<?php the_title(); ?>

Trong Tim Tôi Chỉ Có Cô Thôi, Đồ Ngốc

06.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,50/5 (46 đánh giá)

Truyện: Trong Tim Tôi Chỉ Có Cô Thôi, Đồ Ngốc

Tác giả: TinyDangYeu
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

********************

“Ngày buồn tháng nhớ năm thương,
Hôm nay trời mưa tầm tã, y như tâm trạng buồn chán của mình. Ngày mai, mình sẽ phải tạm biệt mái trường yêu quý, thầy cô đáng kính, cả bạn bè mến thương nữa. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là cái Nga “phì” và quán cóc, xoài, sắn bên cổng trường. Ôi! Cái vị chua chua của xoài, ngọt ngọt của cóc, lạnh lạnh của sắn sẽ khó mà có ngày gặp lại. Họa chăng chỉ có Nga thương mình mà ngồi trên xe buýt 2 tiếng rưỡi (- _- “) đem đến vài miếng cho đỡ nhạt miệng. Chà, nãy giờ nói với nhật kí mà sao văn vẻ quá đi. Thôi, đi thẳng vào vấn đề luôn nè. Nhật kí à, mình lại phải chuyển trường nữa rồi. Hình như lần này là lần thứ…21 hay sao ấy nhỉ. Cũng tại ông ta cả thôi. Công nhận ông ta buồn cười thiệt, đã đuổi người ta giờ lại tìm về. Hứ, đây không thèm về nhá. Không có ông ta, mình cũng sống tốt chứ bộ, cũng bik kiếm tiền chứ bộ, cũng học giỏi chứ bộ. Cho ông ta hối hận, nhật kí nhỉ? Nhưng phải xa cái Nga, cũng buồn thiệt. Mà thôi, mình sẽ kiếm bạn mới. Dù gì Nga “phì” cũng là người bạn thứ 20 của mình mà (không có tình người gì hết trơn hết trọi, còn mong người ta mang cóc xoài đến cho, hết bik ) Thôi, mình đi ngủ đây, nhật kí cũng ngon giấc nha. ”
Đóng quyển sổ nhật kí lại, nó thở dài. “Chán quá, chuyển trường liên tục, mệt thiệt. Con người đó sao mà đáng ghét thế không biết. ” Nó lại thở dài rồi leo lên giường và cuộn tròn vào chiếc chăn len ấm áp.
6: 20am. Nó chạy vèo ra khỏi phòng, xô cửa cái rầm, cánh cửa…chia tay với bức tường luôn. Còn nó thì…không hề ngoái đầu lại, chuyện thường ngày í mà. Chạy vội xuống cầu thang, nó chào bà chủ nhà rồi chạy như bay đến trường. “Hên quá, chưa trễ học. “_Nó vừa lẩm bẩm vừa chỉnh lại đồng phục. Hít một hơi thật sâu lấy sức, nó tiến thẳng vào cổng trường, 11A2…11A2…”A, đây rồi!” Nó reo lên cứ như mới lượm được vàng ấy, thành thử mọi người xung quanh nhìn chằm chằm như thể nó là con bé hai lúa nhà quê mới lên tỉnh vậy. Nó cúi gằm mặt bước vào trong. Đi được 2 bước, tiếng ầm ĩ bỗng trở nên im bặt. Nó đi thêm bước nữa, tiếng rì rầm rộ lên. Nóng mặt, nó liền bước nhanh xuống chiếc bàn cuối lớp ngồi cho yên vị. Bỗng có 1 cô bạn trông rất dễ thương, cột 2 bím tóc đuôi sam đến bắt chuyện với nó:
- Cậu là học sinh mới hả? Mình là Ly, chúng mình làm bạn với nhau nha?
- Ôi, được vậy thì tốt quá!
- Uhm…cho mình hỏi cậu một câu nha: “Bộ cậu là tiểu thư tập đoàn trang sức F. L hả?”
- Ha, làm gì có…Cậu nhầm rồi, mình làm sao mà giống cô bé ấy được. Bộ mình giống lắm hả?
- Uh, giống lắm. Nhưng chắc mình nhầm thiệt, tiểu thư tập đoàn lớn thứ ba nước ta sao có thể vào đây mà học chứ. A! Quên mất, tên cậu là gì ấy nhỉ?
- Mình là Thư, Kiều Mĩ Anh Thư.
