Truyen

Say Nắng Cô Em – Tán Cô Chị

17.04.2015
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,94/5 (869 đánh giá)

đã lớn, chơi trên mức thân thiết với một đứa con trai như em thật khó tránh khỏi người ta dị nghị

“Mà này. Con cũng đừng có giỡn với Thy như vậy nữa nha. Người ta nhìn vào thì sao?”
“Dạ cháu biết rồi.” – Em gãi đầu cười trừ
“Thôi cháu có việc về trước. Chiều cháu ghé qua. Tạm biệt bác”
“Ừm. Về đi”

Em nghĩ mông lung về những điều mà mẹ của Thy nói. Ngay từ đầu em đã xác định em với Thy chỉ là bạn. Thy cũng vậy. Thế nên cái chuyện em và Thy tới với nhau chắc sẽ không bao giờ xảy ra.

Ra bãi đỗ xe. Em bắt gặp chiếc Liberty quen quen. Cả dáng người và mái tóc màu đỏ nữa. Là chị của Linh. Chiếc Liberty đang lấy vé và cũng đang rẽ vào bãi đỗ. Em tò mò muốn biết đằng sau cái lớp khẩu trang dày sụ kia là một khuôn mặt như thế nào.

Chống cái chân chống xuống. Chị của Linh xách theo một bịch gì đó bước vào bên trong. Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy màu hồng đỏ, đi giày búp bê, đội một chiếc mũ rộng vành, tóc xõa dài trông giống một tiểu thư. Đúng mẫu người em thích

Em nhẹ nhàng bám theo sau. Đến cửa phòng thì thấy mẹ Thy ra đón. Từ lúc ở bãi đậu xe, em chưa nhìn thấy mặt cô ấy. Giờ làm cách nào để vào được phòng nhỉ? Suy nghĩ một hồi, em chạy ra ngoài tiệm bánh gần đó mua mộtcái bánh kem – loại bánh mà Thy rất thích ăn mang vô. Thế là có cái cớ để vô xem mặt gái rồi

“Ủa!. Có chuyện gì mà quay lại thế con?”
“Dạ. Hồi nãy Thy bảo thèm bánh kem nên cháu chạy ra ngoài kia mua cho nó”
“Vậy hả. Để vào trong đi. Con bé này thật là”
“Ủa ai đây vậy cô?”

Lúc này em đã nhìn thấy được mặt chị của Linh. Phải nói thế nào nhỉ. Nếu Nguyễn Du ngày xưa tả Thúy Kiều như thế nào thì cô gái đứng trước mặt em cũng mang cái vẻ đẹp đó (đối với em nhé. Còn các thím sao em mặc kệ)

“Đây là My. Cháu bác. Con Thy không nói gì với con à?”
“Dạ không. Thy có nói với cháu là nó có người chị em xinh đẹp như thế này đâu?” – Em cười nhìn My
“Em chào anh. Em tên My. Em họ chị Thy. Chắc anh tên là Minh nhỉ?”

Nhan sắc của My đã làm em cảm thấy nôn nao nhưng điểm ấn tượng nhất chính là nụ cười của cô gái ấy. Khác với Linh với nụ cười tỏa nắng đặc trưng (các thím cứ tưởng tượng DJ Tit cười thế nào thì Linh cười y chang vậy: beaty:) còn My thì mang lại cho người đối diện cảm thấy ấm áp (Thực sự em không biết phải miêu tả thế nào nữa) Em bị đơ mất vài giây

“Ừ! Anh tên Minh. Sao em biết tên anh vậy”
“Chị Thy với bé Linh có kể với em là có một anh bạn thân bị gay. Em thấy anh mua bánh cho chị ấy thì đoán vậy thôi”

Khi nghe em ấy nhắc đến từ gay thì mặt mình như thế này sau chuyển sang như thế này và cuối cùng là như thế này

“Ấy chết. Em xin lỗi. Em lỡ lời. Mong anh thông cảm”
“Em..em đừng nghe nó nói bậy. Anh là trai thẳng, không phải bị gay đâu”
“Con Thy nó chọc đấy. Con đừng để ý nha Minh. Tính nó xưa nay đâu phải con không hiểu” – Mẹ Thy thấy em vào thế bí nên giải vây
“Bác thật là number one” – Em nghĩ thầm trong đầu
“Vậy thôi. Cháu xin phép về trước. Thy dậy bác cho nó ăn bánh dùm cháu với nha.”
“Anh về nha My”

My gật đầu chào em. Lại cười, cô bé cười tim em lại xao xuyến nhưng em chắc rằng đây không phải là cảm giác say nắng. Em đang say Linh mà, con người đâu thế một say nắng 2 người cùng một lúc được cơ chứ.

