<?php the_title(); ?>

Tôi Ghét Anh…Đồ Du Côn

09.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,51/5 (53 đánh giá)

vừa ra đời, xem ra thầy Thiên phải khổ vs con nhỏ Thụy Anh dài dài đây, hehe đáng đời ai bảo dính vs cô nào ko dính lại cứ thích dính vào chị em họ Tôn Nữ làm gì…
Haizzzz…Đi 1 chặng đường dài, cuối cùng ai cũng tìm đc tình yêu đích thực cho mình: Trang, Dương, Vân, thầy Thiên, Thụy Anh…tất cả những người tôi yêu quý đều đang hạnh phúc vs những gì mình đã có, họ đã tìm đc 1 nửa đích thực cho đời mình, nhìn thấy họ như vậy tôi chợt cảm thấy thật thanh thản trong lòng, nhưng…còn tôi và Phong thì sao? Nhắc đến Phong tôi bèn thu lại nụ cười trên môi, tại sao h này mà hắn vẫn chưa đến tìm tôi, khi trở về từ nc ngoài người đầu tiên mà tôi muốn gặp là Phong, thứ đầu tiên tôi muốn thấy là nụ cười nửa miệng và khuôn mặt lạnh lùng đáng ghét của hắn, chẳng lẽ hắn giận tôi vì đã bỏ rơi hắn để ra nc ngoài nên h ms ko thèm đến gặp tôi ư?…Ôi ôi cái tên ngốc này, có nhanh đến gặp người ta ko? Có biết người ta nhớ mình như thế nào ko hả???
- Nhiên, sao lại đứng đực ra đấy thế con? tiếng mẹ tôi đột ngột vang lên khiến tôi giật mình, tôi quay ra nhìn mẹ mỉm cười xuề xòa rồi chợt nhớ ra chuyện chưa kịp thắc mắc ở sân bay vội hỏi:
- À…mẹ này lúc ở sân bay mẹ có nhắc đến con rể, là ai vậy?
- Ây da cứ giả vờ, còn ai vào đây nữa, bạn trai con chứ ai? mẹ tôi cười nói
- Bạn trai??????
- Ừ, mẹ tưởng nó nói cho con biết rồi, lúc con đi ngày nào nó cũng đến chơi cờ vs bố con, nói thật mẹ chưa bao h nhìn thấy thằng bé nào lại đẹp trai, ngoan ngoãn, lễ phép tài giỏi như nó (tò nhâm rồi mẹ ơi) hihi công nhận con có phúc thật đấy, đến bố con khó tính như vậy còn thấy hài lòng về nó nữa là, chỉ có điều…
- Chỉ có điều gì ạ? tôi suốt ruột hỏi
- À…chẹp mẹ thì mẹ thấy mái tóc nâu của nó rất đẹp, nhưng bố con thì có chút ko hài lòng mẹ tôi chép miệng nói
- Tóc nâu???? Là Phong ư?
- Ô hay cứ như ngố ấy, ko phải nó thì ai? Chẳng nhẽ con có nhiều bạn trai đến thế? Mà sao con ko nói cho mẹ biết bạn trai con là con trai của bác Hải bạn mẹ, bố nó ngày xưa đã đẹp trai rồi thế mà h nó còn đẹp trai hơn nhiều, mà cũng tội nghiệp nó bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ…mẹ tôi rạng rỡ nói.
- Phong ngày nào cũng đến đây thật hả mẹ?
- Chẳng nhẽ mẹ đùa, bố con cũng xuôi xuôi chuyện của 2 đứa rồi đấy
- Thế hôm nay cậu ấy ko đến à? tôi hồi hộp hỏi
- Ủa mẹ tưởng con đi gặp nó rồi chứ, nó có bảo vs mẹ là sẽ gặp con ở nơi chỉ có 2 đứa biết thôi mà. Thế con chưa đi à???
- Hả???? Gặp ở nơi chỉ có bọn con biết á???? tôi hét ầm lên rồi chợt nhớ lại

***

- Ngày nay 5 năm sau, ngay tại đây, nếu cậu ko đến tôi sẽ sang tận Mĩ bắt cậu về…nên nhớ tôi nói là sẽ làm đấy

