<?php the_title(); ?>

Em, Cô Ấy Và…Chúng Ta

06.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,58/5 (24 đánh giá)

Truyện: Em, Cô Ấy Và…Chúng Ta

Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: Hayso1.vn

********************

Xin được bắt đầu câu chuyện từ năm em học lớp 11…thứ 2. Chắc mọi người thắc mắc tại sao lại có lớp 11…thứ 2?!
Em lưu ban- không phải vì học kém- mà vì game oline, chắc hẳn các bác cũng biết, vào thời điểm đó(năm 2005) Võ Lâm ra đời và có sức hút mãnh liệt đến mức nào. Nó khiến rất nhiều đứa- trong đó có em – lưu ban(hồi đó em học khá nhé, không gió máy tý nào đâu).
Không dài dòng lằng ngoằng lạc đề, vào luôn vấn đề chính. Câu chuyện mà em sắp kể sau đây hoàn toàn là sự thật, một chuyện tình đắng lòng mà đến ngày hôm nay em vẫn hối tiếc! (Một số thông tin đã được thay đổi vì lý do cá nhân, mong các bác thông cảm! )

Chap 1: Khai Giảng

Em đi học lại, ngày khai giảng thay vì ngồi với lớp mới em lại tót sang ngồi với lớp cũ.
Lý do cũng dễ hiểu thôi, em chẳng quen ai ở cái lớp mới cả, cực chẳng đã mới phải ngồi ở cái lớp cũ- tha hồ cho bọn nó chọc ngoáy: ủa, tưởng mày nghỉ cày game?? Năm nay cày tiếp chứ, cao thủ mà giờ quy ẩn sao chịu nổi?? bla bla
Mình im lặng, không nói câu gì ngồi ráng cho hết lễ rồi lết vào lớp mới. Xem nào…205- 11A5, đây rồi…
Ấn tượng đầu tiên là 1 mớ hỗn loạn người, gần như toàn bọn lưu ban vs lớp 10 cũ tách lớp nên hầu như chẳng ai quen biết ai. Lặng lẽ ngồi vào 1 góc bàn thứ 3, gần cửa sổ, nhìn vẫn vơ!
15 phút sau, GVCN vào phổ biến thời khóa biểu, điểm danh. Từng cái tên xướng lên, chẳng quan tâm mấy- vẫn hóng ra cửa sổ- bất chợt: Hoàng Nguyên(HN), ai là HN đâu đứng lên!
Chuyện quái gì thế này??? Mình nhớ đâu có tiền án tiền sự gì mà sao bắt đứng vậy trời?!?nghĩ nhảm vậy nhưng vẫn uể oải đứng dậy: Em đây, có chuyện gì vậy cô?
Bà cô nhìn mình, nhìn cái tờ giấy đính kèm(chẳng biết đâu ra) rồi phán: Anh này năm ngoái mê game không thèm thi đây mà, năm nay liệu mà tính nhé, lưu ban nữa năm sau xuống bổ túc đấy!
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía em, ngạc nhiên có, thán phục có, khinh miệt cũng có…!
Mọa, ngày đầu tiên đã bị dội gáo nước lạnh, kiểu này xúi quẩy cả năm- chậc, thây kệ- sau đó là màn xếp chỗ, ban cán sự, bla…bla. Hết ngày khai giảng!

