<?php the_title(); ?>

Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc

08.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,43/5 (28 đánh giá)

Truyện: Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc

Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

************************

Giới thiệu nhân vật:
Đặng Thùy Nhi ( nó ):  17t dễ thương cực kỳ, tinh nghịch đáng yêu chĩ có tội là ngốc ơi là ngốc. Là bạn thanh mai trúc mã của hắn thích hắn từ nhỏ cho đến bây giờ là hotgirl của trường

Hoàng Đăng Khánh ( hắn ):  17t Là 1 thiên tài kiêm lun hotboy của trường, đẹp trai vô đối, cộc cằn, lạnh lùng làm con tim bík bao nhiu nữ sinh trong trường tan nát.

Vương Nhất Huy:  17t Cũng là 1 hot boy của trường dịu dàng ấm áp như ánh nắng mùa xuân làm tan chảy trái tim của nữ sinh toàn trường. Học chung lớp với nó và hắn, rất ghét hắn vì……..

Dương Minh Châu: 17t bạn thân của nhỏ, dịu dàng xinh đẹp cũng là hotgirl như nó. Thích Huy từ lâu nhưng không dám nói.

Chap 1:
Ánh sáng len lõi vào khung cửa sổ phòng ngủ của một căn nhà bé bé xinh xinh, hiện giờ có một pé heo àh không là một pé người đang có một tư thế rất ư là đẹp, nữa mình đã an toạn trên giường nữa còn lại thì ỡ dưới đất, vậy mà vẫn ngủ được hay thật, bó tay nó luôn.
Ở một căn nhà khác cũng sát ngay bên cạnh, hắn đã bước ra khõi cửa nhà và tiến về nhà bên cạnh đễ thực hiện một nhiệm vụ cao cả.
- Tíng toong !!  tiếng chuông cửa vang lên
Một người phụ nữ với một khuôn mặt hiền hậu chào đón hắn một cách niềm nỡ. Hai chữ mừng rỡ đã hiện rõ lên khuôn mặt bà
- Khánh đó hả con  Bà nhẹ nhàng hỏi
- Vâng ạ !! Nhi đã dậy chưa bác  hắn đáp lại lễ phép
- Chưa con ạ, bác làm đủ cách mà chẵng hề lay chuyện được nó  Bà tiếp tục đáp
- Dạ vậy con xin phép lên trên để gọi Nhi zậy  hắn nói rồi bước thẳng lên bậc thang.
Tiến thẳng vào phòng nó hắn nhìn xung quanh căn phong vẫn như mọi ngày bừa bộn, giống yk hệt chủ nhân của nó đang nắm chiễm chệ đằng kia.
- Nè nhõ ngốc dậy điiiiiiiiii  hắn hét vào tai nó một cách tàn nhẫn không thương tiết
- Khánh đấy à, chờ mình tí nhé  nghe tiếng hắn không cần dùng vũ lực nó bất dậy ngay, nhìn hắn cưòi xòa. Rồi vụt chạy vào tolet.
Khoảng 15 phút sau hắn với nó tiến bước đến trường, nói tiến chứ thật ra đang chạy thụt mạng vì sắp trễ giờ mà. Khuôn mặt hắn bây giờ như muốn ăn tươi nuốt song nó vậy, còn nó thì vẫn ngây thơ hồn nhiên mà chạy
Cuối cùng ngôi trường mang tên sweetstars ( bịa đại ík mờ ) cũng hiện ra trước mắt nó và hắn. Hai đứa vừa vào cũng là lúc cánh cổng khép lại, tiếng chuông báo giờ lên lớp vang lên. Nó và hắn vào lớp thì Lan sát thủ ( biệt danh nó đặt cho pà kô dậy môn toán ) đã ngồi chễm trệ trên ghế.
- Sao giờ cô mới tới, suốt ngày an ngủ không lo chuyện học hành, hại bạn Khánh tới trễ theo là sao  Bà kô cấn tiếng hót líu lo màh léo nhéo vào tai nó bảng tình ca ngày nào củng như ngày nào.
- Thưa cô em muốn về chỗ  Nó chưa kịp trả lời thì vị cứu tinh đứng bên cạnh nảy giờ cất tiếng giải vây.
- Ừk em vào chỗ ngồi đi, còn cô chiều nay ở lại trực 3 cái tolet nghe chưa  Lan sát thủ nhìn hắn với ánh mắt trìu mến.
- Ê Châu chiều dọn tolet với tao nha  nó bước về chỗ ngồi nhìn con bạn thân với ánh mắt long lanh như cún con
- Ừk lúc nào thì tao chả giúp mày nó nhìn con bạn thở dài.
