<?php the_title(); ?>

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

09.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,92/5 (52 đánh giá)

Truyện: Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

Tác giả: Lynk Boo.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

************************

Chap 1: Kétttttttttt!

Quỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy.

Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống.Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào.

Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt.

Ngày quái đản gì đây! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao, đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo.

Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích, khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy…

Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo những bước chân của cô trở nên chậm dần…chậm dần…và đứng yên một chỗ…

Vẫn mang dáng vẻ thẫn thờ đó cho đến khi thoáng thấy phía xa chiếc xe bus hai tầng đã tấp vào bến chờ.

Đông Vy hét lên một tiếng rồi guồng chân chạy, chiếc balô đeo vai dập mạnh vào lưng, vài sợi tóc phách lối đâm vào mắt.

Cô gái nhỏ vịn lấy tay ghế chờ tại trạm bus, người chúi xuống, hai chân khụy hẳn đi và thở dồn dập. Đông Vy đã dốc kiệt hết sực lực vào cuộc chạy vừa rồi, cuối cùng chỉ đổi lại đám khói xe xộc thẳng vào mũi.

Bus kia…đã sớm vênh váo rời đi.

Tay cô run run dò trên bảng giờ, lập tức, mạch máu mới lưu thông đã tắc lại.

Hơn một tiếng nữa mới có bus ghé qua Trung Anh, đến lúc đó…cô đã không còn là học sinh nơi đó nữa rồi.

Người mới như cô, vốn đã thấp bé lại mờ nhạt, vắng mặt ngay buổi lễ khai giảng đầu tiên thì chắc chắn sẽ bị gạch tên khỏi danh sách.

Đông Vy bỗng thấy mũi cô nghẹt lại, bao nhiêu tâm huyết cô bỏ ra trong suốt ba năm qua, chỉ vì một lí do lãng xẹt thế này mà đã tiêu tan hết sao?

Những điều ấy…cô còn chưa thực hiện được! Từ bỏ ư? Sẽ không bao giờ có phương án đó trong kế hoạch của cô.

Đông Vy đấm mạnh vào không khí đầy quyết tâm rồi dấn thân ra gần mép vỉa hè, cánh tay phải chìa ra vẫy loạn xạ để bắt xe.

Đô thị càng phồn hoa thì con người lại càng vô cảm. Nắng đã đổ đầy những tia chói chang khắp mặt đường, tay Đông Vy đã rũ hẳn xuống nhưng dòng xe cộ vẫn thản nhiên lướt qua cô gái nhỏ như thể cô chỉ là một ma- nơ- canh có tạo hình kỳ quái được dựng ngoài shop quần áo nào đó.

Đông Vy hơi cúi mặt, không phải là lần đầu tiên cô bị cảm giác trơ trọi này xâm chiếm…NÓ đã từng hiện diện, đang trỗi dậy và sẽ lặp lại…

Hy vọng của cô đã sớm teo tóp như mẩu vụn và bị dập tắt hẳn bởi loạt xe lao đang qua cô đầy thờ ơ.

Khi bị dồn tới cùng, sẽ có những ý nghĩ tiêu cực nảy ra, Đông Vy vội túm lấy một trong số đó để triển khai thành pha hành động mạo hiểm.

Cô nhoài hẳn người ra giữa mặt đường, hai tay dang rộng và nhắm tịt mắt lại…thời điểm ấy, tim cô đã đánh mất nhịp đập…không phải không run rẩy, chỉ là…không thể rút chân về nữa…

Kétttttt…

Tiếng phanh xe gấp gáp vang lên như vết rạch cứa sâu vào không gian đặc nắng, cắt phăng mọi âm thanh ồn ào xung quanh.

Đông Vy không dám thở mạnh, cô he hé mắt quan sát, nghĩ ra môt số phương án để đối phó với chủ nhân chiếc xe BMW hạng sang kia.

Khác xa với phỏng đoán của Đông Vy, cửa xe được mở nhẹ ra chứ không phải bị xô mạnh!

Một người đàn ông với mái tóc điểm vài sợi bạc trắng bước tới, nhìn cô gái nhỏ đầy khó hiểu, không hề có bất kì biểu hiện nào của sự tức giận.

Cháu vừa làm gì thế? – Chỉ đơn giản là một câu hỏi được kết lại từ sự tò mò.

