<?php the_title(); ?>

Vụ Cá Cược Tình Yêu

19.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,10/5 (29 đánh giá)

Nó thầm nghĩ:
- Chắc anh ta không muốn gặp mình nữa!!
Nó vừa xách cặp ra khỏi lớp thì bọn đàn em của nhỏ công chúa chặn nó lại. Nhỏ công chúa tiến đến gần nó quan sát nó rồi tỏ vẻ khinh bỉ:
- Đúng là đồ nghèo hèn!!!
Nó nhìn nhỏ công chúa không chớp mắt. Nhỏ công chúa nói tiếp:
- Chỉ vì mấy đồng tiền lẻ mà mày bán đứng tình cảm của anh Quân hả? Đồ vô liêm sỉ.
Nó cười đểu:
- Chuyện không liên quan tới mấy người!!! nó biết nó không thể nói dài dòng tâm lý với mấy đứa đầu heo mám dzai này được nên cứ ừ cho xong.
Nhỏ công chúa không lùi bước:
- Mày nhận của ba ảnh 10 triệu vậy tao cho mày thêm 10 triệu nữa để cút khỏi cái trường này nhá!!! Nói xong nhỏ công chúa ném luôn một xấp tiền vào mặt nó rồi bỏ đi nguyên đám đàn em của tụi nó cũng lật đật chạy theo không quên xỉa xói nó:
- Biến đi đồ nghèo hèn!!
- Cút đi đồ đê tiện!!!
Nó đâu hay biết rằng hắn vì thấy bất an trong lòng mà quay lại tìm nó và hắn đã nghe thấy tất cả. Hắn nắm chặt tay hình nắm đấm. Hắn không thể tin được nhưng gì hắn đã nghe. Nó đã nhận tiền của ba hắn để đổi lấy tình cảm của hắn. Bây giờ hắn chỉ muốn chạy tới hỏi thẳng nó nhưng hắn lại không làm như thế. Hắn bỏ về. Mặc cho nó đang đứng ở đó.

Đợi tụi nó đi rồi nó mới ngồi hụp xuống sàn nhà. Nó bật khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nó biết bây giờ đã không còn ai bên cạnh để lau cho nó nữa rồi. Sân trường trở nên vắng tanh. Những cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi.
Nó vẫn ngồi đó cho tới khi trời nhá nhem tối. Nó bắt đầu nhặt những tờ tiền vương vãi trên mặt đất lên rồi từng bước từng bước đi về trong cơn mưa. Nó vừa đi trong cơn mưa vừa suy nghĩ. Lâu lâu những giọt nước mắt lại hòa vào nước mưa. Nó mải mê suy nghĩ đến nỗi không nghe thấy tiếng còi xe hơi đang tít liên hồi

Nó cứ bước đi mà không để ý gì đến mọi thứ xung quanh. Nó bước qua đường. Chiếc xe đang trờ tới và không ngờ nó qua đường nên đã tông thẳng vào nó. Nó gục xuống. Người nó ướt đẫm nước mưa. Máu từ đầu nó bắt đầu rỉ ra. Nó thấy đau nhói ở đầu toàn thân nó không thể cử động được nữa nó chìm vào hôn mê.

.
.

