<?php the_title(); ?>

Kỷ Niệm Mối Tình Đầu…

19.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,39/5 (23 đánh giá)

đầu cái tên: Trần Minh Thu – Trần là họ của mẹ tôi, Minh Thu là tên một người bạn thân của tôi, nó học rất giỏi và ngoan ngoãn. Tôi lấy cái tên này, một phần vì để không ai biết danh tính của tôi, một phần tôi muốn lấy cái tên bạn tôi để tôi phấn đấu cho bằng bạn tôi. Lớp học được khai giảng sau đấy 5 ngày, tôi tự nhủ bắt đầu làm lại từ đầu, với hy vọng của người thân, gia đình, và cả ý chí của tôi, một học sinh lớp 13.

Chap 7:

Còn 5 ngày nữa mới đến ngày đi học, tôi gần như ở trong nhà dì suốt cả ngày, tôi ngại gặp em, tôi ngại với cả những đứa con gái trọ ở đấy, cái cảm giác không được tự nhiên cho lắm khiến cho tôi chỉ dám ở nhà, giúp đỡ việc cho dì, thỉnh thoảng tôi có xem qua mấy quyển sách giáo khoa. Tôi chưa học ngay vì tôi thực sự chưa có tâm trạng để học hành, tôi muốn có một chút gì đấy thoải mái nhất để tập trung học hành. Tôi cũng không ra ngoài hiên đứng nhìn nữa mà chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi bỏ thói quen thỉnh thoảng hay vào quán net, tôi lập cho mình một lịch trình trong suốt những ngày tháng ôn thi tại đây. Có đôi lúc tôi nghĩ về em, nhưng dù chỉ là trong giây lát tôi cũng không dám bắt chuyện với em, hay nói chuyện tự nhiên với em, cái cảm giác mơ hồ nào đấy khiến cho tôi có một bức tường ngăn không cho tôi đủ dũng khi để đối diện với em. Tôi vẫn thỉnh thoảng nhìn em, nghe giọng nói của em, nụ cười của em, để rồi lại thở dài…

Ngày đầu tiên đi học lớp 13, tôi học cùng trường với đám con gái trọ nhà dì, trường đấy việc học thêm và học chính khóa gần như song song với nhau nên tôi học vào buổi sáng. Em thì học trường cách đấy cũng không xa, tôi đã phải chờ cho đến khi tất cả đám con gái đi hết rồi tôi mới lững thững đi. Trường nằm sát cạnh nhà dì tôi, trước cổng nhà dì tôi là cổng sau của trường, thỉnh thoảng cổng mới mở do bác bảo vệ hoặc cháu bác đấy đi qua. Đến lớp, lớp có khoảng 50 người, đa số là học sinh thi trượt ở trường đấy, có một số ít là học sinh nơi khác như tôi. Tôi chọn cho mình chỗ ngồi đầu bàn của bạn gần cuối dãy bên trái, theo thói quen của tôi. Từ khi đi học tôi luôn chọn cho mình chỗ ngồi là bàn cuối hoặc sát bàn cuối và luôn luôn là ở bên trái, ở đấy nhiều người quen biết lẫn nhau, tôi chẳng quen ai nên ngồi một mình. Có mấy đứa ngồi cùng bàn, có hỏi tên, hỏi địa chỉ, tôi trả lời cho có lệ. Lâu lắm rồi tôi mới tập trung nghe 1 bài giảng từ đầu buổi đến cuối buổi, mặc dù như ngày trước, là tôi đã từng hiểu nhưng tôi không dám phớt lờ cho dù kiến thức ấy tôi có biết rõ đi chăng nữa. Giờ ra chơi, bọn con trai lũ lượt ra ngoài sân ngồi nói chuyện, đùa nghịch, chỉ trỏ con gái. Đám con gái thì tụ tập ngồi nói chuyện, chỉ có một số ít ngồi một mình trong lớp như tôi. Tôi giở từng trang trong quyển sách giáo khoa như để giết thời gian, mặc dù tôi biết trong đấy có những cái gì, xé một tờ giấy trắng, tôi vẽ những hình thù linh tinh vào, trong vô thức tôi có viết hai chữ cái đầu của tên tôi và tên em lên trên bàn. Tôi ngồi thừ người cho đến khi hết tiết ra chơi…