- Chà, tên cậu đẹp thật. Anh Thư nè, chốc cậu đi bộ hay đi xe về?
- Mình đi bộ, nhà mình gần đây mà.
- Thế à, vậy nhà cậu ở đâu?
- Uhm…17/2 Lê Duẩn. Thực ra là nhà trọ thôi chứ không phải nhà mình đâu.
- Ah, nhà trọ Hương Thảo đúng không? Mình cũng trọ ở đó đó. Cậu ở phòng mấy?
- Ủa, thiệt à? Mình ở phòng 2.
- À, vậy ra cậu là người mới vào hôm thứ 7 đó hả? Chà, tụi mình cùng trường, cùng lớp, cùng cả nhà trọ, chắc duyên tiền định rồi (^_^)
- Ờ, chắc là vậy đó ha, hay chốc tụi mình về chung đi?
- Hì hì, có cậu về chung, còn gì vui bằng nữa. Mà sắp đến giờ học rồi, mình về chỗ nha.
Yeah ^_^ yeah ^_^, có bạn mới rồi, vui quá xá!_ nó mỉm cười với bản thân mình như thế đấy. Thế rồi chuông reo. Cô vào lớp. Giới thiệu nó. 5 tiết học trôi qua. Tan học. Đi về với Ly. Xong. Ngày đầu tiên sẽ kết thúc như thế, với nó đó là một kết thúc trong mơ rồi. Nhưng chỉ là sẽ thôi, chứ không phải đã, nếu như không có một chuyện xảy ra bắt nguồn cho hàng tá rắc rối sau này.
Trên đường đi học về, tụi nó mỗi đứa một cây kem, vừa đi vừa ăn vừa nói chuyện. Ly đang kể chuyện cười cho nó nghe, liền hoa chân múa tay minh hoạ (cho nó sinh động, dễ hiểu í mà), thế là cây kem trong chốc lát đã nằm yên vị trên áo của một tên trông cực kì cực kì cực cực cực kì đầu gấu đang đi hướng ngược lại. (phen này chết chắc) Mắt tên kia bỗng rực lửa lên, liếc nhìn Ly làm bạn í muốn bốc lửa theo luôn. Hắn sau khi #@$^%&*~!! liền định tát Ly. Thế là nó nổi máu…mĩ nhân cứu mĩ nhân (mĩ nhân ) cộng với kinh nghiệm 3 năm đào tạo karate, liền tung cú đá thần điêu đại hiệp ngay trên mặt tên đầu gấu, khiến mặt hắn được đóng một dấu giày to tướng khó phai. Trước khi để tên đó định thần và sắp sửa xổ ra thêm một tràng ^$#%&#*&!!!!, nó kéo Ly chạy bán sống bán chết. Và tự dưng nó nhận ra cây kem đang cầm trên tay rất vướng víu, liền tiện tay quăng đi. Chẳng hiểu duyên nợ thế nào, cây kem lại hạ cánh ngay trên đầu tên kia sau chuyến bay kéo dài…5s. (, chứng tỏ nó và Ly sẽ gặp rắc rối với tên này dài dài, duyên đậm thế kia mà) Chạy về đến nhà, tụi nó nhìn đông nhìn tây, nhìn bắc nhìn nam, nhìn khắp mọi nơi, không thấy ai đuổi theo cả, mới dám thở phào. Còn tên kia đến giờ mới định thần lại được, tức muốn nổ con mắt, liền đi về báo với đại ca chúng. Tên đại ca liền hỏi:
- Mày có biết gì về con bé đó không? Phải có thông tin tao mới giúp mày được chứ!
- Dạ, em…Tại CPU lúc đó chạy vừa chậm vừa ngắt quãng nên…
Trong khi tên đầu gấu đang cố lục lại trí nhớ thì một tên đàn em lên tiếng:
- Thưa đại ca, hình như con nhỏ đó học trường THPT Hồng Mai ạ, em có nhìn thấy đồng phục của con bé đó.
- Hừm…BẮT CON NHỎ ĐÓ VỀ ĐÂY!

- Trời đất quỷ thần ơi, cậu có biết cậu vừa làm gì không?- Ly hét lớn với vẻ mặt đầy hoang mang sau khi uống cốc nước lấy hơi.
- Thì…tớ đá vào hắn. Phản xạ tự nhiên cứu lấy thân mình thôi mà.
- Nó ngơ ngác trả lời.
