<?php the_title(); ?>

Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ

09.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,26/5 (123 đánh giá)

Truyện: Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ

Tác giả: CS2T
Tình trạng: Đang viết.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chap 1:

Tôi sinh ra lớn lên trong một gia đình không nghèo cũng không giàu…nhưng tất cả đều có học.Tôi là con thứ 3 trong nhà, sau anh hai và anh ba. Hai ông sinh cách nhau có vài giây, tôi thì đến năm sau mới lọt lòng mẹ. Hai năm ba thằng quý tử, bố thật là có phước ^^. Tuy là con trai nhưng ba anh em tôi phải gọi rất rất ngoan=)) ngoan theo phong cách của những thằng đực rựa, không phá phách, nhưng lười biến (trừ tôi ra), có chung một dòng máu duy truyền là thích ngắm gái, đặc biệt gái xinh^^. Tuy là anh em chứ khi gặp gái xinh là thôi rồi, không biết có phải dòng máu đực rựa nó nổi dậy không nữa, có thể nói là tình nghĩa huynh đệ để tán gái xong rồi tính. ^^. Bố thấy tình cảnh như thế thì lắc đầu ngao ngán.

- Trong mắt có con gái thì anh nó vứt dưới chân…hahaha

Thế là lọt vào tai của mẹ tôi dưới bếp.

- Gióng thằng cha mầy, ĐỒ HÁO SẮC. – Mẹ nói vọng lên.

Ba anh em tôi thì ngã cười đau bụng, làm cho bố mặt xíu xị khi bị “nữ hoàng” ra tay trảm không thương tiếc. Hình như máu sợ vợ cũng có di truyền hay sao ấy, sau này cả ba anh em tôi có thể nói không thua gì bố mấy ^^.

Trong ba anh em, ai cũng đẹp trai, trừ tôi ra, tuổi thân vê lờ. Không xấu lắm nhưng nhìn được,chỉ là không bằng hai ông anh kia. Lâu lâu cũng ghen tỵ vãi, đi chơi gái nhìn hai ổng không nhìn mình, tức…Thế mà sao này người ghen tỵ không phải tôi mà là hai ông anh, thế mới đau.

Thấm thoát bảy năm ở nhà tu luyện võ công “ngoan ngoãn ẩn thân “rồi đấy, ba anh em tôi chuẩn bị xuống núi tu luyện tiếp “tri thức phòng thân” cho tương lai. Ấy ở nhà 7 năm như là chúa tể sơn lâm một phương, ai cũng mạnh mẽ như chuột, oai hùng như kiến,miệng mồm như ruồi, không sợ trời cũng sợ đất. Vậy mà ngày đầu tiên đi học của ba ông thần thì thôi rồi (à, tôi thua 2 người anh tôi một buổi, lúc đó mới 6 tuổi à, nên thành thử đi học chung cho vui, té ra học lớp 1 đến hai năm lận ạ,ai không biết lại bảo dốt thì nguy ^^). Cả ba anh em đều được sắp cùng một lớp.Ngày đầu tiên đi học mẹ dắt đến trường, trước lúc ra đi ai cũng mạnh miệng bảo là “tao sẽ bình định dẹp loạn bọn trong lớp cho xem”, “Em sẽ là đại ca của bọn chúng”…

Vậy mà cái khí thái ấy chả bao lâu bị dập tắt:

- NMT (Tôi đấy)

- oa…oa…oa… – Tiếng khóc phát ra từ tôi, chả hiểu sao lúc đó khóc nữa. ^^

- Cô kêu con kìa T. – Mẹ tôi ngồi ghế dành cho phụ huynh sau lưng nói lên.

- Mẹ ơi, về đi, con…hức…con…sợ.

- Cái thằng này có gì đâu mà sợ con – Mẹ tôi vỗ về an ủi

Thôi rồi, ở nhà mạnh mồm lắm, còn bảo ta đây, ấy vậy vào lớp mới bị gọi tên đã khóc òa lên. Lúc đấy mà có máy chụp hình tôi chắc là hình ảnh đó đáng yêu nhất trong năm đấy ^^. Mắt thì nước không, mũi lò thò nước, mặt thì như khỉ ấy cứ nhăn nhăn.

Tôi thì ở trên này khóc, mẹ tôi ở dưới phì cười, còn cả anh ba ngồi kế bên nhìn tôi, ngại vãi ra. Bây giờ ngồi nhớ lại cảm thấy chả hiểu sao mình lại khóc nữa, nó vê lờ thế đấy ợ

- Cháu nó là NMT đấy cô – Mẹ tôi vứt cho cái phao

- Dạ – Cô giáo mỉm cười

Mà phải công nhận một điều xinh phết.

- Công nhận cô giáo nhìn cũng ku tè đấy chứ @@.Mà công nhận thêm một điều là mình quỷ sứ thật. – Tôi thầm nghĩ trong bụng.

Công nhận nhỏ mà đã mê gái, không sao lúc trước bố có bảo “Gái xinh không mê là bê đê con ạ” Cô giáo là gái xinh nên mình phải công nhận, không có gì sai ^^.

- NHG (anh ba tôi)

- Có…em. – Giọng ổng run run như cầy sấy.

Oài dù gì cũng không khóc, ông này gan thiệt. Cô giáo lại cười, làm cho tôi phải hét không ra tiếng “oimaoi…Em còn nhỏ…cô bỏ qua…”.

- NVP (anh hai).

Không thua kém tôi tý nào đâu nhé.

- Oa…oa…oa…Có…oa – Hơn tôi ở chỗ trả lời được từ có.

Ông này anh hai mà thua anh ba không làm gương tý nào cả.

- Nín đi con,có gì đâu, thằng em mầy có khóc đâu. – Mẹ tôi âu yếm nói khi anh hai quay xuống tìm mẹ

- Dạ… – Ngoan ngoãn thật, nghe mẹ nói xong là nín ngay.

Lớp có 24 người, 9 trai, 15 gái, chắc thời đó trai tuyệt chủng vì lý do…gì thì…tôi cũng không biết. Cô điểm danh xong đến phần chia tổ, sắp chỗ ngồi. Những năm 1996 bàn ghế còn thơ sơ làm bằng gỗ, rồi sao đó đóng lại thành một cái bàn và ghế dài, nên một bàn ngồi được khoảng 3 đến 4 người. Do lớp ít trai nên một bàn à hai gái và một trai. Bỗng tiếng cô vang lên:

- NHG lại đây em- Cô chủ nhiệm gọi tên anh ba rồi chỉ vào bàn số hai chính giữa.

- Dạ

Anh ba tôi cứ dạ, mà nghe tiếng không thấy hình, nên tôi quay sang, vì lúc đó tôi chưa được sắp chỗ. Tôi định bước qua kéo ổng dậy sợ ổng bị chuột rút…nhưng chưa kịp đi…thì nghe có mùi…mà cái chân lại ấm ấm…mát mát ra sao ấy ^^.

- Ủa ai đem nước gì để dưới chân vậy nè. – Tôi nghĩ, tưởng là ly nước

Nhìn xuống dưới chân…thì…

Ặc…

Chap 2

Tôi hốt hoảng mếu máo la lên, cả lớp dòn về nơi ấy:

- Mẹ ơi…Huhuhu – Tôi khóc gọi mẹ

- Gì vậy con

- Sau dưới chân con rỉ máu màu vàng nè…huhu…Chết con rồi – Tôi mếu máo nói

Mẹ tôi hoảng hồn chạy lại….và nhìn xuống dưới…rồi bổng nhìn sang anh ba mặt đang ngáo ngáo. Mẹ phì cười:

- Con hư quá vậy G. – Mẹ trách yêu

- Dạ con sợ mẹ…huhu. – Mắt anh ba đã ngấn lệ chuẩn bị tuông trào.

- Mẹ ơi, con sao thế…hức…máu…màu…vàng nữa cơ…anh ba sợ đâm con à. Huhuh. – Tôi không biết lúc đó ngu ngốc đến thế ^^, bây giờ phải phì cười vì sự ngu ngốc đó

- Hai cái thằng này. Anh ba mầy sợ quá “xả nước”. Chứ có phải máu gì đâu, máu màu đỏ con ạ. – Mẹ tôi dùng mặt hình sự nhìn tôi nói.

Sao khi mẹ nói, cả lớp bỗng bật cười. Tôi dự là có chuyện chẳng lành nên nhìn sang anh ba mặt đang đỏ chắc có lẽ vì ngượng và hàng lệ đã tuông rơi. Tôi nhìn xuống dưới ghế anh ba thì phát hiện ra “dòng nước màu vàng “từ trong quần mà ra. Đã hiểu và cũng hiểu chắc là do lúc đầu, tôi không thể nhịn cười mà phát ra cười làm anh ba nhục lại thêm nhục. Cười xong mới nghĩ đến sự ngây ngô của mình mà đã giết người anh yêu quý bằng một vũ khí có công nghệ tàng hình tiên tiến nhất lúc bấy giờ làm anh ba muốn chui xuống đất. Qủa này tôi chơi hơi cay, nhưng có phải tại tôi đâu. Chắc ông anh sẽ không phục, và trả thù, mà thù này trả mười năm chắc không hết. Tôi biết đã sai nên nhịn cười hẳn, bối rối nhìn ổng, xem độn thổ chưa ^^, hình như ổng có giác quan thứ sau hay sao ấy, quay mặt lạ nhìn tôi bằng ánh mắt tên lửa “tochanham”. Làm tôi đây phải e dè, có 7 phần công lực sợ ổng.Anh hai đang thấy “nhà cháy” đành qua cứu chữa. Ác vãi cười nãy giờ bây giờ mới qua, không biết đỗ nước hay đỗ dầu đây.

- Thôi, bỏ qua đi. Tại thằng T nó ngu.

- Axxxxx. Dám nói tôi ngu…Mượn súng bắn đây mà. – Tôi hét trong bụng.

- Nó mà ngu. – Anh ba nhìn tôi bằng nửa con mắt.

- Dù gì mầy cũng hư quá G. – Anh hai bắt đầu sử dụng quyền của người anh cả.

Mẹ cũng thấy tình hình cuta và cute đang diễn biến căng thẳng, nên đành dùng biện pháp giảng hòa.

- Cô à!thông cảm cho thằng nhỏ, nó nhát thế. Thôi cô cho 2 anh nó ngồi ở hai đầu, rồi kêu một em gái ngồi giữa tách hai đứa nói ra.

- Dạ. – Cô nghe lời mẹ tôi nhìn vào danh sách lớp…Em Võ Hoàng Yến Trang ngồi giữa hai bạn này nhé.

- Dạ. – Tiếng nói bên dãy bên kia.

- Vậy là xong, bữa nay nhận lớp, sắp xếp chỗ ngồi cho các em, các em có thể ra về. Nói với phụ huynh thứ hai đưa các em đi học chính thức. Cô cảm ơn.

Cả lớp đứng dậy ra vè. Tôi đưa mắt nhìn con nhỏ sắp phân chia “biên giới”để biết mặt. Nó đi ngang tôi cười. Và một lần nữa trong ngày.

- Oimaoi…Số trời hay sao mà bữa nay toàn gái xinh không vậy nè. Amen (Kêu trời mà xưng amen “chúa“…công nhận lúc đó bá đạo thật). Tôi nghĩ thầm trong bụng mà cái mặt phản chủ miễn gặp gái xinh là ngơ ngơ ra

Khi nó bước ra khỏi cửa thì tôi nghe tiếng cười khúc khích của nó, đoán chắc là vẻ mặt của tôi.

- Xinh mà khùng. – Tôi lảm nhảm cái miệng

Vừa nói xong thì “cú thần cú “bay vào đầu, đau điếng.

- Ui dzza…Thằng nào cú bố thế. – Đang ngắm gái ngon lành nên không để ý ở ngoài

- Bố mầy ở nhà, về mầy thấy gái là phê như thuốc ấy. Mẹ đang đợi kìa. – Anh hai bực dọc nói.

Tôi mới nhớ ra nãy giờ để mọi người đang đợi ngoài kia.Vội vàng chạy ra, anh ba tôi đi từ từ mà chụm chân lại giống như sợ bị rớt…rớt…nước nữa @@. Nhìn ổng đi mà không nhịn được cười.

- Về nhà tao làm thịt mầy nè T. – Anh ba nói với sát khí văng tung tóe, sợ vãi.

- Hic,…em đâu cố ý. – Tôi giả nai tơ, dụi dụi mắt.

- Mầy hư quá G à, anh bai mà đi tè trong cả quần. – Mẫu thân cứu tôi và không quên trách yêu anh ba.

- Hic…mẹ cứ binh nó…nó hư cho xem…tại con sợ chứ bộ. – Anh ba nói.

- Mỗi lần sợ là nó xả nước mẹ à. Hahahaha…Anh hai ác vãi bơm đểu.

Tôi không thế nhịn cười, đành cười thành tiếng và mẹ cũng vậy, làm một phen anh ba người. Thù này chắc ổng phải trả. Nghĩ tới là phát sợ, ông này trả thù kinh lắm.

Về đến nhà ba thằng quý tử ăn cơm tắm rửa rồi đi ngủ trưa. Nằm chung một giường ngủ, chìm vào giấc ngủ mê ly. Đang mơ gặp con bé Trang và tôi đang nói chuyện thân mật…ôi ngủ rồi mà trời còn ban giấc mộng đẹp…đang trong tình cảnh giấc mộng đẹp…thì cái gì nhột nhột ở lưng…á…con gì cắn thế. Tôi ngồi dậy quậy túa xua,làm hai thằng anh cũng phải thức theo:

- Gì vậy T. – Hai ổng dụi mắt đồng thanh hỏi

- Cái gì trong áo em, anh xem giùm…a…a…cắn đau quá. – Tôi nói lớn

- Trời mầy ở dơ vậy T, ăn ở sau mà để kiến bò vào làm tổ trong đây này. – Anh ba mặt vẻ bơm đểu tôi

- Ác…Bắt ra giùm em cái…Cắn đau quá…

- HOK. – anh ba trả lời

- Ặc…người gì mà ác thế. Anh hai cứu em. Huhuh. – Nhìn anh hai với ánh mắt cầu cứu

Anh hai nhẹ nhàng bắt từng con, anh ba thì nằm ôm bụng mà cười, nhìn là muốn bay vào cho một phát vào mặt. Vẫn là anh hai tốt nhất và thông minh nhất:

- Sao kì vậy thằng T nằm giữa, kiến cắn bò vào cắn nó sao không cắn hai anh em mình nghỉ. – Anh hai đưa tay lên vuốt râu, mà éo có thấy một cọng râu.

- Ai biết, chắc do nó ăn ở ác quá mà. – anh ba thản nhiên như thằng điên vừa trốn viện.

Lúc đấy tôi chợt nhận ra điều gì đó và trong đầu các bóng đèn đều nổ rụp rụp.

- Anh ba chơi kỳ nha trả thù em còn gì nữa. – Tôi phán ngay cho nó nóng.

- Ê, Tao không có. – ổng chối ngay.

- Anh không có thì ai làm – Tôi vênh mặt hỏi.

- Thằng này tao bảo không có. – Vừa nói vừa cười đểu vê lờ.

- Anh… -

Do không có bằng,không chứng nên tôi đành im lằng trước cái mặt đểu của ổng.

- Thôi, bỏ qua anh mà biết thằng G làm thì anh méc bố cho no đòn. – Anh hai chọn phương pháp chuẩn vãi.

- Dạ. keke…kỳ này cho chết. Nát mông luôn – Tôi chen vào.

Nói gì nói chứ,tuy là ba anh em tôi học võ từ nhỏ, nhưng khi nghe nói bị đòn đều ngán ngẩm.Anh hai tôi thì học Việt võ đạo và võ công an, anh ba thì cứ teakwondo mà xúc. Tôi thì luôn thường hưởng những gì của hai ông anh, nhưng chủ đạo là Vịnh Xuân của ông nội và đi học teakwondo,vovinam cùng hai ông anh. Nên tinh hoa được kết hợp cho tôi.

Tất cả đối thủ chiêu thức ở ngoài cả ba anh em tôi không ai sợ chiêu gì, nhưng về đến nhà rồi thì sợ nhất vẫn là hai đối thủ nặng ký với tuyệt chiêu “gia truyền “. Làm ba anh em tôi khi nghe nói đến nó phải khiếp sợ, mười phần công lực giảm xuống không còn tý nào, vận công thì không có tý nội công. Tuyệt chiêu “Vó tre truy mông bổng pháp “. Nên anh ba tôi khi nghe đến đó phải chột dạ, ôm mặt vào gối mà ngủ, Tôi thì đi tắm.

