Truyen

Gặp Gái Trong Hoàn Cảnh Siêu Lãng Mạn

21.12.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,05/5 (283 đánh giá)

Gặp Gái Trong Hoàn Cảnh Siêu Lãng Mạn

Tác giả: 81TpLeiku
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chuyện là em đang ngồi nhậu với đám bạn, thì ba gọi về do cũng khuya rồi.
Người thì phê phê nên đứng lên tạm biệt lũ bạn rồi về luôn.Phóng xe mà thấy trong lòng khoan khoái cảm giác được về lại nơi mình được yêu thương thật hạnh phúc.

Chuyện chẳng có gì để nói khi đang đi trên đường thì phía trước em thấy có chiếc liberty trên xe có 2 con nhỏ, con ngôi trước thì em không thấy nhưng con sau mướt lắm các bác ạ.

Thế là em cứ kè kè chậm chậm phía sau đằng xa xa ngắm ngắm hê hê…
Nghĩ lại em cứ thấy mắc cười.

Chả là khoảng 20m nữa là đến nhà em tự nhiên 2 con bé đang đi ấy đột nhiên thế đếu nào nó ngã cái oành xuống.
Em thì giật thót cả mình, thấy tụi nó nằm đơ như cây cơ.
Đường thì tối, vắng tanh chẳng có ai mà 2 bên đường đang làm cống rảnh nên cát, đá nhiều lắm chắc nó trượt té. Tội nghiệp thân con gái…mà tụi con gái đi xe thì rõ ngu, bực mình thôi nhưng chả trách được,

Nhìn thì chẳng có ai chạy ra giúp cả chắc vì trời tối té xe lại không mạnh lắm nên chẳng ai biết.

Tự nhiên thế đếu nào, em lại zọt xe lên chỗ tụi nó, lúc này con bé phía sau nó ngồi dậy rồi, còn con bé lái xe bi cái xe nó đè mà cái mặt nó nhăn như khỉ ăn phải ớt ấy. (cảnh ấy mắc cười lắm các thím chẳng biết diễn tả sao nữa).
Em gạt chống xe xuống, vứt điều thuốc hút dở xuống (like a boss) phà ra 1 tràn khói cực kỳ điệu nghệ, cuối xuống dựng con xe của 2 bé ấy lên, liếc nhìn cái km trên xe thì mới có 203km, thấy thế em xót xe dùm tụi nó luôn…

Nhưng mà nhìn xuống thì em xót gấp trăm lần cái xe thế ếu nào mà cặp chân ” Ngọc Trinh” kia lại bị trầy thế này, xót quá xót…

Em dựng lên xong cố tình tỏ ra lạnh lùng, chẳng nói, chẳng rằng chạy lại ngay chỗ tụi nó, em cầm bắp tay con bé ngồi sau đỡ nó ngồi lên cục đá hộc to to, rồi em đỡ con bé lái xe ngồi dậy cho nó ngồi bệt xuống đất luôn, em nghĩ đầu gối bị trầy nên co duỗi rát nên cứ để nó thế.

Hai đứa nó có vẻ tụi nó là con nhà giàu.

Con bé ngồi sau mặc quần dài nên chẳng sao, chỉ bị trầy sơ sơ cùi chỏ với xây xát da 1 tí. Con bé lái xe thì nó mặc quần ngắn nên bị trầy tùm lum, rơm rớm máu nhưng không nặng, chỉ có ngón chân út là chảy máu.
Thế này thì hư chân hư cẳng hết cmnr…dù chẳng phải của mình nhưng vẫn tiếc, tiếc lắm các bác ah.

Mà thật 2 con bé xynh đáo để các bác, nó ăn cái giống gì mà đẹp zữ chẳng biết, còn make up nhẹ nhẹ nữa mới ác chứ, muốn tát cho tụi nó mỗi con một phát thôi..

Mới té cái oạch cũng sơ sơ chẳng sao mà mặt mày tụi nó tái mét, tái xanh, người thì run lên luôn, chắc hoảng ghê gớm lắm, đúng là con gái nhỉ.

Như em thì có té cái oạch lo dựng xe lên zọt cho đỡ quê dù chẳng có ai.

Rồi em bảo: ” Đi sao mà té vậy? ngồi đợi đây xíu nha mình lấy nước rửa cho.”

