Truyen

Tôi Không Phải Là Công Chúa

15.09.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,88/5 (32 đánh giá)

Truyện: Tôi Không Phải Là Công Chúa

Tác giả: Kawi
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chap 1: Lời “tỏ tình” nửa đêm

11h30 tối
Nó đang ngủ. Đúng hơn là đã ngủ được mấy giấc rồi.
Từng…từng…từng…
Theo phản xạ, nó vừa ngủ vừa… với tay mò mẫm cái điện thoại đang reo inh ỏi, không biết đứa nào rảnh rang mà chọn cái giờ này để quấy phá giấc ngủ của nó.
Không buồn nhìn số gọi đến, nó vừa ngáp vừa bật nắp, kề cái miệng ngái ngủ vào điện thoại với giọng thảm thê:
- A… lo! – đầu nó gục gục.
Nhưng tín hiệu từ đầu dây bên kia khiến nó tỉnh hẳn, tỉnh còn hơn cả… ruồi:
- Kim! Bây giời Kim hãy im lặng, hãy im lặng chỉ để nghe Bun nói mà thôi.
Nó nuốt nước bọt:
- Bun biết Kim đang giận Bun, rất giận là đằng khác. Nhưng, thực sự Bun không cố ý. Chỉ là… chỉ là Bun không thể kiềm chế… Bây giờ, Bun muốn nói một sự thật, một sự thật mà bấy lâu nay Bun không dám nói: Bun thích Kim… Kim chỉ biết thế là được. Thôi, Kim ngủ đi, mai gặp.
Cúp
Lần này thì nó tỉnh tuyệt đối. Mắt nó nhìn chằm chằm vào cái điện thoại, số vừa đến là số lại hoắc, đơn giản là vì nó không phải là Kim, dù buồn ngủ đến mấy thì nó vẫn đủ khả năng để nhớ tên mình là gì. Phải! Nó là Lam. Không phải Kim.
Nó cười một mình. Một cuộc điện thoại kì quặc và nó vô tình trở thành người được tỏ tình bất đắc dĩ. Tội nghiệp thằng nhóc tên Bun nào đó. Nghe qua giọng nói có vẻ phải khó khăn lắm mới thốt được ra. Ai dè lại không đúng đối tượng.
Rồi nó quăng cái di động vào góc giường và tiếp tục ngủ. Nhưng không ngủ được nữa. Nó bực mình.
Sáng mai lại nó gật gù gật gà trên bàn ăn, kết quả của một đêm thức trắng. Nhìn đôi mắt thâm quầng như bị ai bum vào, mẹ nó nhăn mặt:
- Con làm gì mà mắt trông như cú vọ thế?
- Đêm qua con không ngủ!
Mặt mẹ nó bỗng bừng sáng rực:
- Ôi! Con gái yêu của mẹ bữa nay đã biết thức khuya học bài rồi cơ đấy!
Nó ngán ngẩm không trả lời. Cứ để mẹ nghĩ như vậy cũng được.
- Chào mẹ con đi học!
- Ừ!
Nó lăn tăn leo lên chiếc xe đạp điện mà nó cho là “cà tưng” được ba rước về từ nhà cậu. Vì sự đểnh đoảng bẩm sinh mà nó làm mất con ngựa sắt yêu quý để rồi phải xài con ngựa điện này.
Mười lăm phút sau nó “đáp” trường.
Khó khăn lắm nó mới tìm thấy nhà giữ xe. Chỉ mới vào trường này không được ba tuần nên việc này cũng hoàn toàn bình thường. Nhưng trường nó học thì không bình thường chút nào.
Nó thở dài. Nó không thích thế. Nếu không vì cái kì vọng quá lớn của gia đình thì nó muốn học ở một trường bình thường hơn.
Nó chậm rãi bước lên cầu thang. Tính cách nó vốn dĩ không trầm trầm như bây giờ nhưng môi trường thay đổi nên cái phần quậy phá trong người nó cũng phải nén xuống. Điều này khiến nó bực mình. Và vì bực mình nên nó bước mạnh hơn nhanh hơn mà không để ý gì đến xung quanh.
Bốp…!!!.Hậu quả của sự bực mình không đúng lúc. Nó vừa va vào một ai đó. Vừa lấy tay xoa xoa trán vừa ngẩng lên toan xin lỗi thì nó giật thót mình
- Đụng phải “thứ dữ” rồi! – Nó lầm bầm.
