<?php the_title(); ?>

Vị Tình Đầu

16.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,72/5 (111 đánh giá)

Truyện: Vị Tình Đầu

Tác giả: HuyManUtd
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

PART I: MỐI TÌNH ĐẦU

Chap 1: Mở đầu

Tôi thuộc loại đàn ông hơi cổ hủ, đến giờ vẫn vậy. Tôi thích con gái ăn mặc kín đáo, nữ tính và tóc dài. Nhưng nếu ăn mặc không kín đáo [trong mức cho phép], hơi cá tính [trong mức cho phép] và tóc hơi ngắn [cũng trong mức cho phép] thì cũng ổn thôi, chỉ cần cô gái ấy nhân hậu. Để biết một cô gái có nhân hậu hay không, dễ lắm, bạn chỉ cần quăng cho cô ấy một con chó hoặc một con mèo xinh xinh một chút. Nếu cô bạn của bạn mà rít lên và nhào đến cưng nựng chúng thì tôi đảm bảo 90 phần trăm cô gái của bạn thuộc tuýp người như tôi nói.

Tôi quen em qua một người bạn và em là người chủ động bắt chuyện. Nhưng lần đầu nói chuyện với em không để lại ấn tượng gì. Có chăng chỉ là một hai câu bông đùa gọi là có mà khi kết thúc người ta sẽ quên sạch. Đến nỗi tôi cũng chẳng buồn add nick em.

Bẵng đi một thời gian, khi đang lướt web tôi thấy 1 cái nick lạ hoắc lạ huơ nhảy vào.
Nàng: em chào anh
Tôi: em là…
Nàng: em là N, bạn thân của người yêu bạn anh. Anh em mình từng nói chuyện rồi. Em đang dùng nick khác.
Tôi: em gọi anh có chuyện gì không?
Nàng: bạn của em nó đang đau khổ lắm anh ạ. Anh Nam đòi chia tay nó.
Tôi: vậy anh giúp được gì nào?
Nàng: em nhờ anh gọi anh Nam lên mạng nói chuyện với em. Được không anh?
Tôi: anh làm không công vậy thôi à: mặt cười:
Nàng: hihi. Em đang ở xa lắm, chẳng trả công được cho anh đâu.
Tôi: haha. Anh đùa thôi. Để anh gọi cho nó.
Nàng: em cảm ơn anh: icon chu môi:
Tôi để máy rồi bốc điện thoại bàn lên gọi cho thằng bạn.
- Nam ơi. Lên mạng có người gặp kìa mày.
- Ai vậy ku?
- N, bạn người yêu mày.
- Mày bảo nó, tao bận, tao không lên đâu. Mà sao nó biết nick mày?
- Biết đ được. Thôi ráng lên chút đi. Nó nài tao quá. Tôi ba hoa.
- Chuyện Hân đó mà. Tao đang giận không nói chuyện cả tuần nay rồi, chẳng buồn lên mạng chat chit nữa – hồi đó điện thoại cầm tay chưa phổ biến như bây giờ.
- Vậy thôi, để tao nói. Mệt tụi mày quá. Yêu được một ngày thì giận 2 ngày.
- Hì hì.

Dập máy tôi chat tiếp.
Tôi: nó không chịu lên. Anh thua.
Nàng: hix, phí công em rồi. Dù sao cũng cảm ơn anh
Tôi: có gì đâu: cười:
Nàng: sao anh cứ cười hoài vậy, ngoài đời anh có hay cười không?
Tôi: không, ngoài đời anh ít nói theo kiểu người Mỹ trầm lặng: cười:
Nàng: lại cười. Em nghe bạn em kể anh cũng hot lắm?
Tôi: anh có nóng gì đâu, anh rất là bình thường: che miệng cười:
Nàng: em chỉ ấn tượng khi bạn em kể tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh phải là 3 trong 1 bao gồm “xinh, học giỏi, con nhà gia giáo”.
Tôi: haha. Ko có đâu em. Bạn em bịa chuyện đấy. Trả lời vậy chứ mũi tôi cũng to ra đáng kể.