Con bé lái xe ngước lên nhìn mình 2 mắt rơm rớm vì sợ chứ chẳng phải khóc… (yêu luôn các bác ah, dù con bé phía sau xynh chẳng kém).
Em đứng lên nhìn ra con bé phía sau thì thấy nó đang nhìn bạn nó, tay vừa cầm điện thoại, thấy nó có vẻ nhẹ hơn con bé cầm lái nên em cũng chẳng hỏi thăm gì…

Vừa đi ra xe nghe loáng thoáng phía sau tụi nó nói gì đó rồi hình như đang gọi cho bạn nó, lạnh lùng like a boss chẳng quan tâm em lái xe chạy về nhà, tới nhà đứng ngoài cửa ngó ra một phát thì thấy 2 em đang vẫn ngồi đó nên tức tốc chạy thẳng vào nhà.
Thiệt đúng là con gái nó lợi hại ghê gớm…hix lúc đang đỡ tụi nó ngồi dậy thái độ lạnh lùng vô đối vậy mà về nhà thì hấp ta hấp tấp như thằng khùng chạy thằng vào phòng mẹ lấy cái hộp thuốc y tế gia đình, vớ tay lấy chai nước rồi phi thẳng ra khỏi nhà trong sự ngỡ ngàng của cả nhà và con cún trong nhà đang vẫy đuôi đợi cái vuốt đầu của em.

Ra tới cửa khựng lại, thái độ của em lúc đó thay đổi cả 180 độ, mở cửa ra em lại rất chậm rãi chẳng hiểu sao nữa, giống như ” thấy thế anh giúp thôi chứ, anh chẳng quan tâm”…đi từ từ tới chỗ tụi nó.

Rồi em ngồi xuống chỗ con bé lái xe, dưới anh đèn đường mờ ảo ánh sáng xuyên qua kẻ tóc em nghĩ trong bụng mie nó chớ mày ngầu quá Q ah.hô hô tự khen mình.quá ngầu luôn ấy chứ.
Để hộp thuốc xuống chẳng ai nói được tiếng nào cả, 2 con bé thì trố mắt nhìn em, em nhìn lại rồi em quay qua bảo con bạn nó:

E – Bôi thuốc nè…

Em chẳng biết xưng cái gì nữa nên nói cụt ngủn

Nó gật nhẹ nhẹ rồi trườn tới chỗ em, lục lục trong hộp thuốc kím cái gì bôi cho nó vs con bạn, em cũng chẳng để ý rồi em quay ra chỗ con bé lái xe nói:

E – để mình bôi thuốc cho herr.

Con bé ngồi sau nghe thế ngước lên nhìn rồi chẳng nói gì.
Con bé lái xe cũng chẳng nói gì cả nên mình cầm chai nước (nước sôi để nguội rót vào chai bỏ trong tủ lạnh ấy các thím) đổ từ từ lên đầu gôi em của nó, chắc nó rát nên hơi rút chân lại, nắm 2 tay chặt, ngước lên nhìn em lần nữa 2 môi mím lại… yêu tập 2 luôn.

Thấy thế em phán:

E – Hok sao đâu, chịu rát 1 chút mà chân không có sẹo, con gái mà có sẹo thì xấu lắm.

Chắc nó nghe thấy thế nên cũng cố gắng.Em hơi cuối đầu xuống thổi thổi vào chỗ vết thương cho khô, rồi lấy oxi già xịt lên vết trên đầu gối rồi thật nhanh lấy bông gòn lau hết nước oxi già cứ thế, rồi lấy tiếp chai thuốc đỏ nhỏ lên mấy vết thường rồi lau cho sạch chẳng biết như thế có đúng không cơ mà em thấy mình giống nam y tá đẹp trai đang chăm sóc bênh nhân nữ ẹp gái zay hô hô…

Xong xuôi em lấy chai nghệ thoa thoa nhẹ nhẹ lên mấy vết thương.
Cầm hộp thuốc rồi đỡ em nó ngồi dậy.

Em nói: Chắc hok sao nữa đâu.

Cũng định nói thêm về chăm sóc vết thương blah blah mà nghĩ lại nên thôi đang lạnh lùng mà blah thì kỳ lắm với lại tụi nó lớn rồi chắc cũng chẳng ngu đến nổi không biết cách chăm sóc vết thương cho khỏi sẹo.

