Truyen

Cuối Cùng…Mình Cũng Thuộc Về Nhau!

23.09.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,52/5 (107 đánh giá)

Truyện: Cuối Cùng…Mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: MeoMeoXinhXinh (Mèo)
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Mở đầu:
- Tên các nhân vật: Minh Minh (Tiểu Minh), Hạo Du, Đình Phong, Tú Giang (Tiểu Giang), Tiểu Phần, Hạo Nhiên…
- Một cô bé ngây thơ, trong sáng, ngốc nghếch lại yếu đuối, đến lo cho mình cũng không nổi vậy mà lại muốn được chăm sóc và che chở cho một chàng trai khác.
- Một cậu trai lúc nào cũng là người đi quan tâm, chăm lo đến người khác lại mong muốn được một người quan tâm đến mình, cũng săn sóc, được “làm nũng”.
- Một anh chàng bề ngoài tỏ ra lạnh lùng và bất cần đời, nhưng thật ra lại dễ bị tổn thương vì đã mang trong lòng một nỗi đau lớn.
- Một cô gái bên ngoài mạnh mẽ, kiên định, nhưng đứng trước người mình yêu lại trở về là một cô gái hiền lành, cũng yếu đuối như bao cô gái khác.
- …

Chuyện gì sẽ xảy ra với những con người không sống thật với bản thân thế này???

***

Tôi là Minh Minh, 16 tuổi. Ở lớp mọi người thường gọi tôi là Tiểu Minh, đơn giản vì tôi sở hữu chiều cao “hơi” khiêm tốn: 1m52^^. Cũng như bao bạn nữ lớp 10 khác, tôi luôn mơ mộng với chàng hoàng tử bạch mã của mình, người sẽ đem lại cho tôi cuộc sống hạnh phúc. Chỉ khác một điều, người ấy mà tôi thầm yêu lại sắp trở thành…chồng của tôi do sự sắp đặt của gia đình hai bên. Khỏi phải nói tôi hạnh phúc đến thế nào, tất nhiên là trước đó tôi vẫn phản đối rầm rầm, còn bây giờ thì có ép tôi bỏ hôn sự này thì cũng đừng hòng nhé, hihi^^.
Tôi và cậu ấy học cùng trường dân lập dành cho con các gia đình danh giá, có địa vị trong xã hội. Tôi là con gái cưng của tổng giám đốc tập đoàn thời trang mang tên tôi: Tập đoàn thời trang Minh Minh. Tương lai của tôi là sẽ tiếp nhận và quản lý tất cả các chi nhánh lớn nhỏ trên toàn quốc và cả các nước khác. Tất nhiên là cùng với cậu ấy – chồng sắp cưới của tôi – con trai ông chủ tập đoàn xây dựng lớp nhất cả nước^^. Thực ra tôi thấy thời trang và xây dựng hoàn toàn…chẳng liên quan gì đến nhau cả, nhưng bố mẹ tôi và bố mẹ cậu ấy đã thân từ rất lâu rồi thì phải, và chuyện hôn lễ này xảy ra được coi là lẽ đương nhiên (mặc dù bọn tôi mới 16 tuổi!)
Tên cậu ấy là Hạo Du (Minh Du, hay nhỉ^^), một chàng trai lý tưởng của biết bao cô gái (trong đó có tôi^^). Không mê sao được khi cậu ấy có khuôn mặt baby dễ sợ. Da trắng hồng, mái tóc vàng nhẹ, ánh mắt hút hồn, đôi môi nhìn đã muốn…kiss cho một cái. Cậu ấy ga lăng với tất cả các cô gái, học cực giỏi (vừa vào trường đã đứng đầu khối), chơi thể thao đỉnh nên đã nhận được sự yêu mến của cả các chị lớp trên lẫn các bạn nữ cùng khối. Chỉ có điều…

