<?php the_title(); ?>

XuXu Đừng Khóc!!!

06.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,31/5 (36 đánh giá)

khi tôi cầm nó lên để đọc, thì tôi nhận ra
cậu ấy đã khoanh câu trả lời sẵn trong đó.

và vì thế, tôi chỉ việc đọc theo đáp án ấy…

“RIGHT! Good…how come you got bad marks for the…abababcbabac…”

thầy nói nhiều nhưng tôi ko hiểu được bao nhiêu,
chỉ biết là cái gì đó liên quan đến bài kiểm tra…
rồi thầy lại hỏi tiếp câu e, f, g.

dĩ nhiên, tôi làm sai.

cuối cùng thì việc Long trả lời giúp tôi trong sách cũng bị bại lộ,
thầy giáo phạt 2 chúng tôi ở lại thư viện cuối giờ
để dịch bài luận dài 2 trang mới được về.
T_T

cái điều đáng xấu hổ đó ko hiểu sao lại có nhiều người ganh ty O_0,
và họ còn bảo rằng tôi cố tình để bị phạt…gì nữa…
tôi ko hiểu…

nhưng đằng nào, tôi cũng phải ra ngoài phòng điện thoại,
để gọi về báo cho mẹ khỏi đón…

“eh, đi đâu đó?”
“gọi điện thoại…”
“ko có mô-bai à?”
“ko.”
“lấy của tôi mà gọi này.”

Long chìa cái điện thoại di động hiệu Sony Ecrisson của cậu ấy cho tôi
và cúi xuống cặm cụi chép chép trên trang giấy
tôi nhìn cái điện thoại 1 lúc, rồi bước đi
dù sao tôi cũng ko nên dùng tiền của người khác…

“tôi đã bảo là lấy cái của tôi mà!”

Long níu tay tôi lại và hơi gằn giọng,
đôi mắt hơi bừng lửa làm tôi khớp thật sự…

“tại sao…?”
“đi ra đó mất thời gian lắm, làm nhanh còn về nữa!”

vừa nói, Long kéo tôi ngồi xuống và nhét cái điện thoại vào tay tôi,
rồi nhìn tôi chằm chằm…
trong sự lo sợ tôi bấm số máy nhà,
và áp lên tay nghe sau khi tránh ánh mắt của Long.

“ông nội hả?”
“Xu Xu ? chuyện gì đó?”
“con về trễ…ông nhắn mẹ ko cần đón ở trạm xe…”
“uh, mà sao về trễ?”
“con cúp đây!”

tôi vội bỏ điện thoại khỏi tai nghe và bấm nút cancel cuộc gọi.
hic, nếu biết bị phạt chắc ông nội mắng cho té tát.
“dòng họ nhà ông”…ặc ặc…

Long dịch khá nhanh và chép liên tục vào trang giấy của mình,
còn tôi thì cứ cặm cụi mò từng chữ trong từ điển…

“đây, chép đi.”

Long đẩy tờ giấy trong đó có bài dịch của cậu ấy đã hoàn tất,
sang chỗ tôi và nói ngắn gọn.
Chương 7:

“ko được.”
“có gì mà ko được?”
“thầy biết thì lại bị phạt nữa…”
“ko sao đâu. chép nhanh đi. tôi bảo đảm ko bị phạt nữa.”

tôi vẫn lắc đầu và cố gắng tự mình dịch bài văn,
nếu mà cứ để cậu ta làm giùm thì thể nào tôi chỉ có tệ hơn và tệ hơn…

“rốt cục thì Xuân ngoan, hay là bướng đây?”

Long tặc lưỡi, chống cằm nhìn tôi,
mặc dù đã làm xong phần của mình nhưng cậu ấy vẫn ko chịu về.
tôi mặc kệ và chỉ cố hì hục viết…

sau 1 tiếng 20 phút, tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ cùng cơn đói cồn cào,
vì đã gần 1h trưa.
khóac vội cặp lên vai, tôi chạy nhanh ra cổng để đón xe về nhà,
và nhận ra Đu Đu đang đứng chờ tôi tự khi nào.