Gạt bỏ hết những suy nghĩ trong đầu. Em chạy qua chỗ thằng bạn. Hôm qua con Thy bị chuyện nên không qua sinh nhật nó được. Nó cứ cà ràm hoài điếc cả tai. Đến khi nghe Thy bị rắn cắn thì đòi vô thăm. Em phải nói là Thy đang cần nghỉ ngơi có gì để tối em dẫn nó vào thăm. Nói chuyện một lúc, hai thằng thấy chán thế là kéo nhau sang quán net thằng Huy làm ván LOL

Đến quán gặp ngay thằng nhóc em Linh. Biết tính em ếu chọc nó nữa vào ngồi coi nó chơi. Nó vừa đánh vừa nhìn em như sinh vật lạ (Chắc còn nhớ vụ em bắt nạt hôm trước) Em mua cho nó chai pepsi rồi ngồi chỉ nó đánh. Con nít chóng quên, chỉ một lát sau em với nó đã thân nhau, nó bảo khi nào rảnh chỉ nó chơi game với rồi còn gọi em là sư phụ nữa. Vậy là chỉ cần 1 chai pepsi, vài lời nói ngọt, em đã có một gián điệp tuyệt vời trong nhà Linh

Trưa nay, bố mẹ em đi đám cưới nên em cũng lười không muốn về nhà ăn cơm. Lại ở nhà thằng Huy ăn chực. Bố mẹ nó cứ hỏi em có người yêu chưa, dạo này học hành thế nào rồi hỏi cả con Thy bị rắn cắn ra sao, đã khỏe chưa. Bố nó làm bên hình sự, ngồi ăn cơm mà em cứ tưởng tượng như đang bị hỏi cung ấy. Cũng may được thằng bạn đỡ lời chứ không cũng mệt

Chiều rảnh chẳng làm gì ngồi vọc điện thoại, thấy cái số của Linh (mới chôm hôm qua) nên gọi thử xem tình hình sáng nay thi như thế nào, tiện thể chém gió với em nó tí

“Alo. Linh hả?”
“Dạ vâng! Linh nghe. Cho hỏi ai vậy ạ?”
“Anh Minh nè. Minh bạn chị Thy”
“Ủa. Anh Minh hả? Sao anh có số em vậy? Có chuyện gì không anh?”
“Hôm qua anh xin số Thy gọi cho em đấy thôi. Sáng nay thi thế nào, làm được bài không?”
“Làm được hết anh. Chắc đậu rồi anh ạ”
“Vậy hả? Chúc mừng em nha. Chiều nay rảnh không? Đi thăm Thy với anh”
“Chiều nay em có hẹn rồi. Để tối em thăm chị ấy cũng được”
“Có hẹn rồi hả” – Em thoáng buồn “Ừm! Tiếc quá anh muốn hỏi thêm chút chuyện về Thy”
“Chuyện gì cơ?”
“Chuyện thời cấp 3 ấy. Anh muốn hiểu rõ nó hơn”
“Vậy để khi nào rảnh em kể cho nghe.”
“Ừm! Vậy ha. Thôi em làm gì thì làm đi”
“Dạ. pp anh”

Em cúp máy. Cái bảo là hiểu rõ hơn về Thy thực ra chỉ là cái cớ. Thy còn cái đếch gì mà em không hiểu nữa. Công nhận Linh dễ dụ thật, bảo như thế mà vẫn tin. Bật cười, em lại nghĩ thật ra lừa gái đâu có khó (hồi đó em còn ngây thơ nên nhầm)

Chiều đó, em có trận đá bóng với mấy thanh niên khu phố khác. ĐM chúng nó chơi rắn vcl, vào bóng như đúng rồi ấy. Trận đó chúng em thắng nhưng cái giá phải trả là chân mấy thằng bên em đứa nào cũng sưng với u tè le. Kiểu này chắc hết cả tuần cũng không đá được mất. Thắng được vài chai nước với tiền sân thôi mà trả giá đắt quá. LỖ

