Truyen

Cười Lên Cô Bé Của Tôi – P2

04.10.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,20/5 (176 đánh giá)

Cười Lên Cô Bé Của Tôi – Phần 2

Tác giả: El Matadora
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Bạn nào chưa đọc có thể xem từ đầu Cười Lên Cô Bé Của Tôi – Phần 1

Chap 1:

Đã qua một thời gian dài, kể từ khi tôi và em quen biết nhau, chính xác từ cái lúc em ngơ ngác bước vào lớp cho tới bây giờ thì đã là hơn 2 năm, quãng thời gian mà tôi và em được trải qua những giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời. Tôi biết hạnh phúc không bao giờ là vĩnh cửu, thứ bất tử chỉ có thể là tình yêu, tình yêu tôi dành cho em cũng giống như ánh mặt trời hướng tới trái đất, ấm nóng và vĩnh cửu.

Trong mắt tôi, em vẫn luôn là một cô bé, em có thể lớn lên theo thời gian, em hoạt bát, em chững chạc hơn, thế cơ mà, khi ở bên tôi, em xuất hiện với tâm hồn của một đứa trẻ, nhõng nhẽo và dễ thương biết nhường nào. Nhiều lúc tôi hỏi, không rõ tới khi nào, em mới ra dáng một người lớn đây? Và hầu như mọi lần, em đều vùng vằng vùi đầu ôm lấy tôi và giấu nhẹm đi câu trả lời. Có lẽ vẫn còn lâu, rất lâu nữa, phải không Vivi?

Nhớ ngày xưa, bất cứ lúc nào tôi cũng muốn ở bên cạnh để che chở và bảo vệ cho em, nhưng bây giờ bị bám dữ quá, thành ra tôi cũng ngán, lâu lâu phải xa nhau một chút để hiểu và quan tâm nhau nhiều hơn. Cơ mà hoàn cảnh đưa đẩy, rút cục thì tôi và Vivi cũng vẫn phải dính nhau như đôi sam, bất chấp giông tố.

Nhắc tới bão bùng, tôi xin bắt đầu cuốn nhật ký hồi ức của mình vào thử thách đầu tiên mà hai đứa dính phải ngay trong kì nghỉ hè. Thực sự thì trong năm cuối cấp nay chúng tôi gặp không biết bao nhiêu là biến cố, thậm chí là tan vỡ, thế nhưng… à thôi, cứ kể hiện tại đã.

Buổi chiều hôm ấy, một buổi chiều nóng bức và oi ả. Nếu là như thường lệ, sau một giấc ngủ trưa dài và màn banh bóng khởi động sức khoẻ, Vivi cũng nhảy lên lưng tôi và bắt tôi cõng đi tắm biển. Theo như kịch bản định sẵn, tôi và em sẽ rồng rắn kéo nhau ra nghịch cát vài phút trước khi lao đầu vào những con sóng xanh thẳm, thế nhưng hôm nay do một số lý do không mấy chính đáng, tôi không thể dẫn em đi chơi được. Nói là vậy, nhưng thực ra thì cũng là bỏ chơi cái này sang chơi cái khác. Số là nhà thằng Phương gay bữa nay tổ chức ăn uống gì đó nhân dịp em gái nó đậu vào lớp 10 trường chuyên, hầu như cả đám lớp tôi đều được mời tới mặc dù chẳng mấy liên quan. Tôi và Vivi dĩ nhiên là nằm trong số đó, hẳn là hàng đầu tiên trong danh sách khách mời, vì một lý do đơn giản… nhà nó gần nhà tôi. Và vì quá gần, nên tôi quyết định cuốc bộ, vừa tập thể dục, vừa dạo mát, một công đôi việc. Thế mà Vivi dường như lại không hưởng ứng cho lắm, dù đã thay đồ xong xuôi các kiểu:

- Thôi, em không đi đâu, mỏi chân lắm!

Cái mặt nhõng nhẽo này tôi quen hơn cả cái mặt của mình, thế nên bỏ ngoài tai tất cả, tôi lạnh lùng đứng dậy bước ra ngoài, chẳng thèm ngoái lại nhìn phía sau vì biết chắc rằng, thể nào cô nàng cũng phải lò dò đi theo:

- H ơi, chờ em với!