Nguời đối diện nhìn nó bằng một ánh mắt không thể “dã man” hơn:
- Hix! Sorry! Mình không cố ý, mình…
Nó chưa nói hết câu thì đã nhận được một chỉ tay thẳng vào mặt. Kẻ đối diện vẫn nhìn nó chằm chằm.
Mặt Lam biến sắc, nó chỉ mới vào trường không lâu, nó không muốn mình bị ghi tên vào danh sách những nhân vật “cần được quan tâm và lưu ý”
- Cậu đã va vào tôi, tôi không muốn có lần thứ hai!
Đó là tất cả những gì nó nghe được từ miệng của tên đứng trước mặt và cao hơn nó một cái đầu:
- Ơ! Mình…
Lần này thì nó không biết phải nói cho ai nghe vì tên trước mặt đã đút hai tay vào túi quần và đi thẳng.
Nó quay lại nhìn, miệng lầm bầm:
- Đúng là “giống hotboy”, tên nào tên nấy cũng bị bệnh “đu cột điện”.
Rồi nó lắc đầu, đi tiếp. Phù! May mắn là không ai có ở đây lúc này. Nếu không…
Nhưng không phải cứ không có ai là sẽ không có chuyện! Hôm nay, nó phải mặc đồng phục. Chiếc váy ngắn làm chân nó co rúm lại. Nó lê từng bước vào lớp
- Hôm nay sao cậu đi sớm thế?
Tuyết, con nhỏ cùng bàn, người bạn duy nhất mà nó quen từ ngày đầu bước chân vào đây lên tiếng hỏi thăm. Nó chỉ cười nhẹ:
- À! Hôm nay tự dưng muốn đi sớm thôi!
Lớp nó học phần lớn đều là con của thương gia địa vị cao, đó cũng nguyên nhân giải thích cho việc tại sao toàn bộ lớp này đều thi vào Kinh tế – nghĩa là sẽ nối nghiệp gia đình. Chỉ mình nó là lạc loài. Ba mẹ nó đều là giáo viên, nhưng nó lại muốn làm giám đốc! Chậc chậc!
Giọng chàng lớp trưởng dội như bom tấn:
- Cả lớp đứng!
Thầy giáo dạy Văn đủng đỉnh bước vào. Và nó là người duy nhất trong lớp… cất tiếng cười.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nó và tất nhiên người bất ngờ nhất chính là thầy giáo.
- Em kia! Tại sao lại cười?
Nó tím mặt.
- Tôi hỏi tại sao em lại cười? ?
- Dạ!…dạ thưa thầy, em không cố ý, tại…
- Tại sao?
Tuyết nhanh miệng đỡ giùm:
- Dạ tại em vô ý đụng vào eo bạn nên bạn mới bật cười đó thầy!
Đó là một lí do không thể củ chuối hơn nhưng vẫn còn đỡ hơn cái lí do thành thật mà nó dự định nói.
- Các em đang đùa tôi à?
- Dạ không, tụi em không dám, sự thật là em bị nhạy cảm nên cứ ai đụng vào người là em lại bật cười, đây là bệnh… bệnh bẩm sinh, là hội chứng “hay cười “đó thầy.
- Bệnh “hay cười” ư? Tôi chưa từng nghe bao giờ… các em…
Dù có khó chấp nhận đến mức nào thì thầy vẫn phải chấp nhận cái lí do kì cục mà nó đưa ra, trong lớp có rất nhiều tiếng cười nhỏ bật lên, nó cũng suýt nữa không kiềm chế nhưng lần này nó cố gắng hết sức để không tái phạm như khi nãy.
- Tôi tha cho lần này! Nếu còn tái phạm thì xuống giám thị, nghe rõ chưa!!! cả lớp ngồi xuống đi!
Nó vừa ngồi xuống vừa thở phù phù. Hú hồn. Nó quay sang nhìn Tuyết với nụ cười và ánh mắt cảm ơn.
Bỗng nó thoáng thấy ánh mắt của cậu lớp trường từ dãy bên nhìn sang, cái ánh mắt kì lạ mà vô tình nhiều lần nó đã thấy. Đôi lúc nó tự đặt câu hỏi vì sao nhưng lại quên đi.
