Truyen

Sao Đỏ

18.09.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,75/5 (53 đánh giá)

Truyện: Sao Đỏ

Tác giả: Rantaro_No1
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chap 1: Lần đầu gặp gỡ.

6:00 sáng, mùa đông năm đó.
Đang nằm ngủ ngon trong đống chăn ấm, trời rét thật. Bên ngoài gió rét thổi từng cơn, cây cối khô cằn, se se lạnh. Càng lạnh hơn với những kẻ cô đơn như tôi.
- konna koto ii na dekitara ii na anna yume konna yume ippai aru kedo minna minna minna kanaete kureru… tiếng chuông điện thoại reo vang, có người gọi.
Quay tay sờ mãi mới thấy con 6300 huyền thoại, trả lời với giọng uể oải của một thằng còn chưa tỉnh ngủ:
- Gọi gì thế hả con giời, còn chưa 6 giờ cơ mà.
Thằng bạn nối khố của tôi, chơi với nhau từ khi còn để chỏm, ngồi chung một bô, chia nhau từng củ khoai, bắp ngô, nói chung là tình nghĩa huynh đệ keo sơn.

- Mày nhìn lại xem nào, gần 7 giờ rồi ông tướng ạ, lên trường nhanh còn kịp.
Choàng tỉnh dậy, dụi mắt xem lại cái đồng hồ, hóa ra đã 6h45 rồi thật là tai hại, mặc vội quần áo, còn không kịp ăn sáng, leo lên pháp bảo xe đạp teen phóng vội tới trường, gió lạnh từng cơn thổi ràn rạt, ướt mi mắt.

Hộc tốc tới trường, đang vội, cũng không rõ là bao nhiêu phút sau thì tôi có mặt ở cổng, vẫn còn thấy mấy bóng học sinh đi ở sân trường, chắc là chưa vào lớp. Đang hí hửng thì có một giọng con gái lảnh lót phía sau:
- Tên, Lớp, đi muộn 10p.
Tôi giật mình, quay lại phía sau, chỉ thấy một bạn nữ, đội chiếc mũ len lệnh một bên, mái tóc ngắn ôm lấy cái mặt tròn bụ bẫm, để lộ ra chiếc răng khểnh.
- Hì, mình đi muộn có mười phút mà, bạn thông cảm tí đi, linh động cho mình lần này nhé…
Cô nàng không vội trả lời, chỉ khẽ nhếch miệng lên mà đáp:
- Tớ không nghĩ là cậu chỉ đi muộn 10p thôi đâu, hì hì.
Tôi cũng chưa hiểu gì, nhưng bỗng ngẩn người ra, có cái gì đó không ổn, hình như là: …
- Cậu về nhà thay lại áo đi, mặc nhầm áo của mẹ tới trường kia kìa. . Nếu trong 10p nữa cậu kịp quay lại thì tớ sẽ cho cậu vào cửa mà không ghi tên.

Tôi giật mình nhìn xuống, chỉ thấy đúng là mình đang mặc một cái áo trắng, nhưng lại có bông hồng trước ngực, chiết eo nữa, thật là .
Cuối cùng, tôi đành chấp nhận một lần nữa đạp xe trở về, rồi lại quay lên trường chỉ trong vòng 10p, trong cái nhìn chằm chằm của mọi người như là một tên người ngoài hành tinh, một cậu nhóc mặc áo hoa ra đường…

Cuộc đời thật sự có nhiều điều gây cho ta những bất ngờ mà ta không thể biết trước.

Chap 2: Thằng bạn thân

Về nhà thay áo xong thì lại hộc tốc phóng xe tới trường thật sự là mỏi mệt vô cùng, cũng may là sau một hồi đàm phán với cô bạn sao đỏ lớp bên cạnh, với thù lao là một bữa sáng kèm theo một câu nói:
- Chẳng qua là có mối quan hệ thì mới được linh động đấy nhé.

