<?php the_title(); ?>

Cô Là Dân Chơi Hả

09.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,98/5 (48 đánh giá)

Truyện: Cô Là Dân Chơi Hả

Tác giả: VitConXauXi1995ct.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

************************

Chương 1:

Binh binh, bốp bốp, rầm…”đuổi theo nó cho tao, không được cho nó thoát”. Những âm thanh rùng rợn kia được phát ra từ 1 con hẻm nhỏ ở đường XX, hầu như những người dân ở đây đều quen thuộc với những chuyện đó nên chẳng ai bận tâm đến. Và trong vài giây tiếp theo trong hẻm hiện lên loáng thoáng bóng 1 người nào đó, trên tay còn cầm 1 cây côn dài khoảng 1 mét, người đó lê lết cái thân xát mệt mỏi, toàn thân chỉ toàn máu và máu. Cái áo trắng học sinh bây giờ đã pha thành màu đỏ thẵm…đi một khoảng đường, ngừơi đó ngất đi…xung quanh tĩnh mịt, cảnh quang xác xơ mùi chết chóc…

Ở bệnh viện DM

Cánh cửa phòng 22 mở ra:
- Hi!!! papa mama vào thăm con sớm thế. – Nó vui mừng hét toán lên.
- Con khỏe chưa con gái iu – Papa nó hỏi khi thấy nó tươi cười.
- Con có bịnh hoạn gì đâu mà khỏe với không khỏe hả papa. – Nó vẫn cười tươi như hoa.
- Con nhox này còn cười nữa à! làm papa mama lo gần chết luôn rồi nè!!!- Mama của nó nhí nhảnh thấy sợ.
- Mama đừng bùn mà, mama bùn con cũng bùn zậy!!! – Nó năng nỉ nhìn cực baby lun nhá.
- Pà còn ở đó đùa giỡn với nó nữa à, lo việc chính trước đi!!! – Ông nói với vẻ mặt nghiêm khắc (ghét ông này woa’ y)
- Việc chính!!! là gì dạ pa, có người nào đến nhà mình gây sự hả pa, cứ để con xử tụi nó, xem đứa nào giám đụng đến chúng ta nữa hok cho biết. – Nó nghên nghên cái mặt.
- Con gái con lứa gì không biết, 16 tuổi đầu rồi chứ ít đâu mà suốt ngày cứ tập tụ phá làng phá xóm, rồi còn bài đặt xử này xử nọ nữa chứ, con quá quoắc lắm rồi, ta cần phải xem chừng con tỉ mỉ mới được – Ông papa của nó giảng một bài thuyết lý làm nó rợn cả gai óc.
- Con có làm sai đâu chứ, tại tụi nó kiếm chuyện quậy phá tụi con nên mới oánh nhau ấy chứ, tại tụi nó chứ đâu phải tại con!!! – nó vẫn cố gằng họng lên mà cãi.
- Vậy chứ mỗi lần oánh là tới nổi vào viện nằm cả tháng trời hay sao hả. – Ông cũng mắng lại hok kém.
- Dạ,…tại lần này không có ai đi chung nên mới nặng vậy chứ có đàn em của con là tụi nó bầm dập rùi, hahaha – Nó cười mà không để ý đến papa và mama đang nhìn nó say đắm.
- Anh à, con Băng nó hư quá òi, anh cần phải nói việc đó với nó ngay không thôi thì nó hư thật mất.- Mama nó nói với khuôn mặt lo lắng.
Papa quay sang nó:
- Băng à, ta có việc này muốn nói với con… – Ông nói nhưng lại ngừng khoảng.
- Papa, có việc gì ạ!!! – nó đang đặt 1 dấu? to đùng trên đầu.
- Ta muốn con…
- Ta muốn con chuyển qua trường Royal học. – Ông nói rất nhất quyết.
- Sao con lại phải chuyển trường chớ!! con có làm gì sai đâu, với lại trường dạy rất tốt mà. – Nó nhăn mặt cãi lại.