- Ôi chết tiệt…tôi nhăn nhó tự vỗ vào đầu rồi quay sang nói vs mẹ con đi ra đây 1 chút
Rồi ko kịp để mẹ tôi gật đầu đồng ý, tôi đã phóng giò chạy đi, cái tên Phong chết tiệt này, tương lai chắc chắn sẽ bảo thủ cố chấp ko khác gì bố tôi cho mà xem, câu này của hắn đã nói ra từ 5 năm trc bảo tôi làm sao mà nhớ đc chứ?
Tôi nhanh chóng bắt taxi đến trường cấp 3 Thanh Đằng, rồi vội vàng chạy vào trường, 5 năm rồi nhưng ngôi trường có vẻ ko đổi khác là mấy, tôi đưa tay lên xem đồng hồ, có vẻ đã muộn lắm rồi, trong trường vắng tanh ko thấy 1 bóng người, đây có lẽ là thời điểm đẹp nhất trong năm của ngôi trường, xung quanh tràn ngập hương thơm của những loài hoa đang mùa nở rộ: hoa sen trắng thơm ngát, hoa bằng lăng tím mộng mơ, hoa phượng đỏ rực rỡ, hoa nhài ngát hương, hoa kẹo hồng hồng dễ thương, còn có cả hoa ngâu vàng giản dị nhưng nồng nàn nữa chứ…Tất cả đều đẹp 1 cách khó tả, tôi chậm rãi đi về phía vườn cỏ sau trường, lòng bỗng thấy hồi hộp lạ kì, những kí ức đẹp đẽ của 5 năm về trc lại ngập tràn trong trí óc tôi.
Đã gần đến khu vườn hoa bồ công anh bước chân tôi chợt ngập ngừng, ko biết khi nhìn thấy Phong tôi nên làm gì đây, chạy đến ôm hắn thật chặt hay nói vs hắn rằng tôi rất nhớ hắn…nhưng lỡ hắn chờ lâu quá rồi bỏ đi rồi thì sao? Tôi tự đặt câu hỏi rồi lo sợ chạy vào, cảnh vật trc mặt khiến tôi như ko thể tin vào mắt mình nữa, cánh đồng hoa bồ công anh xơ xác và hoang vu ngày xưa nay trông đẹp như 1 bức tranh rực rỡ, con đường đất nhỏ ngày nào h đã mọc cỏ xanh um đc cắt tỉa đẹp mắt, 2 lối đi trồng đầy hoa hồng thơm ngát khung cảnh đẹp như trong truyện cổ tích.
Tôi như người mất hồn ngẩn ngơ bc vào rồi chợt giật khi thấy tấm biển vs 2 chữ PHONG – NHIÊN to đùng đập vào mắt…Tất cả mọi thứ đều là do Phong làm ư? Thực sự tôi ko dám tin nữa, khung cảnh này giống như trong mơ vậy. Bước chân tôi ngày càng gấp gáp, vội vàng đến nỗi suýt nữa thì vấp ngã.

