<?php the_title(); ?>

Khoảng Cách Tình Yêu

09.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,52/5 (61 đánh giá)

Truyện: Khoảng Cách Tình Yêu

Tác giả: Granty.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

***********************

Số phận cho hai người họ gặp nhau 3 lần. Hai lần gặp đầu là anh nợ cô. Lần thứ nhất, anh nợ cô sinh mạng của ba cô, lần thứ hai, anh nợ cô mạng sống của anh. Lần thứ 3, anh quyết dành hết tình yêu của anh dành cho cô để trả nợ. Âm thầm bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cô. Nhưng liệu cuộc tình của họ có đến được với nhau không khi mà anh là con trai của trùm mafia, còn cô lại là nữ cảnh sát ghét tội ác. Và cô còn mang trong mình mối thù trước cái chết của ba mình.

Sự mất mát.

- Đùng… – Tiếng súng vang lên trong sự hồi hộp im lặng chờ đợi đến nghẹt thở của tất cả mọi người từ huấn luyện viên, các ban giám khảo, các khán giả hâm mộ, và cả người thân của các xạ thủ.

Viên đạn thoát ra khỏi nòng súng oanh tạc vào không khí, xé không khí thành hai đường kéo theo phần thuốc súng bay lượn trong không trung mà mắt thường không thể nào nhìn thấy, chỉ có thể nhìn thấy qua sự chiếu chậm của camera quay hình. Viên đạn bay dài đến 4 giây rồi ghim ngay giữa hồng tâm của bia bắn, xuyên thẳng qua bia làm thủng một lỗ tròn – điểm tuyệt đối. Sau đó là những phát súng bắn với tốc độ cực nhanh nhưng đích đến vẫn là chiếc lỗ ngay giữ hồng tâm kia không lệch đi một khoảng nào.

Tiếng người bình luận reo lên khi người chấm điểm thông báo số điểm tuyệt đối của vận động viên thiếu niên đầy tài năng khiến toàn thể hội trường hò hét vang lừng.

- Vâng thưa các vị, vậy là chúng ta đã có huy chương vàng cho giải bắn súng thanh thiếu niên năm nay. Đó chính là Hoàng Bảo Nam, cậu thiếu niên này đã phá kỷ lục của chính mình là 3.6 điểm. Không còn gnhi ngờ gì nữa thưa các vị, vận động viên xạ thủ quốc gia trong tương lai của chúng ta đã xuất hiện. Niềm hy vọng đoạt huy chương vàng cho nước nhà chúng ta đang được gửi gắm lên vai cậu ấy – Vị bình luận viên phấn khích reo lên.

- Ba, ba… anh thắng rồi đúng không ba – Cô bé Nhã Phương mới 8 tuổi đứng bật dậy reo lên đầy phấn khởi hỏi ba mình.

- Đúng vậy, anh Bảo Nam của con đã thắng rồi – Người cha đáp với vẻ mặt đầy tự hào, nụ cười trên mặt ông hiện lên thật tươi, ánh mắt chăm chú dõi theo cậu con trai đang hò hét vui mừng bên dưới khán đài.

Bảo Nam đang được tất cả những người bạn, huấn luyện viên …ôm chặt trong vòng tay của họ, niềm sung sướng và hạnh phúc dâng lên trong đáy mắt. Sau đó cậu nhìn lên khán đài nơi ba và em gái mình đang theo dõi, cậu thấy ngón tay cái của cha mình giơ lên. Điều này càng khiến cho cậu hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cậu đã được ba công nhận tài năng. Khẽ nhoẻn miệng cười rồi giơ tay vẫy với em gái.

Bé Bảo Phương cũng ra sức vẫy tay lại với anh trai, miệng cười hớn hở, nụ cười thật đáng yêu vô cùng.

Bảo Nam lại bị chìm vào những cái ôm của mọi người, đành rời ánh mắt khỏi khán đài mà chìm vào không khí xung quanh.

- Chút nữa mình đi đâu hả ba? – Bảo Phương ngẩng đầu đưa đôi mắt trẻ con trong vắt của mình nhìn ba, đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh lên tiếng hỏi.