- Dạy tốt thì đã sao, học sinh có thèm nghe theo lời thầy cô đâu, còn thô lỗ đánh thầy cô nữa chứ, thật hết biết cái trường đó.- Mama nó bây giờ mới lên tiếng.
- Mama con nói đúng đó, con mới học trường đó mới 1 năm mà đã đánh đấm tùm lum rồi, con mà còn ở đó học vài năm nữa thì không biết con sẽ như thế nào nữa đây?
- Dù như thế thì con cũng chấp nhận chuyển trường, nhưng tại sao lại phải là trường Royal ạ!!! Trường đó toàn là 1 lũ nhà giàu kênh kiệu, ăn chơi trác tán chứ có tốt đẹp gì đâu papa!!! – Nó ngán ngẫm nói.
- Dù zậy, nhưng vẫn còn tốt hơn cái trường Neutral con đang học đấy!!!
- Nhưng ở trường đó con có nhiều kẻ thù lắm, học không yên ổn đâu papa ơi. – Nó thở dài nói.
- Ta biết,nên bây giờ ta sẽ nói với con việc thứ 2.
- Còn việc thứ 2 nữa ạ!!! chán chết.- Mặt nó bắt đầu ủ rủ.
- Việc thứ 2 ta muốn nói đó là…con sẽ đính hôn với con nhà Bác Hoàng đó. – Ông vừa cười vừa nói.
- Cái gì ạ!!! đính…đính hôn gì cơ ạ!!! – Nó há hốc mồm ra nói.
- Thì đính hôn là đính hôn chứ còn gì nữa.- Mama nó lên tiếng.
- Đính hôn cái quái gì chớ, con không thích!!! – Nó bực bội cải lại.
- Ta biết trước sẽ thế mà…nếu con không muốn đính hôn thì hãy nghe theo điều kiện của ta… – Ông không hề biến đổi sắc mặt.
- Điều kiện gì ạ!!! papa cứ nói đi, chuyện gì con cũng hứa hết. – Nó vui mừng khi nghe papa nó nói.
- Điều kiện của ta cũng không khó lắm, ta chỉ cần con vào trường Royal học 1 tháng mà không được sảy ra 1 chuyện to nhỏ nào, mà ngược lại phải ngoan hiền, chăm học nữa. Thì đến lúc hết kì hạn mà con làm tốt nhiệm vụ ta sẽ tha cho. – Ông nói 1 hơi.
- Làm sao mà không sảy ra chuyện được ạ, bọn chúng không để yên cho con đâu!
- Chuyện đó ta đã kêu người sắp xếp hết rồi, bây giờ chỉ dựa vào năng lực đóng kịch của con thế nào thôi. – Ông xoa xoa đầu nó bảo.
- Thế con phải cải trang ạ!!! điều kiện của papa khó chít đi được.- Mặt nó phịu xuống nói.
- Thế con có đồng ý điều kiện của papa không?
- Tất nhiên là đồng ý chứ ạ!!!- Mặt nó vẫn xụ xuống làm cho pa và mama nó cười nghiêng ngã.
- Thôi con nghĩ ngơi đi papa và mama về để chiều còn xuất viện nữa chứ!!!
Khi papa và mama ra khỏi cửa, nó lấy trong ví ra cái điện thoại và gọi cho 1 người nào đó.
- Tí nị hả? chị đây, em tìm được bọn chúng chưa.
- Dạ rồi, em điều tra được bọn chúng là tụi đàn em của bọn”hắc ban hội”đó chị.
- Em làm tốt lắm, bây giờ em biết việc tiếp theo cần phải làm gì rồi chứ. – Nó nói mà miệng nhếch mép cười trong điểu.(tác giả kế bên nên bít).
- Vâng,em sẽ cho tụi nó biết đụng đến ta 1 lần thì ta sẽ làm bọn chúng lãnh hậu quả gấp 100 – 1000 lần và sẽ không thấy được bình minh lun.
- Good!!! em của chị đúng là thông minh hơn người mà. – Lần này thì nở 1 nụ cười hiền làm cho ai nhìn vào cũng bị say…nắng…(nói hơi lố thì fải).
- Em iu của chị mà lại.