Chap 2: Ngày đầu tiên đi học và cô bé…mặt hồng

Ngày đầu tiên đi học, em dậy muộn, ba chân bốn cẳng chạy cho nhanh đến lớp vì tiết đầu là Toán, mà ông thầy toán khó vô cùng(năm ngoái em nếm mùi 1 năm nên biết).
Lớp đã đông đủ cả, bọn nó nhìn mình như người ngoài hành tinh(hs nhận được sự quan tâm đặc biệt mà).
Chậc, kệ bọn nó, về chỗ thôi. Đảo mắt nhìn 1 lượt các dãy bàn, ánh mắt tôi dừng lại ở dãy thứ 3 bên kia- 1 cô bé- nhìn rất lạ, khuôn mặt trái xoan lúc nào cũng ửng hồng, dáng thanh mảnh(tóm lại là xinh lắm ợ).
Em nhìn bé không chớp mắt, và…rất tình cờ bé nhìn em, 4 ánh mắt chạm vào nhau rồi…rất nhanh cả 2 cùng nghoảnh mặt đi chỗ khác. Đột nhiên thấy tim mình loạn nhịp, trong lòng dâng lên 1 thứ cảm xúc khó tả…đang “sướng” thì lão Nam bụng phệ(Thầy Toán) bước vào.
Ngoài lề 1 chút, trước giờ em chưa yêu ai, cũng không để mắt tới ai cả- mặc dù em không đến nỗi tệ(1m68, trắng vừa phải, trai ngoan).
Lớp cũ cũng có đứa thích em (nghe mấy đứa bạn phao tin thế)nhưng em không chú tâm vì…bận ôm máy tính.
Tiếp tục, ngày ấy học sinh đi học ít đứa nào có di động lắm(không như bây giờ, HS tiểu học cũng có) em cũng không ngoại lệ. Phương pháp duy nhất để thay thế đó là: viết giấy chuyền tay. Mà bé ngồi cách em 3 dãy bàn, chuyền kiểu gì bây giờ. Sau một hồi tính toán, em quyết định làm quen với con bé ngồi phía trên rồi nhờ nó đưa giúp! Chấp nhận tốn ít BimBim, nước mía…để em nó làm bồ câu vậy.
Phải mất đến 2 tuần lễ ròng rã giả vờ mượn sách, rơi bút lên phía trên- rồi nhờ nó nhặt hộ- em mới làm quen được với nó. Nó thấy mình làm quen, lại cứ tưởng(con gái hay tưởng tượng lắm các bác ạ)mình có ý đồ gì, nó bắt đầu chảnh- giở biết bao chiêu bài mới tạm gọi là bạn bè(khổ thế đấy, ông trời vốn ghét người hồng nhan).
Hôm đó- tiết kỹ thuật công nghiệp- trong khi ông thầy đang hí hoáy vẽ mẫu bản vẽ trên bảng(bác nào học chương trình cũ chắc biết môn này nó thế nào)thì em chọc nhẹ vào lưng nó:
Ê Linh(tên con bé), N nhờ 1 chuyện được ko?
Nó: Chuyện gì, đang học nhờ cái giề???
E: chuyển giúp cái này cho bợn thứ 3 từ ngoài vào dãy thứ 3 nhé??
N: vụ gì thế, không lo học lại lo tán gái à?
E: Hì, thì giúp hộ cái, có chuyện hỏi nó tý!
N: Hỏi han gì?Tăm tia nó thì nói quách cho xong, lạ gì mấy tên con trai mấy ông?
E cười trừ: Năn nỉ đó, có hậu tạ mà, nghen?
N vặn lại: hậu tạ gì?Tưởng L thèm mấy cái hậu tạ của ông hả?
E xuống nước: thôi mà, N biết L thích ăn poca, bánh tráng, để N mua hậu tạ nhé!
N(nghe có vẻ bùi tai): ko được hứa lèo nhé, chuyển gì, đưa đây!
E mừng húm, giật luôn 1 cặp giấy đôi, viết vài dòng: Chào bạn, b cho mình hỏi cái này tý?? (không hiễu sao lúc đó mình ngố thế)gấp lại rồi đưa cho nó: Đây quý cô, chuyền đi- cẩn thận không lên sổ ngồi(cười nhăn nhở)
Bắt đầu hồi hộp, tờ giấy được chuyền qua 1, 2 rồi đến tay bé. Em để ý rất kỹ, bé đọc rồi bỏ luôn vào hộc bàn, tiếp tục vẽ. 15p trôi qua, đang cắm cúi vẽ thì con bé bàn trên kẹp mảnh giấy vào lưng sách: của ông đây! Mở ra đọc ngay: ”Bạn là ai?có gì muốn hỏi thì đợi hết giờ nhé”.
Lần đầu coi như tạch…không sao, thua keo này ta bày keo khác. Hôm sau, tiết Giáo duc công dân, em lại viết: ”chào bạn, cho mình làm quen”.: Adore:
Ừ, bạn là người hôm qua hả?
Sao b biết?
Mình nhìn nét chữ quen quen, b là con trai mà chữ đẹp thật đấy! (Xin nói thêm, mẹ em là giáo viên…tiểu học, nên rèn chữ ghê lắm. Hồi bé toàn ăn cốc mỗi khi “ngoáy”, nhờ thế mà chữ em tuy không rồng bay phượng múa nhưng cũng là 1 thứ vũ khí đắc lực cho em trong việc chinh phục bé của em! )
B quá khen, b tên gì nhỉ
M tên Bích Nghi, b tên gì?
Tên bạn đẹp quá, cứ gọi là Nguyên nhé!
Coi như xong thủ tục đầu tiên, những ngày tháng sau đó, em cũng viết tương đối nhiều. Đại loại là xoay quanh 1 vài chuyện tầm phào bá láp, tình cảm thì chẳng tiến triển gì nhiều- kiểu như đôi bạn cùng tiến thôi!
tạm thế đã, xem tình hình gạch đá thế nào
Vừa đi làm về, viết 1 ít up cho AE ném gạch

