<?php the_title(); ?>

Bị Ép Đi Xem Mặt Gái

09.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,99/5 (91 đánh giá)

Truyện: Bị Ép Đi Xem Mặt Gái

Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Nói chung mình cảm ơn mọi người đã đóng góp ý kiến, chia sẻ với mình. Có gạch có đá thì cứ đè cái đầu mình các thím nhé, các ông bố, bà mẹ ở đây muốn tốt cho mình cả thôi. Mình lâu rồi chưa tán gái (cứ tạm gọi là như thế) nên coi như 1 thằng mới lớp 1. Trong thời gian trước đến gần đây thì hầu như mình đc gái tán thôi.

Mới ngày hôm qua, một ngày như bao ngày bình thường khác, tối về bố nuôi xuống chơi. 2 ông bố ép chủ nhật này đi xem mặt gái. 2 ông cũng bóng gió bấy lâu nhưng chỉ nghĩ là đùa, ai ngờ lần này làm căng thật rồi

Mình: trai 28, chưa 1 lần XH, 1 lần yêu. Công việc tạm cho là ổn.

Gái: kém 4 tuổi, giáo viên tại trường ngày xưa mình học. Nghe đâu là gái ngoan, theo miêu tả thì mặt ưa nhìn, dáng thì không biết, đang dò hỏi.

Nhưng mình lại chưa muốn cưới vợ hay quen ai khác (chủ yếu do chưa quên được ex). Hơn nữa kinh tế hơi khó khăn, lấy về không biết nuôi vợ nuôi con ra sao cả.

*****

Tối qua, buồn buồn, lôi cái hình duy nhất của mình với ex ra xem, rồi xách xe chạy lên nhà bố nuôi (bố nuôi chính là bố ex, ex mất nên nhận mình làm con, mình cũng nhận bố làm bố nuôi, thỉnh thoảng hay đùa là bố vợ).

Đang nói chuyện ngon lành thì bố nuôi đề cập đến ngày chủ nhật.

- Chủ nhật chở bố con lên đây sớm sớm, lâu lắm không nói chuyện với ông ấy rồi.

- Dạ, lên chơi thôi chứ bố?

- Ơ, thằng này, lên chơi rồi tao hẹn người ta đến xem mặt luôn, mày định lơ đi à?

- Đâu có bố..hay để thêm thời gian nữa đi bố?

- Thêm gì mà thêm, 7 – 8 năm rồi mày có chịu ai đâu mà thêm.

- Nhưng con chưa muốn, chả gặp đâu bố

- Mày, gặp là gặp…

Thấy mình có vẻ căng bố lại quay sang bài cũ.

- Hạnh ơi, con về mà bắt thằng T cưới vợ kìa, bố nói nó không thèm nghe con ạ

Khổ lắm các thím, cứ bố nói câu này là mình chịu, đành lại an tạ lỗi với bố. Nhắm mắt đưa chân thôi.

***

Sáng chủ nhật, 7h dậy, thể dục thể tao, vệ sinh chân tay mặt mũi đến 8h thì vào ăn sáng, đang ăn thì bố nuôi gọi điện.

“Làm lên sớm, đưa bố lên nói chuyện tí, rồi chở mẹ mày đi chợ nghe con”

Ăn sáng xong, 8h30 vào bận cái sơ mi sọc đỏ trắng + cái quần zeen, chở bố lên nhà bố nuôi.

Lên đến nơi bỏ 2 ông bố ở đó, mình chở mẹ đi đi chợ, khoảng 9h30 về. Về vừa đến sân thì thấy con bé nào vừa đi vào phía trong bếp, cũng không qua tâm. Bố nuôi ới ra.

“Có Lương nó sang phụ nấu đó Lam à” Lam là tên mẹ nuôi mình nhé.

Cứ tạm biết là có em nào têm Lương qua, nghĩ ổn, mình đỡ phải nấu cùng mẹ. Sau đó xin phép 2 ông bố đi cafe với bạn tí (chủ nhật hay ngồi cafe).

“Bố, con đi cafe với mấy thằng bạn tí con về” Nói thế chứ đã có đếch thằng nào gọi đâu, thôi cứ đi ra gọi sau.

