Truyen

Tạ Trùng Linh Hồi Ký

14.01.2015
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,59/5 (156 đánh giá)

Truyện: Tạ Trùng Linh Hồi Ký

Tác giả: TaTrungLinh
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Các thím ạ, em là dân tộc Tày, tên thật là K’Háng. Quê chính gốc ở Tây Nguyên. Ở bản em cũng chăm chỉ, hoạt náo lắm, tích cực tham gia các hoạt động của bản…lại trắng trẻo đẹp trai, biết cày với trâu từ nhỏ nên cơ bắp nổi cục lào ra cục lấy…thế nên gái trong bản theo em cứ phải gọi là…

Nhưng thấy các cụ trong buôn cứ làm hùng hục, rồi cưới vợ rồi lại làm hùng hục…cái tính em ko thích chấp nhận số phận yên ổn như vậy nên kể từ cái ngày định mệnh ấy, em bán 2 con bò của U rồi quyết tâm lên thành phố lập nghiệp

Em có 1 thằng bạn thân ở buôn là K’Nách, lên thành phố cũng được 2 năm rồi nên rành đời lắm…úi giội ôi cái gì nó cũng biết hết các bác ạ, nào là đường vào quận 1, rồi siêu thị rồi xem phim đủ thứ loại…đến cả thang máy nó cũng đi rồi. Em thì mới mò lên chẳng biết cái Tặc-lu gì. Mà thằng này cũng ghê thật mới đi làm 2 năm mà mua dc cái xe Đờ riêm nhìn oách vãi…em thì dưới quê toàn đi xe bò, hiếm lắm đi tán gái mới mượn dc cái cúb ông nội để lại.

Lên thành phố thì cái đầu tiên em chú ý đến là gái…đúng là gái thành phố có khác, nhìn con nào con nấy đẹp nhức cả háng…đẹp từ cái cổ trắng ngần cặp đùi giòn tan đến cái áo hở hở cái lỗ rún xinh xinh…Nhất là cái con bán sinh tố ở gần xóm, cặp lê lúc nào cũng núng na núng nính nhìn mà chỉ muốn đè ra Tặc-lu nó ngay ngập tức…May mà thằng Nách nó kéo lại lúc đó (sau này mới biết lúc đó mà tặc là tặc luôn 18 năm tù)…ở đây ko như ở quê, muốn tặc ai là tặc…Thế là kể từ đó ngày nào cũng ra uống sinh tố…riết rồi quen, rồi thỉnh thoảng phụ em bán nữa, đôi lúc thấy em cứ nhìn mình với ánh mắt đắm đuối, chắc là thích anh rồi đây mà

Thằng Nách cũng căn dặn em đủ điều, nào là đi ăn cơm đừng ăn quá 3 dĩa, mắc lắm chứ ko như ở buôn, nào là ko dc tè bậy bạ, rồi lại còn phải đổi tên chứ ko nên xài tên thật, nó nói nó lấy tên Đại Du rồi tư vấn 1 hồi khuyên em lấy tên Tạ Trùng Linh, em quyết định xài luôn. Cái tên này nghe cũng hay hay…hao hao giống tài tử Hòng Kong.

Ah’ nói luôn em ra đây làm giang hồ phụ nắng các bác ạh, có sức khỏe nên ngày cũng được một trăm ka…làm được mấy ngày thì gom góp được 300k thế là quyết định mượn siêu xe Đờ riêm của thằng Nách rồi rủ gái sinh tố đi chơi

Ôi giội ôi…lần đầu đi chơi cũng run lắm, ko biết đường ko biết si lăm bô gì hết trơn…mà cái thành phố này cũng lạ thật, thợ điện mặc đồng phục màu đỏ sáng loáng thế mà đứa nào cũng đứng quét rác, chắc là điện xịn quá ko có việc gì làm đó mà

Đúng là Tặc-lu. Em nó rủ đi ăn tráng trộn, đi uống coffe nữa đến lúc tính tiền coffe thì xoắn hết cả rái…sali po chúng nó…1 ly coffe đá 1 ly sữa chua mà nó lấy 65k, bằng gần 15 ly coffe ở quê bố rồi

Coffe xong thì đi hát karaoke…ah’, cái này được.ở buôn em diễn văn nghệ nhiều rồi nên cũng tự tin vào cái tài hát hò của mình lắm, mà em sợ mắc nên hỏi em nó 1 tiếng bao nhiêu, em bảo khoảng 70k…mình còn hơn 200k…hê hê, xoằn cà loằng đi em.