Đông Vy khẽ thờ phào, xem như cô đã đúng khi lấy chính sinh mạng của mình ra để đánh cược! Thời gian không đủ để cô tính kĩ nhưng cô vẫn rõ. Nếu vừa rồi, chiếc xe kia vẫn lao đi thì cô sẽ không còn trên thế gian này nữa…Thật may, vụ mạo hiểm này cô đã thắng! Với người đàn ông lịch thiệp này, điều cô đòi hỏi sẽ chẳng hề hấn gì…

Cô gái nhỏ thành thật kể lể:

- Cháu bị trễ xe bus. Cháu cũng mới tới thành phố này nên không biết liên hệ với taxi thế nào! Cháu xin lỗi! Thật ra là cháu hết cách mới phải làm thế này.

Người đàn ông mỉm cười tỏ vẻ đã hiểu, ông đưa ánh mắt phân vân nhìn về phía BMW rồi lại nhìn cô gái nhỏ đang căng thẳng. Tiếng còi xe inh ỏi có phần thúc ép khiến ông cau mày lại.

Qua lớp kính loáng nắng phía đầu xe, người ngồi nơi ghế lái gật nhẹ đầu.

- Ồ, cháu ngồi phía sau nhé! – Người đàn ông không giấu được sự ngạc nhiên lớn qua giọng ồm ồm.

Có một tiếng hét thầm rất lớn mà Đông Vy phải kìm lại để không bật ra, cô gái nhỏ rối rít cảm ơn với những thanh âm nghèn nghẹn.

Đã rất lâu rồi…mới có bàn tay đưa ra để đỡ cô…

Làn da trắng xanh của Đông Vy rợn nhẹ khi cô vô ý chạm tay vào lớp kính đen trơn bóng. Một vệt gió thổi qua khiến lưng cô gái nhỏ lạnh toát, Đông Vy cố nén đi những ghê sợ đang choán lấy mình, tự nhủ rằng chẳng tên bắt cóc nào lại có xe đẹp đến thế!

Điều- bất- ổn- mơ- hồ đã hiện rõ ngay khi cô gái nhỏ mở cửa.

Trong khoang xe xa xỉ, chàng trai trẻ tựa đầu vào lưng ghế, khuỷu tay gác lên thành cửa xe nên bàn tay trái thả lỏng giữ không trung, để lộ chiếc nhẫn bạc đeo khít ngón cái. Đôi giày thể thao sọc đen trên nền trắng buông trên tấm thảm mềm mại.

Khoác trên dáng người mảnh khảnh là bộ đồng phục Trung Anh đầy thanh lịch, chiếc phù hiệu trên ngực áo không thể thấy rõ, gương mặt nhìn nghiêng hiện từng milimét hấp dẫn từ vầng trán sắc nét đến chiệc cằm gọn. Những đường nét hoàn hảo dẫn dắt mọi ánh nhìn trở nên thật thẫn thờ và khiến mọi dòng cảm xúc chệch khỏi tầm kiểm soát.

Đông Vy hệt như nàng ngốc, một người luôn biết cách hành xử đúng mực như cô lại đi diễn cái trò nhìn chằm chằm vào người khác thế này…

Dường như đã bắt được ánh nhìn thô lỗ của cô gái nhỏ, hàng mi đang khép hờ bỗng nhướn lên, chàng trai vẫn giữ nguyên tư thế ngủ ngồi, không buồn quan sát Đông Vy:

- Bước vào đi! – Ngón tay đưa lên vạch một đường thẳng giữa không trung – Một mét! Ngồi cách xa tôi ra!

Chap 2: Lời nói dối kỳ lạ để che lấp sự thật bất thường.

Đại lộ được đổ đầy nắng, từng luồng ánh sáng chói chang từ mặt trời dội thẳng xuống mặt đường nhựa trơn nhẵn.

Chiếc BMW lao vun vút tựa như mũi tên bắn thẳng vào vùng nắng vàng bỏng rát.

Cô gái nhỏ ngồi tạn sát cửa xe, chiếc ba lô thô kệch được đem đặt lên chân để che bớt vẻ nhếch nhác của bộ đồng phục khá cũ.

Mùi nước hoa sắc lạnh chờn vờn quanh không khí…

Người bên cạnh vẫn tiếp tục ngủ ngồi nên Đông Vy có thể tự do quan sát. Dù cô ý thức được sự điên rồ này nhưng chẳng thể cưỡng lại vỏ bề ngoài ma lực kia, mọi ý tứ đã hoàn toàn tuột khỏi suy nghĩ của cô từ lâu…

Đột nhiên, chàng trai ấy mở mắt, ngay lập tức đã tóm được ánh mắt thẫn thờ từ vẻ mặt cũng chẳng phải tỉnh táo gì!

