Truyen

Kế Hoạch Làm Bố

03.10.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,28/5 (60 đánh giá)

Truyện: Kế Hoạch Làm Bố

Tác giả: HaleyZz
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Nội Dung:

Một cái chết bí ẩn của một người đàn ông liên quan đến một người con gái. Cô đồng thời cũng là Tổng biên tập mới với sứ mệnh vực lại tiếng tăm cho Tòa soạn Người Thời Thượng. Tại đây cô chạm trán với một người có thái độ ngông cuồng, thích chơi trội, thần tượng của nhiều cô gái với nhiệm vụ đặc biệt chính là đánh cắp trái tim cô hòng tìm lại thông tin của người đàn ông mất tích kia. Và cách anh ta chọn, chính là “kế hoạch làm bố”

Giới thiệu nhân vật:

Thái Kỳ Tuấn: 28 tuổi, designer kỳ cựu nhưng rất có tài văn chương và luôn có những bài viết gây tranh cãi gây gắt. Không đẹp trai, thái độ ngông cuông nhưng lại là một đối tượng của rất nhiều cô gái. Dù vậy, Tuấn chưa thuộc về bất cứ riêng cô gái nào và luôn tận dụng sự quyến rũ của mình để làm những việc lớn, hệ trọng. Chức tổng biên tập là một mục tiêu trong tầm tay của Tuấn nhưng anh chưa bao giờ muốn đạt được bởi vì anh không nghĩ nó cần thiết với anh.

Âu Trình Can: 31 tuổi, con trai của Âu Văn Minh, chủ tờ tạp chí “Người thời thượng”, bản thân anh cũng có một công ty thời trang riêng. Là một người lãng mạn và rất tôn trọng tình yêu một khi đã thực sự yêu. Còn không yêu thì miễn bàn. Cho đến khi người con gái đó xuất hiện trong đời…

Đỗ Vương Khang: 22 tuổi, cậu ký giả tập sự dẻo miệng nhưng trẻ con. Thân thiết với tất cả mọi người nhưng lại cực kỳ dị ứng kiểu tiểu thư nhà giàu, đó là lí do tại sao anh chàng rất hay cãi cọ với cô tiểu thư Nhã Trúc

Hoàng Ngọc Minh Thư: 25 tuổi, người Hà Nội, xinh đẹp, sắc sảo và làm việc rất kỷ luật. Chuyện tình cảm không thực sự là một con đường dài và phẳng trải đầy hoa với cái vẻ ngoài quyến rũ của mình. Trong công việc, theo lời ông Minh, đó là một cô gái xuất sắc nhất trong những cô gái xuất sắc mà ông đủ tin tưởng hợp đồng giúp ông cứu cánh tờ tạp chí “người thời thượng”.

Lương Trần Phương Dung: 27 tuổi, là bạn gái của Gia Hòa-bạn thân nhất của Kỳ Tuấn. Người đã tự tử với một thông điệp để lại là đã chết vì bị thiên sứ *** hại. Cô luôn muốn trả thù cho người yêu, Phương Dung gia nhập tờ tạp chí “người thời thượng” vì biết rằng người mà cô muốn tìm đang ở đây và tìm mọi cách lôi kéo Kỳ Tuấn giúp mình trả thù.

Âu Nhã Trúc: 19 tuổi, bướng bỉnh, ích kỷ và coi mọi người dưới đẳng cấp của mình là cỏ rác. Sinh ra đã là con nhà giàu nên tính tình gắt gỏng làm cô nàng luôn bị bạn bè xa lánh. Đau nhất là lúc bị người mà cô bé say đắm bỏ rơi, sau vài lần tự tử, cô đã tìm thấy tình yêu mới, thay đổi cách nhìn với mọi người nhờ một bàn tay của một người…

Summary:

Victor Hugo từng nói: “Trên đời, chỉ có một điều ấy thôi, là thương yêu nhau”

Thù hận đôi khi có thể là một cái gì đó lớn lao. Tuy nhiên điều đó hoàn toàn có thể hóa giải bằng thứ tình cảm thiêng liêng. Đó là tình yêu!

