<?php the_title(); ?>

Tán Gái Khó Thế Sao

20.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,47/5 (36 đánh giá)

Truyện: Tán Gái Khó Thế Sao

Tác giả: Vo_Tonq_Danh_Meo
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chỉ còn ít phút nữa thôi là máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống mảnh đất hình chữ S thân yêu rồi, sao lòng tôi cứ thấy nao nao, bồn chồn và hồi hộp rất khó tả. Xa quê hương hơn ba tháng trời mà tôi có cảm giác dài đằng đẵng như đến gần bốn tháng.

Không biết bây giờ quê tôi còn cây đa sân đình giếng nước nữa không hay đã bị phá đi để xây nhà nghỉ, quán mát- xa, karaoke? Bạn bè ngày xưa cùng chăn trâu cắt cỏ nay không biết đã thành đạt hay dặt dẹo phương nào. Bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu cảm xúc dâng tràn ùa về trong giây phút thiêng liêng này…

“Hãng hàng không Vịt Ngan Airline xin trân trọng thông báo, máy bay của chúng tôi chuẩn bị hạ cánh, quý khách vui lòng thắt dây an toàn và không thò đầu ra ngoài cửa sổ kẻo chim nó mổ vào mồm”

Công nhận cái hãng Vịt Ngan Airline này làm ăn tốt thật, bay là bay một mạch, không nhồi nhét khách và cũng hiếm khi thấy nó bắt khách dọc đường. Chẳng bù cho mấy ông xe khách Hoàng Long với Hải Âu gì đó, nhồi nhét bẹp cả vú con nhà người ta.

Hạ cánh được 10 phút rồi nhưng vẫn chưa lấy xong hành lý, vì nhiều quá. Lần này về nước định tìm vợ và ở lại quê hương lập nghiệp luôn nên cũng mang khá nhiều đồ đạc về, chủ yếu là xoong nồi bát đĩa, thêm cả 2 cái chậu nhựa để rửa bát, một cái chậu to để giặt quần áo. Toàn đồ đang dùng bên đó, nên về phải mang về theo, vứt đi phí lắm.

Tôi chất hành lý lên xe đẩy rồi đẩy ra ngoài đại sảnh. Đứng ngoài sảnh ra là bao nhiêu đôi mắt ngóng chờ háo hức đủ mọi thành phần. Người đón khách du lịch, người đón đối tác, người đón anh chị em, vợ chồng. Ai cũng hớn hở trên tay ôm những bó hoa to tướng. Chả biết có bó hoa nào dành cho tôi không nữa.

Đang cong mông đẩy xe hành lý ra thì chợt một em mặc áo hai dây ngực to như ngực tây ôm bó hoa lao về phía tôi:

- Anh có phải là anh Phèo, Việt kiều Hàn Quốc không ạ?

- Ừ, đúng rồi!

- Hi, công ty em có bó hoa tặng anh, giờ xin mời anh cùng em về khách sạn ạ!

- Ơ! Khách sạn nào? Anh đâu có đặt khách sạn đâu?

- Thế anh có phải là Peter Phèo, chuyên gia lồng tiếng phim cấp 3 không ạ?

- Không, anh là Lò Văn Phèo, chỉ biết xem phim cấp 3 thôi chứ không biết lồng tiếng.

- Dạ, thế thì em nhầm ạ, anh cho em xin lại bó hoa.

Nói rồi nó lao đến giựt luôn bó hoa trên tay tôi và lại đứng ra sảnh ngóng tiếp. Cái đệt, con điên này, mày làm ông mày mất mặt trước bao nhiêu người rồi. Thôi, chuồn nhanh cho đỡ nhục.

Thấy tôi đẩy xe ra ngoài, một thằng xe ôm đã nhanh nhẩu chào mời:

- Xe ôm anh ơi, về đâu em chở cho

Đụ má mày chứ, tao là Việt kiều về nước mà lại đi xe ôm à? Vớ vẩn (đấy là nghĩ bụng vậy thôi, chứ không dám nói to, nói to nó lại oánh cho thì có mà ăn đòn no).

Tôi đẩy cái xe lại gần chiếc taxi 4 chỗ, rồi gọi anh tài xế:

- Ê, Taxi

- Dạ vâng, anh về đâu ạ?

