<?php the_title(); ?>

Shock Tình

06.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,29/5 (17 đánh giá)

Truyện: Shock Tình

Tác giả: Kawi.
Tình trạng: Hoàn Thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

***************

BƯỚC ĐI CÙNG ÁC QUỶ…

6h30 chiều

Từng cơn gió của ngày đông đập vào mặt khiến Nim lạnh buốt. Nhưng cái lạnh của thời tiết không lạnh lẽo bằng cái lạnh của người đời…

Hôm nay là một ngày đáng buồn và đáng khóc. Nhưng Nim không muốn quan tâm. Sự bất hạnh của một cô bé không thể nói chuyện đã làm cho Nim không còn biết khóc là gì, chỉ biết cúi đầu trong im lặng, vỗ về bản thân bằng sự chấp nhận và bỏ qua

Trên con đường vắng tanh chỉ thoáng nhẹ tiếng xì xào của hàng cây già cỗi. Nim tự thả mình giữa không trung để mong quên đi tất cả…

Bụp… bụp… bụp…

Đó là thứ âm thanh đáng ghét phá vỡ sự bình yên mà Nim đang hưởng thụ. Cô bé vội vàng trở về với thực tại. Hình như trong con ngõ phía trước mặt có đánh nhau thì phải. Nim lắng nghe rồi thở dài. Kệ! Đó là chuyện thiên hạ. Một kẻ tật nguyền như cô thì không nên dính tới, chỉ thêm phiền phức mà thôi

- Thằng nhóc này! Sao mày lì lợm thế hả? Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi mà mày giả điếc không thèm nghe sao?

- Này thằng mọt già! Mày đúng là gan to mới dám đánh lén tao! Mày muốn chết hả? – Chàng trai với ánh mắt sắc lẻm hướng thẳng về phía kẻ vừa đánh mình, tay trái đưa lên quệt vệt máu trên khóe miệng

- Ha ha! Tao tiểu nhân thế đó! Nếu không thì sao trị được một thằng bất trị như mày! Tụi bây đâu! Xử hắn đi! Trả thù cho em trai tao!

Và rồi những âm thanh bạo lực lại nổi lên, dồn dập…

Nim bước đi, nhưng lại không đành lòng… Ở đây vắng người… lỡ may… Nim lắc đầu…

Cô bé dừng bước, quay lưng hướng về con ngõ đáng sợ đó

Và người ta thấy bóng dáng một nữ sinh trên tay cầm nhành cây gẫy đập tới tấp vào lưng mấy kẻ du côn

Tất nhiên cành cây đó chỉ là “khoai sắn” với chúng, gãi ngứa còn chưa đủ huống gì. Bọn người lạ mặt sau một phút ngạc nhiên liền quay lại nhìn:

- Con nhỏ nào đây? – Tên cầm đầu hất hàm

Nim lặng im

- Mày là người quen của nó hả? Hay là bạn gái???

Im lặng

- Con ranh này? Bố mày hỏi mà mày đứng trơ thế hả?

Nim đứng im, tim đập thình thịch, hai tay nắm chặt, cô thoáng thấy bóng dáng của cậu nhóc xấu số đằng sau, đang rên rỉ với hàng tá vết thương trên người. Cô muốn chạy quá… nhưng hai chữ “con người” không cho phép Nim làm thế!

- Đừng nói tao ăn hiếp con gái nhé! Tụi bây đâu! Xử con nhỏ này luôn!

Mặt Nim tím tái, hai mắt nhìn chằm chằm vào lũ người đối diện. Làm sao bây giờ??? Làm sao bây giờ???

Bỗng từ đầu con ngõ vang lên tiếng người rao bánh bao. Âm thanh ấy rất nhỏ, có lẽ chỉ có mình Nim nghe được vì tai cô bé cực kì nhạy với âm thanh

Một tia sáng lóe lên trong đầu…

Rầm!