Nhìn cái quán karaoke mà đẹp vãi cả nước dãi, chẳng bù cho ở quê quán nào quán nấy nhìn y như cái chòi. Đã thế lại có cả máy lạnh nữa mới oách. Vào hát thì em ga- lăng lắm, nhường em hát trước nguyên 1 lai sâu…mà toàn mấy bài gì đâu đâu nghe quê thấy ớn. nào là “anh có yêu em ko”, rồi lại “chắc anh có yêu em”, rồi lại “hãy trả lời em”…bố khỉ con điên xong bài của nó thì em chơi bài Ru em (loong ô) của dân ca xê đăng, 1 ca khúc bất hủ trong lòng em cũng đồng thời là ca khúc tủ…

Cui oa cui cui ơ mo dăm păng chi mo ca pre cợp ơ…

Kro ngoa mui…kro ơi

Kro ku bơi…ới kro ơi

Thấy em nó cứ cười cười, chắc là thích rồi đây mà

Lại còn nói: “anh trả lời thế bố ai hiểu”

Tặc lu mày chứ…có hỏi wai’ gì đâu mà trả lời trả liếc ở đây, em cũng cười cười giả lả rồi hát tiếp bài Kathy 1 thời sóng gió ở buôn…lâu quá rồi ko hát, đến lúc được cầm míc phô diễn lại mà cảm xúc dâng trào các thím ạ, ai Toi-me cảm giác này rồi chắc hiểu…đến cái khúc “và anh muốn Kathy kathy em hãy vui lên…” thì đã thấy nghẹn nghẹn trong lòng

Đúng nhạc bất hủ có khác. Đang hát điệp khúc hay thì nó giật cmn micro…ức chỉ muốn đấm, ức quá ko biết làm gì bèn lấy cmn gói khô bò nhai cho đỡ ức, bất giác nghĩ về 2 con bò ăn cắp của U…lòng buồn rười rượi. U ơi chuyến này đi con quyết làm giàu lúc đó con mua hàng chục, hàng trăm con bò đền cho U…

Tư tưởng đang lan man với mấy con bò thì nhạc cũng vừa hết, list cũng chẳng còn bài gì mà em thì vẫn đang thả hồn theo…bò, chẳng nói gì, bất chợt có cái gì mềm mềm như 2 trái lê cạ vào cùi chỏ, giật mình quay sang thì thấy nụ cười tỏa nắng rạng rỡ như hoa dăm- păng. Ôi…lòng em tê tái…

- Giờ anh muốn kathy em ko?

- Là sao…?

Vừa dứt câu là sao thì Trinh cũng vừa kề cặp môi thơm lành đấy vào môi mình…ôi…lòng em tê tái…lúc đầu em chảnh lắm, giả vờ ko thèm hôn đâu miệng cứ ngậm lại…rồi hôn nhè nhẹ, rồi mạnh dần…mạnh dần…luồn lưỡi vào mọi ngõ ngách trong miệng Trinh…miệng Trinh thơm quá, thơm mùi dâu…Rồi…em đè Trinh xuống dần…

Xong quả karaoke đấy ra tính tiền hết gần 400k…xém nữa em phọt ra quần, may quá nó trả thấy cũng ngại mà thôi cũng kệ, em nó cũng biết mình nhà nghèo mà…khi nào có dịp đền sau.

Đến ngày hôm sau đi làm cứ nghĩ về cái buổi tối sung sướng, lớ ngớ thế nào thằng kia quăng cho cục gạch mà chụp hụt, nó bay thẳng vào mồm…mẻ cái răng hàm, đau thấu ông bà ông vải. Xong hôm đó về thì thằng Nách Đại Du nó giới thiệu cho việc làm ở quán coffe, ngon lắm nhá…1 ngày 8 tiếng 80k chưa kể tiền bo. Em quyết định nghỉ phụ hồ đi bưng coffe cho khỏe lại còn dc nghe nhạc cả ngày, đúng cái sở thích của mình…

