<?php the_title(); ?>

Vợ Ơi Là Vợ

09.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 3,37/5 (75 đánh giá)

Truyện: Vợ Ơi Là Vợ

Tác giả: Hồng Linh
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chương 1: Chồng ơi là chồng

Tại một quán karaoke, ánh đèn mờ ảo với những dàn âm ly công suất lớn…

- Anh hai có điện thoại! – Yêu cầu tắt nhạc, Trần Hùng đem chiếc alo cho Lạc Thiên bằng cách kính cẩn.

- Lại chuyện đấy à? – anh ta tiếp tục nhai đậu phộng và vắt tay qua eo một phụ nữ nóng bỏng dù đang nói chuyện với người lớn tuổi.

Đầu dây bên kia giọng có phần cầu khiến.

- Việc cỏn con đấy tôi không cần phải đến! Cứ chọn đại đi! – cười đùa và hôn lên má một cô nàng vừa ngồi cạnh, Lạc Thiên tỏ thái độ bất cần.

- …

- Chân dài, da trắng, không tỳ vết là được!

- …- Hai cô nàng cố gắng lắng nghe cuộc thoại, ghé sát hơn vào lòng Lạc Thiên, loáng thoáng được từ «không có».

- Thôi thế thì bảo mẫu thân chọn giùm đi! Lằng nhằng quá! – anh cụp máy luôn.

- Có chuyện gì vậy anh?

- À, chuyện hệ trọng của đời người ấy mà! – Lạc Thiên cười đểu.

Chuông điện thoại lại réo, anh biết thừa lần này sẽ là ai gọi nên đáp gọn :

- Thế này nhé, đại khái thôi, mẹ cứ chọn cô đứng cuối cùng trong dãy ấy! – Tắt nguồn, anh gọi thêm chai rượu mạnh.

- Cho bọn em biết đi anh, chuyện gì thế? – Thêm một vài cô nàng xúm lấy, họ vây bủa anh để moi tiền.

- Anh sắp lấy vợ!

***

Khả Vy kết thúc mười tám năm được nuôi nấng trong cô nhi viện bằng một bữa tiệc chia tay chỉ có vài người cùng tuổi. Cô chẳng có mấy ấn tượng để lại trong kí ức những vị xơ hay bọn trẻ vậy nên bữa cơm đạm bạc này cũng không mấy mặn mà.

Giờ đã trở thành một người đủ trách nhiệm pháp lý trước những hành động của bản thân nên Khả Vy không thể cứ mãi bám víu lấy trại trẻ tình thương mãi được. Sau này nếu có thành đạt nhất định phải trả ơn tấm lòng từ thiện của các xơ và quyên góp để gieo lên những hạt mầm đã từng bị bỏ rơi như mình. Tuy nhiên ngay chính bản thân lúc này còn chưa lo được thì không thể nghĩ đến điều to tát đó…

Đứng trước cây si già đằng sau sân, thuở bé cô đã có bao nhiêu ước mơ về cuộc sống khi trưởng thành, rất tiếc chỉ với tấm bằng tốt nghiệp cấp ba do cô nhi viện tự cấp, thậm chí còn không bằng của các em học sinh cấp hai công lập thì sẽ làm được gì nên hồn…Một đứa trẻ côi cút đã lớn rồi, và cần phải bay xa. Khả Vy phiền lòng than thở.

Người quản gia xuống xe mở cửa cho vị phu nhân. Họ đến gặp người quản lí viện.

- Trong năm nay có bao nhiêu cô gái vừa tròn 18 tuổi ở đây vậy?

- Thưa bà, có tất cả là sáu người, chúng tôi đang tìm cách tạo cơ hội việc làm cho họ. Trường Tồn có thể giúp…? – Người xơ hy vọng lòng tốt từ tập đoàn này.

- Được thôi, hãy dẫn họ đến đây. – Lão quản gia giúp lấy mắt kính cho vị phu nhân.

Niềm vui thể hiện rạng ngời trên những khuôn mặt non nớt, các cô gái phấn khởi khi được gọi đi làm. Sáu người đứng ngay ngắn trước mặt hai người mang phong thái cao sang.

- Xuất thân của chúng có dây dưa gì không?