Hai tuần lễ trôi qua nó bất tỉnh không về nhà. Và mẹ nó thì cứ chạy đôn chạy đáo đi tìm nó. Mẹ nó lùng sục từ bệnh viện này cho tới bệnh viện khác nhưng vẫn bặt vô âm tín. Bà tuyệt vọng tìm đến nhà họ Vũ. Mắt bà sưng mọng lên vì bà đã khóc rất nhiều. Bà chưa kịp kêu cửa thì cánh cửa đã mở ra. Ông Khanh vừa chạy xe hơi ra tới cổng thì thấy mẹ nó đang đứng lóng ngóng ngay cửa. Ông bèn dừng xe lại và xuống xe hỏi:
- Bà đến đây có việc gì không??
Mẹ nó ngập ngừng vài giây rồi đáp:
- Con gái tôi nó mất tích hai tuần nay rồi!!
Ba hắn nhìn mẹ nó cảm thông:
- Bà báo cảnh sát chưa?
Mẹ nó lắc đầu. Ba hắn bèn nói:
- Thôi bà vô nhà đợi đi tôi điều tra dùm cho.
Mẹ nó theo ba hắn vào nhà rồi ông ra hiệu cho bà ngồi trên ghế sofa đợi. Ông móc điện thoại ra gọi cho trợ lý của mình:
- Anh hãy tìm xem cô bé Ngô Mỹ Quyên hiện giờ đang ở đâu!!! rồi ông cúp máy. Ông bước đến chiếc ghế sofa đối diện mẹ nó rồi ngồi xuống. Nhìn mẹ nó rồi an ủi:
- Bà đừng lo chắc nó đi đâu đó chơi thôi!!!
Mẹ nó bật khóc. Bà nói trong làn nước mắt:
- Nó có bao giờ đi đâu mà không nói với tôi đâu. Tôi sợ nó buồn tủi mà làm điều dại dột.
Ba hắn nhìn mẹ nó rồi cảm thấy nhói trong lòng. Ông cảm thấy có lỗi với mẹ nó vì đã làm hoàn cảnh gia đình của nó ra như thế. Bây giờ ông cảm thấy hối hận muốn chuộc lại lỗi của mình. Ông bèn nói với mẹ nó:
- Tôi sẽ cố hết sức tìm ra nó!!!
Mẹ nó nhìn ba hắn:
- Tôi đã sai lầm khi cấm tụi nó ông à!!! bây giờ con gái tôi đi đâu rồi tôi còn không biết nữa!! nói rồi mẹ nó lại bật khóc nhiều hơn.
Ba hắn thì im lặng đợi điện thoại của trơ lý .
Hai tiếng sau tiếng chuông điện thoại vang lên. Ba hắn vội chụp ngay điện thoại để nghe.
- Tôi nghe đây!!!
Người trợ lý nói:
- Thưa chủ tịch, cô bé đã bị tai nạn xe. Nhưng hiện tại cô bé đang ở đâu thì tôi không điều tra được. Có lẽ cô bé đã không được đưa tới bệnh viện.
Ông bàng hoàng hỏi lại:
- Vậy là sẽ không tìm được à??
Mẹ nó nghe ba hắn nói thế liền ngất xỉu .
Ba hắn đỡ mẹ nó về giường nằm nghĩ. Cũng vừa lúc hắn vừa về. Thấy mẹ nó nên hắn bèn hỏi:
- Có chuyện gì vậy ba???
Ba hắn nhìn hắn rồi ra hiệu cho hắn ra ngoài theo ông. Hắn đi theo ba hắn cho đến phòng khách ba hắn mới bắt đầu nói:
- Con bé Mỹ Quyên mất tích hai tuần nay rồi!!!
Nghe ba hắn nói vậy như sét đánh ngang tai:
- Ba nói cái gì????
Ba hắn ôn tồn nói lại lần nữa:
- Con bé bị tai nạn mất tích hai tuần nay rồi!!!
Ba hắn vừa nói hết câu hắn liền chạy ra xe phóng xe đi mất. Hắn lao như điên trên khắp các con đường hi vọng sẽ tìm được nó. Nhưng hoàn toàn vô vọng. Hắn đi mòn hết các con đường nhưng vẫn không có được tin tức gì. Hắn bèn phóng xe thẳng về nhà gặp ba hắn.
- Tại sao ba lại đưa tiền cho Mỹ Quyên???
Ông ngạc nhiên nhìn hắn không hiểu tại sao hắn lại biết nhưng ông vẫn giữ thái độ bình tĩnh:
- Ta muốn con bé đó rời xa con
Ông chưa kịp nói dứt câu thì hắn đã chen ngang:
- Bây giờ cô ấy mất tích rồi chắc ba hài lòng lắm!! rồi hắn đóng sầm cửa lại bỏ về phòng.

Hắn ngồi thụp xuống giường hai tay ôm lấy đầu. Miệng lẩm bẩm:
- Bây giờ em đang ở đâu vậy???
Hắn nhớ tới nó. Nhớ tới những tháng ngày còn bên cạnh nó

Hai tháng sau

Ngày nào hắn cũng lang thang trên khắp các con đường mong tìm được nó nhưng cũng vẫn vô vọng. Từ ngày nghe thấy ba hắn nói như thế con tim hắn dường như hóa đá. Hắn lao vào làm việc như điên để quên hình ảnh của nó. Từ sau ngày hôm đó hắn cũng không tới trường học nữa. Và hắn vẫn chưa gặp lại nó một lần nào .
Hắn đã thay đổi thành một con người khác và là một người hoàn toàn khác hẳn với ngày gặp nó .

Chapter 15: Ký ức bị đánh mất

Tại tập đoàn dầu khí

Hắn đứng tựa người vào cánh sửa sổ nhìn xuống thành phố. Hắn đang suy nghĩ cái gì trông thật xa xăm. Đã hai tháng trôi qua, hắn dường như đã chững chạc lên rất nhiều. Cái nhìn của hắn ẩn chứa một sự lạnh lùng khiến người khác lạnh người.

Sau nhiều lần tìm kím nó nhưng đều vô vọng hắn đã hoàn toàn bỏ cuộc. Bây giờ hắn nghĩ chỉ có phép lạ mới có thể mang nó quay trở về. Suy nghĩ của hắn bị cắt ngang khi cô thư ký cất tiếng gọi:
- Thưa giám đốc!!!
Hắn quay lại nhìn cô thư ký:
- Có chuyện gì???
- Chiều nay chúng ta có cuộc gặp gỡ với khách hàng tại resort Daimond Bay ở Nha Trang. Giám đốc hãy chuẩn bị ra sân bay ạ.
- Ừ, tôi biết rồi!!! Rồi hắn ra hiệu cô thư ký lui ra. Hắn sắp xếp hết mọi thứ vào cặp rồi ra sân bay.
Từ ngày nó mất tích tới giờ. Ba hắn không còn lo việc công ty nữa. Một tay hắn đảm nhận tất cả mọi việc. Còn mẹ nó thì vẫn lủi thủi một mình mong chờ nó về trong mòn mỏi. Mẹ nó đã khóc hết nước mắt với những bữa cơm chỉ một mình. Bà ngồi nhìn mâm cơm mà đánh tiếng thở dài thườn thượt:
- Con đang ở đâu vậy? con gái của mẹ!!!
Những giọt nước mắt mẹ nó lại tiếp tục lăn dài. Ngày nào bà cũng đứng trước cửa ngóng nó về nhưng không thấy bóng dáng nó đâu. Thay vào đó thì lâu lâu ba hắn lại ghé qua thăm mẹ nó một lần. Ông thấu hiểu nỗi buồn mà bà đang gánh chịu nên mỗi lần ghé nhà thăm mẹ nó ông đều ở lại an ủi bà rất lâu.

.
Tại thành phố Nha Trang .
Hắn vừa rời khỏi sân bay. Và đang trên xe đi về resort. Chiếc xe chạy lướt qua các con đường. Hắn vẫn nhìn ra cửa sổ xe như một thói quen. Mong chờ được nhìn thấy một ai đó

Hắn đến resort được tiếp đón cực kỳ long trọng. Đối tác của hắn lần này là một doanh nhân trẻ tuổi có tên tuổi trong giới doanh nhân. Chàng trai bước đến và bắt tay hắn. Hắn anh chàng từ trên xuống dưới. Rồi thầm nghĩ:
- Chắc anh ta chỉ khoảng 22 thôi!!!
Trông anh ta rất lịch thiệp và sang trong. Chàng trai bắt lấy tay hắn và nói:
- Tôi tên Hoàng Khải Phong rất vui vì anh đã nhận lời mời của tôi mà đến đây!!!
Hắn lắc tay anh chàng như đáp lại:
- Không có gì, hi vọng chúng ta sẽ hợp tác ăn ý!!!
Bản hợp đồng kinh doanh được soạn ra sẵn. Hai người ngồi bàn bạc với nhau rất lâu. Sau khi bàn bạc xong cả hai tiến hành thủ tục ký tên.

Sau cuộc họp Phong ngỏ lời mời hắn ở lại resort nghỉ ngơi vài ngày. Thấy công việc cũng không còn nhiều nên hắn đã nhận lời. Phong nháy mắt với hắn:
- Tối nay tại đại sảnh có party anh hãy ghé qua nha!!!
Hắn mỉm cười rồi gật đầu.

Sau khi về tới phòng hắn đóng cửa lại rồi thả mình lên chiếc giường. Tay hắn gác lên trán:
- Bây giờ em đang ở đâu???
- Tại sao em lại ra đi như vậy???
Hắn lẩm bẩm những câu hỏi mà không ai có thể cho hắn biết câu trả lời ngoại trừ nó .