Nói thì nói thế thôi chứ anh em yêu thương nhau đùm bọc lẫn nhau không hết lấy đâu ra mà méc. Một phần cũng là do tôi quá ngốc.

Thế đấy ngày đầu đi học đã chứng to được bản lĩnh của các “con kiến mà cứ tưởng con hổ “của chúng tôi. Ngày đầu đi học cả ba đều ôm một mối nhục bách xuyên tâm.Thứ hai chúng tôi đi học đúng như lời cô, lần này thì khá hơn, đã quen dần. Tôi có chút sợ nhưng không ai dám mất mặt như lần đầu. Ngày thứ hai, thứ ba,…đều trôi quá tốt đẹp. Với kỳ tích học tập không thể nào tốt hơn của ba anh em tôi.

Ba anh em tôi ai cũng cố gắng học giỏi để không phụ lòng của cha mẹ. Tôi thì giỏi toán lý hóa; anh hai thì chuyên toán, sinh, hóa; anh ba thì là định là Gia Cát Xoài nên chuyên văn, sử địa. Nói chung 13 môn, cả ba ngu nhất là môn anh văn, khỏi bàn cãi.

(Sao này đến cấp 2,3 thì mới biết nhá. Vì cấp 1 chưa phân ra như thế)

Thời gian 1 năm đã trôi qua, hai ông anh tôi bước vào lớp 2, tôi thì phải ngồi lại học lớp một. Tuổi thân vê lờ, sau này ăn nói với con cháu ra sao đây, không lẻ nói: “Ngày trước ông học giỏi lắm, lớp một học hai năm “. Chắc kiếm trước cái lỗ rồi chui.Thế là tôi được học trước một năm. Vào lớp nhàn rỗi chỉ việc tám và tám. Nó cứ bình thường trôi qua như thế đấy, nếu k phải đến năm lớp 4 có một tý biến cố nhỏ là phải một lần nữa nếm mùi “vó tre truy mông bổng pháp “gia truyền.

Chap 3:

Trời sinh tôi ra đã vốn là thông minh và học trước một năm,nên cứ vào lớp là ngồi tám, cũng may mắn là ông trời không quá đối xử tệ bạc với tôi, năm nào ngồi tứ phía cũng là gái thật là có phước. Năm lớp bốn cũng thế mà bốn em đó em nào cũng xinh tươi.

Vào một ngày trời tươi đẹp, đang trong tiết học ngồi tám chuyện với một em ở sau lưng thì:

- NMT, em làm gì đó – Cô giáo dạy toán kêu rõ là to

- Dạ…Em…Nói chuyện – Nam nhi mà dám làm dám chịu đúng không. Anh hùng vãi ^^

Cô giáo và cả lớp đều sửng sốt trước anh hùng rơm như tôi

- Giỏi, lên giải bài toán này cho tôi

- Dạ

- Haha nghề của em mà cô. – Tôi nghe nói đến toán là vui mừng

Nhưng nào đâu ai ngờ nhìn sơ qua bài toán tôi muốn xỉu. Nhớ không rõ nữa hình như là bài căn thức chứa ẩn X mới ghê. Thôi rồi kỳ này không xong rồi, cái này học sinh lớp năm biết giải được không nữa.

Và rồi tôi mạnh miệng nói ra.

- Cô ơi, toán này lớp năm chưa chắc gì giải được nữa đấy. Tha…cho em đi cô. Em xin lỗi ^^.

- Làm không được hả? Về chỗ một điểm, ngày mai viết bảng kiểm điểm nộp cho tôi kèm theo chữ ký củaphụ huynh.

Tôi nghe đến đó là thấy có tiếng sét vang bên tai, cứ đùng đùng đoàng đoàng, tinh thần bỗng suy sụp xuống. Mới lúc nãy còn hùng hồn dữ lắm nhưng đến đây thì cái mặt không còn một chứ gọi là khí sắc.