- À không, cho hỏi muốn đón xe buýt về thôn Lò gạch thì đón ở trạm nào ạ?

Thằng lái taxi có vẻ hơi hụt hẫng nhưng rồi cũng chỉ đường cho tôi. Tôi lẽo đẽo vác đống hành lý ra trạm xe buýt. Đứng cạnh tôi là một em, chắc cũng đang đợi xe buýt. Tôi liền bắt chuyện:

- Em là sinh viên hả?

- Dạ vâng, còn anh? Đồ đạc lỉnh kỉnh thế này chắc đi buôn đồng nát hả?

- Anh là Việt kiều vừa trở về từ Hàn Quốc.

- Việt kiều mà lại đi xe buýt à?

- Đi xe buýt không phải vì tiền ít mà là vì sở thích.

Mịa, con gái bây giờ thực dụng quá, toàn lấy tiền và lấy vẻ bề ngoài làm tiêu chuẩn đánh giá.

Chiếc xe buýt phi uỳnh uỳnh trên con đường nhỏ gập ghềnh, thỉnh thoảng đi đến đoạn ổ gà lại kêu lên kin kít, xóc đau cả đít. May quá, cuối cùng cũng đến nơi. Từ bến xe buýt đầu làng phải đi bộ trên một con đường nhỏ khoảng 3 trăm mét mới về tới nhà tôi. Cũng con đường này đây ngày xưa ngày 2 buổi tới trường, giờ nó lại hân hoan chào đón bước chân người con Việt kiều xa xứ trở về.

Ai trông giống thằng Tèo thế nhỉ?

- Ơ kìa Tèo, không nhận ra tao à? Tao Phèo đây, Việt kiều Hàn Quốc đây!

- Nhận ra chứ, mày mới đi có 3 tháng mà, tao có bị xe tông mất trí đéo đâu mà không nhận ra.

- Mày đang làm gì vậy Tèo?

- Tao đang vớt bèo về cho heo. Mà nghe mẹ tao kể là mày sang Hàn Quốc làm giúp việc hả?

- Đâu có đâu, tao làm ô- sin mà!

- Thế sao mày về sớm thế?

- À, ông chủ chết rồi nên tao về.

Thế nhé, gặp lại sau. Tao về nhà đây kẻo bố mẹ tao mong.

Chỉ còn vài bước nữa thôi là tới cổng nhà tôi rồi. Sao hai bàn chân tôi cứ run run và dính vào nhau, bủn rủn, bồi hồi không cất bước nổi. Chắc bố mẹ tôi đang đứng ở cổng đếm từng phút giây để được đón người con thân yêu trở về, rồi nghĩ đến cảnh được bố mẹ ôm vào lòng, cả 3 cùng khóc nức nở cho thỏa nỗi nhớ mong xa cách, cùng hàn huyên bù đắp lại những ngày tháng bơ vơ nơi đất khách quê người. Ôi, còn gì đẹp đẽ và xúc động hơn phút giây tương phùng, nó thật cao cả và thiêng liêng quá.

Thế nhưng bước chân vào cổng tôi lại chả thấy bố mẹ đâu, có mỗi con chó lao ra mừng, mồm nó rít lên từng hồi như bị bỏ đói lâu ngày gặp ngay phân nóng. Nó mừng cũng phải thôi, bởi ngày trước, mỗi lần đi uống rượu về say là tôi lại gọi nó ra góc sân cho nó ăn chè. Dù biết là nó mừng vì chủ của nó vừa đi nước ngoài về, nhưng phải có giới hạn thôi chứ, ai lại cứ nhảy bổ lên, đạp nguyên cả hai cái chân trước đen sì vào quả áo vét màu cháo lòng của tôi.

Tôi điên tiết tôi co chân đá một phát vào đúng chỗ hiểm, con chó đau quá kêu ăng ẳng rồi chạy cúp đít ra phía sau nhà. Đáng đời mày, thấy Việt kiều sang bắt quàng làm họ à? Bẩn hết cái áo vest phong cách Hàn Quốc của bố mày rồi.

Ơ, mà sao không thấy bố mẹ tôi đâu nhỉ?

- Bố mẹ ơi, con của bố mẹ đã về đây rồi, Việt kiều Hàn quốc đã về đây rồi.

