<?php the_title(); ?>

Ký Sự Chuyển Mộ

23.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,77/5 (70 đánh giá)

Truyện: Ký Sự Chuyển Mộ

Tác giả: EmKoPhaiLaGay
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Phần 1:

Chuyện là thế này: Khu đất ở quê nhà em hiện tại đang ở ngày xưa có mua thêm 1 mảnh đất cạnh nhà khoảng 80m2. Mảnh đất đó là cái bãi tha ma cũ của làng em, các bác biết rồi đấy ngày xưa cha ông mình chết nhiều nên chôn linh tinh lắm ko có quy hoạch như hiện tại. Có khi 1 làng có đến hơn chục cái bãi tha ma như vậy.

Cái nấm đó nằm ở cuối vườn nhà em và ngay cạnh cái ao nuôi cá, bố mẹ em cũng chỉ trồng mấy cây xanh vớ vẩn thôi, cỏ dại mọc um tùm nhìn cũng khá u ám. Tuy là nấm nhưng nhìn lại khá bằng phẳng chắc tại lâu rồi nên vậy. Nằm ở cạnh ao cá nên mỗi năm nó lại xụt nở 1 ít, tầm gần 10 năm trước có lần nó xụt lộ ra nguyên 5 cái tiểu sành, loại tiểu làm bằng đất nung màu xám xám đó mấy bác. Rồi bố mẹ em nhờ thầy làm lễ chuyển qua nghĩa trang gần nhà.

Mấy hôm trước thì em ra vườn chơi phát hiện có 1 cái tiểu sành lộ ra khoảng nửa phần rồi, xung quanh là 1 đống tiền xu hoen rỉ với mấy cái bát cổ. Đây là tiểu chứ ko phải là ván đâu nhá mấy bác, tiểu này là dùng để đựng xương sau khi bốc mộ. Dân ta thường gọi là sang cát hoặc tắm rửa sương cốt đấy. Mấy cái tiểu này chôn cách đây chắc cũng phải 7 8 chục năm rồi. Vì em sống ở đây từ nhỏ nên em nhìn cũng cảm thấy bình thường, ko có gì là sợ cả. Sống cùng với các cụ chung 1 khu đất mấy chục năm rồi mà có thấy hiện tượng gì sảy ra đâu.

Mới lại em là dân đi tàu gặp chết trôi liên tục em còn chẳng sợ nữa là, ngày xưa có lần gặp 1 chết trôi dạt vào cạnh tàu. Tàu đỗ mà sáng dạy ngửi thấy mùi thối thối oi oi, mà cái mùi người chết nó khác biệt và kinh tởm nhất trong tất cả các mùi mà em từng ngửi thấy. Em gọi mấy ông dạy ra xem nó nằm ở đâu thì thấy 1 chết trôi nữ mặc quần bò áo phông vàng nằm kẹt ngay giữa mũi tàu em với tàu bên cạnh. Cô ấy nằm úp mặt xuống nước tay chân dang rộng, quần áo căng đét vì thịt nó chương lên, còn da thì bị cháy nắng đen sì. Vì tàu nó đỗ trong cảng, đằng sau và đằng trước đều có tàu nên ko thể nổ máy lùi ra chỗ khác được chỉ còn cách là đẩy cô ấy ra ngoài khơi để cô ấy tiếp tục hành trình của mình.

Các bác đừng bảo là chúng em ác hoặc là tại sao lại ko báo cho CA giải quyết nhá. Đây là chuyện từ xưa đến giờ của dân sông nước rồi, mà có báo thì mấy ông cán bộ ở đó cũng bơ đi thôi. Nếu mà báo thì đương nhiên mấy ông ấy mất 1 khoản thuê pháp y, người kéo xác, thủ tục chôn nọ kia nữa cũng phải mất gần chục triệu ngân sách. Nên mấy chết trôi mà dạt vào thì y như rằng là mấy bố địa phương lại âm thầm thuê người đẩy ra xa cho trôi tiếp. Mỗi lần đẩy như vậy chỉ mất 500 600k thôi còn hơn là mất gần chục triệu mà lại lằng nhằng thủ tục nữa.

