<?php the_title(); ?>

Thiên Thần Đeo Mặt Nạ

09.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,44/5 (54 đánh giá)

Truyện: Thiên Thần Đeo Mặt Nạ

Tác giả: Mery Yoo.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chap 1: Chàng trai đeo mặt nạ

Trời đã bắt đầu vào Đông, những cơn gió lạnh buốt mạnh bạo thổi vào những lọn tóc nâu xoăn nhẹ của cô gái nhỏ nhắn. Co mình trong chiếc áo len xám to sụ, Minh rảo bước trên con hẻm vắng tanh. Bây giờ trời đã tối, tiếng gió rít lên làm không gian như đặc quánh lại, bất giác cô rùng mình.

Tiếng động cuối con hẻm làm Minh chú ý, nhẹ nhàng bước đến gần, cô giật bắn khi từ trong con hẻm tối om, một chàng trai đeo mặt nạ phóng nhanh ra, tay phải anh ta ôm lấy vai trái, máu loang đỏ cả chiếc áo sơ-mi trắng. Nhìn thấy Minh, chàng thanh niên đưa ngón trỏ lên miệng, làm dấu im lặng. Minh đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn chàng trai. Nhưng ngay lập tức, tia lạnh từ đôi mắt cô nhanh chóng bị dập tắt khi bắt gặp sự ấm áp trong đôi mắt của người đeo mặt nạ. Một sự thân quen kỳ lạ từ chàng trai khiến Minh ngạc nhiên, cảm giác mơ hồ như đã gặp ở đâu đó, cô cố nhìn kỹ hơn nhưng ngoài đôi mắt ấm áp, Minh chỉ nhìn thấy chiếc mặt nạ vàng cứng nhắc. Chàng thanh niên nhanh chóng biến mất, Minh vẫn đứng đó, gương mặt lãnh đạm cùng đôi mắt lạnh lùng vẫn nhìn chăm chăm vào nơi chàng trai vừa đứng. Một lúc lâu sau đó, Minh mới rời đi, căn hẻm lại im ắng như thường.

Khoác vội chiếc áo len, Minh chạy thật nhanh ra trạm xe buýt, cô không muốn trễ học do cái tật ngủ quên của mình. Đi ngang qua con hẻm hôm qua, hình ảnh chàng trai đeo mặt nạ thoáng hiện lên, Minh lắc đầu xua đi hình ảnh đó rồi đi tiếp.
Khi đã yên vị trên chiếc xe buýt quen thuộc, Minh rút cuốn sách ra đọc. Đôi mắt lạnh giá nhìn lơ đễnh ra ngoài cửa sổ. Chợt, một bóng áo trắng trông khá quen lướt vội qua làm Minh bật dậy, bóng người quay lại, đôi mắt ấm áp và chiếc mặt nạ vàng chăm chú nhìn cô. Chàng trai khẽ nheo mắt, hình như là đang cười. Rồi đột nhiên, chàng trai biến mất giữa dòng xe cộ đông đúc. Minh ngây người ra một lúc rồi lại tiếp tục đọc sách. Không ai nhận ra sự khác biệt của cô, Minh vốn là một người biết che giấu cảm xúc, cô thuộc tuýp người trầm tính, rất ít khi có một nụ cười đúng nghĩa, nếu như không muốn nói là lạnh lùng và vô cảm. Có thể nói, Trịnh Tú Minh là một tảng băng không biết cười và không biết nói, nó chỉ biết đi.

Trường THPT Bình Thiên…

Bốp!

- Đi có nhìn đường không hả? – Tiếng một cô gái vang vọng cả hành lang

Cô gái nhỏ thó ôm lấy gương mặt đã đỏ cả lên vì cái tát nảy lửa, run rẩy nói:

- Tôi…tôi xin lỗi! Tôi…không…không…cố ý!

- Cũng phải! Mắt mày nhỏ như thế sao mà thấy đường được! – Một cô gái khác lên tiếng, giọng nghe đến chói tai. Cô vừa dứt lời, một tràng cười liền rộ lên

Cô gái tội nghiệp sợ sệt nhìn đám nữ sinh trước mặt. Bất ngờ, một cô gái nhỏ nhắn đưa tay kéo cô ra phía sau, cô gái chiếu tia nhìn sắc lạnh lên đám nữ sinh, khẽ cau mày, cô gái gằn giọng:

- Để Ngọc yên!

