Truyen

Bồ Câu Không Đưa Thư

06.11.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,15/5 (53 đánh giá)

Truyện: Bồ Câu Không Đưa Thư

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Thục săm soi tờ giấy trên tay. Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào.

Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vẻn vẹn có mấy dòng, được viết bằng lối chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt: “Cho mình làm quen với. Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy. Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ. Thành thật cảm tạ. Rất mong hồi âm”. “Lá thư” chỉ ngắn ngủi có vậy. Bên dưới ký tên: Phong Khê.

Thục vốn nhút nhát, lại cả thẹn. Nó chưa gặp phải kiểu làm quen đường đột như thế này bao giờ. Từ hôm qua đến giờ, “lá thư” của anh chàng Phong Khê chưa rõ mặt mũi nọ cứ bắt Thục nghĩ ngợi hoài. Đã mấy lần, Thục định hỏi ý kiến Xuyến và Cúc Hương, nhưng lại sợ tụi nó chọc, thục đành giấu nhẹm. Ai chứ con Xuyến và Cúc Hương đã mở miệng chòc ghẹo, Thục chỉ có nước bịt tai quay mặt đi chỗ khác.

Loay hoay một hồi, không biết xử sự thế nào, Thục khẽ buông tiếng thở dài. Nó không biết nên phớt lờ hay nên trả lời. Và nếu trả lời thì phải viết những gì. Năm ngoái, Cúc Hương cũng rơi vô một tình huống tương tự, thậm chí còn “ghê gớm” hơn. Hùng quăn nhét thư “tống tình” vào ngăn bàn, lại còn đe dọa “nếu không trả lời, Cúc Hương sẽ ân hận”, nghe phát khiếp! Nhưng Cúc Hương bản lĩnh hơn Thục nhiều. Nó thẳng tay ném những “tối hậu thư” của Hùng quăn vào sọt rác. Lúc cao hứng, nó còn giở thư ra cho Xuyến và Thục cùng đọc. Cả ba vừa “phân tích” vừa cười ngặt nghẽo.

Thục không dám hành động như Cúc Hương. Cái câu “nếu không nỡ từ chối” khiến Thục thấy tội tội. Hơn nữa, anh chàng Phong Khê khác xa Hùng quăn. Anh ta không hề dọa dẫm Thục.

Đang thả hồn theo những ý nghĩ vẩn vơ, Thục bỗng giật bắn người khi nghe tiếng Cúc Hương đột ngột vang lên sau lưng:

- Làm gì ngồi thẫn thờ vậy, cô nương?

- À, à… tao có làm gì đâu…

Thục lúng túng đáp. Vừa nói nó vừa hấp tấp vo tròn tờ giấy lại, giấu trong lòng bàn tay.

Cúc Hương vẫn thản nhiên:

- Mày đang ôn bài hả?

Nghe Cúc Hương hỏi vậy, Thục mừng như bắt được vàng. Nó mau mắn:

- Ừ, tao đang ôn lại bài Hóa.

Đột nhiên Cúc Hương đổi giọng. Đang tươi cười, nó bỗng nghiêm mặt:

- Thôi đi, đừng có dóc! Mày không qua mặt nổi tao đâu! Hãy khai thật đi!

Thái độ của Cúc Hương khiến Thục đâm chột dạ. Nó ấp úng:

- Tao đang… ôn lại bài hóa thật mà!

- Hừ, hóa! Hóa phép thì có! – Cúc Hương hất mái tóc – Mày ôn bài sao tao không thấy mày giở tập?

- Tập hả? – Thục liếm môi – Tao cất vào rồi!

- Mày cất trong lòng bàn tay mày chứ gì? – Giọng Cúc Hương bỗng trở nên tinh quái.

Thục điếng hồn. Nó nhìn sững Cúc Hương:

- Sao mày biết?

- Tao đứng sau lưng mày nãy giờ sao không biết! – Cúc Hương vừa cười hì hì vừa chìa tay ra – Đưa tao coi thử cái gì vậy! Thư tình phải không?

Biết không thể giấu được, Thục đành bẽn lẽn chìa tờ giấy nhàu nát trong tay ra.

Vừa liếc mắt qua tờ giấy, Cúc Hương đã ré lên:

- Trời ơi, tình dữ chưa! “Cho mình làm quen với”, mùi còn hơn Vũ Linh ca vọng cổ.