- Thôi thôi, khoe khoang đủ rồi đó ông tướng, đi làm nhiệm vụ của mình đi…làm xong thì đến đây, chị có việc nhờ.
- Yes sir, pp sir.
Rụp… nó chỉ nở 1 nụ cười nhẹ, rồi nhanh chóng phai mờ và trở lại ngay với khuôn mặt lạnh như băng của mình. (chuyện j` mà làm cho nó lạnh lùng như thế thì… chap sau sẽ bít), tai nó đeo phone, chân nhịp theo tiếng nhạc và nó ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết.
Ở 1 nơi khác, có 2 người đang…
- Con không thích mấy cái chuyện ép hôn đâu, pa làm ra thì pa tự mình giải quyết đi.
- Thằng nghiệt tử này, mày suốt ngày chỉ biết ăn chơi lêu lõng, không làm ra tích sự gì, mà bây giờ ta chỉ nhờ mày có mỗi việc đính hôn thôi mà mày còn cãi bướng với ta nữa à. – 1 người đàn ông cỡ tuỗi trung niên lên tiếng.
- Con biết ý định của pa không chỉ là đính hôn thôi đâu, mà để cho con pé kia quản lí con thì đúng hơn, nhưng con không cần 1 đứa con gái quản thúc, con tự biết lo cho mình.
- Mày…mày…thôi được, ngày mai ta sẽ phá bỏ tất cả các quán bar và làm cho gia đình của bạn bè mày phải tiêu tan sớm nội trong ngày mai
- Pa…pa…ép người quá đáng.chứ bây giờ pa muốn con phải làm gì.
- Ta chỉ muốn con chấp nhận vợ tương lai của con mà thôi.
- Nhưng con chưa biết mặt cô ta ra sao, tính cách như thế nào làm sao mà ưng cho được.
- Con cứ yên tâm pa đã sắp xếp hết rồi, mai, cô pé đó sẽ vào học ở lớp con nên con có thể tìm hiểu con pé đó bất cứ lúc nào.
- Ok, nếu pa muốn…nhưng con không nghĩ cô ta có thể chịu đựng được lâu đâu. – Hắn nở 1 nụ cười rất ưa là điểu trên khuôn mặt baby của hắn
- Con nói gì thế? – Ông này chỉ nghe loáng thoáng thui.
- Dạ đâu có gì,… – Hắn định nói gì đó thì chuông điện thoại vang lên.
- Alo.có chuyện gì không
- Đại ca ơi, đến giúp bọn em đi, bọn em đang ở đường XX, tụi em bị bọn”hải âu”đánh lén, bọn chúng mạnh…e…e…e…
Vừa tắt máy xong, hắn chỉ khẽ lên 1 tiếng rồi rồ xe đi mất vút -”mẹ kiếp”.
Khi hắn đến nơi thì…
Khi hắn đến nơi thì xung quanh giờ đây đã trở thành…1 bãi chiến trường… đàn em hắn thì nằm la liệt trên mặt đất…gió thổi nhè nhẹ…mà cũng phải làm cho người ta rùng mình…khi nhìn thấy cảnh tượng đó…và hắn vừa nhìn thấy…1 tấm hình…in hình chim hải âu, đính kèm 1 chiếc lông vũ, nó được đặt lên trên… 1 vũng máu…
Mặt hắn tối sầm lại và lấy trong túi ra 1 chiếc iphone,… hắn gọi cho 1 người nào đó.
- Bảo hả? mày điều tra giùm tao băng”hải âu”đi, rồi người đứng đầu băng đó nữa. – Hắn nói với giọng lạnh tanh.
- Ok, mai đi học tao đem qua cho.
Hắn sai người đem đám đàn em của mình vào bệnh viện và hắn tự nói thầm rằng:”bọn bây là ai tao cũng mặt kệ, đã có gan đụng đến Gia Minh ta thì các ngươi tới ngày tận số rồi”. (cha này tự tin gúm- Chưa chắc đâu đâu nha cưng). – rồi hắn phóng vút đi để lại con hẻm âm u phía sau lưng nhìu sự tiếc nuối. (con hẻm mà mê zaj gúm).