- Trời ơi, chết chắc rồi, cả cậu cả tớ, xong luôn rồi…Ly đi qua đi lại, trông rất hốt hoảng.
- Hắn có đuổi đến đây đâu, sao cậu hoảng sợ thế?
- Cậu mới đến nên không biết đó thôi. Hắn là đại ca khu vực này đó. Nhưng ghê rợn hơn, hắn là cấp dưới của thủ lĩnh Hải Long – một con người đáng sợ ở nhiều mức độ.
- Hải Long là ai? Bộ hắn dữ tợn lắm hả?- Nó có vẻ hơi run run.
- Uhm…Nguyễn Hoàng Hải Long là con trai duy nhất, là cháu đích tôn của chủ tịch tập đoàn B. L lớn nhất nước ta. Cậu ta dựa vào gia đình, càn quét, phá rối khắp nơi. Nhưng dù có xảy ra chuyện gì, to hay nhỏ đều có người bảo hộ cho cậu ta. Vì thế, Hải Long đã ra lập một nhóm gồm những bọn chuyên môn đánh nhau, quậy phá, muốn gì được nấy. Và đương nhiên cậu ta là thủ lĩnh rồi. Nhưng thủ lĩnh này hơi bị được lòng mọi người đó nha, nhất là bọn con gái. Bởi cậu ta cực kì đẹp trai, cực kì học giỏi, nói chuyện cũng rất dễ thương, có duyên và đặt biệt là cậu ta cũng đánh nhau cực cực cực kì xuất sắc nữa. Thế nên fan club của cậu ta rất đông. Hi hi, mình cũng ở trong số ấy đó (- _- “) ! Chết, quên mất, tụi mình đang đối mặt với tử thần mà tự nhiên lại fan club…Xin lỗi nha, mình hơi lạc đề. Mà nè, sao mặt cậu tái mét vậy, có nghe mình nói gì nãy giờ không đó? Anh Thư, Anh Thư! Nè…!
Tai nó đã ù ù như cối xay gió từ đoạn “…đánh nhau cực cực cực kì xuất sắc nữa…” của Ly rồi. ” Thôi rồi, không biết hồi nãy tụi kia có thấy đồng phục mình hông? Nếu thấy là…tiêu mình luôn. Trời ơi! Sao con lại rơi vào đống rắc rối này hở trời? Hắn mà tìm thấy mình chẳng lẽ mình phải đi cầu cứu ông ta à?…Không, không thể được, nhất quyết không được, mình cũng có lòng tự trọng chứ bộ. Hứ, chuyện gì đến sẽ đến, có số mệnh cả rồi. Đúng, có số mệnh cả rồi, không cần đến ông ta. ” Sau khi để các suy nghĩ vật lộn với nhau trong cái trí óc đang hỗn độn trong đầu, nó quyết định để chuyện gì đến sẽ đến, mặc kệ vậy, chứ nó cũng đâu có cỗ máy thời gian của Doreamon để quay về quá khứ, sửa chữa lỗi lầm? Nó nói với Ly như thế, rồi Ly cũng thở dài: ” Đành vậy thôi chứ biết sao giờ?” Sau hai đứa chúc nhau ngủ ngon rồi ai về phòng nấy. Chúc vậy thôi chứ tụi nó cũng biết làm sao mà ngủ ngon cho được trong khi nguy hiểm đã được dọn sẵn, chỉ chờ tụi nó há miệng là nhảy vào ngay? Nó lại thở dài, buồn cho số phận hẩm hiu nhưng rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, nó và Ly cùng đi học với tâm trạng lo sợ. Trên đường, lúc nào chúng nó cũng nhìn trước nhìn sau, nhìn trái nhìn phải thật đề phòng. Lạ thay, hết 5 tiết học, rồi trên đường đi học về, chẳng thấy ma nào nhảy ra hù hay đánh chúng nó cả.
- Hura! Thoát nạn rồi!- Về đến cửa phòng, tụi nó cùng đồng thanh. (Mơ hả con?)
- Hì hì, chắc hắn ta còn chút tình người hoặc có thể hắn không thấy đồng phục tụi mình, Ly nhỉ?
- Ờ, chắc dzậy đó. Hay tối tụi mình đi ăn chè để mừng dịp thoát khỏi thần chết đi!
- Tối nay á? Không được rồi, mình có…bài tập, ờ, bài tập nhiều lắm. Mai nha?