Trước khi đổi nhanh hướng nhìn, Đông Vy đã kịp thấy đôi mắt đẹp nhất mà cô từng nhìn vào…

Màu mắt xám tro lạ lùng, vài vệt sáng mỏng lướt qua đáy mắt đầy mê hoặc mà chủ nhân phải là người sở hữu một nội tâm phức tạp và bộ óc giàu chất xám mới có thể chiếu ra tia nhìn hời hợt nhưng tường tận hết thảy mọi thứ như thế.

Kết thức những giây cuối cùng của giới hạn sức chịu đựng, cô gái nhỏ hơi quay đầu để nhìn…

Trung Anh rộng lớn là thế, biết đâu cô sẽ chẳng còn được gặp người này nữa! Tại sao bây giờ không lợi dụng cơ hội để ngắm anh ta tới chán chê?

- Xuống xe đi! – Chàng trai hất nhẹ cằm, hướng cái nhìn dai dẳng của cô gái nhỏ đến chiếc cổng lớn.

Đông Vy vội hấp tấp mở cửa xe, bước ra ngoài theo như bản năng rồi mới lí nhí câu cảm ơn.

Chỉ duy nhất người đàn ông mỉm cười, vẫy tay tạm biệt cô trước khi xe chuyển bánh.

- Cậu chủ, tại sao cậu để cô ấy vào? – Người đàn ông trung niên thận trọng đưa ra câu hỏi khi không thể tiếp tục nén những thắc mắc được nữa! Cậu chủ là người đặc biệt, anh rất ghét sự tiếp xúc thông thường với những người tầm thường! Cho người lạ đi cùng xe là điều thật kì lạ, hơn nữa, cô bé kia lại nhìn chòng chọc vào anh không chút e dè…

Chàng trai nghiêng người qua khoảng ghế trống còn vương chút hơi ấm, anh nhặt tờ giấy vuông nằm trên lớp bọc đen bóng. Một cái lướt mắt sượt qua những dòng chữ nắn nót mà người viết đã phải rất tỉ mỉ.

- Để cô ta không tuôn ra những điều tồi tệ gây ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi! – Như một hành động tùy ý, anh vo tròn tờ giấy lại, búng tay để quả cầu nhỏ ấy bay khỏi cửa kính xe vừa được hạ xuống.

- Nhưng tôi còn chưa nói gì cả! Cô ấy không biết người bên trong xe này là ai cả! –Người đàn ông ra hiệu cho tài xế dừng xe sát với cổng học viện, vùng da quanh mắt ông nhắn nhúm lại đầy nghi ngờ.

Vẫn là vẻ xa cách, sự ngạo mạn từ thân phận cao quí được thể hiện qua cái nhếch môi hờ hững:

- Ngoài nhà họ Đinh ra, ông còn làm ở đâu nữa à?

- Tôi hiểu rồi! – Người quản gia gật đầu, cuộc hội thoại nên khép lại khi anh không để ai chạm vào suy nghĩ thật của anh.

Không đơn giản vì muốn tránh gây rắc rối với nữ sinh bạo dạn kia nên anh mới chịu giúp đỡ.

Đây vốn chỉ là lời nói dối kì lạ để che lấp sự thật bất thường. Điều đó được tố rõ qua cử chỉ đầy lơ đãng – xoay chiếc nhẫn bạc quanh ngón tay.

Chap 3: Hụt chân ngay từ bước đi đầu tiên.

Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.

Khu vườn ươm những loài hoa đẹp đẽ và thanh tú, lớn lên từ những mầm non nớt, được nếm sương tinh khiết và ngậm nắng rực rỡ. Mỗi bông, mỗi lá vươn ra đều lộ sắc nổi bật hay hương thơm tỏa đậm.

Rồi đùng một cái, cây dại nào đó chui vào vùng đất ươm ấy. Vốn chỉ là hạt giống bén rễ từ mẩu đất khô cằn đầy sỏi đá, sống sót qua những trận mưa âm u và những đợt nắng nóng rát.

Cây dại ấy như một vật thể kì dị lọt thỏm giữa nơi chỉ qui tụ hoa quí.Chỉ với cành lá xù xì, không hoa cũng không tỏa hương, cây dại ấy hoàn toàn tách biệt và trơ trọi.

Đó chính là cảm giác xâm chiếm mạnh liệt lấy Đông Vy khi cô gái nhỏ tiến vào cách cửa thép bọc sơn vàng kim huy hoàng.

Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.

Sân học viện rộng thoai thoải, còn vương làn không khí mọng hơi nước bởi dư âm bướng bỉnh mà cơn mưa ban sáng để lại.

Từng tốp học sinh cùng rảo bước, những gương mặt ngẩng cao đầy tự tin, những mái tóc kiểu cách đầy cá tính, những đôi giày bóng bẩy của thiếu gia bảnh bao và những đôi tất màu sặc sỡ lồng ngoài dưới jupe của tiểu thư điệu đà…

Thật kì diệu khi những con người thời thượng này lại hòa hợp tuyệt hảo cùng dãy nhà tầng có kiến trúc hiện đại nhưng vẫn giữ nguyên mái vòm theo thiết kế cổ xưa.

Với các sắc giọng khác nhau, những cuộc trò chuyện vang lên làm náo nhiệt bầu không gian vốn khá nghiêm trang khi được bọc kỹ bởi những quy củ khắt khe hay dãy nhà đặt giữa sân này là nơi lui tới của ban giám hiệu trường.

Rồi bỗng một vài câu chuyện lạc nhịp khi ai đó vô tình nhìn về phía cô gái nhỏ đang đứng im không hề nhúc nhích. Cô xuềnh xoàng trong bộ đồng phục khá rộng so với vóc người nhỏ con, đôi giày vải lấm lem đất và chiếc ba lô to kềnh. Mái tóc được túm lại thật đơn điệu.

Cô gái nhỏ đã hoàn toàn bị cô lập ngay giữa khung cảnh mỹ lệ của học viện danh giá này…

Những ánh mắt thích thú hiện rõ khi học sinh bắt đầu rỉ tai nhau về sự xuất hiện của Đông Vy – nữ sinh giành học bổng trong đầu năm nay.

Trung Anh – nơi qui tụ những bộ óc tinh anh. Học viện được lập ra từ rất lâu, với hệ giáo dục từ lớp 10 đến tận đại học. Dàn giáo viên xuất sắc được lựa đi chọn lại qua bao đợt khảo sát mới được đứng trên bục giảng, chính vì thế, đối tượng để đào tạo cũng phải qua xét tuyển kĩ lưỡng.

Chỉ duy nhất hai trong số 100 người có điểm số cao nhất mới được chính thức khoác trên mình bộ đồng phục thanh lịch ấy.

Tỉ lệ chọi khốc liệt là thế nên tất cả đều phải hình thành sẵn tâm lý thật kiên cường trước khi lao vào cuộc đấu chất xám!

Căng thẳng hơn là, khi muốn lọt vào top 100 kia, thành tích từ tiểu học cho tới trung học cơ sở phải đạt xuất sắc tuyệt đối!

Vì khắc nghiệt ngay từ điểm khởi đầu nên không ít học sinh đã phải gồng mình trong từng thì giờ để bảo toàn thành tích. Đó là nguyên do tại sao đa phần những học sinh ấy đều tổn thương nặng nề về tâm lý khi bị hất khỏi danh sách sau bao năm của họ là chỉ để học!
Phải một thời gian dài họ mới nguôi ngoai và chấp nhận ổn định học tập tại một trường thông thường nào đó…

Cơ hội rất mỏng, chỉ tựa màng hơi nước nhưng bao người vẫn không ngừng chen lấn trên con đường hẹp đầy rẫy cam go ấy. Bởi khi cầm trong tay bằng tốt nghiệp từ Trung Anh thì mọi công sức bỏ ra đều là xứng với từ đáng!

Theo một cách riêng, Trung Anh luôn khiến những cái đầu thờ ơ nhất cũng sục sôi ham muốn…

Đè lên từng chồng hồ sơ xin việc luôn là tập giấy có kèm theo chiếc bằng Trung Anh – chiếc vé ưu đãi luôn được đặt lên hàng đầu!

Những doanh nghiệp hay bất kì tập đoàn nào, nhân sự thuộc cấp quản lí đa phần là những người tốt nghiệp từ Trung Anh hay thậm chí, họ làm chủ những cơ ngơi khổng lồ ấy.

Vì thế, Trung Anh đã được đẩy lên là học viện danh giá nhất trong cả nước, kéo theo đó, nhu cầu đối với những cơ sở vật chất hay hệ thống nhà trường đều cầu phải nâng cao để đáp ứng được môi trường đào tạo thật chất lượng!

