Truyen

Nơi Ấy Có Anh

04.12.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,74/5 (244 đánh giá)

bước đến bên bàn học của Ngân Hằng trầm ngâm nói giọng hối lỗi:

- Ba xin lỗi, quà mua cho con và Ngân Quỳnh nhưng bị dì con giành hết.

- Không sao đâu ba, con cũng không thích mấy thứ đó lắm. Vả lại Ngân Quỳnh có tặng cho con sợi dây lụa buộc tóc này.

Ông Phương bình gật đầu:

- Ngân Quỳnh cũng là một đứa trẻ ngoan, cũng vì con bé mà ba phải để con chịu khổ, ba không nỡ để nó chứng kiến cảnh chia lìa của ba với dì con, con bé sức khỏe vốn không tốt, sợ nó không chịu nổi.

- Con hiểu, con cũng không muốn ba và dì xa cách nhau.

Ông rút trong túi ra một chiếc thẻ màu vàng đặt lên bàn cho Ngân Hằng rồi nói:

- Ba làm riêng cho con chiếc thẻ này, trong đó ba đã để một số tiền, khi nào cần con cứ lấy thẻ mà rùt tiền. hằng tah1ng ba sẽ gửi tiền vào đây cho con, con muốn dùng khi nào thì dùng. Mật khẩu là ngày tháng năm sinh của mẹ con.

- Con cám ơn ba – Ngân hằng run run cầm lấy chiếc thẻ nhẹ giọng nói.

Thật ra cô muốn từ chối chiếc thẻ nhưng cô cần một khoản tiền để đóng phí học. Tiền quà vặt hàng tháng của cô, bà Kim Lương chi rất ít, cô ngay cả tiền ăn bánh còn không có thì làm sao có tiền đóng phí này phí kia của các hoạt động trường, mỗi lần mở miệng xin bà Kim Lương thì bị bà trì chiết đủ thứ. Nào là cô không làm ra tiền mà cứ tiêu xài hoang phí, nào là vì cho cô tiền mà chi phí tháng này tăng lên quá nhiều. Trong khi bà ta tuần nào cũng mua sắm quần áo cho bà ta và Ngân Quỳnh đến bạc triệu, trong khi cô chỉ có vài chục ngàn hoặc vài ngàn đồng. Ngân Hằng khẽ cười trước thảm cảnh của mình.

Bà ta cứ than thở nào là vì ba cô mới muốn mua sắm sang trọng để không làm xấu mặt ba cô. Ba cô cũng chẳng thể làm gì được bà ta, dành thở dài bỏ qua cho yên nhà cửa.

Khi ba đi ra ngoài, Ngân Hằng vội vã nhét chiếc thẻ vào trong góc tủ cất giấu, bởi vì bà Kim Lương nghi ngờ ba cô cho cô của rw6ng nên thường hay lục lọi phòng của cô và lấy đi. Cô không thể làm mất chiếc thẻ này. Cô muốn để dành cho những năm tháng học đại họ của mình, cô sẽ dọn ra ở trọ, sống cộc sống tự do mà cô luôn ao ước.

- Này! – Giọng Lâm Phong vang lên khi Ngân Hằng vừa bước vào lớp.

- Có chuyện gì? – Ngân Hằng cau mày hỏi.

- Không có gì . Hôm qua bạn này về nà đúng giờ không?- Lâm Phong ho nhẹ một cái rồi hỏi.

- Đúng giờ – Ngân Hằng gật đầu đáp rồi nhìn Lâm Phong nói – Cám ơn bạn.

Gương mặt có chút thất vọng của Lâm Phong bỗng rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cậu nhìn Ngân Hằng tươi cười nói:

- Không có gì, chỉ là tiện đường thôi mà.

- Vậy à.

- Thật đó, chỉ là tiện đường thôi – Lâm Phong thoáng đỏ mặt ấp úng trả lời, cậu sợ Ngân Hằng biết mình cố tình chở cô về thật ra nhà cậu ở hướng ngược lại.

- Mình biết rồi, còn chuyện gì nữa không?

- Không còn chuyện gì nữa – Lâm Phong gãi gãi đầu đáp.

- Ừhm… – Ngân Hằng thờ ở đáp rồi quay lưng bỏ đi vào lớp.