Càng nói chuyện tôi càng thấy có cảm tình với cô bé này. Rất biết cách nói chuyện nhưng cũng khá lễ phép. Đúng kiểu con gái tôi thích. Cho tôi nổ về bản thân chút, tôi học được, chơi thể thao ngon lành và khá đứng đắn, nên được nhiều người yêu quý. Thêm nữa mẹ tôi là giáo viên cho nên biết tôi quen một đứa con gái ất ơ chắc chắn bà sẽ cạo đầu tôi ngay. Tôi nổi tiếng sợ mẹ. Tôi nhớ có lần, đang ngồi café với đám bạn cấp 3, tôi nhận được tin nhắn của mẹ. Chỉ 2 chữ thôi mà nó ám ảnh tôi đến bây giờ. “Về ngay” cả đám bạn đồng thanh rồi cười ồ lên mỗi khi tôi nhận được tin nhắn sau 10h ngay cả sau này tôi đã đi làm rồi. Sầu ơi là buồn. Đám bạn mắc dịch mỗi khi đi chơi với tôi đều thỏ thẻ “Hôm nay cục cưng của mẹ có về sớm không con?” rồi khúc khích cười. Tôi vênh mặt “Giờ anh mày là trụ cột trong gia đình rồi, thích lúc nào về thì về. Nghe chưa!?”. Nói vậy thôi, chứ cũng chẳng bao giờ tôi đi chơi quá muộn cả. Ngoan đã ăn vào trong máu của anh em tôi rồi cũng nên.

Chap 2: Tâm sự

Sau hôm đó, tôi và em rất chăm chỉ nói chuyện và giờ “hẹn hò” thầm quy ước trùng với giờ ngày đầu tiên em nói chuyện với tôi. Nhiều hôm không thấy em trên mạng, thấy nhớ tôi để tin nhắn.
Tôi: không nhớ anh hả em gì đó ơi?
Chờ mấy phút không thấy trả lời. Tôi tiếp:
Tôi: chắc anh nghiện em rồi…
Tôi: phát thuốc cho anh với: cry:
Chờ thêm mấy phút.
Nàng is typing…
Dám trêu mình. Láo toét thật.
Nàng: e hèm
Tôi: gì
Nàng: nghiện là gì, em không hiểu
Tôi: giống nghiện thuốc phiện ấy
Nàng: em chưa thử sao biết: chớp chớp mắt:
Tôi: tức là ko dứt ra được ấy
Nàng: đã dính đâu mà dứt: lại chớp chớp mắt:
Tôi: tại em không để ý thôi: mặt đau khổ:
Nàng: biểu hiện như thế nào
Tôi: là khi gần cảm thấy “phê” còn khi xa thì cảm thấy nhớ
Nàng: anh dám nói em làm anh “phê” à: mặt quay đi giận dỗi:
Tôi: không ý anh là nói chuyện với em vui vui
Nàng:: cười to:. Trêu anh vui thật ấy
Tôi: sau này ai lấy em chắc khổ lắm
Nàng: khộ [nhấn mạnh khổ] nhưng khối người cứ nhảy bộ [nhấn mạnh bổ]
Tôi: mồm mép quá
Nàng: haha
Tôi: em đang làm gì
Nàng: em đang nói chuyện
Tôi: với ai?
Nàng: với anh
Tôi: mình anh thôi à
Nàng: vâng: mặt ửng đỏ:
Tôi: người ta của em đâu
Nàng: em làm gì có người ta: mặt buồn:
Tôi: ko tin
Nàng: em đâu có bắt anh tin
Tôi:…
Nàng:…
Tôi: em ăn cơm chưa? – lúc chat là 7.30pm
Nàng: mới trưa mà anh
Tôi: hả?
Nàng: à. Em quên chưa nói cho anh. Em đang ở Đức
Tôi: vậy à. Vậy mà anh tưởng…
Nàng: gia đình em ở bên này
Tôi: em sang đó lâu chưa?
Nàng: em sang được 1 năm rồi
Tôi: bên đó chắc đẹp hơn VN mình nhiều lắm
Nàng: cảnh đẹp nhưng buồn hiu buồn hắt. Em thích ở VN. Con người ở đó tình cảm hơn.
Rồi chúng tôi kể cho nhau về gia đình và bạn bè. Em hồn nhiên vô tư, nhưng đôi khi tôi cảm được trong lời nói của em có điều gì buồn man mác. Là tôi quá nhạy cảm hay tại vì em không giỏi che giấu cảm xúc của mình!? Tôi chẳng thể đoán được. Rồi em gửi cho tôi bài “Hero” của Erique Iglesias. Clip nói về tình yêu của một đôi nam nữ. Để bảo vệ người mình yêu chàng trai đã chết. Lời ca là một chuỗi những tâm sự, những mong ước mà chàng trai muốn cô gái làm cho mình. Bài hát buồn da diết…
Would you dance
If I asked you to dance?
Would you run
And never look back?
Would you cry
If you saw me crying?
And would you save my soul, tonight?

