<?php the_title(); ?>

Ôi Cái Cuộc Đời Của Tôi

30.01.2016
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,67/5 (329 đánh giá)

cho những người thân đã vì mình mà phải chịu đau khổ.

Đúng như dự kiến cuối tuần đó tôi đưa T về nhà dùng cơm…buổi tối đầy ắp tiếng cười và ấp áp. Tôi nhận ra một điều rằng má hai rất quý T, họ tỏ ra khá thân thiết như mẹ con vậy…điều đó được thể hiện rất rõ trong ánh mắt cũng như hành động…vì thế mà chỉ vài hôm sau má hai đã tới nói chuyện nghiêm túc với mẹ của T và đưa đến quyết định đợi T học xong đại học sẽ để tôi và T làm lễ đính hôn, sau khi ổn định công việc thì kết hôn luôn. Má nói là mong có cháu bế từng ngày nên mới tiến hành nhanh chóng như vậy, dẫu sao thì cũng đến lúc lập gia đình, trốn tránh mãi không phải là cách hay. Đó thực sự là một tương lai tươi sáng đối với tôi…mỗi khi nghĩ tới ngày được nhìn thấy T trong bộ váy cưới thì tôi lại mỉm cười, lòng trào dâng một niềm hạnh phúc lớn lai. Nhưng đâu đó vẫn có chút gì đó lo lắng vì ngày đó còn xa lắm và tôi ghét phải chờ đợi…sợ nhỡ chỉ là nhỡ như lại có điều gì quái quỷ xảy đến chia rẽ hai đứa tôi như tôi với “Em” ngày trước. Thời gian đó không thể không nhắc tới cô bé Mai, cũng khá dài dòng và hơi rắc rối nếu kể chi tiết về điều này…cuộc đời lấy đi của tôi quá nhiều thứ nhưng lại mang đến nhiều người con gái xinh đẹp yêu thương mình, liệu đó có phải là may mắn không…nực cười. Tình yêu với tôi thì chỉ có một, “cứng nhắc và bảo thủ chẳng” nhiều người nói về tôi như vậy…cũng không quan tâm lắm vì đó là tính cách rồi vậy nên tôi đã cố gắng từ chối Mai một cách nhẹ nhàng nhất có thể để tránh làm tổn thương cô bé vì tôi biết rằng một cơn cảm nắng của tuổi học trò sẽ qua nhanh thôi. Nghe thì có vẻ tự đề cao bản thân nhưng chết tiệt thay nó lại là sự thật, để rồi hiện tại tôi có đến hai người em gái là Mai và Huyền, sắp tới về nước chắc sẽ bị hai đứa nó hành hạ đây haizz.

Quay trở về quãng thời gian đó…từ khi hai người lớn nói chuyện nghiêm túc với nhau thì tôi với T chính thức được công khai qua lại, hai đứa dính với nhau như hình với bóng vậy, cùng nhau đi xem phim, đi du lịch…nhiều nhiều lắm, bao nhiêu kỉ niệm đẹp…nụ cười luôn nở trên môi, một quãng thời gian thực sự hạnh phúc đối với tôi vì hiếm khi nào tôi được cười nhiều và vui như vậy. Trước cơn giông bão thì bầu trời luôn trong xanh và yên ả…một nghịch lí chết tiệt. Mặc dù vui vẻ bên cạnh T nhưng chưa khi nào nỗi lo về việc của chị không thôi thúc tôi phải làm một điều gì đó…tìm đủ mọi cách để khuyên bảo chị, thậm trí cả đe dọa lão C nhưng không thể được. Đêm đó trước ngày cử hành hôn lễ, tôi chạy xe đến nhà chị, dùng mọi lời lẽ chỉ thiếu nước quỳ xuống và nài nhưng chẳng được gì ngoài cái tát thẳng tay đau đớn và vài lời nói cay nghiệt…đúng là chết tiệt mà. Thêm một lần nữa bất lực…chán nản quay lưng thất thểu ra về với cái đầu trống rỗng, để lại đằng sau hình ảnh chị đang ôm mặt khóc nức nở.

