Truyen

Con Đường Mang Tên Em

10.11.2016
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,42/5 (151 đánh giá)

cứ đều đều và mang tính mặc định, còn với em, nó là đủ cả biết bao nhiêu cung bậc ngọt, bùi, đắng, cay…tôi không nỡ, tôi không dám mất em…
Tôi sợ, nên tôi mới hỏi, điều mà có thể ai đó cho là ngu ngốc:
- Em với Huy đến mức nào rồi?
- Sao anh hỏi thế?
- Em cứ nói đi. Anh hỏi để biết đường tính chứ không trách gì em cả.
- Vậy em nói một lần nhé. Em biết anh sợ là em có gì với Huy rồi đúng không? – tôi quên là người yêu mình rất thông minh. Tôi chưa kể là Phương chuyển từ thi khối D sang khối A trong vòng 2 tháng cuối, và dù chỉ được 20đ nhưng nó làm tôi thực sự rất khâm phục.
- Em nghĩ là nếu như càng tránh né, thì em sẽ càng phải bịa lí do này kia để không phải gặp Huy, thế thì em sẽ cứ phải nghĩ về ông ấy. Vậy nên em muốn vô tư đối diện, vẫn đi mọi lần nhóm tụ tập bình thường, đi riêng thì em cũng không bao giờ từ chối, nhưng luôn rủ theo cái Hà cho nó ăn thủng ví ông ấy (bạn thân cấp 3 – cùng nhóm – cực béo và hơi man man – xin lỗi em)
- Rồi sao?
- Còn sao nữa? Thế mà còn hỏi làm sao?!
- Thế cầm tay nhau chưa?
- Anh bị điên hả?! Em mà thích thì em giờ đang có con với người ta rồi chứ ở đó mà cầm tay. Đồ hâm!
- Em còn biết Huy mua nhẫn cưới rồi cơ, định lên Lào Cai là cầu hôn em…
- Anh cũng đoán vậy.
- Em đâu có phải ngốc đâu. Em không bằng ai nhưng mấy chuyện đó thì em thừa biết, em chỉ trêu anh thôi.
Uhm, phải. Từ lâu tôi cứ quen với cái tâm tính hiền lành và phó mặc mọi thứ cho người yêu của em, nhưng tôi quên rằng ở bên ngoài xã hội em có một bộ mặt hoàn toàn khác, tự tin, sắc sảo và khá là ghê gớm. Vậy nên mấy cái trò theo đuổi và tán tỉnh với một người như em thì không khó để nhận ra. Giữ được bản lĩnh mới khó, chứ xuôi theo cảm xúc thì dễ lắm, chỉ cần một lần thôi là sẽ cứ thế đi xa mãi, xa mãi, khỏi nơi nó đáng lẽ ra phải thuộc về.
Phương choàng tay qua ôm lấy tôi thì thầm, nghe giọng em tôi biết là lại đang sắp khóc.
- Anh ngốc lắm. Em bỏ được anh thì em đã bỏ lâu rồi! Cứ lúc nào nghĩ đến chuyện của mình là lòng em cứ thắt lại, không thở được… em đâu có nghĩ được gì nhiều ngoài việc đợi anh về.
- Hôm trước chia tay nói ghê lắm mà. Ai đá đít tôi?
- Hì hì. Em nghĩ đã là duyên rồi thì có sắp cưới cũng bỏ nhau thôi. Nên em không sợ – Nói rồi Phương chìa cho tôi xem cái tay của em
- Nhìn tay Mèo đây này!
Bao lâu rồi tôi mới lại nghe lại cái danh xưng “Mèo”. Phải rồi, con mèo của tôi lâu lắm rồi không có ai bên cạnh. Nên giờ ngồi cạnh nó cứ phải dụi dụi vào người. Chẳng để cho tôi kịp hỏi, em đã tự diễn giải mấy cái đường chỉ tay loằng ngoằng:
- Đường tình nó không bị đứt như của anh. Em không lăng nhăng như anh!
- Ai lăng nhăng hả?
- Ai lăng nhăng tự biết