Rồi tiết học cũng bắt đầu sau bao gian nan, ai ai cũng chăm chĩ lắng nghe pã giãng bài, chĩ có nó và Huy đang làm nhưng công chuyện khác nhau, nó thì hồn phách đang trên mây nghĩ lại lúc nãy hắn đã cứu nó một bàn thua trong thấy, trong hắn thật cool, tim nó đập thìch thịch như muốn vỡ cả ra. Còn Huy ngày nào cũng nhìn nó rồi cười một mình thầm nghỉ ” Sao cô ấy lại dễ thương như vậy nhĩ ! ” mà không biết ràng cũng đang có một người nhìn hắn với ánh mắt buồn bã xen lẫn sự chua xót.
Reng reng  tiếng chuông báo giờ ra chơi reo lên làm cắt dòng suy tưỡng của nó. Nó nhanh chân chạy lại chỗ hắn, kéo một mạch xuống cantin dù đã quen với cảnh này suốt 17 năm nay nhưng hắn vẫn bực bội.
- Khánh ơi, hôm nay ăn gì nào?? Nó hỏi
- Cơm chiên  hắn lạnh lùng đáp
Nghe xong nó vụt chạy, thân hình nhỏ bé len lỏi vào đám đông trong căn tin. Hắn nhìn theo mà khuôn mặt không bộc lộ một tí xíu cảm xúc nào. Sau khi nó rời khỏi hắn rất vinh hạnh được bao bọc bởi một đám đông.
- Khánh ơi hôm nay anh đẹp trai wá  NS 1 lên tiếng mà con mắt đã biến thành hình trái tim.
- Khánh ơi làm bạn trai em nha  NS 2 tiếp tục lên tiếng
- Mày xấu như wỹ sao xứng với anh Khánh được xích ra coi  NS 3 tiếp tục cất tiếng
Rồi cuộc tranh cãi diễn ra ác liệc @#$%!%%(*&^%_!&(^*)&$)ﹾﹾﹾ@*(&*!_*. Có thễ sẽ không dừng được, nếu không có một tiếng nói trong trẻo vang lên:
-MẤY NGƯỜI DỪNG LẠI NGAYYYYYYYYYY nó hét lên làm bầu không khí im lặng cả lên
- Mày là gì mà bắt tụi tao phải im đừng tưởng mình là hotgirl thì mún làm gì làm nhá  NS 1 nhìn nó bằng anh mắt tóe lửa
- Ừk tao không là gì, nhưng tụi bây đang phá bạn trai tao đó  nó nói rồi nhìn hắn nảy giờ vẫn đang khó chịu vì ồn ào.
- Bạn trai mày ư, đừng có mà tự tin quá thá  nhỏ đó nhìn nó khinh bĩ
- Mấy người làm ơn đễ tôi ăn có được không  nó chưa kịp trả lời thì hắn nảy giờ đang bực bội vì chưa có miếng gì vào bụng mà còn phải nghe cãi nhau.
Mấy con nhỏ đó nghe xong thì hậm hự bỏ đi còn nó thì nụ cười đắc thắng nở trên môi, ngồi xuống cạnh hắn luyên thuyên đủ điều.
- Có ngon hông zạ  nó nhìn Khánh đôi mắt chớp chớp
- Tạm đc  hắn lạnh lùng đáp mà không thèm nhìn nó một cái
- Tối Khánh ngủ có ngon hông, ăn có đủ hông, có bị ai wánh hông, ngủ có mơ thấy tớ không…. @$&%) @ Nó luyên thuyên đủ điêù còn hắn thì vẫn tiếp tục ăn
- Reng reng!!! tiếng chuông vô tiết kêu lên, hắn lạnh lùng quay lưng bước vào lớp, còn nó thì chạy theo rồi sực nhớ nảy giờ mình vẫn chưa ăn gì, mặt nó buồn thiu bứơc vào lớp mà tay xoa xoa cái bụng.
- Ê mày sao vậy Nhi, bộ đi ăn với chàng không ngon àk  nhỏ Châu nhìn nó rồi cười lém lỉnh
- Hiz tao chưa kịp ăn gì, lại còn phải cãi nhau với mấy con khùng kia nữa  nó buồn bã đáp
- Màk nãy giờ mày làm gì vậy Châu sao hông xuống căn tin với tao.
- tao bận tí việc ấy màk, màk chuông vừa reo là mày dẫn chàng đi ngay có đễ ý gì đến tao đâu  con bạn nói giọng vừa zỡn pha lẫn chút giận hờn.
- Thui tao xin lỗi mà, tí ở lại trực tolet với tao nha  nó nhìn con bạn đám đúi
- Bó tay mày lun  nhõ Châu cười
- Hai bạn Nhi và Châu nói gì rôm rã nãy giờ vậy  Tiếng ông Zi Đan vang lên. Hai đứa nó nói chuyện nảy giờ đâu biết Zi Đan khó tính đã vào lớp từ đời nào đang nhìn tụi nó với đôi mắt rực lửa
-Dạ… dạ. . tụi.. em đang.. bàn.. về môn toán của thầy.. ík màk  nó đáp giọng run run do sợ wá.
-Hừ !! thôi được rồi hai em ngồi xuống đi, hôm nay chúng ta đi vào bài học mới….. ông thầy tiếp tục phận sự giảng bài