Lâm Phong dậm chân nhìn theo tự mắng mình ngốc. Rõ ràng muốn nói chuyện với cô nhiều hơn, nhưng hễ mà gặp mặt cô là cậu lại chẳng còn tí đầu óc nào nữa, cứ lắp ba lắp bắp không thành lời.

- Không dám nói, vậy thì viết thư đi? – Bảo Duy và Sơn Hải, hai gười bạn thân của Lâm Phong cùng đưa a kế sách cho cậu chàng khờ khạo ngây thơ này.

- Viết thư? Sến quá, thời đại nào rồi mà còn viết thư tình chứ – Lâm Phong bĩu môi phản đối.

- Haiz! Vậy thì hết cách, viết thì không viết được, nói cũng không nói được, vậy làm sao người ta hiểu. Cứ cái kiểu này thì cô nàng sẽ bị kẻ khác cướp mất cho xem – Bảo Duy vừa nói vừa chỉ tay về bàn Minh Nhật và Ngân Hằng ngồi.

Hai người đang trao đổi đáp án của bài tập cô giao. Lâm Phong hậm hực nhìn, môi nghiến lại mắng thầm:
- Cái thằng đáng ghét.

***

Ẩn sâu trong tâm hồn

Ngân Hằng đối với Minh Nhật cũng giống như những người bạn học khác, không quá thân thiết, cũng chẳng quá lạnh nhạt. Cô không để ý lắm dáng vẻ của Minh Nhật, nhưng các bạn gái xung quanh thì để ý vô cùng.
Mấy cô nàng này đều tự nhận mình là những kẻ mê giai đẹp, hễ thấy anh chàng nào vừa mắt là họ phải tụ lại cùng bàn tác mổ xẻ các anh chàng đó ra đến tận chân răng. Ngân hằng tuy không thật sự thân thiết với bọn họ, nhưng cũng thích ngồi gnhe họ tán ngẫu.

Giờ ra chơi các cô nàng xúm xa xúm xính lại tán ngẫu với nhau về mấy anh chàng hot boy trong trường.
- Haiz! Sao trên đời này lại lắm trai đẹp đến như thế – Nhật Tân cảm thán chớp chớp đôi mắt với bờ mi cong đầy quyến rũ của mình than khi Minh Nhật vừa đi ra ngoài vào giờ ra chơi.

- Lớp ta thật là may mắn, xuất hiện tận hai anh chàng đẹp trai đến như vậy – Xuân Phượng cười toét miệng đến mang tai nói.

- Ê, mấy bà nghĩ coi, giữa Minh Nhật và Lâm Phong, ai hơn ai? – Hải yến cũng chạy đến góp phần xôn tụ.
- Cái này khó nghĩ nha – Thanh Huyền chống cằm tỏ vẻ nghĩ ngợi – Hai bạn ấy, mỗi người một vẻ, kẻ tám lạng, người nữa cân, khó lòng so sánh.

- Tui thích Minh Nhật hơn, tui thấy Minh Nhật đẹp trai hơn Lâm Phong – Bảo Trâm ngồi bóc bánh trên bàn cho vào miệng vừa nhai vừa nói

- Xí…Lâm Phong mới là nhất –Hà Nhi bĩu môi nói – Minh Nhật làm sao so được với Lâm Phong.

Vậy là hai cô nàng bắt đầu cãi nhau, mỗi người đều bênh vực đối tượng của mình.

- Stop…được rồi, đừng cãi nhau nữa. Tui thấy tốt nhất mấy bà hãy nên ra ưu điểm và nhược điểm của thần tượng mình ra cho mọi người đánh giá. Người nào được đa số thích thì sẽ thắng. Ok chứ – Xuân Phương vốn thích trai đẹp, chỉ cần là trai đẹp, ai cũng được cô nàng yêu thích cả, cho nên trước cuộc chiến này, cô nàng bèn đứng dậy ngăn cản.

- Đúng đó, tui cũng thấy vậy – Hải yến gật đầu tán thành.

- Vậy thì bắt đầu nói từ Lâm phong trước đi – Nhật Tân cũng gật đầu phụ họa theo.