- Sao cô ác với em quá…đã xấu mà còn thích…làm nhân vật phản diện – Tôi lếch bước chân đi về chỗ mà thầm nghĩ

Suốt buổi học chữ chẳng vào đâu, lo sợ, bồn chồn, mặt như trái cà ấy. Và tiếng trống tùng tùng ấy lại vang lê, hôm nay tôi muốn không vang lên nữa ấy, để cho tôi cứ ngồi mãi chỗ đó, một thời gian lâu thật lâu để cô quên rồi đánh trống cũng được. Hay là nó quay lại lúc đầu tiết để tôi biết mà không nói chuyện ^^. Nhưng nó là thời gian cứ trôi dần dần, không níu kéo lại được cũng không làm cho nó đi nhanh hơn.Tôi đi lê thê giống như một thằng nghiện, từ trường về đến nhà trong đầu luôn tìm ra cách để chối tội, nhưng chứng cứ rành rành thế kia chối kiểu nào cho xong ^^.

- Nói với mẹ ư? Có nước mà chết. Nói với bố thì nhẹ hơn không chết…đi bệnh viện còn hơi thở ngáp ngáp à…uống sữa chắc được. – Nghĩ đến đấy tôi thấy lạnh xương sống.

Về nhà thấy hai ông anh đang xem TV. Bỗng trong đầu tôi có một luồng sáng của bóng đèn 1200KV luôn.

- Hehe kì này có cầu cứu Gia Cát thôi. – Tôi chạy lên lầu để tập xuống, phóng nhanh xuống nhà ăn cơm.

Vì đã có kế sách cao minh để đối phó nên không còn lo như lúc ở trường. Nên tôi hì hục ăn cơm. No căng cả cái bụng. Ba anh em tôi ăn cơm xong thì đi ngủ như thường ngày.Làm một giấc sảng khoái trong người, thời cơ đã đến. Bố mẹ chưa về. Hai ông thì đang ở trong phòng. Nên tôi chớp nhanh thời cơ, không quên đóng cửa lại ^^ (khôn không?):

- Anh hai, anh ba yêu dấu. – Tôi sài giọng ngọt ngào, vì nhờ người ta mà ^^. Hổ báo mà có nước tự sát.

- Cái gì nữa đây? – Hai ổng đồng thanh hỏi.

- Gíup em với.

- Giúp cái gì?.

- Dạ…câu chuyện đẹp nó là thế này nè…Vào một buổi sáng tinh mơ của ngày hôm nay…bla…bla…

Tôi kể toàn bộ sự việc cho hai ông anh nghe, sau khi nghe đoạn kịch tính nhất của câu chuyện,hai ổng hiểu vấn đề, thở dài ra làm tôi có chút sầu não tý. Kể xong mặt hai người anh bỗng đăm chiêu ra:

- Học không lo học, lo tán gái, kỳ này chết mầy rồi con ơi! – Anh hai nằm phịch xuống nói,nghe ổng nói mà lạnh lạnh cái lưng.

Tôi chưa kịp mở miệng ra nói gì thì…

- T con, nằm xuống nghe chiếu chỉ “bổng pháp” bang hội. Chát…Chát… – Anh ba giả giọng của bố trêu tôi.

- Hix,…cứu em hai huynh…đừng giỡn nữa, bố mẹ mà biết chắc em có nữa treo cổ ấy. Thương em tý đi. – Tôi nói và làm mặt không thể nào tội nghiệp hơn được nữa.

- Không. – Hai ổng dứa khoát vê lờ.

Nghe xong mà muốn rụn cái rún xuống đất@@.

- Thôi mà…huhu…cứu đi…sao này em không thế nữa

- Thằng G có cách gì không mà. – Anh hai quay mặt hỏi anh ba.

- Áy chà theo tình hình này thì Gia Cát Xoàn đây là một cuộc chiến không ngang tài ngang sức của ba chứ lính với cả đám vi khuẩn chi chích mưu mẹo kia…Thôi…Còn một cách duy nhất… – Anh ba vừa nói vừa vuốt cái càm làm hai anh em tôi phải tập trung đến cao độ.

- Cách gì? – Hai anh em đồng thanh hỏi lớn

- Giả chữ ký.

Nghe đến ba chữ đó hai anh em tôi liền phản ứng ngay, nói gì chứ đây là tội “khi quân phạm thượng” có khi bị “trảm” chứ chẳng đùa.

- HẢ?.

- Anh ba giỡn à?.

- Giỡn cái đầu mầy, không còn cách nào hết, chỉ còn cách đó, quyết định đi. – Ổng nói rồi quay vào tường.