- Không đâu, bọn trẻ bị bỏ lại trước viện đã bao năm nay, có mấy khi cha mẹ ruột đến đón.

- Chính xác đi! – Lão quản gia nghiêm nghị.

- Chắc chắn, chỉ mỗi cô bé đứng cuối là có người thân, nhưng gia đình không nhận, còn lại trong hồ sơ đều ghi rõ cha mẹ đã chết do tai nạn nghề nghiệp.

- Vậy thì được!

Phu nhân đi một lượt kiểm tra ngoại hình và cách ứng xử của các cô gái, bà chỉ quan tâm đến năm người còn lại.

- Các ông đào tạo người kém quá! – Bà không hài lòng mấy, nhìn các cô thiếu nữ không toát lên vẻ trang nhã cần tìm kiếm.

- Để tôi gọi cậu chủ đến chọn! – Người quản gia lấy điện thoại thực hiện liên lạc.

- Cậu chủ, làm ơn hãy đến cô nhi viện Hy Viên đi! – ông đã nói câu này nhiều lần nhưng chẳng lần nào có tác dụng. – Việc liên quan đến cả gia đình mà cậu!

Nghe thấy tiếng cằn nhằn trong điện thoại, phu nhân đợi lão quản gia nói xong rồi mới hỏi:

- Lạc Thiên không đến?

- Vâng, cậu chủ không coi đây là việc quan trọng.

- …- Bà thở dài.

- Nhưng cậu ấy chấp nhận để chúng ta chọn bất kì!

Sáu cô gái đứng đó đều không hiểu và ngay cả vị xơ cũng vậy.

- Làm sao có thể chọn linh tinh được, chí ít chúng sẽ sống với nhau một năm…

Vị phu nhân gặng gọi lại lần nữa thì cũng nhận được câu trả lời của con trai.

- Cô tên gì? – Bà chỉ vào người đứng vị trí thứ năm.

- Dạ, cháu là Khả Vy ạ! – Ban đầu cô gái còn tưởng vị phu nhân chỉ người khác.

Phu nhân nắm lấy tay cô rồi chẹp miệng nhủ:

- Mẹ cũng chịu thôi, tiêu chuẩn con thế nào thì không biết, nhưng vì con đã nói vậy nên đành…

Khả Vy không hiểu gì hết, cô vinh hạnh được ngồi xe hơi đi vào thành phố.

***

Ngồi trước bàn trà nghi ngút khói và hương thơm từ những chiếc bánh ngọt, Khả Vy vẫn chưa xác định được việc mình có mặt tại đây. Cô đang ở một nhà hàng cao cấp thuộc tập đoàn Trường Tồn.

- Cả họ lẫn tên của cô?

- Cháu ạ, cháu chỉ có tên Khả Vy, còn họ theo cô nhi viện ạ! – cố tỏ ra thật lễ phép trước bề trên, Khả Vy ngồi đối diện với bà phu nhân, bên

cạnh là lão quản gia và một người trẻ tuổi dùng máy tính.

- Từ giờ cô sẽ là Triệu Khả Vy! – Họ quả quyết, người thanh niên nạp dữ liệu vào máy và soạn thảo giấy tờ.

- Tại sao vậy ạ? – những người này là ai mà lại có quyền đặt tên họ cho kẻ lạ. Năm cô gái cùng tuổi với Khả Vy ở viện đều được bố trí việc làm ổn định, còn riêng cô thì ở đây.

- Cô không có quyền hỏi tại sao. Chúng tôi sẽ cho cô một tài sản lớn với một điều kiện.

- Cháu không hiểu?

- Không cần hiểu, từ giờ cô sẽ là một Triệu Khả Vy có trong tay một xưởng dệt may, một hệ thống các cửa hàng thời trang trên toàn quốc, và viện mồ côi sẽ chuyển tên cô làm chủ.

Thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của Khả Vy, cô chỉ biết trố mắt mà không thể nói nên lời nào.

- Đổi lại, cô phải mang thai giả!

***

Một bữa tiệc phô trương được tập đoàn Trường Tồn tổ chức trên lầu cao ốc của khách sạn trung tâm. Các khách mời đến dự thuộc giới thượng lưu, công nương quý tộc hay các nhà kinh doanh trẻ tuổi, tiểu thư quý phái cùng bậc sinh thành sánh bước đến.