Con bé ngồi sau thì tự đứng được, nên em đưa tay đỡ con bé lái xe lên, chắc còn đau nên hơi co chân bị thương lại vịn vịn vào tay em.Hô hô mềm nè, mát nek…

Lúc này không khí im lặng, em ngượng ngượng thế nào ấy chắc tụi nó cũng thế.Chẳng biết làm gì đưa tay lên gãi gãi đầu rồi nhìn tụi nó cười cười.
Em nó nói:

Em cảm ơn nha.

Em – Uh hì hì không có gì, cảm ơn thì mời anh đi uống cafe là được rồi – Nghĩ lại đúng là có rượu vào trong người nên bản lĩnh phết, nếu không có chắc lúc tụi nó té chẳng dám lấy thuốc ra mà bôi.

Nó cười cười ngượng ngượng rồi nói:

Dạ.

Thế là em đọc số em cho nó ghi vào đt xong nó nhá qua máy em.
Hô hô hô kỳ này là ăn to rồi có số người đệt rồi hô hô hô…
Em mừng lắm các thím ah. Tự nhiên có số điện thoại rồi em cứ cười cười như thằng khùng mà quên hỏi tên tuổi để lưu vào điện thoại.
Em quay lưng bước đi về nhà mà cố tỏ ra lạnh lùng chẳng thèm quay đầu lại nhìn tụi nó.Tới cửa nhà bước vào kéo cửa lại chẳng vô nhà mà em đứng đấy ngắm ra cái lỗ trên cửa hô hô…

Thấy con bé ngồi sau cầm tài, đèn xe sáng lên rồi chạy đi khuất, em cũng quay vào nhà mà tâm trạng hào hứng vãi.
Đánh răng rửa mặt xong thay đồ, nằm trên giường mà tay cứ cầm điện thoại nghĩ trong đầu nhỡ đâu em nó nt hay gọi điện thì sao, rồi suy nghĩ về em nó hoải hình ảnh em nó mím môi cứ in chặt trog đầu, làm em trằn trọc mãi tự nhiên nhớ ra chưa hỏi tên mie nó ngu sao mà ngu, lúc nó nhá số qua cứ để thế rồi bỏ điện thoại trong túi rồi cứ đứng cười cười nghĩ lại quê vô cùng.

Cuối cùng em cũng ngủ được 9, 10 tiếng gì đấy…

***

Vâng! có thể em hơi hoang tưởng, tưởng tượng rất nhiều thứ rất mơ mộng, 1 chuyện tình buồn, có thể là 1 chuyện tình yêu thật đẹp thật bay bỏng.
Vì chẳng có ai đánh thuế giấc mơ cả, thế nên em tha hồ có quyền Hoang tưởng nhưng không cuồng d… đâu nhé. Em cũng không phải dân F.A lâu năm đâu nha.hô hô…

Vâng! thế là ngày qua ngày tầm được 4 ngày.
Khoảng thời gian tưởng chừng chìm vào trong cơn mê tình, chuyện tình tuyệt vọng.
Với nỗi nhớ đầy vơi, khuôn mặt ấy cứ lởn vởn trong đầu không thể tập trung được việc gì, tới nổi đi giải quyết nổi buồn ngồi trong ấy là khoảng thời gian, khoảng lặng để em nhớ tới em ấy nhiều nhất.
Tự ái đàn ông không cho phép em nhắn tin hay gọi điện rủ trước và hỏi thăm tình hình
vết thương như thế nào vì lỡ trót dại nói với em nó rằng: ” mời anh uống kaffe để cảm ơn ” rồi.
Nên đành thôi cũng chẳng thấy em ấy liên lạc, nhiều lúc muốn nhắn tin, gọi dt trước với gái nhưng rồi lại thôi, vẫn giữ sdt của em ấy có gì đi chơi khè với mấy thằng bạn, hay có thằng bạn nào F.A muốn tìm gái thì em cho.”Còn làm ăn được không hok thì kệ mày tao không bít đâu nhá”.
Mie những tin nhắn, cuộc gọi đến em luôn hy vọng, hy vọng rất nhiều là em ấy gọi hoặc nt cho mình =)) đúng là em hoang tưởng nặng.
Em ấy mất tích hay thật ấy.
ơ cái đệt rồi cuộc gọi mơ ước ấy cũng tới nha các bác hô hô…tầm khoảng 6’30 tối.
Đang ở trần nằm xem tivi lâu lâu lại cho tay vào quần gãi gãi, rồi ngoay’ mũi, bổng điện thoại reo chính là số em ấy các bác ạ.Thôi rôi đừng hỏi luôn nhé…
My angel em lưu sdt của em ấy như thế các thím ạ.
em – Alo
Gái – Alo, em hôm trước té xe nè, anh rảnh không em mời anh đi uống kaffe nè. – Nghe giọng của nó ngượng ngượng sao ấy.
Em – ơ…à…à ờ, anh bận rồi em, khi khác nhé.
Thế đếu nào, em cũng chẳng hiểu nỗi, thế đếu nào em lại phán như vậy.Mày rảnh bỏ mie Q ah mặc quần đùi đi ra đi vô chứ có bận việc gì đâu…
Có khi nào mình cần phải lên bệnh viện khám lại trái tim với lý trí không nhỉ?