- Mày đừng có nói bậy! – Thục đỏ mặt cự nự.

Cúc Hương huơ huơ tờ giấy trước mặt, chun mũi chọc:

- Tao nói có sách mách có chứng đàng hoàng mà mày dám kêu tao nói bậy hả!

Đúng lúc đó, Xuyến ôm cặp bước vào. Nó liếc quanh lớp một vòng rồi rảo bước lại chỗ Cúc Hương:

- Làm gì mà hò hét om sòm vậy?

Cúc Hương làm ra vẻ nghiêm trọng:

- Có đứa tỏ tình với con Thục.

- Tỏ tình đâu mà tỏ tình! Mày chỉ toàn phịa! – Thục nhăn nhó.

Nhưng Xuyến chẳng buồn để ý đến Thục. Nó giật tờ giấy trên tay Cúc Hương:

- Đưa “tang vật” tao xem!

Trong khi Thục ngồi chết trân thì Xuyến nheo mắt “nghiên cứu” lá thư. Một lát, nó gật gù bình luận:

- Thống thiết còn hơn kèm đám ma!

Cúc Hương tròn mắt:

- Nghĩa là sao?

Xuyến chậm rãi:

- Nghĩa là lá thư tình này đủ sức làm rơi lệ những người dễ yếu lòng như con Thục. “Thành thật cảm tạ” nghe na ná như là “thành kính phân ưu”, có vẻ như muốn chia buồn cùng gia quyến…

Đang ngồi yên, Thục bỗng nhảy dựng lên:

- Nè, nè, đừng có trù ẻo nghen mày! Nhà tao sống nhăn hết, mày đừng có nói xui!

Xuyến lừ mắt nhìn Thục:

- Tội mày “tư thông” với “địch”, tao chưa phạt, giờ còn bày đặt la lối nữa hả!

- Tao tư thông gì đâu…

Không để cho Thục nói dứt câu, Xuyến chìa tờ giấy ra:

- Chứ lá thư này ở đâu ra?

- Thì ở trong ngăn bàn.

- Phong Khê là “thằng giặc” nào?

- Ai mà biết! Tao cũng chỉ mới thấy tên đó lần đầu.

Cúc Hương thình lình hỏi chen ngang:

- Nó gửi cho mày hồi nào?

Thục ngập ngừng:

- Ờ… ờ… hôm qua.

- Thấy chưa! – Cúc Hương reo lên – Rõ ràng là có “vấn đề”. Nếu mày không có “ý đồ đen tối” thì tại sao mày lén lút giấu lá thư từ hôm qua đến giờ không cho ai biết?

- Tao định nói cho tụi mày biết ngay lúc đó nhưng tao sợ…

Xuyến hừ mũi:

- Sợ gì? Mày sợ tụi tao ngăn cản “mối tình vĩ đại và cảm động” của mày phải không?

- Bậy! – Thục chớp chớp mắt – Tao chỉ sợ tụi mày chọc!

Cúc Hương nhún vai, buông thõng:

- Đúng là có tật giật mình! Ông bà nói đâu có sai!

Xuyến gật gật đầu tính phụ họa theo Cúc Hương, bỗng nó nhìn thấy Thục cắn chặt môi, đôi mắt sắp sửa rơm rớm, nó hoảng hốt cầm tay Thục lay lay, miệng rối rít:

- Tụi tao giỡn chơi chút xíu mà!

Cúc Hương cũng vội vàng lên tiếng:

- Thôi, nín đi cô nương! Đừng có mà nhè ra giữa lớp! Lớp trưởng Hoàng Hòa đang nhìn mày kìa!

- Kệ nó! – Thục vùng vằng.

- Trời ơi, lớp trưởng mà mày dám kêu bằng nó! Tao méc bây giờ!

- Cho mày méc!

- Đừng có dóc! Mày sợ tao méc thấy mồ! Hoàng Hòa đẹp trai nhất lớp. Lại để ý mày.

Thục hừ một tiếng:

- Nhưng mà tao không để ý nó!

Cúc Hương nháy mắt:

- Mày để ý anh chàng Phong Khê kia chứ gì?