Có lẽ lúc nó phá lên cười thì trong lớp ai cũng hiểu nguyên nhân tại sao. Vì thầy giáo có một ngoại hình quá ư đặc biệt ( không tiện nói ở đây). Lại một lần nữa nó suýt gây ra tại hoạ vì cái tội vô ý vô tứ của mình!

Ra chơi
Nó ngồi một mình trong lớp, Tuyết hình như đã xuống căn tin.
Điện thoại nó lại reng…
Nó bật máy, là số của Len, con nhỏ bạn thân đang học trường cũ:
- A lo! Gì vậy nhóc?
- Ức ức…
Nếu nó không nhầm thì đây là tiếng khóc.
- Ê! Mày đang khóc à? Có chuyện gì nữa vậy?
- Ức ức…! – Đầu dây bên kia vẫn chỉ là tiếng khóc
Nó bực mình.
- Nè! Nếu mày gọi cho tao chỉ để bắt tao nghe tiếng nấc ức ức thì mày nên gọi cho con gà đi. Tao bực mình rồi đấy, cúp máy đây!
- Khoan! Mày quá đáng! phải cho tao trút hết thì tao mới đủ bình tĩnh kể cho mày nghe chứ, ức ức…
Nó ngán ngẩm, tính Len là vậy, mít ướt và nhạy cảm.
- Rồi! nói nhanh!
- Tao… tao bị đá rồi! Ảnh đá tao, đá một cách phũ phàng!
Nó không mấy bất ngờ khi nghe tin này.
- Tao biết thế nào cũng xảy ra cơ sự này mà, ai bảo không nghe lời tao!
- Nhưng tao tức lắm, tao không cam tâm, ảnh nói với tao là vì tao hiền quá nên ảnh chán, ảnh nói không thích tao nữa, ảnh ghét con gái nông thôn lúc nào cũng khuôn phép này nọ, lúc nào cũng nai tơ thấy phát ngán. Tao… tao đau khổ quá mày ơi!
- Rõ khùng! mắc mớ gì mà phải đau với khổ. Mà tên đó dám nói với mày như thế à? Thật quá đáng, không thể tha được!
- Tao… tao rất thích ảnh, tao không sống nổi mất… Hu hu…
- Nè nè! Đừng nói bậy! Thằng đó không đáng!
- Ảnh hẹn mai gặp buổi cuối, tao có nên đi không mày, tao… thật sự tao không sống nổi nếu thiếu ảnh mày ơi!
- Đồ điên! Mới mười bảy tuổi đầu mà sao bi luỵ đến mức này chứ! Thằng nào mà đểu giả ngạo mạn thế? Đá con người ta rồi còn bày đặt hẹn hò buổi cuối cùng. Mày đi đi, nếu mày đi thì đừng bao giờ gặp tao nữa.
- Hu hu! ( khóc to hơn) Đồ bạc tình bạc nghĩa! Tao không cần mày nữa! Tao đi chết đây! Hu hu…
Nó lắc đầu, cũng vì cái tính yếu ớt nhạy cảm quá đáng mới hại con nhỏ thê thảm như vậy.
- Thôi thôi! Tao chịu mày luôn. Được rồi, tao sẽ đi cùng mày đến buổi hẹn cuối cùng đó, tao cũng muốn xem thằng đó là thằng nào mà khốn nạn như vậy. Còn mày thì nín ngay cho tao nhờ, nước mắt đâu mà thừa thãi thế. Có gì tối gặp nói tiếp.
Nó dập máy cái rụp, vừa tức vừa thương con bạn. Lúc Len kể với nó chuyện có bạn trai nó đã phản đối quyết liệt. Thằng đó nghe đâu hơn Len hai tuổi, sinh viên trường công nghệ tin học, quen nhau ở quán cà phê rồi tiến tới yêu đương luôn. Không biết thằng kia ra sao nhưng nó biết Len thật lòng thích tên đó, thích theo đúng nghĩa một tình yêu trong sáng và không nghĩ ngợi. Mấy kẻ lừa đảo tình yêu bữa nay thiếu gì. Chỉ tại con bạn nó bờm quá mà thôi.
