Truyen

Ngã Rẽ Cuộc Đời Ở Tuổi 16

17.11.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,80/5 (105 đánh giá)

Truyện: Ngã Rẽ Cuộc Đời Ở Tuổi 16

Tác giả: JasonNguyen
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Đây là tự truyện về cuộc đời của mình, nó xảy ra khi mình năm 16 tuổi (bây giờ 22), cũng là ngã rẽ của cuộc đời mình khi kể từ đây cuộc đời mình đã thay đổi hoàn toàn. Truyện mình viết 99% là sự thật (1% thì là do đã quá lâu nên cũng không thể nhớ chính xác được vài chi tiết) mong mọi người bỏ qua. Nếu có gạch thì gạch nhẹ nhẹ

Truyện của mình sẽ không đi theo hướng trong sáng, nhưng cũng k quá bậy bạ. Đơn thuần truyện cũng chính là cuộc đời của mình, mình có sao thuật lại vậy. Mình sẽ cố gắng đem lại cảm giác gần gũi nhất cho các bạn khi đọc, để có thể hoà mình vào trong câu chuyện và hiểu được 1 phần nhỏ cuộc sống của giới trẻ hiện nay Văn mình không hay lắm, chỉ đủ để đọc hiểu thôi nên các bạn thông cảm.

Mình nói thêm tí ngoài lề, trong truyện, có những tình tiết có thể lộ info (chẳng hạn như tên nhân vật, tên bài hát, lời bài hát, địa điểm…) mình đều sửa đi hết rồi. Mình không thể public info của 1 ai liên quan tới mình hay ngay cả mình được Vì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới gia đình mình và những người xung quanh. Thế nên mong các bạn thông cảm. Còn lại thì những tình tiết khác đều là thật nhé

Chap mở đầu

Có bao giờ bạn tự hỏi rằng, cuộc đời của bạn sẽ thay đổi như thế nào khi bạn lớn lên không? Tôi nghĩ rằng ai cũng sẽ hỏi thế. Ngày hôm nay, sau bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, tôi muốn có 1 khoảng lặng riêng của tôi, để tôi có thể nhìn vào quá khứ, nhìn vào những biến cố trong cuộc đời, những con người đã đi ngang qua cuộc đời tôi, để tôi có thể tự tin mỉm cười rằng, tôi đã sống không thẹn với lương tâm của mình, cho tới ngày hôm nay.
Nói đôi chút về tôi cho các bạn, tôi năm nay 22 tuổi, là con trai út trong 1 gia đình có thể tạm gọi là khá giả. Ít nhất thì tôi sống cũng không thiếu thốn 1 cái gì. Ngay từ nhỏ, tôi đã cảm nhận được rằng gia đình của mình thật hạnh phúc, ba mẹ tôi tuy cũng đã gần 60, nhưng tình cảm thì vẫn còn trẻ con lắm. Mẹ tôi là người mà tôi thương yêu nhất, tôi ảnh hưởng bởi tính tình của mẹ khá nhiều. Bố tôi là 1 người cũng có chức quyền trong bộ máy nhà nước (xin phép không nêu rõ), ông là người chăm lo cho vợ con mọi thứ. Tôi ước rằng sau này, tôi và vợ tôi cũng được như vậy thì thật là hạnh phúc biết bao.
Tôi cũng không muốn dài dòng, nên tôi sẽ vào câu chuyện từ đây. Cho phép tôi quay trở lại năm tôi học lớp 10, năm tôi 15- 16 tuổi. Đây là năm mà tôi cho là ngã rẽ trong cuộc đời tôi, mà nếu như không có nó, có lẽ tôi sẽ mãi là thằng nhóc khù khờ năm nào.