Về suy nghĩ mãi thì cũng chả hiểu sao lại là mối quan hệ, ngồi nghĩ vẩn vơ, mấy ý nghĩ quái dị chợt lóe lên trong đầu hay là cô ấy thích mình, tôi, vốn là người tin vào những thứ mà người ta gọi là: yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Đang ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ thì thằng bạn trời đánh nó từ đâu xuất hiện, vỗ vai đánh bụp cái rồi bảo:
- Sang bên lớp B với tao, có việc.
Xếp lại mấy cái suy nghĩ vớ vẩn, tôi cùng nó sang lớp B, lớp nổi tiếng về có nhiều cô nàng: xinh như mộng. Và cũng vì một lí do khác, tôi muốn nhìn thấy cô bé sao đỏ buổi sáng.

Không rõ là tình cờ hay cố ý, mà vừa mới ra cửa lớp, đập ngay vào mắt tôi là cái giáng người nhỏ nhắn xinh xinh ấy, cái mũ len trắng với mái tóc ngắn ôm trọn cái mặt tròn, bụ bẫm. Trên cổ là cái khăn len trắng muốt, đang khẽ đung đưa…

Tôi đang định tiến ra chào một cái, nhân tiện cảm ơn chuyện hồi sáng, thì thằng bạn thân đi bên cạnh tự lúc nào đã tiến lên trước, tay nó cầm quyển vở học sinh với cái kẹo mút, tiến tới gần cô bạn, cảm giác hai người khá thân thiết:
- Cảm ơn cậu, trả cậu quyển vở, kèm theo thù lao như đã hứa. À, mà mình giới thiệu luôn, đây là P, bạn thân của mình.
Tôi ngẩn người, chưa kịp định thần thì cô bạn sao đỏ cười khúc khích mà đáp:
- Không phải giới thiệu, đây biết từ sáng, nếu không có ai đó nhắn tin bảo người ta cho thằng bạn thân chí cốt vào trường thì có lẽ giờ này bạn P đang trên phòng thầy hiệu phó uống nước chè rồi.
Vậy là tôi đã rõ, vị cứu tinh của tôi không ai khác chính là thằng bạn thân của mình, cũng hiểu vì sao cô bạn sao đỏ lại nói là nhờ có mối quan hệ. Tôi chỉ tiến lên, cố mỉm cười mà cảm ơn thêm một lần nữa, nhưng trong lòng lại thấy phân vân, đang có tình cảm như vậy mà lại bị đặt vào một tình huống thật khó xử.
Trống hết giờ giải lao, đang định quay vào lớp thì cô bạn sao đỏ nhắc khéo:
- Mai P nhớ trả tớ bữa ăn sáng đấy.
Tôi cũng chỉ biết mỉm cười mà đáp lại, đi được một lúc thì quay sang hỏi thằng bạn:
- Ây, con bé ấy xinh đấy, mà mày quen khi nào mà im ỉm thế.
Tôi không quên thúc cho nó phát vào sườn, khiến mặt nó nhăn nhó như khỉ ăn gừng, xoa xoa rồi nói:

- Tao cứu mày lúc sáng, không trả ơn mà còn đánh anh à. Ờ, anh quen cũng gần tháng rồi, đang tán tỉnh, mà hắn cũng có vẻ kết tao rồi, chả mấy chốc mà anh sẽ hết cái phận tối thứ 7 ngồi nhà online.

Tôi chỉ thấy một cảm giác gì đó hẫng hẫng, cũng chỉ cố cười to, vỗ lên vai thằng bạn cái nữa, khen nó câu: thằng này khá! thế rồi thằng bé như được thể cứ thế khen cô bạn sao đỏ của tôi nào hiền thục, nết na, người đâu mà xinh thế… mà chả biết thằng bạn nó đang buồn đến thối ruột.

Thời gian cứ thế trôi đi, dần dần, tôi cũng có số điện thoại của sao đỏ, thông qua việc đọc tin nhắn của thằng bạn trời đánh và trêu nó: để tao tán phụ cho. Khiến cho mỗi lần như vậy là nó lại dứ dứ quả đấm: mày thử xem, đừng trách, bạn quen thì được.