Mục đích của buổi tiệc một phần xúc tiến các mối quan hệ làm ăn của gia chủ, gắn kết những khách hàng lâu năm, và phần chính là một âm mưu sắp đặt trước tương lai của hai người trẻ tuổi.

- Biết rồi! Lão cứ nói mãi, cô gái đó mặc váy màu thiên thanh chứ gì! – Lạc Thiên thở dài. Anh tìm cách lẩn tránh để đi tới chỗ mấy người chiến hữu.

Quản gia đành phải ngậm ngùi thầm mong kế hoạch được ổn thỏa. Trước đó vị phu nhân đã gài một tấm khăn gấp hình bông hoa trên túi áo ngực của Lạc Thiên. Giờ bà đứng cùng vị chủ tịch để tiếp khách quý, đôi mắt vẫn để tâm đến Lạc Thiên, thật may anh lại chấp nhận lấy vợ.

- Phù! Sao đôi giày này khó đi thế chứ! – Khả Vy nhăn nhó, dù trong cả tuần đã được học cấp tốc một lớp làm thiên kim tiểu thư. – Chết mất thôi, cứ tưởng tiền ở đâu tự rơi xuống, hóa ra lại phải lai lưng lao động thế này!

Khả Vy cố đứng thoải mái và đi trên một đường thẳng, nhẩm lại kịch bản mà cả sáng nay cô phải tập đi tập lại với một diễn viên đóng thế.

- Lạc Thiên à? Nghe tên cũng hay đấy! Chồng mình là Lạc Thiên! – Khả Vy mỉm cười trước bức ảnh người ta đưa cho và nói rằng cô sẽ kết hôn với chàng trai trẻ này. Trong bức hình là một khuôn mặt thanh tú, cuốn hút từ mọi góc nhìn. Đôi môi vẽ lên một sự quyến rũ không thể chối từ và ánh mắt xa xăm.

- Nhìn anh ta cũng ngoan ngoãn thế này mà bắt cưới vợ sớm làm gì nhỉ? Hay là mắc bệnh nan y đây!?! – Khả Vy đâu hay rằng bức ảnh này đã bị chỉnh sửa phần nhiều.

Thực tế họ lấy từ bức ảnh Lạc Trung năm hai tư tuổi, người anh trai của Lạc Thiên và thêm bớt sao cho hao hao giống. Bởi lẽ không thể chụp ảnh xem mặt của cậu thiếu gia này khi thái độ lúc nào cũng xất xược và coi trời bằng vung. Hơn nữa cũng không thể ép một cô gái cưới một người mà chưa từng được nhìn mặt.

Bữa tiệc bắt đầu tổ chức từ 19h nhưng để gây sự chú ý, Khả Vy buộc phải đến muộn với cái bụng đói meo vì sợ trật eo váy. Rõ khổ, chỉ cần may nhích thêm một phân thôi thì có phải tốt hơn không, đằng này nhà thiết kế theo lệnh sít soát đến từng đường chỉ.

Lão quản gia thúc giục, đã đến lúc để nhân vật chính xuất hiện. Ông dặn dò Khả Vy thêm lần nữa.

Cánh cửa thang máy mở ra, Khả Vy cố gắng bình tĩnh nhất có thể để bước vào.

Đúng như dự đoán, sẽ chẳng có ai ngất ngây trước sự hiện diện của cô, những cô gái ở đây vận đồ thật kiều diễm đã thu hút lấy toàn bộ ánh nhìn của các chàng trai, tuy nhiên hãy cứ an tâm vì có kịch bản rồi. Khả Vy tự nhủ.

Lạc Thiên đang ngó xem chân váy màu thiên thanh hiện đang ở cái xó xỉnh nào, họ dặn anh đứng chiếu tướng cách thang máy chính chừng hai mươi mét đẻ đảm bảo tính khách quan. Mấy người bạn của anh cũng vì thế phải đứng cùng.

- Này Thiên, sao nãy giờ cậu cứ ngó nghiêng đi đâu thế? Ngóng ai à? – Tuấn Kiệt thắc mắc.

- À không, mình đang luyện mắt ấy mà! Dạo này ăn chơi nhiều quá, mắt lúc nào cũng mệt mỏi.

Lạc Thiên ngừng việc tìm kiếm, anh đã nhìn thấy một người mặc váy thiên thanh. Là cô gái đó, là người đã làm trái tim anh tan nát. Sao lại có thể như vậy, anh sẽ được lấy cô ấy làm vợ ư?

Khả Vy đang bước, cô bỗng nhận thấy có nhiều ánh mắt dõi theo mình, chẳng lẽ cô lại xinh đẹp như thế hay sao? Hãnh diện vì bản thân, cô cười duyên dáng nhưng nhận ngay ra, cô gái đi trước vài bước mới là tâm điểm của sự chú ý. Cô ấy cũng mặc một chiếc váy có màu tương đối giống.

Nhìn vào bờ vai trần gợi cảm kia đủ để Khả Vy hình dung được phần nào vẻ đẹp kiêu sa.

- Mọi người làm sao lại cứ nhìn em chằm chằm thế chứ?! – Nhược Lam tiến thẳng về phía trước nhanh hơn, cô khẽ cúi đầu chào và tránh ánh mắt của Lạc Thiên.

- Em lúc nào cũng đẹp! – Lạc Trung phải thừa nhận điều đó.

Những chàng trai vây xung quanh đều có cơ hội bắt chuyện với một Nhược Lam cởi mở, riêng Lạc Thiên vẫn giữ nguyên ánh nhìn của mình lúc vừa thấy cô, lúc này mắt anh chỉ thấy một khoảng không trống vắng.

- Đấy, cô gái đó, nhớ phải vô tình vào! – Lão quản gia lại tưởng thiếu gia đã nhìn thấy «con mồi» vội sai người phục vụ đem ly rượu tới.

Khả Vy đứng ở góc nhìn này cũng đã bắt gặp được «chồng tương lai».

- Thiên, Nhược Lam đang hỏi em đấy! – Lạc Trung huých nhẹ vào tay em trai, anh cũng nhận ra có chút gì ngượng ngùng trong ánh mắt của

hai người chẳng may chạm phải nhau.

Lạc Thiên không trả lời, anh biết đó chỉ là câu xã giao mà Nhược Lam hỏi một vòng mới quay lại anh.

- Ối! Tôi xin lỗi quý cô, đã làm bẩn bộ váy đắt tiền…- nữ phục vụ đã va vào Khả Vy, ly rượu mới chỉ sóng sánh nhưng đã nhanh nhẹn dùng tay hất đổ vào người cô.

- Không sao! Cũng là lỗi tại tôi! – Khả Vy từ tốn nâng khay cầm giúp, cô đang đợi nam diễn viên rút chiếc khăn trên ngực đến lau cho mình.

- Tôi xin lỗi, thành thật xin lỗi tiểu thư! – Sợ nam diễn viên không nghe thấy, phục vụ cố tình nói to.

Nhưng hình như kế hoạch không theo dự kiến. Lạc Thiên cứ đứng trân trân nhìn, tay vẫn trong túi quần.

Nhược Lam thấy vậy, cô lấy khăn tay tiến đến chỗ nạn nhân.

- «Sao tên chồng mình lâu thế? Hắn ta không thấy nước bẩn trên người mình à?» – Khả Vy đã phải dùng đến ánh mắt để lườm đích danh

chàng trai mặc Vest màu nâu trầm mà vẫn không ăn thua.

Lạc Trung thấy thế cũng đi theo Nhược Lam ra chỗ Khả Vy.

- Cô có sao không? Để tôi lau cho! – Nói rồi đôi tay thon thả của Nhược Lam lướt nhẹ trên tấm váy bị nhọ.

Do chưa gặp mặt lần nào, ngay khi Lạc Trung bước đến, Khả Vy đã tưởng là nhân vật nam, tuy rằng anh không mặc áo Vest như lời mô tả. Nhân lúc Nhược Lam không để ý, Khả Vy ghé sát vào Lạc Trung nói :

- Này anh, cởi áo cho tôi mượn! – cũng theo lời dặn, nếu nhân vật chính không hợp tác hoặc quên thao tác thì phải hối thúc, Khả Vy nhìn vào mắt Lạc Trung mà đề nghị.

- Áo?

Lạc Trung khá bất ngờ, thứ nhất vết bẩn của cô gái này nằm ở chân váy. Thứ hai, anh mặc chiếc áo gile ngắn. Nhưng vì phép lịch sự, anh cởi ra cho cô mượn.

Thế rồi sao nữa, sau khi khoác áo lên người thì nam diễn viên sẽ phải đưa cô đi tới phòng thay đồ đã chuẩn bị sẵn bộ cánh mới. Nhưng chàng thanh niên chỉ hỏi thăm. Đúng hơn chẳng có một ai ở đây chuẩn bị hai cái váy đi tiệc tùng cả vì căn phòng lớn này là của khách sạn chứ không phải buổi party ở nhà.

- Được rồi đấy, chắc sẽ không sao đâu! – Nhược Lam cười hiền.

- À vâng, cảm ơn cô – Liếc sang Lạc Trung, Khả Vy nói nhỏ – Đưa tôi đi!

Lạc Trung tò mò về cô gái này, tự dưng lại sai khiến người lạ như mình là sao, theo lẽ thông thường thì cô ta có thể phiền Nhược Lam hay cô phục vụ bàn đưa mình tới nhà vệ sinh nếu không biết lối.

- Ơ kìa cái anh này! Đưa tôi đi! – Khả Vy chỉ đang gắng mình đóng đạt để tránh bị la mắng.

Thấy vậy anh cũng đồng ý, đặt tay hờ lên bờ vai Khả Vy và bước đi.

- Nhược Lam, để anh dẫn cô ấy đi thay đồ!

Khả Vy hài lòng với anh chàng, một người chồng vâng lời thế này còn gì bằng. Hoàn tất bước một trong giai đoạn gặp gỡ của hai nhân vật, tiếp đến là nảy sinh tình yêu, Khả Vy biết đoạn này không cần diễn.

Lạc Thiên vẫn đứng đấy, có lẽ anh đã quên mất vài chi tiết cần làm lúc vừa rồi, để khi người phục vụ đi tới đánh động mới thức tỉnh.

- Nhưng như thế thì cần gì phải diễn nữa? – Anh suy nghĩ, rồi không muốn ở lại cùng Nhược Lam, sải bước đuổi theo. Vừa đi tay vừa tháo cúc áo khoác.

- ÚI! – Khả Vy phút chốc trở thành món hàng để Lạc Thiên kéo xệch và úp vào lòng.

- Tình yêu, em phải ngã vào lòng anh chứ!

- Ơ cái anh này! Bỏ ra!

Ngay lập tức Khả Vy bị Lạc Thiên bịp chặt miệng, anh nở một nụ cười trước Lạc Trung.

Đế giày của Khả Vy liên tiếp bị quay vòng, cô vẫn đang nghĩ Lạc Trung mới là chồng chưa cưới. Hành động quá nhanh và gọn của Lạc Thiên làm cô không kịp để ý mặt huống chi xem xét chiếc khăn hình bông hồng trên ngực áo ai kia.

- Oặm! – Cắn cho anh một cái, cô lại đi tới chỗ Lạc Trung, cầm tay anh và kéo đi.

Mọi người nhìn nhưng chẳng ai hiểu, ngay cả người nghĩ ra kịch bản có mặt ở đấy cũng vậy. Vị phu nhân thất vọng phải biết.

- Bạn em à? – Lạc Trung trả lời cho câu nói của Lạc Thiên lúc nãy, anh cam đoan chưa từng gặp cô gái này.

Đến lúc này Khả Vy mới phân biệt, minh mẫn ngoái lại nhìn vào các đặc điểm nhận dạng của Lạc Thiên.

- Oh! I miss you so much! – Chuyển sang kế hoạch B, Khả Vy chạy tới Lạc Thiên ôm chầm.

Nhưng Lạc Thiên đâu đã được phổ biến kế hoạch thứ hai, anh đờ người ra.

- My Honey! I love you!!!!!! How are you?