Chap 1

Sân trường trung học 1 ngày trưa nắng, giờ ra chơi…
- ‘H, ra đây đá banh mày !’ – thằng B bạn thân tôi hét to.
- ‘Thôi, mày đá đi, tao đá dở lắm.’ tôi thoái thác rồi kiếm 1 góc nhỏ ngồi nhìn bọn bạn đang chạy hì hục như trâu giữa trời nắng nóng.
- ‘Bọn tâm thần, nắng thế này đi đá banh’ tôi nghĩ.
Lý do là lý do thế thôi, chứ thực sự thì tôi đá banh dở thiệt hay nói đúng hơn thì tôi chẳng có gì gọi là giỏi. Thể thao cái gì tôi cũng chơi, nhưng chẳng có cái gì ra hồn. Học hành thì tôi chỉ giỏi được mỗi môn Toán, còn lại thì…bét nhè. À mà tôi còn giỏi 1 thứ nữa, đó là giỏi “bị từ chối”. Chẳng hiểu sao, tôi chỉ vừa hơi thích ai thì cũng đều bị từ chối ngay 1 cách thẳng thừng, nào là “Chúng ta là bạn thì hợp hơn”, nào là “Mình nghĩ mình với bạn không hợp nhau”….bla bla bla… Quái lạ, mà mình đâu đến nỗi nào cơ chứ Tôi tả về tôi lúc đó tí xíu cho các bạn dễ hình dung nhé tóc cắt cao như các chiến sĩ công an, quần áo đóng thùng, kéo cao gọn gàng…nặng 68kg, cao 1m77 Đấy các bạn thấy chưa, đẹp trai thư sinh thế còn gì, vậy mà ế mãi, thây thật khổ Đang ngồi tự sướng về bản thân thì bốp… thằng nào con nào đánh đầu bố???
- ‘Làm gì ngồi đây mơ màng đó H?’ – ra là T, lớp trưởng của lớp tôi.
- ‘À…à… Đâu có đâu T, đang ngồi nhìn tụi thằng B đá banh thôi. Hôm nay chân H bị đau, không đá được’ tôi cười với lý do vừa nghĩ ra của mình.
T là lớp trưởng của lớp tôi, T khá xinh và dễ thương, đặc biệt là có giọng hát ‘nghe là ghiền’ tôi thì, haizzz, thấy gái đẹp + có tài thì mê thôi, con trai mà, khổ nỗi tôi không có tài nói chuyện trước mặt con gái, thế nên tự hiểu, rút kinh nghiệm không mơ mộng đi xa hơn. Cho nên tới giờ thì tôi với T cũng chỉ là bạn thôi.
- ‘Đau chân àh? Sao sáng nay T thấy H đi bình thường mà?’ T nhìn tôi vẻ không tin.
- ‘ờ…không…nãy H đang đi xuống cầu thang thì bước hụt nên bị trật chân’ phóng lao rồi thì phải theo lao thôi.
- ‘Vậy có đi vô lớp được k?’ T hỏi.
- ‘không đi được, T đỡ H đi vô hả?’ tôi chọc ngay 1 câu.
- ‘Mơ đi, tướng ông vậy ai đỡ cho nổi…’ T kết 1 câu làm con tim tôi…tan nát
Bốp…cái gì đó đập vào má tôi 1 cái rõ đau điếng…Mả cha nó hôm nay ngày gì mà thương tích đầy mình thế này…
- ‘Ê, xin lỗi nha ku! Ái chà, hoá ra không ra đá banh là để ngồi đây tán gái đúng không?’ ra là thằng B.
- ‘tán cái đầu mày, nãy tao té trật chân mà’ nháy nháy mắt xi nhan với nó không thì nhục lắm.
- ‘ờ quên, thôi bố dìu mày lên lớp coi như xin lỗi nhé’ ‘Hello T’ vừa nói với tôi vừa quay qua chào T, cái thằng này cũng rõ mê gái
- ‘Hì hì’ T nhìn cả 2 rồi cười nhẹ. ‘thôi vô lớp đi 2 ông, trống vào lớp rồi’.
- ‘Ờ, thôi đi vô’ B kéo tôi vô lớp.
3 tiết học buồn ngủ nữa trôi qua, không có gì thú vị. Rồi trống tan trường cũng đến, các bạn học sinh thu xếp ra về.
- ‘Dìu tao về mày B’ tôi đóng kịch thì đóng kịch cho trót.
- ‘Chân mày có bị…’ Thằng B chưa nói hết câu thì phải im lặng trước cái lườm của tôi’
- ‘Chú mà không dìu anh là không xong với anh đâu. Có cần anh kể cho T nghe là…?’ tôi rõ gian manh
- ‘Suỵt, im mày, dìu thì dìu’ thằng ku chặn họng tôi, xuống nước ngay.
Thế là nó dìu tôi xuống nhà xe, chợt nhớ ra hôm nay không đi xe mà là mẹ chở đi, sáng mẹ có dặn chiều mẹ không đón được, đi xe ôm mà về, mẹ cho 50k đi xe ôm. Tôi nghĩ đi xe ôm thì phí quá, thế là tôi quay sang thằng B.
- ‘Ê ku, đi ăn phở rồi đi net không? Hôm nay anh bao. Cơ mà chú phải chở anh về nhà thì mới được.’ tôi nói
- ‘Áh đù, sộp bây. Không thành vấn đề’ mắt thằng B sáng rực.
- ‘Thế đi lẹ’ tôi hối.
Thế là nó đèo tôi đi. Mục tiêu là quán phở bà Lệ gần trường, phở bà ấy bán ngon cực mà lại rẻ nữa. Từ trường đạp tới đó khá xa, những…700m.
Thằng B đang đạp khí thế, cái thằng, được bao ăn thì tử tế hẳn ra. Có 700m thôi mà, đạp từ từ thì 5 phút cũng tới thôi vội làm gì. Tôi lắc đầu cười.
- ‘Tí tao ăn 2 tô nha con’ – thằng B quay xuống mặt cười nham nhở.
- ‘Ờ, mày ăn luôn cả nhà tao cũng được con ’ – tôi đáp.
- ‘Ê…Ê mày…coi chừng…Á’ tôi hét lên.
Rầmmmmm…Vù…Cái quái gì xảy ra thế này…: ( Hôm nay thương tích đầy mình thật sao trời…