Chap 1:

Buổi sáng bắt đầu, tại tòa soạn tạp chí khá tên tuổi. Tạp chí “Người thời thượng”
Xôn xao trong căn-tin:
- Hôm nay sẽ ra mắt tổng biên tập mới!
- Nghe đâu là người miền ngoài.
- Hà Nội. Đà Nẵng. Hay Huế nhỉ?
- Dù sao thì đó cũng là một cái giọng lạ lẫm ở cái đất Sài Gòn này.
- Tôi đã nhìn lén sơ yếu lí lịch, đó là phụ nữ.
- Thế trẻ hay già? Độc thân hay kết hôn? Đẹp hay xấu?
- Từ từ đã… Có vẻ rất đẹp! Là dân du học, không phải là tuyển dụng mà được ông Minh, chủ tờ tạp chí này đích thân mời đấy.
Tiếng đồn xôn xao. Vì là một tạp chí thời thượng nên những con người từ cấp cao tới cấp thấp, từ già hay trẻ bé hay lớn đều chỉ quan tâm thứ duy nhất chính là “thời thượng”. Công việc đối với họ dường như chỉ là một trò chơi nhàn rỗi. Đó là lí do uy tín của tờ báo ngày càng đi xuống với những thông tin sai lệch, bài viết thiếu trau chuốt, … Không muốn tâm huyết cả đời bị đẩy vào vực thẳm, ông Âu Văn Minh, chủ tờ tạp chí này đã đích thân mời một tổng biên tập mới, có thể giúp ông quản lí khắt khe hơn lấy lại uy tín trước kia của tờ báo. Người duy nhất tâm huyết với nghề ở đây là Thái Kỳ Tuấn, chuyên viên thiết kế trang đầu của tờ tạp chí. Anh là đại diện rõ rệt nhất cho câu nói “có tật có tài” – làm việc thì rất có năng lực nhưng tính tình tự cao tự đại và kiêu căng cũng khiến nhiều sếp khó bật Tuấn mãi làm anh chàng phải làm lính lác trong 7 năm công tác ở đây. Tuy nhiên, Kỳ Tuấn lại là một anh chàng giỏi thu hút mọi người, đặc biệt là phái nữ, rất trọng tình nghĩa và lạnh lùng. Tuấn vừa đặt túi xách xuống thì đã có cả đám con gái bu lại:
- Anh Tuấn, uống cà phê nhé!
- Thôi. Anh có việc một lát.
- Anh Tuấn, bánh qui mà anh thích nè! Em làm đấy!
- Ừ. Anh sẽ ăn.
- Anh đã ăn sáng chưa?
- Ăn rồi. Cảm ơn em.
Là một anh chàng hào hoa chính hiệu nhưng Tuấn không ngả lòng với bất cứ ai trong cái tòa soạn của tờ tạp chí toàn những kiều nữ này. Với anh, Chúa đã phú cho anh những cái lợi thế như thế thì nên làm những việc lớn hơn thay vì chỉ thu hút những cô gái chỉ vì tách cà phê, đĩa bánh ngọt. Tuấn nhận được điện thoại của ông chủ, anh lên phòng riêng và gặp mặt:
- Ông chủ gọi tôi?
- Bắt đầu từ mai tôi sẽ không làm tổng biên tập nữa. Chiếc ghế này sẽ thuộc về người khác.
- Tôi có nghe. Chỉ là chưa biết lí do.
- Cậu nhìn xuống thử đi… Có ai thực sự chú tâm với công việc không?
- Điều đó không phải lỗi của ông.
- Nằm ở tôi cả đấy chứ. Tôi già rồi, tôi đã làm việc suốt hơn 30 năm qua rồi. Bây giờ là lúc tôi dành thời gian cho gia đình, đặc biệt là bà vợ già của tôi. Những chuyến du lịch châu Âu, châu Phi hay Châu Mỹ chính là mục tiêu sắp tới của tôi… nhưng tôi không muốn từ bỏ tờ tạp chí này.
- Tùy ông. Sao cũng được! Tôi chỉ là nhân viên.
- Tôi tưởng cậu sẽ thắc mắc tại sao tôi không chọn cậu ngồi chiếc ghế này.
- Tôi cũng không cần thiết phải biết. Tôi chưa đủ tài, chắc là vậy phải không?
- Kỳ Tuấn, cậu nên biết là cậu hoàn toàn có thể. Chỉ một chút xíu nữa thôi!