- Chúng ta ra viếng mộ mẹ con, báo cho mẹ con biết tin này, để mẹ con vui mừng – Ông Hoàng Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái đáp, sau đó bế bổng cô bé lên rời khỏi khán đài.

- Ba à, mẹ ở trên đó có thấy chúng ta không ba? – Bé Bảo Phương nhìn trên bầu trời xanh trong đã dịu nắng chớp đôi mắt ngây thơ hỏi.

- Có…bây giờ có lẽ mẹ đang nhìn con – Hoàng Thiên trả lời con gái, ông cũng đưa mắt nhìn lên bầu trời đang ngã chiều lặng lẽ.

Ông nhớ đến hình ảnh người vợ hiền dịu của mình đã chết vì căn bệnh ung thư, mà thấy lòng trống trãi vô cùng. Ông vốn là một cảnh sát phải rầy đây mai đó săn đuổi tôi phạm để môt mình vợ ông chèo trống nhà cửa, dù bệnh nặng nhưng bà vẫn giấu kín trong lòng cho đến khi chết. Ông cảm thấy mình có lỗi rất nhiều với vợ, vậy mà bà cho đến khi chết cũng không hề oán trách ông đến nữa lời. Điều duy nhất bà nhắn nhủ với ông là :” Hãy chăm sóc hai đứa con thật tốt và nhớ giữ gìn bản thân”.

Khẽ siết chặt tay đứa con gái nhỏ rồi nhìn bức ảnh vợ ông trên mộ rồi tự nói thầm:” Anh sẽ thay em chăm sóc hai con thật tốt, ba cha con anh sẽ không bao giờ quên em”

Sau đó ông nhận được điện thoại của một đồng nghiệp Văn Lâm, vừa là đồng nghiệp vừa là bạn chí cốt của ông, luôn cùng ông vào sinh ra tử khi đối đầu với bọn tội phạm.

- Mình đã đưa Bảo Nam tới nơi rồi, cậu cũng mau đưa bé Bảo Phương tới đi.

- Mình biết rồi, mình tới liền đây- Hoàng Thiên đáp rồi nhanh chóng tắt máy bế Bảo Phương trên tay cùng nhau ra khỏi nghĩa trang.

Họ đến quán ăn đã hẹn trước, Văn Lâm và Bảo Nam đang phấn khích bàn luận về đường bắn hồi nãy của mình. Sau đó cả ba người đàn ông cứ bàn luận mãi về tình hình thi đấu sau này của Bảo Nam và hướng cậu vào con đường chuyên nghiệp để mặc Bảo Phương ngồi ngặm cái đùi gà thơm lừng.

Họ đã trải qua một ngày bình yên và đầy phấn khởi cho đến khi ra khỏi quán ăn này.

Quán ăn này nằm ở một nơi hơi hẻo lánh gần nghĩa trang, nhưng đồ ăn ở đây lại rất ngon nên lần nào đi viếng mộ họ cũng ghé vào ăn. Vì trời đã tối rồi nên quán trở nên vắng vẻ vô cùng, hai người đàn ông dắt hai đứa trẻ ra chỗ đỗ xe thì nghe từ xa có tiếng ồn ào, sau đó là tiếng súng nổ đùng đùng vang lên.

Hai người đàn ông vốn là là hai sĩ quan công an cấp cao được cấp phát súng bên mình liền đưa mắt nhìn nhau sau đó vội vàng móc súng cầm chắc ở tay kéo hai đứa trẻ nép mình bên thành xe.

Họ đưa mắt nhìn về phía súng nổ. Một người đàn ông trung niên dẫn theo một đứa bé trai chạc tuổi bé Bảo Phương cắm đầu chạy, vừa chạy vừa tránh những phát đạn lạnh người. Hỗ trợ họ có ba người, vừa rút lui vừa bắn trả.

Người đàn ông nắm tay đứa bé trai ra sức bảo vệ nó, tránh cho nó bị tổn thương bởi làn đàn bắn tới. Cuối cùng ông bị bắn một phát súng ngã xuống ngay cạnh chiếc xe của mấy người bọn họ, máu tuông ra từ vết đạn nhanh cho1nh lan rộng. Ông nhìn thấy ông Hoàng Thiên thì đưa mắt van nài, thều thào nói:

- Làm ơn cứu lấy đứa bé.

