mấy ngày nữa mới sợ. Nhỡ bán đi TQ thì sao. Ha ha.

Tự cười thầm như thế nhưng tôi cũng cứ cho đây là một ván bài đỏ đen, bạn ôm nào đi cùng tôi thì chắc tôi sẽ bao toàn bộ chi phí gọi là ủng hộ cho lòng dũng cảm của bạn đó thôi. Hehe. Có thể các bạn nghĩ tôi có chút gì đó xxx trong việc tuyển đó nhưng quả thực khi post lên tôi không hề có chút tà dâm. Tôi chỉ mong có một ai đó có thể nói chuyện, mà nói chuyện với nữ thì rõ là tuyệt hơn nam và gay rồi.

Thầm nghĩ mình chỉ có 0.001% cơ hội nên tôi cũng chả lưu tâm mà đi ngủ. Giấc ngủ đến cũng thật trọn vẹn khi giấc mơ toàn là những người cũ và kỷ niệm đẹp tràn về.

Chap 2:

Buổi sáng hôm sau tôi thức dậy khá muộn. Một phần là do tối qua tôi thức khuya, một phần nữa là do dạo này ít việc nên cũng chả cần phải đến công ty sớm. Sau khi hoàn thiện xong phần vệ sinh cá nhân tôi cầm điện thoại lên xem thì thấy có 1 tin nhắn đến.

Số lạ: “Anh có đi Xín Mần ko cho em đi với”. Tin nhắn gửi lúc 1h20’ sáng.
Thú thực là tôi cũng chẳng biết Xín Mần nó nằm chỗ nào. Tôi chọn HG vì các tỉnh miền Bắc tôi đã đi gần hết, còn HG thì mới lên TP nhưng chỉ là làm việc chứ chưa đi thăm thú được nhiều. Nhưng mà tôi nghe địa danh này cũng quen quen khi đọc những bài viết tối qua. Thế nên gần như ngay lập tức tôi nhắn lại:
Tôi: “Anh đi thăm thú là chính, mệt thì nghỉ, khỏe thì đi, còn sức thì còn đi, Xín Mần là cũng có qua đó”.
Cũng gần như ngay lập tức số lạ nhắn tin lại ngay:

Số lạ: “Trời, giờ anh mới ngủ dậy hả? em nhắn từ tối qua mà. Vậy bao giờ anh đi?”

Tôi: “Ừ. Anh cũng chưa biết được e ơi, thích là nhích thôi, giờ anh ra cafe sáng, em rảnh qua bàn luôn nhé”.

Số lạ: “Vâng, anh cho địa chỉ đi”

Tôi: “Cafe M, số xxx đường yyy, em qua luôn nhé”

Số lạ: “okie”

Vậy là xong, tôi thay quần áo rồi ra quán cafe quen ngay gần nhà chờ đợi. Trong khi nhâm nhi cafe đen buổi sáng, tâm hồn tôi cảm thấy sáng khoái lạ thường. Trong tôi nảy ra bao suy nghĩ về cô gái đó? Cô gái đó như thế nào nhỉ? Sao cô ta lại muốn đi cùng mình? Cô ta không sợ sao? Cô ta có xinh không nhỉ? Bao tuổi rồi mà gan thế? Nhìn cách nhắn tin thì cũng chẳng biết là bao tuổi, cô ta không dùng những ký tự như 9x nhưng cách nói chuyện lại có đôi chút trẻ con.

Khi còn đang chìm ngập trong những suy tư đó thì một giọng trong như nước suối cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:

- Anh có phải là H không ạ?

- Ơ mà ừ… Phải tôi là H – Tôi ấp úng.

Cô gái trẻ tự nhiên kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, khoát tay gọi một ly đen nóng không đường “giống của anh này”, cô ấy nói rồi chỉ vào tôi. Dáng vẻ đúng là không thể tự nhiên hơn, đến tôi cũng gần 3x rồi mà vẫn còn phải phục ngầm.