BẮT ĐẦU CUỘC SỐNG MỚI

Hôm qua là lễ thành hôn của chúng tôi – Minh Minh và Hạo Du, một lễ cưới nho nhỏ với sự có mặt của tất cả những người trong gia đình (không hề có bạn bè của tôi và cậu ấy). Bố mẹ tôi bảo bao giờ hai đứa đủ tuổi kết hôn sẽ công khai mối quan hệ sau, điều này tôi thấy cũng tốt. Tôi cũng không hiểu tại sao cậu ấy lại đồng ý hôn sự này, nhưng dù sao tôi cũng rất vui^^. Bây giờ, tôi sẽ được ở chung nhà với cậu ấy, lúc nào cũng được ngắm nhìn cậu ấy, ăn cùng cậu ấy…Ôi nghĩ đã thấy vui rồi.
Chúng tôi ở trong một ngôi nhà riêng mà gia đình hai bên đã cùng xây cho hai đứa – một ngôi nhà nhỏ nhắn (nhỏ hơn nhà tôi rất nhiều), được sơn màu xanh da trời, tôi không thích lắm nhưng chỉ cần được ở với cậu ấy là tốt lắm rồi. Phòng khách, phòng ăn được trang trí rất hiện đại, mọi thứ đều rất tuyệt. Phòng – của – chúng tôi – rất rộng. được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, có ảnh hai đứa chụp trước khi cưới vài ngày. Tôi mặc váy cưới và cười rất tươi trong khi cậu ấy thì cau có, có lẽ vì cậu ấy cũng không thích thú gì cho lắm cuộc hôn nhân này.
Tối hôm qua, tôi đi ngủ sớm vì mệt, cậu ấy cũng đi ngủ sớm nhưng chúng tôi đều không nằm trong phòng đó. Tôi biết, cậu ấy đâu yêu tôi, sao có thể nằm chung với tôi được chứ TT- TT, thế là giấc mơ được ôm cậu ấy tan thành mây khói rồi, hic hic.
Sáng hôm nay dậy, mặt cậu ấy cứ lạnh tanh, như không có sự xuất hiện của tôi làm tôi buồn ghê gớm. Sau khi tự chuẩn bị cho mình bữa sáng bằng sandwich và khoai tây chiên, cậu ấy ăn mặc chỉnh tề rồi đi đâu đó. Có lẽ là đi hẹn hò – tôi nghĩ vậy. Bởi vì cậu ấy đã có người yêu, tất nhiên là không phải tôi. Mà cậu ấy với Tú Giang – cô bạn thân nhất của tôi mới là một đôi. Khỏi nói cũng biết tôi buồn thế nào. Mặc dù hai người yêu nhau khá lâu rồi, tôi đoán gia đình hai bên (nhà tôi và nhà Hạo Du) đều không biết, và có lẽ Tú Giang, cô ấy cũng không biết chuyện tôi và Hạo Du lấy nhau. Chuyện tình cảm là rắc rối vậy đó, hic!

***

- Alô, papa ạ. – tôi nhấc máy sau khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
- Ừ, bố đây, thế nào rồi Mi Mi, cuộc sống mới thế nào? (papa thường gọi tôi là Mi Mi như vậy, gọi tắt của Minh Minh ý mà)
- Cậu ấy đối xử với con rất tốt bố ạ – tôi cười, rõ ràng là không phải vậy.
- Sao lại là “cậu ấy”, hai đứa lấy nhau rồi, phải đổi cách xưng hô đi chứ.
- Ơ…dạ… – tôi lúng túng, tôi chưa nghĩ đến chuyện đó bao giờ, dù sao hai đứa cũng bằng tuổi nhau.
- Ơ gì nữa, là vợ chồng rồi đấy, hai đứa xem thế nào đi.
- Vậy…vậy…con sẽ gọi cậu ấy là anh… – chưa gì mà tôi đã đỏ mặt rồi, hic.
- Ừ, tùy hai đứa, cố mà hòa thuận đấy, bao giờ rảnh bố với mẹ sẽ đi thăm xem hai đứa sống thế nào.
- Ơ…vâng.
Tôi chào bố rồi tự nhiên ngẩn người ra, anh ư, liệu cậu ấy có đồng ý để tôi gọi là anh không nhỉ, nhưng mà kệ chứ, dù sao thì hai chúng tôi cũng đã làm vợ chồng rồi. Quyết định từ giờ, tôi sẽ gọi Hạo Du là anh, anh Hạo Du, ôi nghe hay thế, hihi.