“Cậu chẳng có tư cách gì mà lên mặt khuyên bảo tôi phải làm như thế này như thế kia cả”

“Tôi có cuộc sống của riêng mình, mong cậu sau này đừng can dự vào và hãy tránh xa khỏi cuộc sống của tôi. Cậu hiểu chứ?”

Lang thang trong đêm một mình với bộ dạng thảm hại và chó chết thay lão C là thằng tiểu nhân bỉ ổi…nó dám thuê mấy thằng đầu bò ở đường tàu theo dõi và đánh úp khi tôi vừa bước vào con hẻm tối, do bất ngờ không có sự chuẩn bị nên tôi bị đập tơi bời, bất tỉnh nằm ở ngay đó. Mê man bên giường bệnh, đến khi tỉnh dậy thì được hay tin là đêm qua mấy bà lao công đưa tôi vào trong viện và điều quan trọng hơn cả là đám cưới giữa chị và lão C đã được diễn ra vào một ngày đẹp trời chó chết…tôi chỉ biết nở nụ cười chua chát và nằm đó chửi thề, quăng quật mọi thứ trong tầm tay với, hận mình quá nhỏ bé và vô dụng chẳng bao giờ làm nổi việc gì cho ra hồn cả. Giá như chỉ là giá như ngày đó tôi ngăn cản được cái đám cưới quái quỷ đó thì mọi chuyện đã không đi xa đến vậy…mẹ kiếp. Kể từ khi đám cưới được diễn ra…không biết vì lí do gì mà chị và lão C chuyển đến sống ở ngoại ô thành phố, ngôi nhà cũ cũng bỏ không từ đó, thỉnh thoảng vào những đêm mất ngủ tôi thường đi qua nơi đó rồi dừng lại và ngước lên nhìn…tối tăm, lạnh lẽo cùng với nỗi thất vọng tràn trề. Đã có lần tôi phóng xe một mình tìm đến nơi chị và lão C sống…vẫn gương mặt buồn, nụ cười nhạt, chị ngồi trước hiên nhà hướng ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm, muốn chạy đến bên chị nhưng với tư cách gì? Đối diện như thế nào? Và tôi chỉ dám đứng ngoài đường nhìn vào qua khe cổng…ngẩng mặt lên trời cười chua chát rồi lẳng lặng phóng xe đi.