Chap 2

Sau khi dùng nhãn quan trời cho định hình lại sự việc vừa xảy ra thì thấy cảnh quan trước mặt thật hãi hùng 1 em xe dream đã “hấp diêm” em martin 107 ngàn vàng của thằng B bạn tôi. Rất may là không có thiệt hại về xe, cơ mà người thì dơ hết cả rồi Đang loay hoay đứng dậy thì:
- ‘M. mày đi không có mắt nhìn àh?’ cái thằng đi xe dream chửi thằng bạn tôi. Thằng này sau này là 1 nhân vật góp phần quan trọng thay đổi cuộc đời tôi, mà tôi sẽ kể vào các chap sau.
- ‘Mày nói ai không có mắt? ‘ thằng B bạn tôi hùng hổ.
- ‘Mày ngon nhỉ, thích gì?’ thằng đó nạt nộ.
Tôi vừa đứng dậy, đang tính mở mồm ra can thì…
- ‘Thôi anh ơi, xe đâu có sao đâu. Đi nhanh kẻo còn kịp’ 1 giọng nói ấm áp vang lên. (Nhân vật nữ này sau này là tình đầu của tôi, sẽ kể vào các chap sau.)
- ‘Đụng xong rồi thích thì đi hả?’ – thằng B tinh vi.
- ‘Thôi bỏ đi mày, không sao là mừng rồi.’ tôi nói.
- ‘Xin lỗi bạn nha’ em nữ kia nhìn mình cười rồi nói. Đoạn xong lên xe đi thẳng.
Xe kia chạy rồi, tôi với thằng B vẫn đứng đó đơ đơ. Xong cả 2 thằng nhìn nhau
- ‘Chạy thế hả mày? Dơ hết đồ tao rồi…’ tôi trách
- ‘Mải nói chuyện với mày có nhìn đâu, haizz. Thế giờ có đi ăn tiếp không?’
- ‘Đi, cử gì’ tôi đáp
- ‘àh mà con bé hồi nãy xinh phết nhỉ. Ôi ước gì…’ Nó lại bắt đầu mơ mộng
- ‘Xinh thật, mà mày cũng cho tao xin luôn, đi lẹ giùm tao, đói quá’ tôi la
Từ khi thằng bạn nói ra tôi mới nhớ lại, đúng là em ấy xinh thật. Mái tóc dài đen mượt xoã quá vai (thời đó chưa có nồi cơm điện), nụ cười nhìn rất dễ thương, em mặc một chiếc áo thun đen bó sát và quần short. Ôi mà nhìn thì cũng biết em là hoa đã có chủ, là cái thằng chở em khi nãy. Nên thôi tôi cũng không mơ mộng gì nhiều nữa.