Cô nữ sinh lúc nãy tát Ngọc – và cũng là một hotgirl trong trường bước lên, hất mặt:

- Không liên quan tới mày, Trịnh Tú Minh! Nó đạp chân tao, đáng bị ăn đòn lắm!

- Ngọc không cố ý đâu! – Minh nói bằng chất giọng đều đều, vô cảm

Ở Minh có cái gì đó khiến người đối diện phải dè chừng. Dường như cảm nhận được điều đó, cô nữ sinh hơi lùi lại, nhưng vẫn giữ vẻ đanh đá của mình, cô ta nhếch mép:

- Tao không cần biết nó cố ý hay vô tình, tao chỉ cần biết nó đạp chân tao thì phải bị ăn đòn!

- Cậu có thể nói chuyện đàng hoàng hơn một chút được không Linh? Sao cậu cứ gây sự với Ngọc thế? – Minh nói với vẻ mặt bình tĩnh kỳ lạ

- Vì tao thích!

Minh im lặng. Dù nét mặt có vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt của cô đã phát ra những tia nhìn giận dữ, nhìn xoáy vào Linh, Minh đanh giọng:

- Vậy làm sao cậu mới chịu buông tha cho Ngọc?
Cô nữ sinh tên Linh khẽ cười, cô ta nghiêng đầu, nói lớn:

- Muốn tao tha cho nó? Trừ khi nó cua được Nhật Nguyên, hotboy khối 12 đi rồi tính tiếp! Mà tao thấy, con nhỏ đó không có hy vọng gì đâu Minh à!
Đám nữ sinh nhìn Minh và Ngọc đắc ý. Ngọc cúi mặt buồn bã, cô biết hoàn cảnh của mình là rất vô vọng. Đột nhiên Minh lên tiếng, giọng quả quyết:

- Tôi sẽ thay Ngọc làm quen với Nhật Nguyên. Lâm Tuyết Linh! Cậu hãy đợi mà xem! Nếu tôi làm được, cậu phải công khai xin lỗi Ngọc!

Sau một lúc lâu im lặng vì bất ngờ, Linh tức giận gật đầu:

- Được thôi! Tao mở to mắt lên xem bộ dạng thua cuộc của mày!

Không để ý đến lời nói thách thức kia, Minh kéo Ngọc đi nhanh vào lớp. Vừa vào bàn, Minh đã hỏi ngay:

- Hotboy Nhật Nguyên gì gì đó là người như thế nào?

Ngọc mở to mắt nhìn Minh, lắp bắp:

- Cậu thật sự…muốn cua cậu ấy hả?

- Trả lời câu hỏi của mình trước! – Minh lơ câu hỏi của Ngọc, giọng hấp tấp

- Ừm…cậu ấy là Hoàng Nhật Nguyên lớp 12A, đẹp trai, nhà giàu, thân thiện, hòa đồng và chưa bao giờ…hẹn hò với ai

Minh chăm chú lắng nghe, gật đầu:

- Được rồi! Cậu đợi ở đây!

- Khoan đã! – Ngọc níu lấy tay Minh

Minh mỉm cười, một nụ cười khẽ cực kỳ hiếm hoi

- Đừng lo! Cậu là bạn thân nhất của mình! Mình sẽ bảo vệ cậu! Hãy tin mình!

Nói rồi cô chạy vụt đi, để lại Ngọc ngơ ngác nhìn theo. Minh dừng lại trước cửa lớp 12A. Vẫn giữ gương mặt lãnh đạm vốn có của mình, cô nói lớn:

- Tôi muốn gặp Hoàng Nhật Nguyên!

Cả lớp 12A quay lại nhìn Minh nửa tò mò nửa khó chịu! Một chàng trai cao tầm 1m80 đứng lên, gương mặt cậu đẹp như bước ra từ truyện tranh, sống mũi cao, mái tóc hơi nâu trông rất lãng tử và đôi mắt…đôi mắt ấm áp như chứa những tia lửa nhỏ. Đôi mắt ấy bất giác làm Minh nhớ đến chàng trai đeo mặt nạ. Chàng trai mỉm cười, nụ cười như tỏa nắng, nụ cười khiến không gian xung quanh cậu như bừng sáng. Cậu cất giọng dịu dàng:

- Bạn tìm tôi?