Nhưng tôi ngó nghiêng 1 hồi lâu mà chẳng thấy hắn đâu, xung quanh chỉ có những bông hoa trắng muốt, cùng những cơn gió nhẹ thoảng qua, ko lẽ Phong đã bỏ đi mất rồi, đừng thế chứ, tôi hoảng kinh vội ngó tìm hắn khắp nơi, đần độn đến mức còn vạch hết bụi cỏ này đến bụi cỏ khác, nhưng tuyệt nhiên ko thấy 1 bóng người, 1 lúc lâu sau khi đã mệt lả tôi ngồi bệt xuống vì kiệt sức, ko kiềm chế đc ôm mặt khóc nức nở:
- huhuhu…Sao cậu ko đến? Tôi biết tôi sai rồi, tôi biết tôi bắt cậu chờ lâu như vậy là sai rồi…hức hức…nhưng cậu tha thứ cho tôi đc ko…hức hức…quay về đi đc ko? Đến đây gặp tôi đi đc ko? Tôi sẽ ko bao h bỏ cậu đi nữa đâu…huhuhu
- Lời cậu nói…liệu có tin đc ko???
1 giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên ở đằng sau khiến tôi giật mình, vội nín khóc quay khuôn mặt tèm nhem nc mắt lại nhìn. Phong đang đứng đó, nhìn tôi khẽ nhếch mép cười, nụ cười nửa miệng đẹp tuyệt, 5 năm ko gặp mà hắn vẫn đẹp trai như vậy, vẫn mái tóc màu nâu hạt dẻ khẽ bay lòa xòa trong gió, vẫn khuôn mặt vs những đường nét hoàn hảo, đẹp như tạc, hắn đứng đó tay đút túi quần, dáng người cao, thanh tú, ánh nắng chiều xiên xiên qua bả vai tạo lên 1 vẻ đẹp rất cổ điển rất cuốn hút và đôi mắt màu cà phê quyến rũ thì đang nhìn tôi chăm chú, tia nhìn ánh lên sự dịu dàng. Khoảnh khắc ấy trái tim tôi như đóng băng, mọi vật xung quanh đều trở lên hư ảo.
Với biết bao nhiêu nhung nhớ chất trong lòng, tôi ko còn suy nghĩ đc gì cả, chạy đến nhảy lên ôm lấy cổ hắn, hành động bất ngờ của tôi khiến hắn giật mình, ko kịp phản xạ, cả người ngã xuống, dĩ nhiên là cũng kéo tôi ngã theo…những cánh hoa bồ công anh mỏng manh, dễ rụng bị động mạnh giật mình bay lên tứ tung

Và hiện tại thì tôi đang nghị trị trên người hắn (ta là hoàng thượng đây hahaha…), khuôn mặt hắn gần tôi hơn bao h hết…ôi ôi ngượng chết đi đc, ko ngờ tôi lại chủ động đến vậy, mấy cái người Mĩ này toàn tiêm vào đầu người ta toàn mấy cái văn hóa mất mặt thui.
- Này…sau 5 năm ko gặp ko ngờ cậu hổ báo thế đấy? Phong nhìn tôi nhếch mép cười đểu
Tôi ngượng ngùng gãi đầu gãi tai định đứng bật dậy, nhưng chưa kịp thì đã bị Phong kéo tay lại, khiến tôi ngã ập xuống người hắn lần nữa
- Này làm gì thế? tôi hốt hoảng hỏi
- Ai cho phép cậu ngồi dậy, tôi còn chưa xử phạt cậu vì cái tội bắt tôi chờ 5 năm 9 tiếng 30′ đấy Phong gằn giọng nói
Oh my god hắn đúng là cái đồ nhỏ nhen ích kỉ, ai lại đi tính từng h từng phút như thế chứ, tôi xịu mặt xuống nhìn hắn hỏi:
- Tại tôi quên chứ bộ, tôi cũng có muốn bắt cậu chờ lâu thế đâu, mà sao chỗ này lại trở lên đẹp như vậy nhỉ?
- Ngốc…Phong mắng và gõ nhẹ vào đầu tôi tôi đã mua mảnh đất này rồi, từ bây h nó sẽ là của tôi và cậu
- Thật hả? tôi hỏi măt sáng rỡ lên, rồi vội ngó nghiêng xung quanh thì thào hỏi Nhưng mà này, người ta nói ở đây có ma đấy
- Phiiiiiiiiiiiiiì Hắn nghe tôi nói thì ko nhịn đc phì cười nói Cậu bao nhiêu tuổi mà còn tin vào mấy chuyện vớ vẩn ấy
- Ai nói vớ vẩn, cậu ko biết là 3/4 số người sống trên Trái Đất này đều sợ ma à? Tôi cũng nằm trong số đó đấy, gì chứ chỉ cần nghĩ đến mấy cái bóng lởn vởn quanh đây là tôi sởn hết gai ốc rồi tôi rùng mình nói
Thấy bộ dạng như vậy của tôi, Phong phá lên cười khùng khục, tôi tức khí, thụi cho hắn 1 cú cau có nói:
- Cười cái gì mà cười cười như con chó biết gấu, con mèo biết sủa ấy…
- Hahahaha, thành ngữ dễ thương thật nghe tôi nói hắn còn cười dữ hơn, bực mình tôi nhảy ra khỏi người hắn gay gắt nói:
- Tôi đã nhớ cậu biết bao nhiêu như thế mà khi trở về cậu toàn chọc tức tôi thôi
Thấy vậy, hắn bèn thu lại nụ cười dở điên của mình, nhẹ nhàng ngồi dậy, hỏi tôi:
- Cậu nhớ tôi bằng bao nhiêu?
- Rất nhiều tôi nói rồi vung 2 tay lên
- Cậu nhớ tôi bao nhiêu hãy nhân thêm 100, 1000 lần nữa thì bằng tôi nhớ cậu…hắn nhẹ nhàng nói
Nghe câu nói đó của hắn, mọi bực bội, khó chịu trong tôi tan biến hết, tôi quay ra nhìn hắn dò hỏi:
- Thật ko?
- Nếu tôi nói ko thật thì cậu sẽ làm gì? hắn nhếch mép cười đểu
- Trần Lam Phong…cậu…
- 5 năm qua thực sự là 1 quãng thời gian khổ sở đối vs tôi, khi cậu đi ngày nào tôi cũng ra đây để tìm cảm giác thanh thản cho mình, cậu có biết vì ai mà tôi phải khổ sở như thế ko? Phong khẽ nhắm mắt ngả người về sau nói
- Vậy sao cậu ko thường xuyên gọi điện, chát vs tôi? tôi nhíu mày hỏi
- Tôi ko thích vì những thứ đó thật sáo rỗng, những dòng tin nhắn ngọt ngào, hay những câu hỏi thăm thân tình qua điện thoại, tất cả chỉ là phù du thoáng qua và ko chân thực, tôi chỉ cần biết cậu vẫn khỏe mạnh là đc, tôi sẽ nhớ cậu bằng cách đặt cậu trong trái tim của mình và chờ ngày cậu trở về Phong nhìn tôi nói, trên môi thoáng nở 1 nụ cười