Nghe Cúc Hương nói vậy, không để cho Thục kịp phản ứng, Xuyến đã vội vã xua tay:

- Thôi, đừng chọc con Thục nữa! – Rồi quay sang Thục, Xuyến cười cười nói tiếp – Mày không để ý tên Phong Khê này nhưng hắn thì để ý mày phải không?

- Tao đâu có biết! – Thục thật thà – Tao chỉ nghĩ hắn muốn làm quen thôi!

Cúc Hương vọt miệng:

- Hắn để ý hay hắn đòi làm quen, chuyện đó không quan trọng. Vấn đề là mày có định “hồi âm” cho hắn hay không!

Thục ngẩn người ra:

- Tao cũng chẳng biết nữa. Tao đang định hỏi ý kiến tụi mày.

Cúc Hương liền liếc Xuyến:

- Sao mày?

Xuyến tỉnh bơ:

- Thì hồi âm chứ sao! Hắn chả ỉ ôi “bạn viết cho mình vài chữ” là gì!

Cúc Hương trợn mắt:

- Hồi âm cho tên nhãi nhép đó? Tụi buổi sáng tức là tụi 11A3, lớp đàn em mình! Chẳng lẽ…

Cúc Hương chưa nói hết câu, Xuyến đã hừ giọng cắt ngang:

- Chính vì tụi nó cả gan trêu vào các chị, các chị cần phải hồi âm! Tụi mình phải dạy cho “bọn trẻ” một bài học!

Vẻ mặt nghiêm nghị của Xuyến khiến Cúc Hương phì cười. Nó khoái chí hỏi:

- Nhưng mà ai “dạy”?

- Tất nhiên là con Thục! Thư gửi cho nó mà!

Nghe nhắc tới mình, Thục giãy nãy:

- Thôi, thôi, tụi mày muốn làm gì thì làm! Tao không biết “dạy dỗ” gì hết! Đừng có ép tao!

- Thôi được! – Xuyến thở một hơi dài thường thượt, ra vẻ bất đắc dĩ – Nếu mày không nỡ ra tay thì để tao. Tao sẽ đại diện cho mày viết thư “dạy dỗ” thằng nhóc đó!

Xuyến vừa nói dứt câu, Cúc Hương đã nhanh tay xé “rẹt” một tờ giấy trong tập, hí hửng chìa ra:

- Giấy nè!

Xuyến cầm lấy tờ giấy. Nhưng nó chưa viết ngay mà lại lui cui mở cặp.

- Gì nữa vậy? – Cúc Hương ngạc nhiên hỏi.

- Chờ tao một chút! Tao đang tìm… đồ dùng dạy học!

- Đồ dùng dạy học?

- Ừ, muốn “dạy dỗ” có hiệu quả, cần phải có “đồ dùng dạy học”.

Xuyến vừa thò tay vào cặp vừa trả lời ỡm ờ. Cúc Hương và Thục cứ thắc mắc không hiểu Xuyến định tìm vật gì trong đó. Hai đứa ngồi ngây người hồi hộp theo dõi từng cử động của nhỏ bạn tinh quái.

Lục lọi một hồi, Xuyến từ từ lấy ra… một cây kẹo.

Trong khi Thục thở phào thì Cúc Hương bĩu môi thất vọng:

- Tưởng gì! Đồ dùng dạy học của mày đó hả?

Xuyến nheo mắt:

- Sao? Không được hả?

Cúc Hương lộ vẻ bất bình:

- Như vậy là mày “thưởng” chứ đâu có “phạt” hắn!

- Mày không biết gì hết! – Giọng Xuyến ranh mãnh – Đối với những đứa tham ăn như mày và con Thục thì đây là cây kẹo, còn đối với tên tiểu tử đó, đây lại là… viên thuốc chuột bọc đường!

Nói xong, Xuyến lẹ làng rút cuốn tập trong cặp ra, kê tờ giấy lên và bắt đầu viết thư phúc đáp. Cúc Hương và Thục ngồi chầu rìa hai bên, chụm đầu dòm.

Nhưng Xuyến vừa hí hoáy bốn chữ “Phong Khê hiền đệ”, Cúc Hương đã bĩu môi:

- Văn chương kiếm hiệp ba xu! Sặc mùi phim Hồng Kông!

Xuyến tự ái:

- Chứ theo mày, phải gọi hắn như thế nào?

- Cứ viết là “Gửi bé Phong Khê”!

