<?php the_title(); ?>

Cappuccino 1.0

09.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,18/5 (212 đánh giá)

Truyện: Cappuccino 1.0

Tác giả: Maximus.
Tình trạng: Full Phần 1.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Lời nói đầu: Tình yêu như một ly cafe cappuccino vậy, nhìn bên ngoài nó rất đẹp nhưng khi đã đắm chìm vào nó rồi thì mới cảm nhận được cái vị đắng, chát, ngọt. bùi mà nó mang lại. Đôi khi ta bỏ lở giữa chừng vì nó quá đắng, nhưng đôi khi ta lại có thể thưởng thức trọn vẹn tách cafe đó vì ngoài vị đắng ra nó con có vị ngọt bùi, ấm áp lòng người. Tình yêu cũng thế, ngoài những cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc ta dành cho nhau, còn có những lúc chia phôi, cay đắng. Chỉ những người thật sự kiên trì đối đầu với thử thách thì mới có thể thành công trong tình yêu.

Chú ý: Đây chỉ là một câu chuyện được kể lại, tuy nhiên xin các bạn đừng quá quan trọng về việc nó có thật đến đâu, nhân vật ngoài đời như thế nào, bây giờ sống ra sao, mình viết truyện này với mong muốn các bạn sẽ có một thứ gì đó thư giản lúc cuối tuần thôi, mong các bạn thông cảm nhé, còn bây giờ cùng bắt đầu câu chuyện nào…

Vào một buổi chiều đầy nắng, tôi và em cùng ngồi trong quán cafe quen thuộc trên một con phố nhỏ ở Sài Gòn. Em ngồi tựa cằm, nhìn về khoảng trời xa xăm, thỉnh thoảng một vài tia nắng xuyên qua rèm, hồng đôi má em thêm lòng tôi hoài niệm những kí ức ban xưa…

- Nè, Phong…! Em rũ ra ngắm cảnh xe mà, có phải ngắm người đẹp đâu…!
- Ơ…! Ngắm người đẹp hồi nào…?
- Nãy giờ đang ngắm ai trong lòng tự biết đi chứ?
- Tự tin quá hẻn?

- Vậy hẳn là anh chê em xấu rồi!
- Không, làm gì có…! Người yêu anh là đẹp nhất rồi còn gì?
- Lại dẻo mồm…! – Em nguýt dài nhưng hai gò má rõ ửng hồng

Thế rồi hai đứa lại lặng im, trả lại những tiếng xe cộ inh ỏi của Sài Gòn năng động, nơi tôi sinh ra và lớn lên.

Em nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi mắt vẫn hướng lên bầu trời xanh thẳm, tôi biết khó khắn lắm chúng tôi mới đến được với nhau, vì thế em rất trân trọng những phút giây bên nhau như thế này. Khẽ nắm chặt lấy bàn tay mềm mại, dịu êm của em, những kí ức trong tôi lại ùa về với bao gian nan, thử thách kéo đến…

Chương 1:

Đời học sinh là những chuỗi ngày dài ăn, ngủ, nghỉ học dưới sự đùm bọc của cha mẹ và thầy cô, đối với tôi nó còn có cả máu, nước mắt và cả tình yêu…

Tôi là Trần Đại Phong một cậu học sinh đang đứng trước ngưỡng của lớp 10, điều mà bao học sinh cấp 2 luôn hướng tới.Nhưng trước đó tôi nổi danh là một học sinh cá biệt không sợ trời không sợ đất, ngang tàn, hốc hách cùng với đám bạn của mình.

Có thể tóm tắt tiểu sử trước lớp 10 của tôi như sau,tôi mồ côi mẹ từ lúc mới lọt lòng, sống với cha từ nhỏ, tôi được ông dạy võ nên tôi rất háo hức kiếm người để mà tỷ thí.

Mọi chuyện xảy ra vào những ngày đầu năm lớp 6, khi tôi đang ngồi trên chiếc ghế đá gần sân trường để thưởng thức hộp sữa mới vừa mua ở can- tin về, bỗng nhiên…bốp…một trái banh từ đâu bay vào mặt tôi đau điếng làm sữa văng khắp mình tôi.Còn đang ngỡ ngàng vì nguồn gốc của trái banh thì đột nhiên một nhóm 3 thằng cỡ tuổi tôi từ ngoài sân tiến vào.