- Đó là gì?
- Vì cái câu “Tùy ông. Sao cũng được” mà cậu vừa thốt ra đấy.
- Nếu tôi nói với ông tôi muốn là có được cái ghế này dù không cần phải thay đổi câu đó ông có tin không?
Ông Minh chỉ mỉm cười và đứng dậy vỗ vai Tuấn rồi nói:
- Chuyến bay đáp lúc 10 giờ. Còn khoảng 1 tiếng cho cậu chuẩn bị để đón Tân Tổng Biên Tập về ra mắt đấy.
- Tại sao lại là tôi?
- Vì ngày hôm nay tôi vẫn là chủ. Còn cậu vẫn là nhân viên của tôi.
Tuấn lầm bầm mấy câu rồi trở về bàn làm việc lấy chìa khóa xe và đi ra sân bay. Không quên mua một bó hoa hồng to thể hiện chất lịch thiệp lãng mạn của Tuấn. Chờ mãi một lúc, một cô gái bước ra, tóc rất đẹp và có làn da trắng, ăn mặc rất phong cách và đeo kính râm bước ra. Tuấn nhìn lâu một tý rồi tiếp tục quay lại tìm, cô nàng đi ngang mặt anh và hỏi:
- Đang tìm người à?
Tuấn gật đầu rồi mỉm cười:
- Nhưng rất tiếc người tôi tìm không phải là cô gái xinh đẹp như cô. Tôi cần tìm một cô nói giọng Bắc cơ.
Cô nàng mỉm cười bỏ đi. Tuấn đứng gần một tiếng đồng hồ rồi anh lại phải tặt lưỡi quay trở về vì lúc đi gấp quá quên hỏi tên tuổi và làm cách nào để tìm gặp. Trời giữa trưa nắng mà lại không một giọt nước thấm giọng phải chạy tùm lum. Tuấn về tới tòa soạn, máy lạnh thổi vù vù làm anh cảm thấy dễ chịu, anh nghe có tiếng xôn xao từ phòng họp, Tuấn vừa định bước vào thì mọi người đã đi ra và gương mặt nhăn nhó. Tuấn hỏi:
- Này, có chuyện gì thế?
- Ra mắt sếp mới, tình hình căng đây. Chết mấy bà tám chuyên lo nhiều chuyện đỏng đảnh rồi.
Tuấn đang gãi đầu nhăn nhó thì ông Minh bước ra và trách móc:
- Cậu ra sân bay tán gái hay sao mà để sếp mới của cậu tự về tòa soạn luôn thế? Giỡn mặt với tôi hả?
- Tôi đã đứng cả buổi. Có thấy ai đâu? Chào hỏi mà tôi cũng chỉ chào có một người mà.
- Ý anh là chào tôi đấy hả?
Tuấn quay lại nhìn, anh ngạc nhiên đến mức không còn nói được gì. Chính là cô nàng xinh đẹp Tuấn đã chào xã giao một câu ở sân bay. Anh chàng ú ớ:
- Sao lúc nãy… cô nói giọng Nam…? Ôi trời ơi…
- Cứ phải là người miền Bắc thì phải nói giọng Bắc sao?
- Tôi không nghĩ cô tài đến mức có thể nhại giọng nhanh như thế.
- Impossible is nothing. Nhớ câu đó khi làm việc với tôi nhé!
Cô nàng nghiêm giọng rồi bỏ đi. Trước khi thang máy đóng lại, cô nàng nháy mắt với Tuấn:
- Vui vì được biết anh. Hợp tác vui vẻ!
Tuấn cay cú vì bị chơi một vố, ông Minh mỉm cười chép miệng:
- Impossible is nothing. Tôi rất bất ngờ với câu nói này, không phải vì ý nghĩa của nó, mà là vì người nói câu đó. Và đó cũng là người tôi nghĩ đủ sức có thể giúp tôi.
- Cô ta nói được thì chắc gì mà làm được?
- Ít ra thì đã thắng cậu một keo rồi.
- Tôi đã chiến hồi nào mà thua?
- Ơ… đợi chiến mới thua à?
Kỳ Tuấn nhếch mép cười nhìn dáng đi như người mẫu chuyên nghiệp của Minh Thư. Anh chàng thầm mỉm cười, một cơn gió thổi ngang làm mái tóc bồng bềnh của anh lay chuyển. Như một tiếng gọi tỉnh thức, Tuấn mỉm cười:
- Đã đến lúc thay đổi thật rồi!