Nên xác nào hên hên thì dạt vào ven sông, ven biển mấy khu thành phố mà có đông dân cư ra hóng hớt thì còn được vớt nên đem chôn. Còn ko thì cứ bập bềnh ngao du sơn thủy cho đến khi chìm và nằm ở đáy sông, đáy biển vĩnh viễn nhá. Thường thì người chết sau khi nổi khoảng hơn 10 ngày là chìm. Nếu xác nào mà xui xui dạt vào mấy cái bãi hoang có khi còn bị chó mèo nó tha lên từng khúc rồi gặm ấy chứ. Nên bác nào có í định tự tử thì cũng đừng có nhảy cầu, trẫm mình như vậy. Em thấy chết trôi là khổ nhất đấy.

Tàu em chạy có 10 thuyền viên em là trẻ nhất và học việc nên chủ yếu là ra hóng và chờ để mấy lão kia sai vặt thôi. Mấy ông bàn nhau đẩy cô chết trôi ra ngoài, ông thuyền trưởng sai em đi vào sau lái cầm cái sào dài để đẩy xác và đem ít muối, gạo và tiền vàng ra nữa. À đây cũng là tục lệ của dân tàu bè bọn em, khi gặp chết trôi thì phải đem vứt 1 nắm muối ăn và 1 nắm gạo với kèm theo ít vàng mã. Vì mình ko giúp được gì cho người ta nên cũng chỉ làm vậy được thôi. Nếu mà gặp chết trôi mà khỏa thân thì ngoài mấy thứ đó ra thì còn ném thêm bộ quần áo nữa.

Những chết trôi như vậy thì đa phần là tắm chết đuối hoặc bị hiếp xong rồi chúng nó ném xuống sông, xuống biển. À mùa này là mùa lũ mùa của chết trôi đó mấy bác, chạy tàu ở biển thì gặp ít chứ chạy ở sông thì gặp liên tục. Có khi 1 ngày gặp vài xác ấy chứ. Ngày xưa lúc mới lên tàu em rất khoái xem chết trôi, mấy lần đầu thì toàn thấy vào ban ngày mới lại nó ở xa mấy chục mét nên chả nhìn rõ. Rồi 1 hôm vào 1 buổi tối gió nhè nhẹ, tầm khoảng 11h đêm em ngồi cạnh lão thuyền trưởng là cậu ruột của em để học lái. Trời đêm đó tôi đen như mực luôn…
lái tàu đêm là cả 1 nghệ thuật đấy các bác ạ, trên tàu nó ko có đèn như những phương tiện khác người lái phải căn vào các cột đèn cột tiêu trên bờ.Em ngồi cạnh đợi đến đoạn nào dễ dễ lái thì nhảy lên lái. Mãi thì cũng được lái, hồi đó tàu em chạy ở sông mà vào mùa lũ thì cực kì nhiều rều rác, lợn chết gà chết đủ kiểu nên chạy thì phải tránh mấy thứ đó ra ko nó mà quấn vào chân vịt lại mất công gỡ mệt lắm. Mình thì non kinh nghiệm mà trời tối vậy sao nhìn được gì chứ, ông cậu thì đang ngồi bên cạnh mải nhắn tin với con người yêu nên thi thoảng mới ngó nên kiểm tra xem chạy đúng luồng ko thôi

Đang chạy ngon thì em nhìn mờ mờ phía trước cách mũi tàu khoảng vài chục mét có 1 đám rều, chen ở giữa đám rều đó la 1 cái gì trắng trắng nổi bập bùng cùng dòng nước. Em thì đoán là lợn gà châu bò gì gì đó chôi từ thượng nguồn về thôi. Nhưng mà cach có 1 đoạn tàu thì đang chạy ga cao, luồng thì bé tẹo có tránh cũng khó thôi thì cứ phi bừa vào cái đám rều đó cũng bé và cái mà đang nổi bập bùng cùng dòng nước đò nếu mà quấn vào chân vịt cũng chả sao đâu.Cứ thẳng hướng đúng luồng ta phi thôi . Đầu tiên là nghe xoạt xoạt nhẹ 1 tiếng; tiếng đó chắc là tiếng của đám rều chết tiệt và tiếp theo là 1 tiếng bộp bộp va vào mũi tàu, tiến bộp bộp này thì đúng là cái thứ bập bùng kia rồi. 2 thứ đó cuộn vào nhau rồi thi nhau va đập vào gầm tàu tạo ra những tiếng bộp xoạt xen kẽ nhau.