Về nhà, tăm rửa sạch sẽ, đang ngồi ăn cơm với bố mẹ thì điện thoại reo. Là Thy gọi

“Nghe em yêu”
“Tí có vô thăm tao không?”
“Thăm buổi sáng rồi con chi?”
“Tí vô nữa đi. Tao ở một mình buồn lắm.”
“Em với mẹ mày đâu?”
“Về hết rồi. 9h mới vô lại”
“Ừ. Vậy tí tao vô”
“Vậy tí mua dùm tao bịch chè bưởi nha”
“Mày ốm mà sao ăn nhiều thế. Tí tao mua cho”
“Thank thằng bạn nhé”

Em cúp máy rồi tiếp tục ăn cơm. Bố mẹ đang coi phim thì quay sang hỏi em

“Con Thy gọi hả?”
“Dạ. Tí con vô viện thăm nó”
“Mày với nó có gì chưa?”
“Có gì là gì?” – Em giật mình
“Tao thấy mày với nó suốt ngày dính lấy nhau. 2 đứa yêu nhau đến đâu rồi?”
“Con với nó chỉ là bạn. Yêu đương gì ở đây”
“Con Thy nó được đấy. Cẩn thận kẻo để mất. Tao chấm nó làm con dâu trong nhà rồi đấy. Mày cũng lo học cho xong rồi lo cưới vợ đi. Ông bà ở nhà đang chờ mày có chắt rồi đấy” – Mẹ tôi nói
“Gì nữa đây. Con còn trẻ mà. Cưới xin gì. Với lại Thy nó có bồ rồi. Con với nó chỉ là bạn, không có yêu gì đâu. Bố mẹ chấm nó, con cũng chịu”
“Nó có bồ rồi à? Sao mày ngu thế con. Đứa con gái vậy cũng để mất”
“Mày cũng lớn rồi, bố mẹ không cấm cản mày như ngày xưa mày với con Linh nữa. Mày giờ cũng có suy nghĩ cho tương lai đi. Chứ dạo này bố mẹ thấy mày lông bông quá”
“Con tự điều khiển được cuộc sống của mình. Bố mẹ không phải lo”
“Bố mẹ nói ra vì muốn tốt cho mày. Thôi lo ăn đi rồi còn vô viện với con Thy. Bảo bố mẹ mai đến thăm nó”
“Vâng”

Thế là em ăn xong bữa cơm rồi đi mua cho Thy một bịch chè. Vô viện cũng chả có gì đáng nói. Cũng chọc ghẹo đùa giỡn với nhau rồi nằm coi phim. Ở bên cạnh Thy, em cảm thấy nhẹ người lắm. Nó lúc nào cũng chọc cho em phải tức lên rồi làm em cười. Coi bộ có một con bạn thân thật là có ích. Giúp mình xả stress, quan tâm đến mình. Đôi lúc em tự nghĩ Thy còn quan trọng hơn người yêu nữa. Vậy thì yêu làm gì cho nó khổ

Kết thúc ngày hôm đó, em một mình đi tản bộ trong công viên. Trời đêm phố núi thật là mát, gió nhẹ với tiếng côn trùng làm em cảm thấy người mình như nhẹ hẳn đi. Đang chìm mình vào thiên nhiên thì em nghe có tiếng gọi

“Minh. Có phải Minh không?”

CHAP 6: KÝ ỨC

Mùa hè năm lớp 11

“Minh. Mày nghe gì chưa. Hình như lớp mình chuẩn bị có thêm người mới đấy” – Thằng Huy từ đâu chạy đến đập vào vai em
“Gái hay trai. Gay hay less?”
“Gái. Nghe nói con của ông nào đấy làm bên tỉnh. Đang học ở Sài Gòn tự dưng chuyển về đây học”
“Đéo care. Mà còn hơn 1 tuần nữa mới vào học. Sao mày biết được”
“Tao nghe bà chị nói”
“Bà Minh hả” – Thằng Huy có chị là giáo viên trong trường có cùng tên với em. Bà hơn em 6 tuổi, ngày xưa có du học bên Hàn về. Gọi là cô nhưng ở nhà quậy lắm, toàn cô trò dắt nhau đi ăn quà vặt, hát karaok, bày trò quậy phá.