Đang mãi suy nghĩ bỗng dưng mắt nó nổi đom đóm khi bị ăn một cái tát! Nó sững sờ quay lại nhìn. Kẻ vừa tát nó chính là công chúa nổi tiếng của trường – Hoàng Mỹ. Nó trợn mắt, mặt đỏ bừng.

Chap 2: Cú chạm mặt “bạo lực”

- Ê! Con nhỏ mới đến! Ai cho mày dám có ý với bạn trai của tao hả? Phải nhìn lại mình đi chứ? Đũa mốc mà bày đặt chòi mâm son.
Nó bần thần không hiểu Hoàng Mỹ đang nói gì:
- Đang nói cái gì thế! Mình không hiểu???
Hoàng Mỹ cười mỉm đưa chiếc cảm ứng trước mặt nó, và hình ảnh trong đó chính là cảnh nó va vào hotboy của trường lúc nãy.
Nó thoáng ngạc nhiên nhưng rồi hiểu ra tất cả, ai đó đã rảnh rang quay lại cảnh nó đụng vào hotboy để “trình” lên “công chúa” nhằm “lập công”.
Và hành động của Hoàng Mỹ có thể được liệt vào những kiểu đánh “ghen” kì cục nhất mọi thời đại.
- Mày định làm quen gây ấn tượng với Lê Thái theo cách cổ lổ xỉ như thế này à? Đúng là buồn cười!
Nó nhìn thẳng vào mặt Hoàng Mỹ:
- Xin lỗi, bạn hiểu lầm rồi, đó chỉ là sự cố bất ngờ chứ tôi chẳng có ý định cướp đoạt của bạn cái gì cả. Bây giờ, mời bạn xin lỗi tôi cho hành động quá đáng vừa rồi!
- Cái gì? Mày mơ giữa ban ngày à? Hay muốn tao tát thêm cho vài cái nữa để tỉnh hẳn. Không nói nhiều nữa, lần này tao cảnh cáo, lần sau thì mày không còn đứng được trong cái trường này nữa đâu.
Nói rồi Hoàng Mỹ quay lưng bỏ đi nhưng nó níu tay lại và… tát Hoàng Mỹ một cái như trời giáng khiến cô nàng choáng váng.
- Xin lỗi! Trong mắt tôi bạn không phải là công chúa!
Rồi nó cười nhẹ và ngồi xuống, nó ghét con gái hách dịch.
Tất nhiên Hoàng Mỹ sẽ không tha cho nó, nhưng nó không sợ, quá lắm thì sẽ chuyển trường, nó cũng không muốn ở lại đây, trong một môi trường toàn áp lực.
- Con nhỏ này! Mày chán sống rồi. Mày…
- Có thôi đi không!
Người thứ ba lên tiếng. Nó ngẩng mặt lên. Lê Thái vòng tay dựa vào thành cửa nói vọng vào.
- Bun! Nó… nó dám tát Mỹ! – Hoàng Mỹ sụt sịt
- Ai làm bạn trai của cô hồi nào mà cô dám nói như thế! Tôi không muốn dính vào rắc rối, làm ơn đừng gây phiền toái như vậy nữa.
- Có ai cần dính vào đâu mà phiền với toái! – Nó nói bằng một thái độ giống như trêu chọc.
Lê Thái nhìn nó. Mọi người cũng nhin nó. Hôm nay nó đã trở lại với chính mình, với cá tính vốn dĩ và nó thấy thoải mái.
Lê Thái lại bỏ đi.
Hoàng Mỹ càng tức tối hơn.
Nó thì vẫn bình thản.
Tiếng chuông reo chấm dứt cuộc hỗn độn.
Hoàng Mỹ liếc nó một cái rõ dài rồi vùng vẫy bỏ về lớp.
Thế là rắc rối bắt đầu…
Cậu lớp trưởng nhìn nó. Vẫn ánh mắt kì lạ ấy. Lần này nó quyết định nhìn lại. Điều này khiến cho cậu nhóc bối rối rồi quay lưng đi, nó càng cảm thấy tò mò hơn!
Tuyết chạy lại, vẻ mặt lo lắng:
- Cậu bị khùng à? Sao lại gây chuyện với hai người đó, muốn gặp rắc rối sao?
- Mình thích thế! – Nó cười tươi nhìn Tuyết, cô bạn càng ngạc nhiên hơn.