- Đại ca ơi! Con nhỏ… con nhỏ… ! – Lũ côn đồ tay cầm mã tấu ngơ ngác

Tên cầm đầu quay lại nhìn

Nhìn xuống, Nim đã nằm dưới đất trong tình trạng chết lâm sàn

Hắn ngẩng mặt lên, ông lão bán bánh bao đang đứng trước mặt và hốt hoàng nhìn tất cả

Và như một sự tất yếu…

- Bớ bà con! Bớ bà con! Có kẻ giết người!

Giọng rao “tu luyện ngàn năm” của ông lão được vận dụng một cách hiệu quả trong trường hợp này, cộng thêm cái mõ “âm vang núi rừng” cất lên “lảnh lót”…

Chẳng mấy chốc đã nghe tiếng chân người rầm rập…

Lũ côn đồ chỉ biết há hốc mồm ngạc nhiên, mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến chúng không kịp trở tay

- Còn nhìn gì nữa! Chạy thôi! Không thì vào đồn cả lũ! – tên cầm đầu hốt hoảng

Và thế là đã thoát! Nhờ vào “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”!

Khi chắc chắn rằng tụi côn đồ đã tháo chạy, Nim vùng ngay dậy tới đỡ kẻ xấu số lên rồi chạy nhanh ra khỏi ngõ. Người ta kéo tới càng đông thì càng phiền

Hai người chạy đến gần bờ sông rồi ngồi bệt xuống bãi cỏ. Cậu nhóc sau một hồi ngạc nhiên mới bắt đầu bình tĩnh:

- Này! Cũng dũng cảm nhỉ? – cậu nhóc cười nhẹ

- Sao hỏi mà không trả lời???

Nim nhăn mặt, chỉ tay vào miệng rồi lắc đầu.

- A! Thì ra là bị câm!

Nim ngước nhìn khuôn mặt của kẻ xấu số đầy những vết bầm tím, chiếc áo sơ mi trắng đã dính bẩn bê bết nhưng con người đó lại có vẻ không sợ hãi hay lo lắng gì

- Không thể nghĩ rằng có lúc mình phải nhờ một đứa câm cứu! Nực cười thật!

Nim cúi đầu. Không phải vì tự ái mà vì mệt mỏi. Hình như cả ngày nay cô chưa ăn được gì

Tiếng điện thoại reo lên. Nim mở máy ra. Là số của anh trai. Cô vội vã lấy cặp chạy về, không quên chào kẻ xấu số đang ngồi trước mặt

Cậu nhóc nhìn theo…

Hai ngày sau…

Đang ngồi trên ghế đá ôn lại mớ công thức khó nhằn vừa mới học, Nim nghe tiếng xì xào của mấy cô bạn ở dãy học bên:

- Tụi mày ơi! Phen này trường mình khổ rồi! Nghe đâu hôm nay Devil chuyển sang trường mình học đấy!

- Hả? Làm sao có thể thế được! Hắn đang học ở bên Vĩnh Thụ mà!

- Nghe đâu hắn đánh con trai hiệu trưởng đến mức phải vào bệnh viện nên bị đuổi. Cũng may ba hắn làm to mới lo cho hắn được một chỗ ở trường mình!

- Không phải chứ??? Tại sao lại là trường mình??? Sắp khổ rồi!

Nim nghe nhưng chẳng hiểu gì. Giữa Nim và những cô bạn đó ngăn cách nhau bởi một cái hàng rào thấp đầy hoa cỏ may. Đây là trường cho cả học sinh bình thường lẫn học sinh khuyết tật học. Hay dãy phòng học như là 2 thế giới khác nhau, chẳng bao giờ có sự tiếp xúc, phần lớn là vì học sinh ở dãy A ( dãy dành cho học sinh bình thường) coi thường học sinh dãy B nên chả bao giờ nói chuyện với nhau. Họ chỉ có một điểm chung duy nhất là cái sân lớn ở giữa. Khoảng sân của sự bình đẳng…

- Này Nim! Làm gì mà thẫn thờ thế???

Tú Vân vỗ vai cô bé cười tươi hỏi. Tú Vân là người bạn thân duy nhất của cô bé từ khi vào đây học. Một người bạn thật sự tốt!

( Mình đang ôn lại bài)

- Siêng gớm nhỉ???