Kết thúc kì nghỉ hè, em và lũ bạn bước vào năm cuối cùng của thời học sinh. Chỉ còn một năm nữa thôi, chúng em sẽ bước ra xã hội, có thể có đứa sẽ đi kiếm tiền, đứa thì tiếp tục mài đít trên giảng đường đại học. Căng thẳng là thế nhưng đối với em chuyện xảy ra mới bắt đầu từ đây

Đúng như lời thằng Huy nói. Lớp có thêm thành viên mới. Là con gái khá xinh, có thể nói là xinh nhất lớp em thời đó. Cô ấy xinh theo kiểu tomboy, tóc cắt ngắn để theo hơi hướm của mấy anh Hàn Xẻng (em nhớ là có cột đuôi gà trông năng động lắm).

“Đây là Linh. Học sinh mới của lớp chúng ta.Mọi người hãy cố gắng giúp đỡ bạn nhé” – Tiếng cô giáo phát biểu
“Linh. Em có thể chọn chỗ ngồi cho mình”

Linh cười mỉm, gật đầu cám ơn cô rồi nhanh chóng đảo mắt đi khắp lớp tìm chỗ ngồi. Cô ấy tiến lại phía sau em và ngồi xuống. Lúc đó em chỉ cảm nhận người cô ấy thơm, không phải mùi của nước hoa mà là mùi đặc trưng của con gái. (Có lẽ đến hết đời em cũng không thể nào quên được mùi đó)

Lớp bước vào tiết học đầu tiên. Cô chủ nhiệm bầu ban cán sự lớp. Cũng giống như những năm trước, em được làm lớp phó học học tập. Chức vụ to nhưng bảo chả có đứa mả mẹ nào thèm nghe có khi mình chửi nó, nó còn bật lại kêu hội tới đập mình cũng nên (kinh nghiệm cho các thím còn đang học cấp 3, làm dân đen sướng hơn là làm trong ban cán sự lớp nhiều)

Những ngày học trôi qua. Em cũng dần quen được với Linh. Điều ấn tượng từ Linh không chỉ có mùi hương trên cơ thể mà còn là đôi mắt. Mấy bà cô dạy Ngữ văn hay nói “Đôi mắt biết nói” chắc là để chỉ Linh. Hơi đợm buồn nhưng lại tinh tế và cảm tưởng như có lúc thanh tao, có lúc lại lặng lẽ, mơ màng.

Linh có nét đẹp tươi trẻ tràn đầy sức sống, nụ cười duyên dáng và thân hình quyến rũ. Không mấy khó khăn khi Linh được leo vào top những người đẹp nhất trường, được nhiều anh theo đuổi lẫn cái nhìn ganh ty của những cô nàng tiểu thư khác. Em thì vẫn thế, học hành, đá bóng và chém gió với mấy đứa bạn trong lớp. Với một hiện tượng như Linh thì tất nhiên cũng gây sự chú ý cho em. Nói thẳng ra, lúc đó em cũng thích cô ấy, cũng muốn theo đuổi nhưng lại sợ bố mẹ phát hiện vì bố em dữ lắm. Xác định đang còn học cấp 3 nếu dính vào chuyện yêu đương thì đừng hòng vác mặt về nhà.

Em đã từng chứng kiến ông anh ruột em bị trói ở cột nhà và đánh tới bầm người vì cái tội yêu đương khi còn đang đi học. Nhìn anh bị bố trói rồi đánh, em hãi lắm chứ, chạy lại xin thì cũng bị đập lây. Sau này anh em chia tay với cái chị đó rồi cũng học và thi đậu trường kinh tế trên Sài Gòn. Bố em bảo về giúp đỡ cho nhà (nhà em có mở công ty) nhưng ổng không chịu. Chỉ có mẹ và em biết lý do, ông anh tốt nghiệp rồi xin việc ở một công ty nào đó trên Sài Gòn. Một phần là không muốn về, phần còn lại là ổng vẫn đang còn yêu cái chị kia. Nghe 2 người nói đợi kinh tế ổn định rồi dắt nhau về xin cưới.