Ông Hoàng Thiên không kịp suy nghĩ điều gì, là một cảnh sát gương mẫu, dù người đó có là người tốt hay tội phạm đi chăng nữa ông cũng không thể giương mắt nhìn người đó chết. Ông buông đứa con gái đang hoảng sợ vô cùng ra đi đến gần người đàn ông bị bắn đó. Ông cố gắng kéo người đàn ông đó vào bên thành xe, nhưng người đó chụp lấu áo ông cầu xin lần nữa:

- Bằng mọi giá phải cứu đứa bé này.

Khi cánh tay người đó nắm lấy áo ông Hoàng Thiên, ông nhìn thấy nơi cổ tay của người đàn ông đó có xăm hình một con hổ. Hình dáng của con hổ này khiến ông giật cả mình. Ông không lạ gì cái hình xăm này cả, đó là hình xăm của một băng phái lớn nhất hiện nay. Hoàng Thiên nhanh chóng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Ông đưa mắt nhìn đứa bé trai, gương mặt nó chẳng có một tí gì sợ hãi cả. Dường như đó là điều đã quá quen thuộc với một đứa trẻ như nó, ngoài vẻ đau lòng khi thấy người đàn ông đó bị thương thì trên nát mặt đứa bé không có bất cứ dấu hiệu nào cả.

Ông Hoàng Thiên bỗng cảm thấy thương xót cho cuộc đời một đứa bé luôn phải sống đối mặt với tử thần đến mức chai lì với nỗi sợ hãi. Ông nhìn người đàn ông trung niên khẽ gật đầu bảo:

- Tôi sẽ cố gắng hết sức có thể.

Người đàn ông khá hài lòng trước lời hứa, ông ta mĩm cười nhẹ rồi khẽ nhắm mắt lại từ từ nằm xuống đất. Sau đó tiếng xuống nổ gần hơn, ba người còn lại cuối cùng cũng ngã xuống. Vậy là chỉ còn lại ông và Văn Lâm đấu súng với chúng.

- Đưa Bảo Phương và đứa bé đó đi mau đi – Văn Lâm hét lên với Hoàng Thiên.

- Nhưng mà… – Hoàng Thiên đang định nói rằng không thể bò mặt Văn Lâm một mình đối chọi thì đã thấy Bảo Nam chụp lấy cây súng của người đàn ông đó ra sức ngắm bắn. Cậu đã hạ được hai tên.

Con đường duy nhất để thoát khỏi nơi này thì đã bị bọn chùng chắn hết, họ không thể lên xe thóat thân. Đành phải lao theo con hẻm nhỏ trước mặt. Hoàng Thiên bế Bảo Phương lên rồi nắm tay đứa bé kéo đi thoát thân theo con hẻm nhỏ.

Quả nhiên mục tiêu của chúng là đứa bé trai này, bọn chúng thấy họ chạy trốn thì tức điên lên ra sức nổ súng về phía Văn Lâm và Bảo Nam khiến hai người bọn họ phải kéo nhau đi nơi khác để tránh đạn.

Chạy được một lúc, Hoàng Thiên thấy khả năng chạy thoát là rất thấp, ông nghĩ ngay đến việc dụ bọn chúng đi xa khỏi bọn trẻ. Trước mặt ông là mấy thùng caton khá lớn , ông bèn đặt Bảo Phương vào trong 1 cái thùng rồi quay sang bế bé trai đó vào thùng. Ông nhìn hai đứa mấy giây rồi nói:

- Hai đứa phải thật im lặng, không được nhúc nhích, không được lên tiếng có biết không? Đợi đến khi ba quay lại mới được bước ra, có nghe không?

Bảo Phương khẽ gật đầu, còn đứa bé trai sắc mặt vẫn lạnh tanh không đáp. Hoàng Thiên vuốt tóc con gái nhìn với ánh mắt tha thiết yêu thương vào đôi mắt trong veo của Bảo Phương, rồi hôn nhẹ lên trán con mình một cái trước khi đóng nắp hộp lại.