Tại đại sảnh resort Daimond Bay .

Anh chàng MC đứng trên bục dẫn chương trình:
- Xin mời mọi người hãy cùng nhau chung vui buổi party ngày hôm nay chúc mừng sự hợp tác tốt đẹp giữa hai doanh nghiệp trẻ tuổi, đẹp trai!!!

Mọi người trong đại sảnh đa số toàn là doanh nhân của các tập đoàn khác được mời đến tham dự. Nghe thấy thế nên ai cũng vỗ tay rất nhiệt tình. Anh chàng MC lại tiếp tục:
- Xin mời hai Doanh Nhân: Vũ Minh Quân và Hoàng Khải Phong bước đên bục.

Hắn và anh chàng doanh nhân bước lên bục trong tiếng vỗ tay hoan hô của đám đông. Phía bên dưới khán đài có một cô gái đang nhìn hắn với cái cảm giác kỳ lạ cô cảm thấy hắn cực kỳ thân quen. Cô gái nhìn về phía hắn và cảm thấy trong lòng dân lên một tâm trạng khó tả. Mặc dù cô không biết hắn là ai.

Phong bước xuống bục và tiến lại gần cô gái ân cần hỏi:
- Em không sao chứ???
Cô gái nhìn hắn lắc đầu rồi trả lời gọn lỏn:
- Không sao!!!
Thật ra cái cách cô trả lời Phong, anh chàng cũng đã quen. Từ ngày anh gặp cô lúc nào cô cũng tỏ ra rất lạnh lùng với anh mặc dù anh đã dùng mọi cách tiếp cận trái tim cô. Anh yêu ánh mắt của cô, vẻ xinh xắn trên gương mặt và yêu cả cái tính tình lạnh lùng khó ưa của cô. Nhưng mãi tới bây giờ cô vẫn chưa chịu chập nhận tình cảm của anh. Lý do tại vì sao thì cô cũng không hiểu. Có lẽ tại vì cô cảm thấy trong lòng cô đã có hình bóng một ai đó lấp đầy mà cô không tài nào nhớ ra nổi người đó là ai

Hắn chỉ dùng bữa qua loa rồi kím cớ thoát ra khỏi cái sự ồn ào của buổi tiệc. Hắn đi dạo trên đoạn đường mòn dọc ra bãi biển. Vừa đi hắn vừa nhìn lên bầu trời, vừa nhìn ngắm cảnh vật xung quanh và lắng nghe từng cơn sóng vỗ

Bầu trời đêm nay đầy sao nhưng hắn lại đang để ý đến một vì sao đang tỏ sáng rất rực rỡ. Gió thổi lồng lộng. Nỗi buồn đang gậm nhắm trái tim hắn. Hắn ngồi xuống một tảng đá to trên bờ biển .

Lúc này nhìn ra biển chỉ toàn một màu đen nhưng hắn lại thấy mọi thứ là nhờ những vì sao đang chiếu sáng trên kia. Hắn nhìn về phía bờ biển thì thấy bóng một cô gái đang đi bộ dọc theo bờ biển. Hắn vẫn ngồi đấy nhìn cô gái nhưng lại cảm thấy thân quen vô cùng. Cô gái đang đi thì bỗng nhiên ngồi xuống. Trông hình như cô đang mệt. Hắn vội chạy đến đỡ lấy cô.

Lúc này cô ngước lên nhìn hắn với ánh mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên. Còn hắn như đơ người ra. Như không dám tin vào những gì mà mắt hắn đang nhìn thấy. Người đang đứng trước mặt hắn bây giờ là nó. Hắn vội nhắm mắt lại rồi liền mở mắt ra ngay như sợ nó sẽ biến mất. Hắn không thể nào có thể nghĩ là hắn sẽ gặp nó tại đây trong khi hắn đã tìm kím bấy lâu nay.