- Được, tao nói trước – Hà Nhi dành nói trước – Lâm Phong có làn da đen mạnh mẽ đầy thu hút, đôi mắt sáng rực như lửa rất thu hút, dáng vẻ lúc cười có sức sát thương rất lờn khiến cho bao nhiêu cô gái phải đão điện, rất cool, rất kute. Đi đến đâu là nơi đó vui nhộn, thân thiện dễ gần. Điều quan trọng là bạn ấy cực kì đẹp trai – Nói xong Hà Nhi bậc cười hắc hắc…

- Xì…Người gì mà thô lỗ muốn chết, hễ chút động tay động chân, ngang ngược vô lí, ỷ nhà có tiền thì lên mặt – Bảo trâm bĩu mọi, bắt đầu liệt kê ra những đức tính xấu của Lâm Phong và bắt đầu ca ngợi Minh Nhật – Minh Nhật thì ngược lại nha, người rất trầm lặng điềm tĩnh, da trắng mịn hơn cả da con gái khiến người ta ghen tị chết đi được. Bạn ấy lạnh lùng xa cách, nhưng cực kì thu hút. Hớp hồn người đối diện – Nói xong Bảo trâm ngồi mơ màng chớp chớp mắt, bộ dáng rõ như thiếu nữ đang yêu.

- Vậy thì sao, tuy Lâm Phong rất khó gần, nhưng bạn ấy cực kỳ tốt bụng nha. Bà không nhớ lúc trước khi đi cắm trại, Nhật Tân bị té trật chân, chính là Lâm Phong đã cõng bạn ấy đi suốt dọc đường đến trạm y tế à – Hà Nhi phản bác lại.

- Đúng đúng…mình chấm một phiếu cho Lâm Phong – Nhật Tân nhớ lại chuyện Lâm Phong xã thân cứu giúp cõng cô đi một đoạn khá xa đến y trạm y tế mà không hề hé răng lấy một lời. Hành động đ1o đúng là khiến người cảm kích mãi không thôi.

Ngân Hằng ngồi nghe, cô nhớ lại lần đó. Nguyên nhân Nhật tân bị té là do nhóm Lâm Phong bày trò, rắc xà phòng trơn chợt trên đường nên Nhật Tân không may dẫm phải nên té ngã. Điều không may hơn là bị trặc chân không ngồi dậy được. Lâm Phong không ngờ trò đùa của bọn họ gây ra hậu quả như vậy nên ăn năn mới xã thân đi cõng Nhật Tân đi. Chuyện này Ngân Hằng cũng vô tình nghe họ cãi nhau nên mới biết. Nhưng cô cũng không nhiều chuyện đi nói lại nên Nhật Tân vẫn mãi cảm kích hành động nghĩa hiệp này của Lâm Phong.

- Nhưng hắn ta rất lỗ mãn, thích đánh nhau, lại ngang ngược. Lần trước chẳng phải chính hắn ta làm hỏng hết nguyên bài báo tường mà Thanh Huyền đã thức mấy đêm làm hay sao, báo hại lớp chúng ta mất điểm thi đua của tháng, vậy mà còn không chịu xin lỗi.

- Đúng đó, lần đó mình tức đến hộc máu, hận không thể nhai nát đầu cậu ta ra mà ăn cơm – Thanh Huyền gật gật đầu – Cho nên mình bầu cho Minh Nhật.

Ngân Hằng lại nhớ lại lần đó, hôm đó Thanh Huyền hớn hở khoe với mọi người việc mình đã hoàn thành bài báo tường đầy công phu. Cô treo trên tường của lớp để mọi người ngắm nghía và hôm sau đem đi dự thi.

Hôm đó Ngân Hằng phải trực nhật nên cô đến sớm một chút. Cô thấy Bảo Duy và Sơn Hải ngang nhiên chơi đá banh trong lớp. Vì tránh việc họ đá trúng mình nên cô ra bên ngoài quét dọn trước. Lát sau thấy hai người bọn họ lấm lét chạy ra khỏi lớp.

Cô cũng không để ý lắm, tiếp tục hoàn tất công việc của mình. Lát sau cô thấy Lâm Phong tay cầm cặp sách, tay cầm quả bóng bước vào, đồng thời sau đó mấy người khác cũng bước vào theo.

Khi những người kia bước vào lớp thì thấy bình hoa đã bị vỡ tan nát, nước trong bình hoa văng vào bài báo tường gây hoen ố, lem luốt trong rất là khó coi. Nhất là vì để cho đẹp nên Thanh Huyền dùng bút lông để trang trí nên bút lông gặp nước càng nhanh chóng lem ra.