- Ủa, sao mình nhớ cô đâu cho nhiều bài tập đâu, có hai bài thôi mà?
- Ờ thì…mình cũng cần học thêm để còn theo kịp bạn bè chứ. À mà giờ giới nghiêm của nhà trọ là mấy giờ vậy?
- Bác Thoa chưa nói với cậu à? 7h là giờ giới nghiêm đó.
- What the…? 7h? Sớm dzữ vậy?
- Ờ, mình cũng thấy vậy đó. Nhưng mà cậu hỏi chi vậy?
- À không, hỏi cho biết ấy mà. Mà thôi, mình đi về phòng tắm nha!
- Uhm…mình cũng về phòng đây. Bye- bye.
9: 00pm. Một bóng đen bỗng xuất hiện ngoài hành lang nhà trọ. Bóng đen đi thật nhè nhàng, có lẽ sợ làm mọi người tỉnh giấc. Nhè nhẹ, nhè nhẹ…Cửa bật mở…
- Hên quá, không ai biết hết trơn!- Nó lẩm bẩm rồi phóng thẳng đến quán bar Bướm Đêm.
QUÁN BAR????????

Tại quán bar Bướm Đêm:
Bên trong quán chỉ có lẻ lẻ một vài người đang nhâm nhi ly cooktail hay một ly whisky loại mạnh để quên chuyện đời. Một không khí trông thật ảm đạm, buồn chán.
Trong khi đó, tại tầng dưới:
“YO! TAKE A PARTY NOW!”
“EVERYBODY, LET’S ROCK, YEAH!”
Một không khí hoàn toàn trái ngược với tầng trên: Ầm ĩ. Vui nhộn. Sảng khoái. Từng điệu nhảy, lắc, múa sôi động khắp sàn nhảy. Ánh đèn nhiều màu, chập chờn lại càng tăng thêm hứng khởi cho mọi người. Trong khi tất cả đang đắm chìm vào “thế giới phiêu lãng” thì đèn bỗng tắt “phụp”. Mọi người đang dáo dác không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì “Hey everybody! Let’s dance!”. Một ánh sáng lung linh, huyền ảo chiếu thẳng lên sân khấu. Mọi người dõi theo…Sững sờ. Ngạc nhiên. Thú vị. “Phê” mắt. Đó là tất cả những gì mà tụi con trai trong sàn đang dần cảm nhận được (có khi có cả con gái nữa ấy chứ ). Một tiên nữ, à không, một mĩ nhân trông thật hấp dẫn xuất hiện trong bộ quần áo cực kì sexy. Tiếng nhạc sôi động lại vang lên. Cô gái ấy bắt đầu quay cuồng, uốn lượn thật bài bản trên sân khấu. Từng đường cong của cơ thể kiều diễm kia ngày càng trở nên hấp dẫn, rõ ràng, toả sáng khiến không một ai có thể rời mắt ra được. Đi theo đường nhảy ấy là một mùi hương đang dần lan toả khắp nơi. Một mùi hương dìu dịu, ngây ngất làm ai cũng khoan khoái, dễ chịu. Bị ảnh hưởng bởi sức sống của cô gái, mọi người lại bắt đầu nhảy hết mình, lắc lư sau tiếng nhạc…Bài hát kết thúc. Nhiệm vụ kết thúc. Cô gái ấy liền bước vào trong sau nụ hôn gió cùng cái nháy mắt đầy khêu gợi mà cô gửi tặng ai đang ngắm nhìn cô.
- Em làm rất là tốt! Một bài nữa nha!- Chị Thảo, chủ quán bar nồng nhiệt khi thấy cô bé vào trong phòng thay đồ.
- Thôi chị ơi! Ngày đầu của em mà, phải có chế độ nghỉ ngơi hợp lí chứ!- Cô bé vừa nũng nịu vừa lau mồ hôi.
- Nể ngày đầu đó nha. Mà cơ thể em nhìn “đã mắt” thế này, khuôn mặt cũng dễ thương nữa, sao hổng “phục vụ” các đại gia, kiếm tiền vừa nhiều vừa nhanh chứ?
- Chị nói chuyện kiểu đó lần nữa là tôi huỷ hợp đồng đó!- Cô bé khó chịu.
- Ờ thì thôi, đùa tí ấy mà. Sao dzữ quá dzậy? Mà mùi hương hồi nãy là của em hả? Hồi nãy trước khi em lên có thấy đâu.
