<?php the_title(); ?>

Em Đã Bỏ Nghề Làm Nông Nghiệp Như Thế Nào

10.01.2015
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,99/5 (172 đánh giá)

Em Đã Bỏ Nghề Làm Nông Nghiệp Như Thế Nào

Tác giả: Canabis.Ga
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

“Kể cái chuyện này ra bác nào đọc thì đọc đến cuối nha, em hứa là viết ngắn ngọn, súc tích, không lâm li bi đát, không chém gió lan man, viết 1 lèo xong là xong luôn”

Em biết là em cũng lớn tuổi hơn 1 cơ số bạn, nhưng thôi cứ xưng em cho nó trẻ vì em năm nay cũng 25 26 rồi mà vẫn long bông lắm .

Hồi trước, tức là cách đây mấy năm thì em cũng gọi là có tí uy tín ở cái miền mà nhiều thanh niên đêm nào cũng du học ấy, chuyện xe xiếc em cứ xí chỗ là thế nào cũng được inbox. Mà khổ, tính em thì lại chỉ thích tán cho vui thôi chứ không tán để xếp hình. Cái này là em thề em nói thật, vì em sợ sau này người nhà chúng nó vác dao đến tìm em để mà nhà em tuyệt tự thì bố mẹ có tội với tổ tiên chết.

Một ngày đẹp trời, em đang ngồi café sáng ở quán quen trên phố cổ, đọc báo chờ đến giờ… cơm trưa. Lúc ý em chưa có người yêu, phần vì chưa muốn yêu, phần vì chưa gặp được người thích hợp. Theo thói quen, em click chuột vào cái biểu tượng đen đen có hình chữ L ngay dưới thanh trình duyệt. Đập vào mắt em ở mục share- xả là 1 topic có cái tít khá kêu. Em rê chuột vào đọc và nhớ mang máng là ông kỹ sư nông nghiệp đấy muốn nhờ người chăm sóc 1 em rau ruột mà theo như ông ý giới thiệu là khó tiếp cận, có học, chỉ cần tình, không cần tiền, yêu cầu phải sáng sủa 1 tí, ví và xe ngon ngon 1 tí, lại còn phải có ít chất xám trong đầu thì ông ý sẽ hướng dẫn từ a đến z.

Đúng kiểu “tình cảm” mà em thích đây rồi. Em không đặt gạch mà inbox thẳng luôn “có nhà khu ciputra, lx nhập, camry 2.4, đẹp trai tương đối, mới du học về. Mong tin bác ”. Nói là du học cho oách chứ thực ra chỉ là em học trường quốc tế, lúc làm luận văn thì sang Úc mấy tháng thôi. Xong rồi em cũng không hồi hộp mong chờ lắm ở cái topic đấy vì cái list rau của em thì vốn nó đã dài lắm rồi, thêm 1 số nữa hay không thì cũng đến thế!

Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến cách đây vái tháng thì em nào có biết yêu là cái gì đâu. Hơn hai chục năm xung quanh lúc nào cũng chỉ toàn là bạn bè, em gái, chị gái, bạn gái (bạn là con gái), và “hàng”, hết. Cũng tại những mối quan hệ của em không tài nào dẫn em đến với ng con gái nào đặc biệt mà dù có thì chúng nó cũng không dám yêu em, hoặc cũng có thể là tại em chứng kiến nhiều cảnh trớ trêu của tình yêu quá nên em hãi.

Gần 1 tuần sau, ông kia inbox lại cho em hẹn online yahoo nói chuyện vì ông ý thực sự muốn có người “tử tế” để gửi gắm cô em kia.

Chào hỏi qua loa xong xuôi, lão ý thấy em có vẻ công tử ngon zai nên bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn. Đến lúc em hỏi về số đo 3 vòng thì lão cho em 1 cái ảnh của “rau”, ảnh chụp ngoài trời nên dĩ nhiên là mặc nguyên quần áo, tuy mặt bị che nhưng dáng khá chuẩn và da rất trắng, tóc dài ngang lưng đúng kiểu em kết luôn.