Nghe tiếng tôi, bố ở trong nhà lao ngay ra, tôi dang rộng vòng tay để đón bố lao đến, để hai bố con có thể ôm chầm lấy nhau mà khóc nức nở vì hạnh phúc, nhưng không, khi còn cách tôi vài bước, ông chỉ thằng vào mặt tôi và quát:

- Cái thằng điên kia, mày có câm mồm lại không hả? Vinh dự lắm đấy mà còn gào thét lên. Cái nhà này đến chết nhục vì mày mất.

- Ơ kìa bố, con mới từ nước ngoài về…

- Nước ngoài về à? Để có tiền cho mày đi nước ngoài, tao và mẹ mày phải vay mượn khắp nơi, bán một con bò, hai con bê, một đàn lợn sề mới đủ, chỉ mong mày đi vài năm có tí tiền về để còn lấy được vợ. Chứ người vừa xấu, vừa ngu lại vừa nghèo thì chó nó lấy con ạ. Thế mà mày đi được vài tháng đã bị người ta đuổi về. Tiền mất nhục mang. Đi làm ô- sin thì phải biết thân biết phận mình chứ, đằng này còn đánh cả ông chủ để đến nối người ta đuổi về. Ôi giời ơi, tôi sao dám nhìn mặt bà con xóm giềng nữa đây…

- Bố có đi làm đâu mà bố biết. Cái thằng chủ đó nó khốn nạn lắm. Không tôn trọng ô- sin!

- Nó làm gì mày? Nói tao nghe xem.

- Con lấy ví dụ nhé, bố đang xem phim hay, có thằng vào tắt phụp tivi đi, bắt bố đi lau nhà thì bố có tức không?

- Tao có tức!

- Thì đó, thằng chủ của con là vậy đó, con đang xem phim “Nữ hoàng Ozawa”, đúng đến đoạn cao trào thì nó lao vào tắt máy tính rồi bắt con đi nấu cơm. Mẹ cái thằng điên ấy chứ, cơm nước thì ăn lúc nào chả được. Dù con có là ô- sin thì cũng phải có quyền cá nhân, cũng phải được tôn trọng, cũng phải có sĩ diện riêng của ô- sin chứ. Một hai lần con đã cố nhẫn nhịn bỏ qua, nhưng đến lần thứ 3 thì không thể chịu nổi nữa, con đập luôn máy tính, đập luôn cả ông chủ.

- Mày có tin là tao đập luôn mày bây giờ không? mày sang đó làm ô- sin hay sang đó đi du lịch?

Nghe thấy hai bố con căng thẳng, mẹ tôi lật đật trong buồng chạy ra, thấy bố tôi đang hung hăng, bà liền xoa dịu:

- Thôi mà ông, dù sao thì việc cũng đã rồi. Con nó ngu dại cũng một phần là lỗi của chúng ta, hay nói chính xác hơn là lỗi của ông.

- Sao lại là lỗi của tôi?

- Thì nó ngu giống ông mà

- Có lẽ tôi ngu thật, nhưng cái ngu lớn nhất của tôi đó là đã cưới bà làm vợ.
Bố tôi nói xong rồi đùng đùng bỏ vào trong.

Mẹ tôi thì giọng vẫn nhẹ nhàng:

- Con đã mang nhục khi bị đuổi về rồi, từ nay phải cố gắng ngày chăm chỉ làm ăn, đêm chăm đi tán gái, lấy vợ về càng nhanh càng tốt để nhà này thêm người làm, tao với bố mày già rồi, không làm được việc nặng nữa đâu.

- Nhưng lấy ai ạ?

- Cái đó mày khỏi lo, mẹ đã ngắm cho mày một mối rồi.

- Đứa nào thế mẹ?

- Là con Nở con ông Dở bán dưa bở.

Bố tôi thấy vậy liền chen vào:

- Có phải cái con ngực như hai quả mít, đít như hai quả dừa đấy hả?

- Ừ, đúng rồi.

- Ôi, sao mẹ lại bắt con lấy cái con dở người ấy?

- Thế mày nghĩ mày ngon lắm đấy à? Mặt thì sần sùi như quả su su, học hành thì ngu, tiền không có một xu, lớn tướng rồi vẫn ăn bám thầy u. Tao sợ con dở đó nó còn không thèm ưng mày cơ đấy.