Hai đứa nó mừng rỡ ngồi xuống chăm chĩ viết bài, hắn nhìn mà chậc lưỡi. Nó ngồi cắm cúi viết một mảnh zấy rùi quay xuống bạn dưới đưa cho hắn.
” Tớ thích cậu, cậu có thích tớ không ?? ”
Hắn lạnh lùng ghi một mẩu giấy cho nó vẽn vẹn 2 chữ ” không biết ” Nó đọc xong buồn bã nhưng vẫn tự nhủ với mình cố lên.
- Rengg !! _chuông báo hết giờ vang lên
- Khánh ơi mình về thôi  Nó mừng rỡ quay xuống chỗ hắn
- cậu quên là hôm nay phải trực tolet àk  hắn đáp mà không nhìn mặt nó cặm cụi thu xếp sách vỡ rồi lạnh lùng bước đi. Bỏ mặc nó đứng như trời trồng, Huy nhìn thấy tức giận định bước lại an ủi nó nhưng Châu đã tới trước
- Thui mày đừng buồn, rùi từ từ nó cũng thích mày mà  nhỏ Châu an ủi nó
- Ừk  nó buồn bã đáp
Hai đứa bước đi mà không để ý có một người nảy giờ nhìn thấy củng đau lòng không kém gì nó…..

Giới thiệu nhân vật mới:

Hoàng Đăng Luân:  4t em trai của hắn, siêu baby lun, tính tình nhõng nhẻo hay khóc nhè rất thích nó. Là người mà hắn thương nhất tại nhà chỉ có 2 anh em, papa vớy mama hắn thì đi làm suốt ngày nên hắn rất yêu thương em mình.

Chap 1 (cont)

7.00 pm. Tại nhà nó:
- Nhi ơi xuống ăn cơm đi con_mama nó đang dọn đồ ăn ra bạn
- Dạ _nó uể ỏi bước xuống
- Sao con gái hôm nay có chuyện gì buồn hả  papa nó nhìn nó lo lắng.
- Dạ hông có gì đâu papa, tại con hơi mệt ík mà  nó ngước mặt lên cố cười gượng.
- Ừk, con nên nghỉ ngơi bớt đừng học nhìu wá có hại đó con ( học nhiều mới sợ )
- Dạ  nó ăn xong xin phép papa, mama lên phòng trước
Nằm trên giường nó suy nghĩ về những hành động của hắn sáng nay àk không suốt cả 17 năm wa, hắn chưa bao giờ cười với nó dù chỉ một lần, lúc nào cũng lạnh lùng như tảng băng di động, ngay cả việc hằng ngày wa kêu nó đi học cũng là do sự nhờ vả của mama nó, chứ nó biết thật ra trong tâm hắn có muốn chút nào đâu, nó vừa ngốc lại vừa phiền, nghĩ vậy mà 2 dòng nước mắt nó đã tuôn ra khi nào. Ngước mắt nhìn qua cửa sổ căn phòng đối diện nó thấy hắn vẫn đang cặm cụi làm bài, nó thầm nghĩ:  ” Có thể cậu ấy lạnh lùng với mọi người là do hoàn cảnh gia định cậu ấy, mình quyết tâm sẽ làm cho cậu ấy thích mình dù có khó khăn đâu chăng nữa ”. Nó lấy tay quệt những zọt nước mắt, một nụ cười nỡ trên làn môi bé xinh của nó, một nụ cười của sự hy vọng và cố gắng.
Tại nhà hắn:
” Nhỏ đó làm gì nhìn mình nảy giờ vậy trời, không để người ta học bài hay sao. Ýk màk hình như nhỏ khóc, màk thôi có liên wan gì mình đâu nhỉ ”  hắn tự cốc đầu mình vì cái suy nghĩ ngu ngốc màk đâu bík rắng len lỏi đâu đó trong trái tim hắn, sự ấm áp của nó đã thành một vết in không thể xóa mờ.
Cứ thế tối đó có 2 người không ngủ đc, người thì đang hy vọng kết wả tình yêu của mình, người còn lại suy nghĩ bâng wơ về hành động lúc nãy của mình. Cứ thế họ chìm vào trong giấc ngủ, mà không bík rằng ngày mai sẽ là một ngày không đc tươi đẹp cho lắm