( Không phải siêng, mà là không muốn bị điểm thấp nên phải cố gắng cày)

- Xời ơi! Cậu cứ lo xa! Mà này! Ngày hôm qua nghe nói tụi thằng Long lại tới chọc cậu hả??? cái lũ mất dịch này, bị mình đánh cho mấy trận mà chưa chừa!

Nim tiu ngỉu. Một đứa tật nguyền thì không thể tránh khỏi chuyện bị chọc, bị coi thường.

- Đừng buồn nữa! Tối nay mình chở cậu đi ăn kem! Ok? – Tú Vân cười híp mắt, hai cái má phúng phính đỏ ửng lên

Nim cười

Chuông vào giờ học reng lên. Tất cả học sinh đã ổn định để chuẩn bị vào tiết. Nim nằm trên bàn, buồn, tự dưng Nim thấy buồn. Hôm nay anh trai cô bé phải đi Mỹ để làm dự án, chỉ có mình Nim ở nhà

Bỗng tất cả trở nên náo loạn. Nim ngẩng đầu dậy nhìn ra phía cửa, sao lại đông người thế nhỉ? Hiếm khi thấy học sinh dãy A sang “thăm” dãy B nhiều đến thế!

Tú Vân hốt hoảng chạy vào lôi Nim ra ngoài.

Không biết chuyện gì nên Nim chỉ biết ngơ ngơ ngác ngác

Và cô bé khựng lại khi nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình:

- Chào Đỗ Quyên! – một nụ cười mỉm cất lên

- Trời ơi! Con câm này quen với Devil sao? Chuyện lạ Việt Nam !

- Chuyện gì thế nhỉ??? Sao Devil biết nhỏ đó????

Đó là sự ngỡ ngàng của những người xung quanh. Devil trừng mắt nhìn, tất cả lùi ra, trở về trong im lặng

Riêng Nim, cô bé chỉ biết im lặng đứng nhìn kẻ đối diện. Đây là Devil sao? Là kẻ nổi tiếng tàn bạo trong giới học sinh của tỉnh sao? Nhưng sao lại là người đó??? Là người mà cô bé đã cứu hôm nọ chứ???? Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu khiến Nim rối bời!

- Chiều nay tan học, đứng đợi tôi ở cổng trường!

Và Devil quay lưng đi. Để lại một đống thắc mắc cho những kẻ tò mò

Nim nhìn theo, không có phản ứng gì, vì chẳng biết phải phản ứng ra sao nữa. Và những ánh mắt nghi ngại hướng về cô bé, người mà chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành bạn gái của Devil trong những lời đồn của học sinh Linh Nam

Tú Vân nhìn Nim đầy dò hỏi nhưng cũng ko nói gì rồi lặng lẽ trở về lớp. Mọi chuyện xảy ra cứ như một trò đùa vậy

Hết tiết 5. Nim trải qua 3 tiết học với sự “chăm chú” của lũ bạn tật nguyền trong lớp. Mặt dù họ cũng như Nim, không biết nói nhưng tò mò là bản chất của con người, làm sao tránh khỏi. Nim lắc đầu đứng dậy xách cặp đi về

Ra tới cổng, Nim mệt mỏi đứng dựa vào thành tường. Devil thật sự đáng sợ như vậy sao, tàn ác như vậy sao? Thế mà cô cứ nghĩ đó chỉ là một cậu bạn xấu số bị người ta ăn hiếp. Thật khờ khạo

- Này! Lên xe!

Đó là tiếng của Devil. Cậu ta đang ngồi ở trong xe nói vọng ra. Nim hoảng hốt chạy đi.

Nhưng không thoát được, Devil nắm tay lôi mạnh lại khiến Nim nhăn mặt

- Tôi bảo mà bạn không nghe sao? Lên xe đi!

Nim nhất quyết không chịu đi. Một sự giằng co diễn ra trước sự chứng kiến của tất cả mọi người có mặt. Ai cũng ái ngại cho cô bé tội nghiệp. Nhưng chỉ ái ngại chứ không dám làm gì

Devil lôi mạnh Nim về phía chiếc xe, và dù có phản ứng kịch liệt đến đâu thì Nim vẫn không thể thoát khỏi bàn tay như sắt của cậu nhóc.