“Về sớm đó”

Rồi, thế là đi, ra ngồi quán cũng cách đó không xa, gọi 1 lúc cũng có 2 thằng, ngồi đến 10h45 thì về. Về đến nhà thấy thêm 1 cái xe máy, nhìn vào phòng khách thì thấy 2 người cũng trạc tuổi bố nuôi. Cả bố nuôi với 2 người cứ nhìn mình, nghĩ chắc là bố mẹ cô bé xem mặt đây. Mình vào nhà chỗ mọi người đang ngồi.

“Dạ, con chào cô chú”

2 người đó ừ ừ, gật gật rồi mình vào phòng bố nghịch máy chơi, máy tính chả có cái gì ngoài pikachu. Chơi 1 tí thì bố nuôi kêu xuống phụ mẹ dọn mâm. Xuống thấy mẹ với cái con bé ngồi nãy đang bê thức ăn ra bàn. Mẹ nhìn con bé nói với mình.

“Mẹ, xong chưa mẹ? để con dọn luôn”

“Ừ, đang dọn. Đây là em Lương, con chú Thiện cô Hương. Nay cho 2 đứa bây gặp mặt đó” nói xong mẹ cười cười. Em Lương quay lại nhìn mình cũng cười 1 cái.

“Dạ, em chào anh”

“Ừ” cũng ừ cái, gật cái, cười cái với em nó. Nhìn em nó thì mặt cũng khá xinh, nhưng không bằng ex, cao hơn ex khoảng 5 cm (khoảng 168 cm, ước chừng được vì trong nhà em nó đi chân trần), dáng khá chuẩn, nặng tầm 55 đổ xuống, mặc bộ váy hồng trắng dài ngang đầu gối, tạm thời thế đã.

Xong, cả nhà ngồi vào bàn, bố nuôi xách ra 1 chai Valentine (quên nhìn xem là valentine mấy). Mình mở rồi rót cho mọi người, mỗi người Ly, mẹ cũng uống, mẹ em Lương cũng 1 ly, em Lương cũng 1 ly. Xong bố mình bắt đầu buổi gặp mặt.

“Hồi nãy thì mọi người cũng đã biết nhau sơ sơ rồi, đây là ông Đ, bố của thằng T là con nuôi tôi. Còn đây là Chú Thiện, cô Hương, làm cùng cơ quan, đây là Lương con của Chú Thiện. Hôm nay làm bữa ăn nhẹ có 2 bên cho mọi người làm quen, sau dễ bề đi lại. Thằng T nó được phép đưa đón Lương nhiều hơn.” bố nuôi nói như mọi việc xong rồi ấy, chưa gì đã nói chuyện đi lại, đưa đón.

“Mới gặp mà bố, đi lại gì?” mình nói bâng quơ giữa bàn ăn thế. mấy ông bố cũng lạ, đã yêu đã đương gì đâu mà cứ như xong rồi.

“Mày..không nói nữa. Mọi người ta nâng ly cái nhỉ” Cả nhà làm phát hết ly đầu tiên, nhìn em Lương cười bẽn lẽn lắm, có lúm đồng tiền, khá là duyên, cơ mà mình vẫn chưa có cảm xúc gì.. BỮa ăn trôi qua trong tiếng cười đùa của mọi người, mình thì thỉnh thoảng ai hỏi mới trả lời, em Lương cũng thế.

Ăn xong mọi người ra phòng khách uống nước, mình đang định đi ra thì bố nuôi kêu.

“Mày ở lại phụ Lương dọn dẹp, để mẹ mày ra nói chuyện với cô chú”

Em lương chen vào.

“Thôi, con dọn được rồi, để anh T ra ngoài đó cho vui”

Bố mình tiếp luôn.

“Con không phải ngại, để nó làm cho quen”

Đành ở lại, giọng em lương khá nhẹ, nhìn có vẻ đảm đang, mọi người ra xong thì em ấy bê đĩa hoa quả (cái này hình như em nó mua qua, chứ lúc đi chợ mình không mua). Lúc đó mình dọn bát đĩa lại chậu rửa. Em nó xuống, em nó rửa qua nước rửa chén vứt bát đĩa qua chậu nước sạch. Mình cũng bon chen lại rửa cùng. Nhìn bàn tay khá trắng, ngón tay khá đẹp, 1 chiếc vòng vàng ngay cổ tay (cái này mà gặp cướp thì nguy lắm).