***

6.30 p.m
“Cạch…cạch…”
Là Hạo Du, anh ấy đã về rồi, tôi vui mừng khôn xiết nhưng cứ giả vờ là không để ý. Anh ý đi vào nhà rồi ngồi phịch xuống ghế, và sau đó thì…tivi bị đổi kênh.
- Ơ… – tôi quay lại ngay.
- Ơ cái gì mà ơ, mấy giờ rồi mà còn chưa đi nấu nướng gì đi hả, định để tôi nhịn đói à?
Tôi sững người, nấu nướng á, ở nhà tôi có phải làm gì đâu TT- TT, nhưng nghe lời “chồng”, tôi cũng đứng dậy luôn và đi vào trong bếp, không nói thêm một lời nào nữa.
- Nếu không ngon thì tự mà ăn hết đi đấy nghe chưa – Hạo Du còn nói với theo như trêu chọc tôi nữa.
Nhìn đống đồ nhà bếp mà tôi đâm ra…choáng. Phải làm gì đầu tiên đây, tôi còn chẳng biết nữa, ngoài món trứng cuộn đã học ở cấp 2 ra, tôi chẳng còn biết làm món gì nữa. Thế rồi, một ý tưởng “hay ho” lóe lên trong đầu tôi và tôi bắt tay vào thực hiện ngay. Đầu tiên là làm món trứng duy nhất mà tôi biết làm, sau đó sẽ là mua một ít món ăn ở cửa hàng ăn sẵn, quá tuyệt ý chứ, hẳn là anh sẽ không phát hiện ra đâu, tôi cười thầm.
[...]
- Thế nào ạ, ngon không anh?
Tôi gắp cho anh một miếng trứng cuộn, anh nhìn chăm chăm vào nó rồi mới đưa vào miệng. Tôi nhìn Hạo Du, một cách chăm chú, chờ đợi câu nhận xét của anh.
- Ngon chứ ạ? – tôi hăm hở
- Dở ẹc.
Đúng 2 từ mà khiến tôi đau lòng quá, dù sao tôi cũng cố gắng rồi chứ bộ. Tôi ỉu xìu:
- Chán lắm hả anh?
- Chưa bao giờ ăn món nào ngán như thế. – anh nói vô cùng thản nhiên.
Tôi buồn xo, cả buổi hôm ấy anh chỉ ăn những món tôi mua về, tuyệt nhiên không động vào miếng trứng nào.