Gái – oh, vậy cũng được.

Em – Uhm khi khác nhé.

Rồi em tắt máy trước có thể như vậy cũng hay các thím ah, mình tạo cho mình là con người bận bịu, có công việc này nọ và giữ hình tượng không vồ vập và hơi chảnh xíu hô hô…Rồi tự an ủi mình bằng ý nghĩ ” có lẽ hơi bất ngờ mình chưa sẵng sàng, với lại lúc đầu mình cũng có ý nghĩa nếu gái rủ đi thì từ chối lần đầu để giữ cái phong cách ngầu của mình rồi mà” nên đỡ được phần nào…haizzz

Em lại nằm xuống mơ hồ suy nghĩ, Mày điên nặng rồi Q ah.
Đấu tranh tư tưởng dữ lắm mới dám nhắn lại 1 tin chứ sợ nhỡ gái nó rủ lần này không đi được nữa là nó không thèm gọi nữa, là mất cơ hội.đúng là DSHT. không cuồng đâu nhé.hô hô
SMS – Tối thứ 7 em rảnh không? mình đi uống kaffe.
SMS GÁI – Ok, thứ 7 khi nào rảnh gọi em nhé.

Ye hú…hú hú…
Em muốn nhắn nữa, nhắn để nói chuyện này nọ nhưng rồi lại thôi, thế là được rồi.
ổn rồi, ổn rồi hô hô thế là có cái hẹn rồi, tới đâu tới…

***

Vâng và thứ 7 mong đợi cũng đã đến…

Cũng như mọi ngày em cùng lũ bạn uống kaffe chém gió.

Tầm 10h về nhà.

Tâm trạng cũng bình thường, không còn kỳ vọng gì mấy về cái mối tình đơn phương không biết sẽ đi về đâu này.

Đùa đấy em tiếp thu ý kiến anh em nhưng cái chính vẫn ở em, vâng, nếu gái yêu thì yêu con người em chứ không phải những cử chỉ, lời nói gượng gạo mà mình đọc được rồi cố áp dụng…
Đôi khi cũng phải áp dụng những cái hay mà mình học được nhưng không nên quá cứng nhắc phải làm như thế này nọ tùy hoàn cảnh và tùy thể loại gái mà ta dùng.
Cái chính nằm ở cái duyên ở mỗi người, phong thái tự tin, quang trọng không kém là biết cách ăn nói nữa.

Về đến nhà tắm rửa sạch sẽ, xem tivi cũng gần 12h ăn cơm xong, em gọi cho thằng bạn rủ nó đi cùng cho vui, nó tên M, nhỏ hơn em 2 tuổi, em chơi cũng thân. Nói thật chứ cái kèo này mà em đi 1 mình ngại lắm các bác ạ.

Em – Alo, làm gì đó mày?.

M – Có làm gì đâu, đang ở nhà, gì đó mày?

Em – Rảnh không mày?, tối nay đi uống cafe?

M – ờ, mấy giờ?

Em – Chưa biết, khi nào gần đi tao gọi cho, lên chở tao nha.

M – Vậy tí uống kaffe?

Em – Thôi tối đi luôn, h trưa nắng mệt quá, mà mày tối nay có gái nữa đóa.