Em hỏi có ảnh nào khác nữa không thì lão bảo là lão cũng không muốn bêu em ý ra nên chỉ share cho 1 mình em, ảnh nóng lão cũng không có luôn. Em nhiệt tình thì lão chỉ tiếp còn không thì đành coi như không có duyên. Nghĩ là cũng chẳng thiệt gì, mà thực sự là em cũng bắt đầu có hứng thú thật nên lại ngọt nhạt hỏi thông tin.

Những gì lão đấy cung cấp cho em là rau sinh năm 92, học đại học ở 1 trường khá là nổi tiếng về gái đẹp, em rau này nhà khá giả nên không hám tiền, chỉ cần tương xứng với em nó là được, ngoài ra thì mới đầu em nó khá là khó gần, chảnh chọe, muốn lấy lòng em nó thì phải tỏ ra mình là người dí dỏm, khôn lanh không thì em nó sút thẳng cánh luôn từ vòng gửi xe. Mà đặc biệt là em nó biết kha khá những món ăn chơi và cực ghét những thằng ba hoa chích chòe. Kén vãi

Nghe có vẻ em rau này chất chơi, máu tò mò của em trỗi dậy. Em nhận lời ông ý luôn, coi như một cuộc phiêu lưu và trải nghiệm mới.

Sau đấy ông này cho em thông tin cụ tỉ của em nó. Bao gồm tên thật, ngày tháng năm sinh, số điện thoại, facebook, yahoo, sky, sở thích và những nơi thường đến, quá chi tiết luôn. Chốt lại, lão dặn đi dặn lại là cực khó tiếp cận và làm quen, nhưng qua được bước đấy thì việc còn lại không có gì khó khăn.

Em vào cái facebook của em nó và add 1 cơ số bạn bè của em ý (gọi là em nó mãi cứ thế nào ý, thôi thì em gọi luôn là “Gà” vì đấy là nickname của em nó). Xong xuôi em lấy cái sim điện thoại cũ, nạp thêm tiền rồi bắn thẳng sang số của Gà 500k. Vài phút sau em nhắn tin cho Gà bảo “xin lỗi, mình nạp nhầm tiền, bạn có thể vui lòng bắn trả cho mình không?”

Em chờ đợi 2 phút, rồi 5 phút sau không thấy có tin nhắn trả lời. Em vẫn kiên nhẫn chờ thêm, trong đầu hơi lăn tăn hình như mình hơi mạnh tay quá thì phải.

Gần 30’ sau, vẫn không có hồi âm. Em gọi vào số đấy, giọng con gái ngọt như mía lùi, nghe có vẻ ngái ngủ. Lúc đấy là buổi chiều các bác ạ.

- Alo?!

- Bạn ơi, mình nạp nhầm tiền vào số của bạn, bạn có thể…

- Hở…uhm, không để ý. Lát trả. Không ai lấy đâu mà sợ.

Rồi em nó tắt máy luôn. Giọng con gái Hà Nội gốc, nghe êm ru luôn, em bắt đầu thích em nó rồi. Đến độ gần tối thì có tin nhắn của Gà. Vẻn vẹn chỉ có số seri thẻ nạp, kèm 1 câu lạnh lùng “ko biết bắn tiền. Khỏi reply.”

Nhận xét đầu tiên của em về em rau này là “được”, đúng là khó tiếp cận thật nhưng rất là hay ho. Em bắt đầu lên kế hoạch để chăn em ý.

Có bác bảo em chém gió, ừ thì em chém gió tí thật. Nhưng đi tán gái có thằng nào mà không bốc phét bao giờ?! Nhà em có camry 2.4 thật, nhưng đấy là của ông bô, chả mấy khi em động vào. Nhà em có nhà khu ciputra cũng thật luôn, nhưng là nhà dự án, kinh doanh bất động sản mà, dạo này đang mốc mồm ra đây. Còn cái lx nhập thì đúng là hàng Ý 100% không dây mơ rễ má gì đến lx Vĩnh Phúc tí nào.

Tính em trước giờ tán gái đều ít khi vung tiền linh tinh, đi chơi cũng cực ít nhưng đi lần nào chất lần đấy. Các cụ dạy rồi, 1 lần cho tốn còn hơn 4 lần. Không phải là em ki bo với bọn con gái mà là vì đi lặt vặt vừa tốn kém vừa chả ăn thua gì, mà đây là mình đi chăn rau chứ yêu đương quái gì mà thế đâu, nên em cứ làm theo cách đấy thôi.