Nghe chưa được 10s thì máy tàu gầm lên, chết cha chắc nó quấn vào chân vịt mẹ nó rồi quả này lại tha hồ ăn chửi của ông cậu. 1 lát sau thì chết máy luôn Ông cậu hoảng quá nhảy luôn lên ghế lái, ông máy trưởng đang ngủ ngon thì bật dạy phi xuống phòng máy còn mấy lão còn lại thì ra ngoài hóng xem có chuyện gì cúng em Ông máy trưởng xuống đề máy nhưng nó e e rồi lại tắt, bình thường thì gặp mấy mớ rều này thì đề máy lên về số lùi rồi ga thật to là nó tự rời ra, còn mớ này thì ngoại lệ chả còn cách nào khác là phải nhảy xuống mà gỡ thôi.Em là thằng gây ra tội và là thằng chức danh bé nhất tàu nên phải phi xuống gỡ là điều tất nhiên rồi. Chả sao cả đang nóng nhảy xuống coi như tắm cái rồi lên cho mát. Nhưng khi bắt đầu cởi quần áo thì đột nhiên ngửi thấy cái mùi oi oi quen thuộc mỗi khi gặp chế trôi chả có nhẽ cái bập búng đó là cái xác đang nằm dưới chân vịt. Qủa này thì toi mạng em thật rồi

Mấy ông đang đứng đó chức cũng đang có suy nghĩ như em ông nào cũng có cái vẻ mặt thất thần đáng lo ngại. Ông thuyền phó nói to:
Chết chôi rồi mấy ông ơi, thằng Duy xuống gỡ nhanh đi để tàu còn chạy chứ thả trôi tàu thế này nó dạt vào ghành đá ngầm thì chết đấy

Cái mặt em nó nghệt ra rồi đứng im bất động tỏ vẻ kinh hãi, cậu Hoan thuyền trưởng bắt đầu ở phòng máy cầm đèn bin phi xuống. Dù sao ông đó cũng phải chịu trách nhiệm mà đây la ca của ông ấy mà. Có ông cậu ra đỡ đầu rồi lên em cũng bớt lo, quyền chỉ huy va quyết định mọi việc đều la do cậu H mà. Vừa ra đến nơi lão đã nhìn mình và quát lớn:

Tao đã bảo là phải tránh rều ra rồi mà, tao ko để í có 1 tí mà mày đã phi vào thôi 3 anh ra thả neo rồi cầm đèn si nhan cho tàu khác tránh đi, còn thằng Duy ở đây cầm đèn bin cho tao để tao xống gỡ xác

Em cãi 1 chút:
Cháu thấy đám rều bé tẹo mới lại tránh ko kịp nên mới phi vào tưởng là con lợn thôi chứ biết la chết trôi thì cháu điên hay sao mà phi vào. Trời tối mới lại lặng gió ngửi làm sao thấy mùi chứ

Ông cậu em cầm đèn bin và leo xuống thang đứng ở bánh lái ngó xuống 1 lát rồi nói vọng lên:
Đúng là chết trôi rồi, trương to như con trâu nằm giữa bánh lá với chân vịt, là con trai mày ạ mặc mối cái quấn đùi thôi chắc là chết đuối trên thượng nguồn rồi dạt về đây. Mày lấy ít muối gạo ném xuống rồi đem vàng hương đốt đi để tao gỡ cho
Em vào nhà bếp lấy muối gạo và vàng hương làm theo lời ông ấy rồi qua sau lái chờ ông ấy sai vặt. Minh chả bao giờ dám nghĩ là mình sẽ gặp và giải quyết mấy cái kinh tởm như vậy. Ông Hoan lại kêu to:

Leo xuống đây cầm đèn soi cho tao để tao nhảy hẳn xuống nước mới gỡ được, rính chặt vào bánh lái rồi phải kéo ra