- Ê kìa tụi bây, thằng này vậy mà miệng mồm còn hôi mùi sữa! – 1 tên trong đó trêu đểu

- Kệ tao, tụi bậy đá banh vào người tao phải không

- Ừ đấy! thì sao nào?

- Thì đương nhiên phải xin lỗi tao nhanh, ngay và luôn! – Tôi gằn giọng

Lúc đó bọn nó cười ha hả lên làm tôi tức tối lắm nhưng cũng rán nhịn để “dàn xếp” tình hình, dù gì tôi cũng là một người điềm đạm mà, ít nhất là lúc chưa có người chọc.

- Chậc! Tao không tính đến vụ mày làm trái banh tao dính sữa là may rồi, còn đòi lên mặt à nhóc con? – thằng đó trợn mắt.

- Có xin lỗi tao không? – Tôi nghiến răng vì trên đời này ngoài cha tôi ra không ai được gọi tôi là nhóc con.

- Không đấy thì sao? Mày có trả banh cho tao không?

Từ trước đến giờ tôi chưa từng gạp đám nhóc nào bố láo đến thế, đá banh vào người khác còn làm giọng ông cha, phải dạy cho bọn này một bài học mới được.

Nghĩ bụng rồi tôi nhặt trái banh lên, bọn chúng tưởng tôi chịu thua nên hớn hở ra mặt và rồi…véo…bốp…ốp…tôi dùng hết sức ném trái banh thẳng tắp vào mắt thằng cầm đầu đó, chưa kịp hoàng hồn tôi tung luôn một cước nhá lửa vào bụng nó làm nó té nhoài người ra sau.Hai thằng bạn của nó thấy nguy liền ra tay nhưng bị nó ngăn lại.

- Mày được lắm thằng kia! Dám đánh tao á? – nó lảo đảo đứng dậy

- Ai bảo mày kiếm chuyện trước, tao đòi công bằng thôi!

Nói đến đấy nó lao vào tôi như một đầu tên lửa, chỉ tiếc là lúc đó võ nghệ chưa đến đâu nên tôi đành đứng trân trân nhìn nó lao vào mình. Hắn ốm ghì lấy tôi, vật tôi xuống đất, trong tình huống đấy tôi chỉ biết làm theo bản năng là đánh tới tắp vào nó, thằng đó cũng đánh trả liên hồi. Sau một hồi ác chiến quyết liệt, đánh nhau tơi tả, tôi và nó lăn ra thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhãi như tắm, một lúc sau tôi mới hoàng hồn được.

- Chú mày đánh cũng khá nhễ? – Nó quệch mồ hôi ngồi dậy.

- Mày cũng thế thôi, ăn cú đá của tao lúc nãy mà còn chì dữ! – tôi ngồi dậy theo.

- Mày có học võ hả, cú đá hồi nãy đau lắm đó! – nó ôm bụng suýt xoa.

- Ừ, võ gia truyền của cha tao!

Đến đấy, nó đứng thẳng người dậy, chìa tay cho tôi, mặt hớn hở vô cùng.

- Ê, vào băng bọn tao đi!

- Băng gì?- Tôi chưng hửng.

- Thì băng nhóm của tao đó! Mày mà vào băng của tao rồi thì đảm bảo không ai dám động
đến mày luôn. – Nó nhướng mày.

Nghe thế tôi cũng thích lắm, gật đồng đồng ý ngay. Gì chứ kéo băng đi ngênh ngang trong trường thì oai biết mấy.

- Ha ha! Có thế chứ, băng tao mà có thêm võ gia truyền gì đó của mày thì vô địch rồi hề hề.

Sặc! Võ công gia truyền chính tông mà nó bảo gì gì đó, đúng là mấy thằng kém hiểu biết mà.

- Sẵn đây tao giới thiệu luôn, tao là Huy,còn đây là hai thằng đàn em tao, Bình với Tú.
- Ờ chào tao là Phong!

- Ừm…sao này nhớ chỉ giáo.