Và người ta thấy Devil lôi mạnh Nim rồi đẩy cô vào trong xe. Cánh cửa ô tô đóng sập lại. Chiếc xe từ từ lăn bánh

Mặt Nim đỏ ửng lên, ánh mắt tức giận nhìn Devil đang ngồi tì tay lên trán đăm chiêu suy nghĩ

- Đừng có nhìn như thế! Tôi không thích!

Không thể chịu đựng được nữa. Dù không thể nói nhưng cũng không thể để như thế này được. Nim hoa tay múa chân tỏ thái độ

- Bạn nói tôi là người bất lịch sự hả? Tôi bất lịch sự lâu rồi, không phải chỉ đến bây giờ đâu!

Nim ngớ người. Ngôn ngữ của người câm sao hắn lại hiểu được nhỉ?

- Ngồi im đi! Tôi sẽ tặng cho bạn một món quà! Dẫu sao bạn cũng mang tiếng cứu tôi hôm trước!

Nim tròn mắt! Đây là cách trả ơn của Devil sao??? Đúng là Devil, lúc nào cũng sặc mùi bạo lực

Chiếc xe dừng lại tại một con đường vắng. Nim nhìn ra. Sao trong quen thế này??? Đây chẳng phải con đường có con ngõ nhỏ mà lúc trước Devil bị đánh sao?

- Xuống xe đi! – Devil la lớn

Nim nhăn mặt bước ra. Cậu nhóc ko ngần ngại cầm chặt tay cô bé dẫn vào con ngõ đáng sợ đó. Không hiểu sao tim của Nim lại đập thình thịch, cô bé linh tính có chuyện không hay…

Vào đến trong, tại nơi mà hôm đó Devil bị đánh, một đám người đang đánh một người, cảnh tượng y hệt lúc đó. Nim nhìn với ánh mắt sửng sốt

- Tụi bây! Dừng tay !

Đám người đó ngưng lại, đứng dạt sang hai bên. Kẻ xấu số đang nằm bẹp trên nền. Nim tá hỏa khi nhận ra đó không ai khác chính là tên côn đồ cầm đầu ngày trước. Nhưng bây giờ, trông hắn thảm hơn Devil rất nhiều, máu me bê bết, khuôn mặt bị bầm tím gần như biến dạng

Devil bỏ hai tay vào bọc quần thủng thỉnh tiến lại tên cầm đầu rồi cúi người xuống:

- Thế nào? Ngọt ngào chứ? Tao đã nói trước là đừng đụng vào Devil này! Sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu! – Devil lấy tay vuốt khuôn mặt đầy máu của tên cầm đầu với nụ cười khinh bạc

Tên đó không còn hơi để nói, chỉ biết gục gục thở hổn hển, khuôn mặt bộc lộ sự đau đớn tột độ.

Mặt Devil đột ngột biến sắc, từ vẻ tươi tỉnh vui vẻ sang vẻ sắc lạnh đáng sợ. Nim thấy cậu ta rút từ trong túi quần ra một con dao nhỏ, ánh kinh loại lấp lánh dưới ánh nắng chiều

Nim tím mặt

Devil đưa cây dao trước mặt tên cầm đầu, giọng trêu chọc:

- Thế nào ông anh? Thấy cái này thì có xúc động gì không?

Nim chạy lại cầm tay Devil. Ánh mắt van nài

- Làm cái gì thế?

Nim lắc đầu tỏ ý ngăn cản

- Muốn tôi tha cho hắn à? Tha cho kẻ đã đụng vào Devil sao?

Nim nín thở

- Tụi bây! Lôi con nhỏ tránh ra!