“Ơ…Đu Đu…?”
“Wái!!! cậu chếtttttttt trong đó luôn rồi hả?????”

vẻ mặt nổi cáu của Đu Đu làm tôi thấy tội lỗi kinh khủng,
tôi vuốt vai cậu ấy và lí nhí xin lỗi.

“…nhưng sao cậu lại đến đây?”
“CÁI GÌ?? Cậu hẹn tớ đón ăn chè bà ba mà!! >_<”
“ỐI CHẾT CHƯA!”

tôi bụm miệng sực nhớ ra lời tôi đã hẹn hồi sáng, thật là hết biết
vụ bị thầy phạt làm tôi chẳng nhớ được cái gì cả…

“tớ xin lỗi…xin lỗi nhiều nhiều…đừng giận…Đu Đu Ca Ca ^-^”
“thôi đi.”
Đu Đu khóac tay và bảo tôi lên xe, cậu ấy là thế,
chỉ giận được có 1 lúc rồi thôi, hihi…
vừa lúc tôi đang leo lên yên xe đạp của Đu Đu,
thì chiếc xe chở Long và Lãm chạy xẹt qua thật nhanh, vút khói vào mặt 2 chúng tôi
tôi cũng kịp thấy Long ngồi ở đằng sau,
quay lại nhìn với ánh mắt ko thiện chí lắm.

“học sinh trường cậu có vẻ giàu nhỉ?”
“uh, họ toàn như vậy.”
“cậu giống con vịt cổ lùn trong đám thiên nga ghê!!hahaha”

TT_TT
thấy vẻ mặt xụ xuống chán nản của tôi,
Đu Đu thôi ko cười và kêu thêm 2 ly nước trà đá, hạ giọng an ủi

“nhưng trông họ ko đáng yêu như cậu.”
“thật ko?”

cậu ấy ko đáp, chỉ cười cười, nhún vai và ực hết ly trà của mình,
rồi đưa tay quệt mồ hôi trên trán.

“ah, tớ hỏi cái, cậu làm thêm gì vậy?”
“sao cậu biết?”
“ah…uh…thì tớ biết vậy…mà làm cái gì thế?”
“phục vụ.”

giọng Đu Đu cộc lốc đáp, khiến tôi có cảm giác cậu ấy ko thích nói điều đó.
nên tôi ko hỏi thêm gì nữa, dù lòng vẫn còn hàng chục câu
múôn hỏi.

mãi cho tới khi Đu Đu chở tôi về gần đến nhà,
tôi mới thì thào sau lưng cậu ấy…

“cậu cần tiền lắm à, Đu Đu?”
“…uh…”

câu trả lời có vẻ rất khó khăn,
tôi nghe hình như hơi thở cậu ấy cứ đứt quãng,
làm lòng tôi cũng thấy đau đau.
mà tôi thì làm gì có tiền để mà giúp Đu Đu được…

“cậu vào đi.”
“uh…cậu làm ít thôi, nhớ học nữa đó…năm sau, còn phải thi…”
“lo cho tớ làm gì, cậu lo cho mình đừng để bị mấy con nhỏ xí xọn đó ăn hiếp thì tốt hơn”

Đu Đu nói xong thì quay lưng đi, đầu ko đội nón,
giữa trưa nắng thế này…ko chừng lại bị cảm nắng nữa…

“con bé này về trễ để đi với thằng Đu Đu à?”

giọng ông nội ồm ồm ngay sau tôi,
tôi quay phắt lại với vẻ mặt tái mét
vì lo sợ việc ông sẽ gặn hỏi lý do tại sao về trễ…

“con…”
“con, con cái gì, ko mau đi vào thay đồ ăn cơm đi! phét cho vài roi bây giờ! đồ con gái con đứa!”