Em 1 tay cầm đèn bin và lao xuống, càng xuống thì cái múi nó càng bốc lên và xông thẳng vào mũi ngửi ko quen là chỉ muốn ói, cúng may là mình ngửi nhiều rồi nên cũng thấy nó bình thường. Xuống đến nơi thì 1 cảnh tượng kinh hoảng nó đập vào mắt. 1 thanh niên cởi trần da trắng bệch đang nằm ngửa cổ nhìn về phía em. Cái mặt dường như ko còn nguyên vẹn nữa. mũi tai mắt mồm đều bị cá nó gặm nham nhở rồi, da đầu thì bị bong chóc tóc đã dụng gần hết, chắc cũng chết được hơn 1 tuần rồi. Đầu ông ấy gục vào bánh lái còn từ bụng trở xuống thì bị kẹp vào chân vịt cái chân vịt nó chém vào bụng chắc chút nữa là người đứt làm đôi. Có 1 điều em thấy lạ là như vậy mà sao lại có thể làm cái đông cơ hơn 1k mã lực mà lại chết được thì tài. Xung quanh thì chỉ có vài cái củi gố tầm bằng củi tay chén váo cánh quạt nữa thôi. Chắc là anh í ko muốn bị phanh thây nên làm cho máy tàu mình tắt đây

Cậu Hoan lúc này bắt đầu bắt tay vào công việc, cậu tỏ vẻ khá bình tĩnh nét mặt ko 1 chút sợ hãi, cũng đúng thôi kinh nghiệm bao nhiêu năm tàu bè mấy cái việc này với cậu đâu có là gì. Với lại thời thanh niên cậu cũng 1 thời làm nghề vớt xác mà, hồi đó cậu vẫn làm nghề chài lưới ở sông Hồng mà dân chài lưới thì khỏi phải nói rồi, cậu kể là mỗi khi xác mà dạt vào bãi ko trôi ra được thì xã lại thuê mấy ong đánh cá ở gần đó kéo ra ngoài, công việc cực kì nhẹ nhàng mà lại kiếm bằng cả tuần đánh lưới. Ghê hơn nữa là một số người gặp chết trôi thì cứ như là gặp phải cái mồi nhử cá vậy, người ta buông lưới xung quanh cái xác để rụ cá, cá rỉa xác chủ yếu là cá nghạnh nhín nó tựa tựa con cá nheo hoặc cá lăng vậy, thịt vàng chóe ăn thơm lắm. Ngày xưa chết trôi nhiều có khi mổ cá ra thấy nguyên 1 ngón tay người ấy

Cậu lúc này nhảy hẳn xuống nước rồi tay bám bám men theo ra cạnh cái xác, phần bụng cái xác kẹp vào giữa 2 cánh quạt, chắc bị chém mạnh nên hình như xác anh ấy bị gãy đôi xương sống rồi thì phải, 1 vài đốt sương sườn bị gãy đâm qua cả ngực. Nhay nhay 1 lúc thì cũng đẩy anh ấy ra được, em leo lên trước gọi mấy ông kia kéo leo rồi nổ máy tàu còn cậu thì cởi luôn cái quần đùi đang mặc ném đi. Cái xác trôi đi rồi mà cái mùi nó vẫn ám vào người em mới cậu. Em thì tiếc bộ quần áo nên thôi chả dám ném. mất công giặt lại tí thôi. 2 cậu cháu tìm chai rượu để rửa tay cho nó hết cái mùi

Thế là từ tối hôm sảy ra cái việc ấy em cũng chả dám lái đêm nữa, cứ tầm 9h la ở im trong khoang chả dám bò ra ngoài, có buồn đái đến mấy cũng cố chịu hoặc rủ cậu ra đái cugg . Cứ nghĩ đến cảnh anh chết trôi đó đang nằm dưới gầm tàu chờ mình ra đi tè rồi nhoài người lên kéo mình xuống sông rồi dìm chết để trả thù là em lại xoắn. Nghe bảo là người mà bị chết đuối hồn phách sẽ mãi mải nằm dưới dòng sông nơi chết mà ko bao giờ lên được cho dù gia đình có kiều hồn lên, nếu muốn lên chỉ có cách là kéo1 người hợp với vía mình, hoặc là ai đó yếu bóng vía xuống để thay. Trên tàu mây ông kia thì toàn thuộng dạng thần kinh thép, ma tà gặp mấy ông ấy có khi còn phải sợ ấy chứ. Nếu anh chết trôi kia mà muốn trả thù thì chắc chắn anh ấy chọn em rồi Nhưng mà em cũng chỉ sợ 1 thời gian ngắn thôi, tầm 1 tháng sau đã quên sạch mọi thứ và nghĩ việc đó cũn bình thường chả có gì mà phải sợ cả coi như là tai nạn thôi, thi thoảng tàu chạy đến đoạn đó em vẫn ném muối gạo vàng hương xuống chỗ đó