Hắn liền ôm nó vào lòng. Ôm nó thật chặt như sợ nó sẽ biến mất. Miệng thì thầm:
- Anh đã tìm em biết bao lâu em biết không hả???
Còn nó thì đớ người ra không hiểu gì hết. Nó liền đẩy hắn ra:
- Anh làm cái trò gì vậy??? Tui quen với anh hồi nào???
Hắn buông nó ra rồi hai tay cầm lấy đôi vai nó:
- Em không nhận ra anh à?
Nó ngơ ngác nhìn hắn:
- Tui biết anh hả???
Hắn nhìn nó:
- Em không nhớ anh thật sao???
Nó chưa kịp trả lời hắn thì Phong xuất hiện. Phong gỡ tay hắn ra kéo nó về phía Phong:
- Có chuyện gì với bạn gái tôi vậy????
- BẠN GÁI???? hắn như người rớt từ trên cao xuống khi khi từ ” bạn gái” phát ra từ miệng Phong. Hắn nhìn vào mắt nó rồi hỏi:
- Em đang quen anh ta à???
Nó không trả lời hai tay ôm lấy đầu. Nước mắt nó rơi. Nó vừa khóc vừa hét lên:
- Tôi không biết, tôi không biết thật mà!!! rồi nó bỏ chạy. Phong cũng chạy theo nó.

Hắn đứng đó chết lặng người:
- Tại sao lại như vậy????

Liệu Quân có làm cho Mỹ Quyên nhớ lại được hay không hay Mỹ Quyên sẽ là bạn gái của Phong mãi mãi . mời các bạn theo dõi tiếp nha .

Hắn đứng đó nhìn bóng nó xa dần. Hắn vừa vui mừng vì đã tìm được nó nhưng lại buồn vì nhớ đã quên mất hắn. Lúc gặp nó hắn đã vui mừng bao nhiêu thì bây giờ lại hụt hẫng bấy nhiêu.

Hắn quay trở về phòng và ngả người lên chiếc giường được trang trí rất tỉ mỉ. Miên man suy nghĩ rồi hắn chìm vào giấc ngủ

Buổi sáng hắn giật mình thức giấc khá sớm. Thật ra hắn đã gặp ác mộng nên không tài nào ngủ tiếp được. Trong giấc mơ hắn thấy nó quay về nhưng lại quay về cùng với Phong. Hắn hụt hẫng vô cùng. Hắn lo sợ điều đó thành sự thật. Hắn ngồi dậy rồi tựa người vào thành giường mà thầm suy nghĩ:
- Anh sẽ từ bỏ em đâu!!!

Sáng nay hắn sẽ thưởng thức buffet của resort. Hắn bỗng nhớ tới nó nó rất là háu ăn hắn tưởng tượng đến cái cảnh nó đang nhai ngáu nghiến rồi bật cười một mình. Hắn đâu biết từ lúc hắn bước vào đại sảnh nó đã thấy hắn và đang ngồi đó quan sát từng hành động của hắn.

Trong lòng nó thấy hắn rất thân quen nhưng nó vẫn không tài nào nhớ ra được hắn là ai. Nó chỉ cảm thấy mỗi khi nhìn hắn nó lại cảm thấy rất vui. Khi thấy hắn cười nó cũng mỉm cười theo. Nó không hiểu tại sao nó lại cư xử kì lạ như thế.

Hắn tìm được một chiếc bàn và ngồi thưởng thức bữa điểm tâm của mình. Nó vẫn ngồi đó và quan sát hắn cho tới khi hắn rời khỏi đại sảnh.

Tại phòng của hắn

- A lô, con nè!!!
Ba hắn ngạc nhiên khi thấy hắn gọi. Từ ngày nó mất tích hắn đã không nói chuyện với ba hắn và điều đó càng làm ông cảm thấy có lỗi nhiều hơn:
- Có gì không con???
- Con đã tìm được Mỹ Quyên rồi!!!
Ba hắn tỏ ra vui mừng:
- Thật hả???
- Nhưng cô ấy không biết con là ai!!! hắn xìu giọng.
Ba hắn còn sửng sốt hơn:
- Tại sao . không lẽ????
Hắn giải thích:
- Tai nạn đã cướp mất trí nhớ của cô ấy.
Ba hắn liền nói:
- Hãy dắt nó về đây. Ta sẽ thông báo cho mẹ của nó!!