“Thôi, anh nghỉ đi, để em rửa được rồi”

“Có gì đâu, haizz”

2 đứa im lặng thế, thỉnh thoảng hỏi han câu. Đang chăm chú rửa thì em nó nói sang.

“Thật ra em biết anh lâu rồi”

“Hả, anh có gặp em khi nào đâu biết?”

“Bạn học em gần nhà anh, đi qua nhà anh mấy lần”

“Ai?”

“Vân, Mai”

“À…thế à, ừ, 2 đứa đó cùng xóm anh”

“Nghe bảo ngày xưa anh học giỏi lắm?”

“Giỏi gì. Bình thường thôi”

“Anh cứ khiêm tốn”

“Khiêm gì. Nói thật đó. Mà em chủ nhiệm lớp mấy?”

“10A anh ạ”

“Lợp chọn nhỉ?”

“Dạ. Có mấy đứa xã anh đó”

“Ờ, chịu, bé quá không biết. Thế chắc ngày xưa cũng giỏi nhỉ?”

“Dạ, cũng bình thường anh ạ”

“Hờ, bình thường mà chủ nhiệm lớp A?”

“Hì hì..”

“Anh cứ tưởng anh với em lạ hoắc lạ huơ nhau đó, ai ngờ em cũng biết anh”

“Thì vô tình thấy anh đứng cởi trần trước ngõ lúc em đi qua thôi”

“Hả? Còn thế nữa à?”

“Hì hì.. Mà em cũng nghe cô chú kể nhiều về anh”

“Kể gì, chú toàn tâng anh lên đó, sợ anh ế. đừng tin”

“Anh lại đùa”

“Hờ, không tin thôi”

“Hì. Em không biết em có làm cho anh vui được như chị không..”

em đang chuẩn bị nói tiếp thì mình chen ngang.

“Haizzz, từ từ em, mới gặp, đã có gì đâu, đừng suy nghĩ gì cả. Xong rồi, lên nhà thôi”

nghĩ đã có gì đâu mà em nó nói thế nhỉ. Tạm thời kệ đã, 2 đứa lên nhà, nghe mấy cụ đang bảo nhau là mong 2 đứa thế này thế khác… mình chui vào phòng bố chơi pikachu tiếp. em nó thì đi ra phòng khách. bố nuôi kêu mình luôn.

“T, ra đây”

“Con mệt, con nghỉ tí”

“Mệt gì? có chút mà mệt, ra đây nói chuyện với cô chú”

“Dạ”

Đi ra, ngồi bla 1 lúc, cô chú chủ yếu hỏi làm ổn không, khó khăn gì thì ới cô chú cô chú có người bên tỉnh. Mình cũng hỏi han cô chú, công việc, sức khỏe, gia đình, cũng đàng khoàng vì còn đó bố mẹ nuôi, bố đẻ nữa. Nói chuyện đến khoảng 1h thì Chú Thiện, cô Hương, em Lương về, mình cũng chở bố mình về. Cũng chả cần biết số điện thoại em Lương luôn.

Đến tối thì 2 thằng hồi sáng cafe gọi ra quán cafe cũ coi đá bóng. Đang ngồi nhâm nhi chờ đến giờ thì có tin nhắn từ số lạ.

“Anh cũng đi cafe à, em đang ngồi quán anh nè, lại bàn em tí, phía đằng góc ấy”

Mình nhắn lại

“Ai đây nhỉ?”

“Em Lương”

“À, ừ, anh đang ngồi với bạn, em cứ ngồi đi, khi khác”

“Dạ, nếu lại được anh lại”

1 lúc sau thì sếp mình gọi, bảo sáng nay đến nhà sếp lấy tập hồ sơ lên xem, sếp hôm nay đi công tác luôn. mình ra ngoài nghe, vừa xong thì thấy 2 con, 1 thằng đi ra về, có em Lương. em chào mình

“Anh..anh cũng về à”

“À em, lương à. Anh ra nghe điện thoại thôi”

“Dạ, đây là bạn em. Còn đây là anh T, bạn Lương”

Mấy đứa kia chào mình, mình cùng chào xã giao rồi em nó với bạn về, mình vào xem đá bóng tiếp.

Hết ngày chủ nhật.

***

Ngày thứ 2 cũng không có gì xảy ra cả. Sáng lên công ty update cho mọi người xong làm cái hồ sơ vay vốn cho khách hàng sáng sớm sếp đưa. Đến chiều về đến nhà đưa điện thoại ra xem thì nhận được 1 tin nhắn của Lương.