- Mấy cái này cô mua về đúng không? – anh cười khẩy.
- Ơ…sao… – TT- TT sao anh ý biết là tôi mua chứ, hic
- Vậy là đúng rồi đúng không, hèn gì, khác hẳn.
Anh lại cười như chế giễu tôi làm tôi lại càng thêm buồn. Từ lúc đấy, tôi không dám nói thêm lời nào nữa. Im lặng và cố gắng ăn hết đĩa trứng mình rán, thậm chí còn chẳng biết mùi vị nó ra sao nữa. Nhưng có lẽ là nó dở thật, haiz.
- Ăn xong rồi, tôi muốn ăn cam.
Hạo Du vừa đặt đũa xuống bàn đã hỏi ăn cam ngay. Tôi có biết là anh thích ăn cam mà, nên vội vội vàng vàng bổ cam cho anh. Tôi đặt đĩa cam được bổ khá vụng về lên trước mặt anh, khẽ cười:
- Anh ăn đi ạ.
Thế rồi, tôi nhanh tay dọn dẹp và cũng đi rửa bát luôn, mặc dù tôi biết là mình khá vụng. Thì đã nói là ở nhà tôi chưa phải làm gì bao giờ mà, mọi việc đều đã có quản gia và người làm làm hết. Nhưng tất nhiên, tôi hiểu, tôi không còn là tiểu thư nữa, tôi đã thành…phu nhân rồi!!!
- Phải bóc vỏ đi chứ.
- Gì ạ? – tôi đâm ra ngớ ngẩn khi thấy anh đưa ra lời đề nghị “không mấy hay ho” như thế.
- Bóc vỏ cam đi cho tôi.
Anh nhắc lại lần thứ hai. Lúc này, máu kịp lên não, tôi mới hiểu ý anh là thế nào. Tôi liền quay ra nhìn anh, bất lực:
- Anh không tự bóc được sao?
- Tôi không quen.
Hạo Du nói rồi cứ nhìn chăm chăm vào tôi. Tôi đang bận rửa bát liền phải rửa tay rồi quay ra bóc cam cho anh, lại vẫn khẽ cười:
- Anh ăn đi ạ.
- Thôi, tôi không ăn nữa đâu, xem phim đây.
Anh nói xong đi liền ra phòng khách, để mặc tôi đứng ngẩn ra.
- Gì thế, vừa bắt em bóc vỏ cơ mà. – tôi bức xúc.
- Tôi hết muốn ăn rồi, cô thích thì ăn đi. – anh nhảy lên sofa và nói thản nhiên.
- Thật là…
Tôi tức đến không nói được câu nào nữa, ở nhà có ai dám “bắt nạt” tôi thế này đâu. Tự dưng tự ái và tủi thân cứ khiến cổ họng tôi nghẹn lại và khóe mi bắt đầu ươn ướt. tôi lau mắt nhủ thầm: “Thôi thì dù sao mình cũng là vợ mà”. Nghĩ được cái lý do…vớ vẩn như thế, tôi lại bình tâm, cầm đĩa cam cất vào tủ lạnh rồi tiếp tục rửa bát.
“Xoảng…”
Tôi giật mình, tại tay trơn quá nên cái đĩa rơi xuống vỡ tan. Tôi lúng túng, mắt vừa len lén nhìn anh, tôi luống cuống gom lại những mảnh vỡ. Không để ý, mảnh thủy tinh cứa vào tay tôi đau điếng. theo phản xạ tôi đưa ngay ngón tay lên miệng. Máu hơi tanh (?!!!). Đang xót xa cho ngón tay bị thương, tôi nghe thấy tiếng bước chân rồi anh đi vào. Tôi ngước lên nhìn anh đang đứng trước mặt, mặt thảm hại vô cùng.
- Lấy máy hút bụi mà dọn đi, còn để đấy à, ngốc vừa thôi chứ.
Tôi nghe anh nói mà mắt chữ A, mồm chữ O, sao tôi lại không nghĩ ra chứ. Dù vậy, tôi vẫn cố chống chế để kéo lại chút danh dự.
- Không giúp người ta thì thôi, còn kêu ngốc, đồ đáng ghét. – tôi lè lưỡi.
- Dốt thì phải chịu, sao tôi phải giúp một người như cô.
Anh vừa nói vừa mở tủ lấy chai nước rồi đi thằng, không nói thêm lời nào.
- Hic hic, quê quá TT- TT
Tôi lẩm bẩm rồi đi tìm máy hút bụi. Một lúc sau tôi cũng dọn sạch đống đĩa vỡ. Tôi thở phào, quay lại công việc rửa bát. “Dù sao anh ấy cũng gợi ý cho mình mà, vậy là giúp mình rồi”. Tôi nghĩ thầm rồi lại cười^^. Lần này tôi cố gắng cẩn thận hơn, và cuối cùng đống bát cũng được rửa sạch. Tôi cười tự thán phục mình rồi tung tẩy đi ra ngoài.
Anh đang ngồi xem ti vi, tôi cười thầm rồi ngồi xuống gần anh.
- Ra chỗ khác ngồi. – anh khó chịu.
- Em ngồi đây thì sao? – tôi xị mặt.
- Ra chỗ khác, không thích.