Would you tremble
If I touched your lips?
Would you laugh?
Oh please tell me this.
Now would you die
For the one you loved?
Hold me in your arms, tonight.

I can be your hero, baby.
I can kiss away the pain.
I would stand by you forever.
You can take my breath away.
Tôi lắng nghe và thả mình trôi theo dòng cảm xúc của bài hát. Bài hát buồn thật, là vì nội dung clip hay là vì giọng cùa Erique quá tâm trạng!? Có lẽ cả hai. Tại sao em lại gửi cho tôi bài hát này, tôi tự hỏi. Thấy có điều không ổn tôi tiếp.
Tôi: em đang có tâm sự phải không?
Nàng: không có đâu. Đừng có mà tài lanh: nhe răng:
Tôi: hôm nay anh thấy em tâm trạng lắm
Nàng: chắc do anh suy nghĩ linh tinh đấy
Tôi: thật không?
Nàng: thật mà
Tôi: vậy tại sao gửi cho anh bài hát đó
Nàng: vì nó buồn
Tôi: em thích buồn?
Nàng: không ai thích buồn anh ạ. Nhưng nó hợp với tâm trạng của em bây giờ
Tôi: em thích bài đó lắm à
Nàng: vâng. Em muốn tìm một hero cho riêng em
Tôi: anh làm hero của em nhé
Nàng: haha. Anh không có cửa.
Tôi: em mở sẵn khóa cửa cho anh đi
Nàng: xui cho anh. Em vứt chìa khòa đi rồi: cười lăn lộn:
Tôi: vậy để anh ráng tìm rồi mở cho em
Nàng: thoải mái: cười giòn tan:
Tự nhiên tôi thấy buồn quá. Chẳng hiểu sao. Lính tính mách bảo tôi rằng em đang có chuyện không vui. Nghĩ rằng hỏi thằng em sẽ làm em khó xử, tôi tìm cách liên lạc với Hân, bạn thân em, để hỏi rõ thêm.