- Uhm…của em đó. Chẳng hiểu sao mỗi khi hoạt động mạnh là nó lại xuất hiện như thế đó.
- Trời ơi! Mùi hương trời ban thế còn gì. À, tiền lương ngày hôm nay nè. Có nhất thiết phải lấy từng ngày vậy không?
- Nhất thiết chứ chị, em là học sinh ở trọ mà!- Nó nhoẻn cười.
- Trời ơi! Em cười như thiên thần dzậy á! Sao cái gì của em cũng dễ thương hết vậy? Chỉ chị bí quyết đi.
- Chị chọc em hoài. Em về nha!
- Ừ, thứ 5 lại đến đó. Mà lúc đó nhớ phải tăng ca, ANH THƯ nhé!
Phải, là Anh Thư, là nó đó. Nó chính là cái con bé mặc bộ đồ sexy, uốn lượn trên sàn nhảy hồi nãy đó. Thực ra là để kiếm tiền đóng học phí, đóng tiền nhà trọ thôi chứ nó không có làm gì tổn hại đến danh dự đâu. Cầm chắc 250. 000đ trong tay, nó đi thẳng về nhà. Bỗng nhiên có một tên chạy từ trong hẻm ra, bịt thuốc mê rồi vác nó đi.

9 giờ 29 phút 16 giây pm trong quá khứ, khi nó đang bốc lửa trên sân khấu thì:
- Con bé này cũng được quá ha!
- Dạ, thân thể cũng sexy hết biết đó chứ. Biết đâu thủ lĩnh lại có hứng thú, đại ca nhỉ?
- Khỉ, đời nào thủ lĩnh lại dính tới con gái. Nhìn nó mảnh dẻ như thế, vậy mà cú đá chắc ghê cơ. Thôi, mau chuẩn bị bắt con nhỏ đó đi!- Tên đó ra lệnh.

Quay về hiện tại:
- Ư…Uhm…Nó dần tỉnh lại.
Trước mắt nó là một màu đen bao trùm. Khi con mắt đã quen với bóng tối, nó thấy…nothing. Anh Thư chỉ cảm nhận được rằng mình đang bị trói chặt vào một cái ghế thôi. Sau khi đầu óc đã tỉnh táo hẳn, nó mới lục lọi trí nhớ, nghĩ xem ai đã bắt mình thế này. Đang cố nghĩ thì cánh cửa bỗng mở ra, ánh sáng của bóng đèn compac huỳnh quang bừng sáng. Đã có câu trả lời cho nó…
Thì ra nó đã nhầm. Cũng tại nó ngây thơ quá thôi. Làm gì có chuyện mà tên đại ca của một khu vực rộng lớn lại bỏ qua cho con bé mới chỉ gặp lần đầu đã tặng cho mình một cú đá “mãi mãi không bao giờ phôi phai” chứ.
Tên đầu gấu cúi xuống sát nó, mặt đối mặt:
- Cưng có nhận ra anh không?
Chao ôi, nó thật sự, thật sự không thể không nói rằng hắn ta trông cực kì…xấu trai. Xấu thậm tệ, xấu kinh khủng, xấu dã man, xấu như chưa từng được xấu (đoạn này có dùng biện pháp nghệ thuật nói quá nha). Nhưng muốn sống sót để có thể được nhìn thấy ông mặt trời đỏ chói và quê hương tươi đẹp lần nữa, nó đành ngậm đắng nuốt cay mà trả lời:
- Sao em có thể quên đi gương mặt đẹp trai này được cơ chứ? Không thể ngờ rằng sau cú đá tai hại, sai trái, lỗi lầm của em đó, anh vẫn lung linh, huyền ảo như xưa! (Trời, dẻo miệng ghê lun)
- Ha ha ha, chuyện đó cô em không nói, anh đây cũng thừa biết! (chảnh thấy ớn, người ta mỉa đó con). Nhờ cái miệng dẻo mà anh tha cho cô em đó. Cái miệng nó cứu cái thân mà. Nhưng vấn đề không phải chỉ anh là được, người muốn bắt em về đây là thủ lĩnh anh cơ. Tụi anh đang tính bắt cưng ở trường, ai ngờ em lại dẫn xác tới vũ trường nộp mạng luôn đâu. Mà thủ lĩnh anh đây cũng dễ chịu lắm, cô em cứ từ từ mà tận hưởng nhé!- Hắn cười gian xảo rồi bỏ đi luôn.