- Em là người nhắn tin cho anh đó hả? – tôi hỏi em

- Vâng ạ! – Em trả lời gọn lỏn.

Vậy đấy. Và tôi với em bắt đầu câu chuyện với những chuyến đi của em, của tôi ngày xưa. Những xúc cảm, những cảm nhận khi đứng giữa bao la đất trời, những cảm xúc nhe nhói khi gặp những con người bất hạnh tại những miền quê xa xôi, những bước chân đi lạc lối nhưng vẫn tràn đầy năng lượng. Trong lúc nói chuyện tôi cũng cố gắng để ý em đôi chút, em có giọng nói trong và ngọt ngào (trong như nước suối ấy), dáng người cân đối nhưng cũng không được cao lắm, đôi gò má cao, làn da trắng và đặc biệt đôi mắt to và hút hồn đến lạ, trông có vẻ nhí nhảnh nhưng có đôi chút buồn buồn trong đó. Em nhẹ nhàng vui tươi, dễ gần đến mức tôi phải hỏi em tại sao em lại có thể nói chuyện với người lần đầu tiên gặp lại tự nhiên đến thế.

- Trời ạ! Chắc là tại anh đẹp zai quá đây mà! – Em bật cười khanh khách.

Giọng cười của em cũng làm tôi phải bật cười theo. Bất giác tôi hỏi em:

- Em đi cùng một mình thế này em không lo lắng gì sao?

- Có gì mà lo chứ. Em đạt nhị đẳng huyền đai karate, nhìn anh thư sinh thế này chưa cần 3s là knockout luôn. ha ha! – Em lại cười khúc khích.

- Thật á! Thế là anh sợ rồi đấy nhé, tự dưng lại hấp dẫn anh thế này là tại em đó – Tôi bắt đầu lại giọng lả lơi (chết thật, cái tật hồi sv thế nào lại nảy đúng vào lúc này).

- Hi hi! em chả sợ. Mà anh ơi bao giờ mình đi ấy nhỉ? – Em cười khúc khích rồi hỏi lại tôi chắc là để đánh trống lảng đây mà.

- Thích thì nhích mà, hay mình đi luôn em nhé. – Tôi máu lên bất chợt.

- Okie! em cũng thích thế! Nói là là phải đi luôn chứ. Giờ anh với em về dọn đồ sau đó anh đến đón em rồi đi luôn nhé.

- Okie. Cho anh địa chỉ đi em.

- Anh qua chỗ này (…) đón em. À anh nhớ mang áo mưa đôi nhé, đồ ăn em chuẩn bị cho.

- Ok.

Vậy là tôi với em chia tay nhau và nhanh chóng về nhà dọn đồ. Tôi tranh thủ làm thay dầu xe, mua cái áo mưa đôi, đổ xăng và lục tung nhà mới tìm ra cái balo to rộng ngày trước. Bỏ vài bộ quần áo vào đấy và thế là xong.

Lòng cũng tương đối hồi hộp. Tôi cũng chả biết mọi chuyện sẽ xảy ra thế nào?! Tim bắt đầu đập nhanh hơn. Tôi một thằng đàn ông đã có vợ và đang gặp chuyện gia đình chuẩn bị đi chơi xa với một cô gái xinh xắn, giọng nói dễ thương, có đôi mắt to nửa vui nửa buồn lần đầu tiên gặp mặt.

Những xúc cảm đến rất nhanh. Một cảm giác đôi chút tội lỗi khi nghi đến người vợ, một người mà tôi vẫn luôn cho rằng tôi yêu hơn chính bản thân mình. Một người mà đã bên tôi suốt năm năm, và năm năm đó tôi bỏ những trò vui, những cô gái mà không hề hối hận, nuối tiếc hay có cảm giác ép buộc gì. Tôi yêu em và tôi đã trở thành 1 người đàn ông của gia đình đúng nghĩa, tôi hạnh phúc vì điều đó. Thế mà giờ đây tôi lại đang đi chơi riêng với 1 cô gái, mặc dù tôi chả có ý định gì xấu trong cuộc đi chơi này cả, nhưng mà… liệu có nên không?

Sự trăn trở của tôi bị dập tắt một cách nhanh chóng khi tiếng chuông điện thoại đổ reo. Tin nhắn đến:

Số lạ: “em xong rồi, anh đến đón em nhé”

Quên mất là cuộc trò chuyện vừa rồi tôi còn chưa kịp hỏi tên em. Tặc lưỡi chép miệng “ờ thì đến đâu thì đến” tôi
nhắn lại “OK” rồi dắt xe ra khỏi nhà.

Chap 3:

Chúng tôi gặp nhau tại đầu ngõ nhà em. Em bảo không cần phải vào tận nơi vì ngõ nhà em khá hẹp, vào đó sẽ khó quay đầu xe. Thực tế đúng là như vậy và tôi cũng chẳng phải chờ lâu cho lắm, chỉ tầm khoảng 5p khi tôi gọi điện là em đã có mặt. Em đúng là chất chuyên đi phượt có khác, hành lý mang theo rất gọn nhẹ, chỉ có những đồ dùng thiết yếu cho vào một chiếc balo là đủ dùng.

Sau nụ cười chào hỏi em nhảy ngay lên yên xe mà ngồi, tuy không ôm nhưng em ngồi sát sạt lưng tôi đủ khiến tôi cảm nhận một luồng hơi ấm chạy nhanh qua người, như bị điện giật, lâu lắm rồi tôi mới đèo một người không phải vợ mình ngồi sát tới như vậy. Có vẻ em cũng cảm nhận thấy sự thay đổi của cơ thể tôi nên em cũng hơi ngại ngần:

- Em tưởng ngồi thế này anh mới dễ lái chứ nhỉ?
- Ừ, không có gì đâu em, mình đi nhé, hì hì! – Tôi chữa ngượng.

Chiếc xe nhẹ nhàng lăn bánh đưa chúng tôi qua những nẻo đường. Chúng tôi chọn đi đường truyền thống theo bản đồ là từ HN – Việt Trì – Tuyên Quang – Hà Giang, cơ bản là theo những cung đã được lập sẵn trên forum chuyên cho dân đi phượt đó. Vừa đi chúng tôi vừa trò chuyện bình luận những chuyện gặp trên đường đi rất vui vẻ, thi thoảng em còn cười khúc khích. Chắc tại cuộc sống lâu không tiếp xúc với gái lạ làm những kỹ năng ngày xưa của tôi thui chột đi phần nào. Haizz.

5h chiều chúng tôi bắt đầu đi hết Tuyên Quang và rẽ vào đường đi Hà Giang. Em cũng có vẻ mệt sau vài tiếng đi xe máy liên tục, còn tôi thì cũng chả khá hơn gì vì lâu lắm rồi tôi mới đi xa như vậy. Tôi đề nghị anh em sẽ nghỉ ngay tại quán nước ngã ba đó tầm mươi phút.

Em đúng là còn trẻ con và xì tin, chưa kịp uống hớp nào thì em đã hò tôi ra chụp cho em đủ kiểu bên cột mốc, biển báo đó. Hết chu môi xì tin thì em lại nhảy cẫng lên bắt tôi chụp ảnh kiểu “bay”. Con Canon 60D của tôi mượn tạm của cơ quan được dịp thể hiện, cái máu chụp choẹt lại bắt đầu nên kiểu nào tôi cũng chơi hết, với lại trước toàn chụp cảnh với phố, mấy khi lại được chụp người như thế này. Hehe. Sau khoảng tầm mươi phút bị em quần thảo bắt chụp ảnh thì tôi mới có được hớp nước đầu tiên cho riêng mình, đúng là khô cháy cổ. Vừa uống nước tôi vừa xem lại các kiểu ảnh vừa chụp, cũng không đến nỗi tệ, em là model rất tự nhiên, các bức ảnh nụ cười không một chút gượng gạo. Tôi dừng lại bức ảnh khi em nhảy lên vung hai tay lên trời, vì nhảy quá nhiệt tình nên áo em co lên hở ra một khoảng trắng không tì vết (chắc cũng cơ cỡ như Ngọc Trinh. Vừa xem tôi vừa lẩm bẩm “trắng gì mà sáng thế không biết”. Đúng lúc ấy tôi thấy có hơi nóng đằng sau gáy phả vào làm người tôi hơi run lên. Em đã ở đằng sau tôi vào lúc nào không biết, chắc vừa đi wc ra nên thừa cơ nấp sau tôi xem trộm đây mà. Em bĩu môi:

- Úi chao! tưởng thế nào hóa ra rõ là dê kìa. Ảnh nào không ngắm lại đi ngắm đúng cái ảnh đấy – Em kéo dài cái giọng ra.

- Hehe! Tại anh vừa lật tới cái ảnh này thì em tới, đúng lúc thôi mà, oan quá em ơi – Tôi nhăn nhở chữa ngượng.

- Thôi đi ông tướng già! Em đứng đây nãy giờ rồi, xem mấy ảnh kia rõ nhanh mà tới ảnh này thì rõ là lâu. Dê quá – Em vẫn trêu tôi

- Thì dê thì mới là đàn ông chứ, anh men lỳ thế này cơ mà – Tôi đành chống chế vậy.

- Hihi! thôi anh xem mấy cái ảnh tiếp đi, mà anh chụp đẹp ghê ha!

- Ừ! anh thích cái ảnh này nè. Cái này trông em tự nhiên lắm. – Tôi lật tới cái ảnh tôi chụp em lúc em đang loay hoay làm dáng, focus đúng vào mắt em. Giờ tôi mới để ý thật kỹ thì thấy em lúc nào cũng nhí nhảnh vui tươi là bởi vì nụ cười, chứ mắt em tôi thấy mang mác buồn đến lạ, nhất là bức ảnh này. Thảo nào từ chiều tới giờ tôi cứ có cảm giác nhìn em cứ kiểu vừa vui vừa buồn. Lạ thật.

- Anh xóa ảnh này đi

- Ơ anh thấy ảnh này đẹp mà! Cái này đủ sáng, em lại rất tự nhiên, cái này về chỉ cần crop lại thôi chứ không cần chỉnh sửa gì là đẹp lắm rồi. – Tôi ngạc nhiên

- Em không thích tấm ảnh này, anh xóa đi

- Em sao thế? ảnh đẹp mà – Tôi nuối tiếc hỏi lại em

- Không thích là không thích, anh xóa nó đi – Em gay gắt.

- Ừ thì xóa vậy. – Tôi nuối tiếc bấm nút erase, đến bấm nút confirm tôi còn cảm giác nuối tiếc hơn.

“Thôi kệ về nếu recover lại được thì tốt” tôi nghĩ, nhưng lòng vẫn băn khoăn không biết tại sao em lại như thế, chả lẽ em không thích tấm ảnh này, tấm ảnh thì chẳng có gì đặc biệt, chỉ là trong tấm ảnh đó thì trông em hơi buồn, một cái buồn man mác xa xăm đầy bí ẩn. Chắc vậy, chắc tại em không thích mình buồn như thế, em lúc nào cũng tươi vui, nhí nhảnh, luôn làm cho không khí trở nên nhộn nhịp, rộn ràng. Nhưng cá nhân tôi luôn thích những cô gái có đôi mắt buồn, nó ẩn chứa nhiều bí mật mà trí tò mò tôi luôn muốn tìm hiểu, khám phá. Nhớ lại thời cấp 3 tôi đã chết mê chết mệt cô bé lớp dưới tên T, cô bé có đôi mắt to tròn và buồn bã. Tôi mất nhiều tháng chinh phục, tìm hiểu cô bé đó, tìm cho ra cô bé buồn về cái gì, để thỏa mãn cái tính chinh phục, chinh phục để che trở cho những người phụ nữ của mình. Cuối cùng tôi cũng chinh phục và phát hiện ra cô bé đó trông buồn vì đôi mắt cô bé ấy buồn, túm lại là vì đôi mắt nó thế thôi chứ chả vì cái gì cả, còn bản thân cô bé đó thì nhạt toẹt, hờ hững, hời hợt như nhân vật Quỳnh trong “Còn chút gì để nhớ” của chú NNA. Một mối tình đầu cấp 3 chả đi tới đâu (sau này tôi còn 1 mối tình nữa ở c3 nhưng đẹp và lãng mạn hơn nhiều).