Chap 2

Sáng hôm sau, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường như mọi ngày, hắn cũng qua đánh thức nó dậy hộ tống lên đường đến trường, người đi người theo sau, có lẽ mọi truyện vẫn cứ thế típ diễn nếu không có một chiện kinh động xảy ra.
Nó bước vào lớp, đi chầm chậm chầm chậm lại chỗ nhỏ Châu:
- Hù !!!
-áaaaaaaaaa  nhỏ Châu giật mình té xuống ghế.
- Hahahahaha _nó đứng cười sặc sụa mờ không để ý con mắt nhỏ Châu nhìn nó hết sức tình củm, mặt mày thì đỏ hơn wả cà chua đã rụng.
- Mày cười đủ chưa con điên kia  mặt hầm hầm nhìn nó
- Dạ… em cười đủ rùi ạ  nhìn thấy mặt Châu, nó biết đìu lễ phép không thì toi.
- Áaaaaaa  giờ đến lượt cái mỏ một không hai của nó cất tiếng làm chấn động thiên hạ.
- Gì zạ con wỹ, sáng h` hai zụ oài nha mày  nhỏ Châu nhìn nó sợ sệt.
- Tao wên ăn sáng rùi  nó đáp mà hông nhìn nhỏ Châu quay xuống pàn zưới.
- Nó ra khỏi lớp nãy h` oài, tại mày cười zữ wá không đễ ý.
- Hjz, thui tao xuống cantin mua đồ ăn nha  nó nói mà mặt bùn như bánh bao chìu.
- Ừ đi đi con điên  nhỏ Châu không wên ghẹo con bạn.
Nó nhí nha nhí nhảnh chạy xuống cantin, bỗng như thấy cái gì đó dưới cầu thang nó thắng lại nhìn xuống.
- Trời hắn đó ư !! nó lấy tay zụi zụi con mắt như không tin.
Khi xác định đúng là hắn, tim nó đập loạn xa như mún chạy ra khõi lồng ngực, vì hắn đang cười mà, nụ cười
lần đầu tiên nó đc thấy, nhưng bên cạnh hắn là ai thế nhỉ ? Nó cố nhướng đôi mắt lòi của mình, àk thì ra chị Trân hotgirl lớp 12. Tim nó bây giờ như có bàn tay của ai đó đáng bóp thắt lại không cho thở nữa, nước mắt nó lại rơi, lại một lần nửa vì hắn mà rơi. Sao hắn có thể cười trước chị Trân, trong khi với nó hắn lạnh lùng đến đáng sợ. Nó quên mất cái đói, vụt chạy về lớp, nó cố chạy chạy thật nhanh để không nhìn thấy cái cảnh đó nữa. Vào chỗ ngồi nó gụt đầu xuống bàn khóc, nhỏ Châu thấy vậy vội hỏi lia lịa:
- Mày sao vậy con wỹ, sao không mua đồ ăn mà khóc zầy. #(*%&()(#$(__!($_()_………
Nó không nói gì, nhỏ Châu đành pó tay thỡ dài nhìn con bạn mình. Bên dãy kia Huy đã nhìn thấy hết, ánh mắt Huy nhìn nó khóc, mà tim còn đau hơn nó, dù không bík vì sao nó khóc, nhưng Huy bík tất cả đều do hắn, con người vô tâm lạnh lùng. Huy thầm nhủ:  ” Đã đến lúc phải cướp Nhi từ tay hắn ”. Chuông vào tiết reo lên, hắn bước vào khuôn mặt vẫn lạnh lùng như thường ngày, đi nghang qua nó hắn nghĩ ” Ủa sao nhỏ đó thấy mình zô mà hok mừng gì hết trơn zậy, thui kệ mặc xác ”. Pà lan sát thủ vô lớp tuyên bố một tin động trời:
- Còn một tháng nữa là thi học kỳ 1, các em lo chuẫn bị cho tốt
- Trời sao nhanh vậy trời  Hs 1 nói mà vẻ mặt đau đớn