Chap 2:

- Anh đến muộn 10 phút!
Một đêm ăn nhậu đã đời làm anh chàng tới công ty với hai chiếc tất khác nhau xỏ vào đôi giày cực xịn giá mấy nghìn Euro mua trong chuyến đi Đức xem World Cup. Cravat vẫn còn được vắt ngang trong khi ngày hôm nay Kỳ Tuấn có nhiệm vụ phải giới thiệu sơ lược về mọi thứ ở tòa soạn cho Tổng biên tập mới. Anh không nghĩ là cô gái người Hà Nội này lại đúng giờ cực kỳ như vậy. Kỳ Tuấn cố ép những cọng tóc còn dựng đứng của mình nằm xuống và ấp úng:
- Tôi không nghĩ… Ý tôi là tôi xin lỗi về việc trễ giờ…
- Tôi không trách anh về chuyện đó.
- Chứ là chuyện gì?
Tiến đến gần Kỳ Tuấn và tự tay thắt cravat lại cho anh một cách chỉnh tề, cô nàng nhoẻn cười:
- Anh là một designer, nhưng dường như vì quá hứng thú cho công việc nên đã quên mất design cho mình? Huh?
Kỳ Tuấn thấy hơi căng thẳng, anh thở phào nhẹ nhõm và tiến lại gần, thấy bảng tên để trước bàn:
- Hoàng Ngọc Minh Thư là tên của cô?
Cô nàng gật đầu, vẫn dán chặt mắt vào máy tính. Tuấn hỏi:
- Cô đến đây bao giờ thế?
- 7 giờ.
- Sớm vậy à?
- Vì tôi là người mới.
- Nhưng cô là sếp ở đây… Cái tòa soạn nhếch nhác này không ai chú ý đến tác phong công nghiệp của cô đâu.
- Chính anh cũng dùng từ “nhếch nhác” để đánh giá về nơi anh làm việc thì lí do tôi đến sớm càng hợp lí hơn. Tôi làm việc có trả lương, theo hợp đồng, và ông Minh mời tôi đến đây để làm việc đó.
- Ý cô là sẽ có một bộ luật mới à?
- Đương nhiên.
Minh Thư và Kỳ Tuấn ra khỏi phòng, cùng nhau đi tham quan các phòng nhân sự, Tuấn đi chậm hơn vài bước và có dịp ngắm nhìn Lan Phương. Đôi mắt anh chàng sáng lên khi nhìn từ phía sau, thì ra đâu phải đã lên sếp rồi thì không có thời gian chăm sóc sắc đẹp, những đường con khá tuyệt đấy chứ. Tuấn nghĩ vậy nên đã cười một mình, Minh Thư thì không ngừng quan sát và ghi hì hoáy vào cuốn sổ tay. Lúc bước vào thang máy, Kỳ Tuấn đùa giỡn:
- Có ai đã khen cô là người đẹp chưa?
- Chưa.
- Thật không?
- Ừ.
- Vậy để tôi khen cô nhé?
- Hình như điều đó không có liên quan tới công việc của chúng ta.
- Này, tôi nghĩ chúng ta nên có một buổi trao đổi để hiểu phong cách làm việc của nhau chứ.
- Điều đó cần thiết à?
- Đúng thôi, dù sao thì chúng ta… ý tôi là chúng ta sẽ là một cặp đôi làm việc ăn ý cùng giúp tòa soạn lấy lại tiếng tâm như xưa.
Cô nàng Minh Thư chỉ nhoẻn cười và tiếp tục đi thẳng. Trong đầu Kỳ Tuấn đã nảy ra một ý định rất hay, anh tặc lưỡi tự hâm mộ mình tại sao lại luôn có những ý tưởng tuyệt vời để cua gái. Mặc dù đây là lần đầu tiên anh đang có ý định đánh đổ cô nàng sếp của mình.
Làm việc đến đau cả lưng, Kỳ Tuấn nhìn đồng hồ, đã hơn 8 giờ tối. Nhưng nhìn vào phòng ở trong thì vẫn thấy Minh Thư làm việc với một thái độ hết sức tập trung và đầy nhiệt huyết. Tuấn cảm thấy có gì đó cảm phục cô nàng sếp này. Buổi tối, cả hai tình cờ cùng vào một thang máy, Tuấn hỏi:
- Cô ở gần đây chứ?
- Cũng không xa lắm.
- Để tôi đưa cô về.
- Không cần. Tôi có xe.
- Một người đẹp trai như tôi tình nguyện làm tài xế cho cô mà cô vẫn không chịu à?
- Xin lỗi nhưng tôi không cho rằng anh đẹp trai.
Minh Thư bỏ đi trước. Kỳ Tuấn nhếch mép cười ngày càng cho rằng ý nghĩ của mình không chỉ mà là thoáng qua.