Chúng tôi học từ khoảng 7h – 11h là nghỉ, trong khi học chính khóa thì là 11h30 có khi 12h nên tôi về sớm hơn so với đám con gái ở đấy. Do vậy, tôi luôn cố gắng trốn gặp con gái ở đấy, trốn cả em. Giờ ăn chỉ có tôi, dì, và đứa em năm đấy học lớp 2, chú thì đi làm tuần mới về một lần. Dì hỏi chuyện học hành, tôi cũng trả lời qua loa, tôi gần như không phải đụng vào việc gì, thỉnh thoảng phụ giúp dì một chút. Còn dì đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, tôi chỉ biết vùi đầu vào học. Thời gian biểu của tôi: sáng dậy lúc 6h, vệ sinh cá nhân, ăn sáng, 7h kém 10 đi học ở trường, học đến 11h, ăn trưa xong tầm 12h, ngủ trưa đến 2h, rồi học đến khoảng 6h chiều, ăn cơm tối xong, tôi hay xem thời sự và xem xong chương trình thể thao 24/7 là bắt đầu học, 2h sáng tôi đi ngủ. Tôi tuân thủ theo thời khóa biểu mà tôi đặt ra, không sai sót một chút gì. Tôi cặm đầu vào học, học như một con thiêu thân thực sự, và gần như không có một chút thời gian rảnh rỗi.

Phòng khách nhà dì tôi có cửa kính chung với phòng em, tôi vẫn thường xuyên chú ý đến em, tuy chỉ là trong giây lát. Tầm khoảng 12h tôi hay pha bột ngũ cốc để uống, trong khoảng thời gian chỉ 15 phút giải lao đôi khi tôi nhìn về hướng phòng em, hoặc tôi mở cửa, đi ra ngoài hiên. Thỉnh thoảng vẫn nghe giọng em nói, tiếng cười của em, và nghe những bài hát của em, và tôi xem như là một hạnh phúc nho nhỏ của tôi, tôi yêu em âm thầm. Có những lúc, tôi viết cho em vài dòng, có lẽ tôi biết tôi chỉ viết cho tôi đọc, nhưng nó giải tỏa một phần nào cảm xúc của tôi về em. Trái tim tôi đôi khi lạc nhịp, đôi khi nghĩ vu vơ, đôi khi buồn, đôi khi nhói đau khi bất chợt thấy em đi với một người con trai nào đấy. Tôi đâu có quyền gì chen vào cuộc sống của em đâu, tôi chỉ là một người song song với em, lẳng lặng nhìn em, lẳng lặng yêu em cho dù biết không được đáp lại. Chỉ có một động lực duy nhất của tôi trong lúc đấy là khi nào tôi đậu đại học, tôi sẽ cam đảm đối diện với em, nói với em tôi yêu em đến mức nào. Vì vậy, tôi học để quên đi mọi thứ.

Ở trường, đa phần họ dạy lại các kiến thức sách giáo khoa, và kèm theo đấy là bài tập trong bộ đề, tôi đã học khá chắc sách giáo khoa, tôi cũng làm khá nhiều về phần bộ đề nên quả thực bây giờ đến trường tôi học không được nhiều kiến thức. Tôi cũng bắt đầu lơ là các bài giảng trên lớp, lúc ấy tôi chỉ đến lớp cho đỡ cảm thấy nhàm chán thay vì việc cứ ngồi lì ở nhà. Tôi cũng quen được với mấy bạn ngồi cùng bàn, đôi khi cũng nói chuyện phiếm. Lúc đầu bọn họ cứ gọi tên Thu làm thỉnh thoảng tôi không để ý, sau rồi tôi cũng quen với cái tên mới ở trường, và trong bàn, tôi thuộc dạng học khá nên mỗi khi có bài tập trên lớp, tôi đều có thể giải được nên mấy đứa cùng bàn bắt đầu nói chuyện với tôi nhiều hơn, xem cách tôi giải bài tập, tôi đều vui vẻ chỉ ra nếu như họ không biết. Trong mấy môn thi khối A, tôi khá nhất môn hóa, mà trong lớp thì gần như mọi người đều yếu môn này, nghiễm nhiên tôi trở thành người hay giải đáp về hóa cho bọn trong bàn. Và tôi cũng chỉ nói cho mấy đứa cùng bàn, còn khác bàn tôi đều bảo tôi không biết, tôi muốn ít người quen biết mình càng tốt. Vấp ngã một lần khiến cho tôi hiểu ra nhiều điều, tôi tránh tiếp xúc với người khác, có thể như là tạo một vỏ bọc cho mình.