- Lỡ bố mà biết là nặng gấp mười lần ấy chứ chẳng chơi đâu. – Chưa gì anh hai đã làm nhục trí anh hùng ^^.

- Làm sao bố biết được. Mầy nộp cứ nói là mẹ đi vắng, bố ký. Thế là xong ngay. – Anh ba đưa phẩy tay làm như thản nhiên.

Vì người ký giấy tờ học của ba anh em tôi không ai khác là mẫu thân. Chắc lần này không sao. Nên:

- Ờ, cũng đúng. – Anh hai có vẻ thông thông…^^

- Qúa chuẩn cho đội diệt khuẩn. Quyết định vậy đi. – Người quyết định không ai khác chính là tôi đây.

Sau khi đội duyệt khuẩn bàn bạc xong xuôi, phương án, kế sách đã được lên một cách tỷ mỉ. Và lá đơn kiểm điểm đã xong xuôi, chữ ký đâu vào đấy. Tôi thở phào nhẹ nhỏm,lên giường làm một giấc…để sáng mai…còn đối phối với bà cô kia…Khò…khò…khò…

Hôm sau đi học,đã đến giờ, tôi lên nộp tờ giấy kiểm điểm cho cô, quả thật cô không hề hỏi gì một câu, cầm tờ giấy lên xem rồi để vào cặp. Tôi thở phào nhẹ nhỏm, vì đã vượt qua ải môn quan một cách êm ấm…

Nhưng…

Tôi đâu có ngờ được là cô giáo dạy toán không có hiền một tý nào, tôi sai lầm khi không nhận ra là quá dễ dàng được qua ải…

Tiếng trống tùng tùng lại vang lên, báo hiệu cho một buổi học đã kết thúc. Tôi phóng thật nhanh về nhà, để chiều lòng cái bụng đang biểu tình. Vừa về đến nhà lấy thấy hai ông anh và bố mẹ đang ngồi ở nhà trước đợi cơm. Tôi không chần chừ gì nữa phóng thật nhanh lên phòng rửa mặt rồi chạy xuống bếp ăn cơm.

Mọi người đã tập trung đông đủ, và buổi cơm trưa bắt đầu. Tôi thì đã nhẹ nhỏm, và đói nên cắm đầu ăn lấy ăn để. Mà không phát hiện sự bất thường. Trong gian bếp một không khí khác lạ ngày thường, không tiếng nói chuyện, không tiếng hỏi về tình hình học tập của ba thằng quý tử. Tôi ngước lên nhìn thì thấy mặt anh hai bí xị như trái dưa leo, còn anh ba không kém chạy dài…Và tình hình ngột ngạt căng thẳng đã được phá:

- Con học sao rồi T. – Bố bỏ đũa xuống hỏi.

- Dạ. Ok lắm bố ạ – Tôi vẫn mạnh miệng trả lời như ngày nào.

- Ừ, giỏi. ăn đi ba đứa., ăn nhiều vào.

- Dạ

Nếu chỉ đến thế thì tôi cũng không đăm ra nghi ngờ là có chuyện. Xong buổi ăn bố tôi phát ra một câu:

- Thằng T,G,P lên phòng đợi bố.

- Dạ

Tôi thì vẫn hồn nhiên như ngày nào, còn hai ông anh không thay đổi nét mặt. Đột nhiên tôi có linh cảm chẳng lành sắp xảy ra, thấy hai ổng bất thường nên bấm bụng hỏi xem có chuyện gì:

- Hai huynh sao thế.

- Chuẩn bị tinh thần đi.

- Làm gì.

- Tý biết.

Lên tới phòng anh hay và anh ba nằm úp mặt xuống đất, tôi nhìn thấy cái cảnh này quen quen…tự nhiên thấy chột dạ vê lờ.

- Hai ông này lằm cái đệch gì đây. – Tôi nghĩ thầm trong bụng.

- Cạch- Tiếng mở cửa vang lên.

Theo quán tính tôi nhanh chóng quay mặt lại, nhìn xem ai đi vào phòng, nhưng lúc

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Lột Xác Vì Em
Không Hứa Hẹn
Cười Lên Cô Bé Của Tôi
Tôi, Em – 2 Thế Giới
Vụ Cá Cược Tình Yêu