- Làm sao để dắt cô ấy về chứ???
Hắn khẽ nói rồi nhét cái điện thoại vào túi quần

Hắn đang ngồi trong phòng suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa. Hắn bước ra mở cửa. Nhưng hắn lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy nó. Nó nhìn hắn rồi nói:
- Chúng ta nói chuyện được chứ???
Hắn vội đóng cửa phòng rồi cùng nó đi dạo. Vừa đi lâu lâu hắn quay sang nhìn nó. Hắn tò mò không biết nó định nói gì với mình. Nó và hắn đi một đoạn rất là lâu. Nó mới bắt đầu nói:
- Anh biết tôi phải không???
Hắn quay sang nhìn nó:
- Anh còn biết rất rõ về em!!!
Nó vội hỏi hắn:
- Anh biết gia đình tôi ở đâu không??
Hắn gật đầu rồi trả lời:
- Ngày mai anh sẽ dắt em về với mẹ em!!
Nó ngờ vực hỏi:
- Anh không gạt tôi chứ???
Hắn nhìn nó mỉm cười:
- Nhìn anh giống kẻ lừa gạt lắm à???
Nó nhìn hắn và ngập ngừng hỏi:
- Tôi và anh có quan hệ gì???
Hắn thở dài rồi nói:
- Quan hệ rất sâu sắc.
Rồi hắn quay sang đặt hai tay lên vai nó. Hắn nhìn vào mắt nó và hỏi:
- Em không nhớ một chút gì sao???
Nó lắc đầu tuyệt vọng.
- Tôi rất muốn nhớ lại. Tôi thấy anh rất quen, nhưng tôi không nhớ ra anh là ai!!!
Hắn đáp:
- Anh là Vũ Minh Quân. Chúng ta đã bày tỏ tình cảm với nhau nhưng cả hai bên gia đình đều phản đối. Tới lúc được chấp thuận thì em lại biến mất. Em hãy mau hồi phục trí nhớ có biết không???
Nó suy nghĩ một lát rồi kể lại cho hắn nghe:
- Tôi bị tai nạn xe nên mất trí nhớ. Phong đã cho tôi ở nhờ và chăm sóc tôi. Anh ấy rất tốt. Nhưng anh ấy không biết gia đình tôi là ai nên không thể đưa tôi về.
Hắn im lặng lắng nghe nhưng không nói gì. Hắn không nghĩ Phong không thể đưa nó về mà là anh ta không muốn để cho nó về.
- Tôi sẽ được về với gia đình của tôi phải không??
Hắn ngừng suy nghĩ và gật đầu mìm cười nhìn nó nói:
- Ừa, ngày mai anh sẽ đưa em về, em chuẩn bị đi sáng mai đi sớm.
Nó chào hắn rồi quay về phòng.

Trong lòng nó cảm thấy hồi hộp khi sắp được gặp lại người thân của nó. Mặc dù không nhớ ra hắn là ai nhưng nó lại rất tin tưởng hắn nó cảm thấy không sợ bị hắn gạt. Nó gõ cửa phòng của Phong. Phong mở cửa phòng và thấy nó. Phong mỉm cười:
- Em vào đi!!!
Rồi Phong né qua một bên cho nó vào. Nó ngồi xuống ghế sofa và ngập ngừng nói:
- Ngày mai em sẽ về nhà!!!
Phong nhìn nó tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Em biết nhà ở đâu à???
Nhưng thật ra Phong đã hiểu rất rõ về gia cảnh nó. Nhưng chỉ tại phong không muốn cho nó đi. Nhưng bây giờ nó lại đòi đi. Cuối cùng điều Phong lo sợ nhất cũng đã đến.
Nó không nhìn Phong và tiếp tục nói:
- Mai anh Quân sẽ đưa em về!!!
Lúc này Phong đã hiểu ra mọi chuyện. Phong đan hai tay vào nhau và ngồi xuống giường:
- Em sẽ ra đi luôn à???
Nó gật đầu. Phong nói tiếp:
- Vậy em sẽ chấp nhận tình cảm của anh chứ???
Nó im lặng một hồi rồi nói:
- Cám ơn anh thời gian qua đã chăm sóc em. Em rất cảm kích anh nhưng em không thể vì thế mà lấy tình cảm trả ơn cho anh được.

Chapter 16: Hạnh phúc quay về

Nó đứng lên cúi chào Phong rồi quay đi về phòng chợt Phong kéo tay nó lại ôm nó vào lòng đè nó xuống giường:
- Anh không để cho em đi đâu!!! Phong ôm nó chặt đến nỗi nó vùng vẫy mãi cũng không tài nào thoát ra được. Phong cúi xuống và kiss nó. Nó lắc đầu ngoày ngoạy né. Trong lúc hoảng loạn nó nghĩ tới Quân nó hét lên:
- Anh Quân cứu em!!! trong đầu nó ký ức thoáng vụt qua.
Phong vẫn không chịu dừng lại. Cứ cố kiss nó.