Tôi bất giác mìm cười và lắc đầu nhẹ khi nhớ tới chuyện đó. Chưa được một hành trình thì “cốc”, tôi bị em nện cho một cái vào đầu đau điếng.

- Đấy, thế có phải ngoan không cơ chứ! – E toét miệng cười.

- Đau thế không biết, trời ạ sao mà em ác thế – Tôi ôm đầu vờ vật vã.

- Đâu đâu đau ở đâu để em chữa cho nào? Em cười cười lật lật tay tôi ra.

- Chữa thế nào được mà chữa, đau chết mất thôi – Tôi vẫn cố thủ.

Bất giác tự dưng em cúi hẳn người xuống, tôi có thể cảm nhận được làn môi em sát với vành tai tôi nhưng chưa thể chạm vào, một dòng hơi ấm theo đó mà truyền tới làm ấm rực người tôi tới tận tâm khảm, gai ốc thì cứ thế mà nổi hết cả lên.

Chap 4:

- Em em… làm gì thế? – Tôi lắp bắp

- Em thổi cho anh bớt đau mà!

- Nhưng chỗ đấy có đau đâu?? – Tôi hỏi ngu quá thể

- Xí! vừa kêu ầm lên còn gì!

Tôi bất giác im bặt, em cũng vậy, cả hai ngượng ngùng quay mặt đi. Chắc một phần vì tại tôi hỏi ngu quá là ngu, còn em thì chắc cũng là hành động bộc phát trêu đùa. Tôi tự hỏi chả lẽ mình già tới mức bị em 9x này trêu đùa như thế ư?! Bản lĩnh của người đàn ông đào hoa cách đây vài năm đâu rồi? Em cũng chắc đang suy nghĩ gì đó, bất giác tôi he hé mắt quay sang nhìn em thì gặp ngay ánh mắt của em cũng đã hé nhìn tôi. Cả hai cùng phá lên cười xóa tan cái sự ngượng ngùng vô lý lúc nãy.

- Thôi mình đi thôi anh!

- Ừ! – Tôi xem đồng hồ cũng đã gần 5h30 đi, thôi đi thôi kẻo muộn.

Chúng tôi nhảy lên xe đi tiếp, có vẻ em cũng ngại ngùng hơn sau sự việc vừa rồi nên ngồi có hơi xích ra. Nhưng tôi cũng phải cám ơn vô cùng những ổ gà ổ voi trên đường vì nhờ chúng nên chỉ một lúc em lại trở về tư thế ngồi quen thuộc, hai tay đặt lên đùi vào áp sát vào lưng tôi. Nhờ có mấy lon bò húc nên tôi cũng sung sức, chạy xe có phần nhanh hơn lúc trước. Chúng tôi cứ theo quốc lộ 2C mà thẳng tiến trực tới Hà Giang.