Nào ai biết được rằng sau này em lại là mối tình đầu của tôi, cũng như thằng đó lại trở thành bạn thân nhất của tôi. Và cuộc đời của tôi cũng thay đổi hoàn toàn kể từ khi tôi quen biết 2 con người này.
Kétttttttttttt…tiếng thắng xe chua chát phá tan sự suy nghĩ của tôi.
- ‘Tới rồi mày, xuống.’ thằng B quay qua bảo.
- ‘Xe mày đi sửa thắng đc rồi đó. Kêu điếc cả tai’ tôi chọc nó.
- ‘Để tao đậu xe, vô trước đi’ nó nói.
- ‘Lệ mập ơi cho con bàn 2 người Lệ ơi’ tôi hét lớn với bà Lệ chủ quán.
- ‘Trong góc đó con trai yêu dấu’ bà Lệ nhìn tôi cười chọc chọc. Bà gọi tôi là con trai yêu vì tôi là khách quá quen của quán nay, để xem, tôi ăn ở đây cũng phải hơn 4 năm rồi.
- ‘2 tô tái nạm gầu gân gà đặc biệt nha bà ơi. Thêm 2 chén huyết nữa’ hix, ăn sang thấy ớn
- ‘Kêu chưa mày?’ thằng B vừa đậu xe xong đi vào hỏi.
- ‘Rồi, ngồi đi’. Tôi đáp
5 phút sau, 2 tô phở đậm đà nồng nàn hương vị được bưng ra bàn của tôi. Thêm tí giá, hành ngò, rau, tương các loại…2 thằng ngồi chén khí thế không màng tới thế sự nữa.
- ‘No cái bụng’ thằng B xoa xoa bụng nó, mặt phê phê
- ‘No chưa, giờ đèo bố về’
- ‘Tính tiền con Lệ ơi’ tôi gọi
Sau khi thanh toán xong, nó đèo tôi về nhà. Trong đầu đang suy nghĩ không biết về nhà trình bày thế nào với bố mẹ về cái áo trắng tinh khôi nay dính đầy bùn đất đây. Đúng là ‘sướng cái bụng thì ngu cái đầu’, chả nghĩ được gì.
- ‘Xuống xe. Mission complete.’ Thằng B bảo.
- ‘àh ờh, thanks ku. Mai gặp’ tôi chào tạm biệt nó, nó vòng đầu xe đi về.
Đíng đonggggg…Mẹ yêu ơi mở cửa cho con nào
- ‘Về rồi hả con traiiii’ Mẹ tôi ra mở cửa nhìn tôi cười
- ‘Trời đất ơi, cái gì thế này, sao áo mày dơ hết cả rồi vậy?’ vừa cười đã la ngay được, nhanh thật
- ‘Con đá banh bị té’ lại đá banh.
- ‘Rồi có sao k con? thôi vô nhà đi đã’ mẹ tôi mặt lo lắng
- ‘Không sao đâu mẹ. Nguyên vẹn. Con trai mẹ nhiều thịt lắm lo gì’
- ‘Thôi đi tắm đi’ nhìn mẹ cũng đã bớt lo.
- ‘Dạ.’
Tôi phóng như bay lên phòng. Nhà tôi có 4 lầu, phòng tôi thì lầu 2, ngay ở dưới lầu bố mẹ. Vào phòng, quăng cặp lên giường, bật điều hoà, xong tôi chui tọt vào phòng tắm để thanh tịnh cơ thể.

