<?php the_title(); ?>

Cry or Smile

06.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,67/5 (24 đánh giá)

Truyện: Cry or Smile

Tác giả: LinhThuy
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Giới thiệu nhân vật:

Nguyễn Thu Ly<còn được gọi là pé heo> tiểu thư tập đoàn Smile top 5 tập đoàn lớn nhất Đông Nam Á.Cô nàng có gương mặt rất ư là cute.Cón tính tình thì rất ư là bất thường.
Phạm Hoàng Long thiếu gia tập đoàn BLue được coi là nền kinh tế chủ chốt của châu Á.Chàng sở hữu gương mặt thiên thần, có nụ chười làm điên đảo ko biết bao nhiêu cô gái.<Tính tình thì đọc chuyện oy hãy biết>
Ngoài ra còn có : Phạm Yến Linh, Châu Hoàng Lâm, Vương Quốc An, Ngô Thanh Mi
Câu chuyện được bắt đầu
R…e…n…g…r…e…n…g
Cái đồng hồ quái ác kia tao hận mi <nói rồi nó quơ tay ném đồng hồ xuống đất rồi lăn ra ngủ tiếp><thật là hết biết mà> Một lát sau, nó giật mình tỉnh lại nhìn vào cái đồng hồ thì:
- Ôi mẹ ơi, ngày khai giảng đầu năm của con huhu- Nó vừa mếu máo vừa làm vệ sinh cá nhân xong là nó chạy một mạch xuỗng nhà:
“Mỏi chân khiếp, mình chẳng mú ở trong biệt thự nữa oy”- nó nghĩ
- Chú Hải ơi chở con đến trường nhanh nhanh yk ko thì con trễ mất- vừa nói nó vừa lay lay tay chú Hải
- Dạ, thưa cô pa- Nói rồi nó cùng chú Hair chạy một mạch tới trường thì kịp giờ vào lớp

- Hairz… mệt thật – nó vừa nói vừa liếc qua nhìn con Mi vừa than thở thì bắt gặp ánh mắt sáng long lanh của nhỏ bạn
- Mới sáng sớm gặp được chàng nào rồi ah hay sao mà mặt mày tươi hơn hoa “héo” thế- nó mỉa mai
- Ê pà ko móc tui pà ăn ko ngon hả.Mà hôm nay tui zui nên tha cho pà đó- Mi vừa nói vừa mơ mơ mộng mộng gì đó<pà này hơi hám trai> – Hứ… mà kể tui nghe coi tên “công công” nào mà xui thế mới sáng sớm ra đường ai ko gặp mà gặp pà zậy- Nó vưà nói vừa chuẩn bị chuồn chứ ko thì mềm xương zới kon Mi<pà này đai đen karate, Judo,… – khiếp ai dám đụng mới lạ> – Ứ…con…kia…mi…đứng lại cho ta, ta mà bắt được nhà mi chết zơí ta- Kon Mi tức oí máu chạy theo kon pạn khốn nạn
- HeHe ta đố nhà ngươi bắt được ta ak- Vừa nói nó vừa cắm cổ chạy

Lúc này ngoài cổng trường
- Woa… ngươi đâu mà đẹp zữ zậy ta- tiếng lao xao của mấy kon nhỏ hám trai
- Anh ơi anh học lớp nào vậy, anh tên gì- Nhóm nữ sinh khác
- Em yêu anh anh ơi- Một kon nhỏ mặt như bánh bèo<mẹ này ghê xấu oy mà kòn lãng ai wen pà đâu mà yêu zới chả thương>
Đáp lại nụ cười hớn hở của mấy nhỏ hám trai là gương mặt lạnh hơn tiền của hắn- Phạm Hoàng Long