Chap 3: Thi cuối kỳ và những ngày tháng sa đọa!

Kỳ thi học kỳ đã đến, vì trường em là trường công lập nên lớp 11 vẫn xếp ABC như thường(ở quê, mỗi huyện chỉ có 1 trường cấp 3 công lập, còn lại là dân lập và bổ túc hết).
Lẽ dĩ nhiên là em và bé(sau này em viết tắt là bí ngô nhé, em nó họ Ngô) thi chung phòng. Ngày ấy em học tự nhiên khá cứng, chỉ ngán mấy môn cháo lòng như Sử, Địa, GDCD…, có 1 sự trùng hợp ngẫu nhiên là em và bí ngô ngồi cùng bàn- còn gì vui sướng bằng.: Beauty:
Một thỏa thuận được em đặt ra 1 cách chóng vánh đến nỗi đối thủ gật đầu ngay lập tức. Đó là môn tự nhiên, e sẽ bắn đáp án cho bí ngô, ngược lại bé phải chỉ em mấy môn XH(viết tắt thế này cho trí tưởng tượng bay xa).
Năm đó là năm đầu tiên áp dụng hình thức trắc nghiệm vào thi cử, lại là trường điểm nên phòng đào tạo cho tiến hành ngay và luôn…Mặc cho cả đám ca thán rằng thì là chưa bao giờ làm trắc nghiệm, và thì mà nên để học kỳ sau…bla…bla.
Ngày ấy, bọn em đi học hay có trò viết chữ bằng các ký tự trên CASIO Fx 570(bác nào ngày xưa chơi rồi chắc biết, 500 cũng làm được cơ mà phải hack j j đó), thật may là cái trò đó nay được áp dụng vào…thi trắc nghiệm.!
Nhờ vào chiêu này, đa số bọn em đều làm được bài(có khi còn nhanh và chính xác hơn cả tự luận ấy chứ)- dĩ nhiên là có cả bí ngô của em.
Các môn xã hội thì lại chơi bài phao, quay cóp- thôi thì trăm phương ngàn kế được áp dụng: viết vào tà áo dài, viết vào bắp chân…- để cố mà qua mấy môn XH chết bầm!
Mọi thứ bắt đầu thay đổi sau kỳ thi này các bác ạ, nguyên là năm ngoái em học hết cả 1 năm rồi nên năm nay mọi thứ trở nên quá dễ dàng với em- > điểm học kỳ của em lên đến 8. 2(em thề là em không chém, em mà chém thì mặt trời mọc hướng đông vs lặn hướng Tây cho mà xem).
Mấy tên đực ngồi cạnh mới bắt đầu lân la kết bạn, café chém gió các kiểu, túm lại là ân tình như núi cao- mày không chỉ ông bài ông đấm phát chết luôn!
Lúc đó em bắt đầu có 1 cơ số ánh mắt nhìn theo khi cố ý đi lạc vào mấy lớp khác mà theo lời đồn là gái xinh vô số kể(chuyện, dù sao thì em cũng là hs giỏi có điểm trung bình cao thứ nhì toàn trường- hơn nữa lại là học sinh lưu ban).
Em thấy mình như đang đi trên mây, và…những lá thư chuyền tay, những phút gặp nhau ngắn ngủi không còn được em thường xuyên thực hiện nữa. Thay vào đó là ngồi đọc thư của các bé lớp bên, rồi thư tay của các bé lớp 10 buổi chiều gửi lại hộc bàn…rồi đi chơi với mấy ông trời con trong lớp, đi tăm gái…
Thế đấy các chàng trai ạ, khi người ta đứng trên cái mà người ta nghĩ là vinh quang thì mọi thứ mà trước kia họ rất trân quý sẽ mau chóng trở nên nhạt nhẽo, tầm thường. Vậy nên khuyên các bác rằng thì là: hãy cố gắng sống cho đúng với bản chất của mình, đừng cố gắn cho mình những cái mác rẻ tiền, để rồi đánh mất cái mà mình khó khăn lắm mới tạm sở hữu được(như kiểu bán cái quần CK, mua quần Tàu khựa có gắn mác D&G ý ạ)
Cứ như thế đến hết nữa năm 11 còn lại, rồi sang tiếp học kỳ 1 năm 12…em đắm chìm với những thú vui mà khi đó đối với em là vô cùng hấp dẫn. Điều này kéo theo 1 hệ quả là em học sút thấy rõ, tính tình thay đổi- tuy không tập tành hút thuốc nhưng cũng bắt đầu biết nhậu nhẹt, biết đi hát hò- và…bí ngô của em ngày ngày vẫn lầm lũi dõi theo những bước chân của em…1 cách rất thầm lặng, âm thầm và chịu đựng! (chuyện này mãi về sau em mới biết qua lời kể của bạn thân cô ấy)
Và…đến 1 ngày, em đột nhiên dừng lại sau 1 biến cố lớn…!