Tại bệnh viện, tiếng cười được phát ra từ phòng 22.

- Haha, thiệt không, tụi nó bò không được lun à…(lần đầu tiên thấy nó cười tươi đến vậy…)
- Cho đáng đời, ai biểu tụi nó giám đụng tới chị cưng của em chớ.(thằng nh0x này biệt danh là Tí nị nha pà kon).
Tí nị vừa nói vừa ôm cổ nó chặt cứng.
- Thôi thôi, thả chị ra y nghẹt thở qua rùi nè.
- À mà chị nói có việc nhờ em mà, có việc gì không chị.
- À, là như vầy…(nó kể mọi chuyện cho Tí nị nghe hết…cả chuyện đính hôn nữa…)…là zậy đó.- Mặt nó bùn lại.
- Vậy chị có đồng ý, chuyện đính hôn không? – Tí nị nói mà khuôn mặt hiện ra vẻ bùn bùn…(t/g cũng hem bít lun)
- Tất nhiên là không rồi, bởi không đồng ý nên chị mới định cải trang đó.
- Vậy thì tốt quá!!! – Thằng nhỏ hớn hở khi nghe nó nói là”không đồng ý”.
- Tốt gì chứ!! – Nó hem hỉu ý của tí nị định nói gì.
- À không có gì đâu, ý em là em sẽ làm nhiệm vụ hóa trang cho chị thật tốt ý mà. – Thằng nhỏ nói mà tránh đôi mắt nó vì giờ đây mặt cậu ta đỏ như quả cà chua.
- Uhm, nhưng còn 1 việc nữa, chị muốn em nói với mọi người trong mấy ban hội khác là chị đã đi du lịch ở nước ngoài rùi, không có ở VN nghe chưa.
- Em biết rồi mà, chuyện ấy em bít tự xử lí, mà lúc nào chị cũng cứ coi em như con nít ý.
- Thì em là con nít chứ gì nữa, bằng tuổi chị mà khuôn mặt trong như baby ấy, nhìn cưng kinh khủng lun. – Nó nói mà tay cứ nhéo nhéo khuôn mặt baby của tí nị.
- Thui thui, chị tha cho em, em còn nhỏ hem mún chít sớm đâu. – Thằng bé nói mà miệng cứ chu chu ra trông kute cực, làm nó phải phì cười.