Bỗng nó giật mình, nó nhớ lại câu nói của Hoàng Mỹ khi nói với Lê Thái. “Bun” ư? chẳng lẽ… Không thể nào! Nhưng sao lại có sự trùng hợp như vậy được. Nó ngơ ra một lúc rồi tự an ủi mình rằng tất cả chỉ là hiểu nhầm, và không nên suy nghĩ gì nữa. Đó là cách mà nó vẫn hay dùng khi bị bế tắc trước một vấn đề mà nó cho là khó khăn.
Trên đường về nhà trong đầu óc nó vẫn miên man suy nghĩ về những chuyện xảy ra, nó không biết mình đã làm đúng hay không nữa, nó chợt thấy sợ sợ.
Sau bữa ăn tối, nó lăn vào bàn học để thanh toán đóng bài tập Lý- môn mà nó căm ghét nhất. Đêm nay chắc lại mất ngủ rồi đây. Nó thở dài nhìn những công thức khó nhớ và chồng bài tập thử thách tính nhẫn nại và kiên trì của mình.
Có tin nhắn!
Nó mở ra đọc, là của Len.Con nhóc nhắc nhở nó đừng quên cuộc hẹn ngày mai. Nó bực mình quăng di động vào đầu giường. Rắc rối, đúng là rắc rối!
Kết quả của một đêm không được ngủ: nó đã dậy trễ. Không kịp nhai miếng bánh mì, nó ba chân bốn cẳng bay lên xe phóng đến trường.
Và điều nó không mong đợi đã đến. Cổng trường đã đóng lại. Làm sao bây giờ, nó bặm môi, chỉ còn một cách duy nhất…
Nó chạy xe thẳng ra cổng sau, sau khi đã gởi xe ở nhà đối diện cạnh trường. Nó cầm cặp chạy vù đến cổng, nhìn trước nhìn sau rồi dùng hết sức bình sinh leo lên. Phải! Nó sẽ trèo cổng để vào. Chỉ còn năm phút nữa thôi, không còn nhiều thời gian. “Mong là không có thầy giám thị”. Nó nhẩm thầm trong miệng.
Với khả năng của nó không có gì là khó khăn khi leo như thế này, nhưng leo với cái váy ngắn như vậy thì lại là chuyện khác. Nó hít một hơi thật sâu!
Sau một hồi vật vã nó cũng leo lên được thành rào và chuẩn bị nhảy xuống. Nhưng cái váy không chiều theo ý nó mà mắc lại vào thanh sắt của hàng rào. Nó toát mồ hôi lấy tay giật giật. Và nó đã trượt chân, ngã xuống, tay vẫn còn nắm… cái váy…
Á…á…á…
Đó là một thứ tạp âm. Vì ngoài nó ra còn một người nữa phải chịu đựng sự va đập không đáng có này!
Sau một hồi lấy lại bình tĩnh, nó mở mắt và khiếp đảm khi thấy mình đang đè lên người mà đáng ra nó không nên đụng phải: Lê Thái. Nó trợn mắt vùng đứng dậy. Tất nhiên nó chẳng hề hấn gì vì người lãnh đạn chính là cậu hotboy tội nghiệp. Mặt nó đỏ bừng còn Lê Thái thì lồm cồm đứng dậy, áo quần bê bết đất và từ từ tiến lại gần nó. Biết rằng sẽ có chuyện chẳng lành, nó nhắm mắt nhắm mũi vơ cái cặp rồi chạy đi thật nhanh, không quên để lại “lời nhắn gửi”:
- Tôi… tôi xin lỗi nhưng tôi còn việc gấp phải đi, nếu muốn tính sổ gì thì đợi ra chơi hãy tính nhé!
Và thế là nó bỏ chạy, để lại cậu nhóc đứng ngơ ngơ như kẻ mất hồn.
Đúng lúc nó chạy vào đến cửa lớp thì chuông báo vào giờ reo lên. Nó phóng vù vào chỗ ngồi, cả lớp ai cũng thấy ngạc nhiên!
Vào tiết một:
Nó vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi, Tuyết ái ngại nhìn sang:
- Cậu sao thế?
- Không, mình hơi mệt, sáng nay dậy muộn quá!
- Tất cả các em lấy sách vở ra chuẩn bị vào bài!
Tiếng cô Lý vang lên khiến nó bình tĩnh trở lại. Nó mở cặp ra định lấy sách vở nhưng chợt khựng lại.