À có 1 bác hỏi là tại sao chết trôi thì gái nằm dài trai nằm sấp phải ko ạ cái này cũng chả có gì khó hiểu, khoang bụng và nôi tạng của đàn ông và đàn bà nó khác nhau. Khi chết trôi thì mấy chỗ đó toàn tích khí như bóng bay vậy, cái đó nó quyết định việc nằm sấp hay nằm ngửa. Em gặp nhiều chết trôi rồi thấy nhiều đàn bà vẫn nằm sấp giống như cô gái ở đầu chuyện ấy.

***

Thôi quay trở lại với việc cô gái chết trôi ở đầu chuyện, em vừa lệnh khệnh mang muối gạo vàng hương mấy thứ mà ông cậu sai mang ra để làm thủ tục đẩy xác ấy. Xác này chết lâu rồi nên bốc mùi gây cực kì, em phải tẩm 1 đống nước hoa với nắm gừng to vật để át cái mùi gây đó. Ra đến nơi thì 1 số cảnh tượng ko đẹp cho lắm đập vào mắt, Tầm gần 10 người đang đứng bàn tán, và 2 ông thanh niên 1 ông cầm dao gọt táo và 1 ông đang xuỵt xoạt bát mì tôm ngay trước mặt cái xác. Đúng là mấy thằng điên, con người mà chúng nó coi như coi lợn vậy vẫn hồn nhiên vô tư ăn uống với cái mùi cực kì khó chịu được như vậy thì tài thật
Ngó xuống cái xác xem thế nào thì em xíu nữa thì xỉu, mấy ông đã lật ngược cái xác đó lên rồi, cô gái nằm thằng ra lưng khòng khòng 2 tay 2 chân dơ thẳng lên trời. cái mặt úp xuống nước nên ko bị cháy nắng mà trắng bệch mắt mở to trợn ngược lên nhưng mà bị cá nó rỉa 1 bên khoét sâu vào tận hốc mắt rồi. Mũi mồm tai cũng vậy nó cắn cho rách tươm hết. tóc thì dụng gần hết chỉ rính vài cọng, da đầu bong chóc từng mảng ăn sâu vào tận hộp sọ

***

Hình thể và khuôn mặt của cô gái tuy ko còn nguyên vẹn nhưng nhìn vào vẫn có thể đoán được cô gái chỉ tầm ngoài 20t thôi. Đặc biệt là trên cổ có đeo 1 sợi dây chuyền vàng, 1 đôi bông tai nhỏ nhỏ cũng bằng vàng và 1 cái nhẫn bạc. Chắc cũng thuộc loại con nhà giàu, quần áo nguyên vẹn, tài sản còn nguyên, trên người ko chút thương tích do ngoại lực thì chết vì lí do nào đây. Thường thì đàn bà chết trôi chủ yếu do mấy lí do như hiếp rồi ném xuống sông, nhưng mà bị hiếp thì hay ở trong tình trạng thiếu quần hoặc thiếu áo, mà bị hiếp thì thủ phạm nó ít mặc đồ lót vào cho nạn nhân đâu. Còn cô gái này thì quần áo ngoài và đồ lót vẫn còn nguyên. Trường hợp thứ 2 là bị giết do mâu thuẫn cá nhân…cái này khả năng cũng ko cao vì nếu là vậy thì trên người có 1 vài lỗ thủng hoặc xây xát rồi. Còn trường hợp thứ 3 là tự tự, té nước, lũ cuốn, trong đó thì khả năng cao nhất là trẫm mình tự tử. Vì nhìn vào gu thời trang của cô ấy khá hợp thời và số nữ trang kia thì chắc hẳn ko phải người miền núi dân tộc rồi. Kiểu này lại thất tình chán đời…