Chap 2: Hợp đồng 31 ngày.

- Bạn tìm tôi?

Minh liếc nhìn chàng trai, lạnh lùng đáp:

- Cậu là Hoàng Nhật Nguyên?!

- Phải, là tôi! – Nguyên mỉm cười

- Có thể ra ngoài nói chuyện được không?

Nguyên gật đầu. Khi đã ở sân sau, Nguyên đã hỏi ngay:

- Bạn là…?

- Trịnh Tú Minh lớp 12B – Minh nói nhanh

- Bạn tìm tôi có gì không?

- Hẹn hò với tôi đi! – Minh bình tĩnh nói, giọng dửng dưng như đang nói một câu chuyện đùa, nhưng sự thật thì bụng cô đang đánh lô tô loạn cả lên

Nguyên sững người. Nhưng vài giây sau, cậu bật cười:

- Hẹn hò? Tôi có thể xem đây là lời tỏ tình không?

- Không!

Minh trả lời đầy dứt khoát. Gương mặt lãnh đạm và đôi mắt sắc lạnh vẫn không hề thay đổi

- Tôi không thích bạn! Đây chỉ là một trò cá cược, tôi quen bạn để giúp bạn tôi. Mục đích của tôi chỉ có vậy!

Nguyên ngây người ra không hiểu chuyện gì. Ở Minh có cái gì đó rất thu hút, cô lập dị, khó gần và lạnh giá. Điều đó khiến Nguyên thấy thích thú, cậu cười:

- Nếu bạn đánh nhau với tôi và chiến thắng, tôi sẽ đồng ý lời yêu cầu của bạn. 10 giờ đêm tối nay tại bãi đất hoang sau trường, ok?

Minh chần chừ. Cậu ta đang nghĩ cái gì đây? Đánh nhau sao?! Cô không hề biết tý gì về võ thuật, đánh thế quái nào được? Nhưng, Trịnh Tú Minh là một cô gái không giống ai, và cho dù cô có lạnh lùng với ai đi chăng nữa thì với Ngọc, cô luôn làm mọi cách để bảo vệ người bạn thân nhất của mình. Minh gật đầu:

- Được! Quyết định vậy đi! Tôi về lớp trước!

Nói rồi Minh quay đi thật nhanh. Còn lại một mình, Nguyên bắt đầu bối rối. Vốn dĩ cậu chỉ định đùa cho vui thôi, không ngờ cô bạn lại đồng ý. Lời nói đã nói ra không thể rút lại. Nhưng đánh nhau với con gái thì còn ra thể thống gì nữa, và còn là với một cô gái nhỏ nhắn như Minh. Giờ thì Nguyên mới hiểu rõ câu “Cái miệng hại cái thân”.

Tối, Minh đi đi lại lại trong nhà. Đánh nhau, cô thua là cái chắc. Phải nghĩ cách, nhất định phải có cách khác…Chợt, một ý nghĩ loé lên trong đầu cô. Minh lôi trong tủ ra một cái mặt nạ quỷ, mỉm cười đắc ý. Thế nhưng, Trịnh Tú Minh dù có thông minh, lạnh lùng đến đâu thì cũng chỉ là một cô nữ sinh bình thường, nên cô ấy cũng còn ngốc nghếch đáng yêu lắm. Cái cách mà cô ấy nghĩ ra chính là…hù ma Nhật Nguyên!
Đúng hẹn, Minh đến bãi đất hoang sau trường, cẩn thận giấu mặt nạ vào túi. Gió lạnh mạnh bạo quất vào mặt cô, tiếng gió xì xào như đang thì thầm gì đó khiến Minh khẽ rùng mình. Dù thường xuyên về khuya do phải đi làm thêm nhưng không hiểu sao giờ đây Minh lại cảm thấy sợ…Thình lình, một bóng đen nhảy ra, cái bóng cao ráo, đen thui và quan trọng là nó có…có gương mặt quỷ…

- Á! Maaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! – Minh hét lên rồi ngã ra bất tỉnh

- Minh! Minh! Là tôi Nguyên đây, tỉnh lại đi! – “Cái bóng” tên Nguyên hoảng hốt lay Minh dậy
Minh khẽ mở mắt nhưng rồi nhanh chóng nhắm tịt mắt lại. “Hừ! Dám hù ta sao, ta cho ngươi chết!”, Minh thầm cười trong bụng. Không phải là cô không biết cái bóng đó là Nguyên, chỉ là muốn hù cho Nguyên sợ một tý, và cũng để có cái cớ mà bắt bẻ cậu.