Chap 4: Biến Cố!

Xin được nói ngoài lề 1 chút về gia đình em! Mẹ em là giáo viên tiểu học, lương tháng ba cọc ba đồng nên toàn bộ chi phí gia đình phụ thuộc vào bố em- một ông chủ thầu xây dựng có chút tiếng tăm trong huyện nhà! Mà cái nghề xây dựng, các bác cũng biết đấy, ăn nhậu liên miên- sau những trận nhậu nhẹt tưng bừng là cuộc đổ bộ của các ông xuống nơi gọi là: KARAOKE…ôm! Cái dòng nhìn gái thiên hạ xanh non đáng tuổi con mình âu yếm gọi bằng anh, chuốc bia và chiều chuộng hết lòng quen mắt, về nhà nhìn thấy vợ mình cắm cúi với chồng vở của học sinh, là ông lại cáu: ”Suốt ngày chúi đầu vào cái mớ sách vở, sách vở có kiếm ra bát cơm cho chúng mày không?”
Mẹ vì thương mấy đứa em(sau em còn có 1 thằng ku, 1 con bé nữa) nên nhẫn nhịn chịu đựng…
Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, một ngày nọ mẹ không còn đủ kiên nhẫn nữa- một trận bão lớn nổi lên, cuốn phăng mọi thứ mà mẹ em dày công vun vén- trận bão này chính là “Biến Cố” mà em có nhắc đến phía trên.
Bố và mẹ em chia tay, ông để lại cho mẹ tất cả: đất, nhà, 1 cái ao hơn 1000m2 đầy cá đến ngày thu hoạch và…ra đi.
Mẹ khóc nhiều, gần như là suy sụp( phụ nữ mà, cũng như gấu của các bác thôi, ủy mị lắm).
Em buồn lắm, 1 phần vì thương mẹ 1 phần vì bế tắc không biết sau này cuộc sống cả nhà ra sao khi không còn bố(con trai ở quê biết nghĩ sớm lắm, dù có là tên ăn chơi phá làng phá xóm đi chăng nữa thì khi gặp 1 chuyện lớn như thế nó cũng dừng lại đễ mà nghĩ…huống hồ là em. )
Em rủ mấy thằng ông trời con cùng lớp(lúc đấy có thể nói là chí cốt lắm rồi, như kiểu Thạch Sanh- Lý Thông ấy các bác ợ) đi nhậu 1 bữa cuối.
Sau vài khung Sài Gòn, 3 chai rượu chuối thì thằng nào thằng nấy quay cuồng hết lên, có thằng còn cho cờ hó ăn chè tại chỗ. Em mới chậm rãi nói(thật ra là say quá líu lưỡi ko nói nhanh được):
Ông già tao bỏ tụi tao rồi, từ ngày mai, tao tu. tụi mày nghe tao, năm cuối rồi, ráng mà học, đừng có chơi mà sau này nhục với thiên hạ…bla…bla(Có tý men vào là văn chương cứ tuôn tồ tồ)
Bọn nó dường như cũng thấm được đôi ba phần, nên hầu hết đều đồng ý, vài thằng say quá thì bọn nó cầm đầu gật lấy gật để…xong xuôi giải tán ra về.
Về nhà, nằm vật ra ghế ngủ như chết…tầm 3h sáng giật mình tỉnh dậy vì khát nước quá(bác nào nhậu say thì biết cái kiểu khát nước này nó như nào), thấy mình được đắp chăn(chắc là mẹ, ôi thương mẹ quá).
Tu hết 1 chai nước khoáng, ngồi nghĩ vẩn vơ 1 lúc lâu, chợt nghĩ đến Bích Nghi.! Lâu nay mình thật tệ, chẳng thèm quan tâm gì đến người ta, biết người ta có còn đi về lẻ bóng hay đã kẻ đón người đưa???: Buồn:
Đột nhiên thấy trong lòng nôn nao quá, 1 ý nghĩ lóe lên: mai sang thăm bé vậy!