M – gái nào? ở đâu?

Em – Tối lên chở tao đi rồi tao kể cho nghe.

M – ở được ak, mà xinh không mày (mie nó nghe em nói gái xynh 1 phát là nó nói
chuyện tơm tớp liền)

Em – Xinh chứ sao không mày hehe.

m – Rồi ok, tối gọi tao lên nghen hehe.

Em – Không lề mề nge mày.thôi nha.hehe

Rồi em cúp máy, tuy nó nhỏ hơn em 2 tuổi nhưng hồi xưa ở cùng xóm chơi với nhau xưng mày tao nên lớn lên quen miệng vẫn gọi nhau thế.

Gọi nó xong tâm trạng cũng phấn chấn hẳng lên giống như mình vừa góp thêm 1 chút chuyện vui cho cuộc kaffe tối nay vậy.

Lên giường đánh 1 giấc đến tận 4h chiều, Phải đợi thêm tí nữa mới gọi cho em nó được…

Đúng 5’30 em lấy điện thoại ra cơ mà giờ này gọi là chuẩn nhất các bác không tin cứ thử đi, bấm số My angel (số của em nó đấy ạ) nhìn chăm chú tầm 5s rồi em bấm nút gọi.

hít hơi thật mạnh thở ra từ từ…
Vâng! Chuông reo tầm 3 nhịp có lẽ em chú tâm vào nhạc chuông nên nó Alo 1 phát làm em giật thót.

My Angel: Dạ, em nghe ạ.

Em hơi ngập ngừng tí rồi nói:

Em – Hì hì hôm bữa anh bận đi không được, tối nay em rảnh không, đi uống kaffe nè?

My Ag – hì, được ạ, thế mấy giờ anh?

Em – 7’30 ha, em muốn uống ở đâu?

My Ag – Cũng được, ở đâu cũng được.

Em – ưm…để xem quán nào ta, mình uống ở Hoàng Lan gần quảng trường nha.

My Ag – Dạ, hihi.

Em – Hihi, vậy thôi ha.

My Ag – Dạ…

Đúng là ghét nhau nhìn đâu cũng thấy khuyết điểm mà thương nhau rồi thì thôi đừng hỏi…tới cả giọng nói cũng dễ thương.

Tút tút, lần này em cũng cắp máy trước, và cuộc gọi lần này giống như là em rủ nó đi uống kaffe để cảm ơn cái vụ em gặp nó té xé nên nó cho em số điện thoại vậy đó.Haizzz ngược đời quá đê.

Mà thật ra con gái tính toán cái gì giỏi chứ mấy cái vụ hẹn zai lạ đi chơi em nghĩ c.gái zốt lắm. Nên mình chủ động mọi thứ cho nhanh.

Khi quen nhau thân rồi thì nó hay đòi hỏi chứ quen như thế này nó ngại chít mie, nói chuyện còn ngại chứ biết đường nào mà nó đòi chọn chỗ này chỗ kia.

Tình huống như thế này mình hẹn ra quán cốc ven đường uống kaffe cũng được nữa ấy chứ, dám hó hé 1 tiếng. hô hô.

Không khéo vào quán kaffe my angel gặp mình…tim đập nhanh quá, huyết áp tăng, vật ra xỉu nữa là bỏ bô…hô hô.

Phải chịu khó làm anh hùng cứu mỹ nhân lần nữa…khổ cái thân em.hô hô…

YES tự nhủ với mình kiểu như là ok rồi, ngon rồi vậy đó các thím.
Lấy điện thoại ra gọi cho thằng bưởi M.

M – Nghe mầy.

Em – 7h kém 15 chú lên chở anh đi nhé.

M – Ok, đợi xíu ăn cơm đã nha.

Em – Nhanh nha.