Ông chất thêm mấy cái hộp lên che cái hộp chứa hai đứa nhỏ rồi nổ một phát súng dụ bọn chúng đuổi theo mình.

Bên ngoài sau một loạt ầm ĩ, tiếng bước chân chạy thình thịch đầy nặng nề, vài tiếng súng nổ đáp trả lẫn nhau, sau đó là một khoảng im lặng kéo dài đầy đáng sợ của bóng đêm tăm tối.

Bảo Phương ngồi thu mình trong cái thùng không dám nhúc nhích đến nỗi hai chân của cô bé tê cứng cả lên và bắt đầu co rút gây nhức nhối. Cô bé cắn chặt răng chịu đựng cơn đau này đi qua chứ nhất quyết không nhúc nhích. Dù đau đớn nhưng cô bé không bậc khóc như những đứa trẻ kác.

Đứa bé trai ngồi bên cạnh dường như không quan tâm lắm đến mọi chuyện bên ngoài, vẫn vẻ mặt lạnh tanh không chút biểu cảm nào, thường khẽ cựa mình khiến cho chiếc thùng đôi lúc lay động. Một vật gì đó trong túi áo cậu phát sáng trong đêm tối khiến hai đứa bé có thể nhìn thấy gương mặt của nhau một cách mờ ảo. Cậu bé nhìn thấy biểu hiện trên nét mặt của Bảo Phương thì hơi nhíu mày và bắt đầu quan sát cô bé. Cứ như thể cậu ta đã tìm được một thứ đồ chơi thú vị gì đó cần nghiên cứu kỹ.

Nhìn thấy Bảo Phương cắn chặt môi nín nhịn đến nỗi mồ hôi rịn cả ra, cậu bé không chịu đựng được nữa bèn đưa tay kéo cái chân của Bảo Phương về phía mình, bất chấp sự sững sờ và bất ngờ ngã ngửa về phiá sau của cô bé.

Bảo Phương kinh ngạc đưa mắt nhìn trân trân về phía cậu bé đang nắm lấy bàn chân của mình muốn rút chân lại nhưng không thể. Một phần vì cậu ta là con trai có sức mạnh hơn một bé gái như Bảo Phương, một phần thì trông cậu bé cũng nhỉnh hơn cô vài tuổi. Cô bé bất lực đành ngồi im theo dõi từng động tác của cậu bé trai đó.

Cậu nhanh chóng cởi giày của Bảo Phương ra sau đó dùng lực ấn mạnh vào lòng bàn chân của cô bé. Một cơn đau thốn khó chịu xé lên từ nơi lòng bàn chân của Bảo Phương. Cô bé trợn tròn mắt nhìn cậu bé đầy tức giận, nước mắt trực chờ rơi ra từ khóe mắt trong veo của cô, nhưng miệng vẫn cắn chặt răng chịu đựng. Nhất quyết không để bản thân lên tiếng để lộ chỗ trốn.

Nhưng sau vài cú ấn mạnh của cậu bé thì bàn chân đau nhức đến tê dại của Bảo Phương bắt đầu thấy dễ chịu và thoải mái vô cùng. Ánh mắt cô bé vẫn tròn xoe nhìn cậu bé trai nhưng là với ánh mắt cảm mến. Bảo Phương ngồi im nhìn cậu bé giúp mình thư giãn hết bàn chân này đến bàn chân khác.

Sau đó, cậu bé không nói gì thêm nữa, không khí lại chìm vào im lặng của bóng tối mờ ảo.

Bảo Phương từ nhỏ vốn sợ tối, khi mà giây phút căng thẳng dường như đã trôi qua, cô bé mới bắt đầu để ý đến việc mình đang ở trong một không gian chật hẹp và đầy tối tăm. Bảo Phương cứ nhìn đăm đăm vào cái vật trong túi áo của cậu bé. Cậu thản nhien móc nó ra chìa nó trước mặt Bảo Phương cho cô bé thỏa sức nhìn ngắm.

- Thích nó à – Cậu bé hỏi với giọng hờ hững.

Bảo Phương lắc đầu.