Rồi cuộc sống lại cuốn tôi vào vòng xoáy của bộn bề và lo toan…cái gì tới cũng phải tới, có muốn ngăn cũng chẳng được, phi vụ chết tiệt kia đến lúc quyết định, không thể quay đầu lại…cây lao đã phóng đi thì dù có chạy nhanh cách mấy cũng chả thể nào đuổi kịp. Tôi chú L và anh N phải lên Móng Cái chuẩn bị cho đợt giao hàng định mệnh này, thành hay bại chỉ trong một đêm sẽ rõ…mới đầu mọi việc diễn ra rất thuận lợi đúng như dự tính và vì thế dẫn đến chúng tôi đã chủ quan không đề phòng…đến tận bây giờ tôi và mọi người cũng chưa thể tìm ra kẻ đã bán đứng mình, phi vụ trả thù tan thành mây khói. Chuyện bị bại lộ…đêm hôm đó chưa kịp giao hàng qua biên giới thì bất ngờ bị bọn Thái úp, chúng biết số hàng đó là giả…thằng chết tiệt nào đó đã tiết lộ bí mật. Chú L bị dính một phát đạn vào vai vì đỡ cho tôi, trong lúc đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra…hai bên bắt đầu nổ súng, những tiếng nổ lớn xé tan màn đêm tĩnh lặng. Phải rất khó khăn chúng tôi mới phá được vòng vây thoát khỏi nơi đó…nhiều anh em khác thì không may mắn như vậy. Chạy ra đường lớn đi nhờ con xe công để về Hải Phòng ngay trong đêm, đến nơi cũng không dám đưa chú L vào bệnh viện vì sợ công an điều tra thì rắc rối lớn nên đành phải nhờ người quen chữa trị tạm thời. Chó chết thay, người tính chẳng bằng trời tính…mọi thứ đổi chiều một cách chóng mặt. Ngày hôm sau thì nhận được tin chẳng biết vì sao mà mấy bọn lân cận đột nhiên nổi lên cùng lúc chiếm đoạt toàn bộ địa bàn, anh em chạy tán loạn mỗi người một nơi, chỉ một đêm thôi tất cả đã đổi chiều. Không còn cách nào khác chúng tôi đành phải ẩn náu…khi vết thương của chú L lành lại, hai người này rủ tôi cùng họ chạy xang Trung Quốc bởi bên đó chú L có người quen, nhưng vì còn gia đình nên tôi từ chối, một mình ở lại nơi đây và từ đó sống trong cảnh có nhà cũng chẳng thể về…chả khác gì con chó bị đánh què chân, lê la lẩn trốn kẻ truy đuổi đang cầm gậy hô hào ngay phía sau lưng. Kẻ thù ở khắp nơi nên bần cùng không còn cách chọn lựa tốt hơn, tôi phải nhờ thằng bạn đưa má hai cùng hai bác tạm lánh đi một nơi khác vắng vẻ và an toàn với số tiền đã chuẩn bị sẵn từ trước để sống tạm, đợi một thời gian việc này lắng xuống mới được quay trở lại. Vì sợ liên lụy đến họ nên bắt buộc phải làm như thế… Mọi thứ xảy đến bất ngờ và quá nhanh khiến tôi vị mất phương hướng không biết mình nên làm gì nữa…đầu óc luôn ở trong trạng thái căng thẳng và đề cao cảnh giác.