Khả Vy đóng vai một cô bồ từ nước ngoài về gặp người yêu cũ, Lạc Thiên nhanh chóng ăn nhập.

- Kissing my love! – anh cũng ôm lại cô đằm thắm như một cảnh chia ly hay hội ngộ vô tình. – You and me finally meet again!

Dù không hiểu anh nói gì nhưng Khả Vy vẫn tiếp tục diễn.

- Được rồi đấy, giờ thì cô bỏ tôi ra! – Lạc Thiên gằn giọng.

- Anh Thiên, anh có tình yêu hồi nào thế? – Trần Hùng lên tiếng phá tan những ánh nhìn kì dị của mọi người.

- Chúng tôi yêu nhau được năm năm rồi!

- Ba năm trước!

Không đồng thời phát ra cùng lúc, Lạc Thiên dù nói sau nhưng anh đã không nghĩ cô gái lại trả lời. Còn Khả Vy, cứ theo kịch bản mà đối đáp.

- À, ý của cô ấy muốn nói tới khoảng thời gian chúng tôi yêu nhau thầm lặng! – Anh chữ cháy, đôi mắt vẫn đau đáu nhìn Nhược Lam, hy vọng cô sẽ đau.

- À, vậy là em vừa nhầm anh với Lạc Thiên? – Lạc Trung tiến tới, cũng khá vô lí khi yêu nhau từng ấy năm trời mà không nhận ra.

- Cô ấy bị cận!

- Em muốn nghẹo anh Lạc Thiên ấy mà!

Thêm một câu bộc phát của hai diễn viên không chuyên, họ không hề ý thức rằng người kia sẽ trả lời.

- Em mới mổ mắt rồi à??? Vui quá!!! – Lạc Thiên làm bộ ngắm nghía khuôn mặt cô gái mới gặp nhau lần đầu này.

- Dạ!

Hai người đứng cười với nhau cho tới chán thì mới nhớ ra việc phải làm.

- Mọi người ở lại, tôi dẫn cô ấy đi đằng này chút nhé!!!

- Hai người định cặp kè ngay đấy à!!! Ha ha!

Ngoái lại Nhược Lam, cô có chút phiền lòng vì hành động trẻ con vừa rồi của anh. – “ Đâu nhất thiết phải tự làm khổ mình như thế, anh Thiên!”.

Lạc Thiên buông tay khỏi Khả Vy ngay khi bước ra hành lang.

- Sao mà anh đi nhanh thế! Khổ thân cái chân tôi! Này, anh lại định đi đâu nữa, đứng chờ tôi thay đồ đã!

Khả Vy chưa kịp nói hết câu Lạc Thiên đã bỏ ngoài tai.

- Cậu chủ! Chúng tôi phải giữ cậu lại để tiếp tục bữa tiệc.

Hai tên mặc áo bảo vệ khách sạn chặn ngang đường đi.

- Xong rồi còn gì, ta đã hoàn thành vở hài kịch của mấy người còn ở lại làm gì nữa!

- Theo chỉ đạo thì anh sẽ nhảy cùng tôi!

- Khỏi, tuần tới làm đám cưới luôn, sao phải diễn kịch gì nữa thế? – Lạc Thiên bực dọc.

Dù sao cũng nên tôn trọng người dàn xếp vụ việc này, anh chấp nhận ở lại với mục đích trêu ngươi người con gái chiếm giữ trái tim mình. Đợi Khả Vy một lúc, cả hai lại bước ra.

- Anh nhớ phải khen tôi đẹp và trao sợi dây chuyền này cho tôi đấy, nhớ là nó đánh dấu ngày chúng ta chia tay, tôi đã đưa anh giữ, giờ gặp lại rồi thì trả cho chủ nhân! Hiểu chưa?

Không nhận lại bất kì thái độ gì của Lạc Thiên, Khả Vy đành độc thoại.

- They comeback! – Tuấn Kiệt reo hò khi nhìn thấy cặp đôi một lần nữa xuất hiện.

Khả Vy muốn kéo Lạc Thiên tới chỗ người lớn tuổi.

- Cô định đi đâu thì cứ đi, không phải rủ rê tôi đâu!

- Là Khả Vy phải không con? – Vị phu nhân dừng việc nói chuyện với gia đình Nhược Lam và một vài người có chức vị khác.

