Truyen

Nụ Cười Của Nắng – Con Gái Thần Mặt Trời

28.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,68/5 (34 đánh giá)

Nụ Cười Của Nắng – Con Gái Thần Mặt Trời

Tác giả: CityHunter75
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chap 1: Khởi đầu…

Nó. 25 tuổi, cái tuổi nói nhỏ thì không hẳn nhỏ mà lớn thì chưa chắc đã lớn. Nhưng những gì no trải qua có lẽ cũng đủ cho nó có kinh nghiệm đối phó với cái xã hội đầy dối trá này. Cuộc đời nó thay đổi có lẽ cũng từ cái thời cấp III. Sau khi nhận ra rằng tính cách của thằng con trai duy nhất của nhà không thể ở lại cái đất này. Nhà nó quyết định chuyển nó vào Sg, một vùng đất đầy cơ hội nhưng cũng kèm theo đó là sự cám dỗ của một đô thị phồn vinh nhất nước.

Nói thêm về gia đình nó một chút thì ko hẳn là giàu có nhưng cũng tạm gọi là đầy đủ có của. Bố làm cán bộ nhà nước với một chức vụ cũng không cao lắm nhưng quan hệ rộng và đã trải qua nhiều sự lọc lừa của xã hội. Bản tính nghiêm nghị và hoàn toàn lo lắng cho con cái thì có thể nói đây là một ông bố đáng mơ ước.Thật ra thì cũng chẳng có gì với một thằng nhóc ham chơi nhưng với con mắt của một người cha, ông đã nhìn thấy bản tính gan lì của nó ngay từ khi tính cách nó thay đổi. Vậy nên mặc cho nó năn nỉ quyết định cuối cùng của ông vẫn là gửi nó vào Sg. Coi như ông đã dốc hết tất cả vào cuộc chơi này: “ Sóng gió cuộc đời thì ai cũng phải trải qua. Ko ai trốn tránh được và nếu con trai mình xứng đáng nó sẽ tự sống được để có thể vượt qua. ”

Vậy là mọi thứ đã sẵn sàng lên đường. Cuộc đời nó đã bước sang trang mới mà không ai có thể đoán trước được.

*****

Cuộc sống ba năm cấp III của nó trong thành phố mà người ta đặt cái tên mỹ miều là Hòn Ngọc Viễn Đông cũng trải qua bình thường mặc dù có hơi chút khó khăn nhưng nó cũng đã sống được. Lần đầu tiên thi Đh, nó rớt. Ông không nói gì cả vì biết rằng đây chỉ là thử thách thứ 2 trong cuộc sống của nó thôi. Nó nghỉ 1 năm ôn thi lại và cuối cùng cũng vào học một trường gọi là tàm tạm. Thực ra với khả năng của mình ông vẫn có thể tìm cho nó 1 trường khá tiếng tăm với một vị trí sau này đi làm đã được sắp xếp sẵn. Nhưng ông không muốn vậy.

Mỗi lần đi tiếp khách mà người ta thường gọi là thắt chặt quan hệ ông đều dắt nó theo. Không chỉ đơn giản là dắt đi bình thường mà ông để nó tự nhận ra cách giao tiếp với từng loại người. Dân có chức có quyền phải như tiếp như thế nào, dân xã hội phải như thế nào. Nó cũng lờ mờ nhận ra và cũng cố gắng thực hiện điều đó. Dần dần nó thành một thằng trầm tính, suy nghĩ nhiều hơn, toan tính nhiều hơn với những người xung quanh mình…

Nó có một thói quen rất lạ. Mỗi sáng và mỗi tối đều uống cafe một mình ngay tại một quán duy nhất, một bàn duy nhất ko thay đổi. Nó ngồi đó suy nghĩ về những mối quan hệ của mình, suy tính thiệt hơn. Nhìn nó khó ai tin được đó chỉ là một thằng còn rất trẻ. Nó nhận ra cuộc sống đơn giản chỉ là lừa dối, dẫm đạp nhau mà đứng lên thôi. Nó quyết không thể để ai dẫm lên nó mà chỉ có nó mới có quyền dẫm lên người khác mà thôi.