Mặt bí xị, tôi liền ra ghế đối diện ngồi. Nói là ngồi xem tivi chứ tôi xem anh là chính. Nhìn anh cười kìa, mới dễ thương làm sao. Da trắng hồng, mắt sáng thông minh, tóc anh lại khẽ bay bay, khiến tôi nhìn anh mà cứ ngẩn ngơ ngơ ngẩn.
Xem tivi một lúc, Hạo Du tắt ngay tivi rồi đi luôn lên phòng, không nói lời nào với tôi cả. Tôi cũng lủi thủi lên tầng, đi đằng sau anh. Cảm giác hơi chán nản. Cứ tưởng về ở với nhau rồi, tôi sẽ được nói chuyện nhiều với anh chứ, tôi thở dài ngao ngán. Nhưng mà, tôi cũng không trách anh được, Hạo Du là hoa đã có chủ, tôi có là vợ thì cũng chỉ như các cô gái khác thôi, đâu có là gì của anh. Nhưng hình như là… anh còn chẳng đối xử với tôi bình thường như những cô gái khác. Tôi thấy anh vẫn hay cười với họ cơ mà, còn với tôi thì…, sao anh cứ lạnh lùng, khó chịu thế nhỉ, còn cứ im lặng nữa.
Nghĩ đến đây, tôi lại thở dài liền mấy cái. Nằm trên giường, tôi cứ nghĩ mãi về cuộc hôn nhân- cứ- như- trong- mơ này của chúng tôi. Chẳng biết, nó có phải thứ sẽ mang lại cho tôi niềm hạnh phúc không nữa, nhưng tôi sẽ cố gắng, làm một người vợ tốt, chắc chắn đấy!
* * * * * *
11 p.m
“Cốc…cốc…cốc…”
Làm xong bài tập chuẩn bị cho buổi học ngày mai, tôi đang định lên giường đi ngủ thì bỗng nghe có tiếng gõ cửa. Tất nhiên, đoán ngay là anh, tôi hỏi to:
- Có việc gì không ạ, em chuẩn bị đi ngủ rồi.
- Ra đây, tôi có việc muốn nói với cô.
Tôi nghe anh nói liền lật đật ra mở cửa.
- Dạ.
- Ra ngoài này!
Vừa nói anh vừa đi ra ban công, tôi đi theo anh, bên ngoài gió thổi lạnh buốt. Tôi đứng đối diện với anh, cố gắng giữ nhịp thở bình thường, tôi hỏi, không giấu nổi tò mò:
- Có việc gì thế anh?
- Một vài việc thôi, tôi cần có sự thỏa thuận với cô.
- Sao ạ? – tôi vẫn chưa hiểu ý anh lắm.
- Việc thứ nhất là về hôn lễ của chúng ta, tôi muốn cô giữ bí mật về chuyện này. Cô không được kể với bất kì ai về việc chúng ta đã lấy nhau. Tất nhiên ở trường, cô có thể coi như không biết tôi, được chứ.
Tỏ ra không quen biết ư, nếu tôi không phải bạn của Tú Giang chắc anh cũng chẳng biết tôi là ai mất.
- Vậy còn việc thứ hai ạ? – tôi lại hỏi.
- Việc thứ hai, cuộc hôn nhân của chúng ta là do cha mẹ tôi và cô sắp đặt, tôi không có tình cảm gì với cô cả nên đừng mong tôi sẽ quan tâm cô. Tôi có cuộc sống riêng và tôi mong cô đừng can thiệp vào, nếu vậy tôi cũng sẽ tôn trọng cuộc sống riêng của cô. Tất nhiên, cô không có quyền áp đặt cho tôi chỉ vì tôi đã là chồng của cô, được chứ.
Hic, yêu cầu gì mà quá đáng thế. Tóm lại là anh muốn để yên để đi “ngoại tình” chứ gì. Dù sao thì tôi cũng là vợ cơ mà, không lẽ anh muốn có “lẽ” sao TT- TT
- Vâng, tùy anh thôi ạ. – tôi lí nhí
Nghe tôi nói mà anh vui mừng ra mặt.
- Mà sao cô cứ gọi tôi là anh thế, nghe chối tai quá.
- Thì papa, à, bố em bảo là là vợ chồng thì phải xưng hô như vậy.
- Thôi, tùy cô, nhưng cấm gọi tôi như vậy khi không phải ở nhà đấy, nghe chưa. Thôi, tôi đi ngủ đây.
Nói rồi Hạo Du đi thẳng luôn về phòng. Tôi nhìn theo dáng anh rồi cũng lẽo đẽo theo sau. Hôm nay vẫn như vậy, anh ngủ phòng anh, tôi ngủ phòng tôi, cách nhau phong- của- hai- đứa to oành. Tôi nằm phịch xuống giường một cách mệt mỏi, trong đầu lại nghĩ không ngừng nghỉ về chuyện của tôi và anh, về cuộc hôn nhân của chúng tôi. Mới mấy hôm đầu thôi mà mọi chuyện chẳng có vẻ gì là suôn sẻ thế này, tôi chỉ biết thầm ước rằng những ngày sau mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn!