- Dạ, con chào bác! Lâu lắm con không được làm các món ăn truyền thống với bác rồi! Nhớ quá!

Khả Vy cúi chào từng người một.

- Bác cũng mong con lắm đấy! – Chủ tịch tập đoàn Trường Tồn bước đến và ôm lấy cô.

- “Bố già mà cũng vào hùa vụ kết hôn này là sao?” – Lạc Thiên lại có thêm một dấu hỏi lớn. Nhìn ba người họ tay bắt mặt mừng y như thật.

- Đi xa con nhớ hai người lắm! Con có mua nhiều thứ làm quà cho hai bác!

- Vậy lần này con có về hẳn nước không?

- Dạ có! – Nhìn đá sang Lạc Thiên bằng ánh mắt tràn đầy tình thương, Khả Vy khiến những người xung quanh tin rằng câu chuyện là sự thật.

- Thế thì chuyện hai đứa cũng phải tính đi thôi!

Nghe xong câu này mà Lạc Thiên cười thầm, rõ là họ sắp sẵn từ lâu rồi mà còn…

- Giới thiệu với các vị, đây là Triệu Khả Vy, con gái chủ tịch Triệu Tấn, bạn làm ăn lâu năm của Trường Tồn chúng tôi. Con bé và Lạc Thiên là thanh mai trúc mã mà hai gia đình đã vun vén từ lâu.

- Thế à, chào cháu! – họ chỉ a dua niềm nở, trước nay chưa từng nghe tên Triệu Tấn trên thương trường.

- À, chắc các vị không biết, thời niên thiếu tôi có người bạn thân là Triệu Tấn, anh ấy và tôi đã từng vào sinh ra tử, thân nhau như tay với chân. Anh ấy lập nghiệp ở trong Nam, cùng góp vốn với tôi. Tiếc là một tai nạn đã lấy đi gia đình của Vy Vy, thương cháu chúng tôi đã tạo điều kiện và chăm sóc từ nhỏ.

- Vậy à! Con bé xinh lắm! Hai đứa thật hợp đôi!

Thì ra vị chủ tịch muốn kiếm người cô thế là vậy, Khả Vy cũng đoán ra ý đồ tại sao họ lại nhượng cho mình nhiều tài sản đến thế, thì ra để đến với cậu ấm này, cũng phải có chút ít danh tiếng.

Lạc Thiên chỉ im lặng quan sát, chẳng có gì thú vị khi nói chuyện phiếm mông lung thế này cả.

Giai điệu du dương nằm trong bản giao hưởng số 40 của nhà soạn nhạc Mozart cất lên, đèn dìu dịu hẳn rồi đi vào bóng tối.

- Thưa quý ông quý bà, đây là thời khắc để chúng ta gần nhau hơn, hãy quyện vào những nốt nhạc trầm bổng để vẽ lên vũ điệu dành cho những người yêu nhau!!!

Người dẫn chương trình đứng trên bục, ông ta còn văn chương dài dài nhưng Khả Vy không để ý nữa. Cô chẳng biết bà phu nhân đã thuê ai viết ra cái thứ này để mình phải trật vật tập luyện mấy ngày qua. Tình cờ gặp nhau trong buổi tiệc, chàng thương nàng bị bẩn váy liền đặt mua ngay một bộ váy khác để nàng mặc, rồi cả hai phiêu theo mấy kiểu khiêu vũ nhàm chán, nếu tình yêu mà bắt đầu và đâm chồi dễ dàng như thế này thì đời chẳng có ai bị ế. Nhưng biết làm sao được, trước khi làm lễ cưới cũng phải cho bàn dân thiên hạ biết tóm tắt mối tình chóng vánh của cặp tình nhân. Lối mòn của ông tác giả vẽ đường cho hai con người này nghe qua thì nhan nhản mô tuýp của tiểu thuyết, sao không nghĩ tới sự lăn lộn khi hai họ phải thể hiện sự lãng mạn bất đắc dĩ.

-

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi
[Tự Truyện] Đơn Phương
Nhật Ký Chia Tay
Tiểu Yêu Của Anh
Chuyện Của Bun