Đến cuối tuần, buổi họp đầu tiên giữa nhân viên và người lãnh đạo mới đã được định trước là 2 giờ chiều. Tuấn đã cố gắng tới sớm 5 phút tuy nhiên dường như chỉ có anh và Minh Thư ở trong phòng. Đến gần 4 giờ chiều mới đầy đủ các nhân viên. Minh Thư vẫn bình thản và xem xét từng trường hợp, từng con người ở đây. Bọn đàn ông thì mải mê bàn tán điểm đến sau giờ làm trong khi lũ đàn bà thì tị nạnh nhau cây son mới hay cái bóp hiệu. Chỉ có Kỳ Tuấn là ngồi im lặng quan sát từng cử chỉ và hành động của Thư. Đến gần 5 giờ, khi mọi người đã bắt đầu sốt ruột khi Minh Thư vẫn cứ im lặng, một người đứng lên:
- Thưa Tổng biên tập, chúng tôi còn phải về nhà. Chúng tôi còn gia đình của mình và xin cô hãy đưa ra nội dung họp nhanh đi ạ.
- Cảm ơn vì chị đã lên tiếng.
Minh Thư đứng dậy và yêu cầu Tuấn tắt đèn, cô bắt đầu mở máy chiếu. Mọi người đều ngạc nhiên trước cảnh tượng trong đó, Minh Thư nói:
- Đây là cảnh tôi quay lại trong 1 tiếng đồng hồ vừa qua. Thử hỏi, đó có giống không khí của một phòng họp của một Tòa soạn tiếng tâm hay không?
- Chúng tôi không hiểu cô muốn nói gì? Tuy nhiên khi đó chưa bắt đầu vào họp?
- Tôi tự đặt câu hỏi anh chị chuẩn bị gì cho buổi họp đầu tiên với lãnh đạo mới. Và câu trả lời là không có gì cả. Một tuần làm việc ở đây, tôi không tin nổi đây lại là một trụ sở của tờ tạp chí từng được yêu thích nhất. Tôi không nắm rõ giờ làm việc của mọi người cũng không xác định nơi đây là đâu bởi cái tác phong làm việc của các bạn. Ngồi cho hết giờ rồi làm qua quýt công việc của mình chỉ đợi khi nước tới chân mới nhảy. Tại sao vậy?
Lúc Minh Thư nghiêm trang nhìn cô trông thật khó khăn nhưng vẫn giữ được ấn tượng cho Tuấn ở cái miệng duyên dáng. Tuấn đang suy nghĩ mong lung, Minh Thư lại tiếp tục:
- Tôi nhắc lại cho các bạn một lần nữa, tôi đã bắt đầu là lãnh đạo mới của các bạn. Tôi có quyền xử lí những gì trái với quy định tôi đưa ra ngày hôm nay. Tôi mong rằng thứ 2 tuần sau tôi không muốn thấy cảnh này tái diễn. Tôi rất trân trọng sự chiếu cố của người tiền nhiệm là Tổng biên tập Âu, tuy nhiên, tôi đến đây không phải để chữa cháy, tôi đến đây với tư cách của một người lãnh đạo thực thụ, tôi đến đây là để thay đổi và hoàn thiện. Mong các bạn hợp tác!
Kỳ Tuấn phát cho mỗi người một tờ gọi là quy định mới của công ty. Ai cũng phải la í ới với những quy luật. Một cô nàng ỏng ẹo hét to:
- 8 giờ sáng phải có mặt, trang phục phải chỉnh tề, nam không được thắt caravat lôi thôi, nữ không được mặc váy quá sexy, tuyên bố lắp đặt camera ở các phòng để theo dõi thái độ làm việc, cấm điệu đà chải chuốt, cấm nói chuyện riêng tư, không được ngồi ở căn-tin quá 30 phút… Theo đó sẽ được tính lương bổng tùy theo người giám sát… Trời ơi, đây có phải là cái nơi tôi làm việc nữa hay không?
- Tôi thấy được đó chứ!
Một ông đứng tuổi hài lòng nhận xét. Minh Thư nói:
- Các bạn có buổi tối hôm nay và cả một ngày chủ nhật ngày mai để từ từ mà nghiền ngẫm những điều luật này. Tôi không yêu cầu các bạn phải tuân theo nhưng nếu còn muốn đậu lại đây lâu ở công ty thì phải làm theo. Việt Nam không thiếu những người tài và tạp chí “người thời thượng” cần tuyển những người có cái tâm “thời thượng” với nghề chứ không phải là “thời thượng” theo cái cách các bạn đang làm. Buổi họp kết thúc!
Lần đầu tiên có người dám lớn tiếng với cả một đội ngũ nhân viên từ lớn tới nhỏ chỉ biết chơi bời lêu lỏng. Dù chưa khẳng định được năng lực của Minh Thư đi đến đâu, nhưng cô đã để lại dấu ấn của mình bằng việc làm cho cả cái đội ngũ nhân viên chán ngáy ở đây bắt đầu tập trung về một thứ. Mọi người đã tập trung về phía cô! Đúng như vậy!