- Kỳ này chết chắt rùi trời ơi  Hs # típ lời
Cứ vậy cái lớp #(%()&*(@$@()%*)&%*)&*(&@(*&(*! Riêng nó thì chẵng để ý tại bùn wá mà.
Bỗng:
Rầm  Pà kô đập bàn đến nỗi gãy lun cái thước.
- Im lặng hết coi, mấy kô mấy cậu tưởng cái lớp này là cái chợ hả  pã hét thất thanh làm cả lớp nín thin.
- Em Nhi do em học yếu nhất lớp này nên bắt đầu từ nay cho đến hết học kỳ phải qua nhà bạn Khánh đễ bạn ấy kèm kập cho mà thi với cử  pả nói típ
Nó nghe thấy tên mình thì cũng ngước đầu lên nhưng mặt củng chẵng bộc lộ cảm xúc gì.
Còn mấy nhỏ trong lớp:
- Trời sao lúc nào con wỷ cái đó cũng sướng vậy trời, đc anh Khánh kèm cho nó nửa chớ  NS 1
- Ừ đúng đó bík zậy tao zả bộ học yếu để đc anh ý kèm  Ns 2 mơ mộng.
@($&(%&(*_@)+!)*%())*(&^&^*
Cứ zậy mà típ tục không khí như lúc nãy pà Lan có vẻ chịu hít nỗy.
- Rầm !!!  lần này nhỏ hơn lần trước chút xíu, zo thước bị gãy nên pả zùng tay, mặc dù nội công thâm hậu.
- Mấy kô cứ thấy trai là sáp sáp, phải zống tui một chút xíu chớ ( ọe zống má 48t chưa chồng )
- Đáng đời cái tội hám trai  HS Nam trong lớp đồng thanh trừ hắn và Huy.
- Thôy bắt đầu tiết học  Pà Lan bắt đầu giảng bài
Hắn nảy giờ im lặng nhìn nó ” Kỳ zậy ta hôm nay nhỏ bị trúng bùa àk, mới sáng còn tí ta tí tỡn, mà sao nảy giờ hok thèm nói với mình câu nào zạ, ủa tự nhiên mình để ý làm gì, chẳng phải nhỏ đó phiền lắm sao, thui kệ ”.
Hết giờ nó bần thần cầm cái cặp bước ra khõi lớp, hắn thì bất ngờ nhìn theo mà cảm thấy có một chút xót xa.
Hắn định bước ra thì một cánh tay rắn chắc kéo bật lại, hắn bực mình nhìn lên kẻ nào thì:
- Mày có thích Nhi không  Huy zận zữ hỏi
- không liên quan gì nhau  hắn lạnh lùng đáp định bỏ đi.
- Nếu mày không thích Nhi, thì hãy buôn tha cô ấy đi, đừng làm cô ấy phải buồn nữa  Huy típ tục nói
Hắn không nói gì bước wa Huy ra khõi lớp, Huy nhìn theo mà ruột gan sôi lên muốn chạy theo đấm hắn vài cái cho hả zận, nhưng nghĩ lại nó sẽ bùn típ khi hắn bị đánh Huy đành thôi. Huy đấm vào tường thật mạnh ” ******** ”. rồi bỏ về.
Về đến nhà nó nằm vật ra gường nghĩ lại chuyện lúc sáng, tim nó đau đau lắm mà hắn nào có biết. Hàng ngàn câu hỏi được đặt ra trong đầu nó như vì sao hắn cười trước mặt chị ấy, sao suốt 17 năm qua chưa cười với nó lần nào, sao hắn lạnh lùng như vậy…. nó tự hỏi rồi tự trả lời như một đứa ngốc lắm vậy ( trời hok ngốc mới lạ ). Suy nghĩ một lúc nó chìm vào giấc ngủ, mà khóe mi vẫn còn đẫm nước mắt.
6h pm:
- Nhi ơi suống ăn cơm con  papa lên fòng kêu nó.
Tiếng của papa nó làm nó giật mình thoát khỏi giấc mơ, giấc mơ nó chìm trong hạnh fúc với hắn, giấc mơ đc hắn yêu. Nó nở một nụ cười chua xót vội bước xuống bàn ăn. Nó cúi đâu xuống bàn, mà cậm cụi ăn có thể nó đang cố che những giọt nước mắt hok bao giờ nghe lời nó.