Đến Hàm Yên thì hai chúng tôi dừng lại để kiếm chút gì bỏ vào bụng. Kiếm quanh chả có cái gì nên chúng tôi chui đại vô một quán phở mà oánh mỗi người hai bát. Em cũng tranh thủ đi wc vì khéo sợ lúc nữa lại bắt tôi dừng xe lại giữa đường. Con trai mình thì quá tiện nhưng phụ nữ thì có phần khó hơn do họ không thể đứng ngay vệ đường như chúng ta (nói câu này em phải cám ơn các cụ nhà em vô cùng vì đã sinh em ra là thằng con trai đúng nghĩa, không và chưa bao giờ muốn trở thành đàn bà giống như ca sĩ gì gì Lâm Khanh hay Khanh Lâm đó).
Ăn xong tôi ra ngồi uống nước, xem lại gps hành trình thì còn cỡ hơn 100km nữa mới tới nơi. giờ là hơn 7h trời lại tối nên tôi tính phải đến 10h mình mới có thể tới HG được, tôi hy vọng lúc đó mình vẫn kiếm được cái nhà nghỉ nào đó. Dù sao thì đây cũng là mùa mà dân phượt đi HG nhiều, tôi chỉ có hy vọng là đây là ngày thường nên sẽ không khó như những hôm cuối tuần.

Chắc một phần do mệt nên em cũng ít nói hẳn, sau khi làm xong tô phở thì có tươi tắn hơn đôi chút nhưng em cũng chỉ lặng im nhìn tôi tính toán quãng đường đi. Tôi lo lắng quay sang nhìn em, trong lòng lo em bị mệt mỏi, nhỡ ra chẳng may ốm thì cũng vất vả.

- Em không mệt chứ? – Tôi hỏi em giọng cũng đôi chút lo lắng

- Không ạ! em không sao đâu – Em trả lời.

- Nếu em mệt em cứ nghỉ ngơi tí đã nhé.

- Không sao thật mà anh. Tại cứ đến gần HG thì em lại thế anh ạ!

- Đến gần HG? – Tôi hỏi lại giọng ngạc nhiên

- Không có gì đâu anh! Mình đi tiếp đi không muộn quá – Em đánh trống lảng ngay được.
Không suy nghĩ nhiều nữa chúng tôi bắt đầu đi ngay. Sắp xếp đồ xong và khi em đã yên vị đằng sau, tôi nhắc em:

- Em nhớ bám chặt vào nhé. Anh đi nhanh đó. – Tôi định đi nhanh thật, phần vì lo trời tối quá và lỡ có đường xấu thì tối nay ngủ ngoài đường mất.

- Như thế này đã đủ chắc chưa anh?

Em vòng tay ra trước ôm chặt lấy bụng tôi làm tôi lại một lần nữa hơi bị giật mình, nhưng lần này hơi xấu hổ vì có lẽ tại dáng người hơi mập nên bụng cũng đã có chút mỡ rồi. Nhăn nhở cười khì tôi cho chiếc xe lao vút đi.
Em nhẹ nhàng ôm lấy bụng tôi, cái ôm không quá chặt cũng không hờ hững vừa đủ làm tôi thấy lòng phơi phới trên quãng đường này, lúc này tôi chỉ nghĩ có đi kiểu này mình đi cả ngày cũng được ấy chứ. Thi thoảng em ép sát má vào vai tôi miệng lẩm bẩm vài câu hát:

“Not a shirt on my back
not a penny to my name
Lord, i can’t go back home this a- way
This a- way, this a- way
This a- way, this a- way,
Lord, i can’t…”

Giai điệu man mác buồn của bài “500 miles” cùng với gió mát của lùa vào mặt buổi tối làm cho tôi cảm thấy hoàn toàn thư thái, dịu êm.

Chiếc xe cứ thế đưa chúng tôi xuyên thẳng vào màn đêm.

Chap 5:

Khi các bạn đang đi trên một con đường vắng, sau lưng bạn là một cô gái xinh xắn đáng yêu và vòng tay của cô ấy đang ôm lấy bạn, và cô ấy cũng đang hát nữa, lại đúng bài hát mà bạn yêu thích thì tôi đảm bảo

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Chuyện Tình Của Mình Với Gấu Người Đài Loan
Nụ Cười Của Nắng – Con Gái Thần Mặt Trời
Hồi Ức Mang Tên Em
Còn Chút Gì Để Nhớ
Trại Hoa Vàng