Chap 3

Sau khi tắm rửa kì cọ cơ thể sạch sẽ, việc đầu tiên của 1 thằng con trai mới lớn khi về nhà là gì??? đi du học, khôngg…du học lúc này cho chết àh tôi lao vào máy tính, mở nhạc ra nghe.
‘Tôi đi lang thang lần trong bóng tối buốt giá…về đâu khi đã mất em rồi…’
Nhạc anh Phúc thật là làm lay động lòng người cơ mà cũng chẳng có ai để mà mất. nói đoạn, rãnh rỗi sinh nông nỗi, tự nhiên lại nhớ tới em gái hồi chiều. Mình lại tương tư rồi sao. Ôi, gặp ngoài đường 1 lần thì làm sao có cơ hội gặp lại, rõ vớ vẩn. Tự nói thầm với mình như thế, thì 1 âm thanh hãi hùng vang lên.
- ‘BUZZZZZZZ’
- ‘cái gì mày?’ ra là thằng B nó buzz tôi trong yahoo
- ‘nghe bài này chưa mày, hay lắm’ nó nói xong, đưa tôi cái link. Tôi với nó có sở thích là nghe nhạc và trao đổi mấy bài hay cho nhau nghe.
Bài hát của 1 nữ ca sĩ A(sau này các bạn sẽ biết là ai). Nghe buồn thật, giọng hát cứ như đang mê hoặc người nghe vậy. Tôi dù không có gì để buồn, khi nghe cũng cảm thấy buồn theo.
- ‘Hay thật. Móc đâu ra đấy mày, nghe tên lạ quá mà hát hay thế?’ tôi hỏi thằng B
- ‘Ừ, nó không phải ca sĩ. Nó hát chơi thôi. Nó hát trên forum âm nhạc này nè. Tao thấy nên mở lên nghe mà hay quá nên đưa mày nghe đó’ B đáp, xong nó đưa tôi cái link forum.
Tôi sau khi nhận được link liền mở ra xem. Cũng là 1 trang forum âm nhạc bình thường. Nhìn vào top music thì tôi thấy bài hát của A mà thằng bạn vừa gửi tôi nghe. Tôi lại replay lần nữa. Phải công nhận là hay thật, tôi không thể kiềm chế được.
‘Ôi, giá như được nghe em ấy hát thật ngoài đời nhỉ…’ tôi cười nghĩ thầm. Xong tự trách mình là mơ mộng hão, ấy thế mà ở đời đâu ai đoán được chữ ngờ…
Tôi lần mò theo cái nick của A, theo dõi những bài post của A, thì tôi thấy được 1 comment mà tôi như mừng không tả được
- ‘Cho mình xin đăng ký đi offline với nhé. Hihi.’ A đăng ký đi offline forum vào chủ nhật tuần này.
Ôi thích thế, đi offline, được gặp A, biết đâu lại được nghe A hát thì sao. Tôi tò mò muốn xem mặt cô gái nào lại có giọng hát hay và buồn đến như thế, không biết bên ngoài có buồn như những gì cô ấy hát không. Đúng, đây là cơ hội ngàn năm có một để giải đáp thắc mắc này, không thể để vụt mất, tôi liền chợp lấy.
Tôi đăng ký 1 cái nick ở trên forum này, đợi email kích hoạt, xong xuôi, tôi liền vào topic đăng ký đi offline và comment vào đó.
- ‘Mình cũng xin đăng ký đi offline’ ngắn gọn.
Đang vui quá thì chợt nhận ra… thôi chết tôi rồi…Tôi vốn chưa đi offline bao giờ, không biết sẽ như thế nào đây. Nói tới đây tôi liền kêu chi viện
- ‘Ê, B, tao bảo này’
- ‘gì?’
- ‘Chủ nhật đi offline forum này với tao không?’
- ‘Điên hả mày, đi làm gì?’
- ‘Đi…chơi…nghe gái hát’ phải gài kèo thằng này mới mong nó đi. Tôi vẫn không nói với nó là tôi đi chỉ để tìm hiểu xem người hát bài hát đó trông như thế nào.
- ‘Chà, có kèo này nữa àh. Đi luôn’ thằng B trả lời nhanh gọn.
- ‘Cứ thế mà làm’.
Xong xuôi, tôi off yahoo rồi cũng leo lên giường ngủ, cũng khá khuya rồi. Tôi bật bài hát mà A hát khi nãy, mang tai nghe vào rồi chìm vào giấc ngủ, mơ mộng rằng A chắc hẳn phải là 1 cô gái nhỏ nhắn, dễ thương với 1 giọng hát buồn. Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay.