Nó tìm mọi cách kết thân với những nhân vật mà nó cảm thấy có thể sử dụng được. Từ quan chức, công an, nhà báo cho đến dân xã hội. May mắn là tính cách của nó dễ hợp với mọi loại người và kế hoạch của nó một phần đã thành công.

Nó bắt đầu hút thuốc, bắt đầu biết tới rượu bia. Bởi nó biết khai thác và làm việc trên bàn nhậu thì tốt hơn là làm việc đơn thuần. Sếp của nó, một kẻ có tài nhưng độ gian xảo thì ko thiếu và quan trọng hơn là cậu nó nên hai cậu cháu rất hợp với nhau. Làm việc nhà nước nên thời gian cũng rảnh rỗi nhiều và mỗi lần đi tiếp khách đều có hai cậu cháu. Cậu nó chỉ bảo cho nhiều về cách ứng xử, cách lọc lừa trong cái thế giới đấu đá nhau này.

*****

Trời đã về đêm, cái không khí se lạnh của vùng đất này khiến cho những kẻ đi đêm phải kéo sửa lại manh áo của mình. Bước ra từ nhà hàng một bóng người khẽ đốt thuốc rít mạnh một hơi. Từng làn khói bay lên như để bắt đầu một cuộc chơi. Chiếc áo sơ mi phong phanh trong gió nhưng dường như chủ nhân của nó chẳng bận tâm. Chợt vài chiếc ôtô lầm mũi phóng tới với ánh đèn pha sáng lóa. Hắn lèm bèm:

- Mẹ ! Lấy có cái xe cũng đéo xong…

Vâng ! Đó chính là nó. Đêm nay nó đi với cậu tiếp đoàn khách từ TW vào. Đa phần là khách trẻ nên đêm nay nó phải tiếp hơi khuya một chút. Dạo này nó về nhà trễ hơn, trung bình cũng 1, 2 giờ sáng. Biết là có lỗi với gia đình nhưng nó chẹp lưỡi:

- Thôi kệ vậy, qua đợt thanh tra này đã !

Chiếc BMW đỏ trờ tới. Nó qua ghế lái nói nhỏ:

- Cậu qua bên kia xem bọn nó thế nào để mình còn biết đường mà tiếp. Xem xem bọn nó cần gì? Gặp ở New nhé cậu…
- Ừ. Lúc nãy tính tiền hết bao nhiêu?
- Con rắn 3tr. Bia bọt tào lao các thứ lung tung nữa cũng gần 5tr.

Cánh cửa xe bật mở. Một người đàn ông trung niên khoảng 40 bước ra. Nói với nó vài câu, vỗ vỗ vai nó rồi leo lên xe bên kia. Nó ngồi vào xe, bật bài nhạc mà nó yêu thích Forever And One. Chiếc xe lại lao đi với những cú đánh xe cháy con đường đêm. Tiếng rít của lốp xe ma sát với mặt đường khiến một vài cặp đôi đi đêm hốt hoảng vội dạt vào lề.

“What can I do?
Will I be getting through?
Now that I must try
To leave it all behind

Did you see
What you have done to me
So hard to justify

Tomorrow I’ll still be crying
How could you hide your lies
Your lies”

Sàn New. Nơi nó vẫn tới chơi và là khách quen. Thấy chiếc xe quen thuộc, quản lý vội chạy ra đon đả. Nó hỏi:

- Chị H dạo này khỏe không? Tối nay thế nào? Bàn của anh có rồi chứ?
- Dạ vâng ! Chị H hồi sáng mới qua đây. Hỏi dạo này anh có tới ko. Rồi căn dặn đừng làm anh phiền lòng chơi ko vui. Bàn của anh đã sẵn sàng từ lúc anh gọi rồi cơ ạ. Anh có ko tới bọn em cũng đâu dám hủy…

Nó thầm nghĩ: “ Mẹ ! Tao mà ko có tiền thì bọn mày có xem vào mắt ko? Đúng là thói đời. Nhưng thôi nó cũng vì miếng cơm…”

- Uhm ! Lấy cho anh 2 chai 25. Cần gì thì anh gọi…
- Dạ ! anh cứ vào ngồi đi. Chút bạn anh tới em dẫn vào cho…
- Được rồi !