Tôi cũng thỉnh thoảng nhắn tin với sao đỏ, một cô gái với phong cách nói chuyện cực kì trẻ con, nhí nhảnh, hồn nhiên. Tôi cũng chỉ biết thế, biết là mình yêu đơn phương, nhưng cứ kệ, chỉ biết dấu kín, nhiều khi còn ủng hộ cho thằng bạn nữa…

Chap 3: Valentine buồn

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngày lại ngày trôi qua buồn bã với tôi, vẫn nói chuyện, vẫn tán phét với sao đỏ, nhưng lại thầm tự nhủ không phải là của mình cái cảm giác đó thực sự như là dòi đục, không thể nào khống chế nổi. Nhiều lần tôi muốn mặc kệ cứ thử một lần, nhưng lại chạm mặt thằng bạn thân, lại nghe nó bô lô ba la về việc hẹn hò của nó, về đi chơi, tất tần tật những gì về sao đỏ, tôi lại tự thấy mình đểu khi xen vào giữa họ, và thế là tôi lại thôi.

Đang ngồi học trong lớp, thì thằng bạn thân nhắn tin:
- Ê mày, ra ngoài cổng trường đi.
Thằng này chuyên môn có kiểu rủ đi mà không hề nói lí do là cái gì cả. tôi thu vội sách vở, đứng lên xin ông giáo cho đi WC rồi vù ra cổng.
Ra tới nơi, thấy thằng nhóc đang cầm trong tay một con khỉ bông trắng tinh và một hộp socola hình trái tim.
Tôi còn chưa hết ngỡ ngàng thì nó gọi:

- Làm đ’ gì mà ngẩn người ra như là mất sổ gạo ý. Vào phụ tao một tay.

Chả hiểu cái mô tê gì, tôi đi vào cái quán nước mà thường ngày, tôi, thằng bạn thân và sao đỏ hay ngồi, chỉ thấy treo trên tường cơ man nào là bóng bay và ruy băng, có mấy thằng bạn cũ học chung lớp cấp 2 cũng lăng xăng trang trí, có vẻ nhiệt huyết lắm cứ như là chúng nó đang tỏ tình vậy.
Đang suy nghĩ không biết thằng này định làm trò khỉ gì thì bị nó sút cho phát vào bàn tọa, đau điếng.

- Tao gọi mày ra đây để ngắm à, tí ngắm sau, phụ thằng T treo cho tao quả bóng bay lên cái mày.

Thế rồi, chúng tôi cũng hì hục chuẩn bị, tôi cũng nhớ ra, hôm nay là ngày valentine, ngày của các đôi yêu nhau, với những thằng FA như tôi thì hầu như nó chả có ý nghĩa gì mấy.
Thế rồi, trống vào tiết 3 điểm vang, đang định chạy vào lớp thì thằng bạn nó kéo lại:

- Mày định đi đâu, không ở đây xem tao chinh phục nàng à.

Tôi thất thần, thật ra, lúc treo băng rôn tôi đã không muốn nhìn thấy cái cảnh tượng này rồi, chả hiểu sao nhiều lần tự nói vs bản thân mà tôi không có thể loại bỏ được hình bóng của Sao đỏ ra khỏi tâm trí của mình. Tôi định kiếm cớ thoái thác, chứng kiến cảnh này với tôi thực sự nó cũng không vui cho lắm.

- Mày bỏ đi thì còn gọi gì nữa, phải ở đây, cùng thằng T, chứng kiến cho tao chứ, anh em với nhau mà vậy à.

Tôi đành ngậm ngùi ở lại, mà thằng bạn thì nhất quyết không cho bọn tôi đứng xem, bắt chui vào trong nhà ngồi, nấp sau cái tủ bán bánh kẹo của bà bán hàng, nó lấy lí do là sợ đông người thì sao đỏ ngại, nhưng tôi biết thừa, thằng này chỉ mạnh mồm, chứ thực ra nó cũng nhát gan như tôi với thằng T thôi. Nhất là cái khoản tỏ tình.

Đợi 15 phút thì hình bóng quen thuộc đó xuất hiện, tôi chỉ thấy bên cạnh tôi, thằng T thì thào: thằng A mà ăn được em này thì có mà sướng như tiên. Rồi tay nó cứ như tưởng tượng mà sờ sờ, mó mó. Tôi phát bực, tính định thụi cho nó phát thì…

Sao đỏ: Cậu làm gì thế.
A: hôm nay là Valentine mà.
Sao đỏ: Thì có sao, nó đâu quan hệ gì tới tớ đâu.