“Anh đi làm về chưa ạ? Có mệt không anh”

Tin nhắn đến lúc 17h:46 lúc đó mình đang đi trên đường, thường để chế độ rung nên đi đường có ai gọi hay nhắn tin đều không biết. Đọc xong vứt điện thoại ra giường, ra nghịch bóng lúc rồi vào tắm. Tắm xong nhắn tin lại cho Lương.

“Ừ, anh vừa tắm xong. Cơm chưa em?”

Không thấy tin nhắn lại nên mình ra ăn cơm. Ăn, rửa dọn xong vào phòng lại thấy tin nhắn của Lương

“Dạ, em vừa ăn xong. Anh cũng làm ăn cơm đi”

Không biết nên nhắn tin gì lại nên mình thôi, facebook tí rồi mình theo lời các thánh ở đây thử mở lòng xem sao, thử sang nhà con bé hàng xóm dò hỏi về em Lương ra làm sao. Nhà con bé này thì mình hay sang, vì có khế, ổi, … nói chung là hoa quả khá nhiều, chiều chiều thể dục thể thao xong hay mon men vào nhà nó ăn hoa quả. Đến thì nó đang tắm thì phải, tiếng nước róc rách róc rách, mình vào nhà chơi với con em nó, lớp 5 thì phải, nhân tiện còn có mấy múi bưởi nên bóc ăn luôn. 1 lúc sau nó vào.

Ngồi nói chuyện linh tinh 1 chút rồi mình cũng dò hỏi.

“Bạn mày có con nào tên Lương hả Vân?”

“Ờ, sao chú biết?” Ở nhà mình toàn được mấy em trong xóm gọi là chú, 28 mà đã bị gọi chú, đậu xanh rau má.

“Thằng bạn tao quen, con đó sao?”

“Cũng được, lại là giáo viên trương ta đó chú”

“Ờ ờ, yêu đương chi ai chưa?”

“Chưa. Hăn nhiều thằng tán mà nỏ ưng ai thì phải. Mà hắn cũng biết chú đó”

“Ờ, kiêu nhỉ? Mà sao biết, gặp đâu mà biết”

“Hắn qua nhà Vân chơi suốt, chú không để ý đó thôi. Toàn khen chú”

“Khen chi?”

“Thì khen thế, Vân có biết.”

“Mà tính tình hắn sao? Theo mày được không?”

“Tình tình hay lắm, vô tư, vui, lại nấu ăn ngon”

“Ờ, cũng hay đó nhỉ?”

“Mà thằng bạn chú là ai thế?”

“Haizzz, hỏi chi, mày không biết đâu.”

Tóm lại là chủ đề chính về Lương tóm tắt như thế, sau đó ngồi con Vân nói về 1 đống đứa nữa trong lớp nó, đầy đủ ngành nghề, khoảng 9h thì thằng bồ con này đến chơi, mình té về nhà, đắp chăn nằm phơi t rym ngủ

Đến khoảng 11h thì Lương lại nhắn tin.

“Anh ngủ chưa? Anh đi ngủ sớm mai còn đi làm sớm.”

“Ừm, anh cũng chuẩn bị ngủ, em thức chi muộn thế?”

“Dạ, em soạn bài, cũng sắp ngủ rùi anh ạ”

“Ừm, thôi, anh ngủ đây, em làm ngủ đi”

“Dạ, chúc anh ngủ ngon”

Xong, hết ngày thứ 2, mình đi ngủ, hình như vẫn chưa có cảm xúc gì…các thím đừng gạch mình nhá, từ từ cho mình tìm chút cảm xúc.

Sáng thứ 3, 6h30 xách Ex đi làm, tính xuống lấy hồ sơ từ sếp rồi để đi thẩm định tài sản trong ngày luôn nên đi cái ex vì đường khá xa, bình thường mình cứ túc tắc con wave 110 thôi. Xuông gặp ông sếp, ổng bảo:

“Ông này khách quen, chú giải quyết nhanh nhanh hộ anh, trong ngày thì càng tốt, không thì qua ngày mai thôi, cái này khá lớn đó”

Mình gật đầu rồi chạy tiếp về công ty, vụ này thì lớn nhưng chắc chả đến phần mình. Qua tay sếp, lại là khách quen thì bao nhiêu cái gọi là “cảm ơn” chắc ông sếp ẵm trọn.