Nó móc tờ 200 ra đưa vào tay thằng quản lý cùng chùm chìa khóa rồi bỏ sau lưng tiếng cảm ơn đã bị át bởi nhạc từ sàn phát ra khi mở cửa. Tiếp viên đưa nó vào bàn rồi lặng lẽ cúi chào đi lấy rượu. Một lúc sau những gì nó yêu cầu đã được mang ra. Nó cầm chai tự rót rồi ngồi nhâm nhi một mình trong lúc chờ đợi.

Lắc nhẹ ly để cảm nhận mùi rượu. Đây cũng là một thói quen thường xuyên của nó khi uống rượu ngoại. Ngẫm lại những cặp đôi gặp ngoài đường lúc nãy, nó cười nhẹ. Đôi lúc nó vẫn muốn có được một người để yêu thương nhưng sao quá khó. Những cuộc tình nó trải qua chưa lần nào trọn vẹn. Nó đã cố tìm và lần nào cũng phải tan vỡ. Nó cảm thấy chán nản và muốn quên đi từ yêu trong mình. Nuốt nhanh những giọt rượu còn lại trong ly, nó lại tiếp tục rót. Vài thằng em xã hội đi ngang qua chào hỏi nó cũng chỉ cười hỏi qua loa vài câu rồi để bọn nó quay lại cuộc vui của mình. Nó vẫn lặng lẽ ngồi đó. Chợt điện thoại rung lên, là cậu nó nhắn: “ Cứ tiếp như bình thường là được…”. Khẽ cười, nó bắt đầu gọi quản lý lại:

- Em M, V, T,…đâu rồi? Gọi hộ anh…
- Dạ, mấy e nó đang trang điểm. Anh đơi 1 chút ra ngay bây giờ đây ạ…
- Uhm. Bạn anh sắp tới rồi. Ra đón cho anh luôn đi…

Chẳng mấy chốc cái bàn của nó đã 8 người. Hai thằng thanh tra ở Trung Ương tướng nhìn tri thức thế nhưng cũng không thể qua được cái là dục vọng. Và nhiệm vụ của nó ở đây là phải làm sao cho bọn nó vui đêm nay…Còn lại là nó cùng cậu và gái của sàn. Tửu lượng của hai thằng kia cũng khá. Dân thanh tra có khác. Nó thầm nghĩ…Nhạc cứ sôi và chẳng mấy chốc chai thứ nhất đã cạn. Bàn của nó lúc này có lẽ cũng đã thấm, đang hòa vào cùng không khí của đám người trong sàn.

Chợt nó chú ý đến một bóng người, nửa thân quen, nửa lạ lẫm. Một thân hình bốc lửa đang cuốn theo nhạc, mặc bộ váy đỏ bó sát biết tôn lên những đường cong mà bất cứ thằng nào cũng thèm muốn.

Nó chăm chú nhìn mặc cho cậu nó cùng hai thằng thanh tra đang bàn bạc chuyện gì sau lưng. Chuyện của nó chỉ tới đây thôi. Còn lại là của cậu nó. Nhìn một lúc nó vẫn ko nhận ra hình bóng đó mình đã từng gặp ở đâu. Có lẽ người kia cũng biết có người nhìn mình nên quay lại đá mắt tinh ngịch với nó rồi lại tiếp tục uốn theo bản nhạc mới phát ra. Lúc này nó mới nhìn rõ. Một người con gái với đôi mắt to tròn, masscara làm đôi hàng mi cong vút khiến nó chắc chắn là mình chưa gặp bao giờ. Kéo vội thằng quản lý, nó hỏi:

- Con bé kia là đào mới của quán à? Sao tao chưa gặp lần nào???
- Ah ! Con đó là khách mới đó anh. Mới tới khoảng thời gian gần đây thôi. Nhưng hình như ko phải gái đâu. Nó toàn đi chung với hội bạn của nó mà. Anh thấy cái bàn góc trái kia không. Hội của nó đó. Lần nào đi cũng toàn là nữ. Có vẻ giàu do lần nào cũng đi Camry tới mà. Em đang tính nếu lần sau nó tới sẽ tặng thẻ cho nó…
- Uhm ! Được rồi.