Chap 3:

Minh Thư về đến nhà, cô bằng lòng làm Tổng biên tập nên được chu cấp một căn hộ sang trọng kể cả một chiếc xe hơi riêng. Tuy nhiên điều đó làm Thư không hài lòng cho lắm, cô chưa quen được với nhịp sống tất bật ở đây. Đêm đầu tiên, Thư đã mất ngủ. Hôm nay, mọi chuyện có vẻ không khá hơn là bao…

Kỳ Tuấn sau giờ làm việc là một dân chơi thứ thiệt, anh chàng bắt đầu quanh tạc các vũ trường. Hôm nay cũng thế, Tuấn hai tay cặp kè hai cô nàng uống rượu cười nói hả hê:
- Anh Tuấn, lâu rồi em không được về nhà của anh. Nhớ cái giường của anh quá!
- Đừng đùa nữa, chưa người phụ nữ nào nằm trên chiếc giường nhà anh đâu. Em cũng chưa đủ tầm.
- Anh Tuấn, chúng ta đi shopping đi.
- Xin lỗi, anh chưa lãnh lương.
- Anh đừng đùa nữa, anh cần gì công việc đó chứ. Ai chả biết mẹ anh là đại gia giàu có ở Bình Dương chứ.
- Em nghe ai đồn đại thế?
- Nổi tiếng thế còn gì… Anh Tuấn…
- Thôi nào cưng, anh không thích con gái đòi hỏi.
- Chứ anh thích con gái loại nào?
Tuấn bật cười chợt nghĩ tới sếp của mình, anh chàng uống một hớp rượu, hôn nhẹ lên má cô nàng và nói:
- Giờ thì anh đi tìm cô ấy đây. Good bye!
- Anh Tuấn…
- Gặp em sau!
Thái Kỳ Tuấn thực sự không quá được nhiều người biết đến như một nghệ sĩ nhưng anh lại là một cái tên hot trong cái xã hội ăn chơi của giới trẻ Sài Gòn. Hay những người làm việc cùng với Tuấn vài năm ở tòa soạn, ít ra họ cũng nể anh chàng designer ngày đầu đi làm đã khoe chiếc Lamborghini đẳng cấp. Tuy nhiên, đó chỉ là đồ chơi của Tuấn và anh chàng không thích khoe khoang gia thế giàu có của mình. Cộng với tình cảm không tốt với người mẹ suốt ngày lo bôn ba làm ăn, Tuấn vốn sống rất cô đơn – một cảnh tượng thường thấy của các cô chiêu cậu ấm, và Kỳ Tuấn không phải là trường hợp ngoại lệ. Anh chàng sống một mình ở Sài Gòn sau khi tốt nghiệp và đã theo ông Âu Văn Minh vốn là bạn thân của mẹ anh 7 năm nay. Tình cảm mẹ con vốn không được tốt nên Tuấn cũng không màng đến việc về thăm gia đình. Đi chơi đã đời về, Tuấn tìm đến nhà Minh Thư. Cũng gần 12 giờ đêm, khi cô vừa mới chợp mắt được một chút thì

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Bao Lâu…Em Sẽ Quên?
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
Kết Thúc Một Tình Yêu
Yêu Người IQ Cao
Chuyện Tình 5 Năm Trước