Vào nộp hồ sơ rồi thế nào nó nhận làm luôn. Quán coffe hịn có khác…ca sáng dc 4 thằng con trai, 14 đứa con gái…mà con nào con nấy hàng họ thì cứ xác cmn định, nhìn chỉ muốn tăc- lu. Em tưởng lương 2tr4/tháng là cao rồi, lát sau hỏi thằng kia lương con gái 4tr/tháng, lễ tân 8tr/tháng xém nữa phọt ngụm trà đá vào mặt nó…đúng là đồn vẫn như lời. Ở trên này đàn ông rẻ rúm quá…chẳng bù cho ở bản làng, đàn ông là vô đối, bọn con gái chỉ là phụ thôi. Làm dc vài bữa thì cũng để ý 1 con bé…mà em cũng có linh cảm là nó để ý đến mình, em này nhỏ nhỏ xinh xinh…dáng thanh cao mặt thanh tao. Nói chung là chấm 8/10d. Đến trưa chia top ra nghỉ ăn trưa đang tính rủ nó ăn thì nó rủ mình. Đúng 2 đứa để ý nhau có khác Ngồi ăn nói chuyện tào lao chẳng, con này cũng tầm- da lắm, nói chuyện hồi chẳng biết Tặc-lu thế nào mà em chê nó zú nhỏ như chén nước chấm, nó mới chỉ vào chén canh mà phản kháng lại. Em kêu ko tin, nó nói “ko tin tí vào wc em cho thử”…tổ cha cái con Tặc-lu thật…Lúc này em cũng ko để ý lắm, nghĩ nó đùa…Lát sau tính tiền nó kiu lúc nó dc bo nhìu nên trả cho em luôn…đúng cuộc đời số hưởng.

Lại nói về em này…em nó tên Dao các bác ạ, mà số em ko hiểu sao toàn dính với mấy đứa tên dao…ko biết có nguy hiểm gì cho cờ him của mình ko. Ở nhà hùi xưa cũng có chơi với M’Dzao, rồi sau đó là S’lam Dzao. Giờ lại là Hoàng Dao (tên nghe vãi thốn…)

Lát sau vào quán coffe làm lại, em thì đang bị cảm mấy hôm nay…ho ho mấy cái rồi ra cục đờm to tướng, quán coffe lịch sự ko biết nhổ đâu bèn chạy vào wc…vừa vào đến cửa wc thì thấy e nó đi ra cười cười…mình cũng k dám cười to, sợ lộ cục đờm…chỉ cười mỉm thôi. Ai ngờ nó kéo tay mình lại, vít đầu xuống đòi hun má ơi, chẳng lẽ anh tặng em nguyên cục đờm trong miệng ah’…Đứng hình 1s e mới đẩy ra

- Anh ko thích em hả?
- Ưm…ưm…(lắc đầu khua tay ý ko phải)
- Chứ sao như zậy?
- Ưm…ưm…(chỉ vào mồm)

Xong 2 câu hỏi, 2 câu trả lời. Nó đi ra, em vào wc…vãi cả đờm dãi, đúng là số xui. Chiều hôm đó nó ko thèm nhìn hay nói chuyện với em nữa, chiều hôm đó đi làm về nghĩ lại vẫn ức, đạp gãy cả răng con chó nhật nhà hàng xóm.

Thiệt tình các thím cứ bảo em chém em cũng chẳng biết nói sao, tên thật K’Háng của em nghĩa gốc tiếng Tày là “Người đàn ông chăm chỉ”, nhưng theo tiếng kinh lại ra “cái háng của người đàn ông”, em thấy kì quá nên mới thay tên Tạ Trùng Linh cho dễ ứng xử với các thím người kinh

Em quê gốc ở Bắc, nhà em với họ hàng chuyển về Tây Nguyên từ 1954 các thím ạ, ng’ ta hay gọi là Tày 54. Ở đây thì em với họ hàng cũng khai hoang rồi làm ăn, dân cư cũng đông đúc dần…tính ra thì bọn em khoảng >150 người chung sống với tộc K’Ho, đọc là Cờ Ho chứ ko phải Cờ hó như các thím hay nói đâu nhé

Nhắc đến vụ khai hoang mới nhớ, em có quen mấy thằng ở dưới đồi…gớm yếu thế ko biết, 1 ngày tưới có mấy sào đất mà đã thở hồng hộc, chửi cha chửi mẹ…bố mẹ em ngày xưa khai hoang 2 quả đồi cỡ bự, đến thời em thì cũng khai hoang 1 quả…tính ra cũng cả hec- ta đất, làm quần quật ngày đêm có biết ngừng nghỉ là gì…

Thế nên họ hàng khi nhắc đến tên K’Háng cũng tự hào lắm, đúng nghĩa chăm chỉ…ôi giội ôi…giờ nghĩ đến cái cảnh khai hoang mà chân tay vẫn run bần bật. Tặc-lu thật!