“Trời ơi! Cái quái gì mà tận hưởng chứ? Tui nổi hết da gà, da ốc lên rồi nè! Chết rồi, sao thoát ra bây giờ? Mai còn đi học nữa chứ. Cái đầu kia, mau suy nghĩ coi!” Khi nó đang cố nghĩ cách thì cánh cửa lại bật mở lần nữa. Nhưng…sao khác với lần trước quá vậy nè! Đứng trước cánh cửa là một…một…một bạch mã hoàng tử! Chao ôi, nó chưa từng thấy ai đẹp trai, sáng chói, hoàn hảo đến thế! Khuôn mặt điển trai thật hài hoà với cặp lông mày đen rậm. Ánh mắt long lanh sâu thẳm, chiếc mũi cao thẳng. Cả đôi môi, đôi môi…ôi, ôi! Lại còn bộ vest thật sang trọng nữa chứ. Nói chung đó là một con người rất đẹp trai và quyến rũ – người đầu tiên làm nó say đắm đến thế. Và tất nhiên đó là ai, nó cũng đoán biết được.
- Cô…tên gì?- Anh ấy hỏi.
“Cha mẹ ơi, giọng nói cũng tuyệt hay nữa!”- Nó mơ màng.
- Cô có nghe tôi nói không vậy? Mà thôi, chuyện đó cũng chẳng quan trọng. Tôi đi thẳng vào vấn đề luôn nè. Có biết là cô đã đụng tới người của tôi không? Đúng là có mắt mà không thấy núi Thái Sơn!- Hắn dữ dằn với Thư.
…Cái quái gì? Tan. Biến. Hết. Tất cả những gì nó vừa nghĩ coi như chưa từng có. Con người đẹp thế mà sao cộc cằn quá vậy? Đúng là “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” mà. Nó cũng đáp lại không vừa:
- Ý anh núi Thái Sơn là anh đó hả? Sao anh kém hiểu biết quá vậy? Núi Thái Sơn cao nhiêu m? Anh cao nhiêu m? Thế mà cũng mang tiếng là con trai chủ tịch tập đoàn lớn nhất nước ta!
- Nè, tôi không có nhường con gái đâu, đừng lên giọng với tôi!
- Ai bắt anh nhường? Sao anh không cởi trói, để tôi cùng anh đánh tay đôi? Cột người ta lại rồi quát mắng, anh có xứng làm con trai không?- Nó bĩu môi.
- Cô được lắm! Nhưng tôi cảnh cáo cho mà biết: Có cởi trói cô cũng không thắng nổi tôi đâu!- Hắn nổi cáu.
Công nhận hắn ta dễ bị khích thiệt, mới nói có 2, 3 câu, hắn đã cởi trói cho nó rồi. Dây thừng vừa “đáp chân” xuống đất, nó liền đạp một phát đau điếng vào chân hắn bằng chiếc guốc cao…5cm (vừa từ sàn nhảy về mà), rồi chạy biến ra khỏi phòng. Sau lời giới thiệu của Ly, nó cũng biết đâu thể địch nổi với Hải Long chứ. Nhưng…gì thế này? Sao nó chạy bạt mạng nãy đến giờ mà vẫn chưa thấy nổi cái cửa ra hay cầu thang lên xuống gì cả? Như là mê cung, nó lại quay trở về căn phòng hồi nãy. Hắn ta thì đang ở trong cà nhắc đi ra, đã tới cửa. Thấy nó, hắn liền túm cổ nó lại:
- Sao, không tìm thấy lối ra chứ gì? Bộ cô tưởng nhà tôi là cái chốn đơn giản lắm hả?- Hắn cười đểu.
Gì, nhà hắn? To dzữ. Biết vậy thì hồi nãy nó đã không cương với hắn mà thử nhu rồi, biết đâu hắn lại thả nó ra. “Chán ghê, sao toàn làm sai vậy nè? Giờ sao đây?”- Nó cáu với bản thân.
Đang nghĩ cách, bỗng:
- Hừm…cô làm bạn gái tôi nha?- Hải Long buông một câu xanh rờn sau khi nhìn tổng thể Anh Thư một lần.