Đấy là kẽ hở để bàn tay của những người sở hữu sản một sản nghiệp kếch xù nào đó nhúng vào, họ thường là những doanh nhân tài ba, sẵn sàng vung tiền đầu tư cho trung Anh. Và một qui ước ngầm đã được thiết lập từ đó – đổi lại cho sự đóng góp ấy là chiếc ghế trống tại học viện sẽ dành cho con cái của họ.

Con người tạo ra vật chất những cũng bị điều khiển bởi chính nó!

Học viện ngày một lớn mạnh và càng thêm dày đặc những cô cậu ấm mà chẳng cần biết sức học của họ như thế nào, trong khi đó, số lượng học sinh được vào thông qua cuộc thi tuyển chọn lại bị thu hẹp dần.

Là họ không chấp nhận được những thiên vị vô lý ấy, những đánh đổi mệt nhọc của họ lại không bằng lớp người ung dung kia nên họ tự xin rút khỏi trường!

Hoặc là…một thế lực ghê gớm nào đó đã cai quản nơi này…khiến họ không thể bám trụ thêm nữa!

Trung Anh đã như biến thành học viện quí tộc khi cắt phăng chế độ thi tuyển kia.

Vì sự phản đối quá kịch liệt từ công chúng nên trường đã đưa ra chế độ học bổng – cứ nửa năm, sẽ có một học sinh từ trường ngoài được nhận vào đào tạo.

Vẫn là chỉ được một thời gian, lại có học sinh tự xin rút…

Qua ngần ấy sự việc, một kết luận đã được rút ra – học sinh tầm thường không thể nào tồn tại trong môi trường cao quí ấy!

Thế nhưng, vẫn có hàng ngàn đơn gửi vào…và đầu năm nay, đơn xin học của một nữ sinh nào đó đã được chấm.

Ngày khai giảng hôm đó, cô gái nhỏ dáo dác nhìn quanh để tìm kiếm một bóng dáng nhưng cho đến khi nam sinh ấy bước về phía bục thì cô đã quên hẳn đi điều mình đang làm.

Là người cô đã đi cùng xe ban sáng, anh nhìn xuống sân trường, lạnh nhạt cất lời:

- Luật của tôi vẫn như cũ.

Chap 4: Phát điên…khi biết tới sự tồn tại của ai đó nhưng không sao chạm tới được!

Thật lạ…như lẽ ra, cùng với những bộn bề thì những nét hấp dẫn trên gương mặt ấy phải nhạt dần chứ không phải càng hiện ra thật rõ theo từng ngày và đôi khi lại làm cô ngẩn ngơ đến thế…

***

Những ô cửa kính sáng bóng gắn trên dãy nhà tầng được phủ lớp sơn trắng mịn trơn nhẵn còn đọng vài vệt nắng nghịch ngợm.

Trên những hành lang trải dài, học sinh tụ tập trước cửa lớp, cùng làm vài thứ để tiêu bớt thời gian còn lại của giờ nghỉ trưa kéo dài một tiếng đồng hồ.

Hỗn tạp âm như cơn lốc ầm ỹ, chỉ phút chốc đã văng vẳng khắp học viện.

Giai điệu sôi động từ chiếc MP3 không cắm phones, tiếng hú hét khi nam sinh nào đó đột nhiên trèo lên lan can để diễn xiếc giữ thăng bằng, bàn về một trò chơi điện tử mới ra hay tranh luận về những hãng thời trang nổi tiếng…

Phảng phất quanh bầu không khí tinh sạch là hương thơm của những loài hoa sau khuôn viên trường.

Phía căng tin yên tĩnh chỉ còn thưa thớt vài bóng người, những học sinh này vì một vài lí do nào đó nên có bữa trưa muộn.

Những chiếc bánh ngọt được phủ thêm lớp kem trắng, đặt trên những chiếc đĩa sứ. Những loài trái cây nhiệt đới đựng trong giỏ gỗ nhỏ xinh. Máy nước tự động đặt ở bốn góc phòng thi thoảng lại phát ra tiếng bộp bộp khi có lon nước rơi xuống.

Một chiếc bàn kê ngay sát cửa kính, bày trên khăn trải bàn sọc kẻ carô là ly nước lọc và hai chiếc bánh mì đen.

Đông Vy uống cạn nước rồi mới ăn bánh. Bữa trưa của cô đơn giản đến nỗi vẫn luôn có vài ánh mắt thảng thốt nhìn theo cho đến khi cô ăn nốt mủm bánh còn lại.

Cô gái nhỏ như được an ủi đôi chút…ít ra thì cũng được chú ý tới!