Em lúc đầu cũng chẳng biết in tờ net là cái gì, may thay dưới làng cũng có 1 tiệm Net, thời gian đầu ra bắn half Life với thằng em rồi dần dần biết vào yahoo, sau đó là facebook rồi mới mò mẫm biết đến cái voz forums…đọc nhiều topic thấy hay quá nên vào kể lại chút cuộc đời em ấy mà

Ah’ sặc-lai các thím nãy giờ nói lan man quên mất cái chuyện sắp sửa kể, xin cáo lỗi.

Chuyện là thế này…cái hôm mà em mất quả hun vì quả đờm dãi ấy, lúc đi làm về thì thằng bạn Kh’Man ở dưới quê gọi điện kêu về ăn đám cưới. Em mới hỏi nó sao mà đám cưới trc’ giờ có thấy quen với con nào đâu…nó mới kể lại thế này:

- Hồi em ở nhà thì nó có quen con K’tut Sh’vu (đọc là sh’ vu chứ ko phải sờ vú nha), con này thì em cũng biết rồi…cũng trắng trẻo dễ thương mỗi tội có cái mụn ruồi đường kính 1cm ngay gần miệng, mỗi khi nó cười thì cái mụn ruồi cứ dao động qua lại khoảng 1 cm…nhìn duyên thấy ớn, cũng có xuống mương hái chè chung, rồi đi uống nước mía vài lần…lúc đầu nó nói thích em mà nghĩ đến cái mụn ruồi em sợ quá nên sang qua cho thằng Man. Thằng này thì cứ kêu làm bạn bè thôi…ai ngờ…

Khoảng 2 hôm sau khi em đi thì có 1 nhóm y tá y sĩ gì ở dưới huyện ấy, mò lên thi triển cái kế hoạch hóa gia đình gì gì ở đó…lý do là làng em đẻ nhiều quá, các ông bà cứ bạ đâu đẻ đấy…tại mong ra nhiều con trai để làm ruộng khai hoang đất cho khỏe ak mà. Các thím đó mới lên quy định 1 nhà chỉ nên đẻ 2 con, rồi mới tổ chức 1 buổi họp để hướng dẫn sử dụng cái bọc cao su
Nghe đâu thằng Man nó kể là hôm đó hướng dẫn sử dụng bọc cao su thì thấy con y tá nó lấy 1 quả dưa leo rồi mới bóc ra, luồn cái bao đó vào rồi nói “khi đã luồn bọc này vào rồi thì các bác cứ xuất thoải mái”. Nó nghe thấy hấp dẫn mới lấy 3 cái về để dành…

Đến 1 hôm nó hẹn Sh’Vu xuống đồng chuối, 2 đứa đưa đẩy 1 hồi rồi Kh’Man mới lấy quả dưa leo ra…xé cái bọc, lấy bao cao su luồn vào quả dưa leo…rồi để ngay bên cạnh. Sau đó chúng nó Tặc-lu nhau ý ới ở đó, đến 3 tháng sau thấy bụng con Sh’vu nó to lên dần rồi mới đòi lôi nhau xuống huyện kiện, lúc này mới biết làm sai phương pháp. Đkm thằng ngu. Sau đó gia đình bắt cưới. Nó gọi điện thoại kể rơm rớm nước mắt, em với thằng K’nách nghe kể mà tí sặc cơm…

Nghĩ lại hôm nay mà ức các thím ạ…huhu

Hồi trưa lúc em kể cái part 3 ấy, lúc đó em ngồi ngoài Net…mà khổ nỗi cái quán Net này nó sạch sẽ, vào chơi phải để dép ở ngoài…em cũng bỏ dép ở ngoài rồi đi bộ vào. Vào mở máy ngồi kể cho anh em cái part xong làm vài trận dota thì bị mấy thằng cờ hó kia nó vừa hành vừa chửi. Tính em thì ngoan cố, càng bị hành càng muốn trả thù…Thế là nó hành em 1 lèo 4, 5 trận đã thế còn chửi “gà”, “ngu” mặc dù mình chẳng nói gì

Tức quá out đi về…ra đến cửa tìm mãi ko thấy đôi Lào caosu thân yêu hhuhu…đôi dép đã ko cánh mà bay.