Chap 8:

Thời gian sau đấy, tôi bắt đầu cảm thấy chán cách giảng dạy của giáo viên, một phần vì cũng chỉ dạy đi dạy lại những kiến thức cũ, giờ việc đến lớp tôi chỉ lo ngủ. Tôi bắt đầu học như kiểu cách tài tử mà ngày trước tôi vẫn học, tuy nhiên ở nhà tôi vẫn theo lịch trình, tôi không bỏ bê dù là một chút thời gian nào, tôi giành tất cả thời gian ở nhà cho việc học. Mọi chuyện vẫn cứ tiếp tục như thế cho đến một ngày, thầy giáo ấy cho bài tập trước khi ra chơi, tôi chép xong bài tập vào vở, mặc cho bọn con trai rủ đi uống nước, tôi nằm ngủ. Thầy giáo ấy là người dạy môn hình học, thầy dạy thay cho một thầy bị tai nạn gãy chân, sau này thầy còn dạy luôn cả đại số. Chắc thầy còn trẻ nên như mọi khi giờ ra chơi là giáo viên lên phòng uống nước thì thầy đi lại quanh lớp xem học sinh học hành thế nào. Tụi con gái thì hay hỏi thầy, thầy cũng nhiệt tình trả lời. Hôm ấy thầy đi ngang qua tôi, thấy tôi đang nằm ngủ nhưng chắc tại ra chơi ồn quá nên tôi ngủ gà ngủ gật, thầy ấy mới vỗ vai tôi hỏi:

- Bài này không làm được ah em?

Tôi đáp qua loa:

- Không phải là em không làm được mà em chưa làm thôi.

Thầy mới cười:

- Tức là em làm được?

Tôi đáp không cần suy nghĩ:

- Tất nhiên ah.

Thầy vỗ vai tôi rồi bảo:
- Em ngủ tiếp đi nhé!

Tôi tiếp tục gục đầu nằm ngủ nhưng không ngủ được, mới lôi bút ra giải bài tập thầy vừa cho, rõ ràng là không quá khó cho lắm. Lúc vào lớp, kêu người lên chữa bài, thầy gọi đúng tôi, lên thì lên thôi – tôi nghĩ vậy, cũng chẳng để ý mấy cái chuyện vì sao thầy lại gọi tôi trong khi có vài đứa giơ tay. Từ hôm đấy trở đi, cứ đến giờ thầy ấy là thầy hay gọi tôi, khi thì trả lời câu hỏi, khi thì lên bảng giải bài tập, mà là thường xuyên chứ không phải vô tình. Mà lại còn do tôi không giơ tay bao giờ, lúc ấy tôi lại càng cố gắng học thêm, chỉ có ý nghĩ là sợ thầy ấy có hỏi cái gì thì cũng biết. Nhờ vậy, có lẽ càng ngày tôi càng khá môn toán, môn tôi yếu nhất trong 3 môn thi đại học.

Và cũng vì tôi hay trả lời câu hỏi, tôi hay lên bảng nên tôi biết thêm được một bạn gái. Bạn ấy tên T, mặt như tôi nhìn là thuộc dạng khá, để tóc dài, thi trượt sư phạm. Cũng rất tình cờ, giờ ra chơi bây giờ tôi ít khi nằm ngủ nữa mà hôm đi ra chơi với bọn con trai, hoặc ngồi trong lớp nói chuyện linh tinh. Bọn tôi ra chơi thường xé giấy theo 1 đường dài, rồi cuộn cho nó nhỏ nhỏ lại, phi linh tinh, chủ yếu là phi vào người con gái, có ai quay lại thì xem như mình không biết, trò đấy cũng khá vui. Buổi ấy, tôi phi trúng vào T, trên bàn tôi 2 bàn, T ngồi bàn thứ 3, tôi không may phi trúng hẳn vào đầu nên có lẽ cú đấy cũng khá đau nên tôi thấy T quay mặt lại. Mấy thằng cùng bạn vội chỉ vào người tôi ý bảo tôi ném, tôi chả sợ, mặt nghênh lên, cười cười, T có vẻ tức nên lầm bầm rồi quay mặt đi. Tôi cũng chẳng để ý vì tôi vẫn thường phi trúng nhiều người con gái nhưng chả ai nói gì. Vài hôm sau lúc giờ ra chơi T xuống ngồi trên bàn, hỏi mấy bài hóa với một bạn nữ nữa, tôi lúc đấy đang gục mặt vào nằm ngủ, nghe câu được câu chăng. Tự dưng thấy nói sai một vấn đề gì đấy nên ngứa miệng chen vào, T mới quay xuống bảo:

- Ấy biết làm dạng này không?

Tôi bảo nói trống không:

- Biết.

T sốt sắng:

- Ấy giải hộ tớ vài bài này với.

Tôi nhắm nhẳng:

- Để xem đã.

T mới bảo:

- Thế lúc nào mới được.
- Lúc nào tớ có hứng đã, tớ đi rửa mặt cái.

Ngáp miệng dài, tôi đi ra chỗ chứa nước vục vào rửa mặt, lúc quay vào vẫn thấy T ngồi tranh luận với bạn đấy, tôi bảo:
- Đưa đây tớ xem nào.

Dạng bài cũng không khó lắm nên tôi làm được, xong T có nói cảm ơn nhưng tôi tiếp tục nằm ngủ. Sau đấy vài ngày thì T chuyển xuống bàn trên bàn tôi, ngồi cùng vị trí với tôi, thỉnh thoảng có hỏi tôi vài câu thế này thế kia, tôi cũng trả lời, tự dưng một hôm sau khi tan học mới rủ tôi:

- Thu (vì chỉ biết tên tôi ở lớp là Thu) lát về có bận không?

Tôi trả lời ngay:

- Không.

- Vậy lát đi ăn chè với tụi tớ nhé (tụi tớ là T và con bạn ngồi cạnh, 2 đứa trọ cùng phòng)

Tôi mới thắc mắc:

- Vì sao?

- Uh, cảm ơn chuyện cậu giải bài tập cho tụi tớ.

Tôi nhếch mép:
- Vậy chắc không được, lát nữa tớ bận rồi.

T có vẻ ngạc nhiên, nhưng từ khi học vào đây tôi đã phải lấy họ, tên khác, cũng như tôi ít giao tiếp với mọi người. Tôi lại cũng không muốn ai bắt chuyện với tôi, và càng không muốn có thêm bạn bè nữa. Tôi muốn khép mình, càng ít thì càng tốt. Vì vậy, những kiểu làm quen như vậy nếu như là ngày trước thì tôi nhận lời ngay, nhưng giờ thì tôi từ chối khéo. Có lẽ T cũng ngượng, nên chỉ quay đi không nói gì nữa thêm, vài ba ngày sau cũng không thấy hỏi tôi như những ngày trước, tôi chỉ tự nhủ: vậy cũng được. Tự dưng có hôm lại bắt chuyện với tôi:

- Thu này.

- Gì thế?

- Ấy không phải người ở đây ah?

- Uh, có chuyện gì không?

- Không, không có chuyện gì cả, tớ chỉ hỏi thế thôi.
- Đúng là… con gái ( tôi lẩm bẩm )

Có vẻ như T chỉ nói bâng quơ vậy để đỡ ngượng với hôm trước, tôi biết thế, nên vẫn nói chuyện bình thường. Dạo đó, giờ ra chơi T còn quay xuống nói chuyện linh tinh với tôi, nhưng đều không đả động gì đến việc rủ đi đâu nữa. T có hỏi tôi mấy chuyện linh tinh, hỏi về bố mẹ, gia đình, tôi nói dối hết, tôi bảo bố mẹ tôi làm ruộng, có hỏi số điện thoại bàn thì tôi bảo nhà tôi không lắp điện thoại, duy chỉ có việc tôi ở với nhà dì là tôi nói thật, kể cả chuyện tình cảm tôi cũng nói dối:

- Thu có người yêu chưa?

Tôi mỉm cười:

- Rồi.

- Chắc bạn ấy xinh lắm nhỉ?

- Cũng bình thường.