Thời đó, em cũng có biết yêu là gì đâu. Cứ nghĩ thích thích một tí là yêu. Em sợ không dám dính vào chuyện tình cảm. Em có tâm sự với thằng Huy bảo là em thích Linh. Nó kích em, nó bảo đàn ông con trai yêu không dám nói khác éo gì đàn bà. Tính háo thắng nổi lên. Nghe theo lời thằng bạn, em bắt đầu tán Linh

Quá trình cưa cẩm diễn ra đâu hơn 2 tháng thì em nó đổ. Tất nhiên diễn ra trong im lặng rồi. Em còn nhớ cái ngày mà em với Linh cầm tay nhau tới trường. Ánh mắt của mấy thằng nhìn em cứ như muốn ăn tươi nuốt sống. Cái cầm tay đó như khẳng định chắc nịch một câu rằng “Linh thuộc về tao”. Mấy ngày sau đó, em nhớ mình bị úp sọt mấy lần nhưng đều tránh được.

Chuyện này đến tai cô chủ nhiệm. Ngày xưa cô cũng chủ nhiệm ông anh em, cô cũng từng chứng kiến cảnh ông anh em bị đòn (mẹ em gọi cô tới khuyên bố). Cô gọi em lên nói chuyện, em nhớ đâu cô cho em nghỉ cả một tiết để khuyên giải em

“Em không sợ chuyện này đến tai bố em hả Minh”
“Dạ sợ chứ cô”
“Thế sao em còn yêu đương.”
“Em không biết nữa. Tự dưng em thấy có tình cảm với bạn ấy vậy thôi cô”
“Chuyện tình cảm đúng là không thể cưỡng ép được nhưng em cũng đừng sa lầy quá. Bố mẹ và cả cô đều hi vọng vào em. Em cứ nhìn thấy cái gương của thằng Mạnh (anh trai em) mà coi”
“Em biết, nhưng hi vọng cô đừng nói chuyện này với bố mẹ em. Em sẽ cố gắng học sẽ không để chuyện yêu đương này làm ảnh hưởng đâu”
“Cô sẽ không nói cho bố mẹ em. Nhưng em cũng phải cẩn thận. Thầy cô trong trường quen với nhà em rất nhiều. Cô không chắc chuyện này giữ được bí mật lâu đâu”
“Vâng! Em biết rồi”

Em và cô ngồi nói chuyện thêm một lát nữa. Cô hỏi em về tình hình của ông anh ra sao, rồi em và Linh như thế nào đến được với nhau, hai đứa có gì chưa…bla…bla. Nói chung là nhiều lắm đến nỗi em không nhớ được hết

Em và Linh cũng tự đưa ra mục tiêu cho mình, cố gắng học vì chỉ có cách đó hai đứa mới có thể yêu nhau một cách công khai được. Tình yêu học trò thời đó trong sáng lắm. Cùng lắm là hôn nhau rồi ABC vài cái (không có XYZ đâu nhé). Bố mẹ Linh cũng thuộc tuýp người gia trưởng, cũng cấm Linh không được yêu khi còn đi học. Thật sự em không dám tưởng tượng ra cái cảnh hai gia đình phát hiện hai đứa con của họ đang lén lút yêu nhau như thế nào nữa.

Cứ thế, chúng em ngày cảng yêu nhau hơn. Thấm thoát cũng đến lịch làm hồ sơ dự thi đại học. Chúng em đều đăng kí dự thi trường Ngoại Thương, rồi cùng nhau ôn bài, cày cuốc cho đến một ngày…

Cây kim trong bọc rồi cũng có ngày lòi ra, không thể nào che dấu mãi được. Nhà em biết chuyện, bố em nổi trận lôi đình bắt em phải chia tay Linh và lo học. Lúc đó em cứng đầu lắm, cãi lại rồi bị ăn đòn. Sáng hôm sau đi học, Linh biết chuyện nên lo cho em lắm rồi hỏi han đủ kiểu. Em chỉ nói mặc kệ, em khác với ông anh. Em muốn chiến đấu cho tình yêu của mình.