Thiết nghĩ chắc cũng là ý trời, em mượn đại 1 đôi doctor dởm ở gần đấy (mà nhìn cũng đẹp phết). Vừa xỏ xong đôi doctor đi được vài bước thì thằng chủ quán chân không chạy ra vẫy, bỏ mẹ rồi…thấy đi chân không biết ngay là nó đòi dép, quả này nó mà túm dc thì cơm lành canh ngọt ko còn răng mà ăn. Nghĩ đến đấy em cắm đầu chạy thẳng, mà nào có chạy lại đâu…nó chân ko, em doctor khác gì Túc Sương đọ với Bôn Tiêu

Đến lúc nó gần túm dc thì em quăng luôn 2 đôi dép trả nó định chạy tiếp nhưng than ôi…Toi-me Tặc-lu rồi…đã quá muộn rồi, nó đã chụp dc em rồi…

Em quay sang, chân tay run bần bật chưa biết nói gì thì nó chìa cái điện thoại ra nói:

- Anh bỏ quên cái điện thoại này, gớm em trả dth chứ làm như em ăn cướp hay sao mà chạy như ma đuổi thế…

Đkm nó may thật, làm mình xoắn hết cả chim em cảm ơn lia lịa rồi mời nó điếu thuốc thì nó ko hút (chắc chê E-ra) 2 thằng thở hồng hộc, cười nói vui vẻ rồi nó về đường nó em về đường em. Lúc này mới hoàn hồn ^^! may quá

Cứ nghĩ thánh nhân thương kẻ khù khờ, số mình thế là may mắn rồi…về đến nhà định tắm rửa ra sân lấy 4 cái quần xịp phơi lúc sáng thì quần xì cũng đã ko cánh mà bay

Thằng chó con chó nào nó cuỗm mất rồi…huhu. Đúng là quả báo mà…tìm mãi ko thấy, biết là mất em mới chạy vào gọi thằng Nách, 2 đứa chia ra 1 thằng đầu dãy 1 thằng cuối dãy chửi đổng:

Đm thằng tró con tró nào ăn cắp 4 cái quần xịp của tao cả nhà nó ko có đất dung thân!

Nghe thằng Nách chửi mới bá đạo:

- Đm thằng tró con tró nào ăn cắp 4 cái quần xịp của thằng chó Háng tao mà bắt được tao căn bậc 2 cả họ hàng chúng mày rồi đạo hàm n lần. Cái Đm quần xịp của thằng chó Háng bạn tao mà chúng mày cũng dám lấy ah’!

- Tặc-lu chúng mày tao mà bắt dc tao tích phân chúng mày đến âm vô cùng, quần xịp thằng chó bạn tao toàn bựa trong đó chúng mày lấy về mà hửi ah.

Em biết thằng này nó chửi cả mình trong đó nên mới chửi tiếp:

- Toi-me Tặc-lu chúng mày, cái Sali po Sali pa chúng mày, mơ đờ phặc cơ chúng mày…chúng mày ăn cắp quần xì của tao thì né tao với thằng chó bạn tao ra…tao với con chó phòng tao mà bắt dc thì đập chết chúng mày”’

- Toi-me Tặc-lu, Sali pooooooooooo, Sạc- lam Sakiiiiiiiiiiiiii, Sạc- ri sa kiiiiiiiiii lúc đó nóng quá em tuôn luôn 1 tràng tiếng Tày ra đó, lúc này 2 con nhỏ phòng trên kia đi chợ về đứng xem cứ cười cười…rồi ra chia sẽ chia buồn với em với thằng Nách

Nó an ủi 1 hồi em cũng đỡ buồn, còn tưởng em người Miên mới ác

Lát sau vô phòng nó cho 2 cái bánh bao…kêu là chửi vậy chắc mệt lắm, 2 anh ăn đỡ mệt…lại cho em cả sdt nữa, quả này ngon

Bây giờ em đang nhắn tin với nó nè…hí hí…đang mặc quần xịp của thằng Nách nè…hí hí…