Thế rồi thằng bạn thân đi từ từ tới gần sao đỏ, gần lắm, nó chìa tay ra, trên tay nó là con khỉ bông trắng muốt, một bên tay là hộp socola hình trái tim được nó gói bọc một cách kì công. Nó thì thầm cái điều mà bất cứ thằng con trai nào đều nói, khi đối mặt với người mình yêu:

- Cậu làm bạn gái mình nhé.

Tôi nhận ra trong mắt sao đỏ thoáng chút bối rối, khuôn mặt tròn baby ửng đỏ lên, bên cạnh tôi, thằng T thở dài thì thầm:

- Tao nghĩ con bé xong rồi, chờ nó nói tiếng ừ nữa thôi.

Nhưng…

Cả tôi và T đều bất ngờ, hai thằng ngây ra sau câu trả lời của Sao Đỏ:

- Xin lỗi A, tớ biết tình cảm của A giành cho tớ nhiều lắm, nhưng tớ nghĩ, bọn mình còn trẻ con, và mình làm bạn thì tốt hơn.

Sao đỏ nói xong, rồi nhẹ nhàng đi mất, để lại thằng bạn tôi tội nghiệp đứng đó, như trời chồng, lặng yên nhìn con gấu bông vào miếng socola trong tay. Tôi với thằng T lao ra, nhìn nó, trong mắt nó, cái buồn xa xăm như đang nguej trị. Tôi thấy nó buồn nỗi buồn ghê gớm lắm
Còn tôi, lúc này đây, chẳng biết là nên vui, hay lên buồn, cảm xúc lẫn lộn. Tôi đã chứng kiến cái cách mà Sao đỏ và A nói chuyện, cách chúng nó trêu đùa, người ngoài nhìn vào, cứ nghĩ là một đôi, vậy mà.

Thằng T nhanh nhảu giựt hộp socola trong tay thằng A, xóa tan bầu không khí lạnh ngắt tới rợn người.

- Socola ngon thế này mà chê, con dở.

Tôi thật bất ngờ, nhưng mà người bất ngờ hơn là T, nó vừa nói xong thì đột nhiên nhận ra, bên má trái của nó đau điếng, thằng T ngã dúi dụi. Tôi nhảy lên, can thằng A ra:

- Mày bị điên à, định trút cái giận lên anh em chắc.

Thằng T lồm cồm bò dậy, thấy thằng A mắt tràn sát khí, nó sợ, tôi cũng hiểu, bầu không khí một lần nữa lại căng thẳng. Cuối cùng, chính thằng A lại lên tiếng:

- T, tao xin lỗi, tao nóng tính quá

Rồi nó cười cười, cầm lấy món quà socola của nó, bóc đánh xoẹt, bẻ đôi ra, đưa một nửa cho tôi và T:

- Tiết 3 rồi, hơi đói, ăn tạm

Tôi vào thằng T ngẩn ra nhìn nó, như nhìn một thằng từ ngoài hành tinh.

- Chúng mày có ăn không, hay là để tao ăn hết rồi bin cho mỗi thằng một quả nữa. Đàn bà trên đời không thiếu, không phải lo.

Tôi thở phào, thằng A cuối cùng đã trở lại, là thằng bạn thân của tôi, thằng bạn hay đùa. Tôi vs thằng T đang chia nhau thưởng thức hương vị của socola tỏ tình xịt thì thằng A ném mẩu socola nó đang ăn vào thùng rác.

- Đắng như thuốc bắc, phí tiền.

Tôi và thằng T nhìn nhau, rõ ràng 2 thằng đã chén hơn phân nửa mẩu mà thằng A đưa cho, ăn ngon lành. Rồi thằng T nó nói, một câu mà tôi nhớ mãi:

- Socola ngọt nhưng tâm nó đắng thì có ăn đường cũng chả ngọt được.

Tôi gật gù, đang vịn vai 2 thằng bạn đi vào lớp, vừa đi vừa nghêu ngao hát, tâm trạng của những thằng điên thất tình lan nhanh theo dây truyền một cách chóng mặt.

Chợt thằng A ghé tai tôi nói:

- Giờ mày tấn công nó đi.

Câu nói của nó, làm tôi cảm thấy sống lưng mình lạnh toát…

Đời người là một câu chuyện dài…

Chap 4: Cuộc nói chuyện giữa 3 thằng bạn.

Nghe xong câu nói của thằng A mà tôi sững người, chết lặng một lúc, khựng lại, tôi không hiểu nó nói thế với tôi là có mục đích gì, chẳng lẽ… nó nghi tôi chen ngang vào vụ này

Trong 3 thằng chúng tôi, thằng A là thằng mạnh mẽ nhất, và cũng bạo dạn trong tình yêu, nó dám yêu và dám nói. Thằng T tính âm trầm, lặng lẽ, luôn có một chút gì đó bí ẩn. Thường thì nó không hay kể chuyện với chúng tôi là đang tăm tia em nào, hay đang để ý cô nàng nào đó. Nó chỉ lặng yên, nghe hai chúng tôi ba hoa về các cô em xinh đẹp trong mắt bọn tôi, thỉnh thoảng buông ra vài lời nhận xét. Còn tôi, một thằng nhút nhát nhất bọn trong cái chuyện tình yêu tình báo này, tôi có thể chém gió, nói chuyện với lũ con gái cùng tuổi một cách vô tư, không hề e ngại, có khi gọi vợ vợ chồng chồng với bọn nó, làm khối thằng hiểu nhầm mà suýt nữa đánh nhau to. Nhưng với những người tôi có cảm tình, điều đó thực sự khó, rất khó. Tôi chẳng biết làm gì hơn, đứng trước người tôi yêu, tim tôi như hóa đá…

Tôi hỏi ngược lại thằng A một câu, trong lòng buồn bực:

- Sao mày lại nói thế, đó là ý gì…

Thằng A cười một cách tinh nghịch:

- Đừng tưởng tao không biết, ông tướng, cái cách mày nhìn nó, cách mày quan tâm tới nó. Người bên trong khi yêu thì có lẽ không nhận ra, nhưng những gì mày thể hiện ra ngoài thì đã nói lên tất cả. Mày không như thằng T, mày không giỏi che dấu cảm xúc như nó.

Tôi bàng hoàng, tai bùng nhùng. Thì ra nó đã biết, nó biết cái tình cảm của tôi dành cho sao đỏ, thằng này cũng tinh thật, nó nhận biết được những người đang yêu theo cái cách mà nó gọi là: cảm xúc không thể che dấu.

Thằng T bước tới gần tôi, nó hỏi nhỏ:

- Chỗ anh em thân thiết, tao không muốn cãi nhau vì một đứa con gái, nhưng mày có dính vào cái chuyện phá thằng A trong vụ này không. Nếu có thì từ giờ đừng nhìn mặt tao, thằng A có thể không để ý, nhưng tao thì không tha thứ cho cái loại cướp người yêu của bạn, mày hiểu chứ.

Thằng T là như vậy, nó âm trầm, nhưng nó là thằng có tấm lòng vì bạn cao nhất trong chúng tôi, và tôi cũng nể nó, vì một chữ tình.

Tôi quay lại, mặt đỏ dần lên, nó đang nghĩ hơi quá đáng về tôi, cảm xúc lúc đó của tôi đã hết xấu hổ, thay vào đó là sự tức giận. Tôi không nghĩ, thằng bạn chơi với tôi sau ngần ấy năm trời, lại nghĩ tôi là một thằng đâm sau lưng bạn. Nắm tay tôi nắm chặt lại, chặt lắm, tôi chuẩn bị cho nó một quả đấm vì cái sự xỉ nhục này…

Bỗng thằng A lên tiếng:

- Chúng mày sao thế, chưa nghe tao nói hết câu mà đã lao vào hậm hực với nhau à. T, mày nói vậy là không đúng rồi, tao không nghĩ thằng P nó lại là người như thế. Không có ai không chế được cảm xúc của mình, ai cũng có quyền yêu. Tao đã thất bại, và bây giờ, tao trao cơ hội cho mày, P ạ, hãy thể hiện mày yêu nó như thế nào cho tao xem.

Tôi thấy thật tội cho thằng bạn tôi, nó nói xong những câu này, mặt nó lại lặng đi, ba thằng đứng đó hồi lâu, yên lặng, ngay dưới bóng cây bằng lăng cao vời vợi, thằng A dựa vào cây, ngửa mặt lên trời, không nói gì nữa. Thằng T thì mân mê mấy cái lá nó nhặt được ở dưới gốc cây. Còn tôi đứng đó như chôn chân xuống đất, mặt càng ngày càng đỏ.

Không khí tĩnh lặng đó trôi qua, lặng ngắt. Bỗng có một giọng con gái lanh lảnh phá tan cái bầu không khí đang đặc sệt như keo này:

- 3 ông tướng này, có vào lớp không hay là để tôi báo cô giáo chủ nhiệm đây.

Thì ra là nhỏ lớp trưởng, nó đến từ lúc nào mà 3 thằng còn không hề hay biết gì. Con nhỏ này ra giáng làm lớp trưởng lắm, đặc biệt là cái cách mà nó nói, vừa nhanh, vừa the thé, y như cái máy tuốt lúa. Làm mỗi lần có ông nào bướng không nghe thì nó đứng nói cho bao giờ bằng nghe thì mới thôi

Đành bước vào lớp, tâm trạng không hề khá hơn là bao, 3 thằng không nói với nhau câu gì, làm nhỏ lớp trưởng bện cạnh mặc dù mồm mép tép nhảy nhưng cũng im thin thít, chắc nó cũng cảm nhận ra được cái gì đó.

Từ đó, tôi cũng không còn nhắn tin cho sao đỏ nữa, mà sao đỏ có một tật xấu là luôn luôn muốn người khác phải nhắn tin cho mình, chứ hầu như không bao giờ chủ động. Hắn thường bảo với tôi: Con gái họ nhà hắn vừa ương vừa bướng.

Cho tới một hôm, tôi đang hì hục làm mấy bài tập tiếng anh, môn mà cái dân khối A bọn tôi ghét cay ghét đắng, ngồi chia động từ mà sai linh tinh cả. Thì thằng bạn bên cạnh tôi chạy vào, hét to tướng ra vẻ khoái lắm:

- P, ra có gái gọi kia kìa.

Chả biết là cô nàng nào tìm tôi, nhưng ít ra cũng có lí do để tôi buông bỏ mấy cái is/am/are chết tiệt này, tôi ngẩng đầu lên… là Sao Đỏ.

Chap 5: Giằng co

Sao Đỏ xuất hiện trước cửa lớp tôi, vẫn hình giáng nhỏ nhắn ấy. Nhưng hôm nay sao đỏ diện một cái áo bông to xù, một cái khăn nhỏ hơn thường leejj tung bay, và cũng không còn cái mũ bê rê đội lệch nữa. Sao đỏ xuất hiện như một thiên thần tuyết trong tim tôi. Tôi chạy ra cửa lớp trong sự xì xầm của bọn con trai và con gái trong lớp:

- Chào cậu, cậu tìm mình có chuyện gì thế.

Sao đỏ hôm nay có cái gì đó rất lạ, một sự bối rối nhỏ trong đôi mắt như thiên thần. Sao đỏ chỉ khẽ nói:

- Chút nữa học xong, P gặp tớ ở căng- tin trường nhé, tớ có chuyện muốn nói.

thật bất ngờ, tôi cảm giác thật sung sướng, ngọt ngào, hạnh phúc, tôi đứng đó, và sao đỏ quay lưng trở về lớp. Nhưng rồi tôi trấn tĩnh lại, vì tôi nhìn thấy, thằng A, thằng bạn thân của tôi, đang trầm ngâm đứng ở lan can lớp nó, suy tư nhìn dãy phượng ở sân trường. Tôi nghĩ tới nó, thế là tôi đi ra…

- Làm gì mà suy tư thế thằng bợn, vẫn còn buồn à.

Tôi vỗ vai nó, nó quay ra, tôi kinh hoàng, thằng bạn tôi, mặt nó tái nhợt, không có chút máu. Nó trông như thằng mất hồn. không hề thấy một chút sức sống. Thì ra, nó vẫn còn buồn, buồn nhiều, vì chuyện xảy ra hôm trước, vậy mà trước mặt tôi và thằng T, nó mạnh mồm tuyên bố như thế. Đúng là chỉ được cái thùng rỗng kêu to.