Từ đó tôi tung hoành ngang dọc với đám thằng Huy khắp đầu trường cuối lớp chọc phá người khác đến nỗi không ai là không biết đến tên tôi. Võ nghệ của tôi cũng ngày một được nâng cao ngày cả ba tôi cũng ngạc nhiên vì sự tiến bộ của thằng con mình. Mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn như thế cho đến những ngày đầu hè lúc mà mọi học sinh cấp 2 đang ráo riết ôn thi vào lớp 10.

Một ngày nọ…reng…reng…reng, tôi đang ngồi học bài thì chuông điện thoại reo ùm lên.

- À lố, tao Phong nè! Gì thế mày?

- Mày lên xóm tao gấp, tụi bên hẻm Cà Ná nó đang hăm he hẻm tao kìa!

- Tao đang bận mà…- tôi nhíu mày.

- Mày bận cái gì, sợ tụi nó phải không?

Haìz…không phải là tôi sợ gì cái tụi hẻm Cà Ná, nghe đến đánh nhau là tôi khoái bỏ xừ đi chứ, ngặc nỗi là võ quán của bố tôi nằm ở đấy, ổng mà thấy tôi đanh nhau vô cớ thì có nước là nhừ đòn.

- Thế mày có đi giúp huynh đệ mày một tay không thằng kia?

Ặc! Cái thằng này lại giở trò đem tình huynh đệ ra mà dọa tôi rồi.Cứ giúp nó một tay vậy, chẳng lẽ mình lại xui đến thế.

- Thôi được rồi, để tao lên, cứ đợi đấy đi!

- Ờ! vậy nghen! Nhanh lên!

Tôi thờ dài, lắc đầu ngao ngán rồi cũng xếp hết sách vở lại, đạp xe lên hẻm 305 của thằng Huy.Vừa đi tôi vừa khấn vái lâm râm trong bụng “lạy cụ phù hộ đừng có cho ông già con gặp ngay lúc hành sự còn cúng nải chuối”. Đang Nhập tâm khấn vái tôi chợt nhận ra là mình tới nơi lúc nào không biết và thằng Huy đang réo gọi tôi bên kia đường.

- Ê nhanh mày! Bọn nó hẹn 2h đó, chắc cũng sắp đến rồi!

Tôi vừa đi vừa nhìn láo lia láo lịa xung quanh xem có gì “bất thường” không. Và cũng thở phào nhẹ nhõm khi chỗ tôi “chiến đấu” là hẹm trong cách võ quán của bố tôi 2 con đường và cũng mừng thầm vì cha tôi không bao giờ rãnh rỗi mà đi dạo đến hẽm này. Vừa nghĩa tôi vừa mĩm cười đầu gật gù.

- Thằng này đàng hoàng lại cái? Tụi nó tới rồi kìa – thằng huy nheo mày nhìn tôi.

Tôi nhìn theo hướng nó chỉ, đó là tụi bên hẻm Cà Ná lúc nào cũng hăm he thâu tóm cho bằng được hẽm 305 của nhóm tôi. Vì theo tụi nó hẽm 305 có vị trí địa lý tốt thuận lợi để “giao lưu” với mấy băng khác, hừm… nghe như mấy ông chiến lược gia ấy.

Hôm nay bọn nó kéo đến rất đông người, cỡ 15 thằng, đương nhiên lúc nào cũng có thằng Tý xẹo cầm đầu hiện hữu ở đó. Băng của tôi thì ít hơn có chỉ có 13 thằng thôi, nhưng tôi cũng chã thèm quan tâm, Trần gia quyền của tôi là đồ bỏ chắc.

Bọn nó lù lù trước mặt bọn tôi đầy khí thế.

- Tụi bây biết bọn tao đến đây vì mục đích gì rồi chứ – thằng Tý xẹo nghênh mặt.

- Mày khỏi cần nhắc, chỉ có một quy tắc thôi, bên nào thua thì cút xéo! – Thằng Huy kênh mặt lại.

Chẳng nói chẳng rằng, tất cả đều biết mình cần làm gì, thế là cả hai bên xông vào với khí thế hừng hực ngập trời. Chỉ chờ có thế, tôi lao vào chiến trường tìm từng kẻ địch mà hạ gục

Thoạt đầu một tên hổ báo xông đến tôi, hắn quơ tay đánh đấm loạn xa làm tôi phải lùi một bước thủ thế, sau đó tôi nương theo hướng đánh của nó mà khóa chặt tay nó lại đồng thời thúc cùi chỏ vào mặt nó một quả trời giáng làm nó ngả ngửa mà ôm mặt.