Một lát sau pama nó đến làm giấy xuất viện và đưa nó về nhà nhưng nó không chịu lên xe mà nằng nặt đòi đi bộ,…đi một khoảng…đến con đường XX (nhà nó gần ấy), nó thấy 1 chàng trai đang bị 1 bọn khoảng 12, 13 đứa đánh không thương tiết,…rồi cái máu anh hùng của nó nỗi lên, nó đến gần và rồi…
Nó chưa kịp suy nghĩ kĩ gì đã…bụp, bịch, bụp…nó đánh bọn kia làm bọn chúng không kịp trở tay và ngã quỵ xuống đất, nhân cơ hội đó nó nắm lấy tay anh chàng bị vây đánh hồi nãy (cái này là nó tự nghĩ chứ tác giả cũng hem bít rõ) chạy thụt mạng ra công viên Hương lài ở gần đó.
- Nó thở hổn hển quay sang anh chàng kia, thấy anh im lặng từ nãy tới giờ và nhìn nó chằm chằm làm nó phát bực :”anh không cần nhìn tôi = con mắt biết ơn đó đâu, giúp người là chuyện thường tình ý mà.”
- … – Anh ta vẫn ngồi im trên ghế đá và nhìn nó = đôi mắt…(hok bít nói sao lun).
- Chắc anh sợ lắm phải hok, trong tình cảnh ấy ai mà chả sợ, với lại lần sau anh có đi đâu thì đi nhìu nhìu người ấy, chứ đi 1 mình ban đêm nguy hiểm lắm. – Nó giáo thuyết anh ta.
- Gần như biết được chuyện gì vừa xảy ra với mình, anh ta nhếch mép cười nhẹ 1 cái rồi nghĩ thầm.”chắc cô pé này có gì nhầm lẫn đây”.
- Chợt nó thấy trên cổ tay của anh có chất gì màu đỏ đỏ chảy ra…đó không gì khác…mà là…máu.
- Anh chờ tôi ở đây 1 lát, nhất định không được đi đâu đấy. – Nó chạy đi mà nói với theo.
-”lại là 1 đứa iu mình hóa điên rồi, xinh thế mà…ôi đi thôi, mấy đứa con gái này thật phiền phức, đã hăm dọa rồi mà còn đeo như sam! thật nhàm chán!!!”- Anh ta nói thầm và đứng zậy định bỏ đi nhưng nó chạy tới.
- Tui kiu anh đừng đi đâu, chờ tui 1 lát là chết người à,… đưa tay ra coi. – Nó nói với giọng khá bực bội.
- Anh ta chưa kịp hỏi nó tay sao phải đưa tay ra thì nó đã nắm chặt lấy tay anh và băng bó vết thương trên cổ tay của anh.
- Tại sao cô lại giúp tôi – Anh nói với vẻ kinh ngạc vì những hành động của nó.
- Không tại sao cả, chỉ vì tình người thôi, với lại tui thấy anh cũng là người tốt nên giúp đỡ zậy m0à. – Nó nói mà vẻ mặt cười tươi tắn trông cực đáng iu. Nó hem bít những hành động đó đã làm cho 1 trái tim bị băng giá giờ dần trở nên ấm áp, dễ chịu.
- Cô không biết tôi là ai mà sao cô giám chắc tôi là người tốt chứ. – Anh ta nói với vẻ mặt khó hỉu.
- Uhm, thì tui hok bít anh là ai, nhưng tui tin giác quan của mình, nó nói rằng”anh là người tốt”. – Nó kèm theo 1 cái nháy mắt làm cho anh chàng kia đang mặt lạnh cũng phải phì cười.
- Ui cha, anh cười đẹp như thiên thần ấy cho nên ngày ngày phải cười tươi và nhìu nhìu hơn nữa, thế mới được nhìu người iu quý chứ!!! – Nó chọc anh ta làm mặt anh ta hơi hồng hồng nhưng tan biến rất nhanh.
- Thế còn em, có iu quý anh không. – Anh ta chọc nó lại làm mặt nó đỏ ngầu vì mắt cỡ và cũng vì lần đầu tiên có người con trai hỏi nó như thế.
Chợt chuông điện thoại reo lên…”Băng ơi nghe điện thoại kìa…pama gọi Băng kìa…”.
- Alo, con zề ngay đây ạ.
- Nó nghe xong liền quay sang anh, chào 1 tiếng và nó chạy mất hút, chỉ để anh chàng kia ngồi thơ thẩn suy nghĩ bân quơ:
-”thì ra pé tên Băng à, tên đẹp đấy, đẹp và lạnh giá như con người của em vậy, chắc có lẽ đây là duyên số ông trời cho 2 ta gặp nhau,…anh sẽ tìm được em và…chiếm giữ trái tim em…”.
Anh ta vừa bước đi vừa suy nghĩ, bỗng có người gọi phía sau làm anh tan đi giấc mơ mà trở về hiện tại.:
- Đại ca có sao không ạ
- Anh không sao! – Anh ta chỉ cười nhẹ.
- Đại ca quen cô gái đó à. – Thằng áo xanh từ xa chạy lại hỏi.
- Không quen nhưng bây giờ đã quen. – Anh cười nhẹ rồi bước đi.
- Mấy thằng đàn em nghe đại ca nói mà chẳng hiểu mô tê gì, đứng đờ ra đó nhìn nhau.
- Tụi bây còn không đi, đứng đó ngắm sao hả? – Anh ta quát, bây giờ hồn tụi nó mới trở về thể xác, ríu rít chạy theo sau.