Nghĩ lại cái đá mắt vừa rồi, nó bất giác mỉm cười. Cũng ko hiểu tại sao. Nhìn về hướng bàn đó nó lại bắt gặp một ánh nhìn. Một cái nhìn lướt vội như tránh né ánh mắt của nó. Mỉm cười rời quay lại bàn mình, tiếp tục những câu chuyện với hai thằng thanh tra mà mục đích là cho bọn nó nói tốt cơ quan với TW. Lại những cái cụng li, những lời chúc, hứa hẹn…

Lách khỏi những ồn ào của sàn, bước vào hành lang WC. Nó muốn vào rửa mặt cho tỉnh táo một chút. Bỗng:

- Hù !!!!!
- Ôi đệch ! Bữa nay quán có dịch vụ cho tiếp viên kiểm tra tim của khách trong wc ah????

Nó vừa nói vừa quay lại với khuôn mặt cười cười. Nhưng đối diện nó bây giờ ko phải là cô gái lúc nãy hay sao. Chiếc váy đỏ bây h đã đối diện với nó chứ ko còn xa xăm nữa. Nhìn lên, đôi môi như xị xuống hơi trề ra 1 chút. Nó cam đoan bất cứ ai nhìn vào khuôn mặt đối diện nó lúc này cũng sẽ sững người lại trong một lúc. Chủ nhân chiếc váy không cao lắm, chỉ khoảng 1m68 nhưng các đường cong cực kì hoàn mĩ, cân xứng với thân hình. Tóc uốn lọn bồng bềnh cho thấy đây cũng là một tiểu thư con nhà giàu chứ ko phải là loại gái trong sàn mà nó thường gặp…

- Thấy ghét !!!!
- Ý ý ! Pé xinh xinh cho anh xin lỗi nào. Anh lại cứ tưởng mấy con bé nó đùa. Hj. Bỏ qua cho anh nhá…
- Hj. Ko có j đâu. Nhưng lúc nãy có người nhìn em chằm chằm hơi bất lịch sự đấy nhỉ…
- Anh hỏi em 1 câu được ko?
- Uhm. Anh hỏi đi !!!
- Anh có phải bóng ko?
- Em ko nghĩ anh là bóng. Còn nếu anh là bóng thì anh là bóng menly nhất em từng gặp…
- Uhm. Anh chính xác ko phải bóng. Vậy việc anh nhìn gái đẹp đâu có j là sai nhỉ. Sao lại có người ý kiến vậy cà…
Đôi môi e lại một lần nữa trề ra. Càng nhìn nó lại càng thấy e nó đáng yêu. Ko phải là một nét đẹp sắc xảo mà là sự thánh thiện.
- Ghur. Khá lắm. Mồm mép…
- Hehe. Con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt. Nói như em thì trai ko có mồm mép thì gái nó có yêu ko???
- Ko thèm nói với anh nữa. Ghét cái mặt…>.

Cô nàng quay phắt đi để lại nó đang đứng như trời trồng sau cái nguýt dài đầy mê hoặc. Khi nó tỉnh táo nhìn lại thì chiếc bóng đã khuất sau rồi…

Nó bước vào wc rửa mặt tỉnh táo lại. Nó nhìn lại mình. Ừ, thì công nhận e nó nói cũng đúng. Mái đầu cao, hơi trọc. Lại thêm hình xăm con cá chép vùng vẫy vượt vũ môn thấp thoáng sau vai đánh dấu cho cái thời đã qua của nó. Cũng vì thế mà đi làm lúc nào nó cũng phải mặc sơ mi dài tay không dám cuộn lên quá nửa khủy. Đêm nay đi chơi nên nó ăn mặc cũng đơn giản hơn: Sơ mi caro ngắn tay, quần jean, giày đen. Nó ngồi ngẫm lại và thích thú với cái vẻ đáng yêu thoáng qua mà đã lâu rồi nó chưa được biết đến. Chợt:

- Ôi đệch ! Thế đéo nào mà lại quên xin số em ấy cà??? Sức cưỡng lại gái đẹp của mình dạo này càng kém chăng?

