Truyen

Tớ Quên Rằng Mình Đã Chia Tay

15.07.2015
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,81/5 (406 đánh giá)

đang băn khoăn, Nguyệt không giống như cô nàng bí ẩn kia, và việc gì phải dấu diếm tôi như vậy chứ? Hồi trước, tôi từng khẳng định không phải Nguyệt rồi mà.

- À, tại tớ ngủ nhiều quá, mà tớ yếu quá, bị đánh tý mà vào viện được luôn. HỀ.
- Cậu nhớ những ai đánh cậu không? – Nguyệt nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi chẳng cảm giác gì.
- Không.
- Lại mệt à, bọn tớ làm cậu tỉnh ngủ rồi, xin lỗi nhé!
- Không sao, giờ tớ ngủ lại ngay đây, cậu về với bọn nó đi, đang đợi kìa. – Tôi cười.
- Thế về nhé, nhanh khỏi bệnh đấy, chờ mentos của cậu.
- Ừm, nhanh mà.

Rồi tiếng ồn ào của chúng bạn cũng khuất dần, từng đứa vào chào tôi rồi đi tàu lượn hết cả. Thoáng cười đôi chút, rồi mở điện thoại, nhìn vào dòng số điện thoại của cô nàng kia? rốt cuộc, người đấy là ai?

2 Ngày sau, tôi được về nhà, rồi thêm 3 ngày tĩnh dưỡng, tôi được thả đến lớp. Mấy ngày lười chẩy thây ra, giờ nghĩ đến việc bị trường học gò bó, sao cứ bức rứt kinh hồn. Thế mới biết câu đầu tiên nghe thấy khi đến lớp nó cay nghiệt thế nào.

- Ê, anh em, thằng Bệnh binh đến lớp rồi này! – Thằng Bình hô to, cả lớp đổ dồn ra cửa nhìn tôi.
- Bệnh binh con mẹ mày, bố cho mày ăn ghế vào mồm giờ. À, mà chào mọi người. – Tôi trừng mắt nhìn thằng Bình, rồi lại dịu xuống, chào cả lớp.
- Khỏe rồi hả, để tao đấm mày thử xem khỏe thật chưa nhé! – Thằng Hiển vắn ống tay áo.
- Bố chấp mày vắn thêm ống quần luôn. – Tôi cười. Nó cũng cười thôi, xong mấy thằng con trai ra vỗ vai tôi, ôn tồn bảo.
- Nói, chỉ cần mày nói, bọn tao sẽ làm cho bọn đánh mày, thành gà không cánh luôn.
- Bố lạy chúng mày, tao đéo nhé mặt đâu, thôi, bỏ qua đi. – Tôi gầm gừ.
- Thằng nhát chết này, hay mày nghĩ chúng tao, không đủ hổ báo, anh em đâu, biến hình.
- Thôi, tao biết chúng mày super trâu rồi, nhưng đợi tao khỏe hẳn đã, rồi tôi muốn tự tay đấm vào mặt thằng ý. – Tôi tự hạ sức nóng từ chúng bạn xuống.
- Nhớ đấy!
- Ừm…

Rồi, đứa nào về chỗ đứa nấy, nhường chỗ cho mấy đứa con gái đến thăm hỏi bệnh tình tôi.
Thề là hỏi lắm vãi ra…

Sẽ là một chặng đường dài của Câu chuyện này, nhưng giờ mình sẽ kết thúc nó, giờ nếu nghĩ về nó nữa, chắc mình sẽ cảm thấy phiền nhiễu rất nhiều. Cảm giác sốc đấy, diễn ra n lần rồi, nhưng mình vẫn không thể tìm cách chữa lành và bình thản nổi, mình cần yên tĩnh

Những tình tiết cuối cùng

Vài ngày sau đó, trường tôi tổ chức đi tham quan ngoại khóa, là Côn sơn kiếp bạc. Tôi vừa lành bệnh, nên có thể an tâm và dễ dàng xin bố mẹ cho mình đi với lớp. Cả cấp 3 có đúng 1 lần tham quan thôi mà!

Chuyến xe đi đến địa điểm tham quan, lớp tôi chơi trò chuyền balo, khi hát xong 1 bài hát, balo ở vị trí đứa nào, đứa đấy sẽ phải lên thể hiện 1 ca khúc hoàn chỉnh với toàn thể mọi người trên xe, người bị nhiều nhất là Nguyệt, và tôi là người lên hát thay cô ấy. Cầm cây GuiTar trong tay, không rành lắm, nhưng cũng đủ để làm dáng lãng tử kinh hồn.

Đường đi xe, dốc kinh khủng, tôi và Nguyệt bảo ngồi cạnh nhau mà lại không được, bọn nó chen chúc làm hai đứa ngồi ở 2 dãy khác nhau, thế là vừa đi xe vừa nhắn tin, nhìn cảnh cũng nhắn tin… bâng quơ.

Hôm thăm quan, tôi và Nguyệt đi lẻ, tính ra suối chơi, mà chả biết ở đâu, nên bị lạc, sóng điện thoại trở thành một thứ xa xỉ… thời khắc đấy, chúng tôi quay lại với nhau, tôi ngỡ chúng tôi đã hoàn toàn kết thúc.

