Truyen

Tiếng Guitar Trong Ký Túc Xá

01.09.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,04/5 (114 đánh giá)

Tiếng Guitar Trong Ký Túc Xá

Tác giả: Dm.XangTang
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Đây là một truyện của tác giả truyện Học Sinh Chuyển Lớp

Đặt tên cho một câu chuyện mới, về cuộc đời của sinh viên. Những gì tôi viết có thể đúng có thể sai, có thể hợp với này, không hợp với kia. Bởi cuộc sống về thời sinh viên là đa màu sắc dù cho hoàn cảnh khó khăn như thế nào chăng nữa.

INTRO: NGÀY ĐẦU XA NHÀ!

Đặt chân xuống bến xe Miền Đông vào những ngàytháng Tám, tôi vươn vai cho thoải mái vì người ngợm ê ẩm sau những giờ đồng hồ vật vã trên chuyến xe hơn tám tiếng đồng hồ. Cảm giác Sài Gòn trở nên lạ lẫm hơn so với những lần tôi vào chơi trước đó.

- Ừ,cũng phải, vì mình là sinh viên mà!

Vai mang balo, chàng tân sinh viên lắc đầu từ chối mọi lời mời gọi của các bác xe ôm đang đon đả chào khách, cố lách mình rađám đông ồn ào, tiếng còi xe văng vẳng bên tai nhốn nháo. Nó tiến lại lần đài phun nước ở cổng chính và ngồi chờ đợi.

Năm giờ sáng, thành phố đang rục rịch thức giấc ở bên ngoài đường phố. Dòng xe cộ bắt đầu đông hơn, đông hơn rồi như một dải lụa kéo dài. Nó thở dài, nhìn đồng hồ.

- “Chết tiệt cái lão này, ngủ quên à?”.

Thằng sinh viên chưa nhập trường ngồi thơ thẩn chờ đợi. Vai mang balo, nhưng nó cứ cảm tưởng rằng nó mang theo những gửi gắm kì vọng, ăn học thành tài của gia đình. Nó đưa tay siết sợi quai ghì chặt, mộtsự quyết tâm không nói thành lời.

- Ring…ring…! – Chiếc điện thoại trong túi quần reo lên.
- Alo…đâu rồi lão?
- Cổng chính, đây, giơ tay thấy chưa?

Nó quay lại hướng cổng, nhận ra gương mặt quen thuộc của lão anh trai, đứng dậy, đeo balo, xách túi xách cồng kềnh. Nó hoà mình vào dòng người, những người xuống thành phố học như nó, cũng gồng mình xách đồ đạc như nó.

- Hề hề.!
- Ôngl àm cái gì mà muộn thế? – Nó hơi bực vì lão anh của nó muộn giờ hẹn gần một tiếng đồng hồ. Chẳng cần câu trả lời, cứ nhìn cái kiểu ngái ngủ là đủ biết là như thế nào rồi.

Leo lên xe, ngồi đằng sau, buổi sáng Sài Gòn mát lạnh. Hai anh em theo đường Xa Lộ Hà Nội chạy xuống Thủ Đức, hoà mình vào dải lụa đường phố.

- Mày hành tao mệt cả người, đăng kí kí túc xá thì xuống sớm đi, cứ lừ chừ ở nhà cho lắm!
- Bớt nóng, bớt nóng, anh em có tí việc mà cũng kể công? – Nó ngồi đằng sau hừ mũi.
- Cái đầu mày ấy, lo mà ăn học đàng hoàng.

Nó bỏ ngoài tai lời ông anh trai hơn nó hai tuổi, cũng phải thầm cảm ơn ổng vì thay mình đăng kí kí túc xá trước, giờ xuống nạp tiền ở nên cũng đỡ phải cơ cực chạy đi chạy lại lo lắng. Cơ mà giữa nơi đất khách quê người, có khi vất vả cũng chẳng xong việc ấy chứ.

- Xuống!
- Ơ,đã tới đâu!
- Mày xuống giờ này có chơi với ma à? Xuống nhà Bác rồi tính! – Ông anh trai ngáp cáirõ dài, hắng giọng.

Làm theo như một cái máy, nó xách balo đi theo ông anh vào nhà Bác nó. Vì thỉnh thoảng vẫn xuống chơi nên chẳng có gì lạ lẫm.Vào nhà, chào hỏi, tiếp chuyện rồi hai anh em đi ăn sáng. Đến 8h lại xách đồ xuống kí túc.

- Xuống,giấy tờ đây! – Lão anh trai dừng xe trước cổng kí túc xá Làng Đại Học, cộc cằn lên tiếng.
- Ơ,thế về à?
- Chiều tao còn học, về sớm ngủ thêm giấc nữa?
- Thế đống giấy tờ này?
- Lớn rồi tự lập cho quen! – Lão lừ mắt nhìn nó.
- Thế ở lại uống nước cho mát rồi về.
- Khỏi,đừng có dụ tao như con nít, tao về! – Lão nói rồi đề nổ máy xe, không giằng co nữa.

- “Anh trai thế đấy?”.

Nó ngó quanh ngó quẩn, giữa cái kí túc xá rộng mênh mang được quy hoạch rõ ràng,nó quá nhỏ bé, biết đường nào mà lần bây giờ.

Cái bảng chỉ dẫn đập vào mắt. Thả túi xách và balo xuống, nó cố gắng ghi nhớ và định vị vị trí đang đứng. Ghi nhớ xong xuôi, lại xách đồ đạc lên lết tiếp. Nắng bụi ở đây muốn làm người ta điên người.

Cuối cùng cũng mò được tới cái nơi mà người ta gắn bảng: Phòng quản lý kí túc xá. Nói nghe cho hoành tráng vậy thôi, chứ cáiphòng bé tẹo, chỉ có ba người đang hối hả làm hồ sơ, giải quyết cho các sinh viên xuống ở.

Khu ký túc xá ở đây như một khu chung cư hơn,rộng rãi, có cây xanh. Những dãy nhà kí túc xá nằm cạnh nhau, bên cạnh còn cónhững sân bóng đá, bóng rổ, bóng chuyền. Còn có cả những căn- tin, quán nước nữa. Nói chung là một khu liên hợp sinh viên, vì ở đây không chỉ là sinh viên của trường nó không. Đó là những dãy trên, còn kí túc xá của nó là những dãynhà cấp 4, trông cũng được, nhưng không thể so bì về độ cao cấp hơn những dãy nhà kia.

- Cháu ở phòng 12 dãy A nhé.
- Dạ!

Nó cầm tờ giấy biên lai đóng tiền, lại xách đồđi về phòng. Hoá ra phòng nó đối diện với dãy nữ, nghe có vẻ khó sống rồi đây.

- “Đây rồi”!

Nó đưa mắt theo bảng tên từng phòng, dừng lại ở con số 12. Cửa phòng nó mở, chứng tỏ đã có tay nào vào trước nó rồi. Nó để dép ngoài cửa, nhìn tổng quan cái phòng. Ba cái giường tầng, tức là phòng sáu thằng. Năm chiếc giường trống, mộtchiếc có chủ.

Đặt balo vào giường trên, nó leo lên. Vị trí thật đặc biệt vì nó sát ngay cửa sổ, không phải vì muốn nhìn các bạn nữ cách đónăm mét, mà vì nó muốn ở gần nơi gió lùa vào, mát rượi.

Nghe tiếng động, kẻ đầu tiên vào phòng thò đầura. Nó gật đầu chào, nói trống không:

- Mình mới vào!

Kẻ đầu tiên đóng sập cửa phòng tắm lại, hờhững không thèm đáp.

Lôi chăn mền mới ra, nó trải ra giường, đánhmột giấc. Trong cơn mơ màng, nó nghĩ tới cái thời áo trắng học sinh, nó chuyển lớp qua lớp mới học, được quen với bạn mới, trải qua những rung rinh đầu đời .Hình như trong giấc ngủ nó cười.

Tiết trời ở đây thật lạ, nó bật dậy trong cơn nóng hầm hập chỉ chờ xâu xé kẻ trú ngụ. Nó bật dậy, mồ hôi vã ra như mưa. Nhìn quanh, phòng trống không, kẻ đầu tiên cũng đi đâu mất. Nó thừ người ra.

Trên cái bàn máy tính duy nhất ở trong phòng,có mẩu giấy trắng. Nó nhảy từ giường xuống đất cái bịch, chẳng thèm leo cầu thang.

- “Chìa khoá phòng, đi đâu khoá lại dùm, chìa khoá sơ cua thôi, mình có chìa khoá rồi”.

Kể ra người ta cũng biết ý, thấy nó mệt nên không đánh thức dậy. Hơn nữa, sợ nó chờ cửa không đi đâu nên cũng dặn dò, chu đáo đấy nhỉ.

Nó vươn vai vào phòng tắm, xối những gáo nước nặc mùi lạ. Đúng là cuộc sống mới, đến cả nước dùng cũng khó khăn vậy hả trời?

Với điện thoại. 12h trưa và cả chục cuộc gọinhỡ. Tám cuộc gọi của Ba và Mẹ, và hai cuộc của tụi bạn cấp III.

- Dạ,Mẹ gọi con ạ?
- Tới phòng chưa, sao không gọi cho Ba Mẹ yên tâm!
- Dạ,tới rồi ạ, con mệt quá nên…!

Một tràng những câu hỏi vang lên bên kia đầu dây, nào là ở đó ra sao, không khí thế nào, phòng có vui vẻ không, có xa nơi trường học không? Đến nỗi nhiều khi nó trả lời còn chưa xong. Mãi đến khi nhắc đến đi ăn trưa, Mẹ nó mới chúc ngon miệng và cúp máy.

Nó tiếp tục bấm máy, nhắn tin cho Dung. Chẳng hiểu sao nữa, nhưng nó muốn thế.

“Tớ tới kí túc rồi nhá, chán lắm”.

Nó cũng định gửi tin nhắn cho Yên, nhưng sợ cô nàng buồn rầu vì cái nguyện vọng I không thành nên thận trọng trong từng câu chữ:

“Tín tới nơi rồi nhé. Hơi chán, bữa nào xuống thì nhắn tin nha”.

An tâm, nó mới lững thững đi ăn cơm. Vừa đi vừa ngẩn ngơ nghĩ ra những vật dụng cần mua.

Cơm sinh viên, một định nghĩa đúng chất cho những bữa cơm buồn cười nhất mà tôi đã từng nghe kể, nhưng giờ đây chính mình phải nếm thử. Ban đầu là mua phiếu, sau đó dùng phiếu đổi cơm trưa.

Nó trệu trạo nhai dĩa cơm khô rốc trong thời tiết nóng bức, cố gắng múc nhanh những thìa canh màu xanh nhạt. Chẳng hiểu đây có phải là rau trụng nước sôi không nữa. Ngao ngán thở dài với bữa cơm lần đầu tiên xa gia đình.

Xong cơm trưa, lỉnh kỉnh tha về một đống thứ: Quạt, bàn học, đèn, ấm đunnước…những thứ nó cho là cần thiết cho mình nhất. Trở về phòng, mở khoá và thẩn thờ leo lên giường. Gác tay lên trán ngồi chờ cơn buồn ngủ kéo đến.

- Vào đi Con!

Nó ngoái ra phía cửa, một thằng trạc tuổi và một người đàn ông nữa đang bước vào phòng. Chắc là thành viên thứ ba, và phụ huynh nó dẫn đi đây mà.

- Dạ,cháu chào bác ạ!
- Ừ,Bác dẫn bạn vào học, có gì hai đứa giúp đỡ nhau nghen!
- Dạ!

Giọng bậc phụ huynh nghe thật lạ tai, và đó cũng là lần đầu tiên tôi nghe được giọng nói của người miền Tây. Một chât giọng lạ và nghe rất êm tai.

Thành viên thứ ba xem chừng cũng có vẻ lầm lì và thêm chút bặm trợn. Nhìn cái mái tóc dài, hơi hoe vàng thì nó đoán thằng nàycũng nghịch ngợm lắm chứ chẳng phải tay vừa. Nó ngồi khó chịu khi Ba nó dặn dò mọi thứ.

- Bác về nghen con!
- Dạ,cháu chào Bác ạ!

Nó cười thật tươi, chào. Còn thằng bạn mới cùng phòng lầm lì nằm ra giường thẫn thờ. Nó cũng không hỏi gì, nằm xuống giường nhìn lên trần nhà.

- Tên gì vậy?
- Tín! Nó quay đầu nhìn xuống chiếc giường dưới của dãy đối diện.
- Tuấn! – Nó chắc giọng.
- Ồ! – Nó chỉ biết thốt lên như vậy.

Có lẽ với nó, cái chất giọng lạ tai và siêu dễ thương của thằng Tuấn có chút ấn tượng, hoặc là do tâm trạng của hai thằng con trai nên dễ làm quen hơn.

- Quê ở đây vậy? – Nó hỏi lại.
- Đồng Tháp.
- Daklak!
- Là ở đâu? – Thằng Tuấn ngơ ngác hỏi.
- Là ở Tây Nguyên chứ ở đâu? – Nó nhắc lại.

Nhưng nhìn cái vẻ mặt bất lực của thằng Tuấnđang lục lọi kí ức địa lý thì có vẻ nó không biết Daklak là ở đâu thật.

Hai thằng con trai lại nhìn ra xa mông lung. Bên kia dãy hành lang, mấy đứa con gái dãy B cũng thưa thớt.

- Ê,mua quạt ở đâu vậy?
- Trên hội quán cổng vào!
- Ờ…! – ThằngTuấn nói rồi lục bóp, nhét vào túi quần. Tôi lại nhìn lên trần nhà.
- Đi không?
- Đi đâu?
- Đi lên hội quán chứ đi đâu?
- …?
- Ở phòng có gì làm đâu?

Thế đấy, con trai đơn giản làm quen chỉ là như thế. Nó đóng cửa phòng, bấm chốt và đi cạnh thằng Tuấn. Hai thằng bắt đầu vào hội quán chọn lựa đồ, đi qua chỗ làm chìa, làm luôn chìa khoá cửa cho nó và những người vào sau.

- Đi đâu vậy mày?
- Nóng thì vào uống nước!

Nó lắc đầu cười lấy lệ, rồi cũng lẽo đẽo đi theo thằng bạn mới quen vào quán nước.Hai thằng hỏi han trên trời dưới đất về trường đại học sắp học, rồi quê quán. Chán chê đến chiều mới chịu trở lại phòng. Coi như nó với Tuấn trở thành một đôi bạn mới quen.

Tối hôm đó, nó và Tuấn cũng biết được tên kẻ đến đầu tiên là Khánh, quê ở Tiền Giang. Ngày hôm sau, phòng nó vào thêm ba thằng nữa. Trung, Sơn, Việt. Phòng trọ đủ sáu người, sáu thằng bằng tuổi nhau nên cũng dễ thân.

Những ngày cuối tháng tám, sáu thằng ăn không ngồi rồi chuẩn bị cho cuộc đời mới, cuộc đời sinh viên.

Sinh viên kí túc xá, sáu thằng con trai cùng một phòng, đối diện dãy con gái, và những oái ăm bắt đầu xảy ra.

CHAP 1: VÔ CÔNG RỖI NGHỀ!

Những ngày chờ đợi làm thủ tục nhập học dài lê thê, cảm tưởng ba ngày chờ đợi thật dài, nhích từng chút từng chút một như muốn thử thách lòng người vậy. Dù sao trong cái phòng này, cũng còn có năm thằng giống như tôi, và rộng hơn, cả khu kí túc xá làng đại học này, còn hàng ngàn người cũng lâm vào hoàn cảnh giống tôi.

Trong sáu thằng A12 này, thì chỉ có tôi và thằng Tuấn là chung trường, và tính ra cũng có tính hơi ngông giống nhau nên bắt đầu dễ thân. Thằng Tuấn cũng vui vẻ hoà đồng, thỉnh thoảng chọc ghẹo mọi người nên dần dần, mấy thằng khác cũng bỏ qua cái bộ tóc vàng hơi hoe của nó. Chắc mấy đứa mới gặp sẽ mặc định: “Tóc vàng hoe chả tốt đẹp gì”.

Khánh thì có lẽ là một tay game thủ có hạng,bằng chứng là hắn ta có thể ngồi hàng giờ bên chiếc màn hình máy tính, chăm chú chơi game nhập vai. Thỉnh thoảng quay ra lừ mắt nhìn cả phòng, rồi lại ngồi tựa lưng vào tường, chăm chú chơi. Nhưng tôi biết, Khánh là người chu đáo và quan tâm, có lẽ là chưa có thời gian thể hiện thôi.

Thằng Việt gấp bộ võ phục Vovinam treo ra dâyđể đồ, nó phủi phủi mấy cái trên bộ áo xanh dương, buộc tôi phải đưa mắt nhìn.Có vẻ là cao thủ võ lâm chứ chẳng giỡn chơi. Đi học đại học mà thủ theo cả những chiếc côn kim loại sáng bóng thế kia, nếu không nhìn cái giấy báo, chắc tôi tưởng nó là thằng đầu gấu quấy rối ngoài đường.

Thằng Trung cũng nào đâu chịu kém cạnh, nó ôm cây đàn rồi thử dây một chút, bắt đầu đàn khe khẽ, sợ làm phiền mọi người. Thực chất đứa nào cũng muốn nghe nó đàn nhưng ngại không nói. Tôi cũng nào chịu thua tụi nó là bao, tụi nó ôm đàn, ôm côn, ôm máy tính còn tôi thì ôm gối nằm trên giường hít thở chả khác gì cá nằm trên thớt. Xem ra chỉ có thằng Sơn là người chăm học nhất phòng, nó đang chăm chú vào những cuốn sách Anh Văn dày cộm.

Người xưa có cầm, kỳ, thi, hoạ thì phòng A12chúng tôi có game, võ, nhạc và ngoại ngữ cũng vang danh. Quá chán cho cái cảnh bất tài nhìn bọn cùng phòng phô diễn tài năng, tôi nhảy cái phịch xuống dưới nền nhà, vỗ vai thằng Tuấn:

- Đi cà phê mày!
- Nắng lắm, ở phòng đi! – Nó uể oải vươn vai, chẳng biết thằng này có dây thần kinh ghen tị không nữa.
- Đi, ở phòng nóng quá! – Tôi viện cớ lí do.
- Thôi, mày đi ra ngoải mình đi! – Nó lười đến độ không thèm quay lại nhìn tôi.

Coi bộ không lay động được ý chí của nó, tôi lại lủi thủi leo lên giường nằm với chiếc quạt. Mặc cho dân tình đang khoe ưu điểm sở trường, chói chang bên tai.

- “Có trò vui rồi”!

Tôi bật dậy, lại nhảy xuống cầu thang, rồi lóc cóc chạy ra khỏi kí túc xá, ghé bên quán tạp hoá ngay cổng lớn vào. Gì chứ cái thứ hàng cấm này, chắc chẳng căn- tin nào dám bán. Cầm được nó trên tay, tôi khấp khởi mừng thầm:

- “Ngon lành cành đào”.

Trở ngược về phòng, tôi thảy bộ bài xuống dưới nền đánh cái cộp thu hút sự chú ý của dân tình. Khỏi phải nói, tất cả đều dồn lại khoảng trống giữa phòng bé tẹo.

- Giờ tao một tụ, thằng Tuấn một tụ, còn nữa bốn đứa hai tụ.

Một hòn đá trúng ba con chim chứ chẳng chơi,một kế sách phải nói là tuyệt hảo của tôi. Vừa đánh bài giết thời gian, vừa dễ thân nhau hơn, lại vừa có kem ăn, dù thằng thua là thằng trả khiến tôi cũng lo sợ. Lỡ đâu trong phòng này, trình độ đỏ đen của mình là kém cỏi nhất mà còn thích khơi trò thì than ôi, bách nhục xuyên tim.

- Heo…!
- Đè đầu mày chứ heo!
- Má, sao không chặt thằng khác, cứ đè tao hoài vậy.

Có máu cá độ vào là xưng hô bắt đầu thay đổi ngay. Từ bạn với mình thì nay trở nên xuồng xã là tao với mày, thằng này thằng kia. Coi như sắp quen thân rồi đây.

- Ai cho các anh đánh bài ở đây?

Cả sáu thằng giật bắn người, nhìn ra phía cửa.Bảo vệ, bảo vệ tới, không phải nam mà là nữ, một nữ bảo vệ. Nhưng có lẽ nếu là nam thì chúng tôi chẳng chết đứng, há hốc mồm ra thế này. Lực lưỡng và khuôn mặt bặm trợn, không có mộtchút nữ tính nào cả, sinh viên đang đánh bài hay mà nỡ vào hốt sòng cơ chứ.

- Dạ…! – Chúng tôi lí nhí!
- Không đọc nội quy à, cấm bài bạc!
- Tụi em quánh bài, chứ không quánh bạc! – Thằng Tuấn bắt đầu cái giọng hơi cà chớn tóc vàng hoe của nó.
- Như nhau, coi như lần nàytôi tha! – Nữ bảo vệ xinh đẹp hùng hổ ôm theo bộ bài đi ra khỏi phòng.

Sáu thằng ngơ ngác nhìn nhau khi chiến trận đang bất phân thắng bại, và cũng chỉ còn có mấy điểm nữa là cán đích. Bên kia dãy B số lẻ, nữ các phòng bắt đầu ùa ra chỉ trỏ.

- Ê, mày mua bài ở đâu mày?
- Chi mày, tính chơi tiếp à? – Tôi nhìn xuống bốn thằng còn lại.
- Chứ sao, quê rồi, chuẩn bị xong gồi còn bị phá đám! – Nó mặc quần dài chứng minh lời nói của nó là nghiêm túc.

Chỉ đường cho nó xong xuôi, tôi thì thầm vào tai nó:

- Mua thêm bộ nữa dự phòng, lỡ bị bắt nữa khỏi đi!

Ngày đầu tiên cả phòng A12 đồng minh liên kết chống lại nội quy của kí túc xá, và bắt đầu cho thấy tinh thần đoàn kết cao độ.Chúng tôi cắt máu, à không, uống nước ăn kem, tự lòng ăn thề với nhau quyết đối đầu bảo vệ.

Đấy là buổi sáng, chứ buổi chiều mới được coi là thảm hoạ của sự chán. Vừa nóng, vừa oi, vừa hết trò để làm, chúng tôi lại một thằng một góc. Hết nghe nhạc chán rồi nghe đàn của thằng Trung, nghe chán đàn thì đưa mắt kiếm xem ở trên trần nhà có con thạch sùng nào đang bò hay không? Đúng là rãnh rỗi.

“Nhàn cư vi bất thiện”!

Ông bà xưa đã nói như vậy không hẳn là không có cái lý của nó. Bắt đầu từ việc thằng Tuấn khơi mào.

- Gì mày? – Tôi gỡ tai phone ởcái máy mp3 ra.
- Lẹ, xuống mày!

Chẳng hiểu thằng bạn này âm mưu chuyện gì mà nghe có vẻ là thú vị lắm, tôi tò mò nhảy vội xuống nền nhà.

- Đó, đó…thấy chưa?
- Thấy gì mày?
- Đó, con đó đó!
- Thì sao, nó ở phòng B11, đối diện mình! – tôi nhận định đối tượng.
- Đẹp, Biu ti fu gơ (beautifulgirl)- Nó bĩu môi chơi chữ theo phiên âm quốc tế.

Bản thân tôi cảm thấy cô gái ấy không đẹp, rõ ràng so với Dung hay Yên thì sắc đẹp là điều cô gái đang làm cái gì đó không thể so bì với hai cô bạn tôi. Nhưng có một điều lạ là cô gái ấy có khuôn mặt rất duyên, duyên đến một cách kì lạ. Nó hút hồn thằng nhìn lén như tôi phải công nhận. Có điểm gì đó rất đặc biệt trên khuôn mặt ấy mà tôi không thể nào lí giải.

- Ôi, răng khểnh, má ơi, đẹp dã man! – Thằng Việt ở đằng sau nhập hội nhìn lén gái kí túc từ bao giờ. Nhưng công nhận là cô nàng có cái răng khểnh dễ thương thiệt.

- Chẳng so được với bạn tao! – Tôi chốt một câu xanh rờn, leo lên giường nằm.
- Ảnh bạn mày đâu mà nói ngon dậy? Thằng Tuấn chắc là muốn khích tướng xem mặt Dung hoặc Yên hơn là muốn biết đó là sự thật.
- Không có, nhưng chắc chắn là đẹp hơn.

Nó nguýt dài trước câu nói của tôi, rồi lại nhìn cô gái phòng đối diện.

- Lớn rồi còn chơi ngu, chơi nghịch đất, dơ thí bà! – Tôi chưa buông tha kẻ thách thức độ quyến rũ với Dung và Yên trong lòng, thoá mạ hết lời, cho dù chẳng ảnh hưởng đến ai.
- Người ta đào đất trồng hoa,mày ngu thì có! – Thằng Tuấn bảo vệ người đẹp đáp lời.
- Đẹp con mắt!

Tôi nằm nghe nhạc, mà tai nghe còn rõ mấy tiếng suýt xoa của mấy thằng bạn ở dưới. Khen gì mà không còn cái gì để khen nữa, vuốt tóc mà nó cũng khen là đẹp được thì quả thật, cô gái ấy đúng là có sức hút với đa số chứ không riêng gì cá nhân tôi.

Ba ngày sau tiếp diễn y chang nhau như được lập trình một cách tự động. Sáng, sáu thằng thi nhau dậy sớm, ăn sáng rồi lại nhìn nhau gườm gườm. Sau đó sẽ là màn đánh bài kiêm luôn võ mồm. Qua buổi chiều thì ngồi ở phòng, nhìn ra cửa sổ ngắm cô gái dễ thương đào đất trồng hoa trong cái chai cắt làm đôi. Nhưng tuyệt nhiên sau bữa đầu tiên, cô gái ấy vẫn biệt tăm, khiến cho mấy thằng bạn tôi đứng ngồi không yên. Chúng nó không kiên trì chung thuỷ trong suy nghĩ được nên chuyển qua ngắm cô gái khác.

Ngày cuối trước khi nhập học,thằng Việt nó còn hứng thú vác côn ra tập múa. Cây côn trong tay nó bay vù vù mà anh em thằng nào thằng đấy mặt tái xanh, nằm sát rạt xuống giường hoặc kiếm cái gì đó che chắn. Cái thằng ba phải, quê Bình Định không học võ cổ truyền quê hương đi, hứng máu học Vovinam.

- Bốp! – Cây côn đập vào bắp tay nó rồi rơi xuống nền nhà vang lên tiếng khô rốc.
- Thôi lạy cao thủ võ lâm, mày vô nhà vệ sinh đóng cửa lại mà múa.
- Sao được mày, võ học của tao sẽ đúc kết và truyền cho mày!

Sau một hồi, chúng tôi tống thằng võ học thâm hậu vào phòng vệ sinh, nhốt nó lại, không quên khuyến mãi cho nó cái nón bảo hiểm đội vào, tránh trường hợp tự múa côn đập đầu.

- Mai nhập học mày?
- Ừ! – Tôi cảm thấy hơi run!
- Không biết…! – Thằng Tuấn ngập ngừng.
- Không biết gì mày?
- Ờ…thì gái có xinh không nữa?
- Cái thằng, học không lo, đầu mày chỉ gái với gái thôi!

Chửi thằng bạn vậy thôi chứ tôi cũng hi vọng là xinh. Chứ sao nữa, cuộc đời mài đủng quần trên giảng đường, hùng hục cắm cúi vào các bài giảng sẽ rất là stress. Và cách giảm mệt mỏi hiệu quả nhất là ngắm những cô bạn cùng giảng đường xinh xắn. Đó mới là nghệ thuật.

- Ngủ sớm đi mày? – Nó nói sang với tôi.
- Ừm…!

Thằng bạn tắt phụp hai cái công tắc đèn trong phòng. Gam tối và sự yên tĩnh lên ngôi. Tôi lấy điện thoại, mở danh bạ và bắt đầu nhắn tin. Chủ yếu là nhắn cho mấy thằng xóm nhà lá thôi. Chí ít nói chuyện với tụi nó thì tôi cảm thấy mình không bị bỏ rơi. Dung chắc cũng đang tất bật với việc nhập học nên thỉnh thoảng mới nhắn tin lại cho tôi. Còn Yên thì tuyệt đối không.

- “mày đi sớm quá, không ăn liên hoan tao được, tao buồn mày quá”! – Thằng Linh vẹo có vẻ tội nghiệp.
- “im đi thằng khốn, bố muốn thế à”.!
- “mày có biết là tiệc liên hoan của tao thiếu mày, tao…vui đến thế nào

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Lột Xác Vì Em
Một Ký Ức Đẹp
Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!
Yêu Thầm Chị Họ
Buổi Chiều Windows