Mọi ánh mắt oán trách đều chĩa về phía Lâm Phong, nhất là khi cậu ta đang đứng trước bài báo tường mặt mày xanh mét, tay mò mẫm tờ báo. Trái banh của cậu ta lăn lông lóc dưới vũng nước.

Ai cũng cho rằng Lâm Phong đã gây ra họa, nhưng Ngân Hằng nghĩ người gây ra chuyện này chính là Bảo Duy và Sơn Hải.

Thấy mọi người điều đỗ lỗi cho Lâm Phong, còn Sơn Hải và Bảo Duy mặt mày xanh xám đầy lo lắng, Ngân Hằng biết chắc là hai cậu ấy gây ra. Hạnh kiểm của hai anh chàng này không được tốt, cô giáo chủ nhiệm đã cảnh cáo nếu còn vi phạm bất cứ chuyện gì nữa thì sẽ thông báo về cho gia đình, cho nên hai người này dù biết Lâm Phong bị hàm oan nhưng cũng chẳng dám đứng ra nói lời nào. Lâm Phong cũng nhìn thấy biểu hiện của hai thằng bạn thân nên cuối cùng cậu đứng ra nhận là mình làm. Chấp nhận hạnh kiểm không tốt.

- Con trai như Lâm Phong như vậy rất mạnh mẽ, môn thể thao nào bạn ấy cũng xuất sắc hết, giúp trường mình giành không biết bao nhiêu ải thởng, không ẻo lã như Minh Nhật, còn chưa nói đến việc bạn ấy cần sác có sắc, cần gia thế có gia thế – Hải Yến tiếp tục nó.

- Xí, được có sức trâu thôi chứ có gì mà hay, Minh Nhật tuy không lực lưỡng như Lâm Phong, nhưng bù lại, bạn ấy có đầu óc. Rất thông minh, nhìn xem, tuy mới vừa chuyển vào nhưng ạn ấy đã nhanh chóng bắt kịp chương trình học của chúng ta còn bỏ xa nữa. Lần trước bài toán khó như vậy, mà bạn ấy có thể giải nhanh chỉ trong vòng có 5 phút. Còn vấn đề gia thế thì có là gì chứ, tiền bạc không mua được tình cảm nha – Xuân Phượng lên tiếng phản bác lại.

Việc bầu chọn cuối cùng cũng không thể phẩn thắng bại được bởi vì có sáu người thì chia làm hai phe, mỗi phe ba người.

Bảo Trâm, Thanh Huyền và Xuân Phượng nghiêng về phía Minh Nhật.

Hà Nhi, Nhật Tân và Hải yến nghiên về phía Lâm Phong.

Coi như bất phân thắng bại. Họ tất nhiên không phục bèn kéo tay Ngân Hằng lại hỏi:

- Ngân Hằng, bạn nói xem, Lâm Phong và Minh Nhật ai hơn ai – Bảo Trâm thân với Ngân Hằng nhất, cô đương nhiên muốn Ngân Hằng về phe mình nên mới quay sang hỏi.

Ánh mắt mấy người kai cũng bắt đầu tập trung về phía Ngân hằng khiến cô bối rối vô cùng. Khen ai chê ai cũng đều bị mất lòng cả. Đúng là rất khó xử.

Nhìn chung Minh Nhật rất toàn diện không có khuyết điểm nào, Lâm Phong tuy có hơi ngang ngược kiểu sốc nổi của tuổi mới lớn nhưng thật ra rất tốt bụng.

Ngân Hằng nuố khan nước bọt một cái rồi quyết định ngồi thẳng người phân tích:

- Thật ra mình thấy Lâm Phong như ánh mặt trời rực rỡ và tươi sang giữa ban ngày. Mặt trời mang niềm tin và thành công. Lâm Phong cũng mang đến sự vui vẻ và hy vọng. Lâm Phong đi đến đâu sự vui vẻ lan truyền đến đó, là tâm điểm của mọi sự chú ý. Hay nói cách khác, Lâm Phong và Mặt trời tượng trưng cho niềm vui. Nhưng mặt trời cũng đồng nghĩa chiến rtranh. Chúng ta không thể nhìn thẳng vào mặt trời vì mặt trời sẽ làm cho chúng ta chói mắt và có thể làm hư mắt ta . Mặt trời trên cao chói lọi và rất nóng, dù có cố gắng cách mấy tay chúng ta vẫn không thể với tới được. Di bên Lâm Phong chúng ta sẽ vui nhưng không có cảm giác an toàn. Còn về Minh Nhật thì ngược lại, Minh Nhật là mặt trăng, mặt trăng tượng trưng cho sự hòa nhã thanh bình nhưng cũng rất cô độc . Vẻ bề ngoài lạnh lùng của Minh Nhật chỉ là lớp vỏ bề ngoài của bạn ấy để bạn ấy giấ mình đi. Minh Nhật đem đến cho bạn sự hạnh phúc và bình an. Minh Nhật không giống như Lâm Phong, Minh Nhật không hòa đồng được với mọi người như Lâm Phong, vì vậy nhiều người cho rằng Minh Nhật là một chàng trai rất cool hay có người nói rằng khó ưa. Nhưng nếu chúng ta thân với Minh Nhật, sẽ thấy bạn ấy là một người tuy lạnh lung nhưng rất ân cần, rất quan tâm đến bạn – Nói đến đây Ngân Hằng nhớ lại việc cô để quên mất cục tẩy, nhưng lại ngại mở miệng hỏi, vậy mà Minh Nhật lại biết và nhanh chóng đưa cho cô mượn – Chơi với Minh Nhật, các bạn có thể yên tâm về mọi thứ, vì mặt trăng là biểu tượng của sự ôn hòa và hòa bình.
Nói đến đây, Ngân Hằng dừng lại nhìn các bạn của mình một chút rồi mới hít sâu nói tiếp:

- Mình thấy nếu Minh Nhật và Lâm Phong chơi chung với nhau sẽ có thể bổ sung ưu khuyết điểm cho nhau. Thay vì cải nhau, mình thấy mọi người nên tìm cách cho hai người họ trở nên thân thiết với nhau, luôn đi bên cạnh nhau, như vậy sẽ thật là hòan mỹ.

Ngân Hằng nói một hơi một hồi rồi mặc kệ mấy người kia thế nào, cô quyết định cầm sách bỏ đi ra ngoài tìm nơi yên tĩnh để đọc, không muốn tham gia vào chuyện tranh cãi này nữa.

Sân trường rất đông người ồn ào huyên náo nên Ngân Hằng đi vòng ra phía sân sau. Ở đó chỉ có mỗi đội banh của Lâm Phong đang đá, tương đối yên tĩnh hơn.

Không ngờ Minh Nhật cũng chọn chỗ này để đọc sách, có lẽ ở trên lớp bị Bảo Trâm bám chặt quá nên cậu ấy mới lén ra đây ngồi. Ngân Hằng cũng không thích quấy rầy không gian yên tĩnh của người khác nên lặng lẽ ngồi vào một chiếc ghế đá khác.

Mặc dù là buổi sáng nhưng vườn hoa phía sau có nhiều cây tán lá rộng bao phủ che mát. Ngân Hằng ngồi vào một chiếc ghế khuất phía trong, không ai nhìn thấy cô cả.

Đang đọc sách, Ngân Hằng bỗng nghe một âm thanh vù vù bay tới với tốc độ khá nhanh, cô còn chưa kịp ngẩng mặt lên nhìn kỹ thì “ binh”, một âm thanh chói tai vang lên. Khi Ngân Hằng ngẩng mặt nhìn sang nơi phát ra tiếng dộng vừa vặn nhìn thấy trái bóng lăn từ ghế của Minh Nhật về phía cô.

Một âm thanh khàn khàn rên nhẹ lên, Ngân Hằng nhìn sang thì thấy Minh Nhật đang ôm một bên vai của mình xoa nắn, mặt mũi nhăn lại, trông rõ ràng cú va chạm đó khá đau.

Ngân Hàng đang định bước đến hỏi thăm xe Minh Nhật có bị sao không thì…

Ngân Quỳnh đã chạy đến nhìn minh Nhật lo lắng hỏi thăm:

- Bạn không sao chứ?

- Không sao? – Minh Nhật lắc đầu đáp, rồi cúi nguời nhặt quyển sách bị đánh rơi lên, phủi sạch bụi trên đó.