- Hay lắm! – Xuyến gật gù khen – Không ngờ thỉnh thoảng mày cũng nói được một câu thông minh!

Nói xong, Xuyến lấy một tờ giấy khác, nắn nót viết:

“Gửi bé Phong Khê,

Chị ngạc nhiên vô cùng khi nhận được thư bé. Có lẽ bé quáng gà hay sao, chứ lớp chị đâu có tổ chức “Câu lạc bộ làm quen” hay “Tìm bạn bốn phương” mà bé biên thư đòi “kết bạn tâm tình”! Hơn nữa, bé trẻ người non dạ tuổi còn nhỏ nên chú tâm học hành, chớ đua đòi vớ vẩn, kẻo trèo cao té nặng. Nghĩ tình chị em, chị tặng bé một cây kẹo ăn cho mau lớn và nhớ đừng có dại dột trêu vào chị nữa! Good- bye bé nhé!”.

Xuyến viết tới đâu, Cúc Hương ôm bụng cười tới đó. Nó la lên:

- Trời đất ơi! Mày muốn “giết” chết tươi “thằng bé” sao Xuyến?

- Cho hắn chết! – Xuyến trợn mắt – Ai bảo hắn dám trêu vào con Thục nhà bà!

Thục cũng không nhịn được cười. Nhưng mặt nó thoáng lộ vẻ áy náy. Nó nhìn Xuyến, ngập ngừng:

- Mày viết “ác” quá!

- Ác gì mà ác! – Xuyến hừ mũi – Đã “dạy dỗ” thì phải nghiêm khắc chứ!

Thục chép miệng:

- Tao sợ anh chàng Phong Khê xấu hổ đến bỏ học mất.

- Hắn không bỏ học đâu! Nhưng chắc hắn sẽ bỏ cái trò dấm dúi thư tình vào ngăn bàn của mày!

- Thư tình! – Thục “hứ” một tiếng – Mày sao giống y như con Cúc Hương! Lúc nào cũng nói bậy!

- Ừ thôi, không phải thư tình. Thư làm quen vậy.

Vừa cười hì hì, Xuyến vừa đặt lá thư hồi âm vừa viết vào ngăn bàn của Thục. Xong, nó chặn cây kẹo lên trên. Nó làm việc đó với một bộ dạng hí hửng hệt như Phật Tổ lúc đè Tôn Ngô Không dưới năm ngọn núi Ngũ Hành vậy.

***

Đúng như Xuyến dự đoán, ngày hôm sau chẳng có gì lạ xảy ra. Vừa ngồi vào chỗ, Thục hồi hộp thò tay vào ngăn bàn nhưng chẳng có tờ giấy nào trong đó.

Cúc Hương chắp hai tay:

- Mô Phật! Thế là trời yên bể lặng! Con Xuyến tài thật!

Xuyến ngó Thục:

- Cục kẹo còn không?

- Không.

Xuyến gật gù:

- Thằng bé này ngoan thật! Cho gì lấy đó!

Thục liếc Xuyến, không hiểu bạn mình khen thật hay khen xỏ. Tự nhiên Thục thấy tội nghiệp anh chàng Phong Khê nọ. Khi đọc lá thư độc địa của Xuyến, chắc anh ta ngượng lắm. Và chắc có cho kẹo, anh ta cũng chẳng bao giờ dám làm quen với đám nữ yêu này nữa. Nghĩ tới đó, bỗng nhiên Thục bật cười: Xuyến chẳng đã cho kẹo anh ta làm gì?

Thấy Thục tự nhiên phá lên cười, Xuyến tò mò:

- Mày cười cái gì vậy?

- Chẳng có gì hết! Tự nhiên tao tức cười vậy thôi!

Xuyến nguýt Thục:

- Tự nhiên mà cười! Đồ con gái vô duyên!

Thục chưa kịp phân trần, Cúc Hương đã chen vào, giọng thủng thỉnh:

- Con Thục muốn cười cứ việc cười, nhưng ngày mai đừng có quên nghĩa vụ của mình!

Thục trố mắt:

- Nghĩa vụ gì?

Cúc Hương thản nhiên:

- Dẫn tao và con Xuyến đi ăn chè đậu đỏ bánh lọt.

Thục nhăn mặt:

- Nghĩa vụ gì kỳ vậy?