Khi nó về đến nhà thì đã thấy pama ngồi đợi ở phòng khách.
- Con về rồi đây ạ!!!- Cô vẫn thanh thản bước vào nhà.
- À, con về rồi à, pama đã kêu người đem đồng phục cho con rồi đây này.- Mama của nó tươi cười nói.
- Con biết rồi ạ, con xin phép lên phòng trước, pama ngủ ngon.- Mặt nó trở nên ủ rủ trở lại lặng lẽ bước đi.
- Uhm, con ngủ sớm đi, mai còn phải chuẩn đi học nữa. – Papa nó vẫn nhìn chằm chằm vào tờ báo đang cầm trên tay.
- Sao nhanh thế ạ!!! con mới suất viện về, vẫn còn mệt mỏi sao đi học được. – Nó quá bất ngờ khi nghe papa nó nói, nó hét lên.
- Vậy bây giờ con muốn thế nào? ở nhà hay đi học. – Bây giờ ông mới bỏ tờ báo xuống, nhìn nó = đôi mắt đầy đe dọa.
- Vâng!!! con sẽ đi học. – Nó miễn cưỡng trả lời, vát cái thân xác nặng nề của mình đi lên phòng.
Ở dưới nhà, có 2 người cười thầm vì nhiệm vụ của họ đã thành công.
ở trên phòng nó-
- Nó bắt máy lên gọi cho ai đó:
- Heo lô!!!
-”heo”cái đầu mày á, chị đây.
- Ủa, chị hai hả, có chuyện gì mà gọi em khuya thế, nhớ em à.
- Nhớ,nhớ cái con khỉ, mày có nhớ nhiệm vụ chị nhờ mày làm hok?
- À, việc hóa trang á hả!
- Uhm, mai mày qua nhà chị sớm nhá, mai chị mày phải đi học rồi.
- Ok, sao cũng được, chị nói gì em làm nấy,…dù có phải lên chảo dầu xuống biển lửa em cũng…cam lòng.
- ối, trùi ui, nghe mà nổi cả da heo…ý nhầm da ngừ.
- Thui hem giỡn chị nữa, pp chị… iu chị nhìu.
- Chị cũng iu tí nị nhìu nà! chúc em ngủ ngon nha – Nó cũng nói giỡn theo, cúp máy nó nằm bệch ra cái giường iu quí của mình.
bên đầu dây bên kia-
- Em mong những lời đó sẽ thành sự thật, chị à,…dù chị có biết tình cảm của em hay không, nhưng em mong chị là của em mãi mãi.
trên cái giường của nó-
- Hôm nay thật nhiều chuyện phiền phức xảy ra, haizz… – Nó nằm thở dài, nghĩ về những chuyện vừa qua.
- Nó vừa nghĩ đến cái gì đó mà hét lớn:”ui chết cha!!! hồi nãy đi gấp quá quên mất chuyện hỏi tên anh chàng kia òi, tiếc quá đi mất,”- Nó chợt bịch miệng mình lại, nó suy nghĩ:”mình vừa làm gì thế này, lúc trước thường xuyên gặp mỹ nam mà mình có suy nghĩ như zậy đâu, chẳng lẽ anh ta khác bọn kia sao”.
- Uhm, chắc là vậy…nhưng vì anh ta quá đẹp zaj mà…ui trùi ui thích chết đi mất – Nó nằm trên giường vừa suy nghĩ đến khuôn mặt anh chàng kia, vừa ôm mềm ôm gối lăn tới lăn lui cười ha hả. (tác giả mới bít tính con nhỏ này cũng hơi mê zaj đẹp á).

Sáng hôm sau

Trời xanh trong lành, chim chít hót vang khắp nơi nơi, ở 1 căn nhà sang trọng, trên cái giường ngủ, có 1 con gì đó đang ngủ,…đó không ai khác chính là nó.
- Cốc, cốc…
- Mama ả, ể on nủ… út ữa i. (mama hả, để con ngủ 1 chút nữa đi).
- Con iu, con mau thức dậy đi, đã 7h rồi đó, thêm một chút nữa là con thành heo lun đấy – Tí nị ở ngoài giã giọng mama của nó cười nói.
- Nghe hem giống giọng mama, nó bật dậy như lò xo chạy vào wc vscn, rồi phóng ra ngoài mở cửa.
- Heo lô! nhanh dữ hen.
- Heo cái gì nữa mau hóa trang nhanh lên đi, trễ giờ rùi nè. – Nó nắm tay tí nị vào phòng hối thúc nh0x.
- Tí nị mặt hơi đỏ vì lần đầu vào phòng con gái, nhưng cố gắng bình tĩnh, quay lại chọc nó:”chị hai nhà ta, biết học chăm chỉ từ khi nào dạ ta”.
- Cho chết này dám trêu chị hả!!!- Miệng nó nói mà tay nó cú vào đầu Tí nị xối xả.- Chị cũng không mún chăm học đâu, tại ông già kêu trong 1 tháng không được gây sự nên mới thế đó chứ.”- Nó cố giải thích cho Tí nị hỉu.
- Oh, ra thế, chứ trời có sập thì chị cũng chẳng chăm học đâu.
- Thôi nói nhiều quá đó, trang điểm đi, trể rồi. – Nó nhăn mặt nói với tí nị, tỏ vẻ bực tức.
- Em biết rồi, thế chị muốn trang điểm như thế nào?
- À,…hãy làm cho chị xấu đi,làm xấu thế nào mà cho bọn họ không nhận ra ấy.
- Ok, xong ngay.
Một tiếng sao, bàn tay ma thuật của tí nị đã biến 1 nàng công chúa (đanh đá)…trở thành…1…1…(hết nói sao lun) nói chung giờ nhìn zô thì chỉ có thể hoặc là cùng.
- Nó nhìn mình trông kiếng mà hét toáng lên :”ôi má ơi đây là ma hay người thế này, trông kinh quá.”
- Thế thì bọn chúng mới không nhận ra chị chứ,à khoan còn thiếu cái gì đó… – Tí nị chạy vèo ra túi lấy ra 1 chiếc kính cực ngố đưa cho nó- Chị đeo cái này vào đi, cái này hợp với chị đó.
- Thôi thôi, như thế là đủ lắm rồi, làm khuôn mặt đẹp đẽ của chị ra như vầy rồi còn thêm chút nữa là pama không nhận ra chị lun ấy chứ!
- Không ai nhận ra chị càng tốt chứ sao- Chưa kịp để nó nói, tí nị đã đeo thẳng vào mặt nó