Sau khi tất cả thuyền viên bàn bạc thì cậu Hoan đứng lên tuyên bố quyết định:
Nó kẹt vào giữa mũi 2 tàu thế này rồi, mà nước thì chảy siết cầm sào đẩy qua hơn chục cái tàu đang đỗ bên ngoài kia cũng vất lắm các anh ạ. Hay thôi gọi mấy ông thuyền chài kia vào cho người ta 1 triệu rồi bảo người ta kéo ra cho
Bác Tiến bếp trưởng đỡ lời:
Hoan àk mày cứ đưa tao 1 triệu đây để tao kéo ra cho, ko phải gọi bọn nó đâu. Mày mà gọi bọn nó thì chúng nó lại kéo ra khơi buộc dây cắm sào vào rồi tối lại kéo về đây thôi. Tao ko lạ gì bọn thuyền chài ở đây đâu. Sáng mai đảm bảo ko tàu mình thì tàu khác mất công thuê tiếp. Cứ để tao
Bác Tiến này ngoài 60 rồi ngày xưa cũng từng là thuyền trưởng giống cậu Hoan, bác nổi tiếng lái giỏi nhất nhì trong giới tàu bè thời đó. Nhưng mà mấy năm về đây mắt kém tay chân yếu rồi nên đành phải xuống làm bếp trưởng. Đáng lẽ ra cái tuổi của bác thì phải ở nhà an dưỡng rồi nhưng gia cảnh bác cũng khó, nhà có 1 trai 1 gái, đứa con gái thì vẫn đang học đại học còn thằng con trai thì nghiện ngập. Mà ngày trước làm cho tập đoàn tư nhân nên cũng chả có lương lậu gì, bác cả đời gắn bó với tàu bè sông nước cho nên ở trên bờ thì cũng chả biết làm gì kiếm sống. Vậy nên chỉ còn cách theo nốt cái nghiệp sông nước bạc bẽo này. Bác Tiến dù gì cũng là tiền bối nên ai cũng nể phục bác lắm, cậu em cũng vậy tuy cậu là thuyền trưởng nhưng nhiều khi vẫn phải xin í kiến của bác

Cậu Hoan nghe bác nói vậy thì cũng đồng í liền. Bác Tiến ra chỗ em lấy muối gạo ném xuống gần chỗ cô gái, rải ít vàng mã xuống nước và thắp nén hương mồm lẩm nhẩm khấn 1 lúc. Xong rồi xắn tay xắn chân chuẩn bị vào công việc của mình

Tàu em và mấy tàu bên cạnh lúc này chất đầy hàng nên tàu nó chìm xuống, đứng trên lan can tàu chỗ khoang hàng có thể thò chân xuống nước được. Nhưng chỗ mũi tàu thì cao hơn 1 chút mà cái xác thì nằm ở đoạn mũi nên bác Tiến cầm cái sào nhảy sang tàu bên cạnh cho dễ đẩy. Đang định làm thì có ông ngồi ở tàu bên cạnh nói chen vào:
Bác ơi sao ko tháo cái dây chuyền với đôi bông tai ra đi, mấy chỉ vàng đó bác à, bác mà ko tháo là lát xác trôi ra ngoài kia mấy đứa thuyền chài nó cũng tháo thôi. Vừa có 1 thằng con thuyền chài nó cũng ngồi ở đây nó chông thấy rồi đấy bác ạ
Bác Tiến mặt ra bộ nghiêm túc đáp lại
Thằng nào lấy thì lấy chứ tao chả thèm làm 3 trò mất đức ấy. Lấy của người ta mà ko lo ma chay chôn cất cho người ta thì mắc tội đấy chú ạ

Cùng lúc cậu Hoan nói với bác
Thôi làm nhanh nhanh đi anh rồi còn đi chợ nấu cơm nữa, cái đầu xào nhọn lắm đấy anh ạ anh chọc cẩn thận ko vỡ bụng nó ra thì mệt đấy.

Em thì ngửi thấy mùi thối qúa ko chịu được nên đứng ra xa hóng thôi. Nhìn ở gần đó thì thấy mấy thằng thuyền chài cũng đang tăm tia hóng hớt. Cái bọn này chả khác gì mấy con kền kền chỉ chực chờ xác thối để lao vào kiếm mồi. Chả hiểu chúng nó nghĩ thế nào mà lại đi làm 3 cái trò ấy. Mà cái đôi bông tai thì tháo còn dễ chứ cái dây chuyền do xác nó chương lên rồi chỉ còn cách cắt ra thôi

Bác Tiến đã nhảy sang tàu kế bên và đứng ở phía sau xác cô gái tầm 3m, bác hẩy mũi sào chỗ bụng cô gái hất hất chiếc áo lên để luồn đầu sào vào trong, mũi chiếc sào nhọn đâm qua áo cô gái sau đó bác xoắn xoắn lại cho chặt. Cái áo lật ngược qúa nửa ngực của cô, chiếc áo lót cũng nhờ đó mà bung ra luôn. Em nhìn vào thấy ghê ghê và ngượng ngượng còn mấy ông đứng xem ở trên thì cứ cười đùa và chêu bác. Có cái đếch gì đâu da trắng bệch bụng chương to như gái sắp đẻ, 2 cái đầu nhũ cũng to gần như ngón chân cái thâm đen sì.