- Vậy sao lại nhìn nó – Cậu bé cau mày nhìn Bảo Phương bực bội hỏi, dáng điệu của cậu bé lúc này không khác gì những ông già khó tính là mấy.

- Em sợ tối – Bảo Phương co người lại nói nhỏ, không như cậu bé đó, Bảo Phương vẫn sợ bọn người hung dữ kia phát hiện ra mình.

Quẳng cái vật phát sát đó vào tay Bảo Phương, cậu bé thờ ơ nói:

- Nó em mượn một chút đó.

Bảo Phương đón lấy cái vật phát sáng đó trong lòng bàn tay của mình. Cô bé xòe bàn tay ra để quan sát thì mới biết đó thực chất là một chiếc vòng với những hột lục ngọc tuyệt đẹp và trong suốt, điều đặc biệt là nó có thể phát ra ánh sáng ngay trong đêm tối. Những hột lục ngọc tròn và mát lạnh nhưng lại phát sáng khiến người ta cảm thấy yên tâm nhiều hơn.

Bảo Phương nhoẻn miệng cười nói:

- Cám ơn anh.

Cậu bé khá bất ngờ trước biểu hiện của Bảo Phương, có lẽ cậu ghét cái hình ảnh co quắp người của Bảo Phương trong bóng tối khác với vẻ điềm tĩnh của mình nên mới muốn cho cô bé mượn. Nào ngờ Bảo Phương lại cười và còn cảm ơn cậu, khiến cho gương mặt cậu thoáng chút đỏ có phần ngượng ghịu quay mặt đi.

Cả hai lại tiếp tục chìm vào không gian im lặng của bóng tối cho đến khi cái bụng trống rỗng của cậu bé reo lên đầy thuyết phục. Cậu thoáng đỏ bừng mặt lên, mím chặt môi, lấy tay ép chặt bụng lại kiềm chế cơn đói cồn cào đang biểu tình.

- Ăn cái này đi – Bảo Phương lôi từ trong túi ra một thanh chocola mà lúc nãy ba vừa mua cho mình chìa ra trước mặt cậu bé.

Cậu đưa mắt nhìn Bảo Phương, môi vẫn bậm lại, chần chừ một lúc rồi mới quyết định cầm lấy thanh chocolate từ tay Bảo Phương, sau đó xé vội cái bao ra và bắt đầu ngấu ghiến ăn. Nhìn thấy cậu ăn, bảo Phương nhoẻn miệng cười hỏi:

- Ngon không?

Cậu bé khẽ gật đầu.

- Ăn cái này nữa đi, anh một cái, em một cái – Bảo Phương lấy từ trong túi ra hai cây kẹo que tròn chìa ra trước mặt cậu bé một cây.

Cậu chần chừ không nhận, nhưng Bảo Phương nhất quyết nhét vào trong tay cậu. Thanh chocolate đã bị cậu ăn sạch, cậu bé nhìn Bảo Phương đang bóc võ cây kẹo ra à đứa vào miệng mút thì cũng bắt chước làm theo. Vị ngọt có mùi cam của kẹo và mùi thơm mà lần đầu tiên cậu bé mới được nếm thử khiến ánh mắt cậu sáng lên. Vả mặt lạnh lùng hờ hững của cậu biến mất thay vào đó là vẻ say mê mút kẹo. Có lẽ đây mới là biểu hiện của những đứa trẻ bình thường.

Từ nhỏ đến lớn, cậu được nuôi dạy là phải mạnh mẽ, và cứng rắn. cậu không được phép khóc như những đứa bé khác. Không được yêu thương chiều chuộng, càng không có sở thích ăn quà bánh chứ đừng nói đến một viên kẹo. Cho nên vị ngọt lần đầu tiên được nếm kẹo của cậu sẽ ghi khắc mãi trong lòng cậu.

- Có ngon không? – Bảo Phương lại hỏi lần nữa.

Cậu bé lại gật đầu, nhưng lần này cậu kém theo một nụ cười tươi trẻ con đến đáng yêu vô cùng.

- Đợi ra ngoài em sẽ mời anh ăn thiệt nhiều kẹo luôn – Bảo Phương hớn hở nói.