Vivi líu ríu bám theo sau, một chốc sau thì nhảy hẳn lên lưng tôi, cười tít:

- Em mỏi chân, hì hì!

Tôi đang vui, vì lâu lắm mới được họp mặt bạn bè, thế nên cũng thoải mái rước cái của nợ này thêm một đoạn nữa, chứ bỏ giữa đường không khéo mấy ngày nữa không có cơm mà ăn. Đi được một lúc, trời lúc này cũng đã tối dần, chúng tôi băng qua bên vỉa hè và bất ngờ đi ngang qua một toán thanh niên bặm trợn, áng chừng muốn lũ trẩu tre hết chuyện làm nên kiếm cớ gây sự khi bọn nó chủ động xô ngã tôi xuống đất rồi lớn tiếng quát tháo:

- Đi *éo nhìn đường hay sao thằng nhóc?

Vivi bé nhỏ giật mình, hai tay bấu chặt vào người tôi. Mấy thằng ranh con nhìn Vivi trối chết, phần nhiều lý do khiến tụi nó nhắm đến tôi có lẽ chính là vì bên cạnh tôi có một cô bé mà tôi thường gọi là “hồng nhan hoạ thuỷ”, quá xinh xắn và trắng trẻo này. Một thằng mặt mũi quái đản, tay chân xăm trổ bước lên, cười mỉm:

- Cô bé cho anh xin số nha, rồi anh tha cho đi!

Vivi sợ hãi thấy rõ, em nhăn nhó và bối rối đến tội nghiệp, loay hoay không biết làm sao. Giữa tình thế ấy, bản lĩnh đàn ông trỗi dậy, đùa thôi, thực ra cũng phải cắn răng mà làm. Tôi nghênh mặt, vòng tay kéo Vivi rồi ôm chặt lấy. Xét cho cùng, sau gần 3 năm vật vã, tôi cũng đã nắm hết những thế võ căn bản của Triệt Quyền Đạo, bao gồm cả màn 1 chọi 4 như hiện nay, tôi cũng không ngại mấy, chỉ sợ liên luỵ Vivi, thế nên tôi cũng cố gắng tỏ vẻ hoà hoãn hết mức với gương mặt cười không thể tươi hơn:

- Em còn vài trăm trong túi, các anh có lấy thì em đưa chứ đừng đụng đến cô bé!

Thằng đầu sỏ nhìn mặt tôi đầy ngạc nhiên, chắc ban nãy nó nghĩ tôi chỉ là một thằng nhát gan, không hiểu sao giờ lại hổ báo thế:

- Đâu dễ dàng như vậy chú em!

Nó tiến tới túm lấy cổ áo tôi vặn ngược:

- Một là mày đưa cái Iphone cho tao rồi muốn đi đâu thì đi, hai là ở lại rồi ăn đòn!

Tôi mỉm cười, hoá ra cũng chỉ là một lũ lưu manh vườn, chặn đường cướp của. Con Iphone của tôi đã nhảy lên một số, tức là 4, đây là phần thưởng sau một năm học hành “chăm chỉ” từ ông bác tôi, hiện đang làm việc ở bên Mexico. Gì chứ tôi quý nó ngang sinh mạng mình, nhận thấy tình hình đã đạt mức không thể chấp nhận, tôi vén tay áo, đang tính lao lên tặng mỗi thằng một đấm thì Vivi hét lên từ phía sau:

- Số của tui nè, mấy người đừng làm gì H nha!

Trong khi mấy thằng mãnh còn đang sướng định vồ vập tới để bám lấy Vivi thì tôi đã nhanh chóng gạt phắt những suy nghĩ ngu ngốc ra khỏi đầu tụi nó. Vâng, tôi quý cái Iphone ngang tính mạng thì tôi yêu Vivi hơn cuộc đời mình, vì em tôi sẵn sàng làm tất cả. Tôi kéo em ra đằng sau rồi đưa cho nó cái điện thoại không cần tính toán:

- Đây, cầm lấy rồi đi đi, tránh xa người yêu tao ra!

Nó mỉm cười khoái trá rồi đưa tay lên vuốt má Vivi:

- Cô bé có cậu bạn trai tốt đấy, ráng mà giữ đi, haha!