Mấy kẻ đứng xung quanh chạy lại lôi Nim dứng dậy rồi kéo ra sau

Ánh mắt Devil ngước nhìn Nim, sắc lạnh đến đáng sợ rồi quay về phía tên cầm đầu

- Cái ngu nhất của mày là gì mày biết không? Là dám đụng vào tao và làm tao chảy máu

Á á á…
Nim xuýt ngất khi chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra…

MÁU VÀ NƯỚC MẮT

Nim hoảng sợ nhìn những người lạ mặt xung quanh mình. Họ là ai??? Sao lại bắt cô bé???? Nim bần thần toát mồ hôi ướt nhẹp…

Chiếc xe chở Nim phóng đi với một tốc độ nhanh nhất có thể. Ngồi trên xe mà tim cô bé suýt nữa văng ra ngoài. Nhưng nhìn cách ăn mặc và thái độ thì dường như họ không phải là người xấu…

Vài phút sau, chiếc xe dần dần di chậm lại và dừng trước một ngôi biệt thự rộng lớn ở ngoại ô thành phố. Không kiêu kì, tráng lệ nhưng hùng vĩ và đầy cá tính – đó là những gì Nim có thể nhận xét về ngôi nhà ( đúng hơn là biệt thự) đang hiện diện trước mặt mình

Những người áo đen ra hiệu cho Nim đi vào phía trong. Cô bé sợ hãi bước từng bước nặng nề. Ở trước mặt cửa ra vào hình như có một ai đó đang chắp tay đi qua đi lại tỏ vẻ lo lắng tột độ

Nim tiến gần lại.

- Ôi! Cô chủ đến rồi!

Người đàn ông nhìn thấy Nim thì giật mình vui sướng. “ Cô chủ” ư???? Ông ta gọi Nim bằng cái danh từ gì thế nhỉ???, cô bé lắc lắc đầu không hiểu

- Không còn nhiều thời gian, cô chủ mau lên với cậu chủ đi. Chậm thêm giờ khắc nào nữa thì nguy hiểm đến tính mạng cậu chủ mất!

Thái độ hốt hoảng của ông ta khiến Nim cứ há hốc miệng mà nhìn. Ông ta càng nói thì Nim càng không hiểu. Nhưng chợt có cái gì đó xẹt qua trí nhớ… người đàn ông này… rất quen… hình như cô bé đã gặp ở đâu rồi thì phải

- Cô chủ làm ơn lên với cậu chủ ngay đi. Nếu không, chắc cậu chủ Trình Kha không sống nổi mất! – ông ta rít lên, vẻ mặt bộc lộ sự lo lắng tột đình

“ Trình Kha” ư???? Cái tên này…

Nim bất động một giây rồi phóng như bay lên trên lầu. Theo chỉ dẫn của ông ta, Nim chạy vù lên tầng trên, men qua mấy dãy hành lang tới căn phòng rộng nhất

Đó là biệt thự của những bóng tối… Nim hoảng sợ khi thấy cái không gian u ám, tối tăm ở đây. Từ màu sơn của tường, rèm màn, ga trải giường, bàn ghế tủ cho đến mấy cái thảm trải dưới nền nhà đều là màu đen. Nim đưa tay lên miệng cố giấu đi nỗi sợ hãi. Cửa căn phòng mở toang, Nim bước vào, cô bé đảo mắt nhìn xung quanh nhưng quá tối nên không thấy được gì nhiều. Chợt cô bé thấy dưới chân mình ươn ướt, hình như là nước thì phải. Một khe sáng thấp thoáng ở phía bên tay phải, Nim mò mẫm bước tới, có lẽ là ánh sáng hắt ra từ phòng tắm. Càng bước tới gần thì nước càng nhiều, lênh láng khắp nhà.

Nim thu hết can đảm đẩy cánh cửa phòng tắm…

Và những gì Nim chứng kiến khiến cho cô bé suýt ngất đi nếu không níu tay vào thành cửa…

Cái gì thế này cơ chứ???? Một thảm cảnh???? Có lẽ đây là từ dùng chính xác nhất để nói về những gì mà Nim đang chứng kiến…

Devil đang ngồi trong bồn tắm, hay tay gác lên thành bồn, đầu tựa ra sau, đôi mắt nhắm nghiền lại. Nước từ vòi chày xuống bồn đầy tràn ra ngoài, tràn xuống cả nền nhà nên Nim mới thấy ướt ướt ở chân. Nhưng màu nước trong bồn không phải là màu xanh trong tự nhiên… mà là màu hồng hồng… của máu…

Phải! Devil đang ngồi trong đó, với một cơ thể đầy vết chém, chiếc áo sơ mi đen bị rách nát vì những đường rạch chi chít trên người. Nim cắn môi đến chảy máu khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này.

Nim vội vàng chạy đến, chân cô bé dường như không còn cảm giác gì nữa. Mọi thứ dường như bị nghẹn lại. Có cái gì đó rất đau, rất đau mà lần đầu tiên trong đời Nim cảm nhận được. Cứ như những vết chém trên người Devil đang nằm trên người Nim, cô bé quằn quại trong nỗi đớn đau tột độ. Nhưng bồn tắm này quá rộng, lại được thiết kế quá đặc biệt nên Nim không tài nào chạm được vào người Devil. Bồn tắm hình vuông, với chiều dài cạnh đến 4 mét. Devil lại ngồi ở giữa thành bồn nên Nim không thể tiến lại gần được. Cô bé hoảng loạn. Nhìn Devil bây giờ không khác gì là một người chết, như một cái xác không hơn không kém. Những vệt máu loang ra từ cơ thể Devil làm đậm thêm màu nước. Nim không biết mình đã khóc bao nhiêu khi nhìn thấy Devil trong tình trạng đó. Không suy nghĩ được gì nhiều, cô bé nhảy luôn vào trong. Nước lạnh ngắt nhưng Nim lại cảm thấy rát người, máu của Devil… đang dần dần thấm sang người cô bé…

DIEYES OR NO

Nim tiến lại sát Devil, dùng đôi bàn tay nhỏ bé sờ nhẹ vào má ác quỷ như tìm kiếm một cái gì đó gọi là sự sống. Nhưng Devil vẫn bất động, đôi mắt với hàng mi dài rậm vẫn nhắm chặt lại. Nim hoảng sợ khóc thét lên… Chưa bao giờ cô bé thấy sợ mất Devil như lúc này!

Đột ngột có cái gì đó động đậy. Nim giật mình khi thấy bàn tay Devil đang hướng về phía mình. Cô bé nín khóc nhìn theo.

Một con dao nhỏ kề sát mặt Nim… Cô bé tá hoả trợn tròn mắt. Devil… Devil đang cầm dao kề sát mặt mình sao???? Nim rối bời, vừa mừng vừa hoảng sợ… mừng vì cậu nhóc vẫn còn sống… nhưng sợ Devil hoá lốt quỷ thì toi mạng…

Và hàng lông mi đầy quyến rũ ấy đã rung rung lên, đôi mắt ác quỷ dần dần mở ra. Devil ngẩng đầu lên, một cách đầy nặng nhọc.

Nỉm run rẩy, mở to đôi mắt một mí của mình nhìn Devil, cái nhìn xót xa xen lẫn chút gì đó hối hận. Không hiểu vì sao Nim lại nghĩ việc Devil bị thương như thế này là do mình…

Con dao càng lúc càng tiến sát mặt Nim, khi chỉ còn cách khuôn mặt cô bé đúng một cm thì dừng lại. Nim liếc nhìn sang, ánh sáng kim loại hắt từ phía con dao khiến Nim rùng mình.

- Bạn tới đây làm gì? – một câu nói gắng gượng của Devil nhưng cũng đủ để Nim nghe thấy

Nim mừng quýnh lên. Đưa đôi tay nhỏ bé của mình ôm vào vai cậu nhóc. Đôi mắt long lanh ngời lên niềm hy vọng

Khi đã hoàn toàn ngồi dậy, khuôn mặt ác quỷ giờ đây đang đối diện với Nim, lại những ánh nhìn với hàng trăm câu hỏi trong đôi mắt đó đổ dồn vào cô bé

Và con dao trên tay Devil động đậy, mũi dao hướng về phía cổ Nim, rất gần, rất gần, Nim không hiểu Devil muốn làm gì nữa, cô bé chỉ biết cắn răng run bần bật. Nước càng lúc càng lạnh, hai con người trong một chiếc bồn tắm rộng 16 mét vuông ngập đầy nước hoà lẫn… máu… Một cảnh tượng quá sức đáng sợ…