Đông Vy đã nhập học được hơn tuần nay nhưng dường như chẳng ai màng tới sự hiện diện của cô ngoài giáo viên ra.

Cô cứ tưởng mình sẽ bị lấy ra làm trò hay bị tỏ thái độ coi khinh nhưng không…ngoại trừ ngày khai giảng thì cho đến nay, chẳng ai thèm nhìn cô hay hé môi nói với cô dù chỉ nửa chữ!

Không một dấu hiệu bài trừ nào được thể hiện ra nhưng cô gái nhỏ biết mình đã bị cô lập hoàn toàn…

Phải chăng những học sinh rời Trung Anh trước kia cũng vì luôn cảm thấy đơn độc thế này? Bị ném khỏi bầy đàn, bị chính cộng đồng chối bỏ?

Như có một rào cản chắn ngang giữa cô và toàn thể học sinh trong trường khiến cô thật sự rất hoang mang…không khác nào đang lạc vào địa ngục u ám…

Đã nhiều lần cô muốn mặc kệ, bỏ chạy khỏi nơi mà cô chỉ như những phân tử không khí bay lơ lững xung quanh nhưng…nếu cô bỏ cuộc, khác nào tự mình đạp đổ những cố gắng đã từng ép ra?

Số tiền người dì ruột lén lút cho cô đã chỉ còn lại một ít.

Thật kinh khủng khi học viện rộng lớn thế này lại không hề có ký túc xá! Cũng dễ hiểu, chẳng cô cậu ấm nào lại muốn ở lại trường khi quanh đây đều là biệt thự tư nhân, hoặc những khách sạn có hẳn quán bar, câu lạc bộ đêm…

Cô gái nhỏ đành chi hẳn phần lớn số tiền kia vào khoản thuê phòng trọ, một nhà nghỉ cũ kị cách khá xa trường…Đông Vy dự định sẽ kiếm một việc làm thêm để bù vào số chi phí phát sinh ấy nhưng…nơi đó sắp giải thể!

Một công ty du lịch muốn đặt văn phòng ngay tại đấy!

Cô sẽ phải chuyển đi ngay ngày mai…Chủ nhà chấp nhận trả lời số tiền nhà cô đã đóng cho một tháng, dù thế, Đông Vy cũng không thể tìm một nơi nào để nhảy vào…

Đã hết cách, cô gái nhỏ đành phải trình bày hoàn cảnh của mình lên ban giám hiệu trường. Thầy giám thị bảo cô đợi, trường sẽ xem xét và tìm cách giúp đỡ.

Cho đến trưa nay thì Đông Vy đã phải nhảy cẫng lên khi được báo tin sẽ được ở ngay tại phía sau hồ nước của trường, có một căn nhà nhỏ bỏ trống – nơi đã từng là chỗ ở tạm thời của những thợ xây.

***

Ngón tay trắng xanh lật giở những trang sách còn thơm mùi giấy mới.

Trên bậc tam cấp trước thư viện, cô gái nhỏ chăm chú đọc sách để giết nốt mười phút còn lại của giờ nghỉ.

Sau khi đã nắm rõ vị trí của phòng thể dục, phòng lab, phòng thí nghiệm, hồ bơi…Đông Vy đã không còn lang thang khắp học viện như đứa trẻ bị bỏ rơi nữa.

Cô đến thư viện, tìm những cuốn sách nổi tiếng để đắm mình vào…như thế, sẽ tạm thời quên đi những khắc khoải đang đeo bám.

Tâm trí cô tạm thời rời khỏi những câu chữ mượt mà của cuốn tiểu thuyết lãng mạn, suy nghĩ bắt đầu đeo đuổi chuỗi hình ảnh của ngày hôm ấy…

Trong khoang xe sang trọng, chàng trai mảnh khảnh hiện ra với tư thế ngủ ngồi, sự khó chịu đượm rõ trong mệnh lệnh một mét hay khi nhắc cô xuống xe.

Thật lạ…đáng lẽ ra, cùng với những bộn bề thì những nét hấp dẫn trên gương mặt ấy phải nhạt dần chứ không phải càng hiện ra thật rõ theo từng ngày và đôi khi lại làm cô ngẩn ngơ đến thế…

Tương tư ư? Đông Vy giật bắn mình với ý nghĩ vừa lóe lên.

Là do người ta chịu giúp cô,

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Tôi Không Phải Là Công Chúa
Nước Mắt Sao Bắc Cực
Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!
Mắt Biếc
Cứu Gái Đụng Xe Và Câu Chuyện Tình Buồn