Và đời lắm chuyện bất ngờ, không phải cứ xăm trổ đã là người xấu mà cũng không hẳn ăn mặc bảnh bao thì mới tốt, thằng giang hồ vườn này tuy có hơi háo sắc cơ mà vẫn còn chút tình người, có thể nó cảm động… vì tình yêu của hai đứa tôi không biết chừng vì ngay sau đó, nó quay lại trả cái Iphone cho tôi rồi kéo đồng bọn đi thẳng:

- Chúc 2 đứa hạnh phúc, lần sau đi cẩn thận nhé!

Tôi và cả em đều ngẩn mặt ra, miệng lẩm nhẩm:

- Bọn này điên à?

Thế nhưng mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát, tức là tôi và em đều không bị hư hại hay nguy hiểm gì, thế nên hai đứa vẫn tiếp tục đi, cơ màpha làm anh hùng ban nãy của tôi đã khiến cô nàng cảm động khóc thét, ôm chầm lấy tôi giữa đường giữa xá:

- Huhu, H ơi, em sợ quá!

Tôi cũng dừng lại, vuốt ve mái tóc em:

- Sao mà khóc? Nín ngay!

- Sao H làm vậy?

Tôi nhún vai thắc mắc:

- Làm vậy là làm gì?

Vivi nức nở:

- Sao H lại đưa điện thoại cho người ta, mắc tiền lắm!

Tôi véo má cô bé, hình như lâu lắm rồi tôi chưa làm vậy:

- Ơ hay cái con điên này, tôi mà không đưa điện thoại thì tụi nó lấy cô đi luôn đấy!

- Nhưng mấy ổng chỉ xin số thôi mà! – Vivi nhăn nhó đưa tay xoa xoa

Tôi cáu, đưa tay cốc đầu cô bé:

- Không có số má gì hết, anh không thích đứa nào đụng vào người yêu của anh, vậy thôi! Đi lẹ lên, trễ giờ!

Vivi lần này không mè nheo, cũng chẳng buồn cãi, ánh mắt em sáng ngời vẻ hạnh phúc:

- Dạ, hihi!

Con gái vẫn thật khó hiểu, nhờ?

Hai đứa dắt nhau tới nhà Phương gay, mọi thứ đã sẵn sàng. Hôm nay có vẻ nhà nó mời nguyên dòng họ hay sao mà đông không tả nổi, những người mới vào thậm chí còn không có chỗ mà đứng, tiêu biểu là chúng tôi. Cũng may là do tôi… đẹp trai quá nên ngay khi vừa xuất hiện, Phương gay đã đon đả xách mông ra rước, miệng mồm tía lia. Lũ con gái lớp tôi thì nhao nhao hết cả lên vì cảnh tượng nam cõng nữ lãng mạn như phim Hàn Quốc vừa nãy, bọn nó thi nhau xúm vào chọc khiến Vivi đỏ bừng mặt vì xấu hổ còn tôi thì nở phồng mũi và khoái chí. Mẹ thằng Phương gay ưu ái dành cho con trai và con gái hai khu vực rộng rãi để tiếp bạn. Vì rằng mục đích của buổi tiệc ngày hôm nay là mừng em gái nó đậu lớp 10 thế nên tôi và Vivi cũng cố gắng len lỏi chạy qua chúc em nó vài câu cho phải đạo, vì dù sao thì cũng mang tiếng… ăn chực rồi:

- Su, anh chị chúc mừng mày, ráng học giỏi hơn thằng anh mày nha! – Tôi tiến tới và đưa ly Pepsi ra chúc.

Nhỏ Su – em gái thằng Phương cũng tươi cười nhấc ly của nó lên và trả lễ, dù gì thì tôi với nó cũng khá là thân sau bao lần tôi qua nhà thằng Phương chơi, không ăn nằm gì đâu nhé:

- Em cảm ơn anh chị, tất nhiên là em giỏi hơn ổng rồi, hihi!