Nghe những lời cậu ấy nói, trái tim tôi như vỡ vụn, nước mắt ko hiểu sao đã lăn dài trên gò má, để kệ những giọt nc mắt mặn chát vô tình rơi xuống tôi quay ra ôm chặt lấy cậu ấy, cảm nhận sâu sắc nỗi nhớ ngập tràn trong tim
- Xin lỗi vì đã để cậu phải chờ…tôi nhớ cậu nhiều lắm…
Phong mỉm cười khẽ vòng tay ôm lấy tôi rồi dịu dàng nâng mặt tôi lên dùng những ngón tay dài mảnh khảnh lau nước mắt cho tôi, tôi nghe trong gió tiếng cậu ấy thì thầm:
- Tôi cũng nhớ cậu nhiều lắm, Nhiên ơi…
Vị ngọt bất chợt xuất hiện nơi đầu lưỡi của tôi, mở đầu cho 1 nụ hôn thực sự, ko còn là cái lướt môi thoáng qua như first kiss của 5 năm về trc nữa, mà là 1 nụ hôn ngọt ngào mang mùi hương của gió của tình yêu chân thành và của nỗi nhớ kéo dài, tôi như đắm chìm trong hạnh phúc đê mê, tận hưởng sự ngọt ngào của tình yêu, sự xa cách của 5 năm qua đã khiến tình yêu tuổi học trò 1 thưở của tôi và Phong nồng nàn hơn, ngọt ngào hơn mặc dù rằng mang trong đó còn có cả vị đắng…
Trên cánh đồng hoa bồ công anh có tiếng 1 cô gái thì thầm:
- Tôi ghét cậu…đồ du côn
Liền sau đó vang lên 1 khúc hát dễ thương:
“Con gái nói ghét là yêu
Con gái nói yêu là ghét…”
Từ bây h, tôi sẽ ko xa cậu nữa đâu, tên du côn đáng ghét của tôi…

****** Hết ******

Facebook Google Plus Twitter
«181920
Cùng chuyên mục
Cơn Mưa Ngang Qua
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
Nhật Ký Làm Bố
Truyện Về Cô Bé Đứng Đường Mà Tôi Quen
Yêu Người IQ Cao