- Ừhm… – Cậu bé khẽ gầt đầu đồng ý, dường như đây là lần đầu tiên cậu có một lời hứa. Mặt mặt của cậu bé dần dần trở nên ấm áp hơn, cậu cười nhiều hơn.

- Có sợ không? – Cậu đưa mắt nhìn Bảo phương hỏi.

Bảo Phương gật đầu rồi lại lắc đầu, hít một hơi cô bé mới cất giọng nói:

- Em không sợ, ba em là cảnh sát rất giỏi. Ba sẽ đuổi đám người xấu đi sau đó đến đón em. Em sẽ bảo ba đưa anh cùng đi mua kẹo.

Dường như Bảo Phương lặp lại lời hứa khiến cậu bé vui mừng không siết, cậu nhanh chóng gật đầu, rồi mơ đến viễn cảnh mình sẽ được thưởng thức những cây kẹo tuyệt vời kia.

Nhưng ngay sau đó là tiếng bước chân rầm rập ồ tới khiến hai đứa bé sợ hải co người vào nhau. Bảo Phương run lên cầm cập, cậu bé liền quàng tay ôm lấy cô bé vỗ về trấn an nói:

- Đừng sợ…anh sẽ bảo vệ em.

Bảo Phương nhìn vào đôi mắt cương ngĩ nghiêm túc của cậu bé rồi khẽ gật đầu, siết chặt chiếc vòng lục ngọc trong lòng bàn tay khiến cho ánh sáng của nó giảm bớt.

- Ở đây nè, tín hiệu ngay ở chỗ này – Một tiếng nói vang lên gần sát ngay chỗ mấy cái thùng của hai đứa trẻ khiến chúng nghe rõ mồm một.

Trong thùng giấy, chỉ có hơi thở gấp gáp và tiếng tim đập mạnh vì căng thẳng của hai đứa trẻ. Chúng tựa sát người vào nhau khẽ run lên, hai bàn tay chúng nắm chặt lấy nhau nhật quyết không buông rời.

Tiếng dời những chiếc hộp vang lên, hai đứa trẻ mím chặt môi không bật lên tiếng khóc. Bảo Phương lo sợ nghĩ đến việc bọn họ có thể tìm thấy hai đứa bọn nó, họ làm gì hai đứa nó. Liệu ba cô bé có tới cứu kịp hay không?

Cậu bé siết chặt bàn tay nhỏ bé lạnh toát vì run của Bảo Phương, cả người cậu run lên vì lo sợ. nhưng không phải cậu lo sợ cho chính mình mà lo sợ cho Bảo Phương, cô bé vì cậu mà chịu liên lụy. cái bọn người kia là một bọn vô cùng độc ác, chúng không hề mềm lòng khi ra tay giết hại người khác. Bọn chúng là lũ sát nhân đê hèn giết người không gớm máu. Bọn chúng có thể thẳng chân dậm đạp lên bất cứ thứ gì cản đường chúng. Ra tay tàn sát bất kể già trẻ lớn bé mà không chút ăn năn nào cả.

Mục tiêu của chúng là cậu, chỉ cần cậu bước ra trước khi chúng phát hiện ra cái thùng chứa họ thì có lẻ Bảo Phương sẽ được anh toàn.Cậu nghiến răng hít thở một cái thật sâu, làm động tác im lặng với Bảo Phương rồi buông tay cô bé ra, rồi đứng thẳng dậy. Bật tung cái nắp hộp thùng sang hai bên hùng dũng đứng dậy không một chút e dè sợ sệt nào cả.

Bảo Phương cũng sỡ hại đến nỗi đưa tay che miệng ngăn tiếng hét thoảng thốt trong lòng mình lại. Nhưng ngay sau đó, cô bé nghe tiếng reo lên:

- Cậu chủ ở chỗ này, mau lại đây.

Một giọng nói vang lên vui mừng rồi nhanh chóng chạy thẳng đến gần cái thùng của bọ họ. Người đàn ông đó hất tung những chiếc thùng rỗng sang hai bên và bế bỗng cậu bé ra khỏi thùng.