Reng Reng !!!
- Alo, àk àk bác bík rồi, làm phiền con wá, con chờ tí nó wa liền  mama nó nói một dây.
- Nhi àk  mama nhìn nó nhẹ nhàng nói.
- Dạ  nó giật mình ngước lên.
- Cô giáo kêu con qua nhà Khánh học phải không, ăn cơm xong rùi wa nhà cậu ấy đi.
Nó bỗng sực nhớ lại lời pà kô lúc sáng, nó mún từ chối, hiện giờ nó hok thễ đối diện với hắn được. Nhưng nghĩ lại kỳ thi này mà hok đạt điễm tốt papa mama nó sẽ bùn nên đành cố gắng vậy. Nó lê chân qua nhà hắn, mặt buồn rầu, bỗng:
- Nè cậu có muốn học không vậy  cái giọng nói quen thuộc ấy vang lên.
Nó ngỡ ngàng nhìn lên, hắn chờ nó sao, một luồng ánh sáng hạnh phúc chạy qua nó rồi vụt tắt.
- Tớ xin lỗi  nó đáp hok nhìn mặt hắn.
Hắn hơi bất ngờ nhưng rồi cũng mở cửa cho nó vào, bỗng có một vật gì đó ôm chặt chân nó:
- Chị Nhi sao hai hôm rùi hok qua chơi với Luân chứ, chị Nhi ghét Luân rùi phải hok ? pé Luân nhìn nó mà đôi mắt rơm rớm nước mắt trông kute vô cùng
Tự nhiên bao mệt mõi hôm nay vụt bay mất nó đáp:
- Không có đâu chị thương pé Luân nhất nhất lun á.
- Thiệt không vậy chị ?  pé Luân ngây thơ nhìn nó.
- Thiệt mà, bộ pé Luân hỗng tin chị nữa sao  nó giả vờ hờn dỗi.
- HjHj, hok có Luân cũng iu chị nhất  thằng bé lém lĩnh hôn lên má nó.
Rồi hai chị em đứng nói chuyện liên miên trên trời zưới đất. Quên mất một nhân vật đứng đó nảy giờ, nhìn nụ cười của nó tim hắn lỗi đi một nhịp, nhưng cũng kịp định thần lại, lạnh lùng nói:
- Nè cậu hok lên phòng tớ học sao
Bây giờ nó mới đễ ý thấy hắn nụ cười nó vụt tắt:
- Pé Luân ơi, chị lên học bài rùi tí xuống chơi với Luân nha
- Ứ ứ hỗng chịu đâu chị phải ỡ đây chơi với Luân cơ  pé Luân nũng nịu nắm chặt chân nó.
- Thui nào, Luân đễ chị ík học đi, hok chị ấy thi hok đc, nghĩ chơi với Luân luôn sao _hắn ngồi xuống cạnh pé Luân khuyên nhủ.
- Dạ  pé Luân bùn bã.
- Thui Thui đừng bùn xấu lắm ík, chị iu pé Luân nhất mà  nó nhẹ nhàng hôn lên má thằng bé.
- Hjhj Luân qua nhà pé Na chơi đây, chị học bài vui vẽ  chưa kịp đễ nó trả lời pé Luân phi thẳng qua nhà pé Na hàng xóm.
Không gian yên ắng bao trùm căn nhà hắn, một lúc sau hắn lên tiếng phá vỡ bầu khôg khí:
- Lên học thôi
- Ừ.
Vào phòng hắn, căn phòng lạnh băng như hắn vậy, toàn một màu trắng tinh, căn phong đc trang trí đơn giản chĩ võn vẹt một cái giường, một cái bàn học và một cái laptop cũng toàn một màu trắng, nó mải mê nhìn mà vấp phải chiếc xe đồ chơi của pé Luân, hên mà có hắn đỡ không bây giờ nó cũng đã hôn đất rùi, mà cũng không biết là xui hay hên nữa vì trạng thái hiện giờ không đc khả nghi cho lắm