Trở laị với nó
- Hehe nhà ngươi chậm như rùa bò mà đòi bắt ta ah, về nhà mà mơ đi cưng.- Nó cặm đầu vặm cổ chạy mà ko để ý những gì xảy ra phía trươć thì
- Á mi cẩn thận phía trước kià- Kon Mi hét lên nhưng chưa kịp dứt lời thì…
RẦM…
Sau đó là pịch… pịch
Oh my god… – Nó và hắn đồng thanh hét lên rối bất tỉnh nhân sự.
Mọi người vội vã chạy lại chỗ nó và hắn.
- Ôi hoàng tử lòng em anh có sao ko…hjc…hjc- Một con nhỏ nh̀in nó ánh mắt hình viên đạn
- huhu…hoàng tử ơi tỉnh lại đi- Girl khác
- Hic hic tỉnh lại đi hoàng tử ơi…huhu… Bạch bạch bấy giờ con Mi mới chạy tới<Chân ngắn wá mừk>
- Mấy con nhỏ kia im hết coi- Kon Mi hét lên ánh mắt hình viên đạn làm mấy nhỏ kia nít thin thít<cũng phải thôi đai đen karate mà>
- Hu…hu… mày làm sao thế này hả huhu tỉnh lại đi Ly ơi… – Mi khóc còn to hơn mấy con lúc nãy.

Bấy giờ pà Chanh- Xì- Dầu và Kim- Chi- Hàn- Quốc ở đâu chạy lại gịong nói hết sức “dịu dàng”- – Chanh- Xì- Dầu giám thị trường nó, còn Kim Chi chủ nhiệm lớp nó.
- Các em giảng tán hết cho tôi có biết mấy giờ ko hả, bộ ko muốn khai giảng hả?- Chanh hét
- Ui úi mấy em đưa hai bạn này vào viện đi ngày đầu năm mà xui chắc cả năm xui liên miên luôn wa- Kim Chi iểu điệu nói
Đám đông được gỉải tán, nó và hắn được đưa đến bệnh viện. Tạu nghiệp nó học 9, 10 năm nay mà chưa dự lễ khai giảng lần nào…lúc thì trễ lúc ở nhà ngủ quên…giờ thì ngủ…trong hospital…

Oh my god… – Nó và hắn đồng thanh hét lên rối bất tỉnh nhân sự.
Mọi người vội vã chạy lại chỗ nó và hắn.
- Ôi hoàng tử lòng em anh có sao ko…hjc…hjc- Một con nhỏ nh̀in nó ánh mắt hình viên đạn
- huhu…hoàng tử ơi tỉnh lại đi – Girl khác
- Hic hic tỉnh lại đi hoàng tử ơi…huhu… Bạch bạch bấy giờ con Mi mới chạy tới<Chân ngắn wá mừk>
- Mấy con nhỏ kia im hết coi- Kon Mi hét lên ánh mắt hình viên đạn làm mấy nhỏ kia nít thin thít<cũng phải thôi đai đen karate mà>
- Hu…hu… mày làm sao thế này hả huhu tỉnh lại đi Ly ơi… – Mi khóc còn to hơn mấy con lúc nãy.

Bấy giờ pà Chanh- Xì- Dầu và Kim- Chi- Hàn- Quốc ở đâu chạy lại gịong nói hết sức “dịu dàng”- – Chanh- Xì- Dầu giám thị trường nó, còn Kim Chi chủ nhiệm lớp nó.
- Các em giảng tán hết cho tôi có biết mấy giờ ko hả, bộ ko muốn khai giảng hả?- Chanh hét
- Ui úi mấy em đưa hai bạn này vào viện đi ngày đầu năm mà xui chắc cả năm xui liên miên luôn wa- Kim Chi iểu điệu nói
Đám đông được gỉải tán, nó và hắn được đưa đến bệnh viện. Tạu nghiệp nó học 9, 10 năm nay mà chưa dự lễ khai giảng lần nào…lúc thì trễ lúc ở nhà ngủ quên…giờ thì ngủ…trong hospital…