Cái vụ bắn tiền điện thoại đấy cũng chỉ là phép thử của em, nếu nó mà máu me 500k đấy thì chắc chắn là dạng hám tiền, rủ đi chơi mạnh tay chi bạo 1- 2 lần là đưa về phòng quất đủ số lãi + lời xong thì giải tán quốc hội. Các bác cứ bảo em đểu thoải mái, người dưng mà, có qua có lại thôi. Nếu mà tính chuẩn thì em cũng gọi là xông xênh 500k/shot, hòa vốn rồi thôi. Chả thiệt được đi đâu sất.

Cơ mà em nó trả lại em tiền, tức là cũng không đến mức dễ dụ. Em cũng chỉ cần biết có thế thôi, chứ thật ra em cũng không khoái vụ làm quen bằng tin nhắn nhầm kiểu đấy, trừ khi là em nó lao vào thì lại khác.

Em add facebook 1 cơ số bạn hay cmt qua lại fb của Gà mà tuyệt nhiên không add Gà. Cái fb tán gái của em thì 2- 3k friends, ngẫu nhiên một cách tình cờ là cũng có vài người bạn chung với bạn bè em nó. Ai cũng hiểu là tự nhiên không quen không biết mà add nhau thì rất là không tự nhiên, ít nhất cũng phải có dăm ba người gọi là bạn bè chung thì nó mới hợp lý hơn tí.

Sau đấy, rảnh rang quá nên em thử dùng số điện thoại khác gọi điện, em giả vờ là bạn cùng lớp với Gà mời đi ăn đám cưới. Nói chuyện linh tinh độ gần chục phút rồi Gà mới phát hiện ra em đéo phải là cái thằng Hưng cùng lớp cấp 2 với Gà năm xưa. Xong em nhắn tin làm quen thì Gà lạnh nhạt không thèm trả lời, sau em lại dùng số đấy gọi lại thì thấy máy bận.

Kiểu đấy không ổn thì em lại lấy cái 1 nick yahoo pm trêu Gà, kiểu đùa cợt tán gái. Gà phũ phàng pm lại vẻn vẹn chỉ có 1 câu “ignore nhé, miễn làm phiền”

Có vẻ như con bé này không hợp với cách tiếp cận kiểu nhảy dù, phải đổi phương án tác chiến khác may ra mới khả quan.

Vài hôm sau thì cũng có mấy đứa accept. Bước đầu tạm thế đã, thỉnh thoảng em vào cmt hoặc like mấy cái ảnh của tụi nó cho quen mặt đã. Em cũng không vội vàng gì, đi săn thì phải biết kiên nhẫn.

Đến một ngày mưa to gió lớn, em ngồi nhà online thì đập vào mắt là 1 cái ảnh bạn của Gà post lên fb, có tag Gà vào, em cũng thỉnh thoảng cmt qua lại trên fb con bé ý nên cũng gọi là biết biết nhau 1 tí. Em nhìn phát là biết ngay, đích thị con bé tóc xoăn để mái mơ nơ canh đấy là Gà. Ảnh chụp tụi nó ngồi đánh bài trong quán café, trước mặt đứa nào cũng có 1 đống tiền lẻ 5k- 10k.

Em comment vào đấy hỏi đùa hôm đấy ai thắng nhiều cho em đổi ít tiền lẻ đi chùa thì Gà cũng vào nói chuyện, có mỗi cái ảnh đấy thôi mà dài dằng dặc vài trăm cmt từ chuyện đổi tiền lẻ sang chuyện rủ nhau đi chùa đầu tháng, rồi lan sang cả chuyện xem bói với lại xem tử vi… Em bảo em biết mấy chỗ xem tử vi hay mà khá chuẩn, có vẻ chạm đúng nọc của Gà nên cô nàng tỏ ra rất hào hứng, lại còn tự add fb em trước để hỏi xin địa chỉ.