Sau một hồi nó “Á” lên một tiếng khiến cả lớp chú ý. Một sự thật phũ phàng: Nó đã cầm nhầm cặp của Lê Thái.
Mặt nó nhăn lại trông khổ sở vô cùng, Tuyết lại nhìn sang. Nó cũng không buồn để ý, trong đầu nó lúc này là một mớ hỗn độn, nó nghĩ ngày tận số của đời mình đã đến!
Trong vô vàn sự xui xẻo thì cũng còn một cái gọi là may mắn. Trong cái cặp lộn chủ mà nó đang giữ có cuốn sách Lý và cuổn vở Lý, nó nhủ thầm xin lỗi Lê Thái rồi đặt sách và vở lên bàn, khéo léo để Tuyết không phát hiện ra nó đang “xài” đồ của hotboy.

Hai tiết Lý nặng nề trôi qua
Đầu nó vẫn ong ong chưa thể trở lại bình thường, nó đang cố gắng chuẩn bị tinh thần để chịu tội, nó tưởng tượng đến cái viễn cảnh đau khổ sắp xảy ra và tự an ủi cho số phận của mình.
Ra chơi
Mặt nó lúc này diễn tả tâm trạng chẳng khác gì kẻ sắp bị hành hình, ai nhìn cũng phát sợ. Nó gục đầu xuống bàn và nhắm chặt mắt lại. Chờ đợi.
Nhưng mười lăm phút trôi qua mà nó vẫn không thấy động tĩnh gì. Nó ngẩng mặt lên, chuông báo vào giờ đã reng lên, nó không tin vào mắt mình nữa, nó đã thoát, ít ra là trong lúc này!
Nó đứng phắt dậy, vẻ mặt vui sướng lạ lùng, cậu lớp trưởng lại nhìn nó, nó cũng không để ý đến nữa. Nhưng cậu ta bỗng chạy dến, đứng sát bên nó, vẻ mặt trong vô cùng khẩn thiết. Nó ngơ người nhìn lớp trường với những cái dấu hỏi to đùng. Cậu lớp trưởng cứ nháy mắt liên tục với nó, tay dụi dụi vào người nó như đang ám hiệu cái gì. Nó vẫn không hiểu. Cuối cùng không còn cách nào khác, cậu lớp trưởng đành phải lôi xộc nó ra ngoài cửa trước ánh mắt to hơn mắt bò của các thành viên khác trong lớp.
Nó bàng hoàng hơn, nhìn chằm chằm vào mặt lớp trưởng:
- Nè! cậu bị khùng à???
- Cậu… cậu…
- Tôi sao?
- Thật là… cậu nhìn xuống váy đi!
Nó ngạc nhiên và nhìn xuống.
Và mặt nó đỏ bừng lên, hai tay bụm miệng lại để không phát ra tiếng “á”. Váy của nó… đã bị rách một đường dài phía bên trái!
Nó nhìn lên lớp trưởng rồi nhìn xuống cái váy của mình. Xong rồi… chạy thẳng!
Nó cảm thấy quá xấu hổ. Con gái mà để con trai thấy như thế thì… nó chạy nhanh hơn vào phòng vệ sinh nữ rồi ngồi khóc trong đó. Lần đầu tiên trong đời nó cảm thấy xấu hổ như vậy, nó muốn độn thổ, muốn trở nên vô hình, nó khóc ngày càng to hơn!
- Lam! Cậu có trong đó không???
Nó vừa nấc vừa ngẩng lên. Ai đó đang gọi nó…
- Ai đó? Hức hức…
- Bảo đây!
Nó nín khóc ngay lập tức. Bảo ư? Cái tên này… Là cậu lớp trưởng???? Nhưng đây là phòng vệ sinh nữ mà???? Nó đứng dậy mở cửa phòng vệ sinh.
- Cậu… cậu sao lại ở đây???cậu là con trai cơ mà???
- Không nói nhiều nữa! Đây là cặp của cậu và áo khoác của mình, nó cũng khá dài nên cậu có thể mặc vào để che chỗ váy bị rách, mình sẽ nói với giáo viên bộ môn là cậu bị ốm phải xin về. Cầm lấy. Mình đi đây!
Nó ôm tất cả vào người với ánh mắt ngạc nhiên tột đỉnh. Đó là lớp trưởng của nó sao???