Điện thoại kêu làm tôi bừng tỉnh. Tự nhiên làm tan giấc mơ của tôi… đang đẹp. Lâu lắm rồi tôi mới được ngủ ngon và mộng mị đẹp như vậy. Vợ tôi chắc đã dậy đi chợ với mẹ từ lâu rồi, nãy giờ cứ nằm ôm rồi hôn cái gối ôm mà không biết.
Cầm điện thoại lên thì hóa ra là mẹ vợ gọi.
- Con đây mẹ ơi
- Chưa dậy à con?
- Con dậy rồi mẹ ạ
- Hai đứa ngày kia về nhà ăn Tất Niên nhé
- Vâng ạ
- Đi ô tô đấy, đừng có đi xe máy. Con bé đang bầu bí như thế!
- Vợ con đã nói cho mẹ rồi ạ?
- Nãy nó gọi điện cho mẹ rồi. Anh chị định giấu à?
- Không ạ. Hì hì.
- Thế nhé. Hôm đấy mẹ bảo cả mấy anh chị dưới quê lên đấy, con về sớm mà tiếp khách cho mẹ.
- Vâng, hôm ấy con về ạ.
Mẹ vợ tôi. Người mẹ thứ hai. Người đã từng coi tôi là sinh vật ngoài hành tinh.
Ngày tôi đưa em về nhà, bà nhìn hai đứa lắc đầu rồi mỉm cười thật nhẹ. Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu trong đầu bà nghĩ gì lúc ấy. Tôi chỉ đoán thôi, đoán là bà đã chấp nhận cái gọi là định mệnh. Những gì con gái bà phải chịu đựng, những gì tôi đối với gia đình chắc chắn là chưa đủ để bà thay đổi quyết định, nhưng đủ để bà cho tôi một cơ hội, điều mà trước đây bà chưa từng nhượng bộ.
Sau này, khi tôi xin phép được đi lại và đưa đón Phương, bà mỉm cười, một lần nữa. Bà chỉ nói một câu duy nhất nhưng là câu nói khắc sâu vào tôi như một kỉ niệm:
- Ừ. Hai đứa cứ tìm hiểu nhau. Nhiều khi người lớn còn hiểu lầm.
Tôi biết bà muốn nhắc lại những thành kiến mà gia đình dành cho mình. Khi đó thực sự cái thái độ của tôi cũng hơi quá tự tin, cộng thêm việc chuẩn bị đi học xa, quan trọng nhất là đã yêu vài người và gần như cưới một người con gái khác…cũng khó tránh khỏi những suy nghĩ tiêu cực với một người như thế. Trong mắt mọi người, có lẽ tôi là thằng có chút học vấn nên ong bướm, trăng hoa.
Càng về sau, bà càng nhận ra là đã nhìn sai con người tôi và những cử chỉ của bà dành cho tôi cho tôi biết bà muốn bù đắp lại những vết thương bà vô tình hay hữu ý gây nên. Tôi hiểu tấm lòng của bà, vì hơn ai hết ai cuối cùng cũng phải làm cha mẹ, khi đó thì không ai dám nói cứng rằng sẽ luôn để cho con cái tự do yêu đương…
Ngày cưới tôi.
Mẹ vợ nhìn chúng tôi rưng rưng, bà ôm tôi thật chặt và thì thầm
- Vợ con nó thiếu thốn lắm, con hãy thương nó nhé!
- Vâng ạ. Mẹ cứ tin con! Chúng con sẽ sống hạnh phúc – tôi siết chặt bàn tay của bà.
Ngày cưới tôi. Có cô bán cơm bụi Sinh viên đến, cầm tay hai đứa xúc động không nói nên lời vì đã nhớ đến cô. Có mấy thanh niên ngồi quán trà đá đến trông xe, ăn mặc bảnh bao nhưng vẫn đốt thuốc và chửi bậy.
Ngày cưới tôi.
Em cũng đến. Thậm chí em còn đến từ tối hôm trước.
Vừa đến phòng cô dâu, em đuổi tôi ra ngoài để hai người thì thầm. Chẳng biết hai người thì thầm to nhỏ gì mà thấy gật gù ra vẻ đắc chí lắm.
Em đã cưới chồng và giờ đang mang bầu. Chúng tôi vì lí do nào đó trong muôn vàn số kiếp trước mà bây không thể đến với nhau, nhưng sẽ không bao giờ quên những gì đã dành cho nhau trong những ngày tháng yêu đương nhiệt thành nhất.

“Bộp”
- Thằng này, sắp làm bố rồi còn lười chẩy thây thế à?
- Gì mẹ? Để con ngủ
- Uống cho lắm vào.
- Đâu. Con trông gói bánh với mẹ còn gì!
- Gói được cái nào? Toàn ngồi uống rượu với ăn cháo. Bố con nhà mày! – mẹ vừa mắng yêu vừa gập cái chăn. Vợ tôi nãy giờ cứ đứng dựa vào cửa cười tủm tỉm.
- Mẹ mắng chồng không bênh còn đứng mà cười gì?
- Bênh gì? Anh ngủ nướng mẹ mắng đúng rồi còn gì?
- Tao đánh cả hai đứa chứ ở đó mà bênh.
- Dậy đánh răng rửa mặt đi ăn sáng rồi đưa bố mẹ sang bên nhà thông gia. Nhanh!
- Sớm thế mẹ? Hôm nay mới 27
- Thế mày định 30 mới sang chắc.
- Cả nhà đi à mẹ?
- Không! Mày đưa bố mẹ đi, con bé con ở nhà. Mấy tháng này hạn chế đi lại.
- Thôi bố mẹ đi đi. Có mấy km thôi sao phải con đưa đi. – tôi nói rồi lại vật ra giường
- Thằng này. Để mẹ vợ bảo tao không biết dạy con hả? Dậy ngay!
Đúng là không thể tranh luận hay ăn vạ với mẹ như ngày bé được nữa rồi. Đành lết thân xác dậy rồi đi ăn.
Đèo vợ đi trên con đường quen thuộc đi ăn sáng. Cái lạnh khi Xuân sắp về ở quê nhà thật dễ chịu, trong lành và mát dịu… không còn cảnh trơn trượt và ẩm ướt vì tuyết như ở bên kia.
Tôi đưa tay ra đằng sau sờ vào bụng vợ khẽ hỏi:
- Con bố đang làm gì đấy?
- Con đang đá bóng bố ạ – vợ tôi nhại giọng, rồi hai vợ chồng cất tiếng cười vang sảng khoái.
Đi qua đoạn trường cấp II, vợ tôi đột nhiên ngồi sát lại rồi thì thầm vào tai:
- Chỗ này ngày xưa bố có tay xấu này con này…
- Hì hì. Phải tay xấu thì bây giờ mới có con chứ con nhỉ? Lớn lên bố cho con vào đây học nhé!
Xuân sắp về rồi. Có mưa xuân kia kìa con kìa.
Xuân này gia đình sum vầy.
Xuân này nhà ta có thêm một chú gấu con nữa. Đừng hùa nhau với gấu mẹ bắt nạt bố nhé!

One love

…Hết…

Facebook Google Plus Twitter
«323334
Cùng chuyên mục
Tình Yêu Học Trò
Đừng Yêu Tôi Đồ Ngốc! Vì Yêu Em Nên Tôi Mới Là Tên Ngốc!
Màu Nắng Màu Mưa
[Tự Truyện] Đơn Phương
Nơi Ấy Có Anh