ông nội la liên hồi, tôi nhanh ***ng chui vào nhà mừng quýnh
chuyện bị phạt nhất định ko để ai biết được, hic hic.

giờ cơm chiều.

“con Xu nhà này nó mê chết thằng Đu Đu nhà đó rồi.”
“HẢ??”

cả ba và mẹ và chị Huyền con cậu 2 lên trọ học đang ngồi ăn,
cũng phải la lên khi ông nội nói câu ấy,
còn tôi thì shock đến muốn phun cơm ra.
*_*

“sao ba lại nói vậy?”
“thì tao thấy sao nói vậy.”
“ba thiệt là, nó mới học lớp 11, tụi nó chơi với nhau từ nhỏ thôi chứ mê là mê làm sao.”

mẹ tôi lùa chén cơm, giọng trách móc ngầm,
ba tôi ko nói, chỉ gắp cho mẹ miếng cá rồi nhìn tôi 1 loáng.
cũng đỡ là ông nội ko kể vụ tôi phải về trễ hơn 2 tiếng đồng hồ,
ko thì chắc tôi bị đòn khi mẹ biết chuyện.

“Xu à, sau này để mẹ đưa ra trạm xe, ko đi với thằng Đu Đu nữa.”

Chương 8:

mặc dù biết mình ko nên nói gì hay hỏi gì,
tôi vẫn ko cam tâm khi bị mẹ cấm ko cho đi với Đu Đu…

“tại sao hả mẹ?”
“lớn rồi, đi với nó lại mang tiếng”
“em lạ chưa? trước giờ sao ko nói gì, từ lúc tối qua nghe chuyện, em lại như thế?”

ba tôi dằn đôi đũa, rồi đứng dậy bỏ lên lầu,
mẹ cũng chỉ cúi đầu ăn cho xong chén cơm, rồi đi tắm.
ông nội ngơ ngác nhìn họ , và quay sang tôi với đôi mắt “ngây thơ” +_+

“ba mẹ mày bị gì vậy?”
“tại ông nội cả!! sao ông nói thế làm gì?”

tôi cũng bày đặt làm vẻ giận dỗi, né luôn việc ăn chén canh rau,
mà lỉnh vô phòng nằm đọc truyện tranh.
nhưng tôi cũng ko hiểu ba và mẹ đã nói gì về Đu Đu, hay về chú Hải,
mà thái độ mẹ bỗng dưng gay gắt kiểu ấy.

“XU XU!! CÓ ĐỊÊN THOẠI!”

tiếng chị Huyền gọi tôi ở lầu dưới.
ai lại gọi nhỉ, chẳng lẽ Đu Đu?
giờ này cậu ấy phải đi làm thêm mà…

“alo?”
“hey, tên ở nhà là Xu Xu à? nghe giống…con *** quá!^^”
“ai đấy?”
“đoán xem”

cái từ “đoán xem” làm tôi sớm nhận ra giọng của Long,
hơ…sao cậu ta lại biết số nhà tôi?
àh, chắc vì hồi sáng tôi có dùng máy Long
…nên trong nhật ký cuộc gọi vẫn còn lưu. -_-

“Long à?”
“heheheh”
“có việc gì ko?”
“mai 8h gặp ở cổng trường nhé.”
“nhưng…mai là chủ nhật mà?”
“thì mới phải gọi để hẹn ra, trời ạh.”
“…”

vì ko hiểu ý của cậu ấy nên tôi cứ im lặng suy nghĩ,
hẹn ra để làm gì? hay là thầy lại phạt?
vì bài tôi dịch sai tùm lum rồi??

“còn nghe ko? alo?”
“còn…nhưng hẹn ra chi vậy?”
“đi chơi patin”
“PA…TI…TIN ÁH?”
“uh, vậy hen. see ya XU XU!”
“ko…ko…tớ ko biết…khoan…”

tút…tút…

cúp máy rồi.
làm sao gọi lại cho Long khi mà tôi ko biết số của cậu ấy?

“ai gọi vậy?”

mẹ vừa trong bếp rửa chén xong, bước ra vừa lau tay vừa hỏi tôi,
tôi bỏ điện thoại xuống thở dài.

“một bạn trong lớp.”
“rủ đi chơi à?”
“dạ.”
“đi đi.”

mẹ nói với giọng nửa đề nghị, nửa thúc ép,
tôi mở to đôi mắt nhìn mẹ khó hiểu, vì nào giờ
mẹ đâu có hay cho tôi đi chơi mấy trò ấy…?

“là chơi patin đó ạ.”
“thì cứ chơi thử cùng bạn bè, con ko tham gia hòa đồng mà cứ mãi bám cái thằng Đu Đu hoài.”
“nhưng…con ko thích.”
“ko nói nhiều nữa, mai cứ đi đi, nghe ko?”

nói dứt câu, mẹ bảo chị Huyền sáng mai để xe đạp cho tôi đi,
còn tôi ko thể cãi hay có ý kiến gì thêm…

“lạ thiệt, thường thì con xin đi chơi, mẹ ko cho, chứ có vụ mẹ bắt đi chơi, con ko chịu bao giờ nhỉ.”

chị Huyền cười khúc khích chọc ghẹo tôi, làm tôi càng thêm rối rắm.
nếu là bạn cùng lớp, Hương Kim, hay mấy đứa trong tổ,
tôi cũng sẽ đi thôi.
còn đằng này, Long hẹn, chẳng biết có ai ở đó nữa…
tôi sợ lắm.

buổi sáng thức dậy, nhìn đồng hồ điểm 7h20 phút, tôi bắt đầu lo lắng,
khi nghĩ tới “cuộc hẹn patin” với Long, hic hic…
cái trò ấy, tôi mà chơi được, thì tôi ko phải là Xu khờ.

lết xuống cầu thang với hy vọng mẹ đi vắng, quên chuyện này đi,
ai dè mẹ đang quét nhà, nói vọng lên ngay khi thấy mặt tôi
vừa ló ra.

“thay đồ nhanh đi, bạn hẹn mấy giờ?”
“…dạ 8h…”

coi như chắc chắn tôi phải đi rồi.
TT_TT
trước khi ra khỏi cửa, mẹ còn cười thật tươi và chúc tôi vui vẻ nữa.
Mẹ ko sợ tôi té gãy chân hay sao, hu hu…
Chiếc xe đạp điện đã được chị Huyền được sạc đầy bình,
tôi chỉ mất có 15 phút để đến cổng trường,
còn sớm đến 10 phút.
vì thế, ngoài tôi ra, cổng trường chỉ có bác kia bán bánh bò sữa nướng.

tôi dắt xe ra bên hông cổng chính, tìm 1 chỗ có mái che,
và ngồi chờ xem có những ai tham gia buổi hôm nay…
khoảng 15 phút sau, 2 cô bạn gái cùng lớp có mặt, hình như là
Thảo và Thúy Lan.
họ chạy xe tay ga nhỏ màu đỏ, hiệu Yamaha…đẹp thật…
ước gì tôi cũng có 1 chiếc. T_T
Chương 9:

chỉ sau vài phút, thì Long và Lãm tới, trên chiếc xe hôm nọ,
màu đen, , chẳng biết là loại xe gì nữa.
ngòai ra còn có thêm 1 bạn nam nữa, cũng đi xe máy.
hơ, nhưng họ cũng mới 17 tuổi như tôi, còn chưa thi được bằng lái,
thì sao có thể…??

mà cho dù là thế nào, thì tôi vẫn ko muốn tới đó,
hãy xem chiếc xe đạp điện của tôi làm sao mà sánh bằng với đống xe xịn ấy.
hic hic.

tôi cứ trốn kỹ trong góc của mình, đến khi họ chờ lâu quá,
sẽ bỏ đi mà ko cần có tôi.

10 phút trôi qua.

đám người kia nói chuyện rôm rả, nhưng Long thì cứ nhìn đồng hồ,
rồi ngó xung quanh tìm kiếm…
chắc tìm tôi. TT_TT

5 phút nữa.
bọn họ bắt đầu nóng ruột, hối thúc Long nhưng cậu ấy vẫn cố nán chờ,
tôi thấy tội lỗi 1 chút nhưng còn hơn là tham gia vào đó,
ko có chỗ cho con vịt cổ lùn như tôi. *_*

Long bỗng đưa tay vào túi và lấy điện thoại ra,
tình hình này…hey…gọi tôi à?
mà lại gọi về nhà á?? ôi ko…mẹ ở nhà…

tôi vội chạy ù ra và la to để ngăn Long lại, ko kịp thì nguy to.

“TỚ ĐÂY NÀY!!”
O_o T_T

hai cô bạn gái có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi,
còn Long thì nhét điện thoại vào túi, bước ra khỏi chỗ chiếc xe
và đi lại nơi tôi đang đứng.

“chơi trốn tìm hả?”
“tớ…tớ đã nói là, tớ ko biết chơi patin.”
”vì vậy Xuân trốn ở đây và chờ chúng tôi đi khỏi chứ gì?”
“uhm…”

thình lình Long chụp cổ tay tôi, lôi tôi ra hướng bọn họ,
tôi vội níu chiếc xe đạp của mình và trụ chân lại…

“xe của tớ…”

Long nghe thế thì quay lại nhìn chiếc xe của tôi,
nghĩ ngợi 1 lúc rồi bỏ tay tôi ra, thay vào đó,
cậu ấy dắt xe tôi vào phòng bảo vệ của trường.

“cho em gửi cái xe này ở đây, chiều em quay lại lấy.”
“OK!”

hơ…thế là thế nào.
gửi xe tôi ở đó thì tôi đi bằng cái gì?

“vậy là sao?”
”dư xe mà, tôi sẽ chở Xuân…à, ko, Xu Xu.^-^ cái tên dễ cưng quá!”
“chở tớ????”

tôi lại bị Long kéo đi với nhiều nỗi lo ngại trong đầu,
hình như tôi ko có quyền quyết định gì ở đây cả.
Đu Đu ơi, cứu tớ với!

“Lãm, mày sang chở Thúy Lan, còn Hùng chở Thảo. Tao chở Xu Xu!”
”Xu Xu? Là cô bạn này à?”

Lãm nheo mắt nhìn sang tôi, cười nhẹ,
kiểu như anh ta vừa khám phá ra điều gì thú vị lắm vậy.

“nhưng Xuân có biết chơi Patin ko?”

Thảo hỏi tôi hơi bĩu môi 1 chút,
nếu ko vò đầu bối rối, tôi còn biết trả lời thế nào.
Long có vẻ rất thích cái tên Xu Xu của tôi,
cậu ấy bắt đầu gọi nó liên tục bằng 1 giọng rất thích thú.

“Xu Xu ko biết thì tôi chỉ, việc gì phải lo!! Lên đi, Xu Xu!!”

thực lòng mà nói, từ bé tới giờ, ngoại trừ Đu Đu ra,
tôi chưa bao giờ ngồi sau xe con trai, thậm chí cả xe đạp,
chứ đừng nói là xe máy đời mới như thế này.

điều đó làm tôi thấy ko thoải mái chút nào,
mãi đến khi tất cả đều ngồi sẵn trên xe và hối thúc tôi,
tôi mới khó nhọc leo lên yên xe Long, ngồi rất xa về phía sau.

“chạy chậm thôi, mày ko chơi trò thắng gấp đấy nhé!”