Gì chứ mấy chỗ xem bói với xem tử vi trong nước em biết tuốt, chưa đi xem hết từng nơi một nhưng thầy nào có tiếng thì em hỏi ông bà bô cái là ra ngay. Mẹ em thì tín lắm, còn bố thì làm ăn buôn bán, có vụ gì cũng đều đi hỏi thầy hết lượt. Thành ra mấy đứa đấy nói đến thầy nào, cô nào ở đất Hà Nội này em đều biết hết, tụi nó nghĩ em rành khoản này lắm nên quay ra hỏi em lia lịa.

Em pm riêng với Gà là đầu tháng em có tí việc riêng cần đi Thanh Hóa hỏi chuyện, nếu thích thì đi theo em, em dẫn vào tận nơi đỡ phải hỏi đường, mà em đi xe khách nên coi như bạn đồng hành thôi, không có gì phải ngại cả. Gà gật đầu vội luôn, rồi cho em số, dặn đi dặn lại là lúc nào đi nhớ alo 1 câu.

Vấn đề không phải là khó tiếp cận, mà tùy duyên là chính. Làm quen cũng phải nhiều yếu tố, đúng lúc đứa con gái nó khó ở trong người thì cũng khó hoặc dò không đúng sóng thì công cốc luôn. Thế mới bảo vạn sự tùy duyên, khó có thể cưỡng cầu.

Có số của Gà rồi, em nhắn 1 cái tin cho nó biết số của em, rồi lan man hỏi xem em nó đi xem ở những đâu rồi, tin hay tín mà máu me thế… nói chung là em nó đang ở cái thế nhờ vả em nên cũng ngọt nhạt lắm. Đúng cái kiểu bọn con gái, lúc cần thì xơn xớt cái miệng, giả tỉ mà nó chán chắc nó sút mình thủng lưới quá.

Em cũng chỉ nhắn tin với nó mỗi cái hôm đấy thôi, vài hôm sau thỉnh thoảng cmt vu vơ đùa đùa vớ vẩn trên fb chứ tuyệt nhiên không nhắn tin hay gọi điện gì sất. Em nói chuyện với chúng nó theo kiểu là bạn bè, thoải mái và dễ gần, không phải là thấy chúng nó xinh thì bu vào đâu (mặc dù ảnh chụp chả biết có lừa tình hay không như công nhận là long lanh vãi xoài). Vì rằng là chúng nó xinh thì chúng nó cũng tự biết thế, khối thằng cũng khen như thế, chả cần mình phải vác củi về rừng nữa, làm thế không tạo cho mình sự khác biệt nào cả.

Đến này hẹn, em đã báo trước với Gà rồi nên đúng giờ là thấy em nó có mặt ở bến xe Nước Ngầm, trang điểm nhẹ thôi, ăn mặc giản dị khác hẳn ảnh trên fb luôn, cơ mà nhìn mặt vẫn thấy có nét. Trông Gà có phong thái của 1 đứa con gái nhà giàu, toát lên từ khuôn mặt, ánh mắt, nước da… Em trả tiền vé xe 2 người cho thằng lơ xe nhưng sau đấy Gà lại nhất quyết đưa trả lại em 1 nửa. Em bảo để lượt về phần cho nó trả nó mới chịu.

Em với nó ngồi trên xe nó hỏi em đưa lễ như nào thế, thầy có khó tính không rồi hỏi xem thầy xem chuẩn những vấn đề gì… Nói chung chỉ nói về mấy chuyện đấy rồi thôi.

Em thấy con bé này đâu đến mức khó gần lắm, chẳng qua làm chạm không đúng mạch thôi.

Nhận xét thứ 2 của em là nếu con bé này không phải là rau rất sạch thì có thể xếp vào loại vài nốt hoặc hàng miễn phí. Cơ mà em thiên về giải thiết thứ 2 nhiều hơn. Vì làm gì có đứa con gái nào ngoan hiền mà liều thế bao giờ.

Xuống đến nơi, em có thằng bạn trước chơi thân hồi cấp 3, đang công tác vài năm ở Thanh Hóa đánh ô tô ra tận bến xe đón. Em không muốn khoe khoang với Gà là em có cái nọ cái kia, em chỉ bóng gió để em nó thấy là bạn em không xoàng thì em cũng không phải là cái thằng ất ơ không ra gì. Thằng bạn em hôm đấy lại có việc nên nó đưa xe cho em mượn rồi về công ty làm.