- Mẹ nói cũng đúng. Vậy để hôm nào con sang nhà nó chơi xem ý nó thế nào.

- Thôi được rồi, chuyện vợ con từ từ tính, giờ mày ra quán đầu ngõ mua lít rượu về đây, hôm nay cả nhà mình cùng uống, coi như rửa sạch cái nhục nhã đã qua, và đón chào một trang mới tươi sáng sắp tới.

- Đúng rồi bố, con có mua được hộp Kim chi Hàn Quốc về đây, bố con mình cùng nhắm rượu.

- Thế hả, thế thì ngon rồi. Mà Kim chi là cái gì đấy? Sâm à? hay hải sản?

- Dạ không, là dưa muối thôi ạ.

- Đúng là ngu gia truyền, đi nước ngoài về mua gì không mua lại mua dưa muối. Dưa muối thì tao đầy, để ở âu sành dưới bếp kìa, không ai thèm ăn, khú hết rồi. Đi ra mua rượu về nhanh lên.

Thấy ông già nổi giận, tôi lập tức xách cái can chạy luôn ra tạp hóa đầu làng mua rượu. Vừa thấy tôi, bác chủ quán đã mau mồm hỏi thăm:

- Ơ, đã về rồi hả cháu, sao bảo sang Hàn Quốc làm Ô- sin hay là giúp việc gì đó cơ mà?

Mịa, người ở quê rõ nhiều chuyện, về hay không về kệ mịa tôi, éo gì cứ phải tò mò, đã nhục bỏ mịa lại cứ hỏi nhiều.

- Dạ vâng, cháu về sớm vì ông chủ chết đột ngột.

- Thế cơ à? Sao lại chết đột ngột thế?

- Dạ, tại tò mò, lắm mồm, nhiều chuyện quá nên ra đường bị đấm phát chết luôn. Thôi, bác lấy rượu cho cháu đi kẻo bố cháu đợi.

Trong khi chủ quán đang lúi húi lấy rượu thì có một em gái đến mua hàng. Nhìn từ xa chưa rõ mặt nhưng đã rõ bộ ngực khủng của em, như hai quả mít. Mình đã ngờ ngợ, đến lúc em lại gần, thấy hai quả mông không khác hai quả dừa thì đúng rồi, em Nở, em chính là Nở con ông Dở mà bố mẹ vừa nhắc xong.

- Bác ơi, cho cháu bịch Kotex loại có cánh, siêu mỏng mà hút thấm lạ kì.

Đây đúng là cơ hội trời cho để tôi bắt chuyện làm quen, biết đâu tối mai sang nhà chơi được luôn. Nhưng cái tật nhát gái khiến tôi mấp máy mãi mà không biết mở đầu thế nào. Thôi, hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để mở miệng:

- Em… Em mua Kotex àh?

- Dạ, còn anh? Chắc cũng mua Kotex?

- À không, anh mua rượu. Em có phải là Nở, con bác Dở không?

- Vâng, đúng rồi, sao anh biết em nhỉ?

- À, anh nghe thiên hạ đồn thôi, hôm nay được gặp mới thấy đúng là thiên hạ không quá lời. Anh xin tự giới thiệu, anh là Phèo, con bác Phổi.

- À, anh Phèo, có phải anh Phèo hồi trước hay đi ăn trộm mèo bị đánh gẫy tay mấy lần suýt bị khoèo không?

- Là ngày trước thôi, giờ anh ngoan rồi, anh là Việt kiều Hàn Quốc mới về.

- Vậy ạ. Thế lúc nào anh rảnh mời anh qua nhà em chơi

- Ok, nhưng anh mới về nước, còn nhiều kế hoạch, nhiều việc quan trọng anh ấp ủ từ lâu phải thực hiện nên có lẽ phải tối mai anh mới sang nhà em được.

- Dạ vâng, tối mai em đợi anh. Hí hí.

Nói rồi nàng quay gót đi, tôi cứ đứng nhìn theo mãi cho đến khi hai quả dừa đã khuất sau bụi chuối mới chịu thôi.

Xách can rượu từ quán về, chưa uống mà lòng cứ lâng lâng. Quả này ngon rồi, tán được em nở thì mình cứ tha hồ xơi mít với lại uống nước dừa.