Chặc lưỡi, nó bước ra ngoài. Sàn lúc này càng ngày càng đông. Lượng người đổ vào ngày càng nhiều nhưng nó chẳng bận tâm. Bàn cùa nó nằm trong khu đặt sẵn nên tương đối rộng rãi. Cái làm nó lưu tâm lúc này là hướng đôi mắt về bên góc của cô bé trề môi lúc nãy nhưng bây giờ đã thay vào một nhóm khác, cả nam lẫn nữ. Tiếc rẻ một chút. Nó lại vùi vào cuộc tiếp khách…

- Mai con chuẩn bị hai lạng sâm Ngọc Linh được không? Lúc nãy có thằng than ông già nó đang bệnh.
- Mai mấy giờ bọn nó bay cậu?
- Khoảng 3 giờ. Mai con không cần theo. Sáng mang lên cơ quan cho cậu là được rồi. Nếu mệt thì mai nghỉ đi. Nhớ là phải có trước trưa mai…
- Okie. Vậy sáng mai con tới. À mà bữa sau cậu để thằng T đi mấy buổi khuya khuya như thế này đi. Chú D lớn rồi, đi khuya mệt tội chú ấy…
- Uhm. Để chút cậu nói với chú. Tiền trong két còn bao nhiêu?
- 5000 với 8 chục. Hết tối nay là 2 chục nữa nên chắc chỉ còn lại khoảng 6 chục thôi cậu.
- Uhm vậy đủ rồi. Để mai cậu nói với Hành Chính…

Cuộc trao đổi ngắn gọn giữa cậu và nó kết thúc chóng vánh. Nó bước lên xe. Đồng hồ điện tử nhảy lên con số 2h49’. Mở hết cửa kính, nó phóng đi lắng nghe những âm thanh của tiếng máy, tiếng pô xe. Nhạc vẫn lên nhưng lúc này là những âm điệm mềm mại của Secret Garden. Gió thổi cả vào trong xe làm người nó buốt lên. Đi dạo cũng là một cách làm đầu óc nó thư thái, tỉnh táo hơn sau những lần mệt mỏi vì khách khứa. Lâu lâu nó lại nhấn chân ga. Tiếng máy cùng tiếng pô xé lên những âm thanh hoang dại như đập tan cái lạnh của đêm cuối thu. Nó cười rồi vỗ vỗ vào chiếc xe:

- Tao yêu mày quá đi mất…

Chẳng mấy chốc ngôi nhà nó từ từ xuất hiện. Nhà nó cũng rộng. Phù hợp cho ba mẹ nghỉ ngơi lúc già. Ba nó cũng đơn giản, sáng sáng chăm sóc mấy con chim. Mẹ thì cưng đàn chó. Cả hai cụ cứ hối làm sao thì làm, tìm về cho tao 1 đứa con dâu rồi bọn tao mới yên tâm ra vườn làm trang trại. Nó cười cười hỏi lại:

- Thế con ko muốn ba mẹ ở riêng chỗ khác thì khỏi lấy nhé. Nhà mình ở chung cho đầm ấm…
- Mày có biết mỗi lần về cắm nhang lên bàn thờ mà tao ko dám ngẩng mặt lên không? Rồi bà con họ hàng nữa. Ăn nói làm sao????
- Thôi được rồi. Để từ từ con kiếm. Mới có 25 chứ nhiêu. Nó gắt lên rồi quay người bước lên nhà.

Cuộc đối thoại giữa ba mẹ với nó chạy qua đầu nó như một cuộn phim vậy. Nó để xe từ từ lăn bánh vào nhà. Mở cửa nhẹ nhàng tránh làm phiền tới giấc ngủ của hai cụ. Nó ngã vật xuống giường. Lại tiếp tục với những suy nghĩ của mình. Nó muốn yêu lắm chứ. Nhưng từ cái lần đổ vỡ cách đây 6 năm làm nó suy sụp thì cho tới giờ nó chưa cảm xúc trước một ai cả. Câu chuyện bắt đầu từ khi…

Chap 2: Định mệnh…

- 22222
- 33333
- 44444
- Thôi dc rồi, ai ý nhỉ?
- Hj. Một người lạ muốn làm quen thôi. Có được ko chàng stt buồn?
- Có gì đâu. Sự thật là đang buồn mà. Ah mà bạn gái xinh xinh đang chat tên gì vậy? Chàng stt buồn biết được ko?
- Bạn có thể gọi mình là T.a…
- Hj. Còn mình là Nguyên, tên thân mật động vật là Gấu.
- Vậy gọi G cho nó thân mật nhé. G ở đâu nè?
- G ở Q3 còn Ta?
- Hj. Nàng ở xa chàng lắm.
- Xa là ở đâu ý?
- Q6 lận
- Hj. Người ta nói có tình thì xa mấy cũng gần mà. Lo j. hehe
- Nói hay thật nhỉ. G bao nhiêu tuổi?