P/s: chôm dc đôi doctor về ko dám đi…hic hic

***

Đến đoạn thằng Kh’man rủ về ăn đám cưới phải ko ạ

Tính ra thì còn 5 ngày, sớm chán…nó rủ cả thằng Nách nữa, thằng Nách cũng kêu về…Mà em còn nhớ chuyện ăn cắp 2 con bò của U nên cũng chưa biết sao…

Đến trưa hôm sau em với thằng Nách ra đầu hẻm ăn cơm chiên gà xối mỡ thì gặp 2 con nhái kia…Chả là em với Nách mà nói chuyện vs nhau mấy cái chuyện riêng tư thì toàn dùng tiếng bản địa…đang nói về thằng Kh’Man thì nghe giọng cười khanh khách của 2 con hĩm ngồi kế bên…rồi lại nghe thoang thoảng “mấy thằng này chắc Tàu Khựa”, cái Đm con áo đỏ vừa nói xong thì con áo xanh bồi tiếp: “ko đâu, giọng tàu khựa khác…cái này chắc Miên hay Thái rồi” “suỵt…nói nhỏ thôi coi chừng nó biết tiếng Việt”
Tặc-lu nó nhìn thế này kêu tàu với chẳng miên…rồi cứ cười hềnh hệch bới bóc tụi e, chắc nó tưởng em ko hiểu…thằng Nách cũng nghe thấy, nó khựng 1 tí rồi lại nói tiếp…coi như ko có gì xảy ra, em thì thấy ức ức…đâu dễ bỏ qua

Vừa nghĩ là “ko dễ bỏ qua” thì 2 con nhỏ tính tiền xong đứng dậy đi về…em nhìn nó, thấy nó nhìn e cười cười, em giơ tay lên để số 2:

“Hello…Tặc-lu Tặc-lu, Toi-me Tặc-lu…sali po blah blah”

2 con nhỏ khoái chí, hỏi lại. “Hi…goát do nem? ghoe are do fom?…” đủ kiểu, cười muống rụng rốn
nó đi ra lấy xe còn vẫy vẫy

“gút bai, si du ờ ghen, háp ờ nai đay…” =))) thằng Nách lúc này cũng thích quá, vẫy tay nó rồi cứ “Tặc-lu Tặc-lu, sali pooo, sali paa…” “gút bai gút bai, tặc lu tặc lu, gút bai tặc lu…”

Nó cứ nghĩ mình dễ thương lắm…đâu ai bik rằng…

2 con nhỏ đó vừa đi dc khoảng 30s, pà chủ quán cũng vừa bưng cơm ra dc khoảng 10s thì xuất hiện 1 con nhỏ “sẹc xì lây đê”…ôi giội ôi, nó đẹp ôi là đẹp các thím ạ…nhìn có nét hao hao Khổng Tú Quỳnh, mặc cái áo ba lỗ với cái mini jip ngắn cũn…nhìn mà dải cả cứng, nắng cả cực. Eo thon, ngực lại bự, mặt thì trắng xinh như thiên thần…nói thật em dốt văn vô đối, ko biết tả sao nữa…tinh ra con Trinh ở part 1 em chấm điểm 8 mà so với con này thì con thua 2 bậc…thôi thì sửa em Trinh 7/10 còn em này 9/10, em coffe cũng xinh mà so với 2 em này thì chắc 6/10

Con nhỏ cũng ngồi kế bên bọn em…ngay bên trái, ngay chỗ 2 con nhái lúc nãy. Đang ăn thì thằng Nách cứ “ngon quá, ngon quá…” rồi nhìn nhìn em nó. Em cũng nhìn nhìn rồi “ngon quá, ngon quá…cái đùi ngon vãi…” thằng Nách bồi tiếp… “Đm, ức ngon hơn…ngon thật” con nhỏ thấy 2 thằng cứ ngon ngon, biết là nói mình quay ra nhìn thì em cầm cái đùi gà lên lắc lắc “ngon vãi…”. Thằng Nách thấy nó nhìn cũng ngại wa’, xiên cái ức lên “ức ngon vl”
2 thằng lại cắm đầu ăn…vừa ăn vừa khen ngon luôn miệng.

Lát sau ăn xong, em lau miệng, rít điếu thuốc, lấy cái tăm rồi nghiêm nét mặt lại, nói khẽ với thằng Nách:

- Mày nghĩ sao?