Bệnh viện Blue của tập đoàn Blue
- Oái! Cái đầu của tôi, sao tôi lại ở bệnh viện hả trời?- Tay ôm đầu miệng thì rên rên rỉ rỉ, mắt dáo dác nhìn xung quanh…thì
- Oh my god! (Lần 2 trog ngày) Sao tôi lại nằm chung phòng với tên tắc kè bông lạ hoắc lạ hơ thế này<Hắn:tui đẹp zậy mà kiu tắc kè bông bộ pà ko có mắt hả>
- Huhu…bố mẹ ko thương con nữa huhu…huhu… – nó tự nhiên bù lu bù loa lên- Còn hắn vẫn bất tỉnh nhân sự.
Một khuôn mặt 3b với làn da trắng ngần ở ngoài chạy vô
- Nhok tỉnh rồi ah, mà nhok đi đứng kiểu gì mà phải nhập viện thế? Ah hay lo nhìn theo thằng nào ?- Ông Cuồng Phong nói giọng mỉa mai
(Giới thiệu tí nha : “Siêu nhân Cuồng Phong” tên thật là Nguyễn Minh Phong anh hai iu quý cuả nó.Hiện đang học 12 trường Never cry. Người thừa kế tập đoàn Smile)
- Huhu…anh hai ghẹo em…huhu… – Nó bù lu bù loa còn hơn lúc nãy nưã
- Heo mày có nín ko hả có gì nói anh hai này nghe coi- Ông Phong nhăn nhó nhìn nó
- Huhu… anh…hai…bộ bố mẹ ko thương em hả em sắp chết mà ko ai zô thăm em…huhu- Nói xong nó khóc tiếp
- Bố mẹ đi công tác hồi sáng nay rồi mà có hai thăm cưng rồi còn gì- Phong nói
- Hu…hu nhưng sao ” siêu nhân ” ko cho heo nằm phòng VIP 1 mình mà cho em nằm với tên lạ hoắc nào đây?- Nó mếu máo
- Dạ thưa cô nương hết phòng rồi, anh đưa heo đi dạo nha?- Siêu nhân lại gần chỗ nó mỉm cười
- Ya…Ya nó nhảy tót lên lưng anh nó ôm chặt như ôm 1 báu vệt vậy

Anh em nhà nó ra ngoài đi dạo để lại hắn 1 mình nằm bơ vơ <Quả thật hắn rất cô đơn>
Phong cõng nó trên lưng nhớ lại chuyện xảy ra cách đây 1 tiếng

- Rầm… mấy ngươi làm ăn kiểu gì vậy hả, hết phòng là sao hà. Ôg đuổi mấy người kia ra cho em tôi chuyển vào, phòng VIP nhất đó- Phong đập bàn nghiến răng ken két làm ông viện trưởng run run
- Cậu…thông cảm cho chúng tôi ko thể đuổi họ được…toàn là dân có tiếng tăm- Viện trưởng run run lắp ba lâṕ bấp
- Bộ nhà tui… – Phong bỏ dở câu nói khi từ cửa 1 cô gái vô cuǹg xinh đẹp trạc 25 tuổi bước vào(Ông này thấy gái là quên mất nhiệm vụ cuả mình)
- Thiếu gia sao rồi chú Luân, cháu có ghé mà cậu vẫn chưa tỉnh khi nào thiếu gia tỉnh chú cho cháu hay nha- Cô gái vừa nói vừa cười tươi như hoa khiến ông Phong xao xuyến mặt đỏ bừng
- Ừh thiếu gia tỉnh chú sẽ báo cho cháu, mà dạo này cháu ít ghé thăm chú nha – Ông Luân viện trưởng cười đôn hậu
- Dạo này bận quá chú ah, có gì chú gọi cháu nha cháu xin phép- Cô gái cười tươi bước đi
- Ùmh… cháu đi cẩn thận
- Ah chú đừng báo cho chủ tịch và phu nhân biết nha ko khéo họ lo lắng- Cô gái quay lại nói với viện trưởng rồi cất bước
- Người của Blue cũng nhập viện ah, mà cô gái ấy là ai vậy- Phong thắc mắc <Ông này nhìu chuyện gớm, chuyện mình ko lo lo chuyện toàn dân>
- Thiếu gia Blue nhập viện cùng lúc với tiểu thư, hinh̀ như 2 người tông nhau thì phải.Còn cô gái lúc nãy là Phương Quyên cánh tay phải cuả phu nhân Blue- Ông viện trưởng khẽ nh̀n qua khuôn mặt đỏ lừ cuả Phon mỉm cười
Anh chàng xấu hổ quay mặt đi hướng khác.
- Ah ông chuyển em tôi vào phòng cuả cậu ấm Blue đi, ông biết quan hệ giữa hai nhà chúng tôi mà- Minh Phon lấy lại bình tĩnh nghiêm giọng nói như ra lêṇh
Vậy nguyên nhân nó chung phòng với hắn là do ông siêu nhôn này mà ra cả, nó mà biết anh nó chơi khăm kiểu này chắc siêu nhân bị heo giết mất