Em nói thật cái này các bác đừng cười, vì em nghĩ mặc dù nó phũ phàng nhưng nó lại là sự thật. Nếu gái (em không nói tất cả những đứa con gái trên đời nhé) thấy ta có vẻ ngon lành, thì dù ta mặc quần đùi áo phông ngồi uống trà đá hút thuốc lào nó cũng bảo ta giản dị và có thú vui tao nhã, còn không thì chắc chắn nó nghĩ ta xuề xòa, bê tha.

Em biết Gà không phải kiểu thích hòa nhoáng, chơi nhưng chất nên em tạo dựng hình ảnh là người khiêm tốn, gần gũi và nhất là không vồ vập. Bước đầu có vẻ như đã thành công. Tầm đấy gần 11h trưa, em mời nó đi ăn cơm dưới Sầm Sơn. Gà có cái dáng cầm đũa rất là tiểu thư, ngón cái không bao giờ chạm vào miệng bát, lúc nhai không hé môi, không tạo ra tiếng động… chắc hồi nhỏ cũng được giáo dục cẩn thận. Em thấy lạ lạ, rau dưa kiểu này không được bình thường cho lắm. Có khi nào đéo phải rau mà thằng kia cưa không được thì trả thù kiểu này hoặc ghét nhau nên mới làm thế… Nhưng tại em nó trông cũng ngon ngang ngửa đĩa mực chiên vàng ruộm nên em kệ hết. Ngoan ngoãn thì thôi làm anh em, còn không thì…

Cái hóa đơn ăn trưa kể cũng hơi nặng vì đúng mùa du lịch nên nhà hàng mài dao sắc quá. Em xí phần thanh toán mặc kệ là Gà cứ đòi share. Em biết là nó đòi share theo phép lịch sự thôi, chứ con gái được mời ăn là chuyện bình thường, chắc nó chả lăn tăn gì đâu, mà còn vui ý chứ.

Lúc dẫn em nó vào nhà thầy thì nó bảo em ra ngoài đợi nó 1 lúc, chắc là nó muốn hỏi chuyện riêng tư không muốn người lạ nghe được. Em đứng ngoài dỏng tai hóng được mấy câu hình như nó với người nhà không hợp nhau nên giờ nó thuê nhà sống 1 mình, còn làm ăn cái gì gì nữa thì phải. Nó ở trong đấy độ gần nửa tiếng rồi mới đi ra gọi em vào xem.

Em thì hỏi mấy chuyện buôn bán thôi, năm vừa rồi bất động sản có làm ăn gì được mấy đâu, vẫn còn bám trụ lại được là tốt lắm rồi chứ nào ai dám mơ mộng nhà lầu xe hơi gì nữa. Trước lúc về thầy lại nhắc thêm là năm sau em lấy vợ. Móa, người yêu còn chưa có thì chả nhẽ chớp giật lấy vợ sét đánh à?! Em nghĩ chắc xem làm gì có chuyện đúng 100% được, vợ thì thế nào chả lấy, nhưng sai lệch vài tháng hoặc… vài năm cũng nên.

Thằng bạn cho em mượn xe tưởng Gà là “gà” mới của em, nó bảo đang mùa du lịch đặt phòng khó lắm nhưng vì có chỗ quen biết nên nó book được cho em 1 phòng đôi, view đẹp như trong mơ… ặc ặc… lại còn hẹn tối đi nhậu với nó nữa.

Em tính rủ Gà đi ăn tối, rồi đêm đánh mạnh tay 1 phát đốn luôn, thành công thì coi như 1 nốt xong phim, còn không thì từ từ tính tiếp. Vì em nghĩ con gái mới 20 tuổi đầu dọn ra sống 1 mình thì chắc cũng thuộc dạng bướng và lỳ. Mấy đứa như thế có thể là ngoan nhưng bói đâu ra mà hiền được.

- Thầy xem cho em chuẩn không?