Chap 5: Sức mạnh tình yêu và…nụ hôn đầu đời

Nói là làm, hôm sau em dậy sớm, tắm rửa sạch sẽ, lăn nách xịt nước hoa, không quên tát con lật đật 1 cái xoay mòng mòng rồi dắt xe ra đường!
Trước hết phải chạy sang nhà con bé Linh, nhờ nó dẫn đi chứ em đã bao giờ bén mảng đến nhà bí ngô đâu mà biết.
Trong lúc chờ con bé thay đồ, em tranh thủ chém gió cùng ông già nó: chuyện Afganistan, chuyện Nato, bla…bla…Chém bã cả họng, khô cả cổ mới thấy em Linh xuống- hôm nay nhìn em lạ lắm: áo cánh dơi, quần jeans bó sát, giày búp bê- em đơ 3p! Mọi ngày quen nhìn nó trong áo dài, tóc xõa chẳng có gì đặc biệt, thế mà hôm nay nhìn em cứ như 1 bông hoa mời gọi…nếu mà không bồ kết em Nghi, chắc em cưa em này ngay và luôn!
Em hoàn hồn sau cái nhéo đau như thiến và tiếng gọi thân thương của đối tác trong hợp đồng chém gió còn dang dở: Thôi nhé, 2 cháu đi sớm còn về, chiều là phải học bài đấy, thi cử đến nơi rồi!
Em nghĩ thầm: bác cứ lo xa, cháu mà không hốt thì sớm muộn cũng có đứa nó hốt hộ bác. Bác có dặn dò thì cũng thế thôi.
Nghĩ là thế nhưng miệng lại tuôn 1 câu nghe ngoan như 1 con cừu trong truyện con cừu và cái áo của Lep Tôn Sờ Tôi(hình như không phải): Vâng, cháu với Linh đi thăm bạn ốm tý rồi về ngay ạ.
Vội vã dắt xe ra cổng sau khi chào tạm biệt đối tác cùng phu nhân, em lướt luôn theo chỉ dẫn của Linh.
Sau một hồi lòng vòng trái phải, qua cầu lên dốc em mới tới được nhà của bí ngô- 1 căn nhà nhỏ xinh ẩn hiện sau hàng rào dâm bụt và 1 cái cổng bằng lưới B40!
Nhà người đẹp bao giờ cũng khó tìm, cái này phải được xem là 1 định đề…bởi có khó tìm thì người đẹp mới mong còn sống sót giữa 1 bầy hổ báo đang đói mồi. (bác nào thấy đúng thì vote cho em 1 vé để em nhận giải NoBel tình yêu năm nay nhé)
Bí ngô ra mở cổng đồng thời ngăn cản 3 con chó đang hầm hè nhìn bọn em(chủ yếu là nhìn em ợ, thêm nữa, nhà người đẹp rất hay có chó- bác nào mà đi tán gái đẹp thì chuẩn bị tâm lý đối mặt, sau đó là ra tiệm thuốc mua ít bả).
Nhờ sự dẫn dắt của bí ngô, bọn em an toàn tại vị tại phòng khách nhà nàng. 2 con bé ngồi chém với nhau, em ngồi nhìn, lâu lâu thêm vào mấy câu phụ họa cho đỡ nhạt.
Sau 1 hồi lâu, nghe chừng các chủ đề đã được băm gần hết, bí ngô quay sang hỏi em:
N ghé có gì ko?
E lúng túng, chưa biết trả lời trả vốn ra làm sao, vò đầu bứt tai vô cùng thảm hại thì may quá, Linh lên tiếng: ổng qua tính nhờ bà kèm anh văn vs vẽ kỹ thuật!
Em liếc nó, ánh mắt hiền như 1 con mèo ngoan ngoãn khi chủ vuốt ve.
Bí ngô cười: Nghi có biết gì đâu mà kèm?Trong lớp còn nhiều người học 2 môn đó tốt hơn Nghi, sao Nguyên không nhờ?
Linh nhanh miệng: nhà ổng bên kia suối, nên nhà bà là gần nhất, thôi giúp người ta đi. Ổng coi vậy chứ galang lắm…há nguyên há
Một lần nữa ánh mắt mèo ngoan ngoãn xuất hiện kèm theo là 1 nụ cười như mếu của em: À…ừ…, Nghi ráng giúp Nguyên, sắp thi rồi nên hơi lo!
Bí ngô lại cười: thôi được, nhưng mà qua sớm tý nghen, trễ ba Nghi la!
E mừng như người chết vớ được cọc: ừ, vậy cảm ơn Nghi trước, có gì chiều mai Nguyên sang!
Bọn em ngồi 1 lát nữa thì về, bí ngô lại đưa ra tận cổng vì bầy cờ hó nhà nàng rất dữ. Em nổ máy xe, chào bí ngô lần cuối, không quên vất cho mấy con cờ hó ánh mắt dịu dàng cùn thông điệp: ”đợi đấy, rồi sẽ có ngày bọn mày vẫy đuôi xung quanh tao và thầm gọi cậu chủ”