- Uhm…Sao lại là cậu? – Minh vờ ngạc nhiên

- À…ừ…tôi…! – Nguyên bối rối

- Cậu…cậu…dám lừa tôi! – Minh tức giận

- Không phải! Chỉ là tôi không muốn đánh nhau với con gái! – Nguyên chống chế

Minh suýt nữa thì lăn ra cười, may là cô kìm lại kịp.

- Chà! Hotboy của trường lại ra đây giở trò ma quỷ, nếu loan ra ngoài thì sao nhỉ? – Minh ngây thơ hỏi

Đến lúc này thì Nguyên biết mình đã mắc mưu, Minh đúng là cô gái thông minh.

- Cậu muốn sao đây? – Nguyên hỏi

- Hẹn hò với tôi thôi! 1 tháng! – Minh vào chủ đề

Lần này thì Nguyên không còn đường thoát, đành chấp nhận:

- Một tháng thôi đấy nhé!

- Chứ ai thèm hẹn hò với cậu đâu! – Minh le lưỡi, mỉm cười thật tươi

Nụ cười ấy phút chốc làm tim Nguyên vô tình hẫng mất một nhịp. Tú Minh bình thường lạnh lùng là thế, vậy mà khi cười trông cứ như một thiên thần vậy. Cậu đâu biết rằng, cô gái có nụ cười thiên thần ấy suýt tý nữa cũng đã nhảy ra…hù ma cậu!

- Quyết định vậy nhé! Hợp đồng có hiệu lực từ ngày mai! – Thấy Nguyên ngây người ra, Minh vội đập vai cậu

- À…ừ!

- Vậy tôi về trước! – Minh đứng dậy

- Tôi…tôi đưa cậu về! – Nguyên tỏ ra gă-lăng

- Thôi khỏi! Ngày mai mới có hiệu lực mà!

Nói rồi Minh quay đi thật nhanh, vẫn còn tủm tỉm cười. Nụ cười như toả nắng ấy khiến lớp băng xung quanh cô đột nhiên vỡ tan. Trịnh Tú Minh hôm nay không giống mọi ngày nữa rồi.

Chap 3: Oh no! My first kiss!!!!!!!!!!!!

“Hôm nay bắt đầu hợp đồng đấy nhé! Gặp ở sân sau!”

From: Minh.

Nguyên thở dài, vứt chiếc điện thoại sang một bên. Chợt, cậu mỉm cười, nói khẽ:

- Cậu thật kì lạ, Minh à!

Tại trường…

- Đi nào! Nhanh lên! – Minh giục Ngọc

- Đi đâu cơ? – Ngọc vừa chạy theo Minh vừa thắc mắc

- Đi nhận lời xin lỗi! – Minh cười tươi

- Hả?

Ngọc đơ ra mất vài giây, không phải Minh vừa…vừa cười đấy chứ?

- Yah! Lâm Tuyết Linh! – Minh hét to khi đang ở sân sau

Tuyết Linh quay lại, cau mày nhìn Minh:

- Gì đây?

- Tôi thắng rồi!

- Cậu đang nói cái quái gì thế?

- Tôi đang hẹn hò với Nhật Nguyên! – Minh đắc ý

Ngay lập tức, cả sân trường quay lại nhìn cô gái tóc nâu nhỏ nhắn.

- Cậu nghĩ tôi tin à? – Linh nhếch mép

Vừa lúc ấy, Nhật Nguyên bước vào, nhìn quanh tìm Tú Minh

- Anh Nguyên! Ở đây này! – Minh gọi to

Cái từ “anh” đập vào tai Nguyên làm cậu giật mình. Cậu nhăn mặt, bước đến chỗ Minh, định bụng “rầy” cô bạn vì “dám” gọi mình là “anh”

- Này cậu không được gọi…

- Chúng ta đang hẹn hò phải không…anh! – Minh choàng tay Nguyên, không hề chú ý đến sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người

- À…ừm…tôi…

Thấy Nguyên ấp úng, Linh đắc ý:

- Rõ ràng là cậu nói dối!