Nhỏ Su cười, bé Vi cười, tôi cũng cười, và thêm một vị khách “có mời mới tới” đang ngồi bên cạnh nó đang nhìn tôi và… nhăn nhở. Nụ cười chẳng có tí gì gọi là “xã giao”, nó giống như kiểu… cười tình hơn. Trong khoảnh khắc, tôi hy vọng rằng mình đã nhìn nhầm và thầm mong là tôi đang mắc chứng hoang tưởng, thế nhưng số phận éo le, lúc ế thì không thấy gái nào, tới khi có người yêu rồi thì “bị thích”. Và đây cũng là nguyên nhân gây ra bao nhiêu sóng gió về sau, ít nhất thì cũng khiến tôi và Vivi lần thứ… hai cảm thấy sợ mất nhau đến nhường nào, nhưng… à lại nữa, từ từ mới tới, hiện tại thì chưa, em ha?

Chap 2:

Điếng hồn sau pha vừa rồi, tôi cố gắng quay mặt ra sau thật nhanh, nắm tay Vivi kéo đi như thể một lời khẳng định rằng tôi đã có người yêu rồi. Thế nhưng nếu tôi nhớ không sai thì lúc ấy, cô bé với ánh mắt biết cười kia vẫn giữ im một dáng vẻ như ban nãy, nó khiến tôi thực sự nổi da gà và ám ảnh suốt buổi tối hôm ấy. Tôi chỉ sợ Vivi phát hiện ra, em lại buồn, em khóc, mà tôi thì không bao giờ muốn em khóc cả, huống hồ lại là khóc vì tôi, khi đó tội lỗi lại càng chồng chất, sông nước nào mà rửa hết được.

Vivi thì vẫn ngây thơ như thế thôi, vẫn ngốc nghếch và vẫn tin tưởng tôi một cách tuyệt đối, em mỉm cười nghĩ rằng tôi hối hả vì… đói. Cũng vì niềm tin quá đỗi lớn lao ấy mà tôi không bao giờ muốn dính dáng tới một người con gái khác, tôi có thể cam đoan rằng mình sẽ không bao giờ yêu một ai khác, thế nhưng không có gì đảm bảo Vivi lại không buồn khi thấy tôi như vậy. Tôi muốn cười khẳng khặc ngay lúc ấy vì suy nghĩ “sợ sệt” khi được con gái để ý, thật là không ổn, chẳng lẽ tôi lại bị nhiễm… thằng Phương gay rồi sao?

Sau khi thoát ra một chỗ kín và đảm bảo rằng sẽ không bị nhìn thấy, tôi mới kéo Vivi ngồi xuống và… thở hổn hển. Cô bé lấy tay lau mồ hôi ở hai bên má cho tôi, cười tít:

- Hihi, làm gì mà hùng hục vậy, H khùng!

Vâng, và một lần nữa, tôi lại muốn khóc, tôi muốn khóc vì vẻ mặt đáng yêu ấy khi nhìn tôi, ánh mắt hạnh phúc và tràn ngập niềm vui, tôi thực sự muốn huỵch toẹt hết cho em ngay lúc này vì pha vụng trộm ban nãy, thế nhưng dù sao thì cũng đang là nơi nhiều người và chưa chắc gì cô bé ban nãy đã thích tôi, dù sao cũng mới nhìn một phát thôi mà, nhỉ:

- Vi ngốc!

Vivi nhăn mày, bĩu môi, khi không lại bị chửi, cô bé không bất ngờ mới là lạ:

- Ứ ừ, tự nhiên H kêu em ngốc, em có làm gì đâu! – Em giận dỗi tặng cho tôi một cái đánh yêu vào bả vai

Tôi vẫn không muốn giải thích, chỉ mỉm cười sau khi gắp cho em vài món vào chén:

- Vi ngốc lắm, cực kì ngốc, haha!

- Hứ, nghỉ chơi với H luôn, H đáng ghét! – Vivi nói rồi nhưng vẫn nhận lấy chén thức ăn từ tay tôi và vẫn ngồi tựa vào vai tôi để… nhăn nhó.