- Bạn ấy người chỗ ấy ah?

Tôi cắt lời:
- Thôi tớ không nói chuyện này nữa đâu.

Tôi lờ mờ cảm giác có vẻ T thích tôi, đúng cái kiểu của tôi thích em, thích nhưng không dám nói, thích nhưng ngượng ngùng, thích nhưng luôn cứ phải hỏi bâng quơ. Tôi thờ ơ, có lẽ vì lúc ấy tôi có nhiều chuyện hơn là chuyện trai gái, về người mẹ của tôi, về tương lai tôi, và có cả về em. Tôi vẫn yêu em, yêu theo kiểu để trong lòng, nó khó chịu, nhức nhối. Vì vậy, tôi tránh T, ngoài những câu hỏi về học hành, những câu chào xã giao, tôi không nói chuyện gì thêm, hoặc ra chơi tôi đi ra ngoài với đám con trai. Tôi lầm lì hẳn, thu mình vào. Và có lẽ tôi cảm nhận đúng vì vài hôm cuối khi chúng tôi chuẩn bị hết buổi học, sắp chuẩn bị cho kỳ thi đại học T có gửi cho tôi một bức thư, bảo tôi về nhà hẵng đọc. Thư T viết khá dài, có vài dòng viết riêng cho tôi đại ý T cảm thấy ấn tượng với tôi, thích cái kiểu tự tin của tôi khi tôi học, nhiều lắm…, và còn có cả số điện thoại bàn nhà T, T bảo khi nào thi đại học xong có dịp liên lạc với T, hẹn gặp lại ở Hà Nội. Bức thư ấy, tôi nhớ đã kẹp vào một quyển vở ghi nào đấy của tôi, và tôi đã tìm khắp nhưng cho đến bây giờ có lẽ vẫn không tìm được…

T4/2011, trong một ngày tôi phóng xe đến trường có chút việc, khi đang dừng xe trước cổng trường, có 1 tốp con gái đang đi ra nên tôi giảm tốc độ, khẽ liếc nhìn trên vỉa hè. Bất chợt, thấy một khuôn mặt quen thuộc hiện ra trong trí nhớ, lúc tôi định thần lại được thì đang ở trong trường rồi. Vội vàng gửi xe, chạy thật nhanh, nhưng khi rat.nh nh

L đến cổng thì không còn nhìn thấy người đấy nữa. Tôi quay người, tìm kiếm xung quanh, hy vọng người đấy vẫn còn quanh đây. Cứ như một tập phim Hàn Quốc, tôi cố gắng tìm kiếm nhưng không thể tìm được. Là T, hoặc có lẽ là 1 người giống T, nhưng cái bóng ấy lướt đi nhanh quá, đến lúc tôi nghĩ ra 1 cái tên thì đã không còn thấy nữa. Chắc có lẽ T cũng đi học, và có lẽ vẫn thi vào sư phạm, cái ước mơ mà đôi khi T có nói thoáng qua. Dù sao, trong tôi, T vẫn là một người bạn, và có cả cái tình cảm của sự ngưỡng mộ ngày trước. Khẽ mỉm cười khi nhớ về những chuyện ngày trước… tôi nhẹ nhàng bước vào cổng trường…

Chap 9:

TX 11/2006

Tôi vẫn nhớ cái ngày hôm đấy, hôm đấy là ngày dì tôi sinh đứa em thứ hai, cả ngày tôi tất bật đi ra đi vào bệnh viện đưa đồ cho bà, bà với chú trực ở đấy. Dì tôi sinh vào chiều lúc 2h, lúc 4h chiều tôi vào thăm em, tôi bế nó trên tay. Người nhỏ, mới đẻ xong nên da đen đen, nhăn nheo, nhìn cả người thấy cả mạch máu, nhìn không khác là mấy con chuột con. Hôm đấy chú về, dọn dẹp xong bữa tối thì chú với em ( đứa lớn ), đi vào bệnh viện và ở với dì tối đấy. Hôm ấy là thứ 6, tôi đang chuẩn bị học thì mấy đứa con gái lên trên phòng, bảo tôi bật ti vi cho xem ‘’Trò chơi âm nhạc’’, tôi cũng sẵn sàng, xem xong thì đám con gái lôi bài rủ chơi bài quỳ, tôi xác định hôm đấy nghỉ học một bữa. Chơi bài đến tầm 10h kém thì không chơi nữa, và đám con gái cũng đi về phòng trọ, tôi ra cổng định đóng rồi vào nhà học. Tôi định đi ra đường vươn vai vài cái cho đỡ mỏi lưng thì mới mở cửa ra thì thấy em với một người con trai ( chắc là người yêu em ), đang đứng nói chuyện. Mặc dù đã biết từ trước nhưng thực sự tôi vẫn cảm thấy choáng váng, tôi khựng lại mất chừng 3 giây, tim nhói đau, cổ nghẹn nghẹn, nuốt nước bọt tôi quay vào nhà. Tôi vào phòng trong nằm vật xuống, người như mông lung, choáng váng, tôi thấy cay đắng, và buồn kinh khủng, tôi nằm im như vậy cho đến chừng 15 phút sau thì nghe tiếng em:

- Anh…, em muốn nói chuyện với anh.

Miệng tôi khô khan:
- Để hôm khác đi, anh buồn ngủ rồi.

Tôi biết em vẫn đứng trước cổng, tôi nghe thấy cả tay em chạm vào khung cửa xếp, tôi với em chỉ cách nhau khoảng 5m mà tôi cảm thấy như xa vời vợi, chỉ cách nhau có một phòng khách mà tôi cảm tưởng như em xa tôi lắm. Có lẽ em đứng đợi tôi, em muốn gặp tôi nhưng tôi không biết gặp em, tôi sẽ nói gì, tôi sẽ làm gì, tôi nằm im, giả ngủ, người thì hoang mang. Em đợi tôi chừng 20, 30 phút không thấy tôi đi ra nên em có vẻ bực tức, em đập ổ khóa xuống dưới đất, tôi biết nhưng vẫn im lặng, tôi chờ cho tiếng bước chân em xuống dưới phòng, tôi nằm im thêm một lúc nữa rồi tôi mới ra đóng cửa. Chẳng còn một chút tâm trạng gì để học hành, tôi tắt đèn, lên sân thượng ngồi bệt xuống. Lúc này mới cảm thấy đau, cái cảm giác như có cái gì chèn vào ngực, miệng khô khốc, tôi thở hổn hển, tôi đấm tay vào tường. Đầu óc mông lung, tôi ngồi như vậy đến gần 3h sáng mới xuống nhà đi ngủ.

Sau hôm ấy, bận bịu việc dọn dẹp cho dì, rồi chăm em, lúc này, ông nội thằng bé lên đỡ đần giúp việc, chú thì bận đi làm, tôi gần như tránh mặt em. Tôi buồn, tôi muốn không nghĩ đến em nữa nhưng tôi vẫn cảm thấy nhớ em, tôi nhớ nụ cười em vô cùng. Ngoài ra, tôi còn mặc cảm khi biết người yêu em khá nổi ở trường đấy, cả về học hành lẫn quan hệ. Tôi vùi đầu vào học, để quên đi nỗi đau, để thôi nỗi nhớ em, để gặm nhấm nỗi buồn trong tim. Tôi tự nhủ em có cuộc sống tốt, người yêu em cũng tốt, tôi chỉ là người qua đường trong tiềm thức của em, tôi đâu có đáng gì, tôi có gì so với người ta, thà là giọt mưa, thà là hạt cát bên đời em…

Nhà dì có thêm một cái giường, kê ở dưới chân cầu thang, tôi chuẩn hết sách vở tôi vào đấy, giờ nó là không gian riêng của tôi. Tôi đóng thêm một cái giá đựng sách, để sách vở chật kín trên bàn, trên giường tôi, tôi mua giấy, mua hình ngôi sao, tôi dán trên đầu giường ngủ của tôi. Đêm đi, đi ngủ, mấy ngôi sao phát sáng, có ngôi sao nào là em, có ngôi sao nào là tôi? Góc không gian ấy, ngoại trừ việc đi học, giúp dì, tôi lại thu mình vào đấy. Nhiều hôm đang học nhưng đứa em mới sinh khóc, quấy, làm dì không ngủ được, tôi dậy đỡ em, đi quanh nhà ru cho nó ngủ, tôi hát nhỏ nhỏ, tôi đụng vào tay em bé, nó cười, tay nó nắm chặt tay tôi. Tôi đi phải 15, 20 phút thì nó mới chịu ngủ, như cún con say sữa, mắt nhắm nghiền, môi cười mỉm. Đi loanh quanh nhà, tôi thỉnh thoảng nhìn vào cửa sổ kính trên cao phòng em, nghe cả tiếng em thở, đôi khi ho, nhắm mắt lại, khẽ thở dài, tôi quay đi. Trao em bé lại cho dì, tôi tiếp tục học như lịch trình tôi vẫn đặt ra. Có đôi khi, tôi viết cho em vài chữ, hoặc tôi ra mạng viết vài entry trong blog của tôi. Tôi vẫn mong có ngày tôi đứng đối diện với em để nói yêu em, nhưng ước muốn ấy không còn mãnh liệt nữa. Đêm xuống, tôi chìm vào giấc ngủ…