Chap 3: Dấu ấn
Tôi: chào H
Hân (H): hôm nay rồng lại tự nhiên đến nhà tôm thế này
Tôi: rồng rắn gì đâu
H: sao? Anh? Có chuyện gì mà lại buzz em?
Tôi: ừm. Anh muốn hỏi một chút về bạn em
H: bạn nào cơ?
Tôi: HN
H: ố ồ. Anh muốn biết gì nào?
Tôi: tất cả
H: haha. Tất cả thì nhiều lắm. Bạn em là số ít hợp với điều kiện của anh đấy
Tôi: điều kiện gì?
H: 3 trong 1
H: bạn em xinh cực. Học ổn. Nhà thì khỏi nói.
Tôi: tính tình thế nào?
H: nhân hậu lắm, và cũng nhạy cảm
Tôi:…
H: anh… thích bạn em à?
Tôi: anh chẳng biết nữa
H: anh mà không thích thì hơi phí của đấy
Tôi: anh muốn biết mặt bạn em. Gửi cho anh một tấm hình đi.
H: cái này thì ko được. Em đã hứa với nó rồi.
Tôi: nhưng bạn em làm sao mà biết.
H: không là không.
Tôi:…
H: anh thích bạn em thật à?
Tôi: nói chuyện với N anh thấy vui
H: chuyện, bạn em mà lị
Tôi: chắc là có
H: cuối cùng cũng nhận à
Tôi: hihi. Ừ
H: để em giúp
Chẳng biết em ấy giúp kiểu gì mà cả tuần sau, tôi chẳng thấy em online. Lòng tôi như lửa đốt. Tôi để lại cả tá tin nhắn offlines, nhưng sự im lặng là tất cả những gì tôi nhận được. Tôi đứng ngồi không yên. Buzz bạn em điên cuồng. Nhưng, câu trả lời của bạn em cũng chẳng khiến tôi yên tâm “cả mấy ngày nay em cũng chẳng gặp được nó. Em cũng gọi thử sang bên kia mà chẳng có ai bắt máy cả”. Nghe bạn em nói vậy, tôi chả biết làm sao. Lại ngồi xuống trước màn hình, nhìn chằm chằm vào đó, chẳng để làm gì. Đơn giản chỉ là nhìn và chờ đợi, vậy thôi. Được một lúc.
Nàng: buzz!
Nàng: cốc cốc cốc
Im lặng…
Nàng: có ai ở nhà không?
Im lặng…
Nàng: em biết anh đang ol
Im lặng…
Nàng: cả tuần nay em bận thi nên chẳng ol được
Im lặng…
Nàng: người ta không ol thì mình đành offline vậy
Nàng: 3…
Nàng: 2…
Tôi: thua em rồi.
Nàng:: che miệng cười:
Tôi: thi thì thi chứ. Lên một chút thì chết ai?
Nàng: nhớ à: chớp chớp mắt:
Tôi: cũng vừa vừa thôi
Nàng: thôi, đừng giận em. Tuần rồi em thi cả 4 môn, nên chẳng dám lên mạng. Sợ gặp anh lại chẳng dứt ra được…
Tôi: ờ [nói vậy thì chịu mnr]
Nàng: sao ờ lạnh lùng vậy
Tôi: chứ giờ sao?
Nàng: nói đi. Anh không hề giận em và rất vui khi gặp em
Tôi: nói gì không hiểu
Nàng: anh không hề giận em và rất vui khi gặp em
Tôi: đừng có cà chớn. Chưa xử tội là may
Nàng: xử thế nào? Không nói chuyện nữa nhé
Tôi: không nói thì không nói
Nàng: vậy thôi em out
Tôi: out đi
Nàng: out thật, ko đùa
Tôi: anh cũng không đùa
Nàng is offline
Tôi: thôi đừng giả bộ. Đang invi, biết thừa
Chờ 2-3 phút…
Tôi: ê ê ê ê ê ê ê ê ê ê
Tôi: ra đây mau
Tôi: zZz
Tôi: toàn trêu người khác là giỏi
Tôi: anh KHÔNG HỀ giận em và RẤT VUI khi gặp em
[tôi nhấn mạnh chữ “không hề” và “rất vui” để chứng tỏ sự miễn cưỡng của mình]
Nàng: nói đàng hoàng
Tôi: đồ cà chớnnnnnnnnnnnn
Tôi: anh không hề giận em và rất vui khi gặp em: mặt khóc:
Nàng:: cười lăn lộn:
Tôi: nhớ đấy
Nàng: vẫn nhớ đấy thôi: cười nghiêng ngả:

Chap 4: Em

Em của tôi là như vậy, nàng rất biết cách khiến tôi phải bật cười rồi xí xóa cho dù người có lỗi trước là nàng. Nói chuyện với em, tôi cảm thấy vui và ấm áp. Đôi khi trong lớp,tôi cười một mình vì chợt nhớ đến những câu nói hài hước và chọc ghẹo của em. Thằng bạn thấy tôi đang nham nhở một mình, đập đập vai tôi “uống nhầm thuốc hả”. Tôi nhìn nó, mắt long lanh, trong khi miệng cười vẫn không khép lại được “tao đang hạnh phúc quá”. “Thằng dở người”, nó gằn lên. Bình thường thì tôi cho nó một gậy rồi, nhưng hôm nay thì tôi tha cho nó. Ôi tình yêu! Khi đang yêu con người ta sẽ trở nên bao dung và dễ dàng tha thứ. Chắc tôi thích em thật.