Minh ngưng cười, trở về vẻ lạnh lùng vốn có, nói thầm vào tai Nguyên: “Hợp đồng!”. Nguyên chột dạ, lập tức mỉm cười:

- Hì! Chúng tôi đang…đang hẹn hò! Và đang rất…rất hạnh phúc! Phải không…em!

- Cậu nghe rồi chứ? Còn không mau xin lỗi Ngọc đi! – Minh nói, giọng lạnh tanh

Tuyết Linh giận đến xanh mặt, nhưng vẫn cố chống chế:

-Nguyên! Anh nói hẹn hò với con bé này, vậy thì chứng minh đi! Hay là…nó ép anh làm vậy?

Im lặng. Tất cả mọi người gần như nín thở chờ phản ứng của Nguyên.

-Mặc kệ cậu ta đi Minh! – Ngọc lí nhí

Minh không trả lời, đưa đôi mắt kiên định nhìn Nguyên. Nguyên nắm chặt tay, suy nghĩ…

-Cô muốn tôi chứng minh thật sao? – Cậu hỏi Linh

Linh gật đầu kiên quyết, chờ đợi…

Nguyên quay sang Minh, khẽ hỏi:

- Cậu thật sự muốn tiếp tục hợp đồng này?

- Phải! – Minh nói, rất chắc chắn

- Vậy thì đừng hối hận! – Nguyên nói rất khẽ, dường như chỉ đủ để cả hai nghe

Và rồi, trước sự ngỡ ngàng tột độ của tất cả mọi người, Nguyên kéo Minh lại và đặt lên môi cô một nụ hôn…rất sâu…

Linh đứng đơ ra, Ngọc thì nhìn Minh với đôi mắt thán phục. Chỉ có Minh là đứng yên như tượng, không đáp trả cũng không đẩy ra.

Nguyên kết thúc nụ hôn của mình. Quay sang Linh, mỉm cười:

- Tôi nghĩ đây là lúc cô thực hiện lời hứa!

Linh ấm ức đến trước Ngọc, nói to rồi bỏ chạy:

- Xin…xin lỗi!

Minh nhìn theo dáng Linh, không nhìn Nguyên, cô nói, giọng bình thản:

- Firtst kiss của tôi đấy! Tôi sẽ bắt cậu trả!

Minh quay đi, kéo Ngọc vào lớp. Còn Nguyên đứng thừ người ra, cậu đưa tay chạm nhẹ lên môi, cảm giác thật lạ…ngọt ngào và…thoáng chút bối rối…dù gì cũng là…nụ hôn đầu mà…

- Wow! Hai người yêu nhau thật à? – Ngọc hỏi, rất ngạc nhiên

- Ừ! – Minh nói dối

- Vậy mà mình cứ sợ là cậu hy sinh “first kiss” vì mình chứ! Phục cậu thật, yêu nhanh ghê! – Ngọc ngây thơ tin

Minh ngồi im lặng để mặc Ngọc tíu ta tíu tít như chú chim non. Cô nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ, những cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng cô. Nụ hôn ấy…rất sâu…rất ngọt ngào…rất mãnh liệt, tựa hồ như hai người yêu nhau đã lâu. Minh nhớ ánh mắt Nguyên lúc cậu kéo cô lại gần, đôi mắt ấy…ấm áp đến lạ kỳ…

Tan học, Minh chạy vội về, điện thoại cô reo lên

Just close your eyes
The sun is going down
You’ll be alright
No one can hurt you now
Come morning light
You and I’ll be safe and sound…

- Alo?

- Có cần tôi chở về không? – Giọng Nguyên

- Không! Cảm ơn! Hợp đồng chỉ có hiệu lực trên trường

- Vậy tuỳ cậu! Nhưng tôi nghĩ mình cần lời giải thích cụ thể hơn về chuyện lúc sáng, chuyện giữ cậu, Ngọc và Linh

- Khi khác tôi sẽ nói, giờ tôi đang có việc gấp!

Minh cúp máy. Cô nhanh chóng chạy đến chỗ làm thêm.