Vậy là list fr của nó lại thêm được một người. Một bạn gái thích chụp hình, nó xin có một tấm hình thôi mà gửi hết từ tấm này sang tấm khác. Còn hỏi tấm nào đẹp nhất. Nó cũng chẳng bận tâm. Hình qua mạng mà. Ai biết dc đâu mà lần. Cứ nhìn thế thì biết thế cho xong.
Bẵng đi một thời gian. Hai cái nick vẫn sáng, vẫn nói chuyện bình thường. Cũng như những người khác. Trao đổi sdt, rảnh rỗi ngồi tán nhảm với nhau. Tới một ngày nó nhận dc một cái sms:

- Chàng stt buồn có thể mời mình một tách cafe vào chiều mưa lất phất như hôm nay ko nhỉ???

Cười nhẹ nó rep lại:

- Thôi đi cô nương. Mưa buồn quá ko có gì làm nên phá tui ah?

Tin nhắn vừa gửi đi rất nhanh sau dt đã vang lên: Ting Ting. Tin nhắn trả lời:

- Thật mà. Ko phải phá đâu.
- Ko tin. Giỏi thì chạy lên đây jk rồi G mời. hehe.
- Nói thật nhá. Tui dễ tin người lắm đấy. lên là phải có cafe đấy. Ko có giận ko thèm nc vs G luôn.
- Thì cứ lên đi. G cũng đang ngồi buồn ở nhà. Gần đây cũng có vài quán cafe đẹp lắm. Tha hồ mà post hình nhá.
- Ý ý. Thích thế. Dc rồi. Khoảng 30’ nữa tui tới. Nhớ giữ lời ý
- Okie.

Nó chợt buồn cười. Bình thường thì toàn là trai đi đón gái. Thế mà lần này gái đi đón trai ah? Lạ nhỉ. Mà thôi kệ. Lần đầu gặp. Để xem giữa cái hình với bên ngoài khác nhau thế nào. Liếc nhìn đồng hồ: 2h30. Vậy là khoảng 3h tới. Uhm. Tắm phát cho mát đã nào…

“What can I do
Will I be getting through?

Now that I must try
To leave it all behind

Did you see
What you have done to me
…”

Chuông điện thoại vang lên. Nó vừa xuống cầu thang vừa bắt máy. Giọng con gái thánh thót vang lên:

- Tui tới rùi đó. Ông ra ngoài đi, tui không biết ông ở đâu đâu ah…
- Rùi rùi. Tui đang ra đây.

Bước từ từ ra ngoài. Nó bất giác hồi hộp. Có gì đâu nhỉ. Một buổi café với người mới quen thôi mà. Nghĩ vậy, nó càng bước nhanh hơn. Ra tới ngoài. Ôi trời, cả một con đường mua sắm thế này biết ai ở đâu đâu mà tìm. Lại móc dt ra, bấm tìm tên:

- Cô nương ở đâu ý? Cả một con đường đầy người thế này mà tui biết ai là cô…
- G mặc áo màu đen đúng ko?
- Uhm
- Vậy thì quay người sang phải 90 độ, tiến thêm 5 mét nữa. Cái cô đang ngồi trên xe là cô nương này ý…
- Ẹc. Vậy mà cũng làm tốn $ dt của tui…
- Hehe…

Hiện trước mắt nó lúc này đúng là một cô tiểu thư. Chiếc váy xòe màu xanh nhạt như làm tôn thêm nước da trắng của cô ấy. Đôi mắt sâu thẳm đen láy. Mái tóc cột gọn gàng. Nhưng điều làm nó sững sờ là nụ cười. Nụ cười như tỏa ra ánh nắng xua tan đi đám mây đen của bất cứ ai nhìn vào. Ấn tượng đầu tiên của nó về người con gái này chỉ đơn giản là vậy. Nhưng nó nào biết được người con gái có nụ cười của nắng đó sau này sẽ đem tới những gì trong cuộc sống của nó…