Bữa tiệc diễn ra trong không khí chan hoà tình thương và ngập tràn niềm vui, gương mặt ai nấy cũng rạng ngời mặc dù 90% trong số họ không liên quan đến nhỏ Su và gia đình Phương quắn. Tôi thì sau một hồi ảo tưởng sức mạnh thì cũng quẩy nhiệt thành, hai lũ nhóc học sinh trong nhà là quá nhiều để không gian có thể yên tĩnh, ăn uống no say mọi thứ thì đám lớp tôi và lũ nhóc lớp nhỏ Su cùng hùa vào và hát Karaoke, nhún nhảy quên đời, dĩ nhiên là có cả cô bé ban nãy, tôi bắt gặp ánh mắt ấy trong lúc tôi cố gắng nhìn xem bài hát sắp tới là gì, một ánh mắt tuyệt đẹp, long lanh và huyền ảo. Xét cho cùng thì em ấy cũng không thua kém gì so với Vivi nhà tôi, cơ mà không thể nào dễ thương bằng, tôi cam đoan là vậy. Tôi thì cũng hơi lo vụ vừa rồi nên không dám ra hát, chỉ ngồi nói chuyện với Vivi, em thì tính nhút nhát, thế nên cũng chỉ nằm im đọc sách. Ngồi mãi chẳng sao, cơ mà tôi vừa đứng lên một cái là có chuyện, nãy uống nước quá trớn, tôi hốt hoảng bưng một bụng nước kiếm nhà vệ sinh, khi vừa mới bước ra thì có một bàn tay gõ nhẹ vào vai:

- Anh ơi!

Và tôi giật bắn người khi kẻ vừa làm tôi hết hồn không ai khác là cô bé hồi nãy:

- Có gì… không em? – Tôi run rẩy

Cô bé lại dùng đôi mắt biết nói ấy mê hoặc tôi:

- Anh tên là gì vậy ạ? Em tên Kim Ngân!

Chưa bao giờ mà tôi lại bối rối như lúc này, ngày xưa trước Vivi hay nhỏ Huyền cũng vậy, tôi toàn là thằng dẻo mỏ, thế mà giờ với một cô bé lại khiến tôi im thin thít:

- À, ờ… anh tên H! Còn em?

Như thường lệ mỗi khi làm quen, tôi trả lời nhanh nhẩu mà quên mất rằng bé Ngân đã tự giới thiệu trước ban nãy:

- Hihi, anh ngộ thật, em nói em tên Kim Ngân rồi mà!

Tôi gãi đầu gãi tai:

- Ủa, vậy… vậy hả? Thế em có gì muốn nói… với anh à?

Bé Ngân lại cười, và tim tôi lại muốn nhỏ lệ, tôi từng hứa rằng ngoài Vivi ra tôi sẽ không chứa thêm một người con gái nào khác trong ấy nữa, tôi đã làm y như vậy trong 2 năm nay, nhưng rồi ngay lúc này, sự tự tin đó của tôi không hiểu sao bay đi đâu mất. Tôi luống cuống, hồi hộp và không kém phần lo sợ, cứ như lần đầu hẹn hò bạn gái vậy. Nhắc tới hẹn hò, hình như tôi cũng chưa tặng cho Vivi một buổi hẹn hò nào thực sự thì phải, chúng tôi toàn ở bên nhau cả ngày nên việc đó dường như không mấy cần thiết, thế nhưng là con gái, Vivi chắc cũng tủi thân mặc dù em không nói ra. Nói gì thì nói, bằng mọi giá sắp tới tôi phải tặng cho “vợ bé nhỏ” một buổi hẹn ra trò mới được.

Nhưng ngay lúc này thì tôi vẫn ở trong thế bí, ấp úng không biết làm gì khi bất ngờ được một cô bé hết có nụ cười sức đáng yêu chủ động bắt chuyện. Kim Ngân sau khi khúc khích trước vẻ bối rối của tôi, em cũng nghiêm chỉnh trở lại và vào việc chính:

- Anh cho em xin số được không, vài bữa em mời anh đi uống nước!

Tôi trước giờ vẫn vậy, nhanh nhảu và đoảng, chưa rõ sự tình thế nào nhưng tôi vẫn lôi ngay Vivi ra làm bình phong:

- Xin lỗi em anh… có người yêu rồi!

Và khoảnh khắc ấy, tôi ước gì mình có ngay một cái hố để chui xuống khi cô bé bât cười trả lời:

- Hihi, em biết rồi, thì em chỉ muốn rủ anh đi chơi thôi, hay anh sợ “chị nhà” không cho?