Lãm nháy mắt với Long và cười nhếch 1 tí, rồi phóng cái vèo,
Hùng chở Thảo cũng chạy đi ngay sau đó.
Long nổ máy và nói nhỏ với tôi

“giữ chặt nhé.”
tôi nắm chặt tay vào yên xe, ***g ngực đập thình thịch,
hy vọng cậu ấy ko phải là “hung thần xa lộ”…
ôi trời ơi…T_T


CLB Patin.

chỗ này ko cách xa trường bao nhiêu, chỉ đi có 5 phút là đã đến.
nó khá sành điệu với máy lạnh và trang thiết bị hiện đại
những đôi giày patin mới và sân trượt cũng mới.
nhạc mở xập xình chỗ quầy bán nước giải khát…
tôi nhìn quanh và thấy rất nhiều bạn cỡ tuổi chúng tôi vào chơi,
có cả mấy em học cấp 2, mặc áo đính phù hiệu nữa.

“nickname là Xu Xu à?”

Lãm đưa cho tôi 1 lon 7UP đã khui sẵn
tôi cầm lon nước và tu 1 hơi, sắp chết khát rồi…

“ko phải nickname. Xu Xu là tên ở nhà.”
“thế à?”

“Nè!”
Long cầm ra 2 đôi giày trượt, đưa tôi 1 đôi và Lãm 1 đôi,
còn cậu ấy thì đã mang sẵn vào chân rồi.
3 người kia cũng vậy.
“hôm nay tao ko chơi. chân tao bị xóc gai hôm qua.”
Chương 10:

“sao ko nói sớm thằng kia? vậy đem đi trả đi.”

Long giơ đôi giày dứ vào mặt Lãm và cằn nhằn,
Lãm thì ngồi xuống dãy ghế ngoài sân trượt, cầm lấy đôi giày Long đưa
bỏ xuống dưới chân và nói – “để đó lát tao sẽ trả!”

tôi giữ đôi giày của mình và cố xoay xở để mang vào,
thật là rắc rối làm sao…

“ngồi xuống đi, tôi giúp cho.”

vừa nói, Long vừa đẩy tôi ngồi phịch xuống cạnh chỗ Lãm,
1 tay cậu ấy cầm chiếc giày, tay kia nắm lấy chân tôi xỏ vào,
rồi cột dây lại…

“cứ như là trẻ con vậy.”

giọng Thảo lại có cái gì bực bội dành cho tôi,
cũng phải thôi, nếu tôi là cô ấy, tôi cũng thế.
tự nhiên có 1 con nhỏ khù khờ tham gia vào trò này,
lại để cho anh bạn “hot boy” của họ mang giày cho nữa…
nghĩ vậy nên chiếc giày còn lại, tôi ko để Long chạm vào,
và nó cũng ko quá khó khăn như ban đầu.

vấn đề ở chỗ, mang rồi thì tôi cũng chẳng thể đi được vào trong kia.

“ba người vào trước đi, tôi dắt Xu Xu vào từ từ sau.”

lời Long nói có lẽ ko làm cho 2 bạn nữ kia thích lắm,
họ chẳng buồn đáp gì và cứ bước nhanh ra sân, rất sành sỏi trong đôi giày bánh xe…
*_*

tay Long giữ chặt cánh tay tôi và hướng dẫn bằng giọng giảng bài.

“bước chậm sẽ ko được đâu, mà hãy đẩy 1 hơi ngắn để bánh xe chạy, muốn thắng thì nhấn mũi về trước, đừng nhấn gấp, chỉ cần ấn nhẹ thôi là được. Xem nhé.”

Long bỏ tay tôi ra và đẩy chân trượt 1 nhịp, xong cậu ấy thắng lại ở cách tôi khoảng 5 mét,
rồi giơ tay vẫy tôi ở đó.
hic…tôi sao phải làm cái trò mình ko thích thế này.
nhưng cứ chơi cho xong rồi về, chứ càng lộn xộn càng mất thêm thời gian,
nào, cố lên, XU XU!!

1, 2, 3…
áhhhhhhhhhhhhhh…bịch.

tôi trượt và ko nhớ nổi phải thắng làm sao, nên 2 chân cứ líu ríu,
kết quả là tôi chỉ đi được 3 mét và té cái ọach.
ui da…

“ko sao chứ? trời ơi đã nói là cứ để nó chạy bình thường mà.”