Tôi thích em, một phần vì em nói chuyện hài hước thật, một phần vì tôi ấn tượng bởi cái profile mê li mà bạn em nói. Điều quan trọng hơn cả, là em hiểu tôi, và rất tâm lý. Tôi nghĩ đây mới là điều thứ yếu để tôi thích em. Hiểu được và chia sẻ được. Đôi khi là một câu động viên an ủi khe khẽ, đôi khi là một hành động quan tâm rất nhỏ hoặc có khi là những tâm sự về cuộc sống, gia đình, và bạn bè. Những điều đó kéo tôi lại gần em hơn.

Em quan tâm tôi theo kiểu “mùa này mùa mưa đó anh, đi học nhớ mang theo áo mưa đừng để ốm”, “ngủ sớm nhé, đừng thức khuya”, hay như “em có việc phải đi ra ngoài chút, anh học bài đi” vì lúc đó đã gần 10h, em sợ tôi mải nói chuyện với em, quên ôn bài ngày mai…

Em kể chuyện về gia đình em. Mẹ em sinh ra ở Huế. Con gái Huế nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Chắc ba yêu mẹ vì điều đó. Mẹ em xinh lắm. Ba yêu mẹ vì điều này nhiều hơn: cười lớn:. Hồi đó ở Huế có đại học nhưng mẹ em không chịu học ở gần nhà, mẹ quyết định ra Hà Nội để học sư phạm. Ngày mẹ đi, bà khóc hết nước mắt. Bà thương mẹ lắm. Tuy mẹ là con út, nhưng lại đảm đang, nhân hậu và chịu thương chịu khó nhất nhà. Hồi đó, làng chấm công theo từng nhà để cuối tháng phát gạo, thịt. và thức ăn. Trong khi các bác của em chỉ làm đúng chỉ tiêu đề ra, mẹ em sáng ra đồng sớm, tối về muộn hơn mọi người, buổi trưa nhiều khi mọi người nghỉ chuẩn bị đi ăn, mẹ em cũng nán lại để làm thêm chút. Nhiều khi ông bà thương mẹ quá gắt lên “kệ cha nó! Nói mà không nghe. Để cho nó làm cho nó chết m nó đi”.

Em tiếp. Tết đến khi mọi người xúng xính áo quần mới, mẹ không đòi hỏi cho mình. Mẹ em nói với ông bà “quần áo con còn mới. Bố mẹ để dành vải may quần áo cho mọi người”. Bà yêu mẹ em nhất trong số các anh chị em. Biết mẹ thích ăn cơm khô, trong khi bà và cả nhà lại thích cơm hơi nát, nên mỗi lần nấu cơm bà đều ngồi trông nồi cơm. Bà giữ cho nồi nghiêng sang một bên để một bên nhiều nước, một bên ít nước, mặc cho lửa nóng phừng phừng bên cạnh. Mùa đông thì không sao, gặp mùa hè mỗi lần nấu cơm xong mồ hôi của bà túa ra như đi tắm. Đi đồng về thấy bà cặm cụi ngồi giữ nồi cơm, mẹ chảy nước mắt. Mẹ kể với em. Đời này của mẹ có hai người yêu mẹ nhất, là bà ngoại và ba em. Khi bà ngoại mất, mẹ nhịn ăn suốt một tuần, ai nói cũng không nghe. Đến khi ông ngoại không chịu được, bật khóc và lên tiếng “ba mất mẹ con rồi, giờ ba không muốn mất thêm con nữa”. Nghe đến đó mẹ em khóc nức nở và nấc lên “ba phải sống nhé ba, ba phải sống thật lâu nữa”.

Rồi em kể về ba em và tình yêu của ba mẹ. Bên đằng nội, ông bà giàu có, ba em từ nhỏ đã được cưng chiều rồi. Nhưng ông bà nội rất nghiêm khắc, vì thế ba em được dạy dỗ tử tế. Ba em học giỏi, điển trai nên ông bà rất tự hào về ba. Học đại học bách khoa ở nhà, sau đó ba em được ông bà cho sang Mỹ học cao học. Trong thời gian đại học ba quen mẹ. Ba kể, hồi đó mẹ con nổi tiếng xinh đẹp và ngoan ngoãn, nên rất nhiều người theo. Nhưng nhờ lần ba sang bên trường sư phạm thăm một người bạn, ba quen mẹ. Lúc đó ba đi xe đạp vào trong trường. Cửa trường hẹp mà ba lại đi nhanh, nên ba không kịp phanh lại khi thấy mẹ con đang đi bộ ra. Xây xát cũng bình thường, nhưng ba cố tình ra vẻ nghiêm trọng rồi bế mẹ con chạy vào trong phòng y tế. Thấy ba tủm tỉm cười, nhưng mẹ con cũng để yên như vậy. Mẹ con lúc đó mặt đỏ ửng nhìn đáng yêu lắm. Ba cười lớn. Ba quen mẹ con từ đó.