Sau 30phút tản bộ vs siêu nhân nó lang thang bước về phòng mình vì anh nó phải đến trường hôm nay là buổi học đầu tiên mà
- Con bé xấu xí đó kon nhà ai mà được nằm cùng phong với thiếu gia chứ chẳng xứng chút nào<nằm viện mà cũng xứng với chả ko hả pà> – Một y tá nói nói chỉ chỉ làm nó khó chịu vô cuǹg
- Thiếu gia đẹp trai vậy mà xui xẻo thật… – Y tá khác
- ” Đẹp đâu mà đẹp hả trời tui thấy giống tắc kè bông hơn đó” – Nó ấm ức bước về phòng tức muốn xì khói luôn
- Rầm…rầm…Nó bước vô đóng sập cửa lại mặt nhăn nhó
Tiếng rầm làm hắn bừng tỉnh dậy quát
- Con nhỏ kia cô là ai hả sao lại zô đây làm loạn hả bước ra ngay hay chờ gọi bảo vệ hả- hắn nhăn nhó quăng gối vào mặt nó làm nó tức xì khói…Nhưng nó bắt được cái gối ném lại vào mặt hắn hét lớn
- Kon tắc kè bông kia vểnh tai lên nghe chị nói : Thứ 1 đây ko phải phòng của 1 mình cậu mà là phòng của chị nữa nhá. Thứ 2 chị đây ko sợ bảo vệ đâu nhá thách cưng kêu 10 tên luôn đó- Nó tức tối nghiến răng ken két
- Cô gọi ai là tắc kè bông hả mà chung phòng là sao chứ. Tui nhớ chính cô tông vào tôi mà đinḥ ăn vạ hả, nhìn mặt là biết gian rồi- Hắn mỉa mai nó
- Tên tắc kè kia anh coi lại mình đi rồi nói ngươì khác nha, anh tưởng mình là ai hả ” tắc kè bông hay khỉ mắc phong”
- Cô…dám…. Giờ cô muốn nhiêu mới cút khỏi đây hả… bao nhiêu nói đi coi như tui bố thí cho kể như cô đó…giờ thì biến…biến khỏi mắt… <chưa kịp dứt câu thì…>
- Áh…con nhỏ này…buông…ra…ko…hả <Nó bay zô đánh hắn tớ tấp>
- Anh dám xem thường tui hả biết tui là ai ko? Chết nè…chết… đi… tên tắc kè bông…chết đi…khỉ mắc phong
Kế quả cuả cuộc đả chiến là:Hắn + nó ở lại viện thêm 5 ngày nữa, 1 số y tá bác sĩ cuñg nhập viện luôn vì nhảy vô can nó ak