Tiếp đến 3 thằng khác lao đến tấn công tôi, bị bao vây tôi liền sử dụng bài tam bộ cước, vốn là thế võ vừa di chuyển vừa tấn công tầm xa đối phương rất linh hoạt. Sau một lúc quần thảo, 3 thằng nó đều lĩnh cước của tôi mà lảo đảo, chỉ chờ có thế, tôi nhanh chóng áp sát tung quyền móc hàm dưới một tên, đạp phắng vào bụng tên kia và đấm cho tên còn lại một quả nhá lửa làm 3 thằng ngã đụi ra đất.

Đang rất đắc thắng thì tôi nhìn sang bên thằng Huy, nó đang bị thằng Tý xẹo áp đảo mà không thể chống trả, thảo nào mà tên đó tự tin đến vậy, nó cũng không phải loại vừa. Tôi vội chạy đến tung cho nó một cước, nhanh như cắt hắn đỡ được và lui lại một đoạn thủ thế. Tôi đỡ thằng Huy dậy, ra hiệu cho nó đi giúp mấy thằng khác, giờ đây chỉ còn mình tôi và thằng tý xẹo, ngó thấy khuôn mặt hùng hổ của nó tôi cũng hơi chững bước nhưng vẫn vào thế thủ đi vòng quanh nó dò xét.

Không chần chừ, nó lao vào tôi tung một cước nhắm ngay mặt với ý đồ đánh nhanh giết lẹ, tôi bước lùi về né đòn, lập tức nó lao tới tấn công tôi tới tấp. Cái thế võ “đường phố” ấy tôi chẳng lạ gì nhưng do nó đã chinh chiến lâu năm nên đánh rất chắc tay khiến tôi đôi lúc khó khắn để đỡ đòn của nó. Nhưng như tôi đã nói, cái thế võ “đường phố” ấy thì tôi chả lạ gì, sau một lúc bỡ ngỡ với kiếu đánh của nó, tôi đã bắt kịp nhịp đánh của trận đấu. mặc cho nó cứ đánh. Tôi thì dùng tay nương theo hướng tấn công của nó mà hóa giải hết đòn này đến cước khác.

Đánh tới tấp nhưng không được gì, nó dần mất sức và đánh chậm lại. Thới cơ chớp nhoáng, khi hắn tung đòn kế tiếp, tôi lách sang bên trái, dùng tay phải bắt bắt lấy quyền của nó, tay còn lại tung một quyền vào hông, nó nhăn mặt bước lùi lại ôm hông. Không gì tốt hơn tôi lao đến áp sát vào nó dùng chiêu liên hoàn tam quyền dấn liền 3 đấm vào bụng nó bằng tay phải với tốc độ cực cao, nó há hốc mồm ngã ngửa ra đằng sau, tôi liền kéo tay nó lại dấn thêm song kích quyền vào ngực nó…uỳnh…ưa…a nó bật ngửa té nhào ra đất, ôm bụng thở từng cơn.

Kết cục đã quá rõ ràng, bọn nó trố mắt kinh hãi đứng nhìn đại ca của nó bị hạ đo ván. Như một quy luật, tất thẩy bọn nó đến dìu tên đại ca đi với một bộ dạng không thể thê thảm hơn được.

Thằng Huy và tụi đàn em nó chạy đến chỗ tôi ăn mừng rối rít:

- Trời ơi! Hay quá, mày đánh như phim ấy!

- Chỉ tao mấy thế võ đó đi!

- Tuyệt cú mèo!

Thế nhưng điều mà tôi lo lắng nhất cũng xảy ra. Đang đắc ý với tụi bạn đột nhiên linh cảm được chuyện gì đó chẳng lành, tôi bất giác quay lại đằng sau, một dáng hình quen thuộc đang đứng trước mắt tôi, cái dáng đứng mà tôi đã từng gặp từ lúc bé…là cha…!