Chạy tới công ty vào review cho mọi người luôn (thứ 2 đó nhé), xong thì trả lời thêm ít comment rồi làm việc, vừa làm việc vừa hóng ý kiến các thím. Giữa buổi thì mình có nhắn tin cho em Lương (đoạn này có update nóng luôn rồi, mình xin bỏ luôn vào đây cho ai chưa kịp hóng).

Mình: “Em đang dạy à? Có mệt lắm không?”

Lương: “Dạ, em chiều mới có tiết anh ạ, anh làm mệt không?”

Mình: “Ờ ờ, tưởng em dang dạy, anh bình thường. Anh làm tiếp đây”

Lương: “Dạ. hi hi”

Xong thì mình làm việc tiếp, thật sự thì chả bao giờ chủ động nhắn tin cho gái nên mình cũng không biết hỏi han gì nhiều. Lại tiếp tục làm việc, lại tiếp tục hóng ý các thánh ở đây.

Nghỉ trưa, đang chuẩn bị ăn cơm thì Lương nhắn tin cho mình.

L: Anh nghỉ trưa chưa ạ?

Mình: Anh cũng chuẩn bị đi ăn cơm. Em ăn chưa?

L: Dạ, rồi anh ạ. Anh ăn nhiêu vô nha.

Mình: Ừm, anh đi ăn đã.

Xong mình đi ăn, tự nhiên thấy có chút quan tâm cũng thích, thích thì thích vậy chứ cái cảm xúc để yêu thì vẫn chưa có thí phải.

Đầu giờ chiều mình định đi thẩm định tài sản thế chấp ông khách hồi sáng, nhưng gọi cho ông thì ông bảo đang đi Hà nội, hôm nay (thứ 3) mới về. Thôi, thì để mai đi. Hồ sơ sáng cũng chuẩn bị rồi, nên lúc đó không có nhiều việc, thỉnh thoảng hộ người này tí, hộ người kia tí, rồi hóng voz, hóng chán lại quay sang chém với con em đồng nghiệp. Mô tả con em này tí: Tên Phương, sinh năm 1990, cũng khá cao, học học viện ngân hàng ra. Chắc cũng có ô to nên vừa ra trường được nhận vào luôn (ở quê mình cơ chế xin việc khó lắm, không chỉ cứ giỏi là apply được vào chỗ ngon đâu). Em này thì nghe đâu cũng yêu thời sinh viên rồi. Chạy Vespa. Có vẻ khá chảnh, kiêu. Mình cũng chỉ nc thế chứ không có ý gì đâu nhé (đoạn này cũng không có gì quan trọng, mình ko review nhé)

Đang bla với con bé đó thì có ông khách tới làm thủ tục vay vốn, tưởng đâu tìm được khách riêng cho mình thì ổng bảo.

- Em là T phải không?

- Dạ

- Anh là bạn anh M, anh M giới thiệu anh vào gặp em.

Rồi, lại khách của sếp. Lại hì hục tiếp nhận, xong xuôi thì cũng hoàn thiện hồ sơ, chờ ngày thẩm định. Ba cái thẩm định này làm cho có, chứ đã qua sếp rồi thì coi như xong. Ổng về thì mình alo cho sếp để comfirm thông tin cho chắc ăn.

Chiều khoảng 5h30 đang chuẩn bị về thì nhận được tin nhắn của Lương

Lương: “Anh về chưa, em vừa hết tiết anh ạ. Mệt quá”

Mình: “Ừ, dạy muộn nhỉ? anh cũng chuẩn bị về”

Lương: “Dạ, 3 dạy 3 tiết cuối anh ạ. Hì”

Mình: “Ừm, thôi, anh về đã”

Cất điện thoại, cũng chả nghĩ gì, cứ vừa đi vừa nói chuyện với đồng nghiệp xuống lấy xe. Rồi về.

Về đang chơi bóng thì con bé hàng xóm về. Một lúc sau nó chạy ra kêu mình.

Nó: “Chú chú, lại đây Vân hỏi”

Mình: “Hỏi gì? Lên đây.”

Nó túc tắc chạy lên.

Nó: “Bạn chú tán con Lương là ai đó?”

Mình: “Hỏi làm gì?”

Nó: “Thì chú cứ trả lời đi”

Mình: “Thôi, không cần biết. hỏi hết chưa”

Nó: “Chú..hắn nhắn tin cho Vân cứ hỏi chú”

Mình: “Hỏi chi? Chắc muốn điều tra thông tin thằng bạn tau đó”

Nó: “Mô (đâu). Hắn hỏi chú thích chi, cao, rộng”

Mình: “Làm gì? Vớ vẩn”

Nó: “Vân biết được à, biết đã không hỏi chú. Bữa nào cho Vân coi số dày chú”

Mình: “Làm chi?”

Nó: “Hắn cũng hỏi”

Mình: “Thôi mệt, biến đi. Mà có quả chi ăn không?”

Nó: “Không, chú ăn hết rồi gì nữa”

Mình: “Ờ ờ, thế thì xong rồi, về đi, không về thì lại chơi với chó tao. Haha”

Xong, nó về. Mình chơi tí rồi vào tắm rửa, ăn cơm.

Đến 20h thì nhận được tin nhắn của Lương.

Lương: “Anh đang làm gì đó ạ? Có đi chơi đâu không anh?”

Mình: “Anh không, chả biết đi đâu. Đang tính ngủ”

Lương: “Ngủ giờ này á? Để gà lên chuồng đã anh. Hi”

Mình: “Gà nhà anh có đâu, nên anh ngủ thay gà”

Lương: “hì, tối mai anh bận gì không?”

Mình: “Cũng chưa biết? Có gì à?”

Lương: “Dạ, mai bạn em sinh nhật, anh đi với em nha”

Mình: “sinh nhật bạn à? anh có quen đâu”

Lương: “Thì đi rồi quen mà anh, đi nha anh”

Mình: “Để coi tối mai bận gì không đã”

Lương: “Dạ.Hi”

Cũng không biết nhắn lại sao cả nên mình cầm đt lướt face tí, voz tí rồi cũng lăn ra ngủ. Ngày ngồi chém gió chém bão mà cũng mệt ra trò các thím ạ.

Đến sáng sớm nay tỉnh dây, cầm đt thì thấy tin nhắn của Lương.

“anh đừng cứ như vậy nưa, đừng đối xử với em vậy nữa”

MÌnh không biết nhắn tin lại thế nào, nên thôi, ăn cơm tắm rửa đi làm (mình quen tắm buổi sáng, tắm xong sảng khoái lắm).

***

Sáng – trưa thứ 4

Sáng tin nhắn của Lương thì mình kể rồi. Sáng có thím gợi ý nhắn tin cho Lương:

“Chuyện tình cảm cứ để từ từ nhóc à”

Mình sửa thành: “Chuyện tình cảm cứ từ từ em à, cái gì đến sẽ đến” rồi gửi cho em nó, lúc nhắn tin là 10h15 tầm 30 phút sau mình nhận được tin của Lương:

“Dạ, em vừa hết tiết. Không có chi mô(đâu) anh ạ.Anh đừng nghĩ chi cả. Hi hi” nguyên văn đó nhé các thím (thêm cái này (đâu)).

Lúc đó đang bận thẩm định nên mình không rep gì cả. Đến trưa ăn cơm xong định gọi cho Lương để hỏi tối mấy giờ đi để lên (nghe lời các thánh khuyên bảo, góp ý) thì có số lạ gọi đến.

Mình: Alo

Số lạ: Cho em hỏi đây có phải là anh T không ạ? – Giọng con gái đầu dây, chưa nghe bao giờ.

Mình: Ừ, đúng rồi em?

Số lạ: Dạ, em là Bình, bạn của Lương ạ.

Mình: À, ừ, anh chào em. Có chuyện chi à em.

Số lạ: Hì. làm quen anh tí thôi ạ, được không anh.

Mình: ờ, rồi đấy, quen rồi đấy.

số lạ: Hì. thế là quen à anh?

Mình: Ừ.

Số lạ: Hì. anh nói chuyện hay thật.

Mình: Em quá khen, ai chê, chỉ có em khen.

Số lạ: Hì. em đùa tí thôi, tối sinh nhật em anh lên góp vui nha anh

Mình: À, ừ. để anh coi bận không đã.

Số lạ: Dạ, thế thôi, em chào anh

Mình: Ừ, chào em.

Nghe xong điện thoại mình gọi cho Lương.

Lương: Da, anh

Mình: Ừ, sao biết anh?