“Hot boy” chạy đến chỗ tôi, xoa đầu gối tôi,
tôi tự hỏi sao cậu ấy biết tôi đau chỗ đó nhỉ.

“mày dạy kiểu gì vậy hả?”

tiếng Lãm cất lên với thái độ ko hài lòng,
tôi và Long cùng ngước lên khi thấy cậu ấy đang đứng,
chân mang giày trượt…
ko hẹn mà cả 2 đều hỏi cùng 1 câu.

“ủa, ko phải chân đau à?”

Lãm ko nói mà im lặng cúi xuống đỡ tôi đứng dậy,
và thay vì trả lời câu hỏi đó, cậu ấy nói với Long bằng cái giọng sẵn như đàn anh.

“theo mày học thì cô ấy té bầm mình cả.”

tôi có thể thấy vẻ mặt sững sờ của Long,
như thể cậu ấy rất bất ngờ và ko hiểu chuyện gì.
1 vài giây sau, Long nắm tay tôi kéo lại

“mày sao vậy? tao vẫn dạy những bạn nữ khác như vậy mà c…”

trong khi định nói thêm câu gì đó,
Long bị 2 cô bạn Thảo và Thúy Lan đến kéo đi chơi trò “đổ dốc”
vì vậy, chỉ còn tôi và Lãm đứng ở chỗ vắng cạnh tường.

“đau lắm ko?”
“ko, bớt rồi.”
“thử lại nhé?”
“thôi, tớ sợ té lắm.”
“tôi bảo đảm, Xuân ko té nữa đâu. nếu bị, tôi đền cái gì cũng được.”

thực tế mà nói, tôi biết rằng nếu có té gãy tay,
thì anh ta làm sao mà đền cho tôi.
nhưng ko hiểu sao, tôi có cảm giác tin ở Lãm, có lẽ
bởi cái giọng nói trầm và nam tính của cậu ấy,
khi khẳng định 2 từ “bảo đảm”.

Lãm đứng trước mặt, giữ 2 bàn tay tôi,
ko siết quá chặt, mà thả hơi lỏng, như 1 điểm tựa để tôi níu lấy.

“bước ngắn thôi, đứng thẳng người. tôi ko buông tay ra , đừng lo.”

1 bước…ok…
bước thứ hai…ok…
ah…ha…
tôi trượt được rồi, dù chỉ từng đoạn ngắn
ko hề té, đơn giản vì Lãm luôn ở phía trước
giữ tôi bằng 2 tay…
tôi nhận ra Lãm đi lùi bằng giày trượt khá ngọt,
chắc hẳn cậu ấy chơi rất giỏi.

“giờ ta đi 1 vòng nhé?”
“uh…”

cảm giác trượt được trên đôi giày bánh xe rất…thích,
nên tôi bắt đầu ham hố…gật đầu liền
-_-

Lãm bỏ 1 tay ra, tay phải vẫn giữ tay trái tôi,
bảo tôi bước theo chân cậu ấy.

cảm giác có thể chạy nhẹ nhàng trên sân thật sự rất khó tả
nhất là đối với 1 con nhỏ lần đầu tiên chơi được như tôi.
trò này cũng vui nhỉ, hôm nào phải rủ Đu Đu…

“Dừng lại!”

Long đột nhiên xuất hiện giơ tay chặn chúng tôi lại,
súyt chút tôi đã đổ ào vào người cậu ấy
nếu Lãm ko dùng sức kìm giữ tôi.

“trả Xu Xu lại cho tao.”

vừa nói, Long vừa gỡ tay Lãm ra để giữ bàn tay tôi,
rồi kéo tôi sang chỗ của mình.
Chương 11:

Lãm chỉ đứng nhìn ko nói gì,
mà chỉ khi Long dắt tôi đi được 1 quãng
cậu ấy mới vội chạy tới cạnh Long và dặn dò.