Tôi sững sờ khi nhận ra ông đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào. Tôi cứ đứng đấy trơ trơ nếu như thằng Huy không vỗ vai tôi:

- Ê! Mày bị tẩu hỏa rồi hả mậy, nãy nó có đánh trúng mày đâu?

- Ờ thì…! – tôi ấp úng.

- Gì thế ku? Đứng nói là yêu tao định tỏ tình đấy nhá? – Nó lùi lại trêu tôi.

- Thôi tao mệt rồi! Tụi bậy ở lại ăn mừng đi, tao có chuyện phải về!

Không đội tụi nó đồng ý, tôi vác xe chạy một mạch về nhà trong tiếng gọi í iới của đám bạn. Việc tôi làm bây giờ là chạy thật nhanh về nhà, chân tôi cứ đạp, lòng tôi cứ rồi bời. Thường thì khi gặp tình huống khi nãy ông đã có thể cho tôi ăn đòn nhừ xương rồi, thế nhưng hôm nay ông chỉ lăng im bỏ đi, trước giờ tôi vẫn chư thấy ông như thế.

Cổng nhà đã hiện ra trước mắt tôi, cái cổng mà tôi vẫn thường mở khi vào nhà, nhưng sao hôm nay nó nặng quá hay là lòng tôi đang năng trĩu.

Ông đang ngồi trên chiếc ghế mà mọi thường tôi vẫn ngồi học bài, mặt quay ra ngoài của sổ. Tôi cứ ngnẫ người ra đấy, lẳng lậng nhìn ông, không gian quanh tôi ngột ngạt vô cùng

- mày còn dám vác mặt về đây à? – ông cất tiếng nói phá tan sự yên lặng.

- Dạ…con…! – tôi bối rối.

- Sao thế? Lúc nãy mày hùng hổ lắm mà, sao giờ cứ ấp a ấp úng vậy?

- Thưa…cha con…biết…lỗi rồi!

Ộng đúng dậy, cầm cái roi trong tay, tôi bắt đầu rung người.

- Tao dạy võ cho mày để làm gì?

- Dạ…để..tự vệ…để…rèn luyện… để…giúp đỡ người khác.

- Thế tại sao mày lại đánh nhau, tao không tình cờ phát hiện thì mày dấu tao đến bao giờ…hả…hả…hả?

Cứ mỗi từ “hả” ông lại gián cho tôi những phát rồi tóe máu. Nhưng tôi không khóc! Phải, tôi không khóc bởi vì tôi biết mình sai, mình đã sai khi đánh người khác.

Rồi ông vứt cái roi xuống đất, mắt ông rưng rưng.

- Mẹ mày đã mất từ lúc mày lọt lòng, một tay tao nuôi mày đến lớn, thấy mày như thế tao thất vọng về mày lắm Phong à!

- Cha! Con viết lỗi rồi, từ nay con không dùng võ đánh người vô cớ nữa…hức..!

Đến lúc này tôi mới bật khóc, tôi thực sự rất ân hận vì đã làm cho ông buồn, tôi trách mình tại sao cứ háo chiến thế, nước mắt tôi cứ rơi dài.

- Mày đứng lên đi! từ nay mày phải chăm chỉ học hành có biết không, đừng thất hứa với tao.

- Dạ con biết!

Lúc đấy tôi cảm thấy nhẹ nhõm trở lại. Từ đó tôi không tùy tiện dùng võ công của mình nữa, thằng Huy biết chuyện nên cũng không còn rũ tôi đi đánh nhau như trước được, nhưng thỉnh thoảng lại rũ tôi đi đá banh với mấy tụi trong xóm, những dịp như thế thì tôi không thể từ chối được và cũng trở thành thói quen những lúc tôi rãnh rỗi.