- Chẳng có kỳ gì hết! – Cúc Hương nhún vai – Không có tụi tao, làm sao mày tai qua nạn khỏi được! Thằng Phong Khê sẽ bám mày tới già!

Thấy Thục cứ tròn mắt ngẩn ngơ, Xuyến vọt miệng bồi thêm:

Nếu mày không chịu, tụi tao nhắn tên Phong Khê đó viết thư “tỏ tình” tiếp à!

Lời hăm he của Xuyến khiến Thục giật bắn người. Nó vội vã gật đầu:

- Được, được! Tao chịu!

Thái độ hốt hoảng của thục khiến Xuyến và Cúc Hương nhìn nhau cười khúc khích. Nhưng Thục chưa kịp thực hiện “nghĩa vụ” của mình thì biến cố đã xảy ra.

Đầu giờ chiều hôm sau, Xuyến vừa ôm cặp tới cửa lớp đã thấy Thục ngồi sẵn đằng bàn, trước mặt nó là một trái ổi to tướng nom thật “quyến rũ”.

Xuyến vừa bước lại vừa liếc trái ổi, miệng bô bô:

- Trái ổi này trông ngon mắt thật, nhưng chỉ có thể dùng “tráng miệng” thôi, không thay thế đậu đỏ bánh lọt được đâu à nghen!

Thục cắn môi:

- Trái ổi này đâu phải của tao!

Xuyến ngạc nhiên:

- Không phải của mày chứ của ai?

Thục không đáp. Nó chìa tờ giấy đang cầm trong tay cho Xuyến.

Vừa liếc nhìn qua, Xuyến đã nhận ngay ra những chữ in hoa quen thuộc, liền sửng sốt buột miệng:

- Ủa! Lại là hắn!

Đúng lúc đó, Cúc Hương bước vào. Thấy Xuyến cầm tờ giấy trên tay, Cúc Hương hỏi liền:

- Gì vậy mày? Bản tự kiểm hả?

Xuyến lườm Cúc Hương:

- Tự kiểm là mày tự kiểm đó! Đây là “đơn xin làm quen” của thằng nhãi hôm nọ!

Cúc Hương há hốc miệng:

- Phong Khê?

Xuyến hừ mũi:

- Ngoài thằng giặc đó ra, còn ai vào đây nữa!

- Trời ơi, bộ tên này điếc không sợ súng chắc?

Xuyến tặc lưỡi:

- Hắn chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Tao sẽ có cách làm cho hắn sợ tới già!

Cúc Hương không quan tâm đến lời dọa dẫm của Xuyến. Nó tò mò nhìn tờ giấy:

- Hắn viết gì trong đó vậy?

- Tao đã xem đâu!

Nói xong, cả hai chụm đầu vào tờ giấy.

Thư viết:

“Bạn thân mến,

Mình thật lòng muốn làm quen với bạn chứ không có ý trêu bạn như bạn nghĩ đâu! Mình cũng không phải là “bé”. So về tuổi tác, có lẽ mình lớn hơn bạn một, hai tuổi. Nhưng vì hồi nhỏ, mình nghỉ học một, hai năm nên hiện nay mình học kém bạn một lớp. Mình đã nhận được cây kẹo của bạn. Mình để dành chứ không ăn. Và gửi tặng bạn món quà nho nhỏ gọi là đáp lễ. Dù sao mình cũng gửi đến bạn lòng cảm ơn và thán phục.

Ký tên: Phong Khê.”

Đọc xong lá thư, Cúc Hương hỏi ngay:

- Hắn gửi tặng món quà gì đâu?

Xuyến chỉ trái ổi trước mặt Thục:

- Kia kìa!

Cúc Hương chộp lấy trái ổi, săm soi rồi buột miệng:

- Chậc, tên này cũng biết điều đấy chứ!

Xuyến bĩu môi:

- Biết “mua chuộc” thì có!

Thục nãy giờ ngồi yên không nói gì. Nó biết hễ mình mở miệng, thế nào cũng bị hai bạn trêu chọc nên một mực giả ngây giả điếc. Nhưng bây giờ nghe Xuyến xỉa xói anh bạn “khuất mặt khuất mày” kia, nó không nén nổi, liền lên tiếng:

- Mình tặng người ta thì người ta tặng lại chứ “mua chuộc” gì!

- Á, à, con Thục này ghê thật! – Xuyến kêu lên – Chưa gì mà nó đã bênh “người ta” chằm chặp rồi!