Kim Ngân nói và nhấn mạnh hai từ “chị nhà” khiến tôi tự dưng thấy quê quê và nhột ở sống lưng, không lý nào ban nãy nhìn tôi như vậy mà giờ lại bảo là không có ý gì, thế nhưng dù sao thì tôi cũng thở phào nhẹ nhõm và móc cái Iphone xém bị cướp ra và lưu số của cô bé lại. Kim Ngân hỏi han tôi vài ba câu ngoài lề rồi cũng chạy biến đi cùng bạn bè, bỏ lại tôi với cái mặt ngu không thể hỏi và một lương tâm vô cùng cắn rứt.

Tôi lò dò bò tới bên Vivi rồi gục đầu lên vai em một cách vô cùng mệt mỏi, tôi luôn thích thú mỗi lần làm như vậy, mặc dù là con trai thì theo lẽ thường tôi mới là người phải tặng vai miễn phí, cơ mà con trai với con gái bình đẳng, ai chẳng có những lúc yếu mềm, tìm được một người tựa vào âu cũng là một niềm hạnh phúc. Và thật may mắn là cô gái bé nhỏ của tôi vẫn luôn luôn là người thấu hiểu tôi nhất, mỗi lần tôi tựa vào em tức là lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, những lúc ấy, Vivi lắm chuyện không hiểu sao chạy trốn đâu mất, để lại một người con gái biết lắng nghe, biết cảm nhận và thương tôi vô cùng. Cô nàng khẽ đưa tay lên xoa nhẹ má tôi, cười mím chi khi tôi vừa tính mở mồm thú nhận màn đối thoại ban nãy:

- Em biết rồi, H ngốc!

Tôi đơ mặt ra, không biết bây giờ thì đứa nào mới là ngốc đây?

Thực sự thì Vivi là một cô gái nhạy cảm, có những chuyện tôi không bao giờ phải nói ra nhưng bằng sự bí hiểm ấy, em vẫn biết tường tận mọi việc. Em luôn cho tôi một khoảng trời riêng để tôi có thể tha hồ thả hồn, tha hồ tự do và làm những gì tôi thích, chỉ cần tôi luôn dành một mảnh trái tim cho em là đủ rồi. Khi yêu nhau, Vivi cũng chẳng bao giờ kiểm soát tôi, cũng chẳng bắt tôi làm cái này, làm cái kia. Em luôn tôn trọng sở thích cũng như cuộc sống của riêng tôi, em không cần tôi phải làm ngơ trước những cô gái khác, em cũng không bắt tôi rêu rao với mọi người rằng tôi là người yêu của em, Vivi chỉ cần tôi không lừa dối em, không lén lút nhắn tin với người con gái khác sau lưng em và khi được hỏi, tôi phải luôn dõng dạc hướng về phía em và nói rằng: “Cô ấy là người tôi yêu”.

Đã có lần Vivi nói với tôi rằng, em muốn mãi mãi sống như một đứa trẻ, có thể cười giòn tan khi vui, khóc nức nở khi buồn và hét ầm lên mỗi khi giận, biết dễ dàng quên và dễ dàng tha thứ. Tôi cũng không ngần ngại ôm lấy em và hạnh phúc nói rằng, tôi yêu em vì em như thế.

Nhưng như tôi đã nói rồi đấy, cuộc sống chẳng phải lúc nào cũng màu hồng, có khi hôm nay thế này nhưng ngày mai lại thế khác, điều quan trọng nhất là chúng ta phải học cách thay đổi chính bản thân mình để có thể phù hợp với nó. Cơ mà ngay lúc này thì tôi vẫn chưa thể nào chấp nhận được sự thật rằng, Kim Ngân có vẻ là đã thích tôi. Tôi hoàn toàn tin vào điều này khi nhận được một tin nhắn từ cô bé:

- Em thích anh!

Không thể nói rằng tôi không sướng khi có một cô gái xinh xắn để ý tới mình, thế nhưng ngay lúc này, tôi chỉ thấy tâm hồn ngập tràn tội lỗi, tôi quay sang nhìn người tôi yêu và lẩm bẩm:

- Anh xin lỗi, Vi ơi!

Chap 3:

Tình yêu vốn luôn khó hiểu, có thể bất ngờ tiến tới và vội vã ra đi.

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave
Gấu Mới Cao Tay Trả Thù Gấu Cũ
Cô Ấy…Là Của Tôi
Nơi Ấy Có Anh
Say Nắng Cô Nàng Lớp 12