Phần lớn thơi gian trong hè tồi đều phải chăm chỉ học hành để có thể thì vào trường Lê Thánh Tôn, đó là một trường lớn. Tôi thì học không đến nỗi tệ nhưng do lúc trước ham chơi quá nên trong hè tôi phải ôn lại rất nhiều, hầu như không có thời gian đi chơi.

kết quá tuyển sinh rồi cũng được công bố, tôi mừng như lượm vàng khi thấy tên mình nằm trong danh sánh thí sinh trúng tuyển. Rồi tôi sẽ được ngắm các nữ sinh lả lướt, thướt tha trong tà áo dài, tôi sẽ kiếm 1 cô bạn gái dịu dàng, nhu mì nggười sẽ cùng tôi sống hạnh phúc trong cuộc đời học sinh màu áo trắng của mình. Nghĩ đến đó thôi là tôi đã cảm thấy lâng lâng khó tả rồi.

nhưng không vui được bao lâu tôi lại được cái tin sét đánh từ thằng Huy. Số là trong lúc chờ mấy thằng trong xóm đến đá banh, nó quay sang hỏi tôi:

- Ê, mày thi vào trường nào rồi?

- Trường LTT mày thấy sao?

Nghe đến đó nó há hốc mồm kinh hãi, tôi cứ tưởng nó phục tôi học giỏi, ấy thế mà…

- Mày điên rồi, trường nào không vào lại vào trường đó!

- Thì trường lớn mà, có gì đâu mà xoắn thế?

- Trời ơi! thằng này để tao kể cho mày biết…

Thế là nó kể luôn tuồn về lịch sử của ngôi trường đó cho tôi biết, khi nghe xong tôi cũng hơi hoảng hốt.

Lịch sử của trường LTT có thể tóm tắt thế này: lúc trước thì trường đó đùng là trường danh cho học sinh giỏi thật nhưng về sau càng ít học sinh học, ngôi trường dần đi vào trì trệ và bắt đầu cầu cứu đám nhà giàu, bôn họ cũng đồng ý giúp nhưng đổi lại, trường phải cho con của họ vào học vô điều kiện, vì sự tồn tại của mình, trường đành chấp nhận việc đó và tiếp tục hoạt động. như các bạn đã biết, những cậu ấm cô chiêu con nhà giàu đấy không phải tốt lành gì, chúng luôn bày trò chọ phá những đứa học sinh giỏi khiến chúng phải đứng trước hai lựa chọn, một là chuyển trường, 2 là phục tùng chúng, dần dần đám học sinh đấy càng có địa vị trong trường đến nỗi các giáo viên cũng nễ chúng vài phần.

Nghe đến đây tôi đã bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nhưng tôi đã quyết tâm không bỏ cuộc, đời học sinh màu áo trắng của tôi vẫn sẽ diễn ra ở đấy…

Chương 2:

Những ngày hè rồi cũng qua mau, vào ngày cuối cùng của mùa hè bọn thằng Huy rũ tôi đi đá banh lần cuối mà theo bọn nó là để chia tay tôi vì bọn nó đã thi vào trường Tân Phong cách trường tôi khá xa. Buổi đá banh đó sẽ là kỷ niệm đẹp nếu như tại nạn không xảy đến, tai nạn mà sau này nghĩ lại tôi vẫn nghĩ đó là cái số phận của cuộc đời mình.

Tôi đang bon bon dẫn bóng trên sân với tốc độ rất cao sau khi nhận được đường chuyền vượt tuyến của thằng Huy, trước mặt tôi bây giờ chỉ còn lại thủ môn đối phương, khổng thể làm khác hơn đó là…sút…véo…bum…á á.. á…rầm!

Quả bóng đi nhanh như cắt nhưng không hướng đến khung thành mà đi xược qua cột dọc trái, trúng luôn vào đầu con nhỏ đang chạy xe đạp điện ngang qua làm nó loạng choạng rồi ngã xuống đường, còn trái banh thì văng xuống cái hồ nhỏ phía trước.

- Ê! Tụi bây…?

Tôi vừa quay ra đằng sau thì mấy thằng kia đã trốn mất tăm từ lúc nào, giờ chỉ còn đám thằng Huy chí cốt ở lại nhìn tôi lắm la lắm lét. Mịa mấy thằng bây, cứ chạy hết đi, mai mốt tao mà gặp được thằng nào là oánh cho méo mặt.

- Giờ sao mậy? – Tôi quay qua thằng Huy hỏi.

- Thì cắn răng qua xin lỗi nhỏ chứ sao mậy, trái banh đó đắt lắm, tao không có tiền mua lại trái khác đâu! – thằng Huy thở dài đáp.

- Ờ thì tụi mình đi vậy!