Chap 10:

YĐ 02/2007

Trong khi em và các bạn đã về quê ăn tết từ cách đấy 4, 5 ngày thì mãi đến tận 29 tết tôi mới dừng việc học đạp xe về nhà ăn tết. Thú thực lúc ấy tôi không muốn về nhà một chút nào, tôi ngại gặp bạn bè, tôi ngại đối mặt với bố tôi, lúc ấy tôi để tóc khá dài, gần như che kín cả khuôn mặt, râu ria không cạo, cộng với cặp kính dày tôi về thăm ông bà. Ông ngoại tôi nếu như mọi khi mà thấy tôi đầu tóc như vậy thì kiểu gì cũng bắt tôi cắt tóc, nhưng năm đấy chắc ông thấy tôi buồn buồn nên chỉ khuyên nhủ vài điều. Cái cái giác như một người bị mắc lỗi khiến tôi cúi gằm không dám tiếp chuyện ông. 29 tết cũng là Valentine, tôi tình cờ biết khi thấy một người bạn tôi có quen ở quê bảo tôi:

- …, mua sô cô la tặng người yêu này.

Tôi chỉ cười:
- Cậu thích không, tớ mua tặng cho.

Tôi qua nhà mợ, tạt qua một chút nhà chú thím, rồi ông bà nội. Vẫn là những câu hỏi thăm sức khỏe, không ai nhắc gì đến việc trước kia nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn rười rượi, tôi chào hỏi sơ qua rồi đạp xe thêm gần 10km nữa là về đến nhà.

Tôi ở nhà được 4 ngày, ngoại trừ thời gian ăn uống với bố mẹ ra tôi đều lên lan can tầng 2 ngồi ngắm cảnh vật, ngắm mọi người. Bố tôi vẫn uống rượu vào, nói nhiều, tôi chỉ im lặng, cúi mặt xuống, tôi ngồi im như vậy cho đến khi bố tôi không nói gì nữa thì tôi lại lên không gian của tôi. Tôi trốn biệt không đi ra ngoài đường, không thăm bạn bè nào, bạn bè có gọi điện thì tôi nói với mẹ bảo là tôi không có ở nhà. Những lúc ngồi một mình, đôi khi tôi nhớ em, tôi chỉ tiếc là tôi không có lấy một tấm ảnh của em để mà ngắm nhìn, tôi chỉ tưởng tượng ra khuôn mặt của em, điệu bộ của em, nụ cười của em. Em như một cái gì đấy xa vời mà lúc đấy trong tâm trí của tôi nó khó khăn với tôi, khiến cho tôi chỉ có thể nghĩ ảo tưởng về em. Nỗi buồn, đôi khi là vu vơ, đôi khi khiến tôi thấy mệt mỏi. Khẽ thở dài, tôi cố xua tan đi ý nghĩ về em, trong khi vẫn còn trong không khí tết thì mùng 4 tết, tôi đã đạp xe qua nhà dì. Đạp xe gần 20 cây số, gió lạnh thốc ngược vào, tôi nghiến răng đạp cật lực, tôi muốn hét lên cho xua tan đi cái cảm giác nằng nặng ở

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Người Vợ Bất Đắc Dĩ
Gấu Mới Cao Tay Trả Thù Gấu Cũ
Đừng Đùa Với Gái Ngoan
Vụ Cá Cược Tình Yêu
Mắt Biếc