Hôm sau, Cuồng Phong và Thanh Mi đến thăm nó
- Ê nhok, đánh nhau giỏi vậy chắc khỏe rồi nhỉ- Phong mỉa mai nó
- Giận Siêu nhân oy ko them chơi zới siêu nhân nữa
- Pà giỏi nhỉ, đánh nhau kiểu gì mà phải nằm viện vậy hả?- Thanh Mi nói
- Pà hay nhỉ giả nai đạt level cao oy đó do ai mà tui nằm đây hả?- Nó hất mặt lên hỏi nhỏ bạn
- Mà pà đánh ai vậy, bạn tui hung dữ quá ah
- Kia kìa tên tắc kè bông đó đấy- Nó chỉ tay về phái hắn
- Tắc kè bông…haha…cái tên nghe zui quá…haha- Mi quay người nhìn theo tay Ly
- Hả…tắc…tắc…kè bông đây ư…

1 tuần trước, taị bữa party của tập đoàn Suk
- Cảm ơn tất cả cać bạn đã đến dự buổi kỉ niệm 30 năm thành lập tập đoàn suk- MC
Bốp bốp… tiếng vỗ tay hoan hô hoà vào tiếng nhạc du dương. Bất chợt:
- Woa cậu ấy con nhà ai mà đẹp thế ko biết y như diễn viên hàn quốc vậy- Tiêńg nói cuả quan khách vang lên
- Ừ đẹp thật đấy cứ như thiên thần vậy- QK 2
- Cả cô bé bên caṇh nữa xinh thật đáy- QK 3
- 2 đứa xứng đôi thật như công chúa hoàng tử vậy- QK 4
Tiếng xôn xao vang lên khắp cả gian phòng
- Hoàng…hoàng…hoaǹg tử ngoài đời thật ư…hoàng tử bước ra từ cổ tićh… – Mi lẩm bẩm
- Kon sao thế Mi tự nhiên đứng đây lẩm bẩm gì vậy- Mẹ Mi lên tiếng
- Ah…con ko sao

- Linh bỏ tay Long ra đi mọi người nhìn kìa phiền chết được- Hắn giật tay Linh ra laṇh lùng
- Ah…ừ…ừ…Linh xin lỗi Long nha…Linh vô ý quá- Linh cười cười đáp
- Ko sao Linh vào vs bố mẹ đi Long muốn ra ngoài 1 lát – Hắn laṇh lùng nói vs Linh
- Long…Long…ko thể ở lại đây vs Linh ư Linh muốn giới thiệu Long vs bố mẹ
- Xin lỗi Long ko thix…Long và Linh cũng chẳng có gì ko cần phài như vậy đâu Long về đây
- Một lát thôi Long ah
- Xin lỗi Long ko thix phiền chết được
Huỵch…huỵch…huỵch…Linh chạy vội lên sân kháu giật chiếc mic từ tay MC
- Xin lỗi quý vị quan khách vì sự mạo muội cuả tôi.Tôi là Phạm Yến Linh tiểu thư tập đoàn Suk.Nếu ko phiền các vị cho tôi nói 1 tí được ko ạ- Linh run run nhìn xuống phía Long nói
Mọi ngươì hết sức ngạc nhiên còn bố mẹ Linh đơ người ra ko hiểu con gái mình sắp làm gì nữa
- Tiểu thư cứ nói đi- Toàn bộ quan kháck gật đầu đồng tình còn Long lặng lẽ bước về phíai cánh cửa
- Long ah cậu đừng đi…cậu có thể nghe mình nói 1 tí được ko…1 tí thôi…Long ah mình thix cậu rất nhìu hãy cho mình 1 cơ hội cậu nhé – Linh ngượng ngùng nói
Long ngựng người laị khẽ nhíu mày nhìn lên sân khấu tuy bek trước điều này nhưng ko ngờ Linh lại dám công khai như vậy.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Long tỏ vẻ tiếc nối
- Vậy mà tưởng 2 người này là couple chứ… tội nghiệp con pé chỉ đơn phương thôi ah- QK
Long lặng lẽ bước ra ngoài vs hàng ngàn đôi mắt dõi theo
Linh khuỵch chân xuống, 2 hàng nước mắt tuôn rơi ngặm chặt môi khẽ nấc lên từng tiếng.