Nhưng đâu có đơn giản như em nghĩ. Chuyện đến tai của gia đình Linh, em nghe nói Linh cũng bị đánh, em xót lắm. Nói mãi không nghe, bố em lại dùng đến cách ngày xưa trói em vô cột nhà rồi đánh. Em bị ở ngoài cả đêm, mẹ khóc quá trời xin bố cho em nhưng bố không chịu. Chuyện đến tai anh em, sáng hôm sau ổng bay về rồi cởi trói cho em. Ổng đưa cho em 2 triệu rồi bảo em bắt xe lên Sài Gòn đợi ổng. Em nghe nói đâu hôm đó ông anh cãi nhau với bố em to lắm, cô giáo cũng tới khuyên nữa chứ không chắc bố em đã từ mặt cả hai anh em rồi

Em ra bến xe thì gặp Linh ngoài đó, Linh cũng bị ép quá rồi muốn bỏ nhà về ngoại dưới Nha Trang. Hai đứa cùng bắt xe lên Sài Gòn. Trong tay chỉ còn hơn 2 triệu (tiền của em và của Linh) không biết sống sao nữa. Cứ thế là đi thôi. Em lúc đó cũng nghĩ đơn giản, mình có anh, có bà chị dâu tương lai (bà ấy thương em lắm) làm nghê gì kiếm tiền mà chả được. Ông trời đâu có tuyệt đường sống của con người

Tối đó, ông anh em đã có mặt tại Sài Gòn, ông chửi em nhưng cũng không la mắng gì cho lắm. Ngày xưa ổng cũng như vậy mà. Ổng khuyên em đợi bố bình tĩnh lại rồi về xin lỗi. Linh sang phòng chị Nhi (bạn gái ông anh) ngủ. Đêm đó em với ổng tâm sự nhiều lắm. Ông khen em dám làm dám chịu bảo vệ được tình yêu, hơn ổng ngày xưa nhưng lại khuyên em nên nghe lời bố mẹ không sau này khó mà thành người được. Em bỏ ngoài tai

Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy thì ông anh đã đi học. Chỉ còn Linh đang ngồi nấu cái gì đó ở góc phòng. Em khẽ gọi

“Vợ đang nấu cái gì đấy” – Thời cấp 3 yêu nhau toàn gọi nhau là vợ – chồng, ông xã – bà xã. Giờ nhớ lại thấy nổi da gà mấy thím ợ
“Chồng dậy rồi à. Đang nấu mì. Chồng rửa mặt rồi xuống ăn đi”

Em đứng dậy rôi tới đằng sau vòng tay ôm lấy Linh. Hít vào tóc của cô ấy đòi hôn nhưng cô ấy không cho bảo là chưa đánh răng nên miệng hôi nhưng cuối cùng cũng hôn được một phát. PHÊ. Linh càu nhàu rồi đuổi em vào phòng vệ sinh còn chê em mất vệ sinh, ấy thế mà khi môi chạm môi, cô ấy còn nhiệt tình hơn cả em nữa

Ăn xong mì, em với Linh không có việc gì làm, hai đứa dắt nhau đi dạo quanh đó. Ai nói Sài Gòn đẹp, Sài Gòn hoa mỹ thì em chịu. Những con đường đông đúc chật ních xe cộ bon chen và ồn ã của ko biết bao nhiêu âm thanh hỗn tạp làm em bắt đầu cảm thấy hoang mang, những lô cốt với ngổn ngang bê tông mà máy móc…người sau thúc vào người trước…tiếng còi xe cãi vã…tiếng rao hàng của những người bán rong liên tục để góp thêm trầm bổng cho dàn hợp âm hỗn tạp ngoài kia…Em quay sang nhìn Linh rồi bất chợt mỉm cười. Sài Gòn, thật không như em nghĩ. Có thể em chưa đi hết mọi địa điểm trong cái thành phố hoa lệ này. Nhưng những thứ em chứng kiến đã làm chính bản thân thực sự hụt hẫng

“Welcome to Sài Gòn” (Các thím ở Sài Gòn đừng em nha.Đó là ấn tượng lần đầu tiên của em lên Sài Gòn. Có sao thì em nói vậy thôi. Sau này có vài dịp nữa được lên trên này chơi em thấy cũng nhiều thứ thú vị lắm)

Kéo Linh vào một quán nước ven đường. Gọi hai ly nước mía, em và Linh bắt ngồi nói chuyện với nhau. Nói nhiều lắm đại khái là liên quan tới hai đứa và cả chuyện ông anh với bà chị nữa. Em nhớ lại những lời tâm sự của hai anh em đêm qua. Em có kể lại với Linh, cô ấy chỉ lắng nghe và trầm ngâm suy nghĩ không nói gì cả.