‘Tíng tíng tìng tíng tingggg’ nhạc chuông tin nhắn đánh thức tôi dậy.
‘Mới sáng sớm mà con điên nào nhắn mình thế này…Sáng thứ 7 mà cũng không được ngủ ngon ‘ tôi rủa.
‘Bắt đầu từ ngày xx/xx nạp tiền từ 50.000 VND trở lên sẽ được khuyến mãi 100%, áp dụng cho đến hết ngày xx/xx cho tất cả thuê bao vinaphone’. Mày biết lựa giờ quảng cáo thế vina. Bực mình, quăng điện thoại qua kế bên. Tôi cố nằm ngủ nướng tí, nhưng không được. Đành phải dậy luôn vậy, rõ bực mình
Vác ass, àh nhầm vác xác vào toilet, oánh răng rửa mặt sạch sẽ, nhìn vào gương tôi phán “đẹp trai phết” tự an ủi. Tôi đi xuống dưới nhà.
- ‘Hôm nay dậy sớm thế con trai’ mẹ tôi ngạc nhiên
- ‘Dạ, đang ngủ thì cô kia nhắn tin, làm con dậy luôn không ngủ được nữa’
- ‘Cô nào?’ mẹ hỏi
- ‘Cô tổng đài vinaphone’ tôi đùa
- ‘Bố cái thằng’ mẹ tôi cười
- ‘Bố đâu rồi mẹ?’
- ‘Bố mày đi đánh tennis rồi’ bố tôi thể thao đều đặn lắm
- ‘Thôi ra đây ăn sáng này con, mẹ đang hâm lại bún bò huế mới mua hồi nãy. Đợi mẹ tí’
- ‘Dạ’ đấy, ăn uống như thế hỏi sao tôi không mập
Ăn uống no nê, mặt đần thối ra. Nhìn ngoài trời thì hôm nay nắng đẹp phết, Sài Gòn cứ mưa riết, được bữa nắng thế này mừng phết. Ở nhà cả ngày thì hơi phí, chẳng biết làm gì bây giờ, thôi thì phone rủ thằng B đi chơi lòng vòng rồi đi mua ít đồ mặc, ngày mai đi offline cho nổi.