Gà cười, gật đầu bảo:

- Cũng đúng đến 7- 8 phần.

- Ra biển mời anh chai bia với con mực trả công là được.

- Zời, chuyện nhỏ. Em mời anh cả két luôn.

Em phục vụ mang bia với mực ra nhưng lại quên mang cái mở, em đang định chạy lại quán mượn thì Gà xua tay, khui liền 1 mạch 4 chai bằng nhẫn, nhìn hay phết. Chắc cũng thuộc loại bợm nhậu đây. Em càng hừng hực khí thế tin tưởng chờ đợi đến phút giây thu hoạch.

- Lâu lắm rồi em không quay lại đây, mùa du lịch có khác. Đông thật!

- Thế thì ở lại đây chơi, mai về!

Gà nhìn em rồi cười mỉm đầy ẩn ý, hỏi:

- Anh bao hả?

- Ờ!

- Thế thì được!

Em không nói tất cả bọn con gái thế này thế nọ, em chỉ nói 1 phần thôi, lắm đứa cũng khờ thật. Theo kinh nghiệm còn non nớt (em là người khiêm tốn lắm ) thì em thấy con bé này cũng chơi bời bạt mạng đây.

- Thật? Có sợ gì không đấy?

- Gớm, nhìn anh đẹp trai gần bằng Huy Khánh, anh có làm gì thì em lại chả thích quá đi ý chứ.

Vãi cái con này, em bắt đầu thấy nó nguy hiểm dần đều. Không biết là nó nói đùa hay nói thật, vì cái mặt nó cứ cười cười chả tin được. Em sợ ăn nhầm dưa bở nên chỉ cười trừ xé mực ăn tiếp.

- Anh, anh đưa em vào thành phố mua ít quần áo đi. Có mang gì đâu mà ở lại đến mai được!

Thế là biết mặt nhau rồi. Em nghĩ bụng nhan sắc của bọn con gái bây giờ tỉ lệ thuận với độ hư mất rồi. Mà thôi thì cái xã hội nó thế, biết làm sao được. Ai bảo đàn ông thích chiều gái đẹp làm gì cơ!

Em lại đánh xe vào thành phố, đưa em nó vào Plaza mua áo tắm, dép xỏ ngón, kem chống nắng, quần short, áo phông với mấy thứ đồ linh tinh vớ vẩn. Nó thích cái gì em để cho nó mua hết, em chẳng phàn nàn gì, vì con bé trông cũng xinh xắn, nuột nà, nhất là da cứ trắng nõn, căng mọng, tay chân tròn lẳn nhìn rõ thích. Nghĩ bụng khoản kia mà hợp nhau nữa thì chắc em phải giữ nó làm của riêng đến bao giờ nó yêu thằng khác em mới buông mất

Đến tận lúc đấy em với Gà mới bắt đầu nói chuyện cởi mở với nhau, mà kể ra cũng tâm đầu ý hợp lắm cơ nên thấy gần gũi cứ như là quen nhau từ lâu lắm rồi. Sinh năm 92 mà nó già dặn cứ như 8x, nói chuyện không có cái kiểu xì tin đâu, nhắn tin cũng dùng tiếng Việt có dấu hẳn hoi tử tế, như thế là em ưng lắm. Trong lòng khấp khởi mừng thầm vì vớ bẫm.

Buổi chiều em với nó thuê xe đạp đôi đi dạo, mua mấy thứ đồ ốc iếc, sò siếc làm quà lưu niệm với uống đẫy cả bụng nước dừa rồi ngắm hoàng hôn. Em chả nhớ tối hôm đấy ngồi ăn với thằng bạn em thì nói những cái gì, chỉ ấn tượng mỗi lúc thằng bạn em hỏi quen nhau từ khi nào thì Gà trả lời là từ kiếp trước. Sau đấy em ngà ngà say, Gà dìu em về phòng còn thằng bạn em thì được người yêu đưa về.

Lúc về đến phòng, em ngồi trên giường, cầm tay Gà kéo lại, bảo:

- Anh muốn hôn em.

Gà nhẹ nhàng gỡ tay em ra, nói rất là dịu dàng:

- Em đi lấy nước cho anh đã.