- Buồn gì mà buồn, bố đang ốm. Hôm nay lại còn kiểm tra Hóa lên mới phải đi học thôi. Không thì nghỉ ở nhà cho khỏe.

Tôi nghĩ thầm: thằng này lại viện cớ, đang định hỏi thăm nó xem ốm đau thế nào, thì nó chợt nói:

- Cái V vừa sang tìm mày à. (V là tên viết tắt của Sao đỏ nhé các thím)

Tôi gật đầu, cũng chả buồn giải thích. Nhìn nó như thế này, tôi thực sự muốn như chưa bao giờ gặp cô bạn Sao đỏ ấy, để tôi bớt đi cái cảm giác mặc cảm tội lỗi của mình.

- Nếu mà nó hỏi gì về tao, thì mày cứ bảo là tao vẫn ổn nhé… thằng A nắm chặt tay vào thành lan can, nó mím môi.

- Tại sao lại thế, mày vs V làm sao thế, chúng mày không nhìn mặt nhau nữa à. Tôi hỏi nó.

- Ừ, tao hận nó.

Chả hiểu thằng bạn tôi nghĩ gì, mà nó lại nói ra cái câu đó. Yêu một người tới như vậy, và sau đó cũng vì thế mà hận người đó. Tình yêu của nó thực sự đáng sợ.

- Từ giờ, tao sẽ coi nó như không tồn tại, cũng đừng nhắc tới tên nó trước mặt tao. Mày muốn tìm hiểu nguyên nhân như thế nào thì tự tìm hiểu, tao không giải thích nhiều. Còn mày muốn tấn công nó, thì tao vẫn ủng hộ như trước.

Nó vẫn vậy, không hề thay đổi. Bướng. Nó nói như vậy, nếu giả xử, Sao đỏ trở thành người yêu của tôi, lúc đó, chẳng lẽ hai chúng tôi sẽ không còn là bạn thân của nhau nữa. Tôi không thể chịu được khi tưởng tượng ra cái bối cảnh như thế.

Cất bước nặng trĩu quay về lớp, tôi giáp mặt ngay con nhỏ lớp trưởng máy tuốt lúa:

- Làm gì mà mặt đần ra thế hả, đi gặp con gái mà cứ như là gặp cướp, bị cướp hết cả đống tiền không bằng.

Tôi cũng chả buồn trả lời nữa, đang chán lại gặp nhỏ này, tôi chỉ khẽ lắc đầu, về chỗ ngồi. Nhỏ lớp trưởng há mồm đứng im tại chỗ, nó chưa hết kinh hoàng, mọi ngày, tôi không hề nhường nó nửa câu một chữ, chỉ cần nó trêu tôi thì đừng trách tôi trêu lại cho có lần phát khóc.

Suy nghĩ mãi, tôi cũng quyết định hết giờ phải đi gặp sao đỏ xem có chuyện gì xảy ra.

Trống hết giờ điểm vang, tôi thu xếp sách vở, từ chối lời mời của bọn con trai rủ ra quán pes, lầm lũi tiến về căng – tin, nơi có người con gái tôi vừa yêu, vừa sợ gặp đang chờ.

Sao đỏ đã ngồi đó, nếu hỏi tôi, cái gì làm tôi ấn tượng nhất với sao đỏ, thì tôi không ngần ngại trả lời đó là đôi mắt, chứ không phải khuôn mặt baby, hay mái tóc ngắn của nhỏ. Tôi tới gần mà sao đỏ chưa có biểu hiện gì, vẫn đang suy nghĩ, mắt nhìn xa xăm, long lanh.

- Cậu chờ mình lâu chưa. Tôi bắt đầu câu chuyện một cách tự nhiên nhất có thể.

- Ừ, tớ tới cũng được một lúc, cậu uống gì.

Tôi ngần ngừ một lúc rồi chạy ra quầy mua hai hộp

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Chuyện Thời Sinh Viên
Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
Bước Qua Yêu Thương
Ước Thành Thằng Khốn Nạn
Yêu Không Hối Tiếc