Chiều hôm sau tôi ăn cơm sớm, tắm rửa kỳ cọ hàng họ sạch sẽ, chuẩn bị sẵn sàng sang nhà Nở. Chợt nhớ ra lọ nước hoa ăn trộm được của ông chủ bên Hàn Quốc, lấy ra xịt phát vào nách cho oách. Đúng là nước hoa xịn có khác, xịt có một ít mà thơm xuống tận đít.

Xong, khoác cái vest Hàn Quốc cháo lòng lên, xoay xoay vài cái, nhìn ra dáng phết. Cũng may mà hôm qua về chưa kịp giặt chứ nếu giặt thì nay éo biết mặc cái gì. Tôi cứ đứng ngắm mình trong gương với vẻ mặt đầy tự hào và ngưỡng mộ. Càng ngắm càng không hiểu tại sao ông bà già cứ chê mình xấu zai. Đúng là gu thẩm mĩ của mấy người già rất vớ vẩn. Đâu phải cứ cao to như Jang Dong Gun mới là đẹp, đâu phải da mặt cứ mịn màng như Bi Rain mới là ngon, lùn lùn da sần sùi như mình cũng có cái cá tính riêng chứ.

Ôi thôi chết, sao quả vest của mình lại có hai cái vết đen đen bẩn bẩn như hai vết chân chó trên ngực thế này nhỉ? À, đúng rồi, của con chó hôm qua nó nhảy lên mừng mình chứ còn của ai nữa. Giờ sao gột sạch cho kịp đây, sắp đến giờ hẹn rồi. Thôi kệ mịa, cũng may là hai cái vết này khá đối xứng hai bên ngực áo, nếu ai hỏi thì mình sẽ bảo là hoa văn trang trí, phong cách Hàn Quốc nó thế.

Trên đường đi, tôi ghé qua cửa hàng hoa quả mua thứ gì đó làm quà. Chả lẽ mình là Việt kiều, đến cua gái nhà người ta mà lại đến tay không thì thật lố bịch. Đầu tư cân hoa quả chả đáng là bao, biết đâu tán đổ em Nở thì tha hồ ăn hoa quả của em ấy.

- Chị ơi, có trái cây gì tươi ngon không chị?

- Có nhiều em ơi, dưa Mĩ, nho Mĩ, xoài Thái, ngon lắm, chị vừa nhập về tươi cực. Mua cho chị đi.

- Giá cả thế nào chị?

- Dưa 2 trăm, nho trăm tám, xoài trăm rưỡi.

- Dạ thôi, em Việt kiều, ăn trái cây ngoại nhiều rồi, giờ thích ăn đồ quê hương hơn.

- Ừ, vậy em ăn gì?

- Có củ đậu hay dưa chuột không hả chị?

- Không có em ạ, hay em mua bưởi đi, bưởi rẻ hơn nhiều đấy.

- Bao tiền hả chị?

- 20 nghìn một quả.

- Khiếp, thế mà chị bảo rẻ. Thế còn mấy quả bưởi kia thì sao?

- Đâu? mấy quả nào?

- Mấy quả bé bé, héo héo, dập dập ở góc kia kìa.

- À, đó là mấy quả sắp hỏng, chị bỏ ra cho mấy đứa nhóc nó ăn, không bán.

- Thôi, chị bán cho em đi.

- Cũng được, nếu em lấy chị để rẻ cho 3 nghìn một quả.

- Vâng, vậy em mua hẳn 3 quả, cho em cái túi đẹp đẹp vào nhé. Gửi chị 10 nghìn, khỏi thối lại luôn.

Tôi cầm túi bưởi rồi phóng đi trong ánh mắt ngỡ ngàng và ngạc nhiên của chị bán hàng. Khổ, dân ở đây chưa quen với phong cách bo tiền thừa, chắc hôm nay lần đầu tiên gặp người hào phóng không lấy lại tiền thối nên tỏ ra ngạc nhiên và lạ lẫm đến vậy. Thật tội nghiệp.

Đến gần khu nhà em rồi, nhưng tôi cũng chưa biết chính xác nhà em ở đâu, chỉ biết là quanh quẩn đâu đây thôi. Chắc phải hỏi thăm cho nhanh. Chợt thấy một bà lão cởi trần ngồi hóng mát dưới giàn mướp với mấy quả mướp đang buông xuống lủng lẳng, tôi liền tiến lại:

- Con chào bà, bà cho con hỏi nhà em Nở ở đâu bà nhỉ?