Trở lại vs hiện tại
- Woa…woa… pà sao zậy Mi tự nhiên nhìn người ta chằm chằm vậy hả – Nó woa tay trước mắt Mi vẻ mặt cau có
- Ơ…ơ ko có gì…tại…tại…
- Tại sao cơ nói tôi nghe coi
- Ko có gì đâu tôi đưa pà ra ngoài nha hihi- Mi gượng cười
- Ừmh… siêu nhân đi vs tụi em luôn nhá- Nó quay sang nói vs anh siêu nhân
- Ừk siêu nhân phải đi vs heo chứ
Cả 3 bước ra ngoài lại 1 lần nữa bỏ lại hắn nằm 1 mình trang sự cô đơn.Hắn đã tỉnh dậy từ khi Mi và Phong bước vào nhpng vẫn giả vờ ngủ.Có lẽ hắn ko mún ai thấy hắn vào lúc này, ko mún ai thắy hắn cô đơn…quả thật hắn rất cô đơn. Nằm gác tay lên trán hắn nhìn về 1 nơi xa xăm nào đó, 1 nơi rất rất xa.Nơi đó có 1 cô gái tóc ngang màu nâu, đôi mắt hụp vs cái mũi tẹt rất đáng yêu, ất chợt hắn thì thầm đủ 1 mình hắn nghe :” Heo ơi Gao về rồi nè Heo đang ở đâu Gao nhớ Heo lắm”
- Mình vào được ko- Tiếng nói trong trẻo cuả Linh làm hắn giật thót mình
- Uhm vào đi- Hắn lạnh lùng
- Cậu sao rồi ngày đầu đến trường mà xui thật, tớ đem trái cây cậu thix nè chóng khỏe rồi đi học vs tớ chứ – Linh nhè nhaǹg đem trái cây ra đ̣t lên bàn Long
- Linh đừng quan tâm Long nữa Long ko thix đâu, Long xin lỗi nhưng Long ko hề thix Linh, Linh càng như vậy chỉ càng tổn thương thêm thôi- Hắn lạnh lùng nói mà ko thèm nhìn Linh ù chỉ 1 lâǹ

- Ko sao cả bây giờ ko thì mai mốt sẽ thix thôi Linh chờ Long được mà – Linh đau đớn nói
- Xin lỗi Long ko thể Long chỉ xem Linh là bạn thôi bây giờ và mãi mãi Linh sẽ gặp được người tốt hơn Long
- Hic…hic tiếng nấc ngày càng toLinh vội vã chạy ra phòng thì:
- A…xin…xin…lỗi…tôi…tôi…ko…cố…ý… – Nói rồi Linh vụt chạy thẳng
- Ơ… – Nó ngơ ngác nhìn theo nó rồi quay lại quát vào mặt hắn
- Anh kia anh làm gì mà cô ấy kh́c thế hả, đàn ông con trai gì mà vô trách nhiẹm, chậc…chậc… – Nó tặc lưỡi nhìn hắn
- Ko liên quan đến cô
- Hứ…đồ tắc kè bông khỉ mắc phong- Nó chữi hắn nhưng hắn ko nói gì đôi mắt xa xăm ấy lại nhìn ra cửa
- nè sao hum nay hiền vậy, chưa uống thuốc hả hay đang hối hận vì làm cô ấy khóc – Nó mỉa mai
- Cô rảnh lắm hả, ran̉h thì làm từ thiện bán thời gian đi đừng chọc tôi phiền phức thật- Nói rồi hắn bước ra cưả
- Anh…kia…đứng lại- Nó nghiến răng ken két
Vèo…vèo…phụt <Nó cầm trái cam Linh để lúc nãy ném vào đầu hắn nhưng hắn kịp đỡ được ném thẳng vào xoẹt qua mặt nó, nó run run ngồi im thin thít>
- Tôi nhắc lại đừng động vào tôi, khôn hồn thì biết điều ko thì đừng trách – Mắt hắn long lên sòng sọc
Lần này thấy ko ổn nên nó nín thin ko thì nguyên giỏ trái cây hỏi thăm sức khỏe nó<Thiện tai thiện tai>