Ngân Hằng thấy vậy nên dừng lại, cô đá nhẹ quả bóng lăng về phía đó, rồi quay lại chỗ gnồi của mình. Chỉ vài giây sau đó, Ngân Hằng thấy Lâm Phong chạy đến nhặt quả banh lên, trên mặt chẳng có chút biểu hiện hối lỗi vì đã đá trúng nguời khác. Cậu nhặt banh xong hất mặt định bỏi đi thì Ngân Quỳnh lên tiếng nói:

- Này! Bạn có biết vừa rồi bạn đá banh trúng nguời khác hay không?

- Vậy sao? Sao tôi không thấy – Lâm Phong cao giọng đáp lời không thèm xem lời nói của Ngân Quỳnh ra gì.
- Bây giờ biết rồi thì bạn mau xin lỗi đi – Ngân Quỳnh dậm chân nói.

- Buồn cuời, rõ ràng trái banh đụng trtúng bạn ấy mà, sao lại bắt mình xin lỗi – Lâm Phong cuời nhạt nói.

- Chính bạn đã đá trái banh đó mà – Ngân Quỳnh lúng túng nói.

- Mình đá trái banh đó vậy thì sao? Là tự trái banh bay về phía bạn ấy chứ có phải mình bảo nó bay đến đâu. Bạn có giỏi thì bảo trái bay xin lỗi bạn ấy đi. Mà trái banh nó là vậy vô tri vô giác. Bạn ấy thấy trái banh bay tới sao không chịu né, vậy rõ ràng là lỗi của bạn ấy rồi – Lâm Phong trơ tráo trả lời.

Cậu luờm mắt nhìn Minh Nhật một cái rồi bĩu môi bỏ đi. Ngân Quỳnh trừng mắt nhìn Lâm Phong bất lực.

- Bỏ đi, mình không sao? – Minh Nhật lắc đầu xua tay.

Ngân Hằng ngồi chứng kiến mọi việc cũng chỉ lắc đầu, tính ngang nguợc của Lâm Phong không phải lần đầu tiên cô mới thấy. Cô định quay lưng đi thì phát hiện có một chậu hoa nhỏ đã bị ngã xuống đất và bị vỡ ra. Cái câu yếu ớt vô cùng, nằm thảm thương trên mặt đất.

Trông nó yếu đuối và cô đơn, Ngân Hằng bỗng xúc cảm, cô bước đến bên cái cây, cầm nó lên rồi nhặt một cành cây to ra sức đào đất. Mình Nhật lúc này cũng phát hiện ra Ngân hằng đang ngồi phía bên kia đào đất. Cậu tò mò nên bước lại gần xem, Ngân Quỳnh thấy chị cũng đi lại.

- Chị – Ngân Quỳnh lên tiếng gọi trước, nhìn Ngân hằng với vẻ tò mò – Chị đang làm gì vậy.

Minh Nhật không lên tiếng gì, cậu bước đến bên cạnh quan sát, lập tực hiểu ra Ngân Hằng muốn làm gì. Liền ngồi xuống bên cạnh giành lấy cái cây trong tay của Ngân Hằng.

- Mình đào giúp bạn.

Ngân Hằng thấy thành ý của Minh Nhật cũng không tiện từ chối, cô buông tay ra khỏi cái cây. Rồi khẽ nói:
- Vậy bạn đào đi, mình đi lấy nước.

Ngân Quỳnh đứng đó nhìn hai người bọn họ đào đất trồng cây, cảm thấy mình hơi thừa thải nên cô muốn giúp:
- Để em giúp hai người.

- Không cần đâu – Cả hai người đồng loạt lạnh lùng lên tiếng từ chối khiến Ngân Quỳnh cứng người, vẻ mặt thất vọng thấy rõ.

Ngân Hằng thấy vẻ mặt Ngân Quỳnh như thế thì trùng lòng khẽ nói:

- Đào một cái hố nhỏ thôi, hai người bọn chị đào được rồi. Em đừng động vào kẻo dơ tay, lấy giúp chị thêm ít nước.

Ngân Quỳnh nghe thấy vậy thì hai mắt sáng rực vội vàng gật đầu chạy đi lấy thêm một ít nước nữa.

Khi cả hai trồng xong cái cây dưới đất, nhìn cái cây tuy có vẻ yếu đuối nhưng không còn cảm giác thê thảm như lúc đầu, cả hai mới hài lòng khẽ cười.