- Cậu chủ…cậu không sao chứ? Có bị thương chỗ nào hay không? Xin lỗi vì chúng tôi đến trễ khiến cậu bị một phen hoảng hốt – Người đàn ông đó ân cần hỏi và quan sát khắp toàn thân cậu bé xem xét.

- Tôi không sao – Cậu bé gạt phăng cánh tay đang sờ nắn người cậu tìm kiếm vết thương, rồi nhanh chóng chỉ tay vào cái thùng ra lệnh – Bế em ấy ra.

Người đàn ông lúc này mới để ý thấy còn có một bé gái nữa núp ở trong thùng, anh ta vội bế Bảo Phương ra, cô bé nhìn thấy trên tay anh ta có một hình xăm con hổ. Sau đó đặt xuống bên cạnh cậu bé rồi nhìn cậu bé hỏi

- Bé gái này là ai?

- Không phải chuyện của ông? – Cậu bé lạnh lùng đáp.

- Trả cho anh – Bảo Phương dần bình tĩnh lại rồi chìa tay đưa chiếc vòng cho cậu bé.

- Tặng em…như vậy sau này em sẽ không sợ tối nữa – Vừa nói cậu bé vừa đeo nó vào bàn tay của Bảo Phương.

- Nhưng mà… – Bảo Phương ngập ngừng, ba cô bé đã dặn cô bé không được tùy tiện nhận quà của người lạ, nhất là những món quá quý giá thế này.

- Coi như là tiền anh trả để em dẫn anh đi ăn kẹo – Cậu bé cười hiền từ đáp, đẩy lùi sự do dự của Bảo Phương.

Nụ cười của cậu bé khiến người đàn ông đứng bên cạnh kinh ngạc vô cùng. Đã lâu lắm rồi anh ta mới nhìn thấy nụ cười trên gương mặt lạnh lùng của cậu bé.

- Được, em sẽ bảo ba dẫn anh và em cùng đi ăn thiệt là nhiều kẹo, ăm kem rồi đi công viên chơi – bảo Phương gật đầu nói.

Sau đó cô bé chợt nhớ đến ba của mình bèn lên tiếng gọi:

- Ba ơi…ba…

Bảo Phương lớn tiếng gọi mấy lần nhưng vẫn không có hồi đáp.

- Chú e rằng ba cháu đã… – Người đàn ông tằng hắng vài cái ngập ngừng không biết phải nói sao với đứa trẻ này trước sự nghi ngờ rằng ba cô bé đã chết.

- Chú bảo sao ạ! – Bảo Phương quay phắt người lại nhìn người đàn ông đó. Bây giờ cô bé mới phát hiện ra trên gương mặt người đàn ông đó có một vết sẹo dài đáng sợ, cô bé bất gáic co người lùi lại mấy bước.
Người đàn ông không phật ý trước hành động của cô bé, mà khẽ nói:

- Lúc nãy chúng tôi có chạy ngang một người đàn ông trông khá giống cô bé, ông ta đã bị bắn chết.
Bảo Phương nghe xong thấy trời đất đảo điên, quay cuồng, cô bé không tin vào tai của chính mình nữa, bèn hét lên:

- Chú nói dối, chú gạt cháu…cháu không tin chú đâu, ba cháu không chết, ba cháu không chết.

Những giọt nước mắt tràn ra khóe mắt của Bảo Phương, khiến người đàn ông lúng túng, ông ta chưa bao giờ phải báo tin cho một đứa trẻ vì cái chết của ba đứa trẻ đó bao giờ, nên không biết phải dỗ dánh Bảo Phương ra sao.

Mặt cậu bé cũng bỗng trở nên vàng vọt khi thấy Bảo Phương khóc. Cậu cũng khá lúng túng và bối rỗi nữa muốn đưa tay nắm lấy tay cô bé vỗ về, nữa lại không dám, thành ra bàn tay đã đưa ra đành bất lực thu tay lại

- Xác ba cháu ở đằng kia – Người đàn ông cuối cùng cũng quyết

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Sao Đỏ
Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái
Biệt Thự Hoàng Tử
Hành Trình Cưa Đổ MC
Còn Chút Gì Để Nhớ