Rồi bác cầm 2 tay vào sào khom khom người lấy thế để đẩy. Nhưng nước nó chảy siết mà lại phải đẩy ngược lên trên tầm 2m cho qua mũi tàu thì mới ổn. Vụ này nhìn thì dễ xơi nhưng xem chừng cũng khó nhằn đấy. Bác ấy cố ra sức đẩy lên phía trước nhưng xem ra vô ích, nước chảy qúa mạnh cái xác chìm ngỉm xuống nước nhoi nhoi lên phía trên 1 ít rồi lại trở về vị trí cũ rồi bềnh lên. Bác cứ làm đi làm lại như vậy mãi và cái xác thì cũng cứ đưa đi đưa lại. Nản qúa bác dừng lại rồi kêu:
Thằng nào giúp tao 1 tay với nặng qúa tao ko đưa được.
Anh Lam thuyền phó lên tiếng:

Để em phụ bác, 1 củ của Hoan ko dễ xơi đâu bác ạ.
Thế rồi a nhảy xuống đứng sau lưng kế chỗ bác 2 tay cầm sào chuẩn bị đẩy cùng bác
1…2…3! Cả 2 ông hét đồng thanh rồi nhún người đẩy. Cái xác lại chìm xuống và đưa đi được tầm 1m thì mũi xào chệch hướng. Nghe đến xẹp 1 tiếng cái sào xuyên mẹ nó thủng bụng cô gái, chắc là xuyên luôn qua cả bên kia nữa, bác Tiến mất đà lao cả người xuống nước mặt đập vào chân cái xác. Còn anh Lam đứng sau nên may mắn lấy lại được thăng bằng. Em đứng trên tí xỉu còn mấy ông kia thì cười um lên, bác Tiến lóp ngóp leo lên lan can thở hổn hển nhưng vẻ mặt thì vẫn ko có gì là sợ hãi. Chắc cũng nản thật rồi, bác lấy tay rút mạnh cái sào ra khỏi bụng xác cô gái, đầu sào vừa rút ra khỏi bụng thì có ít dịch màu đỏ vàng lẫn lộn trào ra chỗ vết thủng mùi bốc lên thum thủm ngửi chỉ muốn ói. Tác hại của việc đâm thủng vẫn chưa dừng lại ở đó, 1 đoạn lòng non màu trắng phòi ra khỏi và nổi lên mặt nước. Nhìn ko khác gì lòng non của con lợn mà mình hay ăn các bác ạ, đồng thời thì máu mồm máu mũi cũng ộc ra màu thâm thâm. Ko hiểu sao đâm vào bụng mà nó lại ộc ra cả mồm lẫn mũi nhỉ. Em nghe nói là thường thì mấy người chết oan hay ói máu tươi mỗi khi gặp người thân, còn cô này chắc ko phải vậy chứ. Oan thì đúng là oan rồi cơ mà có gặp người thân đâu mà ói ra cho phí. Cậu Hoan vừa cưới vừa nói với 2 ông:
Ko ổn đâu 2 cụ ạ, dùng dây thừng buộc vào mà kéo ko thì lên để em kêu thuyền chài ra kéo cho

Bác Tiến nghe cũng có vẻ hợp lí và sai em vào tàu kiếm đoạn dây thừng. Em lững thững bước vào khoang tìm dây. Số khổ thế đấy toàn bị sai vặt

Em vào khoang lục lọi mấy hòm đồ cuối cùng cũng tìm được 1 đoạn dây thừng chừng 5m rồi mang ra cho bác. Lúc này tầm 7h mấy tàu kế bên bắt đầu

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…
Em Luôn Ở Trong Tâm Trí Anh
Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!
Chuyến Đi Vũng Tàu