Trên đường về. em bắt đầu tra khảo nhỏ Linh: sao Linh lại làm vậy?
L: làm vậy là làm gì?
E: thì là hồi nãy sao lại nghĩ ra cái trò học kèm gì đó?
L: à, thì để khi nào buồn miệng, canh đúng ngày ông đi học chạy sang đó bắt dẫn đi ăn chứ sao?
E: hơ…à ừ, dù sao cũng cảm ơn Linh
Con bé im lặng không nói gì, mặc dù là 1 tên siêu ngố, nhưng e cũng cảm thấy Linh có cái gì đó không bình thường! Em đưa Linh đi uống trà sữa, mua vài cây bò viên, ngồi nghe vài bản nhạc, chém gió nhăng cuội rồi đưa Linh về.
Đêm hôm đó, em mò vào yahoo, nhìn thấy ymhuonglinhxxx. Buzz luôn: Có đó ko Linh?
L: đây, chuyện gì?
E: L có thật là ko sao ko?
L: thật, chứ ông nghĩ t làm sao?
E: à…mà thôi, Ng đi ngủ đây. Mai gặp nhé
L: ừ, ngủ đi
E invite rồi im ắng chờ đợi, quả nhiên 1 lúc sau có mes của L:
ông nghĩ L thích ông?
Mà chắc có đó, thôi kệ đi.
Hehe, giỡn tý thôi, L có btrai rồi. Thôi đi ngủ, coi như L chưa nói gì nha.
E cũng out Ym rồi nằm vắt chân à nhầm vắt tay lên trán mà suy nghĩ: chuyện của L, chuyện của bí ngô…rồi ngủ lúc nào không biết.
Sáng hôm sau đến lớp, bí ngô nhìn em cười thật duyên. 5 tiết học trôi qua nhanh chóng( có lẽ nhờ liều thuốc kích thích khi sáng), về nhà, ăn cơm rồi tranh thủ kéo 1 giấc.
14h30, bật dậy nhanh như sóc sau khi chuông báo thức gọi đến lần thứ…3.
Tắm, chọn 1 bộ đồ vừa phải, nhét sách vở vào cặp rồi lao ra đường! Tạt qua chợ, mua ít mận, vài quả quýt (mang sang để bổ sung vitamin cho việc học hành chứ), 15h30 có mặt tại cổng nhà bí ngô.
E gọi to: Nghi ơi???(ở quê không có chuông cửa nhé, đến nhà muốn gặp ai thì gọi to hoặc ko thì cờ hó nhà người ta sủa ầm lên- >khỏi gọiGach
Bí ngô(Bng): đợi xí, Nghi ra liền
Bé ra mở cửa, ngạc nhiên khi thấy e đi 1 mình, lại càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy trên tay e là 1 bịch trái cây: Mua chi zạ?Mai mốt hok bày vẽ nữa nghen!
E gật rồi đi vào, buổi “học kèm”diễn ra ngay sau đó. Đại loại là cách chia động từ, cách trả lời câu hỏi cuối bài read như nào cho đúng…Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến ngày thứ 7 sau đó 2 tuần, hôm đó học vẽ(vì t2 kiểm tra 1 tiết môn này), đang hí hoáy với cái bản vẽ chết dẫm thì bí ngô nhìn sang:
Ng nè, chỗ đó vẽ nét đứt!
E: đâu, chỗ nào Nghi?
Bng: đây nè! Nói rồi cầm lấy tay em vẽ luôn vào “chỗ nét đứt”. Không quên dặn dò:
Mai mốt những chỗ khuất nhớ dùng nét đứt, nghen!
E ngượng đỏ hết mặt mũi(hix, ngày xưa nhát lắm ạ), Bng chợt nhận ra điều gì, khuôn mặt bất giác ửng hồng. Hai đứa im lặng tầm 5p, e đưa ra 1 đề nghị vô cùng táo bạo mà xưa nay chưa từng có:
Nghi nè, mai nghĩ Nguyên mời Nghi đi chơi 1 bữa được hok?
Bng: Thôi, Ngh ngại lắm, với lại sắp thi Ngh còn phải học bài!
E: Thì cũng phải xả hơi tý chứ! Zậy đi nghen, sáng mai 8h Nguyên sang!
Nói rồi gom sách vở đi về (về để em nó không kịp từ chối ý mà), ra cổng chào Bng 1 cái rồi nổ máy!
Bng gọi với theo: mai đi buổi sáng thôi nghen, chiều Nghi còn học bài nữa!
E: Oke Nghi!
Chạy về nhà mà trong lòng vui khó tả, cuộc hẹn đầu tiên của thằng ngố đây sao???
Sáng hôm sau, dậy sớm, tắm, tút lại toàn bộ dung nhan, phóng luôn sang nhà bí ngô!
Bé ra mở cửa: Zô nhà chờ Nghi tý, Nghi thay đồ đã!
Sáng nay có bố nàng ở nhà(mọi hôm chỉ có mẹ thôi ợ), ngồi xuống ghế, trả lời các câu hỏi của nhạc phụ nhạc mẫu 1 cách vô cùng từ tốn và đáng yêu
Bng từ trong phòng đi ra…wow…! Lại có 1 thằng ngây người ra nhìn, nhưng lần này ko cần nhờ đến xúc tác, e hoàn hồn vừa kịp lúc!
Xin phép song thân nhà nàng, dắt xe ra(bầy cờ hó nhà nàng quen hơi em rồi ợ)đưa nàng đi ăn, ghé chợ mua 1 ít trái cây, nước uống rồi phóng thẵng vào đập!
Đập nguyên là 1 hồ chứa nước nhân tạo được xây dựng từ hồi Mỹ với mục đích gì thì em chịu.
Ba bên đều là đồi đất với những thảm cỏ xanh tự nhiên xen kẽ giữa 1 rừng bạch đàn vs xà cừ 4- 5 năm tuổi!
Cảnh đẹp như thế nên rất nhiều cặp đưa nhau vào đây trước là để thư thái tâm hồn, sau là…(tự hiểu nhé, em sợ đảo)
Sau một hồi vất vả, cuối cùng em cũng leo lên được cái thảm cỏ lưng chừng đồi. Đây là 1 vị trí vô cùng lý tưởng, được em xác định sẵn từ mấy lần nhậu nhẹt với mấy ông trời con đã nhắc đến ở những phần trước, ở đây tương đối vắng người nhưng lại không gây cảm giác sợ sệt(VOzer nào là girl thì hiểu rõ cái cảm giác này như nào nhé)
Bày biện mọi thứ xong, bọn e ăn uống và chém gió. Câu chuyện xoay quanh các chủ đề như: ông thầy A dạo này yêu cô B, bà cô D sắp đi học thạc sĩ…bla bla…
Sau khi đưa tiễn 1 phần lớn các thứ lên đường, bọn em

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Truyện Về Cô Bé Đứng Đường Mà Tôi Quen
Cánh đồng Bồ Công Anh
Bạn Thân Yêu
Yêu Em, Chờ Em
Cô Gái Của Sếp