* * * * * *

6.15 a.m
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ phải dậy. Tổi uể oải ra khỏi giường, vươn vai một cái rồi hít một hơi thật dài, thật dài, trong người vẫn cảm thấy mệt mỏi. Hôm qua, tôi vẫn chưa quen giường nên ngủ không được ngon cho lắm, hơn nữa, suy nghĩ về anh cứ lấp đầy tâm trí tôi làm tôi càng cố ngủ càng không thể. Tôi đi ra trước cái gương rồi nhìn vào đó. Tệ hại chưa, trước mặt tôi là khuôn mặt “không lấy gì làm thẩm mĩ”, mắt vốn to lại còn hơi thâm thành ra như con gấu trúc vậy TT- TT, tóc thì vẫn còn nguyên dấu tích của cả đêm…lăn lộn. Tôi làm mặt dở khóc dở cười rồi bước ra khỏi phòng, nhìn sang bên vẫn thấy phòng anh đóng cửa im lìm, đi xuống nhà cũng không thấy xe anh, biết anh đã đi học, tôi cũng nhanh chân xuống chuẩn bị đến trường. Mặc dù ước mong được anh lai đến trường không được thuận lợi, tôi vẫn tự nhủ là thời gian sống với nhau vẫn còn rất dài, tất cả, mới chỉ là khởi đầu cho cuộc sống mới của tôi thôi.

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

Hôm nay đến hơi muộn nên khu để xe đã đông nghịt rồi. Hàng trăm chiếc xe xếp thành từng hàng đều đặn, tôi để cho bác coi xe dắt xe vào cho mình rồi đi bộ luôn lên lớp.
Trường tôi rộng lắm, có phải đi ôtô một vòng quanh trường chắc cũng phải mất hơn 30 phút. Vì trường tôi là trường học dành cho con nhà giàu. Tất cả học sinh ở đây đều là con các gia đình có địa vị trong nước. Con gái của chủ tịch tập đoàn dầu khí, công tử của bộ trưởng bộ giao thông vận tải, hai anh em sinh đôi con chủ tịch ngân hàng quốc gia…nhiều lắm, có kể tôi cũng không kể hết được. Lớp tôi là 10A1, lớp chọn của trường nhưng không bằng lớp đặc biệt dành cho ban chỉ huy đoàn trường được. Đó là lớp của Hạo Du, trong lớp toàn siêu nhân cả thôi TT- TT. Tú Giang cũng học lớp đó. Mà hình như các bạn của lớp 10 đặc biệt đều là hotboy, hotgirl thì phải. Tú Giang vô cùng thông minh và xinh đẹp, được rất nhiều bạn nam với các anh trong và ngoài trường yêu mến. Cô ấy tính lại hiền lành và tốt bụng nữa chứ. Tú Giang với Hạo Du thì là một couple nổi tiếng của trường mà ai cũng phải ghen tị, mặc dù mới vào trường được không lâu. Ngoài ra hai anh em sinh đôi Anh Dương – Anh Duy tôi kể trên cũng là những chàng trai “sáng giá” nhất của trường tôi. Hai anh ấy đều học lớp 11 năng khiếu. Anh Dương thủ lĩnh của đội bóng rổ, chiều cao lý tưởng 1m80 =.=, hơn tôi đến 30cm, hic. Cũng với chiều cao như vậy nhưng anh Duy lại là một “super star” của đội bóng đá chuyên nghiệp do trường tôi tổ chức. Ngưỡng mộ chưa, hai anh ý đều đẹp trai cực kì, tất nhiên là không thể bằng Hạo Du của tôi được rồi, hihi.
Suy nghĩ vẩn vơ mãi, tôi mới đi được đến chân cầu thang máy. Hic, muộn thế này rồi mà thang máy vẫn đông người, mà lại toàn mấy anh cao to nữa chứ. Mấy cầu thang khác đều đang bận cả rồi, tôi thì không muốn đi bộ thêm tẹo nào đâu. Nghĩ vậy, tôi len chân chạy nhanh vào chiếm một chỗ. Đang lúc cửa chuẩn bị đóng, có ai đó chặn cửa lại. tự nhiên thấy mọi người đứng dẹp lại một bên, tôi tò mò nên cố ngoài người ra xem ai vừa bước vào. Hóa ra là Đình Phong, đại ca cầm đầu nhóm học sinh hư trường tôi, chuyên phá phách trường, trêu ghẹo các bạn nữ. Anh ta hình như hơn tôi một tuổi. Tôi cũng chưa tiếp xúc trực tiếp bao giờ nhưng tốt nhất là nên tránh xa. Tuy nghĩ vậy nhưng tôi vẫn lén kiễng lên nhìn mặt =.=, kể ra thì anh ấy cũng đẹp trai đấy chứ, đôi mắt sắc sảo, lông mày rậm, làn da nâu, nhìn manly thế chứ, hic. Đang lén nhìn bỗng đôi mắt đó quay lại, nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Tôi giật mình, quay liền đi. Nhưng hình như Đình Phong đã nhìn thấy tôi. Anh đi bước thêm vào gần tôi, hai tay chống bên cạnh cười:
- Sao vậy bé con, nhìn người khác chăm chú như thế là bất lịch sự đấy.
Hic, bé con cơ à, tôi chỉ hơi thấp thôi mà. Nghĩ vậy chứ tôi không dám hé một lời, người khẽ run lên vì sợ. Anh ta lại ghé gần tai tôi:
- Sao vậy, sợ quá không nói được lời nào hả? Hay thích tôi quá nên thấy xấu hổ.
Nghe anh ta nói vậy với giọng hợm hĩnh, tôi không thể im lặng nữa. Tôi run run:
- Ai…ai…thích anh chứ. – tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.
- Ha ha ha ha… – anh ta bỗng cười lớn làm tôi giật cả mình – có con vịt như cô em theo đuổi chắc tôi mất thể diện lắm, ha ha ha…
Anh ta nói rồi cười khoái chí, những người trong thang máy cũng cười phá lên. Tôi xấu hổ vô cùng, mặt đỏ bừng không nói được lời nào. Tôi ấn ngay nút mở cửa và phi ra khỏi thang máy. Chạy xa rồi mà tôi vẫn nghe thấy giọng cười chế giễu của anh ta. ĐÌNH PHONG – ĐỒ ĐÁNG GHÉT.