Thằng này cũng ngồi thẳng lưng, nghiêm mặt lại, nhìn thẳng vào mắt em, nói giọng chắc nịch:

- Không thể không tán!

Thế rồi tiện thấy nó mang theo cây bút gài ở túi áo, em giựt luôn…hỏi xin thêm tờ giấy thì ko có…Đkm thằng ngu mang bút ko mang giấy. Lúc này cũng ko biết sao bèn lấy tờ 500d trong bóp ra, quẹt vào 9 chữ

“Em dễ thương quá

Cho anh làm quen nha!”

Rồi quẳng qua cho em nó, ko quên kẹp theo cây bút…em nó đọc xong cười mỉm mỉm…mẹ ơi, lụ cười chan chứa ánh bìn min… ghi reply vào tờ 500d đưa lại cho em. Gương mặt thiên thần, nụ cười tỏa nắng lại có vẻ dễ gần. Quá ngon!

Hí hửng nhá lông mày với thằng Nách tỏ vẻ ta đây… mở đồng tiền ra thì Đkm nó ghi đúng 15 chữ: “có 500d mà đòi kua chị hả cưng…lại còn rách một góc nữa chứ”

Lúc này chỉ muốn hất luôn ly trà đá vào mặt nó…đỏ mặt ko bik nói sao, thằng kia giành đồng tiền em cũng ko dám đưa
nhưng thiết nghĩ mấy con này mình phải bền chí, ghi vào tiếp: “em ơi anh rất nghèo tiền tiêu anh ko có nhiều mà tình yêu thì anh ko bao giờ thiếu…” “em yêu anh đi anh cảm ơn” blah blah… Đưa qua cho nó xong em đi wc luôn, k dám ngồi lại…ngại lắm các thím ạ

Lúc sau đi ra thì thằng Nách tính tiền rồi, thấy nó cầm mỗi cây bút…ko thấy tờ 500d đâu, con nhỏ cũng ko thấy cầm. Thôi Đkm tạch rồi
em thấy hơi hụt hẫng. Lần đầu tiên bị tạch phũ phàng như thế…Vừa bước ra khỏi quán em mới hỏi Nách:

- Nó d’ thèm rep ah’

- Có, nó ghi là tên Quỳnh, cho mày sdt nữa

- Đâu đâu…tờ 500d đâu…?

- 500d cái tặc lu, nó ghi vào tờ 5000 rồi đưa tao…gấp hẳn 10 lần nhá…kiu là nó giữ tờ đó, mày giữ tờ này làm kỉ niệm gặp mặt lần đầu…sdt nó tao nhớ nè, lấy dth ra tao đọc cho

- Thế Đm tờ 5000 đâu?

- Bố lấy trả tiền cơm rồi !

VÃI NÁCH!

Xin dc số nhỏ Quỳnh ở quán cơm xong thì về tắm rửa, chơi game các loại rồi em nhắn tin các thím ạ. Mấy đứa khác thì em nghĩ gì nói đấy còn con nhỏ này xinh wa’, nên em nhắn tin kĩ lắm…đấy là chưa kể em có nghiên cứu tâm lý học nữa đấy nhá

Nó trả lời câu nào cũng ngồi phân tích rồi reply sao cho hay, em nó đọc tn kiu mình nói chiện hay, chỉ muốn nt với mình mãi thôi…nghe cũng thix thix. Thằng nách nó nói năm 12 học tích phân ngu như bò, mà phân tích thì giỏi lắm…em cũng kệ cmn, tán gái cái đã…mọi sự tính sau

Con bé này cũng dễ gần, tối hôm đó em rủ nó đi chơi…cứ nghĩ là đùa đùa rủ thử thôi ai ngờ nó ok luôn các bác ạ

Đồ thì chưa giặt, xe cũng ko có…vcl.

Tối hôm đó em hối lộ thằng Nách 70k để nó hủy cuộc hẹn cho em mượn xe, con Đờ ream ấy…

Thời gian này em cũng lên thành phố dc 1 thời gian rồi, cũng biết phân biệt xe ẹp xe hịn…nào là ét hát, eo íc, éc íc, e li da bét, ai bơ lách…đủ thứ loại, cũng biết cái đờ ream của mình

Facebook Google Plus Twitter
123
Cùng chuyên mục
Chết Rồi Tao Yêu Chồng
One Way Ticket
Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
Ôi Cái Cuộc Đời Của Tôi
Hoàng Tử Online