Nó đi đến trường = khuôn mặt bùn như con chuồn chuồn và cuối cùng trước mắt nó là cái trường mà nó cực kì ghét. Nó thẳng tiến bước vào trường với hàng ngàn con mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm về phía nó và nó cũng có nghe vài lời không hay cho lắm từ các phía:
- Ê mày, con nhỏ đó là con nhà ai mà xấu chết đi được.
- Làm sao mà nó có thể xứng với trường nổi tiếng này được chứ.
bla…bla…
Chợt có tiếng 1 đứa con gái hét lên làm phá tan bầu ảm đạm trong đầu nó,…cái tính tò mò của nó nổi lên đành quay lại xem có chuyện gì đang xảy ra.
- Aaaa…idol của trường đến rồi kìa pà kon ơi!!!
- Ôi, tôi iu các anh ấy nhất.
- Ai cho pà iu các anh của tôi thế hả? đừng nói bừa bãi.
- Mày nói cái gì hả con nhỏ kia? các anh ấy là anh iu của tao đấy thì làm sao.
- Thì cho mày chết này…bụp…binh…bốp.
- Hok ngờ ở cái trường nổi tiếng như thế này mà cũng xảy ra mấy cái vụ như thế này à!! – Nó nghĩ trong đầu, mà cười thầm rằng mình có thể lộng hành ở đây rồi,…chưa kịp cười xong nó đã bị 1 đám con gái chạy lại chen lấn vì 1 cái gì đó xô đẩy và thế là nó té ra đất…ôi không nó té xuống mà hok hề đau, mà hình như nó ngồi lên cái gì đó mềm mêm…để nó nhớ kĩ lại…hình như vừa nãy lúc té xuống…nó đã kéo 1 người khác té xuống theo…hình như là vậy…
- Này cô kia ngồi đủ chưa hả, còn không mau đứng lên. – Thằng con trai nhìn nó quát lớn.
- Ơ, uhm… – Nó cố đứng dậy nhưng có cái gì đó là lạ…ôi trùi ui, guốc của tui, nó đã…đi chầu diêm dương mất òi,…chợt có cánh tay đưa ra và 1 giọng nói ấm áp đầy quen thuộc cất lên.
- Bạn có sao không, đưa tay đây mình kéo lên cho.
Nó ngước lên nhìn xem là ai, thế là…
- Ơ, là cậu à…
- Ơ, là cô ư…
Hai đôi mắt nhìn nhau chầm chầm mà không để ý đến xung quanh đang có cuộc nội chiến và vũ khí…không gì khác là = mắt.
Hai người họ vẫn cứ thế, nhìn nhau chằm chằm đến khi có 1 người nãy giờ vừa bị bỏ rơi lên tiếng:
- Ê!!! con nhỏ kia, làm người ta té rồi còn đứng đó nhìn nhìn ngó ngó cái gì thế hả? – Anh ta vẫn ngồi lì dưới đất mà quát nó.
- Đến bây giờ nó mới tỉnh mộng và quay sang anh ta,nó chỉ biết điều trước tiên nó phải làm là kéo cái tên đang la hét kia đứng dậy,…fải…thế

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Cô Ấy…Là Của Tôi
Học Sinh Cá Biệt
Không Phải Là Cổ Tích
Say Nắng Cô Nàng Lớp 12
Tôi, Em – 2 Thế Giới