Trời đã tối, Minh uể oải lê bước trên con hẻm nhỏ. Từ sâu trong con hẻm, có cái gì đó đang động đậy, Minh tò mò tiến đến, một chàng trai mặc áo trắng đang đứng dựa vào tường, chiếc áo lấm tấm vài vệt máu, anh ta đang cố điều hoà nhịp thở, trời tối nên cô không nhìn rõ mặt chàng trai. Minh vừa định la lên thì chàng trai đã kéo cô lại…rất gần, anh ta nhanh chóng đưa tay bị miệng cô, cô nghe thấy hơi thở nóng ấm của chàng trai phả sau gáy, mùi gỗ đàn hương từ chàng trai thoang thoảng toả ra, một mùi hương trầm lắng và nhẹ nhàng. Minh vùng vẫy rồi chợt im bặt khi nghe giọng nói nhẹ như gió của người thanh niên:

- Nếu cô không muốn chết thì yên đi!

Một nhóm người tay cầm gậy gộc chạy ngang qua chỗ họ đứng. Cả hai gần như nín thở…

- Thấy nó đâu không?

- Dạ không đại ca! Mà nó bị thương chắc không chạy được xa đâu!

- Vậy mau tìm đi!

- Dạ!

Đột nhiên, một tên từ từ tiến đến chỗ của Minh, cô nắm chặt tay, có phần sợ hãi, chàng trai ôm chặt Minh hơn, chặt đến nỗi cô có thể nghe rõ nhịp tim của anh ta, một cảm giác bình yên xen lẫn, Minh không sợ nữa.

- Đi thôi mày!

- À..ừ!

Khi bọn chúng đã đi hết, Minh thở phào nhẹ nhõm. Rồi cô thấy vòng tay người thanh niên nới lỏng dần…chàng trai ngã xuống. Bất tỉnh. Minh bàng hoàng nhận ra đó là chàng trai đeo mặt nạ hôm trước…

Chap 3: Oh no! My first kiss!!!

“Hôm nay bắt đầu hợp đồng đấy nhé! Gặp ở sân sau!”

From: Minh.

Nguyên thở dài, vứt chiếc điện thoại sang một bên. Chợt, cậu mỉm cười, nói khẽ:

- Cậu thật kì lạ, Minh à!

Tại trường…

- Đi nào! Nhanh lên! – Minh giục Ngọc

- Đi đâu cơ? – Ngọc vừa chạy theo Minh vừa thắc mắc

- Đi nhận lời xin lỗi! – Minh cười tươi

- Hả?

Ngọc đơ ra mất vài giây, không phải Minh vừa…vừa cười đấy chứ?

- Yah! Lâm Tuyết Linh! – Minh hét to khi đang ở sân sau

Tuyết Linh quay lại, cau mày nhìn Minh:

- Gì đây?

- Tôi thắng rồi!

- Cậu đang nói cái quái gì thế?

- Tôi đang hẹn hò với Nhật Nguyên! – Minh đắc ý

Ngay lập tức, cả sân trường quay lại nhìn cô gái tóc nâu nhỏ nhắn.

- Cậu nghĩ tôi tin à? – Linh nhếch mép

Vừa lúc ấy, Nhật Nguyên bước vào, nhìn quanh tìm Tú Minh

- Anh Nguyên! Ở đây này! – Minh gọi to

Cái từ “anh” đập vào tai Nguyên làm cậu giật mình. Cậu nhăn mặt, bước đến chỗ Minh, định bụng “rầy” cô bạn vì “dám” gọi mình là “anh”

- Này cậu không được gọi…

- Chúng ta đang hẹn hò phải không…anh! – Minh choàng tay Nguyên, không hề chú ý đến sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người

- À…ừm…tôi…

Thấy Nguyên ấp úng, Linh đắc ý:

- Rõ ràng là cậu nói dối!

Minh ngưng cười, trở về vẻ lạnh lùng vốn có, nói thầm vào tai Nguyên: “Hợp đồng!”. Nguyên chột dạ, lập tức mỉm cười:

- Hì! Chúng tôi đang…đang hẹn hò! Và đang rất…rất hạnh phúc! Phải không…em!

- Cậu nghe rồi chứ? Còn không mau xin lỗi Ngọc đi! – Minh nói, giọng lạnh tanh

Tuyết Linh giận đến xanh mặt, nhưng vẫn cố chống chế:

-Nguyên! Anh nói hẹn hò với con bé này, vậy thì chứng minh đi! Hay là…nó ép anh làm vậy?