NGÀY ĐEN TỐI

12.00 a.m
Sáng nay lúc lên được đến lớp thì tôi đã bị muộn mất 20 phút. Đó là lý do tôi còn đang ở trường vào giờ này. Sao “chỉ thị” của thầy chủ nhiệm đẹp trai của chúng tôi, tôi sẽ phải lau dọn từ tầng 12 này xuống đến tầng 10 trong cả tuần này. Sao tôi lại có thể ngốc đến mức đi bộ từ tầng 5 lên đến tầng 12 được chứ, mệt muốn xỉu luôn. Mới thứ hai mà đã thấy xui xẻo đến mức này rồi TT- TT
* * * * * *
“Cạch…cạch…”
- Sao giờ này mới về?
Vừa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy giọng anh. Tôi thở dốc, mệt mỏi:
- Em phải ở lại…
- Làm gì?
- Em…
- Thôi khỏi nói nhiều, đi nấu cơm đi, tôi đói rồi.
- Oái, anh chưa nấu giúp em à?
- Cô đâu nói, vả lại đấy cũng không phải việc của tôi.
Anh nói rất thản nhiên mà không hề để ý đến vẻ mặt đau khổ của tôi lúc này. Tôi phải quét tận 3 cầu thang đấy chứ có phải ít đâu, mệt đến không thở nổi nữa TT- TT
- Em đi mua thức ăn ở quán cho anh nhé, được không? – tôi vẫn nhỏ nhẹ.
- Tùy cô, dù sao thức ăn cô nấu tôi cũng không nuốt nổi.
- Vâng, em biết rồi.
Tôi để cặp xuống rồi lại lật đật đi ra xe. Chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến lời nói của anh vừa nãy nữa. Trời mùa đông gió thổi rét kinh khủng. Gió lùa qua áo lạnh buốt. Tôi nhanh chóng mua đủ thức ăn và cơm rồi về nhà. Dọn bữa gọn gàng, tôi mới gọi anh:
- Anh ơi, xong rồi đấy ạ.
Nghe tôi nói, anh tắt tivi rồi đi vào, nhảy phắt lên ghế. Tôi liền xới cơm cho anh.
- Anh ăn đi, em lên phòng nghỉ tí ạ.
- Cô không ăn à? – anh ngẩng mặt lên nhìn tôi.
- Em hơi mệt, em đi ngủ, tí đi học gọi em dậy được không ạ.
- Ờ! – anh đáp cộc lốc.
Nghe anh, tôi liền quay lưng định đi lên phòng nhưng cũng không quên dặn anh:
- Anh ăn

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Ngồi Khóc Trên Cây
Màu Nắng Màu Mưa
Chuyện Tình Zồng
Chuyện Thời Sinh Viên
Đừng Đùa Với Teen