Chuyện động trời như vậy nên đương nhiên mẹ của T cũng biết và ngay lập tức cấm cửa cô ấy từ đó…không cho T được phép ra ngoài, đến tận trường xin bảo lưu việc học…tôi muốn T lúc đó khó hơn cả lên trời, nhưng gặp để làm gì, biết nói sao, chẳng gì cả. Hơn một tháng trời ròng rã sống trong bóng tối, không khác thằng tù tội…ăn mì gói sống uống nước lọc, chả dám bước nửa bước ra đường, chắc lúc đó mà nó ló mặt ra thì khẳng định bị băm không thương tiếc. Chó chết thật…một tháng dài như vô tận, thấy có vẻ như đã yên ổn nên tôi đành làm liều đến tìm gặp T, phải vất vả lắm mới được gặp riêng. Cô ấy gầy và xanh xao đi rất nhiều khiến suýt chút nữa tôi không nhận ra được…T nói trong nước mắt là đã tuyệt thực và đòi tự tử nhiều lần nhưng mẹ ngăn cản kịp thời, hai đứa ôm nhau khóc nức nở. Đau xót vô cùng khiến tôi đưa ra một quyết định điên rồ là hai đứa cùng nhau bỏ trốn vào trong nam. Mặc kệ hết mọi việc đang diễn ra xung quanh để tìm thứ gọi là hạnh phúc cho riêng mình…sau vài ngày vật vờ trên xe khách thì chúng tôi cũng đến được nơi cần tới. Miền đất hứa cho hai trái tim tổn thương, xa nhà xa quê nơi đất khách, hành trang là vài ba bộ quần áo vơ vội và một số tiền…tôi tìm thuê một căn nhà trọ lụp xụp tận sâu trong hẻm ở quận 10. Mới tới thấy khá bỡ ngỡ, từ cách nói đến cử chỉ và hành động và món ăn ở đây rất khác, hai đứa đi chơi khắp nơi, thưởng thức các món ăn…vứt bỏ mọi lo âu về tương lai, khoảng nửa tháng sau thì tôi bắt đầu đi kiếm việc làm, cũng không khó như tôi nghĩ, phục vụ quán cafe, quá quen thuộc…lương hơi thấp một chút nên T cũng muốn đi làm để giúp phần nào đó trang chải cuộc sống nhưng tôi không đồng ý. Đời không như là mơ…những bất đồng giữa hai chúng tôi ngày càng nhiều dẫn đến các cuộc cãi vã, tình cảm cũng từ đó mà rạn nứt. Có lẽ cả hai còn quá trẻ con để sống chung, những cái tôi quá lớn, ai cũng cho mình là đúng chẳng ai chịu nhường ai…nhiều lần tôi đã cố gắng kiềm chế để nhún nhường nhưng với tính cách tiểu thư ương bướng của T ngày càng bộc lộ thì thật sự khiến tôi rất khó chịu. Một tháng sau thì mẹ của T tìm được hai đứa và bắt T quay trở về nhà…những lời lẽ cay nghiệt mà mẹ T nói, cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ. Không có gì trong tay thì sao có thể mang lại hạnh phúc cho T được…thời đại này tình yêu bị đồng tiền chi phối hoàn toàn, nếu đặt mình vào địa vị của mẹ T thì chắc chắn tôi cũng sẽ hành động như vậy, ba mẹ luôn làm tất cả những gì tốt đẹp nhất dành cho con cái. Nhìn thấy T khóc lóc vùng vằng không chịu nghe theo lời mẹ làm tôi đau xót vô cùng…đứng im lặng nhìn mặc kệ cho mẹ của T chửi rủa, bị mấy thằng đầu bò đánh đập, hành hạ…chẳng hề gì, tôi quỳ xuống xin bà ấy cho mình một cơ hội nhưng chỉ nhận được ánh nhìn khinh bỉ, thực sự tôi căm ghét nó nhưng vì tình yêu mà hi sinh chút lòng tự trọng cũng chả sao…miễn là làm hết sức có thể để sau này không phải hối hận. T khóc đến ngất đi và nhanh chóng được mẹ đưa về…tôi cố gắng gượng dậy đuổi theo nhưng không đứng lên được, nằm vật ra nền nhà…chó chết thật. Gần một tuần sau đó tôi lén lút quay trở lại hp, ngay lập tức tìm đến nhà của T nhưng cổng khóa ngoài…gọi điện thì vẫn thuê bao nên tôi đành dò hỏi những người hàng xóm thì được biết hai mẹ con T đã chuyển xang Anh sống với ông bác hay chú gì đó chẳng quan tâm…điều quan trọng nhất là từ đó tôi chẳng còn có thể gặp lại T nữa. Vẫn chưa thể tin rằng đời mình lại chó chết đến thế…tôi như thằng điên đi khắp nơi dò hỏi tin tức và rồi bạn của T đến tìm đưa cho tôi lá thư của cô ấy…hai trang giấy đã nhoèn đi vì nước mắt. T muốn tôi sống thật tốt và hãy tạm thời quên cô ấy đi để làm lại mọi thứ…và đến thời điểm thích hợp T sẽ trở về. Chỉ cần đọc tới đó thôi thì tôi đã vò nát lá thư đó rồi vứt vào xọt rác…thời điểm thích hợp ư? Chó chết thật vì tôi biết rằng sẽ chẳng bao giờ có ngày đó cả…cô ấy nói vậy vì muốn cho tôi có thêm động lực để tiếp tục cái cuộc đời khốn nạn này, nhưng thực sự tôi vẫn tự lừa dối bản thân là sẽ có một ngày cô ấy quay trở về bên mình. Sau đó tôi không còn tìm kiếm thông tin về T nữa vì biết rằng làm vậy cũng vô ích…đau đớn, xót xa nó quá đỗi thân quen, luôn đồng hành bên cạnh. Thêm một lần đặt niềm tin vào tình yêu và kết cục cũng giống như hai lần trước đó…thất vọng. Chẳng có gì là tuyệt đối nên tốt hơn hết là đừng đặt niềm tin vào bất cứ thứ gì…chú L từng nói với tôi như vậy.