- Này ! Ông đội mũ vào giùm tui cái. Mất công xui xẻo mấy chú cá vàng lại biết thổi sáo nữa thì khổ tui lắm…
- Dào ơi. G bảo kê. Hehe. Đùa chứ quán đó cũng gần đây với lại G toàn đi đường hẻm mà. Lo j…
- Uhm. Để xem tới lúc đó như thế nào. Có chuyện gì là G móc xiền ra nộp đấy nhá. Nhắc thêm là tui ko có mang giấy tờ theo đâu đó. Kekekekke…
- Bỏ mịa con rồi

Câu chuyện đùa vui cứ tiếp tục như vậy. Nó nhận ra ở cô gái này ko hẳn chỉ có vẻ yểu điệu ngoan hiền bên ngoài mà còn rất cá tính nữa. Đúng là đừng để bề ngoài làm ta lầm tưởng…

Mới nói chuyện được vài câu biển hiệu café Pergola đã hiện ra trước mặt. Màu tím – màu của hoa violet đã khiến nó thích thú ngay từ lần đầu tiên bước vào. Lần này cũng vậy. Một quán café sân vườn mộc mạc với chủ đạo là cây Ban nở hoa tím ngắt. Nó nghĩ, có lẽ cũng vì vậy mà người ta lại lấy màu tím là màu chủ đạo của quán. Nó cũng chẳng quan tâm. Nó thấy đẹp, vậy là đủ rồi. Cần gì biết nhiều làm gì. Bàn nó ngồi nằm cạnh đường đi. Với những tấm vải tím căng ra làm cho nó cảm thấy giống như đang ngồi trong cái chòi vải vậy. Nhưng bất quá, nó thích. Trên mặt bàn là một ly thủy tinh cắm một nhành hoa Ban. Nó nghĩ thầm: “ Đi ngoài đường nhìn chán phèo vậy mà đem cắm nhìn cũng kiều diễm phết nhỉ…”

- Ôi đẹp quá đi mất !!! G. G. Thấy bình cắm hoa đẹp ko?
- Dzời ơi ! Cái hoa Ban tím lấy ngay cái cây kia chứ đâu. Quán nó tiết kiệm đó mà…
- Đúng là chẳng có tâm hồn nghệ thuật gì cả. Biết đâu đó là ý của quán thì sao?
- Rồi rồi. Dc rồi. Tui thua cô…
- Hehe. Có thế chứ.

*****

Nụ cười đó. Chưa bao h nó quên được. Chưa bao h nó có thể xóa khỏi tâm trí. Mặc dù chuyện đã qua, trôi đi rất xa rồi. Giật mình tỉnh dậy. Lúc này ánh mặt trời đã len qua rèm cửa rọi thẳng vào mặt nó. Mấy con chim của ông cụ thì đang la hét ngoài sân…Miệng đắng chát. Với lấy chai nước trên bàn uống ực một hơi rồi bước xuống. Ngó vào đồng hồ: 8h kém 15. Haizzz Dậy cũng sớm đấy chứ nhỉ…Bước xuống phòng tắm, bật nước. Dòng nước man mát từ từ lan dần từ đỉnh đầu xuống người nó. Trong đầu, hình ảnh giấc mơ ký ức đêm qua vẫn còn đọng lại như nước vậy. Lắc mạnh đầu, nó không muốn nhớ nữa. Nước văng như kéo theo hình ảnh nụ cười đó ra khỏi đầu. Lau sơ mặc quần áo rồi nó bước ra sân. Lúc này ông cụ nó đang ngồi ở bộ bàn ghế đá ôm lồng chim nhâm nhi ấm trà sáng. Bộ bàn ghế nằm dưới gốc cây nhãn đã lớn lên theo nó cùng năm tháng…Trên thân cây treo hờ hững vài giò phong lan tím đang chớm nở. Ôi màu tím, lại màu tím.

Ngồi xuống, nó với tay lấy ấm trà tự rót một chén. Từng làn hơi nước bốc lên từ vành miệng chén xanh ngọc tỏa mùi thơm ngát. Bất giác nó rút ra điếu thuốc định

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Bao Lâu…Em Sẽ Quên?
Lão Hàng Xóm Đáng Ghét
Bạn Đồng Hành
Cơn Mưa Ngang Qua
Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh