Truyen

Thằng Quỷ Nhỏ

11.10.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,03/5 (76 đánh giá)

“Tôi và Nga thề yêu nhau mãi mãi”. Hàng chữ quái ác đó đập vào mắt Nga như một cây gai nhọn. Rồi những tiếng cười và những tia mắt tinh quái của đám bạn chung quanh khiến Nga xấu hổ chỉ muốn chui tọt ngay xuống đất. Nhưng Nga lại chẳng thể tránh đi đâu được. Nó ngồi đó, nghiến răng, cố trấn tĩnh. Nga biết chắc thủ phạm của trò tai quái này là Luận. Luận đã bị bẽ mặt vì Nga mấy lần rồi. Và nó rắp tâm trả đũa. Chính nó đã lân la lại gần Quỳnh và gắn cái “đuôi” lên lưng anh. Và cũng chính nó nhổ cây đinh trên tấm bản đồ rồi xúi Quỳnh lên đóng lại để làm trò cười cho thiên hạ.

Nga tức muốn nổ đom đóm mắt. Nhất là những tiếng trêu chọc chunh quanh không ngớt xói vào tai nó:
- Ha ha! Yêu nhau mãi mãi!
- Ông bà đã nói: Yêu nhau lắm, cắn nhau đau! Hì hì!
- Tiếc thay cây quế giữa rừng
Để cho thằng mán thằng mường nó leo!

Nga chịu hết nổi. Nó đưa hai tay bịt tai lại.
- Trên kia, Quỳnh vẫn chưa hay biết gì. Anh quen bị bạn bè chòng ghẹo, quen bị xem là trò cười, nên lần này anh vẫn nghĩ chẳng có gì đặc biệt. Thấy cả lớp cười rần rần, Quỳnh tưởng mình đóng lộn. Anh nhướng mắt nhòm kỹ, thấy tấm bản đồ vẫn nằm ngay ngắn, chẳng hề nhầm lẫn. Anh quay mặt nhìn xuống lớp, thấy bạn bè cười lớn, chẳng biết ất giáp gì, anh nhe răng cười theo. Thấy vậy, cả lớp càng cười lớn hơn nữa khiến anh đâm lúng túng.

Điệu bộ ngơ ngác của Quỳnh khiến Nga càng tức lộn ruột. Nó đâm ra giận lây cả Quỳnh. Trong khi nó chưa biết làm cách nào để báo động cho Quỳnh biết về mối hiểm họa đang treo tòng teng sau lưng thì thình lình cô Trang bước vào, theo sau là Hạnh.

Cả lớp đang cười đùa ầm ĩ chợt im phắt. Cô Trang đưa mắt nhìn quanh lớp:
- Có chuyện gì mà các em reo hò nhốn nháo thế?
- Dạ, không có gì ạ! – Một đứa lên tiếng đáp.

Cô Trang nhíu mày:
- Không có gì sao các em làm om sòm vậy?

Lần này thì không đứa nào dám lên tiếng. Cả lớp đứng im, đứa nào đứa nấy hiền như cục bột.

Chợt cô Trang nhác thấy Quỳnh đang đứng thộn mặt ra trên bảng, liền nghiêm giọng hỏi:
- Em đứng làm gì đấy?

Quỳnh ấp úng:
- Dạ, em đang đóng lại tấm bản đồ…

Vừa đáp, anh vừa quay lại chỉ tấm bản đồ đang bị lệch một bên. Khổ nỗi, khi Quỳnh đứng quay mặt xuống thì không sao, khi anh quay lên, cái “đuôi” hiện ra lồ lộ và hàng chữ nhăng nhít kia đập ngay vào mắt cô Trang.
- À!

Cô Trang bật kêu khẽ, vẻ không hài lòng. Cô hất đầu về phía Quỳnh:
- Em gỡ mảnh giấy đằng sau lưng xuống đi!

Đến lúc đó, Quỳnh mới biết là mình bị… cột đuôi. Anh giật mình thò tay ra sau lưng giật phăng mảnh giấy. Điệu bộ cuống quýt của anh khiến một số đứa không nén nổi, phải bật cười khúc khích.

Quỳnh vừa lướt mắt qua mảnh giấy, mặt đã đỏ như ớt chín. Anh đứng như chôn chân tại chỗ, chỉ biết đưa mắt nhìn cô Trang cầu cứu.

Cô Trang khoát tay:
- Em về chỗ đi! Tấm bản đồ để ra chơi đóng!

Quỳnh mừng như bắt được vàng. Anh vội vã đi về phía cuối lớp. Nhưng anh không đủ can đảm đứng vào chỗ của mình. Anh đứng tít ngoài đầu bàn, thật xa Nga. Anh cũng không dám nhìn Nga lấy một cái.

Trong lúc đó, cô Trang quay nhìn xuống lớp và hỏi bằng một giọng nghiêm khắc:
- Bây giờ thì các em hãy cho cô biết em nào là thủ phạm của trò tinh quái này!

Cả lớp lập tức lặng như tờ. Không một tiếng trả lời.
- Em nào?

Cô Trang lại gằn giọng. Nhưng vẫn không ai nhận mình là thủ phạm. Cũng không ai tố cáo “tên đểu cáng” kia.

Thình lình, Luận giơ tay lên.

Cô Trang nhướng mắt:
- Em nào vậy, Luận?

Luận gãi đầu:
- Thưa cô, em không biết ạ.

Cô Trang “hừ” mũi:
- Không biết thì em giơ tay làm gì?

Luận chép miệng, ra vẻ lúng túng:
- Thưa cô, em không biết, nhưng em có thể đoán ra ạ.
- Đoán? – Cô Trang khẽ nhún vai – Thôi cũng được! Em đoán ai?

Luận gãi đầu, làm ra vẻ khó nói:
- Em đoán là… bạn Quỳnh ạ! Chính Quỳnh đã gắn “cái đuôi” đó cho mình!

Cả lớp bỗng “ồ” cả lên. Cả cô Trang cũng ngạc nhiên:
- Sao em lại đoán thế? Quỳnh làm như vậy để làm gì?
- Sao lại để làm gì, thưa cô? – Luận kêu lên với vẻ ngây thơ vờ vịt – Cái hàng chữ ghi trên mảnh giấy là nhằm để… “khẳng định chủ quyền” đấy ạ!

Một đứa cùng cánh với Luận vọt miệng hùa theo:
- Đúng rồi đó cô! Cũng giống như hồi trước, Lý Thường Kiệt làm bài thơ “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” vậy mà!

Đúng lúc đó, Quỳnh cùng kêu lên, giọng khổ sở:
- Đừng nghe lời các bạn đó, thưa cô! Các bạn đó chỉ toàn là nói bậy!

Cô Trang khoát tay ra hiệu cho tất cả im lặng. Và cô nói:
- Các em không nên suy diễn vô căn cứ! Cô muốn hỏi, em nào là thủ phạm, tự giác giơ tay lên!

Cô đảo mắt khắp lớp. Nhưng chẳng có ai “tự giác” cả.

Cô hỏi Khải, lớp phó trật tự. Khải trả lời không biết. Thực ra, Khải thừa biết kẻ gây rối chính là Luận, nhưng chẳng có chứng cứ gì để tố giác nó cả. Những kẻ ném đá giấu tay xưa nay vẫn vậy, lẩn giỏi như chạch.

Không tìm ra thủ phạm, cuối cùng cô Trang phạt cả lớp đứng suốt cả tiếc học, cho đến tận giờ ra chơi. Cả Hạnh, kẻ không có mặt trong lớp lúc đó, cũng bị vạ lây vì nó là lớp trưởng.

Nhưng kẻ đau khổ nhất trong vụ này không phải Hạnh, mà là Nga. Đứng lom khom để viết bài, Nga không tức. Nga chỉ tức là không vạch mặt được Luận, kẻ dã “chơi xỏ” Nga và Quỳnh một vố đau điếng.

Lúc ra chơi, nhìn vẻ mặt hả hê của Luận, Nga tức điên người. Nó định tìm một câu thật độc địa để nói cho bõ ghét. Nhưng Nga chưa kịp nói gì thì Luận đã nói trước. Nó bô bô:
- Đã thề mãi mãi yêu nhau
Thì còn phách lối càu nhàu làm chi!

Nga đành phải quay mặt, bỏ đi thẳng. Nó không biết Khải đang đứng tựa cửa sổ âm thầm nhìn theo những bước chân hậm hực của nó.

***

Sau sự kiện tai ác đó, cả Nga lẫn Quỳnh không ai dám nhìn mặt ai. Cả hai đều ngượng ngùng, xấu hổ.

Trước đây, giữa hai người, chỉ có Quỳnh là chết nhát. Bây giờ cả Nga cũng rụt rè. Chính nó cũng tự động ngồi xích về phía Hạnh. Xích thật sát. Đến nỗi Hạnh phải lên tiếng:
- Nga ngồi xê ra chút đi! Nga ngồi sát rạt, đụng cùi chỏ làm sao Hạnh viết!

Nghe Hạnh nói vậy, Nga bẽn lẽn ngồi lùi ra. Nhưng nó chỉ ngồi lùi ra một chút xíu thôi. Chỉ đủ để một con kiến bò qua.

Suốt một tuần “lạnh lùng” như vậy, Nga thấy buồn làm sao. Nó chẳng thèm giận Luận nữa. Luận thì chẳng nói làm gì, cái đồ quỷ sứ ấy! Bây giờ, Nga chỉ tức Quỳnh. Càng nghĩ càng tức. Con trai gì mà khờ khạo giữa thanh niên bạch nhật để người ta gắn cái “đuôi” to tổ bố mà không biết. Lại còn bị lừa lên đứng trên bảng, phơi cả buổi cái hàng chữ quái ác kia ra trước… bàn dân thiên hạ, thật chẳng giống ai.

Hễ cứ nghĩ đến chuyện đó, Nga lại tức, lại buồn và lại nép sát vào người Hạnh. Chỉ có Luận là vui. Thấy Nga và Quỳnh không dám nhìn mặt nhau, nó khoái trá ra mặt. Nó đã nghĩ sẵn một số câu độc địa để châm chọc Nga và Quỳnh, nhưng thấy cả hai nhẫn nhục đầu hàng, nó chưa có dịp nào để “xổ” ra.

Khải là người thứ hai “thủ lợi” trong chuyện này. Khải đã “để ý” Nga ngay từ khi Nga mới về. Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần nhìn Nga, bắt gặp ánh mắt long lanh của Nga, Khải bỗng thấy lòng mình man mác như vừa có một làn gió thổi qua.

Đối với Khải, Nga không giống như những bạn gái khác trong lớp. Nga đằm thắm hơn và kín đáo hơn. Mặc dù vào học đã lâu, Nga ít tham gia vào các trò chơi ồn ào và tinh nghịch của các bạn. Nga thường ngồi lặng lẽ ở cuối lớp, nhìn ngắm và nghĩ ngợi vẩn vơ như đang ngồi giữa một đồng cỏ mênh mông và tĩnh lặng. Lần nào nhìn trộm Nga, Khải cũng đều bắt gặp hình ảnh mơ màng đó.

Ngay cả cách xưng hô, Nga cũng khác các bạn. Nga kêu Khải bằng “anh” chứ không kêu tên hoặc “mày mày tao tao” như lũ thằng Luận. Cách xưng hô ấy khiến Khải nghĩ ngợi nhiều. Dĩ nhiên, một phần do Khải lớn tuổi hơn Nga, nhưng phần khác Khải nhìn thấy trong cách xưng hô của Nga một tâm hồn bé bỏng, hồn nhiên và có chút gì đó rụt rè bỡ ngỡ.

Nhưng không phải chỉ có Khải được Nga kêu bằng “anh”. Thằng quỷ nhỏ cũng được hưởng “đặc ân” đó. Đa số bạn bè trong lớp đều gọi Quỳnh là “thằng quỷ”, thế mà thằng quỷ lại được Nga kêu bằng tiếng “anh” trìu mến, ngang với Khải, bảo Khải không tức sao được! Càng tức hơn nữa là khi lần trước ghé chơi nhà Nga, hễ Khải nói đụng đến Quỳnh tiếng nào, lập tức Nga bênh Quỳnh chằm chặp. Đến nỗi rốt cuộc Khải đành phải rút lui mà chẳng nói với Nga được câu nào ra hồn.

Sau lần đó, Khải không ghé thăm Nga nữa, dù hai nhà ở kế bên nhau. Gặp Nga ngoài đường, Khải cũng chỉ hỏi thăm qua quít, rồi thôi. Nói chung là anh ngại, mặc dù anh không hiểu anh ngại điều gì. Kể cả khi Luận chọc ghẹo Nga và Quỳnh, Khải đã ra tay can thiệp và bắt gặp ánh mắt cảm kích của Nga. Nhưng ngay cả lần đó, Khải cũng chẳng biết phải nói gì với Nga ngoài tia nhìn bâng khuâng sâu thẳm. Sự có mặt của Quỳnh bên cạnh Nga luôn luôn làm Khải bối rối và do dự.

Nhưng bây giờ thì mọi chuyện đã thay đổi. Sau sự kiện “cái đuôi”, Nga và Quỳnh xem ra có vẻ xa lánh nhau. Thằng Luận quỷ quái kia hóa ra cũng có lúc được việc! Khải thầm nhủ và anh quyết định sẽ sang chơi nhà Nga. Lưu Bị đi cầu Khổng Minh ba lần còn chưa nản, lẽ nào mình mới tới nhà Nga có một lần đã vội vã rút lui!

Nghĩ sao làm vậy, sáng chủ nhật tuần đó, Khải gồng mình bước sang nhà Nga. Anh cố đi những bước chân mạnh mẽ nhưng khi đứng trước cổng nhà Nga, trái tim anh bỗng đập lộn tùng phèo.

Người ra mở cổng là thằng Ngoạn, em Nga. Ngoạn mười hai tuổi, năm nay học lớp bảy. Nó nhìn Khải bằng ánh mắt tò mò:
- Anh là anh Khải phải không?

Khải ngạc nhiên:
- Sao em biết?

Khải hỏi mà bụng sướng rơn. Anh chắc mẩm là ở nhà Nga thường nhắc đến mình. Nhưng thằng Ngoạn làm Khải cụt hứng. Nó đáp, giọng thản nhiên:
- Anh ở kế bên ai mà không biết!

Ngoạn là một thằng nhóc láu lỉnh. Không đợi Khải lên tiếng, nó bộp chộp hỏi trước:
- Anh tìm chị Nga phải không?

Câu hỏi thẳng thừng của Ngoạn khiến Khải đâm ra lúng túng. Anh gật đầu, ngượng nghịu:
- Ừ. Chị Nga có nhà không em?

Ngoạn lắc đầu:
- Chị Nga đi chợ rồi. Chỉ có chị Ngàn ở nhà. Anh vào chơi không?

Khải tấn thối lưỡng nan. Vào cũng dở mà không vào cũng kẹt. Anh đã cẩn thận chọn ngày chủ nhật, vậy mà Nga vẫn cứ vắng nhà. Chợ với búa, chán ơi là chán! Sao Nga không để chị Ngàn đi chợ mà giành đi chi vậy không biết! Cứ làm như là đi dự hội ấy! Trong khi Khải còn đang phân vân chưa biết tính sao, Ngoạn lại lên tiếng. Nó nói, mặt cứ tươi hơn hớn:
- Hay là anh vào nhà đợi chị Nga đi! Chỉ cũng sắp về rồi!

Không còn cách nào khác, Khải đành đi theo Ngoạn.

Chị Ngàn ngồi ở phòng khách. Thấy Khải vào, chị cười:
- Em tìm Nga phải không?

Khải nuốt nước bọt:
- Dạ.
- Em ngồi chơi đi! Nga đi lâu rồi, chắc cũng sắp về tới!

Khải ngồi xuống ghế. Trong một lúc, anh loay hoay với hai bàn tay của mình. Tự nhiên anh thấy chúng thừa thãi làm sao và anh cảm thấy bối rối không biết đặt chúng vào đâu.

Thấy Khải lúng túng, chị Ngàn tìm cách bắt chuyện. Cách ăn nói cỡi mở của chị chẳng mấy chốc đã giúp Khải lấy lại bình tĩnh. Dần dần Khải cảm thấy tự nhiên hơn và trong khi chờ đợi, anh có thể trò chuyện với chị Ngàn một cách thoải mái như với một người bạn lớn.

Nhưng trong khi trò chuyện với người bạn lớn đó, Khải vẫn không quên thỉnh thoảng đảo mắt dòm ra cửa ngóng… người bạn nhỏ. Người bạn nhỏ đi lâu thật lâu, làm như cái chợ nằm đâu trên sao Hỏa ấy. Khải vừa chép miệng vừa nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến lửa.

Vẻ sốt ruột của Khải khiến chị Ngàn tức cười. Nhưng chị không dám cười, sợ Khải xấu hổ. Chị đang định lên tiếng trấn an Khải thì Nga về tới.

Nga đi xăm xăm vào nhà. Tới cửa, Nga chợt khựng lại khi trông thấy Khải:
- Ủa, anh tới chơi hả?
- Ừ.

Khải đáp, mắt sáng lên.
- Anh tới lâu chưa?
- Tới nãy giờ.

Nga không biết “nãy giờ” là bao lâu nhưng nó không hỏi. Không hiểu sao Nga không ưa Khải. Xét cho cùng, Khải là một chàng trai khá hoàn hảo. Khải cao lớn, đẹp trai, học giỏi – lớp, Khải là một học sinh tiên tiến và gương mẫu. Khải lớn hơn các bạn cùng lớp khoảng hai, ba tuổi, vì vậy trông anh chững chạc còn hơn cả Hạnh.

Nga biết Khải “để ý” đến mình, nhưng điều đó không làm Nga vui thích. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt của Khải, Nga cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi hồi hộp xen lẫn sợ hãi. Những lúc như vậy, Nga vội vã quay mặt đi chỗ khác.

Giữa Khải và Quỳnh, Nga cảm thấy Quỳnh gần gũi thân thuộc với mình hơn. Nga không biết tại sao mình lại có cảm giác đó. Có lẽ Nga tìm thấy ở Quỳnh một tình cảm kín đáo nhưng chân thành. Khải lịch sự nhưng kiểu cách. Có phải vì vậy mà mình không thoải mái khi chạm mặt với anh ta? Đôi lúc Nga tự hỏi nhưng rồi nó chẳng khẳng định được điều gì.

Lần này cũng vậy, gặp Khải ngồi ở phòng khách, Nga chào hỏi qua loa vài câu rồi xách giỏ đồ chợ đi thẳng xuống bếp rồi ngồi lì luôn ở đó. Nga biết xử sự như vậy là không hay nhưng cứ nghĩ đến cảnh phải ngồi trò chuyện dùng dằng với Khải, Nga chẳng thích thú chút nào.

Nga ngồi lặt rau một lát thì Ngoạn chạy xuống kêu:
- Chị Ngàn kêu chị kìa!
- Kệ chỉ! Tao bận lặt rau! – Nga đáp nhấm nhẳng.

Ngoạn liếc Nga:
- Nhưng chị lên nói chuyện với anh Khải chứ? Ảnh đợi chị từ sáng đến giờ!

Nga cốc nhẹ lên đầu em:
- Mày đừng có lắm chuyện! Anh Khải là bạn chị Ngàn chứ đâu phải bạn tao!

Ngoạn trố mắt:
- Ảnh là bạn chị chứ sao là bạn chị Ngàn! Ảnh học cùng lớp với chị mà!
- Học cùng lớp với tao nhưng là bạn của chị Ngàn. Không tin, mày hỏi chị Ngàn coi!

Thằng Ngoạn chạy lên một lát thì chị Ngàn đi xuống. Chị dòm Nga lom lom:
- Em làm sao vậy?

Nga mím môi:
- Em chẳng làm sao cả.

Chị Ngàn ngần ngừ một thoáng rồi hỏi:
- Em không ưa Khải hả?

Nga không đáp. Chị Ngàn lại nói:
- Ưa hay không ưa thì cũng lên tiếp chuyện Khải chứ. Khải là bạn em mà.
- Chị tiếp dùm em đi!

Chị Ngàn nhăn mặt:
- Con nhỏ này nói lạ! Bạn mà tiếp giùm!

Rồi chị nắm lấy cánh tay Nga, giục:

Cực chẳng đã, Nga phải buông con dao xuống và uể oải đứng dậy đi lên nhà trên.

Nhưng Khải đã không còn ngồi ở phòng khách. Nga dòm Ngoạn:
- Anh Khải đâu rồi?
- Ảnh về rồi. Ngồi một mình chán quá, ảnh về.

Nga trừng mắt:
- Sao lại ngồi một mình? Có mày ở đây nữa chi!

Ngoạn chép miệng:
- Em thì ăn nhằm gì! Ảnh muốn nói chuyện với chị kìa! Còn em mới nói chuyện với ảnh có một câu, ảnh đòi về liền…

Nga giật mình:
- Mày nói gì vậy?

Ngoạn khịt mũi:
- Em rủ ảnh chơi đá dế.
- Trời đất! – Nga bật kêu lên – Mày làm như ảnh là bạn mày không bằng!
- Chứ em biết nói chuyện gì bây giờ! – Ngoạn vò đầu – Ảnh là bạn chị chứ đâu phải bạn em!

Nga nhanh tay chộp lấy vành tai Ngoạn:
- Bạn ai, nói lại đi?

Ngoạn rụt cổ, vội vàng đáp:
- Bạn chị Ngàn.

Nga cười khúc khích và buông em ra.

Sau vụ đó, chị Ngàn “giũa” Nga tơi bời. Sau khi trách một thôi một hồi, chị kết luận:
- Không có ai bất lịch sự như em!

Nga vùng vằng:
- Kệ em.

Chị Nhàn nhăn mặt:
- Em chỉ bướng. Kệ sao được mà kệ.

Thấy chị Ngàn có vẻ giận dỗi, Nga ngồi im không đáp. Từ trước đến nay, Nga ít khi cãi lại chị Ngàn. Chị vừa là chị, vừa là bạn Nga. Từ khi mẹ mất, chị còn là mẹ. Khi dời nhà về đây, ba thường xuyên đi công tác vắng, chị Ngàn phải chăm sóc và lo lắng cho Nga và Ngoạn. Mỗi ngày sau khi đi làm về, chị phải bận rộn với bao nhiêu là chuyện trong nhà. Nga và Ngoạn giúp đỡ chị chẳng được mấy tí, mặc dù ba chị em lúc nào cũng xúm xít bên nhau.

Nga rất quý chị Ngàn. Chẳng bao giờ Nga muốn làm trái ý chị. Mỗi lần thấy chị giận, Nga không dám nói đi nói lại nửa câu. Lần này cũng vậy, Nga chỉ dám ấm ức thầm trong bụng. Nga chẳng tức chị Ngàn, mà tức… Khải. Tự dưng dẫn xác tới nhà người ta chi vậy không biết. Nga biết chị Ngàn có thiện cảm với Khải. Chị mến Khải vì Khải tỏ ra lễ phép và hiền lành. Khải lại thường hay đồng ý với chị về nhiều vấn đề. Chị cũng biết Nga không thích Khải, mặc dù chị chẳng rõ lý do. Nhưng theo chị, dù thích hay không, Nga cũng không nên đối xử với Khải như vừa rồi. Nó ác ác làm sao ấy. Chị nói thẳng với Nga điều đó. Nga đáp:
- Chứ em biết làm sao!

Chị Ngàn nhún vai:
- Đừng xạo! Em biết, nhưng mà em chẳng muốn làm đó thôi!

Nga thở dài:
- Thôi, được rồi! Lần sau, Khải qua, em sẽ…

Chị Ngàn không đợi Nga nói hết câu. Chị nhìn ra sân nắng, bâng khuâng nói:
- Biết Khải có qua chơi nữa không. Em làm kiểu đó, ma cũng chạy nữa là người!

***

Sau khi ở nhà nga về nhà Nga về, Khải không thèm thay đồ. Anh để nguyên quần áo leo lên giường, trùm chăn kín đầu, nằm… tức. Anh chẳng hiểu hôm nay là ngày gì, “đại hung” hay “đại họa”. Anh cố nhớ xem sáng nay xuất hành có gặp một con nhỏ hắc ám nào trước ngõ hay không. Chắc là có mà anh quên đó thôi. Chứ nếu không thì tại sao anh lại phải trải qua những giây phút nặng nề đến như thế ở nhà Nga. Cứ như là ngồi ở pháp trường ấy. Hết chong mắt nhìn ra cửa lại nghểnh cổ dòm xuống bếp. Suốt buổi sáng, Nga chỉ lướt qua mặt Khải như một cái bóng. Rồi biến mất. Thật chẳng thấy ai dể ghét như thế.

Hôm trước thì Khải còn mơ hồ, nhưng đến nay thì Khải xác định là Nga chẳng có cảm tình với mình chút xíu nào. Khải chẳng biết vì sao, nhưng thái độ phớt lờ của Nga sáng nay khiến Khải tự ái ghê gớm. Mình đã cứu cô ta thoát khỏi “nanh vuốt” của Luận một lần, vậy mà cô ta chẳng thèm nghĩ tới mình một mảy may, tệ ơi là tệ! Đã vậy, mình chẳng thèm đặt chân đến nhà cô ta nữa, để cho cô ta đi mà cặp kè với thằng quỷ nhỏ…

Nhưng Khải chợt nghĩ đến chị Ngàn. Chị Ngàn thật d- thương. Chị coi Khải như em và tỏ ra rất mến Khải. Sáng nay nếu không có chị Ngàn, chắc Khải đã bỏ về từ lâu rồi. Phải chi Nga giống tính chị Ngàn được một chút, Khải cũng đỡ khổ. Đằng này, hai chị em khác nhau như nước với lửa. Chị lúc nào cũng vui vẻ, còn em mặt cứ khó đăm đăm, thấy mà ghét! Hồi sáng, sợ Khải buồn, chị Ngàn bắt thằng Ngoạn đi kêu Nga mấy lần nhưng Nga cứ lì ra. Nhìn mặt chị, Khải biết chị giận cô em đỏng đảnh của mình lắm, chị không nói ra trước mặt Khải đó thôi. Tội chị ghê!

Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Khải lại thay đổi quyết định. Ngu gì mà… đầu hàng. Mình cứ qua nhà Nga chơi, chẳng sợ quái gì. Nga không nói chuyện với mình, đã có chị Ngàn – trong nhà, chị Ngàn cũng như là mẹ. Chị đã mến mình thì trước sau Nga cũng phải thay đổi thái độ. Nga làm sao cãi “mẹ” được. Nghĩ vậy, Khải cảm thấy an tâm và phấn khởi hẳn lên. Không “tấn công” trực tiếp được đối phương thì mình đi đường vòng. Đi đường vòng lâu hơn nhưng mà chắc ăn. Mình “thanh toán” chị Ngàn xong, sau đó “thanh toán” tới thằng Ngoạn, cuối cùng là “thanh toán” ông già, ba “lô cốt” này mà đổ thì Nga phải kéo cờ trắng đầu hàng thôi. Càng nghĩ, Khải càng sướng rơn, làm như Nga sắp đầu hàng đến nơi. Ừ, ngu gì mà rút lui cho thằng quỷ nhỏ giành lợi thế. Cái thằng đó, mặt mày thì xấu xí, chỉ được mỗi cái tài vặt, chẳng hiểu sao Nga lại ưa nó được. Phụ nữ thật là lạ. Nhưng lần này mình quyết tâm làm cho phụ nữ không “lạ” nữa.

Sau khi đã “lên kế hoạch”, Khải không thèm giận Nga nữa. Tới lớp, gặp Nga, Khải cười… tươi như hoa. Anh làm như quên bẵng ngày chủ nhật u ám vừa rồi. Hoặc giả có nhớ thì anh làm như anh đang nhớ tới một ngày đẹp đẽ nhất của đời mình. Thái độ tỉnh rụi của anh chắc làm Nga ngạc nhiên lắm. Dòm mặt Nga, anh nhận ra điều đó ngay. Nhưng anh cứ phớt tỉnh, ra vẻ ta đây vô tâm nhất thế giới.

Thỉnh thoảng Khải liếc qua chỗ Nga ngồi. Và Khải mừng rỡ nhận thấy khoảng cách diệu vợi giữa Nga và Quỳnh chẳng thu ngắn thêm được chút nào. Cho đến lúc này, hai người vẫn chưa đủ can đảm nói chuyện lại với nhau. Hẳn “cái đuôi” của Luận đã quét trúng Nga và Quỳnh một cú quá mạnh, hệt như đuôi sao Chổi quét trúng trái đất trong ngày tận thế vậy.

Khoảng ba ngày sau cái ngày chủ nhật đáng nhớ kia, Khải lại qua chơi nhà Nga. Lần này, Khải trang bị trong lòng ngực một trái tim bằng sắt. Anh trờ tới trước cổng bằng tư thế hùng dũng của một chiếc xe tăng.

Vừa thấy anh, thằng Ngoạn đã chạy vù ra. Vừa chạy nó vừa kêu toáng:

- Bạn chị Ngàn tới! Bạn chị Ngàn tới!

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần là tới chơi với chị Ngàn nhưng nghe thằng Ngoạn la ông ổng giữa trời như vậy, Khải tức muốn nổ đom đóm mắt. Anh tính cốc cho nó một cú lủng sọ nhưng anh cố nhịn. Dù sao thì mai mốt nó cũng là… em mình! Khải tự an ủi như vậy và anh lầm lũi theo Ngoạn vào nhà.

Phòng khách vắng hoe. Đồng hồ trên tường chỉ hai giờ mười lăm. Khải đoán là hai chị em ngủ trưa chưa dậy.

Ngoạn đon đả:
- Anh ngồi chơi. Để em vào kêu.

Khải giật mình:
- Em định kêu ai?

Ngoạn gãi mũi:
- Thì kêu chị…

Facebook Google Plus Twitter
«234»
Cùng chuyên mục
The Day You Went Away
Tôi Ghét Anh…Đồ Du Côn
Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái
Biệt Thự Hoàng Tử
Nhật Ký Làm Bố