Một lúc sau nó phì cười, hoá ra anh bạn lớp trưởng Quý Bảo của nó lại có thể dễ thương đến thế ^^ Nó chợt cảm thấy ấm ấm trong lòng.
Chiều
Đang ngủ trưa ngon lành thì tiếng nhỏ Len dưới nhà vọng lên chan chát. Nó vùng dậy như người mộng du bước xuống cầu thang.
- Mày vẫn còn ngủ được à? – Len cất giọng hờn dỗi, không hiểu sao một đứa như nó lại có thể chơi thân với một nhóc có tính cách yểu điệu quá đáng như thế.
Nó mắt nhắm mắt mở nhìn con bạn và… suýt té:
- Trời ơi, mắt mày sao sưng vù lên thế? Bộ mày không ăn không ngủ mà chỉ biết khóc thôi à???– nó bực mình nói lớn
- Hix, tao… hức hức…
- Thôi thôi, tao lên thay áo quần đây, đừng có rơi mưa trước mặt tao nữa.
Nói xong nó bay vù lên cầu thang, nếu không nhanh chân có lẽ nó sẽ phải chứng kiến một cơn mưa nước mắt từ con bạn..
- Đi đâu đây?
- Quán cà phê! hức hức…
- Thì biết là quán cà phê nhưng là quán nào mới được!
- Beta! hức hức…
- Rồi! Ngồi yên đi và nín ngay lại!
Nó ngán ngẩm!
Dừng xe trước quán cà phê, nó bảo Len vào trước ngồi nói chuyện với tên khốn nạn, nó sẽ vào sau và ngồi bàn bên, dẫu sao cũng là chuyện riêng giữa hai người.
Nó bước vào nhìn chăm chú tìm con bạn thân, may mắn là bàn bên cạnh vẫn còn người ngồi. Nó lẳng lặng bước đến và ngồi xuống, lắng tai nghe cuộc đối thoại của một đôi “đứt gánh giữa đường”.
- Sao tới muộn thế? – tên khốn nạn cất giọng
- Tại… tại… xe hư! – Len có vẻ rất sợ tên này (nó bỗng thấy bực mình)
- Anh vào đề luôn, thực sự em rất dễ thương, rất hiền, rất biết nghe lời, tóm lại là hội đủ tiêu chuẩn của con gái Việt Nam. Anh cũng rất thích em nhưng đó đã là chuyện quá khứ, nói thật là em khiến anh thấy chán. Mình là người trẻ nên cần dứt khoát, để tránh đau khổ cho cả hai khi không còn tình cảm với nhau. Chúng ta chia tay, em đường em anh đường anh. Ok?
- Nhưng… nhưng…
- Có lẽ em sẽ buồn một vài hôm nhưng không sao, tất cả rồi cũng sẽ qua. Cứ bình tĩnh! – ( nó nổi điên trước cái giọng đểu giả phát ngấy của tên đó).
- Có phải… có phải anh đã có người khác???– Len hỏi với giọng yếu ớt.
- Chuyện này thì cũng khó nói… cứ cho là vậy!
- Anh… anh thật là quá đáng, anh… Hu hu…
Nó chợt cảm thấy xấu hổ thay cho con bạn, tự nhiên lại khóc trước một kẻ không ra gì. Nó không thể ngồi yên được nữa.
- Đứng dậy, đi về thôi! – Nó lôi con bạn đứng dậy với giọng ra lệnh.
- Ai thế này? – tên khốn nạn tỏ vẻ ngạc nhiên.
Nó không trả lời mà chỉ nhìn tên đối diện bằng một ánh mắt coi thường và căm ghét.
- Tao đã bảo mày đừng đến vậy mà mày cứ không nghe, bây giờ thì thấm chưa? Thật không chịu nổi với mày, cái tên khốn nạn này có gì để mày phải lưu với luyến chứ? – nó nói to.
- Này này cô em! Nói năng đàng hoàng, ai là tên khốn nạn hả?
- Đứng dậy nhanh. Tao không muốn trông thấy bộ mặt bỉ ổi vô liêm

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Vì Anh Nghiện Em Rồi
Say Nắng Cô Em – Tán Cô Chị
Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?
Cô Vợ Nhí Đáng Yêu
Ngày Hôm Qua… Đã Từng