Cuối cùng hắn và nó cũng được xuất viện

- Hey về thôi Heo ko chú Hải chờ, anh về luôn nha cậu nhok níu có duyên thì gặp lại- Phong quay qua giường hắn chào tạm biệt
- Tui về nha tắc kè bông hihi…ko gặp lại thì tốt nhỉ- Nó cười tươi để lộ chiếc răng khểnh rất đáng yêu
Hắn khẽ cười rồi cũng sxếp đồ đạc ra về
Trên xe hắn suy nghĩ mông lung : ” Cô ta tên Heo ư, lại còn Cuồng Phong nữa… hairz…ko thể nào…chắc chĩ trùng hợp thôi…cô ta và Heo khác xa nhìu lắm… – Hắn tự trấn an mình

Trên xe nó và Phong
- Sao 2 đứa thân oy ah còn chào tạm biệt nữa- Phong quay sang hỏi nó
- Hai đứa… ai cơ ý anh là sao- Nó ko hiểu
- Thì thằng nhok giường bên đó, ko phãi bữa trước đánh nhau ầm ầm ah mà bữa nay có vẻ thân thiết nhỉ
- Thân gì nổi vs tên tắc kè bông chứ, ko gặp hắn nữa nên cảm thấy zui zui nên chào thôi, anh nhiù chjen qua- Nó nhăn nhó

Hôm sau tại trường Never Cry
- Chào cả nhà tui đi học lại oy đây cả nhà nhớ tui ko?- Nó hí ha hí hửng
- Xí ai mà thèm nhớ pà chứ- con Thanh bàn trên biũ môi
- Đúng vậy ai bỉu pà tông phải hoàng tử cuả tui chi làm tui ko được gặp hoàng tử- Kon Hương pô pô
- Ủa hoàng tử…tui tông ư…kaka…là ai zộy tui ko nhớ gì hết…
- Sặc s…ụa…
- Các em im lặng- Tiếng của pà Kim Chi “Hàn Quôć” điệu đà vang lên
- Cô giớ thiệu vs các em hôm nay lớp ta có thêm học sinh mới, em vào đi- Kim Chi quay ra cửa gọi hsinh mới vào
- Chào…mìnhlà Long hsinh mới- Long giới thiệu qua loa
- Ặc tắc kè bông sao…sao…lại zô đây- Nó nhăn nhó nhìn hắn ngạc nhiên
- Woa hoaǹg tữ…hoàng tử học lớp mình kìa zui wa… – Cả lớp nhốn nháo
- Em xuống bàn của Ly ngồi đi, còn mỗi chỗ đó trống thôi ah- Cô chủ nhiệm nhìn hắn nhẹ nhàng nói
Hắn ko nói gì bước về phiá nó quăng cặp xuống rồi gục mặt vào bàn
Nó ngạc nhiên đơ người ra ko nói gì.

- Ê sao anh lại học lớp tui zậy bộ hết lớp rồi hay sao- Nó ngán ngẩm nhìn hắn hoỉ
- Ko liên quan đến cô, tui hocj đâu kệ tui- Hắn ko thèm nhìn mặt nó trả lơì
- Oan gia ngõ hẹp mà…chậc chậc… – Nó nhìn hắn thở dài, ko biết chiênj gì sẽ đến vs nó nưã đây
Reng…reng tiếng chuông báo hiêụ giờ ra chơi đã đến nó cunf đám banj zui sướng nhảy cẩn lên còn hắn vẫn úp mặt lên bàn ngủ
- Ê canteen ko ?- Kon Mi quay qua hoỉ nó
- Uhm…tui cũng đói lắm rồi
Cả hai

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Hàng Xóm Bá Đạo
Ký Sự Chuyển Mộ
Ôsin Nổi Loạn
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
One Way Ticket