Minh Nhật đâm chiêu nhìn dáng vẻ cười nhẹ nhàng của Ngân Hằng hỏi, cậu chưa bao giờ thấy Ngân Hằng có biểu hiện này trong lớp

- Có phải bạn muốn hỏi mình: Tại sao lại muốn trồng lại nó, nó chỉ là cái cây bình thường thôi mà – Ngân Hằng nhìn Minh Nhật cười cười nói – Xung quanh cũng có khá nhiều cây này. Bỏ đi một cái cây cũng chảng mất mát gì. Tại sao phải cố sức đào đất vất vả như vậy để trồng cái cây này.

Minh Nhật không trả lời chỉ gật đầu.

- Vì nó giống mình – Ngân Hằng quay mặt nhìn cái cây khẽ đáp – Xung quanh có rất nhiều cây, nó chỉ là một cây hoa dại mà thôi. Mình cũng vậy, xung quanh có rất nhiều người, mình chỉ là phần nhỏ trong số đó. Vì vậy không ai cần mình, cũng không ai chú ý đến mình, cứ như thế lặng lẽ mà sống. Và cũng vì mình không có gì nổi bật, khiến người ta xem thường rồi dẫm đạp không chút thương tiếc.

Minh Nhật nhìn Ngân Hằng một ánh mắt lạ lẫm. hàng ngày vẫn thường quan sát thái độ của Ngân Hằng, luôn cảm thấy cô bạn này có chút lạnh lùng xa cách, tuy ngoài miệng vẫn đáp lại lời của cậu, vẫn cười nói với các cô bạn gái khác. Nhưng cậu đều không thấy một nỗi cô đơn sâu thẩm trong tâm hồn của Ngân Hằng. Dường như trong tâm hồn nhỏ bé đó chứa đựng nhiều tâm sự. Đôi lúc lại ẩn chứa sự bi thương.

Bây giờ cậu mới có thể hiểu tại sao mình lại bị Ngân Hằng thu hút, vốn dĩ cậu cũng không thích có quá nhiều mối liên hệ, cậu thích sự cô độc hơn là sự huyên náo. Vậy mà cậu lại chủ động trò chuyện cùng Ngân Hằng.
Hóa ra cô và cậu cũng một dạng người, dễ dàng đồng cảm với nhau.

Ngân Hằng và Minh Nhật quay sang nhìn nhau sau đó khẽ cười với nhau, có lẽ họ có thể hiểu được nỗi lòng của nhau.

Ngân Quỳnh đang bưng nước tới, nghe được những lời của Ngân hằng. Tuy Ngân Hằng không nói lời oán trách gì cả, nhưng từ giọng nói đau thương buồn bã kia, cô biết chị gái mình đã chịu nhiều tổn thương, khó mà lành lại. Cảm giác tội lỗi bộng dâng trào trong tim cô.

Ngân Hằng cùng Minh Nhật cùng lúc bước chân vào lớp, trên tay hai người là hai quyển sách giống hệt nhau làm cho cả lớp đều đồng loạt nhìn họ bằng ánh mắt nghi ngờ. Tất nhiên Lâm Phong cũng nhìn thấy, chẳng những vậy, cậu còn nhìn thấy họ cùng bước ra từ vườn phía sau sân trường, vừas đi vừa nói chuyện. Cậu chưa bao giờ thấy Ngân hằng nói chuyện nhiều đến vậy. Trong lòng cảm thấy càng lúc càng khó chịu, càng thấy Minh Nhật chướng mắt vô cùng.

Cậu hậm hực theo sau lưng hai người bọn họ, nhưng khi vào lớp, cậu cố tình xen ngang hai người họ mà đi, va vào Minh Nhật khiến người cậu đập vào cạnh bàn đau điếng.

Nhưng Lâm Phong chẳng những không xin lỗi mà quay đầu hừ mũi một cái rồi đi thẳng đến chỗ ngồi.

Ngân

Facebook Google Plus Twitter
«234»
Cùng chuyên mục
Bạn Trai Xấu Xa
Đồ Củ Tỏi Anh Thích Em
Sự Nhầm Lẫn Diệu Kỳ
Yêu Một Play Girl
Bản Chất Của Đĩ