“Xuân vừa biết chơi, đừng đi quá nhanh, và nhớ là ko bao giờ buông tay cô ấy ra.”
“biết rồi.”
“còn nữa,…đừng đổ dốc và vào cua khó…”

Long cứ kéo tôi đi mà ko thèm để tâm đến những lời của Lãm,
từ chỗ thấy vui vẻ và hào hứng
tôi bỗng trở lại tâm trạng căng thẳng và sợ hãi,
và chỉ có thể ngoái đầu nhìn Lãm cầu cứu.

nhưng,,,

cậu ấy hình như ko để ý và quay ra ngoài.

Long chẳng còn nhớ tới lời Lãm, cậu ấy lôi tôi lên dốc và đòi trượt,
tôi níu lan can cầu và ngồi xuống nhất định ko theo,
gần như tôi sẵn sàng tháo giày và nằm vạ.
T_T

ơn trời, Long bắt đầu thấy…tội nghiệp tôi.

“sợ à? hay mệt?”
“cả hai…hic h ic…”

“NÀY!! NGHỈ THÔI!”

Long la lớn nói với 3 người bạn còn lại,
rồi ngồi xuống gỡ dây giày cho tôi…

“Để tớ!”

tôi xô Long ra , tự mình tháo giày
rồi đứng dậy đi chân trần ra khỏi sân trượt,
tay xách đôi giày, mồ hôi ướt bệt cả tóc.
kinh khủng quá.

tôi bước tới chỗ Lãm đang ngồi, vứt đôi “của nợ” xuống cái bịch,
rồi ngồi xuống thở hềnh hệch…
Lãm nhìn sang tôi, nhưng chỉ lặng lẽ thở dài.

“lẽ ra cậu…”

tôi định nói rằng lẽ ra Lãm ko nên bỏ tôi trong đó,
mà phải đưa tôi ra theo hoặc là ở lại giúp tôi,
nhưng khi nhìn xuống bàn chân lãm sưng đỏ ở dưới ngón chân cái
tôi mới giật mình hoảng hốt.

“ơ…chân cậu sao vậy?”

“chẳng có gì”
“cậu bị đau chân thật?”
“…”
“thế sao cậu lại ra chơi?”
“…”

mặc cho tôi cứ hỏi thế nào đi nữa,
Lãm cũng im lặng 1 cách khó hiểu, thỉnh thoảng mỉm cười nhếch môi,
cái cách cười gần như là dành riêng cho cậu ấy.

“đi ăn gà rán đi!”

sau khi đem trả giày của cả bọn,
1 trong 2 cô bạn gái đề nghị.
tôi chỉ nghĩ đến việc về nhà…

“uh, ăn KFC hay Lotteria?”

vừa nói, Long vừa nhìn tôi, chờ đợi
cậu ta tưởng tôi là người chủ trì ở đây chắc?+_+

“sao cũng được…”

Đu Đu có lần nói rằng cái cách trả lời lựa chọn của tôi
rất là nhạt nhẽo và thiếu quyết đoán,
1 hay 2, chứ ko thể “sao cũng được”
nhưng hình như tôi ko thể thay đổi , mặc dù rất muốn,
tôi ko phải là Xu khờ hay sao?!

“vậy đi KFC, gần đây có 1 tiệm”

“con vật oai phong” đó đã cho thấy khả năng điều khiển của mình,
cả bọn ko ai phản đối, lần lượt kéo nhau ra cổng CLB
Lãm đi chậm nhất phía sau,
có vẻ chân cậu ấy thực sự đau.

“khoan đã”

tôi kêu Long rồi quay ra sau chỗ Lãm,
ngồi xuống và quan sát ngón chân cái đang đỏ tấy lên.
tự nhiên tôi thấy xót trong lòng,
ko rõ là loại cảm giác gì nữa.

“chân mày làm sao thế?”

nghe Long

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Bạn Trai Xấu Xa
Cô Ấy…Là Của Tôi
Dành Cho Những Trái Tim FA
Cười Lên Cô Bé Của Tôi – P2
Vị Tình Đầu