Rồi em cũng cúp máy…

***

2 Gái ăn mặc xinh lắm, cũng hợp thời nữa
Em cũng chẳng kém hiểu rõ được ấn tượng đầu tiên là quan trong như thế nào nên dù nghèo thật nhưng mặc đồ cũng rất phong cách.
Có ấn tượng về ngoại hình thì dù lần sau gặp có hơi lùi xùi thì cũng vẫn đẹp trong mắt tụi con gái chứ lần ấn tượng đầu tiên mà bẩn bẩn, dơ dơ cho dù lần sau có ăn mặc đẹp thế nào thì cũng không vớt vát được bao nhiêu điểm trong mắt tụi con gái.
Mình có ấn tượng về ngoại hình rồi thì mới tính được đến nhưng chuyện khác như cách nói chuyện, phong thái…

Em thì khuôn mặt lúc nào cùng cười cười mà 2 lỗ tai cứ nóng lên, con bé lái xe đi trước nên vào trong bàn ngồi đối diện với thằng bạn, còn con bé ngồi sau ngồi đối diện em. Hai đứa nó để ý cũng thấy khá ngại nhưng cũng tự tin lắm không rụt rè gì nhiều.Hai gái nhìn em cười và em cười lại hơi cuồi đầu xuống chút chẳng biết mở lời.

Thằng bạn thì cái tính của nó là hay im im mà có gái lạ thì càng im nửa chẳng trong mong nó cất lời.Hên là thằng nhân viên phục vụ tới hỏi:

- Anh chị uống gì ạ?

Em đẩy cái menu qua cho 2 bé đó xem trước rồi nói

Em – ờ…2 đứa uống gì?

Con bé ngồi đối diện em quay qua hỏi nhỏ con My agel của em ” uống gì?”, con my gel cầm cái menu lên lật lật rồi gấp lại nói luôn:

My angel – Cho em ly lipton nóng.

Con bạn nó không xem menu ngước lên nói luôn:

Bé ngồi sau – Cho em bạc sĩu đá nha.

Rồi em ngẩng mặt lên lại cười quay qua hỏi thằng M:

Em – Uống gì mày?

M – cho cafe sữa đi.

Em – Cho anh ly cafe sữa với đen nha.

Cơ mà lúc đầu em không gọi nước là cố tình để gái nó nghĩ rằng mình cũng vừa lên như nó thôi.
Lúc ngó qua hỏi thằng M nó uống gì thì cái mặt của nó da đã đen rồi mà giờ còn đỏ nữa em chẳng biết phải gọi là màu gì nữa.

Đúng là đứng trước cái đẹp dù là tỉ phú, thằng ăn trộm hay thằng giang hồ chân tay vẫn luống cuống, tim đập vẫn phải loạn nhịp.
Bấu 2 tay vào quần vì chẳng biết phải làm gì cơ mà nhờ thằng phục vụ mình mới dám mở miệng:

Em – hiihi ờ…ừm…chân 2 bạn sao rồi?

Em nhìn con bé đối diện và con bé lái xe như thể trong 2 đứa đứa nào nói cũng được.
Con bé lái xe lại cười có lẽ con người ta khi ngại, bối rối là hay cười sao ấy nhỉ?
My angel nói:

MA – hihi, cũng đỡ rồi anh.

Em – vậy ah?, chắc đau lắm hả?

MA – Đau chứ, mà em cảm ơn ha.hìhi,

Em gãi gãi đầu tóc cười rồi nói:

Em – Hì có gì đâu mà, mà sao đang đi lại té vậy?.

MA – Em không biết đang đi thì ở trước xe có cục đá nên em né xe qua tự nhiên nó té.

Em – hihi chắc là lúc em né xe qua bóp thắng chứ gì?

MA – Hình như có hay sao ấy.

Em – Vậy là đúng rồi, chắc là lúc né cục đá, mất đà theo quán tính em bóp thắng, mà bóp thắng trước nữa té là phải rồi.

My gel hơi nheo mày lại hỏi:

MA – Sao bóp thắng trước mà té?

Vâng con gái là nó thế đấy.

Em – Thắng trước là thắng đĩa, phanh lại rất ăn nên lúc em cua em bóp thắng trước nó đứng xe lại luôn, té xuống là phải rồi.

2 gái nghe vậy thấy lạ lắm nên 2 mắt mở to giống như mới biết thêm cái gì mới vậy…thấy thế em tiếp:

Em – Lần sau đi đa phần em nên bóp thắng sau thôi, bóp thắng trước thì nhẹ nhẹ thôi, chạy nhanh mà bóp gấp thắng trước là té đó. (Hiểu biết Like a kỹ sư.)