“Giờ sao đây vợ?”
“Em cũng không biết nữa, chồng tính sao?”
“Hay là mình nghe theo lời anh hai?”
“Có được không vậy chồng?”
“Anh nghĩ chắc được thôi. Vợ thấy đấy, 2 ông bà ấy giờ vẫn hạnh phúc kia kìa”
“Chồng đã nói vậy thì em nghe thôi. Giờ mình còn nhỏ quá, vẫn chưa đủ khả năng nuôi bản thân được”
“Ừ. Vậy hai vợ chồng mình cố gắng nha”

Em và Linh móc ngoéo sau đó trả tiền nước và về nấu cơm. Ông anh nghe thấy quyết định của em nên mừng lắm, cười ha hả suốt cả buổi trưa đến nỗi chị Nhi phải chửi thì ổng mới chịu ngậm mồm ăn cơm. Đêm qua, ổng có khuyên em và Linh tạm thời chia tay nhau rồi tu chí vào học, đến khi hai đứa đậu đại học thì cuộc sống sẽ giống như ổng với chị Nhi hiện tại. Thực sự đó cũng là cách duy nhất để em và Linh đến được với nhau

Tối hôm đó, ông anh em bảo có việc ở trường, sẽ không về nên dặn em khép cửa cẩn thận rồi đi ngủ sớm để sáng mai còn ra xe sớm. Linh thì ở bên phòng chị Nhi. Hình như bà ấy cũng đi đâu đó không về ngủ, chắc hai anh chị lại đi hú hí với nhau đây. Em nghĩ thế thì cũng mặc kệ, Ổng lớn rồi, chuyện đó bình thường mà

Tối đó chỉ mình em và Linh ăn cơm. Khoảng 10h thì Linh về phòng ngủ (chị Nhi có ở cùng 1 chị nữa), em cũng đóng cửa rồi mở cái lap của ông anh lên chơi game. Lướt web đọc báo tí thì em phát hiện trong máy ổng có chưa cả một mớ phim xxx. Tò mò mở ra xem. Phải nói sao nhỉ, lần đầu xem xxx nên em cứng hết cả người, thở còn không ra hơi nữa coi đâu chừng hơn 10 phút thì không dám xem nữa. Thằng nhỏ em cứ phải gọi là góc 9h thẳng tưng, (hồi đó ở nhà một mình nên không mặc sip)Lúc đó gần 12h đêm tự dưng em thấy có tiếng gõ cửa tưởng ông anh về nên để như vậy chạy ra mở luôn thì bất thình lình

“Vợ…vợ…sang đây làm gì? ” – Em ấp úng như vừa bị phát hiện làm chuyện gì xấu ấy. (Mà đang làm chuyện xấu thật)
“Em ngủ không được nên qua đây phá chồng nè” – Linh hình như không để ý đến phần dưới của em, cô ấy chỉ đẩy em vào rồi luồn chạy đến bên giường mở laptop lên chơi

Lúc ấy em mới hốt hoảng. Bộ phim “ếch” em đang coi chỉ mới kéo xuống chứ chưa tắt hẳn. Thế là em phi cả thân mình lên giường với tốc độ nhanh nhất. Nhưng…

“Chồng…chồng coi cái gì đây” – Linh chỉ vào màn hình nơi hai diễn viên đang diễn những cảnh… (em nhớ không nhầm lúc đó đang doggy)

Em ú ớ không nói lên lời vội vàng tắt đi. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm lên hai đứa. Em thề nếu có cái lỗ nào đó em chui xuống chết ngay lúc đó cũng được.

“Sao chồng lại xem loại phim đó? ” – Linh phá vỡ bầu không khí đó
“Anh…anh đâu có biết. Lap của anh Mạnh mà” – Em chối
“Chồng thích coi phim đó hả? ”
“Không…không. Anh đâu có thích”
“Không thích sao em thấy phim chạy được hơn nửa tập rôi? ” – Linh tiếp tục truy hỏi

Đầu óc em lúc đó không còn

Facebook Google Plus Twitter
«234»
Cùng chuyên mục
Cậu Ơi Làm Gà Bông Của Tớ Nhé
Buổi Chiều Windows
Bị Ép Đi Xem Mặt Gái
Yêu Không Hối Tiếc
Tán Gái Cùng Cơ Quan