Truyen

Biệt Thự Hoàng Tử

10.09.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,68/5 (71 đánh giá)

Truyện: Biệt Thự Hoàng Tử

Tác giả: ChiriKamo
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Giới thiệu nhân vật

Nữ:
1.Nguyễn Hoàng Thoại My (tinh nghịch, đáng yêu)
2.Phạm Cẩm Tú (Hot girl – bí ẩn)
3.Phạm Ngọc Châu (bạn thân của Thoại My – mê trai đẹp)

Nam:
1.Trần Lâm Thiên Vũ (Hot boy – mạnh mẽ)
2.Nguyễn Nguyễn Minh Hoàng (Cold boy – lạnh lùng)
3.Phan Nhất Bảo (Warmboy, rất dịu dàng)

Chap 1

Chà! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ, nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây.
Nó – Nguyễn Hoàng Thoại My – cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản, tinh nghịch và đáng yêu. Nó – một con bé tóc ngắn (kiểu nữ tính ấy nhá), ko sở hữu một vẻ đẹp ” sắc nước hương trời ” nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút.
Sau một ngày học, nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần, tuy nhiên, thật may mắn, cô bạn ngồi cùng bàn với nó – Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần, mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết “dữ dội” lắm!
Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ, nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp – một người bạn thân của bố mẹ nó. Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường cũng là vì đợi cô Trang tới đón… Hjx, sao cổ lâu tới thế nhỉ…???
Chợt…
- My! My ơi!!!
Nó giật mình quay lại thì thấy một phụ nữ khoảng 35t trông khá là sang trọng bên chiếc xe hơi láng coóng.
- Sao? Ko nhận ra cô hả? Cô nè!!!
Nó mừng ra mặt:
- A! Cô là cô Diệp đấy ạ!!Trời ơi, cô khác quá, cháu nhận ko ra!
- Cháu thì vẫn như xưa nhỉ? Mái tóc ngắn ngắn còn nét mặt thì càng lớn càng giống mẹ đấy!!!Thôi, cô cháu mình về nhà cô đi!!!
- Dạ vâng ạ! – Nó mỉm cười rồi chợt méo xệch mặt đi…
- Ơ… sao vậy cháu??? – Cô Diệp quan tâm hỏi.
Nó ái ngại:
- Đi xe ô tô ý ạ????
Cô Diệp tròn mắt:
- Ừ, ô tô! mà sao vậy cháu…??
Nó gãi đầu ngượng nghịu đáp:
- Hjx…cháu bị say xe ạ!!!
- Thôi nào, lên xe đi cháu! Biệt thự của cô gần đây lắm, đi vài phút là tới ấy mà, bình thường mấy thằng con trai ở chỗ cô toàn đi bộ tới trường thôi!!!
- Dạ vâng… – Nó mỉm cười miễn cưỡng bước lên xe.
- Hjhj! Đừng rầu rĩ như vậy chứ cháu, tới nơi, cô đảm bảo cháu hết rầu liền! À, bật mí cho cháu nhé… cháu sẽ được ở cùng bộ 3 hot, warm, cold boy của trường cháu đấy – Cô Diệp cười nói.
- Vậy ạ???? – Nó nói cho có lệ vậy thôi chứ nó ko mê trai đẹp cho lắm…
- Ừm, tuy nhiên…phải nói thật với cháu là biệt thự của cô là Biệt Thự Hoàng Tử, cháu biết biệt thự đó chứ????
- Biệt…Thự…Hoàng…Tử ý ạ…??? Sao nghe wen wen…ặc…cô ơi, đừng nói với cháu là nơi cháu ở ko có con gái chứ…???? – Nó méo mặt hỏi.
- Ơ…ờ…đúng là vậy đó cháu…Cô thuyết phục mãi thì 3 đứa đó mới chịu cho cháu tới ở cùng đó… trước nay, cô cho nhiều đứa thuê nhưng chưa đầy 3 ngày, đều phải đi hết, 3 cậu con trai lắm chiêu đó ko cho phép ai tới ở cả…cả gái cả trai, có nhiều cô cậu tới thuê ở được vài ngày thì vội trả phòng… có đứa nhìn cứ như thân tàn ma dại ấy…
Nó gật gù:
- Cháu hiểu rồi… Vậy là… cháu sắp phải đối mặt với một thử thách lớn… nhưng cô yên tâm, cháu sẽ ko để cho họ đá cháu đi đâu!!!
Cô Diệp mỉm cười:
- Hjhj! Thế thì tốt quá! Cố lên nha cháu yêu!!!
- Nhất định là thế rồi ạ!!! – Nó phì cười…
Chợt…xe dừng lại tại một căn biệt thự lớn với dòng chữ: Prince Villa
- Cô ơi… hình như cái tên này là được người ta đặt đúng ko ạ…??? – Nó khẽ hỏi.
- Ừm, đúng rồi đó cháu, trước đây nó chỉ là một biệt thự bình thường nhưng từ khi bộ ba này đến thuê thì được người ta đặt cho cái tên Biệt Thự Hoàng Tử đó cháu! Thôi, chúng ta vào!
- Dạ vâng ạ! – Nó ngoan ngoãn đáp rồi bước vào thì thấy 3 chàng trai cực kì…handsome đang ngồi tại phòng khách…
Nó mỉm cười:
- Xin chào mọi người!!!
- Chào! – Một cậu khẽ giơ tay lên nói.
Còn hai người còn lại thì làm ngơ như ko có sự hiện diện của nó…”xí, cái đồ làm cao đáng ghét!!! ” – Nó nhủ thầm
Chợt, cô Diệp hỏi:
- Hành lí đâu rồi hả cháu???
Đến lúc này nó mới giật mình:
- Chết rồi! Cháu để ở khách sạn chưa lấy về ạ!!!
Một tên lầm bầm:
- Đã xấu xí đầu óc còn bã đậu…!
Nó chỉ muốn đấm nó hắn mấy phát xịt máu mũi thôi, đáng ghét!!!
Rồi cô Diệp mỉm cười nói:
- Giới thiệu với cháu đây là Nhất Bảo, còn cái cậu này là Thiên Vũ, cậu đang ngồi đọc báo ở đằng kia là Minh Hoàng…!
- Tụi cháu mà cần cô giới thiệu nữa ạ…? Chẳng lẽ bọn cháu mà con nhỏ đó ko bik hả cô???? – Cái cậu tên là… là gì ấy nhỉ…à…à Thiên vũ nói.
Nó gầm gừ:
- Đúng đấy cô ạ, cô khỏi giới thiệu cháu cũng biết đó là một lũ bất lịch sự, tự kiêu, ngạo mạn đến ngu ngốc!
Nó chửi ngoạn mục và đụng chạm quá khiến Thiên Vũ nhỏm người dậy mà nói:
- Này, ăn nói cho cẩn thận, ko thì biến!
Nó chẳng vừa:
- Nằm mơ đi!!! Tôi sẽ ko đi đâu hết! Hứ!!!
Cô Diệp vội chen vào:
- Thôi được rồi, thôi được rồi! Để cô giới thiệu, đây là Thoại My – con gái của người bạn thân của cô, vì thế các cháu đối xử với nó phải cho tử tế – đáng mặt nam nhi đó nha! à, Vũ này, nhờ cháu chở pé My tới khách sạn lấy hành lí về nhé!
- Cháu á???? – Vũ hỏi lại rồi nhún vai bước đi.
Nó liền chạy theo hồng hộc.
Cậu ta là hot boy mà lạnh lùng như con thạch sùng ý:
- Này, đi tới đâu???
- Khách sạn Phước Nguyên! – Nó khẽ đáp.
- Trời, gần đây mà, sao cô ko đi bộ đi!!!
- Mỏi chân!! – Nó thủng thẳng đáp.
- Gớm, có vài ba bước chân (thực ra thì cũng cách khoảng 150m) mà cũng bắt người khác lấy ô tô ra chở…! – Vũ lầm bầm.
- Ô tô á…thôi, tôi ko đi!!! – Nó xua tay đáp.
- Vậy cô đi bộ đi! – Vũ nói rồi bước vô nhà…
- Giàu quá ko có đến một chiếc xe máy hay xe đạp gì đó luôn à…??? Chán chết!!! – Nó lẩm bẩm rồi bước đi…
tới nơi, nó lại phải xách theo một đống hành lí lềnh cà lềnh kềnh, mệt đứt cả hơi thì thấy Hoàng – cái cậu Cold boy đứng ở gần đó…cậu ta bước lại và nói:
- Đưa tôi xách giùm cho!
Nỏ mỉm cười:
- Vâng, cảm ơn cậu!
” Hohoho, xem chừng cậu này Cold mà lại Hot ý chứ bộ ^^ ” – nó thầm nghĩ.
Về tới căn biệt thự, nó đã oang oang:
- Cô Diệp ơi! Cô Diệp!!!
Thì…Vũ lầm bầm khó chịu:
- Cô Diệp đi về nhà rồi, người gì đâu mà chưa thấy mặt là đã thấy tiếng rồi!
- Ủa, chứ ko phải cổ sống ở đây sao…??? – Nó bắt đầu lo lắng hỏi.
- Chứ cô nghĩ là thế nào??? – Vũ ngước mặt lên hỏi.
- Ơ…Vậy là tôi sẽ ở đây một mình với 3 cậu à…??? – Nó cảm thấy sợ…
Vũ nhún vai đáp:
- Chứ sao nữa!!!
- ặc…vậy thì die mất… – nó lầm bầm thì giật mình bởi tiếng của tên Vũ đáng ghét:
- Này, bạn My thân mến của chúng tôi ơi, bạn muốn sống ở đây hok???
Nó thấy ghê ghê, ớn ớn ở sống lưng…thà hắn giở cái giọng quát tháo con hơn là cái giọng ẻo ẻo nghe phát ớn này…
- Hơ hơ, muốn đấy… thì sao nào!!! – Nó cười đểu đáp.
Quay lại với đúng bản chất của hắn, Vũ liền nói:
- Thì hãy tuân thủ các nội quy sau đây! E hèm! Thứ nhất: ở đây là phải phục vụ 3 bọn tôi từ a- >z, giống như là…là gì ấy nhỉ…???
Bảo liền đáp:
- Dịch vụ osin trọn gói!
Vũ gật gù:
- Đúng đúng đúng đúng! Osin trọn gói, hàng ngày, sau giờ học, cô phải giặt giũ, nấu ăn, lau chùi nhà cửa, kể cả cọ toa lét- thông bồn cầu cô cũng phải nhào đầu vào mà làm đấy Ko chịu được thì… thì gì cô biết rồi chứ!
Nó bĩu môi:
- Hứ, nếu tôi ko chịu được thì để các người làm giùm tôi chứ gì! Ồ, cảm ơn nhiều nhá!
Nó nói rồi bước đi…” xí, cái đồ ma cũ bắt nạt ma mới! ”
Chợt…
- Đứng lại, đó mới chỉ là điều 1 cơ mà!!!
- Còn gì nữa đây! – Nó càu nhàu đáp.
- Thứ 2, ko tự tiện vào phòng chúng tôi, cô ở phòng số 1 – phòng đó trước đây ko có ai ở hết nên cô phải lau chùi, dọn dẹp lại đó, nghe rõ chưa!
- Được rồi, tôi sẽ làm!!! – Nó lầm lầm cái mặt.
- Điều 3… Mọi chuyện, tôi cấm cô nói với cô Diệp đấy, ko là tụi này xử đẹp cô luôn! – Vũ nhếch mép hăm dọa.
- Chơi bẩn mới sợ người ta đi méc! Hứ!!! – Nó cãi lại.
- Này… cô được đấy…! Để xem tụi này xử lí cô trong 3 ngày thử thách như thế nào nhá…!!!
Nó ko thèm nói gì…xách hành lí mang lên phòng…ko quên nghuýt 3 tên đó 1 cái thật dài…

Hoàng chép miệng:
- Này…Cô Diệp bảo là cho con nhỏ đó ở phòng 5 cơ mà…phòng đó dọn dẹp cả rồi, giờ bắt nó đi dọn lại phòng 1, có quá đáng quá ko????
Vũ nhăn nhó:
- Này, cậu yếu mềm từ bao giờ đấy hả???? Thế là còn nhẹ đối với 1 con pé láo xược như nó đấy!!!
Riêng Bảo, cậu ta nhếch môi khẽ mỉm cười:
-… con nhỏ này cũng thú vị phết đấy… để xem nó có trụ nổi 3 ngày hay ko…!!!Xem chừng… Sẽ còn nhiều trò hay diễn ra đấy!!!

Chap 2

- Hix hix, cái phòng này sao mà ở được hả trời…bụi bặm dữ quá… hjx hjx… Mệt hết cả người mới sạch sẽ hơn được 1 tí…hjx…
Nó đang than vãn thì nghe thấy tiếng điện thoại reo ở dưới nhà… Tuy nhiên chẳng có ai nghe máy cả… Nó đánh bạo chạy xuống nghe thử…
- Alo! Biệt Thự Hoàng Tử xin nghe!
- My hả cháu? Cô – Diệp đây!
“Phù, may quá, là cô Diệp” – Nó thầm nghĩ rồi nói:
- Dạ! Cháu My đây ạ! Có chiện chi hok cô????
- Ừm, cháu hài lòng với căn phòng chứ hả…??? Khi sáng cô đã cho người tới dọn dẹp cả rồi đó! – Cô Diệp cười nói.
Nó thật thà:
- Thật ạ??? Sao nó bụi quá chừng cô ơi…!
- Ơ…sạch sẽ mà cháu… ko 1 hạt bụi nhé! Hay là con mẹ Linh quen ở sạch sẽ rùi hở…??? Nhưng mà rõ ràng là cô cho người thay hết đồ đạc mới và lau chùi cẩn thận rồi cơ mà!
- Cháu ko biết ạ…
- A, cô hiểu rồi…cháu ở phòng mấy…???
- Phòng 1 ạ…
Cô Diệp lắc đầu nói:
- Đúng rồi đó cháu ạ… trò này cũng là trò của tụi nó đó… cháu chuyển đồ qua phòng 5 đi… tụi này lắm chiêu quá!
- Ơ thế ạ… Hjx…làm cháu nãy giờ lau chùi mệt hết cả người…
- Tất cả mọi thứ mới chỉ là BẮT ĐẦU thôi cháu ạ! Chưa ai qua nổi thử thách 3 ngày của 3 đứa nó đó…chậc…Thật ngại khi phải nói với cháu điều này…nếu cháu chịu đựng ko nổi thì cô cũng ko còn cách nào khác, My à…Thế lực của 3 nhà đó mạnh quá… dù rất muốn giúp cháu nhưng cô cũng đành pó tay thôi…
Nó liền đỡ lời:
- Vâng ạ, cháu hiểu mà cô!
- Ừm, cố gắng thông cảm cho cô nhé! Thôi, cháu cũng nghĩ đi, chắc là mệt lắm rồi phải ko…???
- Dạ vâng ạ…hihi…
- Ừm, nằm nghĩ cho khỏe đi cháu… chào cháu nhé…cô cúp máy đây…

Nó cúp máy rồi lầm bà lầm bầm: ” Khỉ đột! Đồ tiểu nhân đáng ghét! Dám lừa tôi hả… để rồi tôi cho mấy người xem sức mạnh của tôi! ”
Nó đang bước lên cầu thang thì đụng độ tên Vũ… nó lườm lườm thì tên Vũ hỏi:
- Điện thoại gọi cho ai đấy???
- Của tôi! – nó bĩu môi.
Vũ chép miệng:
- Cô nghĩ cô là gì mà đã vội cho bạn bè số điện thoại này rồi hả???? Cô đừng quên thử thách 3 ngày đó!
- Hứ… cô Diệp gọi cho tôi… Mà cậu tưởng tôi thik ở đây lắm hả… Hứ! Tại bố mẹ tôi ép chứ tôi chã muốn đâu nhá… một lũ kênh kiệu, bỉ ổi… – Nó vênh mặt lên nói.
- Này này, ăn nói kiểu gì thế hả????
Nó lè lưỡi nói:
- Thế ai nói với tôi là ở phòng 1 đấy hả…? hả?? hả??
- Ôí zời ạ, tội nghiệp cô quá, chắc nãy giờ dọn phòng mệt lắm nhỉ…??? keke
Nó nheo nheo mắt:
- Cậu được đó Vũ!
- Này, dọn dẹp thì lo chuẩn bị, tối nay nấu cơm cho tụi tôi ăn nghe chưa! Hhahhahaa!
- Tôi đâu có ngu! – Nó nói rồi bước lên phòng, chân đạp rầm rầm.
Vừa đi nó vừa lẩm bẩm: ” Grừ…sao trên đời lại có người bỉ ổi, đê tiện, hèn hạ, xấu xa, trơ tráo, trắng trợn đến thế cơ nhỉ…??…grừ…”
Xách đồ qua phòng 5…nó thực sự rất bất ngờ…căn phòng này khác xa cái phòng 1 mà Thiên Vũ chỉ cho nó… nội thất đẹp, dường như là rất mới… và tất nhiên cũng rất chi là sạch sẽ… ko có bụi bặm như phòng 1… càng nghĩ nó càng thấy tức…
Nó đang đứng suy nghĩ thì nghe tiếng của Nhất Bảo:
- Hey! Cuối cùng thì cô pé cũng phát hiện ra rùi hả???
Nó cười hớn hở (hớn hở theo cái điệu khinh khi của nó):
- Tất nhiên rùi! Tôi ko dễ bị lừa đâu! Her her…
Bảo tựa người vào thành cửa rồi nói:
- Cô pé ngốc quá đi! Ko dễ bị lừa mà lau chùi sạch sẽ hết rồi hả
Nó phụng phịu đi xếp đồ áo – chẳng thèm wan tâm tới sự hiện diện của Bảo !
Nó ghét nhất là đang làm việc mà bị ai đó nhìn một cách… như vậy đó…Tức tối, nó lại đóng cửa cái rầm… N.Bảo mà ko nhanh chân 1 tí là kẹt chân như chơi…Mà kể ra nếu hắn bị kẹt chân thì chắc nó hả dạ lắm…nó chúa ghét những tên kênh kiệu như vậy mà
Rồi nó mệt quá nên ngủ thiếp đi…
***
Hiện tại là 5h chiều…
- Này, con nhỏ kia… ê Bảo…nó tên là j ấy nhỉ???
- My! Thoại My!
- À à…Này, Thoại My! Đến giờ phải nấu cơm rồi đấy! – Thiên Vũ giở giọng hách dịch Ko thấy động tĩnh gì, Vũ đá phăng cánh cửa rồi bước vào (cái tên này zô ziên ớn…lỡ người ta đang thay đồ thì sao nhở????)
- Săx…xem kìa, cô ta ngủ như đứa con nít vậy…ko hiểu tại sao trên đời lại xuất hiện 1 đứa con gái vô ý vô tứ đến như vậy…
Bảo lắc đầu:
- Cái tướng đủ đẹp rồi còn chảy cả nước bọt nữa chứ…thiệt hết biết…
Hoàng nhún vai:
- Thôi, 2 người cứ liệu mà xử lí, tôi đi ra ngoài có việc…!
- Ok! Chuyện cô nhok này cứ để tôi và Bảo xử lí, cậu cứ đi làm việc của cậu đi! – Vũ cười gian xảo rồi hét vào tai nó như muốn điếc cả lỗ tai:
- Này! Dậy nấu cơm!
Nó bật dậy cụng đầu cái cốp vào trán hắn ta:
- Đáng ghét, làm cái trò gì vậy hả???? sao lại tự tiện zô phòng tôi! ??! ?
- Này, cô có quyền nói cái câu đó với tôi hả? Nhìn lại mình đê!
- Hứ, ko chơi fair play hả? Ok, tôi cũng sẽ ko fair play, để rồi xem… – Nó lầm bầm.
- Đi nấu cơm đi, ngồi đó mà lí sự hả??? Đừng có quên thử thách 3 ngày đó kưng! hahahahahhahaha
Nó mệt mỏi, làm cái mặt xị như quả bí, lầm lầm bước ra nhà bếp… Đối với nó bây giờ, ngoan ngoãn làm việc còn hơn là suốt ngày ngồi cãi vã với 1 lũ kênh kiệu đáng ghét đó…
Nó lục đục ở nhà bếp…lâu lâu lại nghe thấy tiếng cười hô hố đến phát ghê của tên Vũ và Bảo ! , chã hiểu 2 tên đó đang làm cái j mà cười khủng khiếp – ghê rợn đến như thế cơ chứ.
Còn Vũ và Bảo thì lâu lâu lại bĩu môi trề má vì bao nhiêu là tiếng động: ” choeng choeng, cốp cốp, phập phập,…linh ta linh tinh” ở nhà bếp…
” Choeng…á á… bể chén rồi, sao dọn đây…hjx hjx…”
” Phập phập…trời ạ, chặt sườn cũng chẳng xong…nhưng sao bị đứt tay rồi…rát quá đi! ”
” rầm…bộp bộp… trời ạ, tủ lạnh j mà chất nhiều thứ như thế này hả??? huhuhu…giờ xếp lại chắc mất cả mấy chục phút chứ chẳng chơi…hjx hjx…”
…v/v…
Xem chừng ở nhà bếp ko mấy yên bình, Vũ và Bảo bước xuống xem có chuyện gì xảy ra…ặc ặc…nhà bếp sạch sẽ, gọn gàng giờ cứ như là 1 mớ bòng bong… kinh khủng quá…!
- Trừ 1 điểm! – Vũ nói rồi kéo Bảo lên nhà trên.
Nó tức giận:
- Con trai kiểu j thế hả??? Ko giúp ngta lấy 1 tay rồi cứ…trừ 1 điểm…với chã trừ 2 điểm… – còn đoạn này thì nó chỉ dám nói nhỏ… đủ để nó nghe:
- Trừ điểm hả? trừ hết luôn đi…trừ hết luôn đi!
****
hjx…bây giờ là 8h tối…
- Này…”cô nhok” kia, đến giờ này mà chưa cho hot boy ăn hả? Mún chik rùi phải ko??? – Vũ bắt đầu lên giọng.
- Gớm, đói 1 xíu mà ko chịu nỗi hả? Xong rồi, mời 3 cậu xuống ăn! – Nó chống nạnh nói (nhìn cái điệu bộ của nó lúc này kinh khủng ko thể tả…
- Cô mới đi đánh giặc về à??? – Vũ châm biếm
Nó lườm lườm:
- Ko ăn thì thôi!
Bảo chép miệng:
- Xem ra cũng khá hấp dẫn và bắt mắt đấy!
- Kakaka! Thoại My này đã ra tay thì… chỉ có excelent trở lên nhá! – nó cười cười…
mọi người ngồi vào ăn…
- Ngon lắm đấy! Nhất là cái món này…
Hoàng chép miệng nói rồi chỉ vào món “sườn xào chua ngọt.
Vũ nếm thử thì…
- Oẹ, ọe, ọe…cái món j khủng khiếp như thế này…ọe ọe…
- Đừng nói là cô ko biết nấu ăn chứ…??? – Bảo ái ngại.
- Hok… – Nó lè lưỡi trả lời…
Vũ hỏi tiếp:
- Hỏi thật cô chứ cô bỏ cái j vào cái món kì dị đó vậy… gớm quá…
Nó trề môi:
- Hok thấy có chanh, tôi vắt đại quả cam…
- Cô vắt nguyên quả hả…??? ekc ekc…
- Ơ…Ờ…thì thấy nó ko chua lắm nên tôi mới…mới…
Vũ thở dài mệt mỏi:
- Cơm cũng sống nhăn răng kia kìa! Thôi, tôi quyết định bây giờ đi ăn nhà hàng!
- yeah! – Nó reo lên thì…
- Cô ở nhà, 3 tụi tôi đi thôi! Cô phải ở nhà mà xử lí cái món đó chớ! – Vũ cắt ngang làm nó quê độ và cụt hứng kinh khủng.
Nó liền bĩu môi:
- Xì, ai mà thèm cơ chứ!
Băng giá đến cỡ Hoàng mà cũng phải bật cười cơ đấy.
Rồi họ kéo nhau đi hết…để lại nó ở nhà với đống thức ăn – > rất kinh khủng… ! (nó cũng tự thấy như zậy, ekc!)

Chap 3

Hix hix…đúng là khó xơi thật…mà món nào cũng zậy, chứ ko phải chỉ riêng món “Sườn xào lờ lợ” của nó
- Chán quá! – Nó lẩm bẩm rồi đi đổ hết thức ăn đi.
Nó thở dài chui vô nhà bếp úp mì tôm ăn. Nghĩ đến giờ này mấy tên con trai quỷ sứ ấy đang ngồi ăn tại nhà hàng còn nó thì đang ngồi tại nhà bếp mà xực mì tôm – > Nó lại càng thấy điên tiết làm sao! Tên Vũ đáng ghét ấy lại còn được dịp sỉ nhục nó nữa chứ…grừ…grừ…Hãy đợi đấy, nhất định nó sẽ phục thù cho mà xem… Dám khinh thường nó hả? Nó sẽ…
“á à…được lắm…ngày mai tôi sẽ cho các người biết!!!” – Nó thầm nghĩ rồi mỉm cười đắc chí…
Chợt…
- Làm cái j mà cười dữ dội vậy cô bé???
Nó ngước mặt lên thì thấy Vũ – mặt nó lầm lại, ngồi ngấu nghiến ăn mì tôm.
Vũ mỉm cười rồi nói:
- Của cô nè! Tôi sợ cô ở nhà ko ăn được thức ăn đó, lại ko biết đường mà chế mì tôm thì khổ! thế nên mua về cho cô!
Nó cũng xúc động…đậy lắm nhưng tính nó là zậy – thik sòng phẳng nên hỏi:
- Tôi phải cảm ơn cậu như thế nào???
- Ko cần đâu! Cô ăn đi nhé! Chúc ngon miệng – Vũ nói, mỉm cười gian xảo rồi bước đi…
Nó nhíu mày ngạc nhiên:
- Sao tự dưng cậu ta tốt zậy nhỉ…??? Mà cũng ko nên nghi ngờ làm j! Con người ác thì ác nhưng cũng phải có lúc tốt bụng chứ!!!
Nói rồi nó nhồm nhoàm ngấu nghiến mà ăn…
Nó chép miệng:
- Hjx…ngon quá… ngon quá… Nhà hàng này là thà hàng j mà nấu ngon quá zậy hả trời…à à…”lấc ky sờ ta rét thau rần” (Lucky Star Restaurant) Ú ú…No quá xá!!! giá mà có nữa thì chắc mình vẫn ăn típ được nữa quá…
Nó lẩm bẩm rồi xem địa chỉ…khà khà…
Nó đang có 1 ý định cực kì hay ^^ kaka
Nó tưng tưng bước về phòng thì…
á…á…á…chuột…help me! help me!!!
Nó chạy phắt ra lan can đứng thì…
aaa!!!Chuột!!Chuột!!!
(…v/v…&…v/v…)
Tóm lại…nó đã phải chạy vòng quanh nhà như 1 con choi choi.
Nó chạy ra tới hoa viên của biệt thự (khu này mấy tên con zai đáng ghét ấy thường xuyên ngồi chơi vào mấy buổi tối)…