Từ Hôm đấy, mọi thứ diễn ra đầy những niềm vui, cả sự ngọt ngào, nhưng tôi cảm thấy, khi mới yêu thì mong ngóng, thú vị, chờ đợi, khi xa vào rồi thì thấy nó nhạt nhẽo và phiền phức kinh người.
Chúng tôi có những hôm trốn học đi chơi, ăn uống.
Có những lần vào lớp muộn cùng nhau.
Những câu chuyện dài bất tận bằng tin nhắn trong đêm khuya.
Những bài hát tôi hát riêng cho cô ấy, mà giờ vẫn còn ngân nga vang lên.
Sau thì, cường độ quan tâm cứ như quá mức vậy, trói buộc cuộc sống của hai đứa. Lo toan học tập, gia đình, và cả những mệt mỏi không đáng làm hai đứa thấy ở nhau sự thương hại nhiều hơn.
Gia đình Nguyệt, Bố Nguyệt có người mới, rồi dẫn người đấy về nhà, đòi ly dị với mẹ Nguyệt, Cô nàng phải sống trong sự ghẻ lạnh của Bố mẹ, và cả bên Ngoại lẫn bên nội. Giống như cuộc sống của tôi ở năm lớp 7, y như vậy, gia đình tôi cũng từng bị tan vỡ, và, có thể, tôi trở thành một đứa lãnh cảm từ khi ấy. Tôi thấy thiếu cảm giác ấm áp từ gia đình.

Ba tháng sau, chúng tôi lại chia tay. Chúng tôi nghĩ, là Nguyệt, cần yên tĩnh để vượt qua mọi chuyện, tôi nghĩ là chỉ tạm thời thôi, vậy mà. Người nói chia tay là Nguyệt, và không cần tôi đồng ý.
Hai hôm sau, Nguyệt có người mới, là Kiều, Chúng nó công khai quan hệ, điều mà trước đó, cô ấy nói, không thích với tôi, cô ấy ngại, giả tạo hết mức. Cảm giác, ngày ngày đến lớp, nhìn cảnh đấy, tôi không biết mình tan vụn vỡ ra thành bao nhiêu mảnh, hay đang đi học để học được điều gì.

Ngày tháng nội tâm mục rũa lại Xuất hiện, Tôi lại cô lập mình, và cả bị cô lập. Về nhà, cảm giác lạnh lẽo, đến lớp, muốn bật khóc. Chẳng có nơi nào là thoải mái cả.
Lần tiếp theo tôi tự tử, là uống 1 gói thuốc trừ sâu, chắc là hàng giả, mà tôi chỉ nhấp 1 hụm nhỏ rồi, thoáng phân vân, rồi đổ đi, cảm giác hơi ngọt, chút đắng, rồi mùi nồng hắc lên tận mũi. Tôi không hề có cảm giác đau đớn. Ngày hôm sau, tôi vẫn bình thường. Thật kỳ lạ

Tôi tiếp tục bị chặn đánh, nhưng lần này có bọn bạn quen từ nhỏ đi đá bóng ngang qua giúp tôi, lần đầu tôi đi đánh nhau mà có hội, giã thằng kia nhừ tử, và phần nào tôi biết về cô nàng bí ẩn kia từ nó.

Tôi hẹn gặp được cô nàng, và người đó, không ai khác Là Len. Tôi rất bất ngờ.

Giúp tôi trải qua những đổ vỡ lần thứ 2 sau khi cố gắng hàn gắn từ mối tình đầu, chúng tôi thành bạn rất thân. Chúng tôi sợ một ngày nào đó, tình bạn thay đổi, và nếu thay đổi, chắc đó sẽ là tình yêu, tôi sợ khi kết thúc tình yêu, sẽ chẳng còn tình bạn nào nữa.

Nguyệt nói là sẽ chuyển trường, và cuối kỳ 1. Kiều đưa tôi lá thư của cô ấy cho tôi (Chap đặc biệt). Vậy mà, sau đó, cô nàng ko chuyển đi.

Ngày 30 tháng 1, sinh nhật tôi năm ấy, Tôi và Len, chúng tôi trở thành một đôi. Cô ấy là người đầu tiên chờ đến nửa đêm để chúc tôi, là người duy nhất tặng quà tôi trong ngày hôm đấy, điều mà, gia đình tôi còn chẳng ai nhớ đến. Có lẽ khi viết, câu chuyện sẽ kết thúc tại đây.

Hiện tại, tôi và Len chia tay vào tháng 9 năm ngoái, và mới quay lại vào tháng 1 vừa rồi. Và, giờ thì chia tay thật, vào chính ngày hôm nay, có lẽ, từ từ rời xa, thì len sẽ đi được xa hơn, xa hơn nơi tôi đứng. Cuộc sống của tôi, nên bỏ đi cái tên của cô ấy. Chúng tôi nghĩ, là của để dành của nhau, cứ để đấy, vui đùa, rong chơi mãi cũng sẽ là của nhau, nhưng trớ trêu của tạo hóa chứng minh đó là sai lầm.

****** Hết ******

Facebook Google Plus Twitter
«111213
Cùng chuyên mục
Hoàng Tử Online
Tôi Ghét Anh…Đồ Du Côn
Mối Tình Đầu
Cơn Mưa Ngang Qua
Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!