Chap 5: Chia tay

Tối đó, tôi với em nói chuyện say quá, quên cả thời gian. Đến khi nhận ra đã 12h, em mới giục tôi.
Nàng: anh không định học bài à?
Tôi: xong bài ngày mai rồi
Nàng: không tin
Tôi: thật mà. Hồi chiều anh làm để tối gặp em đấy chứ
Nàng: vậy giờ ngủ đi
Tôi: nói thêm một chút nữa
Nàng: không
Tôi: năn nỉ
Nàng: không là không
Tôi: người dễ thương mà sao sắt đá vậy
Nàng: dễ thương nhưng thương không dễ
Nàng: năn nỉ vô ích
Tôi: thôi mà
Nàng: em out đây
Tôi:: mặt buồn:
Nàng: ngủ đi anh
Tôi: ừm
Nàng: còn điều gì trăn trở không?
Tôi: gửi cho anh tấm hình của em đi
Ngập ngừng…
Nàng: giờ thì không được anh à
Nàng: ngủ ngoan nào
Nàng is offline
Tôi cảm nhận rõ sự ngập ngừng khi em gõ “giờ thì không được anh à”. Tôi không hiểu đằng sau sự ngập ngừng đó là tâm sự gì. Tôi muốn biết, tôi muốn hiểu về em nhiều hơn nữa. Nếu thật sự có điều không thể giãi bày, tôi muốn chính mình là người xua tan đi những muộn phiền ấy. Dù là khó khăn gì đi nữa, tôi vẫn muốn được chia sẻ, trấn an và bảo vệ cho em. Hãy tin tôi, em nhé…

Hân (H): anh có ở đó không?
Tôi: ừ, anh đây
H: chiều nay anh không đi học à?
Tôi: chiều này anh được nghỉ chuyên đề
H: anh cho em xin mấy phút
Tôi:: cười: nhiễu sự
H: hmmmm
Tôi: có gì khó nói à?
H: em không biết bắt đầu từ đâu
Tôi: bắt đầu từ chỗ quan trọng ấy
H: anh thích bạn em à?
Tôi: mấy ngày trước thì anh không chắc. Nhưng hôm nay thì anh chắc
H: là có
Tôi: ừ, là có: mặt ngượng ngùng:
H: em biết trước từ đầu, nếu anh nói chuyện với bạn em anh sẽ thích nó
Im lặng…
H: đừng cho em quảng cáo cho bạn em
H: nhưng nó là đứa con gái ai gặp cũng sẽ thích
H: nó thích anh. Và không dễ để nó thích một người
H: nó có nỗi khổ riêng. Vì lẽ đó dù không muốn nhưng nó cũng phải xa anh
H: anh đừng cố gắng liên lạc. Em hiểu tính nó. Đã quyết cái gì thì chẳng ai cản được
Tôi: N có người khác?
H: không bao giờ, xin anh đừng nghĩ bạn em như vậy
Tôi: vậy tại sao??? Chẳng lẽ N ko biết là anh có tình cảm cho N à?
H: biết chứ. Con gái tụi em nhạy cảm lắm.
Tôi: bạn em độc ác, tàn nhẫn lắm, em biết không?
Im lặng…
H: nó nhờ em gửi bức thư này cho anh
Tôi: tại sao lại vậy hả em? Tai tôi ù đi, nhưng vẫn cố hỏi như đang cố vớt vát điếu gì đó, mơ hồ lắm
H: nó có nỗi khổ riêng anh à. Nếu thương nó, anh đừng cố gắng liên lạc
H: bạn em sợ sẽ không thể kìm lòng khi nói với anh những điều này, nên nó nhờ em
Tôi: anh phải làm gì để N thay đổi quyết định bây giờ?
H: anh chẳng thể làm gì cả. Lí do không phải vì anh mà là vì nó.
Tôi: em biết lí do. Nói cho anh
H: em biết, nhưng em không thể nói được. Sau này anh sẽ hiểu
Tôi: sau này là khi nào
H: là đến khi…
Sau này khi gặp Hân tôi mới biết. Ngày hôm đó, cả tôi và Hân đều khóc.