Em lắc đầu, không say đến mức mất tự chủ nhưng thôi thì mượn cớ say làm liều tí chắc cũng chả sao. Em vật Gà xuống giường, hừng hực hết cả người. Nhưng mà nó quẫy khỏe quá, mà em thì không muốn động tay động chân với con gái nên thôi. Em đổ gục đè lên người nó, nằm im re. Thấy nó thở phào như thoát nạn em cũng thấy buồn cười.

Rồi em nằm lăn sang 1 bên, nó lăn sang bên còn lại, quay lưng vào nhau. Em gạ chuyện:

- Muốn nghe anh kể chuyện ru ngủ không?

- Nghe.

Sau rồi em kể cho nó nghe mấy cái chuyện cười vớ vẩn hồi nhỏ của em, từ chuyện uống nhầm rượu thuốc của bố mà tưởng là siro đến chuyện cấp 3 đi giày patin trong siêu thị ngã dập mặt ở chỗ thang cuốn chỉ vì muốn lấy điểm với gái… Lúc sau thấy nó không nói gì, quay sang thì con bé đã ngủ từ lúc nào rồi.

Đúng lúc em chạm tay lên môi nó thì nó mở mắt nhìn em, 4 mắt chạm nhau. Em từ từ cúi xuống hôn nó, nó cũng không quấy đạp gì nữa. Nhưng y như rằng, em vừa ngọ nguậy 1 tí là nó cảnh giác ngay. Em ngẩn ngơ ngắm nó 1 lúc, cứ phân vân không biết có nên thịt hay không vì tự nhiên em lại thấy… cứ thế quái nào ấy. Thực ra thích thì vẫn có nhiều cách để nhích, nhưng mà lúc đấy thật sự là em chả muốn nữa. Cơm không ăn thì gạo còn đó, biết đâu nấu dừ ăn lại ngon hơn.

Về sau em có hỏi tại sao hôm đấy lại liều mạng ở với em như thế thì nó bảo vì em có ngoại hình y xì hình mẫu lý tưởng của nó (cao tầm 1m72~1m75, trắng trẻo, mình dây cây cảnh, mặt nhìn chơi chơi, không nhát gái, ví dày, xe đẹp), mà trông em cũng không giống thằng thèm gái nên nó nghĩ chắc em cũng là lịch sự với nó

Từ ngày lấy vợ em mới biết đến diễn đàn thôi, vì tối phải ở nhà, không còn được đi chơi nữa nên cứ quanh quẩn online. Các bác gato em làm gì, mỗi người 1 hoàn cảnh, trời sinh ra nó như thế, quan trọng là sống vui vẻ, hạnh phúc… thế là đủ

Đêm hôm đấy Gà chỉ để em cầm tay, ôm và hôn, hết. Em mà cứ hơi có thái độ tí là em nó giãy đành đạch như đỉa phải vôi. Nếu như đứa khác muốn vòi vĩnh thì phải quà cáp chán chê mới chịu ngủ chung, mà đã ngủ chung rồi thì không có giở quẻ như thế này, nên em đoán là Gà nó không muốn gần gũi chuyện kia thật chứ chả phải là làm mình làm mẩy theo bài cho cao giá. Nhưng mà cũng chỉ còn là vấn đề thời gian thôi. Em được cái là thừa kiên nhẫn.

Sau nguyên 1 đêm tra tấn sức chịu đựng của nhau, em ngủ dậy thì thấy đã gần trưa, Có mỗi hôn nhau thôi mà cũng tốn calo dã man, người em uể oải rã rời luôn. Gà vẫn đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh em. Kim đồng hồ trên tường chỉ 10h hơn nhưng đồng hồ của em thì báo 12h chắc nịch.

Em lại vần Gà ra định vặt lông làm thịt nhưng mà vẫn chỉ dừng lại ở hôn hít với cầm tay cầm chân. Def của em nó cao quá.

Sau đấy, em chỉ giữ liên lạc với Gà qua facebook, không nhắn tin,

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh
Vụ Cá Cược Tình Yêu
Tán Gái Ở Nhà
Kế Hoạch Làm Bố
Hồi Ức Mang Tên Em