- Tôi sẽ giết bạn! – Devil thì thào, nhưng ánh mắt đã toát lên sự mạnh mẽ đầy uy lực

Nim ngỡ ngàng trong 1 giây. Giết ư???? Nhưng đột nhiên cô bé không thấy sợ. Cái câu nói này, không biết bao nhiêu lần Devil đã nói với Nim. Lâu dần, cô bé cũng đã thấy “chai” với sự doạ nạt đó…

Nhưng có lẽ lần này Nim đã nhầm…

Mũi dao tiến sát cổ Nim rồi cứa một đường nhỏ… Nim thấy đau…

Ánh mắt Devil đen láy, đen đến huyền bí, nó toát lên sự giận dữ cực độ nhưng vẫn tha thiết đến đau đớn. Nim hoảng hốt thật sự. Cậu ta muốn giết cô bé????

- Tôi sẽ giết bạn… vì bạn đã khiến tôi đau! – Devil nghiến răng, hàng mi rậm rung mạnh với những tia nhìn đầy uất ức. Nim không ngờ hành động rút lui của mình lại gây ra một tổn thương lớn như thế trong lòng Devil, một con quỷ dữ không bao giờ biết khóc!

Con dao càng lúc càng lạch sâu vào cổ. Giờ đây Nim không còn thấy đau nữa, mà thấy mất cảm giác. Bao nhiêu thắc mắc, nghi ngờ, đấu tranh trong lòng cô bé mấy ngày hôm nay giờ đã được Nim kết lại bằng một nhận thức, là rằng: Nim đã sai… Đã sai trong việc từ bỏ chính mình, không cho bản thân cơ hội để đấu tranh giành lấy thứ gọi là tình yêu…

Trong vô vàn nỗi đau trên thế gian này, thì nỗi đau do chính người mình thương yêu gây ra có lẽ là nỗi đau dã man và tàn nhẫn nhất. Nó sẽ bắt ta phải trả thù, nhưng nó níu kéo lại cho ta nỗi nhung nhớ… Dằn vặt, bức bối, xót xa, đó là nhưng cung bậc cảm xúc mà nó bắt bản thân ta phải chịu đựng…

Lần đầu tiên, Nim thấy mình ác, rất ác, vì cô bé đã khiến cho Devil đau………………….

Với tình trạng của Devil bây giờ, cô bé hoàn toàn có thể chống cự lại Devil để thoát khỏi cái chết. Nhưng Nim không muốn thế, có lẽ chịu đau cũng người mình yêu sẽ tốt hơn nhiều để người ấy đau một mình…

Khi đã rạch trên cổ Nim một đường dài, rất dài nhưng không sâu. Devil đột ngột buông lỏng tay để con dao rơi xuống nước. Lúc này đây Nim vẫn ngồi im như thế và nhìn cậu nhóc, nhìn chăm chú vào đôi mắt biết nói ấy. Và rồi Devil đẩy người về phía Nim, một cách chậm rãi và đầy đầy đau đớn, dường như mọi cử động lúc này của ác quỷ đều khiến cho cả cơ thể cậu ấy rời từng miếng ra… bàn tay đầy những vết thương luồn nhẹ sau lưng cô bé. Và trong cái khoảnh khắc tồn tại song song nỗi hận thù và tình yêu mãnh liệt, lòng tự tôn và sự nhớ nhung, nỗi đau khổ và niềm vui trùng phùng, Devil đã chiến thắng cái gọi là tự tôn của một con quỷ dữ để được cúi đầu trước tình yêu, cậu nhóc đã dùng chút sức lực còn lại kéo Nim về phía mình và đặt một nụ hôn hiếm hoi lên đôi môi người con gái đã từ lâu ngự trị trong trái tim của cậu…

Nim bàng hoàng trong ngỡ ngàng. Không phản ứng, không

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
Cánh đồng Bồ Công Anh
Lời Trần Tình Của Một Ả Điếm
Anh À! Em Sai Rồi!
Lột Xác Vì Em