- Tao chẳng bênh ai hết! – Thục khịt mũi – Tao thấy cái gì đúng thì tao nói, vậy thôi!

Xuyến liếc Cúc Hương:

- Con Thục nói vậy mà không phải vậy à nghen!

Cúc Hương nãy giờ không để ý đến cuộc đấu khẩu giữa Xuyến và Thục. Nó mãi nghĩ ngợi đến nội dung của lá thư vừa đọc. Lời lẽ bình tĩnh và nhún nhường của lá thư khiến Cúc Hương đâm ra có thiện cảm với đối phương. Nếu là mình, Cúc Hương nhủ thầm, mình sẽ tìm những từ ngữ thật cay độc để “phản công” lại giọng điệu trịch thượng trong lá thư Xuyến viết. Hoặc ít ra, mình cũng làm lơ, không thèm dây dưa với “tổ kiến lửa” này nữa. Vậy mà anh chàng Phong Khê kia lại chẳng tỏ vẻ gì giận hờn hay tức tối. Anh cứ tỉnh bơ đòi… làm quen tiếp. Lại còn gửi tặng một trái ổi to thật to nữa.

Thấy Cúc Hương cứ đứng ngây người, chẳng chịu lên tiếng phụ họa với mình, Xuyến khẻ huých khuỷu tay vào hông bạn:

- Làm gì mà thẫn thờ vậy mày? Hay là mày cũng “kết mô- đen” tay Phong Khê này rồi?

- Đừng có mà vu oan giá họa! – Cúc Hương giãy nãy – Phong Khê là “người” của con Thục, mắc mớ gì đến tao.

Chỉ đợi có vậy, Xuyến quay sang Thục, nháy mắt trêu:

- Mày nghe rõ chưa? Đâu phải chỉ mình tao đi xe- bô trong bụng mày! Con Cúc Hương cũng biết tỏng ruột gan mày chứ bộ!

- Tụi mày chỉ giỏi nói bậy!

Thục phản ứng một cách yếu ớt. Biết không tài nào cãi lại hai cái mệng trơn như thoa mỡ của Xuyến và Cúc Hương, Thục chỉ nói được một câu rồi im bặt.

Xuyến cười hì hì, vẻ khoái chí. Nó giở giọng eo éo nhại bức thư:

- Mình đã nhận được cây kẹo của bạn. Mình để dành chứ không ăn. Mình để dành trong trái tim mình ấy!

Trong khi Thục đỏ mặt tía tai thì Cúc Hương hắng giọng nói:

- “Vụ án” trái tim để từ từ tính! Bây giờ tụi mình phải giải quyết “vụ án” trái ổi trước đã.

Xuyến lườm Cúc Hương:

- Mày lúc nào cũng ăn với uống! Tên mày đổi thành – c Hương coi bộ hợp “khẩu vị” hơn!

Cúc Hương khoát tay, giọng tỉnh rụi:

- Nếu mày muốn, ngày mai tao dẫn hai đứa đi ăn ốc hương liền! Còn bây giờ trái ổi này tính sao đây?

- Có gì đâu mà tính! Thì đem ra mỗi đứa cắn một miếng. Cắn đến khi nào không còn gì để cắn nữa thì thôi!

Cúc Hương lắc đầu nguầy nguậy:

- Không được! Cách đó không được!

- Sao không được?

- Miệng mày như cống Bà Xếp. Mày cắn một miếng bằng tụi tao cắn ba năm, ai “đua” cho lại mày!

Xuyến phì cười:

- Thật tao chưa thấy ai ham nói xấu bạn bè như mày! Trong vụ này, công tao lớn nhất. Nếu không có lá thư và cây kẹo của tao thì làm gì có trái ổi “chiến lợi phẩm” này. Tao hưởng phần nhiều là đúng rồi!

- Không được! – Cúc Hương kịch liệt phản đối – Công lớn nhất phải thuộc về con Thục. Trái ổi này tên Phong Khê tặng cho nó chứ đâu phải tặng cho mày!

- Mày ngốc quá! Tên Phong Khê tặng cho nó là tặng trái tim. Còn trái ổi là tặng cho bạn nó, tức là tụi mình. Con Thục hưởng phần tinh thần, còn tụi mình hưởng phần vật chất! Tóm lại, đứa nào cũng có phần!