- Nở nào? Ở đây có hai Nở cơ.

- Dạ, em Nở mà ngực như…(thôi chết, tí quen mồm lại bảo là như hai quả mít, bà cụ khó tính lại mắng mình mất dạy).

- Dạ, ý con là, em Nở mà…mà…

- Mà ngực như hai quả mít, đít như hai quả dừa chứ gì?

- Dạ vâng, đúng rồi đấy ạh.

- Ôi dào, có thế thôi mà cứ ấp úng. Ở đây có hai Nở, một Nở như hai quả
mít, còn một Nở thì ngược lại, màn hình LÉP siêu phẳng.

- Dạ vâng. Thế nhà em Nở quả mít đi thế nào hả bả?

- Con cứ đi thẳng, đến chỗ mà đang buộc con bò cái thì con quẹo trái, đi tiếp đến chỗ gốc cây vải thì con quẹo phải, rồi gặp chuồng trâu, con cứ đi sâu, thế là tới.

Đúng là vào nhà Nở phải đi qua cái chuồng trâu thật. Lúc đi qua, con trâu nó cứ thở phì phò rồi nhe răng nhìn tôi với ánh mắt ham muốn. Mịa, hình như con trâu này có mỗi hàm răng dưới thì phải, hàm trên rụng hết rồi. Già rụng răng rồi mà thấy giai đẹp mắt vẫn sáng lên.

Tới cổng nhà nàng rồi. Hồi hộp quá. Tim tôi đập loạn xạ lên giống hệt cái cảm giác lần đầu tiên nhìn trộm bà hàng xóm tắm. Đang lò dò bước vào trong sân với cái mặt ngơ ngác và đôi mắt dáo dác, chợt từ trong nhà, một con chó to phải ngang với con lợn hùng hổ lao tới. Nó cứ thế lao thẳng vào như định ăn tươi nuối sống tôi, mồm nó đã há sẵn ra với 2 hàm răng sắc nhọn y như của con ma cà rồng đang khát máu.

Ở vào tình thế nguy cấp này, tôi chợt liên tưởng đến cảnh Võ Tòng đánh hổ trên đồi Cửng Dương trong phim Thủy Hử mới phát trên kênh Bóng đá TV đêm qua. Tôi được cái xem gì là sẽ nhớ rất dai, vậy nên chiêu thức mà Võ Tòng đêm qua đã sử dụng để đập chết con hổ tôi vẫn nắm rõ trong lòng bàn tay. Có lẽ giờ là lúc tôi phải áp dụng nó để tự cứu lấy mình trong giây phút sinh tử này.

Nghĩ vậy, tôi liền lùi lại một bước để thi triển thế võ. Tay trái tôi đưa ra trước mặt, cánh tay và khuỷu tay gập lại hợp thành một góc 90 độ, bàn tay song song với ngực, các ngón tay duỗi thẳng. Tay phải tôi vẫn đang cầm túi bưởi lập tức giơ thẳng lên trời và quay tròn cái túi với 3 quả bưởi bên trong hòng làm phân tán sự tập trung của con chó.

Thấy tôi thủ thế nhanh và dứt khoát như vậy, con chó cũng hơi chùn. Chắc nó đã đoán được tôi không phải là đối thủ dễ xơi, vì tôi thấy nó khựng lại trong giây lát.

Nhưng ngay lập tức, nó lại nhe răng và tiếp tục lao tới, với tốc độ và sự hung hăng còn nhiều hơn. Khi con chó chỉ còn cách tôi khoảng 5 bước chân, tôi nhanh như cắt hạ thấp bàn tay trái xuống, túm chặt lấy chym của tôi. Các thím thông cảm, an toàn là trên hết, nó mà tợp mất cái này thì tôi hết đường lấy vợ, không lấy được vợ thì ông bà già giết tôi mất, mà cho dù có không lấy được vợ thì vẫn phải giữ cái này lại để thỉnh thoảng còn quay tay, chứ nếu không có cái này, lúc thèm quay tay thì sẽ phải rất loay hoay.