Tôi mất gần năm trời để lấy lại thăng bằng và xác định những việc mình cần làm tiếp theo, dù sao cũng phải tiếp tục tồn tại, quá nhiều nỗi đau rồi nên thêm nữa cũng chẳng hề gì…nói là vậy nhưng thực chất tôi phải khó khăn lắm mới có thể vượt qua được. Chắc ông trời muốn tôi sống cô độc…từ sau biến cố đó thì má và hai bác không còn nhắc tới chuyện vợ con với tôi nữa vì sợ là tôi buồn, thời gian trôi qua mọi việc cũng lắng xuống và tất cả lại trở về như cũ. Quán đã mở cửa trở lại…cửa hàng của má cũng vậy, hai bác quay về quê.

Chuyện trước sau cũng phải đến…lão C đã bị bắt vì vô số tội liên quan đến kinh tế, phải ngồi bóc lịch 11 năm, chẳng hiểu vì sao lão có ô dù to tới vậy mà không thoát được…nhưng mọi thứ không đơn thuần là thế, chị với đứa con đang mang trong bụng được 5 tháng phải sống sao khi mọi tài sản đứng tên lão đều bị niêm phong, không còn cách nào cách là tôi phải đón chị về nhà…thật không dễ để làm điều đó vì tôi thừa hiểu tính cách của chị. Phải nhờ đến má hai thì chị mới chịu chuyển qua sống bên nhà nhưng trước đó chị đã ra một điều kiện là khi đứa bé ra đời thì cũng là lúc chị chuyển đi. Đến khi đó tính sau, trước mắt là chăm sóc chị cẩn thận…dần dà thì tôi và chị cũng thân thiết trở lại, tuy không được như xưa nhưng vậy cũng tốt rồi.

Thời gian qua đi và cu Bi ra đời…chị nhờ tôi đặt tên cho nó nhưng bắt lấy họ của chị, Trần Tuấn Anh. Phải năn nỉ mãi chị mới chịu ở lại…vẫn ngang bướng như xưa…khi cu Bi hơn hai tuổi thì thằng Kiên về VN, nó biết chuyện xảy ra với tôi nên mới về…hai thằng tâm sự rất nhiều và nó muốn đưa tôi xang nước ngoài phụ giúp nó. Cũng phải suy nghĩ rất nhiều, bao nhiêu việc cần làm ở đây với lại còn người thân của mình ai sẽ lo lắng đây. Và rồi được sự động viên của mọi người nên tôi quyết định theo nó…tìm kiếm một cơ hội nữa cho mình, làm lại mọi thứ chưa bao giờ là muộn cả.

Vậy là đã hơn 1 năm nơi xứ lạ, một mình chẳng ai thân thiết…có thằng Kiên thì nó về VN ở hẳn vì Yến đang mang thai. Và đã hơn 3 năm không có tin tức gì về T…thực sự trong thâm tâm vẫn mong cô ấy quay trở lại tìm tôi nhưng để rồi được gì…có lẽ bây giờ đây T đang sống yên ổn và hạnh phúc. Gần đây có người bạn của T nói với tôi rằng cô ấy sắp về…

Facebook Google Plus Twitter
«484950
Cùng chuyên mục
Học Sinh Cá Biệt
Bản Chất Của Đĩ
Ngã Rẽ Cuộc Đời Ở Tuổi 16
Cô Vợ Nhí Đáng Yêu
Những Mối Tình Đã Qua