- Help me! Chuột!!! – Nó hớt hải nói rồi chạy về phía mí tên con zai.
- Chuyện chi zậy??? – Bảo cười đểu hỏi.
Ko hiểu vì lí do j mà tên con zai nào cũng cười phá lên như bị thần kinh…
- Sao mà biệt thự có nhìu chuột zậy…??? – Nó lấy lại được bình tĩnh và hỏi.
Vũ cười mỉa rồi đưa lên trước mặt nó một con chuột:
- Đây nữa nè kưng ơi!!!
- AAAAAAAA!!!
Một lần nữa, nó lại “được” chạy té khói.
- Huhuhuhu!!Đồ ác độc!!!Huhuhuhu…
Nó sợ chuột nhắm nhắm ý!!! có lần bị dọa mà nó đã ngất xỉu rùi, bây giờ càng lớn lên, nỗi sợ hãi càng được khắc phục dần đi nhưng ko phải là nó ko còn sợ… huhuhu…
Nó ngồi thụp xuống ở một góc của biệt thự…Và giờ thì nó đã cảm thấy sợ hãi cái cách cư xử tàn độc của bọn hắn…why?? why…? and why??????
Chợt…
- Nín đi Thoại My! Nhắm mắt lại và tôi sẽ giúp cô lên phòng!
Nó ngước lên thì thấy Hoàng nhưng… nó chỉ khinh khỉnh nói:
- Tôi ko cần cái sự thương hại giả tạo của các người!!!
Nói rồi nó lấy hết can đảm và bỏ lên phòng…Nó chợt nhận ra, tất cả dường như ko quá đáng sợ, chỉ có điều nó chưa thực sự cố gắng mà thôi! Tuy nhiên, nó đau bụng quá…Sao nó lại đau bụng như thế này…maybe…maybe…
Nó chạy đi tới wc thì có người ở trong rồi…chợt, nó sực nhớ ra rằng dưới nhà dưới cũng có wc…
Nó liền vội chạy xuống thì cũng lại đang có người…
Nó đâm ra nghi ngờ…”sao mà trùng hợp như thế được…có lẽ đây là ý đồ của mấy tên đó chăng???” – nó thầm nghĩ.
” Đúng là thế rồi ” – Nó lẩm bẩm rồi chạy lên phòng tên Vũ…
- lão Vũ kia!!!
Nó xồng xộc chạy vào thì chẳng thấy Vũ ở đâu cả. có lẽ là hắn ta đang ở trong wc chăng…? Nó liền chạy tới wc và hét toáng lên:
- Thiên Vũ!!!Cậu có ra đây ko hả…
Hjx…đau quá…hự ự…
Vũ cười ăng ắc lên:
- Có chuyện j thế…ngta đang đi đại tiện mà sao zô ziên zậy hả…??????
-

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Hoa Hồng Xứ Khác
Cuộc Trả Thù Của Một Thằng Điên Tình
Chết Rồi Tao Yêu Chồng
Cappuccino 1.0
Gặp Gấu Đi Với Người Yêu Cũ