Lương: Thì số anh không anh thì là ai nữa

Mình: Nhỡ có ai cầm máy anh gọi thì sao?

Lương: Hì. Mà hôm nay anh lại gọi cho em cơ đấy

Mình: Ừm, gọi coi tối mấy giờ đi để anh lên.

Lương: Anh đi được á, Vui quá. 8h anh nha.

Mình: Ừm, cũng rảnh mà. Thế 8h kém anh lên.

Lương: hì. dạ.

Mình: Thế tối gặp. em ngủ nghỉ đi he.

Gọi điện xong ra nhâm nhi li cafe rồi vào review cho các thím đây. Chả biết tối thế nào. Cứ đi coi sao.

***

Tối qua về định lên chào các thím câu, nhưng mà uống nên đau đầu quá, ngủ cho khỏe

Chiều qua sau khi review buổi sáng cho các thím, mình đi thẩm định, đến thì ổng giám đốc bên đó đi khỏi, alo cho sếp mình thì cứ thẩm định cho có đi, giải quyết nhanh cho ổng. Cũng làm đầy đủ thủ tục rồi về cơ quan hóng hớt voz.

Trong phòng có con bé người Vình (hôm mình có kể sơ qua rồi đới) cứ thỉnh thoảng chạy sang hỏi cái này qua cái khác, ức chế cmn được, học ngân hàng ra mà excel, word động cái gì cũng hỏi. Đỉnh điểm là cái lũy thừa ấy, nó chạy qua hỏi đến lần thứ 4, mình bực quá nói nó

Mình: “Cái này mà cũng không biết à, 4 năm của em em học cái gì, chỉ được mỗi chat thì nhanh thôi” mình không phải làm cao gì, nhưng mấy cái đơn giản này không làm được bực lắm, em nó nghe đến đây chắc cũng thấy tủi, nhưng cũng tức mình ra mặt.

Nó: “Anh không chỉ thì thôi, gì mà mắng em lớn vậy” Sau nó lủi thủi về chỗ, 2 đứa cãi nhau cả phòng ngồi nhìn.

Sau nó im lặng, mình vừa làm vừa hóng hớt các thánh, nó cữ lâu lâu lại lởn vởn sau chỗ mình, làm hóng cũng thậm thà thậm thụt.

Chiều đi làm về, đang ngắm nhìn dòng xe cộ, nghĩ coi buổi tối nó sẽ ra làm sao thì ở đâu cái sirius vượt phải, đảo 1 phát ngay trước mũi xe, làm đầu xe quẹo trái vướng vào 1 xe khác, 2 xe cùng ngã, cái xe thằng trẻ trâu kia éo thèm dừng lại hỏi han, sau khi thân thiện với người vừa ngã với mình 1 tí thì dựng con EX dậy đuổi theo luôn, đến đoạn đèn đỏ thì nó dừng, mình đuổi kịp, chặn ngay đầu xe nó, chống xe xuống hỏi tội nó.

Mình: “Chú mày. Đi đứng kiểu đó à, mày không có chút lịch sự nào đứng lại mà xin lỗi câu à?”

Nó: “Tôi làm gì ông mà phải xin lỗi” Thằng này nhìn ít tuổi hơn mình nhiều, lại chở đứa bạn gái(nghi thế).

Mình: “Này, tao nói lịch sự không nghe đừng trách tao”

Nó: “ĐM, tôi *** xin lỗi đấy, làm được gì nhau”

Nó vừa dứt câu, mình ức chế quá bớp ngay cái mũ bảo hiểm nó đang đội trên đầu (lúc đôi co nó chả hiểu sao lại tháo quai mũ ra) phan nó 1 phát luôn, nó dơ tay đỡ kịp không ăn nguyên quả mũ vào đầu, mũ tuột tay bay mẹ nó xuống đường, mũ đểu- >vỡ. Nó vẫn câng mặt lên cãi chày cãi cối. Mình dơ tay bạt nó 1 phát nữa vào tai.

“ĐM, bố lếu bố láo, thằng trẻ trâu” Tát nó xong chửi nó luôn. ức chế lắm các thím ợ.

Xong nó cúi xuống chống tay ở xe nó, tay còn lại xoa xoa cái tai nó, chắc cũng

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Không Phải Là Cổ Tích
Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa
Sao Đỏ
Sẽ Mãi Bên Nhau