Nghe Xuyến “phân chia tài sản” trắng trợn và tùy tiện như vậy, Thục vừa xấu hổ lại vừa lại buồn cười. Nó làm mặt nghiêm:

- Mày khôn vừa vừa thôi nghe Xuyến! Tao nhường cái phần tinh thần cho mày đó! Đưa trái ổi đây!

Lúc này Xuyến đã cầm trái ổi trên tay Cúc Hương. Nó giấu trái ổi ra sau lưng:

- Đâu có đưa cho mày được! Nếu mày không chịu thì để tao kiếm trọng tài phân xử. Xem thử tao nói đúng hay không đúng.

- Nè, nè…

Thục hoảng hốt kêu lên. Chuyện Phong Khê bỏ thư trong ngăn bàn, nó không muốn cho “người ngoài” biết. Bây giờ nghe Xuyến đòi “mời” trọng tài, nó điếng người.

Nhưng Xuyến phớt lờ vẻ cầu khẩn của Thục. Nó đảo mắt nhìn quanh và hí hửng reo lên:

- Trọng tài kia rồi!

Cả Thục lẫn Cúc Hương lật đật quay người lại. Vừa nhác thấy bóng người Xuyến chỉ, Thục bỗng nghe trống ngực đập thình thịch, trái tim như muốn vọt ra ngoài.

Hóa ra người mà Xuyến chỉ là Hoàng Hòa, lúc này đang đứng chống tay bên bục cửa sổ, quay mặt ra vườn bạch đàn phía sau nên không hay sáu tia la- de đang chiếu vào mình.

Hàng ngày, không hiểu vô tình hay cố ý, Hoàng Hòa thường đưa mắt về phía Thục. Thoạt đầu, chẳng ai để ý. Về sau, Xuyến phát hiện ra, liền bấm Cúc Hương. Từ đó, hễ có dịp là cả hai mở miệng trêu Thục. Bị “cáp đôi” riết, Thục hết dám nói chuyện với Hoàng Hòa luôn. Gặp anh trong lớp học hay ở ngoài đường, bao giờ Thục cũng quay mặt ngó lơ chỗ khác. Vì vậy, bây giờ thấy Xuyến định kêu Hoàng Hòa lại, Thục vội cầm vạt áo Xuyến giật giật:

- Đừng, đừng…

- Đừng cái gì mà đừng!

Xuyến trợn mắt nhìn Thục rồi quay về phía cửa sổ, ngoác miệng kêu thật to:

- Lớp trưởng!

Hoàng Hòa giật mình quay lại. Thấy ba cô gái, anh nhe răng cười:

- Gì vậy Xuyến?

- Lại đây tụi này nhờ chuyện này chút!

Thấy Hoàng Hòa bước lại, Thục lật đật ngó ra sân, bên tai văng vẳng lời dặn dò “thiết tha” của Cúc Hương:

- Bình tĩnh mà run nghen mày!

Hoàng Hòa tới trước mặt Xuyến, vui vẻ:

- Chuyện gì vậy?

Xuyến úp mở:

- Chuyện này “phức tạp” lắm!

- Xuyến lúc nào cũng đùa được!

- Tui nói thiệt mà! Nếu không phức tạp, tui đâu có nhờ tới bạn! Chuyện này trừ lớp trưởng ra, không ai giải quyết nổi!

Hoàng Hòa bán tín bán nghi. Anh liếm môi:

- Chuyện lớp mình hả?

- Ừ! – Xuyến làm ra vẻ ngần ngừ – Đúng ra là chuyện riêng của con Thục!

Nghe nhắc tới Thục, Hoàng Hòa đâm chột dạ. Anh khẽ liếc Thục, giọng phân vân:

- Thục sao?

Xuyến nghiêm giọng:

- Có người viết thư tỏ tình với nó! – Bạn đừng có nghe lời Xuyến! – Thục kêu lên – Nó xạo đó!

Hai ngưòi nói hai đường, Hoàng Hòa không biết thực hư ra sao, liền đưa mắt nhìn Cúc Hương ra ý hỏi.

- Đúng ra là thư làm

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Không Phải Là Cổ Tích
Cấp 3…
Trớ Trêu
Sự Nhầm Lẫn Diệu Kỳ
Dường Như Em Đã Yêu