Nó mắt chữ O, miệng chữ A, chưa định hình được tình huống để trả lời thì hắn cười phá lên:
- Ha ha ha, nhìn cô kìa! Bổn thiếu gia đây mà cặp bồ với cô để tự hạ thấp mình à? Cô nhìn kĩ thì tạm được thôi chứ không đạt tiêu chuẩn của tôi đâu!
What the. .? Oh dear, nó muốn đạp bẹp dí hắn quá. Nhưng phải kiềm chế thôi, bởi nó đang muốn ra khỏi đây mà:
- Vậy tôi đâu có gì hấp dẫn để anh giữ lại đâu, đúng không? Cho tôi về nha?- Nó hạ thấp giọng, giương đôi mắt to tròn, nai nai nhìn hắn thật khẩn khoản.
- Trông tôi dễ dãi lắm hả? Mà thôi, bắt cô thì cũng có lợi gì đâu, nhưng cũng chẳng thể thả cô đơn giản thế được. Hay như vậy nha, nếu cô làm được việc tôi yêu cầu, cô sẽ được tự do. Còn không, tôi sẽ…HÀNH HẠ cô suốt đời. Nên nhớ: tôi là một con người cực kì độc ác đó.
“Sao hắn ác quá vậy. Chắc việc đó khó lắm đây. Thôi thì cứ thử xem thế nào”- Nó quyết định
- Vậy…tôi phải làm gì?
- Uhm…Cô phải làm sao để Tú Quỳnh không quấy rầy tôi nữa. Thực ra tôi nghĩ cô hông làm được đâu, nhưng cứ thử đi ha, biết đâu lại thành công. – Hắn cười mỉa nó.
“Grrr…tên đáng ghét. “- Nó thầm nghiến răng rồi hỏi:
- Nhưng mà…Tú Quỳnh là ai chứ?
- Oh my gods! Cô không biết cô ấy là ai thiệt hả?- Hắn suýt té xỉu.
- Việc quái gì tôi phải biết?- Nó lên giọng.
- Nè, nói năng cẩn thận giùm tí nha!…Thôi được rồi, để ngày mai tôi dẫn cô đi gặp cô ấy. Giờ cô về đi. Quản gia!! Dẫn cô gái này về!- Hắn hét lớn.
“Yeah ^_^, được thả rồi, nhưng ngày mai lại rắc rối đây”, nó thở dài. Mà thực chất hắn cũng có tốt đẹp gì đâu, kêu người dẫn mình về để biết nhà đó mà. Tên gian xảo.
Tối hôm đó, nó leo lên giường ngủ với chiếc mông ê ẩm do hồi nãy vượt tường mà tường cao quá, làm nó té cái bịch. May mà ông bà chủ nhà không tỉnh dậy. Bao lo nghĩ về chuyện xảy ra cùng nỗi đau của chiếc mông nhấn chìm nó vào giấc ngủ yên bình…

6: 15 sáng hôm sau. Nó cùng Ly đi học. Trên đường đi nó ngập ngừng hỏi Ly:
- Ly này, cậu…có biết Tú Quỳnh là ai hông?
- Biết chứ, bộ cậu tưởng mình “mù thông tin” như cậu hả?- Ly lên mặt.
- Hì hì, đương nhiên là không rồi. Ai chẳng biết bạn Ly nhà ta rất thông thạo chuyện đời chứ!- Nó nịnh Ly.
- Nghĩ được thế là tốt đấy! Mà sao tự nhiên cậu lại muốn biết về cô ấy vậy?
- À không, cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Chỉ là có nghe qua nên mình thắc mắc vậy thôi.
- Thế à? Vậy để mình kể cho mà nghe: Tú Quỳnh là một người rất nổi tiếng ở nước ta. Cô ấy học ở trường Superidol- một ngôi trường nữ sinh rộng lớn ở trung tâm Tp. HCM tụi mình đấy. Những cô gái xinh đẹp, tài giỏi nhất đều tập trung vào học ở đây. Và Tú Quỳnh chính là “công chúa” ở trường đó.
- “Công chúa”? Chắc cô ấy xinh lắm nhỉ?
- Xinh á? Chỉ xinh thôi sao? Tú Quỳnh có khi còn đẹp hơn nữ thần Venus ấy chứ. Trời ơi! Cậu không biết đâu. Cô ấy thực sự, thực sự rất là đẹp.

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Bạn Đồng Hành
Tán Gái Khó Thế Sao
Tiểu Yêu Của Anh
Chuyện Tình 2 Năm Trước
Nói Yêu Em 7 Lần