Chap 4

- ‘Aloooo’ thằng B ngái ngủ
- ‘lô cái đầu mày. Dậy, đi chơi ku’ tôi chửi đùa
- ‘gì mà mới 10h sáng, mặt trời chưa mọc đã kêu tao dậy mày, mà đi đâu?’ khiếp, 10h sáng mà mặt trời chưa mọc
- ‘Nhà mày trong rừng hay sao mà giờ này mặt trời chưa mọc, dậy đi. 1 tiếng nữa bố qua đón. Lằng nhằng tát chết’ bọn tôi nói chuyện thoải mái lắm. Bạn thân mà.
- ‘Ờ thì dậy’
Tôi cúp phone. Tự nói thầm ‘Nó cứ thế hỏi sao không có người yêu’…’Cơ mà mình cũng không có người yêu ‘ haizz, 16 năm tuổi đời, chưa bao giờ có cơ hội nắm tay ai…nghĩ thiệt là buồn hết sức…
Tắm táp sạch sẽ, áo đóng thùng gọn gàng (ngày đó sao cứ áo đóng thùng riết ) chuẩn bị cho 1 ngày đẹp trời với bao nhiêu điều mới lạ đang sắp tới.
- ‘Mẹ ơi con lấy xe đi chơi nhé, hôm nay thứ 7’ tôi xin mẹ.
- ‘Uh đi đi con, nhớ về sớm’.
Bố mẹ tôi dễ lắm, trong tuần đi học thì nghiêm, chứ cuối tuần thì tôi muốn đi đâu cũng được, bố mẹ không cấm, chỉ miễn sao về nhà trước 10h đêm là được. Bố mẹ hướng tôi theo nề nếp từ nhỏ
Xách chiếc atila của mẹ tôi ra (tôi biết lái xe sớm) tôi phóng bạt mạng qua nhà thằng B. Nhà tôi với nó cách nhau tầm 15 phút chạy xe nếu không kẹt đường, cũng có thể gọi là gần.
- ‘Ding…dong…’ tôi bấm chuông cửa nhà thằng B
- ‘Con hả H. Thằng B nó đang thay đồ, con đợi nó xíu’ Mẹ thằng B ra mở cửa gặp tôi. Mẹ nó cũng quý tôi lắm, vì nhà tôi cũng thuộc dạng đàng hoàng, và tôi thì lúc ấy còn ngoan chán.
- ‘Dạ, con chào bác. Con rủ B đi lòng vòng mua ít đồ’ tôi lễ phép đáp.
- ‘Uh con, nhớ về sớm nha con’.
- ‘Dạ.’
- ‘Đi mày’ thằng B từ trong nhà bước ra leo tọt lên sau xe tôi.
- ‘Hun mẹ yêu dấu con đi’ nó hun gió mẹ nó thằng này thế mà sến.
- ‘Thưa bác con đi’ tôi chào mẹ nó.
Sau đó tôi phóng xe đi.
- ‘Hôm nay đi đâu đi sớm vậy mày?’ nó hỏi sau khi đi được 1 đoạn.
- ‘Thứ 7 ở nhà chán chết, đi chơi cho đã. Đi mua ít đồ mai mặc đi offline’
- ‘Cơ mà bố chưa ăn sáng? Con hối gấp quá bố chưa kịp ăn uống gì cả?’ cái thằng này lại đòi ăn.
- ‘Giờ đi Diamond, ăn ở đó luôn, chơi game, xong đi mua đồ, tối về café, xong về nhà, ok chưa chú?’
- ‘Duyệt, chuẩn’ nó mừng thấy bà
Phóng xe lên Diamond. Nhà bọn tôi ở quận 10, lên đấy tầm nửa tiếng. Diamong thời ấy cũng còn sạch chán, sau này bị các em teen bá dơ xâm chiếm riết rồi tôi không dám lên đây nữa
Budget hôm đó của tôi là 500k. Vào thời ấy 500k là khá nhiều. Tôi xin mẹ mua đồ để mai đi chơi. Thế mà chưa gì thằng B đã ngốn mất 50k vào KFC. Hix, nó ăn nhiều hơn cả tôi, thế mà sao nó ốm hơn tôi. Thật chẳng công bằng.
2 thằng đi chơi game lòng vòng trên đó, cù cưa tới 4h chiều, bắt đầu tới phần quan trọng là…mua đồ.
- ‘Chơi đủ chưa mày, đi mua đồ với tao’ tôi nói nó
- ‘Mua ở đâu? Khiếp, đi offline thôi mà cũng điệu nữa’ nó nói
- ‘Kệ tao. Đi không quen biết ai, ít nhất phải ăn mặc cho lịch sự chút.’ Tôi nói lý của tôi.
Tôi chở nó đi lòng vòng vài con đường để lựa đồ, áo có, quần có, giày có, dây nịt có (đồ rẻ thôi, tôi k ăn chơi đồ hiệu). Mua chán chê cũng tới 6h chiều. Tiền tiêu cũng gần hết còn có 100k.
- ‘Đi café rồi đi về mày’ tôi nói
- ‘ok, nhà thờ đi’
Nhà thờ là chỗ ngồi café quen thuộc của tôi, từ đó cho tới bây giờ. Tôi thích cái cảm giác ngồi nhâm nhi li café (mặc dù lúc đó uống nước ngọt ) ngồi ngắm đàn người qua lại tấp nập lúc giờ cao điểm.
2 thằng ngồi tán dóc cù cưa, chuyện con heo con chó bla bla bla này nọ. Cũng ngồi tia được vài em xinh xinh đi ngang qua, thèm thì thèm chứ làm gì được. (Phải chi lúc đó tôi như bay giờ thì chắc khác).
- ‘Về mày ơi. Khuya rồi’ tôi kêu nó.
- ‘Ờ thôi về. Ngồi đây nữa chắc tao cao máu mà chết’ nó giỡn.
- ‘Thấy gái không bỏ đc cái tật’ tôi phán câu xanh rờn
Tôi chở nó về nhà, không quên dặn nó ngày mai 2h chiều đi offline. Xong xuôi tôi phóng xe về nhà mình.
- ‘Báo cáo. Có mặt. Bây giờ là 9h12. Trước 10h’ tôi ra vẻ báo cáo nghiêm chỉnh trước mặt bố mẹ.
- ‘Vô đi ông tướng’ mẹ tôi chọc.
- ‘Mày học hành chưa mà đi chơi tối ngày thế?’ Bố tôi mắng bố tôi thì hay thế nhưng thực ra ông dễ lắm.
- ‘Thứ 7 mà bố, học hoài. Thôi con đi ngủ đây. Bố mẹ ngủ ngon’. Tôi chào bố mẹ rồi lẻn lên phòng.
Lên phòng như mọi ngày, cũng thanh tịnh cơ thể, tôi phóng lên giường ngủ luôn vì hồi hộp mong chờ ngày mai tới. Tôi vẫn bật bài nhạc của A để nghe và ngủ, hồi hộp mong rằng ngày mai là được diện kiến rồi.