Im lặng. Tất cả mọi người gần như nín thở chờ phản ứng của Nguyên.

-Mặc kệ cậu ta đi Minh! – Ngọc lí nhí

Minh không trả lời, đưa đôi mắt kiên định nhìn Nguyên. Nguyên nắm chặt tay, suy nghĩ…

-Cô muốn tôi chứng minh thật sao? – Cậu hỏi Linh

Linh gật đầu kiên quyết, chờ đợi…

Nguyên quay sang Minh, khẽ hỏi:

- Cậu thật sự muốn tiếp tục hợp đồng này?

- Phải! – Minh nói, rất chắc chắn

- Vậy thì đừng hối hận! – Nguyên nói rất khẽ, dường như chỉ đủ để cả hai nghe

Và rồi, trước sự ngỡ ngàng tột độ của tất cả mọi người, Nguyên kéo Minh lại và đặt lên môi cô một nụ hôn…rất sâu…

Linh đứng đơ ra, Ngọc thì nhìn Minh với đôi mắt thán phục. Chỉ có Minh là đứng yên như tượng, không đáp trả cũng không đẩy ra.

Nguyên kết thúc nụ hôn của mình. Quay sang Linh, mỉm cười:

- Tôi nghĩ đây là lúc cô thực hiện lời hứa!

Linh ấm ức đến trước Ngọc, nói to rồi bỏ chạy:

- Xin…xin lỗi!

Minh nhìn theo dáng Linh, không nhìn Nguyên, cô nói, giọng bình thản:

- Firtst kiss của tôi đấy! Tôi sẽ bắt cậu trả!

Minh quay đi, kéo Ngọc vào lớp. Còn Nguyên đứng thừ người ra, cậu đưa tay chạm nhẹ lên môi, cảm giác thật lạ…ngọt ngào và…thoáng chút bối rối…dù gì cũng là…nụ hôn đầu mà…

- Wow! Hai người yêu nhau thật à? – Ngọc hỏi, rất ngạc nhiên

- Ừ! – Minh nói dối

- Vậy mà mình cứ sợ là cậu hy sinh “first kiss” vì mình chứ! Phục cậu thật, yêu nhanh ghê! – Ngọc ngây thơ tin

Minh ngồi im lặng để mặc Ngọc tíu ta tíu tít như chú chim non. Cô nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ, những cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng cô. Nụ hôn ấy…rất sâu…rất ngọt ngào…rất mãnh liệt, tựa hồ như hai người yêu nhau đã lâu. Minh nhớ ánh mắt Nguyên lúc cậu kéo cô lại gần, đôi mắt ấy…ấm áp đến lạ kỳ…

Tan học, Minh chạy vội về, điện thoại cô reo lên

Just close your eyes
The sun is going down
You’ll be alright
No one can hurt you now
Come morning light
You and I’ll be safe and sound…

- Alo?

- Có cần tôi chở về không? – Giọng Nguyên

- Không! Cảm ơn! Hợp đồng chỉ có hiệu lực trên trường

- Vậy tuỳ cậu! Nhưng tôi nghĩ mình cần lời giải thích cụ thể hơn về chuyện lúc sáng, chuyện giữ cậu, Ngọc và Linh

- Khi khác tôi sẽ nói, giờ tôi đang có việc gấp!

Minh cúp máy. Cô nhanh chóng chạy đến chỗ làm thêm.

Trời đã tối, Minh uể oải lê bước trên con hẻm nhỏ. Từ sâu trong con hẻm, có cái gì đó đang động đậy, Minh tò mò tiến đến, một chàng trai mặc áo trắng đang đứng dựa vào tường, chiếc áo lấm tấm vài vệt máu, anh ta đang cố điều hoà nhịp thở, trời tối nên cô không nhìn rõ mặt chàng trai. Minh vừa định la lên thì chàng trai đã kéo cô lại…rất gần, anh ta nhanh chóng đưa tay bị miệng cô, cô nghe thấy hơi thở nóng ấm của chàng trai phả sau gáy, mùi gỗ đàn hương từ chàng trai thoang thoảng toả

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Có Gấu Là Người Hàn
Đừng Đùa Với Gái Ngoan
Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái
Cappuccino 1.0
Anh À! Em Sai Rồi!