Nó nhìn vào mắt hắn, khuôn mặt hắn, dường như chẳng kiềm chễ được tình cảm của mình nữa nó từ từ cúi xuống, khi khoảng cách còn khoảng 3 cm thì hắn vội nghiêng đầu sang một bên né tránh nụ hôn của nó. Nó giật mình, vội đứng dậy nở một nụ cười chua xót:
- Xin lỗi cậu, mình học thôi.
Hắn im lặng không nói gì có lẽ đang nghĩ về vấn đề gì đóa. Hai đứa tiến về bạn học của hắn, hắn thì ngồi giảng luyên thuyên còn nó thì cứ nhìn mặt hắn, bất chợt nó cuối xuống đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng cháy.

Chap 3:
Nụ hôn kéo dài được 5s, hắn đẩy nó ra khuôn mặt vẫn lạnh như thường ngày:
- Đừng như vậy nữa
Nó nhìn khuôn mặt đó, tim nó như vỡ ra nhiều mảnh, nó cố kiềm nén không cho nước mắt tuôn ra:
- Tớ sin lỗi, vậy tớ có thễ hõi cậu một câu được không ?
Không đợi hắn trả lời nó nói tiếp:
- Từ trước đến giờ, cậu có bao giờ nghỉ mình sẽ thích tớ chưa ?
Hắn im lặng không trả lời, một lúc sau nó lại nói típ nhưng bây giờ có vẻ nước mắt cũng chẵng nghe lời nó:
- Xin lỗi cậu, xin lỗi vì đã làm phiền cậu suốt 17 năm qua, có lẽ tớ đã sai khi yêu một người mà có lẽ suốt cuộc đời này vẫn sẽ không yêu mình.

Nói dứt lời nó vụt chạy đi, hắn đứng đó như trời trồng nhìn theo mà tim nhói đau:
- Hì, đáng lẽ không còn cái đui phiền phức ấy mình phải vui chứ nhỉ, sao tim lại đau như thế này. Mình thích nhỏ ấy sao, không không thể nào chắc mình bị bệnh tim.
- Hai ơi  pé Luân từ đâu xuất hiện.
- Hả ? hắn giật mình thoát khỏi cái suy nghĩ ấy.
- Chị Nhi đâu rồi hả Hai  pé Luân ngây thơ hỏi.
- Àk àk chị ấy mệt nên về rồi
- Oa Oa oa, hông chịu đâu chị Nhi hứa ỡ lại chơi với Luân rùi mà  pé Luân khóc to như mún bể làng bể xóm.
- Pé Luân nín đi  hắn vỗ về pé.
- Hiz
Khóc một lúc pé Luân chìm vào giấc ngủ, hắn vội ẵm lên giường mình, nhìn pé Luân hắn nghĩ tới papa, mama mình họ chỉ là những con người vô tâm, chĩ biết công việc với công việc không quan tâm con cái nghĩ gì, nhưng từ nhỏ đến giờ hắn chưa từng khóc một lần, có lẽ hắn muốn mình phải mạnh mẽ đễ sống trong cảnh thiếu thốn tình thương và đễ bảo vệ pé Luân.
Quay lại với nó sau khi rời khõi nhà hắn nó đến công viên gần nhà leo lên xích đu, nước mắt nảy giờ vẫn chưa ngừng rơi. Nó nghĩ về tình cảm của mình dành cho hắn, một tình cảm mù quáng, có lẽ nó đã sai và bây giờ là lúc phải từ bỏ.

- Này  một giọng nói ấm áp nhưng xa lạ.
Nó giật mình ngẩng đầu lên, một gương mặt rất quen hình như nó đã gặp ở đâu rồi.
- Cậu hông bík tớ sao  người đó típ tục nói.
Nó ngơ ngác lắc đầu.
- Hiz, trong mắt cậu chỉ có tên đó.
- Sao cơ  nó ngây ngô hỏi.
- Àk hông có gì, Xin giới thiệu tớ tênVương Nhất Huy học chung lớp với cậu từ đầu năm, thích thầm một người con gái trong lớp nhưng chưa

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
The Day You Went Away
Bị Ép Đi Xem Mặt Gái
Hoa Hồng Xứ Khác
Người Vợ Bất Đắc Dĩ
Vợ Yêu