Chap 5

‘Anh ơi…ôm em đi’
‘Em yêu anh nhất’
‘Mình mãi bên nhau anh nhé’
- ‘Dậy đi con ơi, 10h sáng rồi’ tiếng mẹ tôi gọi phá tan đi chút hạnh phúc ngắn ngủi đó
hoá ra là tôi nằm mơ. Chắc tối ngủ nghe nhạc nên mơ đẹp quá. Mà không kịp nhìn nhân vật nữ trong giấc mơ là ai, cứ mờ mờ ảo ảo
- ‘Dạ, dậy ngay mẹ ơii’ tôi leo xuống giường, đáp.
Sáng nào cũng như sáng nào, cũng nhiêu đó công việc, chắc tôi lướt qua nhanh luôn khỏi kể Sáng nay ăn mì hoàn thánh xá xíu mẹ ơi mẹ làm con mậppppppp
Ăn uống này nọ xong cũng 12h, gần tới giờ đi offline rồi. Tôi điện thoại cho B.
- ‘Alo’ giọng nó đáp, hôm nay nghe khoẻ hơn, chắc dậy lâu rồi.
- ‘Tao đây. Giờ tao qua ngay nhé. Đi lên

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Ba Lô Màu Xanh
Tạ Trùng Linh Hồi Ký
Tình Yêu Học Trò
Yêu Con Gái Của Anh!!!
Nơi Ấy…Ngoảnh Lại