Con chó vẫn đang hùng hổ lao tới. Tôi thì đã thủ thế sẵn sàng rồi nên cũng rất bình tĩnh. Tay trái tôi vẫn úp chym, tay phải quay tít túi bưởi. Khi con chó chỉ còn cách 3 bước, tôi liền nghiêng vai, hạ thấp trọng tâm, chân phải hơi nhấc lên dồn trọng tâm về phía chân trái, rồi bất ngờ tôi quay người 180 độ co cẳng chạy thật nhanh ra phía ngoài ngõ, vừa chạy vừa kêu thất thanh:

- Cứu với, chó!!!!!! Cứu với, chó!!!!!!

Bố nàng đang ở trong nhà, nghe tiếng kêu cứu thất thanh ngoài sân liền lao ra. Tôi thấy bố nàng ra thì yên tâm phần nào, nhưng vẫn vừa chạy vừa kêu:

- Bác ơi, chó!!! bác, chó!!!! bác chó!!!!!

Dù đang chạy vắt chân lên cổ nhưng vẫn nghe thấy rõ tiếng bố nàng quát sau lưng:

- Maria, Maria, dừng lại…

Kỳ lạ thật, con chó này hung hăng là thế nhưng khi bố nàng quát một câu thì lập tức không đuổi theo tôi nữa mà lừ lừ quay trở lại sân. Lúc này tôi mới hoàn hồn, mặt xanh lét không còn giọt máu.

Bố nàng mới tiến đến hỏi tôi:

- Cậu là thằng nào? Đến ăn trộm hay sao mà không gọi tôi ra?

- Dạ không, con là bạn em Nở nhà mình ạ. Con vừa đến sân, đang định gọi thì con chó nó lao ra.

- Con chó nhà tôi nó vậy thôi chứ cũng hiền lắm, ít cắn người, thỉnh thoảng có hứng thì nó mới cắn. Cậu là bạn con Nở hả? Vậy mời cậu vào nhà chơi.

Tôi ngoan ngoãn đi theo bố nàng. Vừa đi vừa cảnh giác đề phòng xem con chó nó đâu. Vào đến nhà ngồi xuống ghế rồi mới thấy yên tâm. Thấy chỉ có bố nàng ở nhà, tôi hỏi:

- Dạ, em Nở nhà mình đi đâu rồi bác nhỉ?

- À, em nó đang bận tí việc dưới nhà.

- Dạ, không biết Nở bận làm gì? Hay để con xuống giúp em ấy một tay bác nhé.

- Không cần đâu, nó đang tắm mà.

- À vâng, thế thì thôi ạ. Thế bác gái cũng đang tắm hả bác?

- À, không, bà ấy đi tập thể hình rồi.

- Dạ, thế bác không đi đâu chơi đi, ở nhà làm gì?

- Tôi phải ở nhà trông nhà chứ.

- Có con chó dữ thế trông nhà rồi, cần gì đến bác nữa.

- Không yên tâm cậu à. Nhà có con gái mới lớn, hở ra là bọn thanh niên nó xơi ngay đấy. Bọn thanh niên làng này bây giờ mất dạy lắm, không khác gì thời chúng tôi ngày xưa.

- Dạ, mà vừa rồi con nghe bác gọi con chó là gì ấy nhỉ? Maria thì phải.

- Ừ, đúng rồi, tôi rất yêu quý nó nên đặt tên theo thần tượng của tôi thôi.

- Maria Sharapova ạh?

- Tôi đâu có biết Maria Sharapova là ông nào đâu. Trong lòng tôi chỉ có thánh nữa Maria Ozawa thôi.

Bố nàng rót nước mời tôi, còn tôi, nhẹ nhàng đặt túi bưởi lên bàn, rất lễ phép và thẽ thọt:

- Dạ, cháu vừa ở bên Hàn Quốc về, có mua được ít trái cây đặc sản, biếu bác ạ.

- Cháu bày vẽ, khách sáo quá. Mà đi Hàn Quốc về mua gì ngon ngẻ thì không mua, mua mấy quả cam héo thế làm gì? Cam nhà bác rụng đầy vườn, chó nó cũng không thèm ăn.

- Dạ, bác nhầm rồi ạ,

Facebook Google Plus Twitter
123
Cùng chuyên mục
Em Gái Của Trời
Người Vợ Bất Đắc Dĩ
Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ
Vợ Yêu
Hồi Ức Mang Tên Em