MA – Vậy hả, nhưng mà hên gặp anh chứ lúc té tụi em không biết sao hết.
Có ý biết ơn em đây mà, em nghĩ chắc tụi nó cảm động lăm đây.Em giả vờ:

Em – Hihi Uh, thì không gặp anh kêu bạn em lên cũng được mà.

MA – hihi…
Rồi em quay qua con bé ngồi sau hỏi:

Em – Thế em có bị sao không?

Bé ngồi sau cười nói: Dạ không sao ạ, em bị cũng nhẹ mà.

Chẳng biết do DSHT hay do cảm giác mà lúc em nói chuyện vơi MA, bé ngồi sau cứ nhìn nhìn em.

Em – hihi không sao là được rồi, thế cái xe có bị gì không? – em quay qua MA hỏi.

MA – Không sao hêt, trầy sơ sơ thôi.

Em – hihi, thế về ba mẹ có biết không? – nói giọng dỡn dỡn.

MA – Không ạ, hihi.

Em – Lần sau đi cẩn thận nha, ah mà 2 đứa tên gì?

MA lại cười – Em tên N.

Em quay qua con bé ngồi sau.

Em – em tên gì?

2 con bé này kỳ thật nhìn đứa nào hỏi thì tụi nó trả lời mới đau, chắc do em đẹp trai quá nên nó ngại.

Bé ngồi sau – Em tên T.

Vâng! không đợi tụi nó hỏi tên mình, mà em cũng chẳng biết nó sẽ hỏi không nữa nên nói luôn:

Em – Anh tên Q, thằng này bạn anh tên M.

Em giật cùi chỏ nhẹ nhẹ qua chỗ thằng M nó cười cười cũng chẳng nói gì.
Thằng phục vụ bưng nước ra, kèm theo 2 bì hạt dưa khi con người ta bối rối hay muốn kiếm cái gì để làm thế nên có hạt dưa này ngồi cắn cho đỡ bối rôi.

Đặt cafe ngay ngắn rồi xé 2 bị hạt dưa, em cười cười nhìn 2 đứa nói:
Em – cắn hạt dưa này – lại cười.

Biết tên tụi nó rồi nên em ghi ra cho anh em dễ đọc nhé.

Bé N với bé L không nói gì cũng cười rồi đưa tay bốc hạt dưa không khí ngại ngại vô cùng.
Đúng là nếu đi chơi với gái mà không có thằng nào biết ăn nói thì hầu như lúc nào cũng tẻ nhạt.

Em thì cũng bắt chuyện được như thế rồi nên tự tin hẳng lên nói chuyện cũng thoải mái, không để không khí trong bàn nó ngượng ngạo nữa.

Em – N với T nhìn dễ thương quá nhỉ? cười.

2 bé nhìn em cười không nói gì.

Em thì cố gắng tạo ra phong thái tự tin nhất có thể, nhìn ra hướng Quảng trường gió lùa vào cửa tóc phất phơ nghĩ trong bụng ” ôi cái đệt chắc mình đệp lắm đây” rồi quay lại nhìn 2 con bé.
Em nói nữa đùa nửa thật.

Em – Anh đợi chầu kaffe này lâu lắm rồi đấy, ngày nào anh cũng mong 2 đứa gọi rủ uống cafe.

N và T trố mắt nhìn em rồi cười nói:

T – hihi vậy hả, tụi em cũng vậy lúc té xe gặp anh rồi cũng mong gặp lại anh để cảm ơn lắm.

Chẳng biết nó đùa hay zỡn nữa, tại nó nói xong quay qua con bé N cười.Chắc 2 đứa nó nói về em nhiều lắm đây mà…hoohoo
Em – Vậy sao không gọi điện hay nhắn tin cảm ơn anh đi.

Bé T nói tiếp:

T – Anh nói mời anh đi uống kaffe rồi nên tụi em đợi đến lúc ấy luôn.

Các bác biết không, nghe nó nói xong em xao xuyết lắm, xúc động nữa, tụi nó cũng coi mình như 1 phần gì đó có trong suy nghĩ, đúng là “Có thể bạn không phải là một chàng trai hay một

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Yêu Em, Chờ Em
Em Đã Là Thiên Thần
Dành Cho Những Trái Tim FA
Biên Giới…Ngày…Tháng…Năm…
Hồi Ức Mang Tên Em