- Ơ!…mình đồi gì mậy, ý tao nói là một mình mày đi kìa, đi đông người qua đó nó tưởng du côn hãm hiếp con gái nhà lành thì khốn!

Sặc, cài thằng này chỉ giỏi tưởng tượng. Tôi thừa biết nó không dám qua xin lỗi người ta vì sợ bị ăn chữi chứ du côn gì, làm tôi giờ phải lết cái thân ũ rũ như thằng nghiện tới chỗ con nhỏ.

Hít một hơi thật sâu, tôi đánh bạo

- Ơ…bạn gì đó ơi! Cho tui xin lỗi nha!

Con nhỏ đưa mắt lên nhìn tôi làm tôi như chết lặng, cặp mắt con nhỏ màu xanh dương, mê tơi luôn…

- Đẹp quá! – Tôi bất giác thốt lên một câu không tự chủ.

Tôi giật mình khựng miệng lại, chỉ kịp thấy hai gò má nhỏ ửng hồng của nhỏ rồi tôi cúi gằm mặt xuống. “Trời ơi! Cái miệng khốn kiếp, mày nói ra làm gì hại tao mang thêm tiếng dê gái rồi”

Cứ tưởng nhỏ sẽ sạt vào mặt tôi một chập cho bỏ ghét ai ngờ nhỏ cười hiền một cái làm tôi muốn đổ.

- Hì…Không sao đâu, bạn giúp mình dựng chiếc xe lên đi! – nhỏ nói bằng một chất giọng lơ lớ của người ngoại quốc nghe rất ư là dễ thương.

Trời! con bé hiền ghê, ăn nguyên trái banh vào đầu mà chỉ bắt mình dựng xe lên giúp thôi.Hề hề! Đúng là trời giúp người tốt mà.

Dựng xong chiếc xe cho nhỏ mà lòng tôi cứ phơi phới, đi đến chỗ cái ao để lấy banh, chà trái banh cũng gần bờ ao cúi xuống vớt lên là xong, bớt chợt…chủm…ủm…ọc…ọc…ọc. Một lực đẩy từ sau lưng làm tôi lộn cổ xuống ao uống hết mấy ngụm nước, may mà nước chỉ sâu tới bụng thôi nếu không là chầu ông bà rồi. Vừa hoàng hồn leo lên bờ dự là tởn cho cái thằng xô tôi một trận hết biết đường về thế mà chả thấy thằng nào cả, em nó cũng đi mất từ lúc nào rồi.

Còn đang dáo dác kiếm cái thằng gan trời đó thì đám bạn tôi chạy lại.

- Ê, Huy! Mày có thấy thằng nào xô tao không? – Tôi nghiến răng.

- Có thằng nào xô mày đâu, con nhỏ hồi nãy xô mày đó!

Vừa nghe xong tôi giật điếng người, thảo nào con nhỏ nó nhìn nhìn cười cười là thấy nghi rồi, vậy mà để nó…ặc nghĩ tới là là tức điên lên được. máu nóng dồn đến đầu, tay chân nắm chặt, rnăng nghiến ken két. “Được lắm, chờ đấy! lần sau mà gặp thì biết tay ông, đừng tưởng đẹp là có quyền làm bừa nhá!” – Tôi giơ nắm đấm lên hét to.

Về tới nhà mở tủ lạnh lấy chai nước tu một hơi hết sạch cả chai mà máu nóng vẫn còn chảy rần rần. Thôi mết hơi đâu giận người dưng, ngày mai lên trường nhận lớp rồi, có cả khối em tha hồ mà lựa, hề hề, nghĩ đến là tôi mát lòng mát dạ ngay.

Sáng hôm sau, vận trong người bộ đồng phục đạp bon bon trên đường giờ này vẫn còn vắng, tôi cảm thấy mình như trưởng thành ra vậy. Thật đúng là con gnười ta đang vui có khác, nhìn cảnh vật thường ngày cũng đẹp hơn hẳn,

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Anh Nhất Định Làm Em Yêu Anh
Cậu Ơi Làm Gà Bông Của Tớ Nhé
Cô Là Dân Chơi Hả
Hoàng Tử Online
Bàn Có 5 Chỗ Ngồi