CHÁT!!!
Nó rút tay ra được nên tát cho Phong một bạt tay thật đau. Nó xô mạnh Phong ra rôi nó bật khóc và nói:
- Tôi ghét anh!!!

Nó bỏ chạy về phòng rồi khóa cửa lại. Nó ngồi xuống góc phòng. Nó vừa nhớ ra Quân. Hình ảnh nó và Quân lúc hai đứa ở vui đùa bên nhau .nó nhớ ra tất cả mọi thứ .

Về phần Phong sau khi ăn bạt tay của nó anh ta dường như thức tỉnh. Thời gian qua anh ta đã cố chiếm hữu nó. Phong hối hận vì mình đã quá khích để bây giờ Phong đã mất nó mãi mãi. Phong ngồi trên giường suy nghĩ

Nó càng bật khóc nhiều hơn khi đã nhớ ra tất cả. Nó cảm thấy sợ, sợ tất cả mọi thứ. Sợ cả Phong. Nó tìm đến phòng hắn. Nó ngập ngừng gõ cửa. hắn mở cửa và dụi dụi mắt. Có lẽ hắn vừa ngủ dậy. Thấy nó hắn ngạc nhiên và càng ngạc nhiên hơn khi thấy đôi mắt đỏ hoe và ướt đẫm nước mắt của nó. Nó nhìn hắn và nói:
- Em đã nhớ ra rồi!!!
Hắn vui mừng đến nỗi kéo nó lại và ôm nó vào lòng. Nó cảm thấy thật hạnh phúc mà quên mất tâm trạng hoảng loạn ban nãy. Nó bật khóc và nó biết đây là những giọt nước mắt hạnh phúc. Nó kể lại tất cả mọi chuyện cho hắn nghe thời gian nó mất tích và cả chuyện ban nãy. Hắn lại càng cảm thấy thương nó hơn. Hắn tự hứa với lòng sẽ không bao giờ để nó rời xa hắn nữa. Hắn sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ nó mãi mãi.

Nó và hắn đáp chuyến bay đầu tiên quay về thành phố và gâp lại gia đình.

Mẹ nó gặp nó thì khỏi nói chắc các bạn cũng biết bà vui mừng cỡ nào. Nhưng niềm vui lại tăng gấp nhiều lần khi cả mẹ nó và ba hắn đều đồng ý cho nó và hắn lấy nhau.

Đám cưới được tổ chức tại một nhà hàng buffet sang trọng. Tất cả bạn bè nó đều đến dự ngoại trừ Phong. Phong không đến được vì anh chàng đáp chuyến bay sau nó qua Mỹ công tác lâu dài. Tuy nhiên Phong vẫn gửi thư xin lỗi và chúc mừng nó. Cầm lá thư trên tay nó khẽ mỉm cười. Hắn giựt lấy lá thư của nó đang cầm tỏ vẻ giận dữ:
- Lại còn thư từ nữa à??
Nó huơ tay lia lịa giải thích:
- Anh chỉ chúc mừng em thôi .
Nhìn cái mặt nó lúng túng rất buồn cười làm hắn bật cười. Hắn gõ nhẹ đầu nó:
- Mau đi con rùa, mọi người đang đợi kìa!!!
Hắn nắm tay nó dắt nó bước lên xe.

***

Ba năm sau:

Nó vừa ẵm thằng nhóc con đang khóc la rất to vừa giục:
- Anh mau lên đi con nó khóc quá trời rồi nè!!!
Hắn tay cầm bình sữa tay ôm một đống đồ nào là quần áo nào là tả giấy chạy tới:
- Tới rồi, tới rồi nè!!!
Nó đặt đứa bé xuống nệm và giữ tay thằng nhóc lại. Còn hắn thì gỡ miếng tả giấy ra. Mặt hắn nhăn lại:
- Mùi gì thế, lại “bỉnh” nữa rồi!!!!
Nó giục:
- Anh làm mau đi!!!

****** Hết ******

Facebook Google Plus Twitter
«345
Cùng chuyên mục
Vì Anh Nghiện Em Rồi
Vợ Yêu
Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái
Đồ Củ Tỏi Anh Thích Em
Cơn Mưa Ngang Qua