Chap 6: Nỗi lòng

“Anh M,

Em đang viết mail cho anh nè. Từ khi quen anh, mỗi lần làm gì đó liên quan đến anh, em đều nghe bài hát “Hero” em tặng anh. Nhưng bây giờ, em nghĩ em không nên nghe bài hát này nữa. Anh M, em thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu. Em biết là em đã sai rồi, đáng ra em không nên nói chuyện với anh vào ngày hôm đó, để cho em và anh không có cơ hội để bày tỏ tình cảm. Như thế thì sẽ không có chuyện như bây giờ, như thế em sẽ không làm anh đau khổ.

Hôm qua, sau khi anh đi, em đã đến hiệu sách, có rất nhiều thứ đẹp ở đó. Em đi suốt hành lang nhưng em chẳng nhìn vào thứ gì, em như người vô hồn vậy. Em không biết làm sao với anh cả. Cho dù tình cảm của em có là thật đi chăng nữa, cho dù em không muốn làm anh thất vọng, nhưng em cũng không có cách nào khác, em sẽ ra đi mãi mãi.

Anh là một người con trai lý tưởng, anh chẳng thua kém ai cả, vậy mà anh nói là anh chưa thích ai thì chắc là trái tim và ý chí của anh mạnh mẽ lắm. Em đã rất vui khi anh nói em là người đầu tiên anh thích, nhưng giá như không phải như thế thì em sẽ thanh thản hơn. Em không muốn lần đầu tiên anh thích một người con gái mà lại gặp phải đau khổ và bị tổn thương, em thực không muốn chút nào. Em đã từng nghĩ hay là mình dành cho anh những khoảng thời gian tuy ngắn nhưng sẽ hết sức đẹp đẽ, để anh bớt đau khổ khi em đi xa, nhưng nếu làm như vậy thì anh sẽ lại càng khổ hơn, anh sẽ khó quên em hơn.

Em định đến Noel sẽ viết cái mail này nhưng nếu như thế thì Noel năm nay chẳng còn là Noel nữa, và anh hãy quên em đi. Em không là gì cả đâu, còn nhiều người con gái xứng đáng với anh hơn nhiều. Em nghĩ anh sẽ mau quên em thôi. Em sẵn sàng làm mọi thứ để anh dễ dàng quên em, đó là điều cuối cùng và duy nhất em có thể làm được cho anh. Em đã định nói với anh, định bịa ra một vài lí do nào đó để cho anh ghét em, để anh hận em và không còn nhớ đến em nữa, nhưng em không làm được đâu. Hôm qua, khi anh nói em tàn nhẫn, em độc ác, em không giận anh đâu mà ngược lại. Thà rằng anh cứ mắng em, cứ giận em còn hơn là không nói được lời nào. Lý do khiến em không thể đến với anh được không phải vì một người con trai nào khác, cũng chẳng phải do ai khác, mà là do em. Em sắp rời nơi này rồi, Noel, và em sẽ đi đến một nơi khác, làm gì anh không cần biết và cũng không nên biết.

Tháng 1 này anh thi phải không? Em sẽ không có cơ hội để nói lời chúc với anh vào hôm đó đâu, nên em sẽ nói bây giờ: chúc anh có đủ ý chí, quyết tâm và nghị lực để được làm 1 trong 8 người được chọn đi thi nhé. Tụi em sẽ cổ vũ cho anh.

Em không thể gửi cho anh một tấm ảnh kỉ niệm vì như thế anh sẽ khó quên em hơn, nhưng em có thể nói được với anh rằng: cảm ơn anh vì tất cả, cảm ơn anh người đã khiến trái tim em rung động và thổn thức. Em đang khóc vì anh và em có thể nói với anh rằng: trong trái tim em luôn có anh, em sẽ

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi
Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
Bỗng Nhiên Yêu Em
Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc
Ước Thành Thằng Khốn Nạn