<?php the_title(); ?>

XuXu Đừng Khóc!!!

06.07.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,31/5 (36 đánh giá)

hỏi, Lãm khoác tay ra hiệu ko sao,
nhưng chỉ vừa đi được 2 bước, cậu ấy lại nhăn mặt và nhấc bàn chân lên,
đi cà nhắc.

“mày có đi được ko?”

Lãm chỉ gật gù, rồi quàng tay qua vai Long, cố gắng đi tiếp
tôi theo sau 2 người họ 1 vài nhịp…

Thuý Lan trở thành người cầm lái vì sợ Lãm ko đạp thắng nổi,
tôi vẫn phải ngồi sau chiếc xe ko-biết-là-loại-gì của Long,
với tâm trạng ko khác gì ban nãy.

“dừng, dừng lại!”
tôi vỗ vai Long liên hồi và kêu lên
khi xe chúng tôi chạy ngang 1 hiệu thuốc Tây.
2 chiếc xe kia đã chạy trước…

“sao vậy??”
“tớ mua ít đồ!”
tôi nhảy phóc xuống xe và chạy vào tiệm thuốc,
hỏi mua ít bông gòn, dầu xanh và băng URGO…
Lãm cần chúng.

“mua cho thằng Lãm à?”
“uhm…phải băng cái chỗ ấy lại”
“chút xíu đó chẳng nhằm gì với nó đâu.”

Long cười, xem nhẹ chuyện ngón chân cái của bạn mình,
như là việc ấy là bụi bay vào mắt vậy…
Chương 12:


Tiệm gà rán.

vừa bước vào tiệm ăn, Thảo và Hùng đã réo lên tra khảo,
nhưng có vẻ họ chỉ nhắm vào Long.

“hai người đánh lẻ hả?”
“đánh lẻ thì quay vô đây làm gì.”

tôi kéo chiếc ghế trống cạnh chỗ Lãm đang ngồi,
rồi yên vị luôn vào đó trong cặp mắt thò lõ của Long.
chẳng hiểu sao,
kể từ lúc được Lãm “gia sư” cho bài học Patin,
tôi ko còn thấy e ngại cậu bạn ấy như vài ngày trước nữa.

“cậu băng cái này vào chân đi.”
“…để làm gì?”
“như vậy để ko nhiễm trùng, và cậu cũng bớt đau”
“tôi ko sao.”
“.sao lại ko, tớ thấy nó nghiêm trọng áh…”
“ko sao mà. ko cần phải băng!”

nếu mà tôi kêu ai đó làm cái gì,
tôi chỉ có thể 1 là năn nỉ họ, 2 là bỏ cuộc.
nhưng tại sao tôi phải năn nỉ Lãm khi việc này là tốt cho anh ta?
nghĩ vậy, tôi thất vọng nhét cái bịch bông băng, dầu xức…vào trong ba lô
và ko nói thêm câu nào.

Long chen cái ghế của mình vào giữa 2 chúng tôi,
thản nhiên 1 cách…ko thể diễn tả được.
cậu ấy đặt lên bàn 2 phần ăn nhanh gồm gà popcorn
và nước Pepsi cola.

thậm chí cậu ấy còn ko thèm hỏi tôi thích ăn cái gì nữa.
>_<

buổi ăn uống diễn ra trong tiếng cười đùa của 4 người,
trừ tôi, và Lãm.
nếu tôi chỉ bỏ từng miếng gà vào miệng nhai chóp chép,
thì Lãm cứ ngồi nghịch những cái ống hút…
kéo, thắt, và búng nổ chúng.

tôi thề là tôi đã cố gắng ko trở thành kẻ ngoài cuộc,
cũng cố nói những câu chuyện về bộ phim Cô nàng lắm chiêu,
về Lindsay Lohan, rồi về ca khúc nào đó của phim…
nhưng tới khi họ nói chuyện tình yêu học trò,
tôi bắt đầu câm như hến.
chính xác là tôi có biết gì đâu mà nói
với cái đề tài “tình yêu là gì” của họ.

“Yêu là ko bao giờ phải nói lời hối tiếc”

Thuý Lan nói câu ấy-hình như là rất nổi tiếng
và chống cằm suy tư,
Thảo ngồi bên cạnh tặc luỡi, vẻ đồng tình…

“Yêu là cảm thấy cần ai đó lúc cô đơn.”

câu nói của Long mang 1 giọng hơi hơi nghiêm túc,
nói “hơi hơi nghiêm túc” là bởi vì tôi cũng chưa rõ lắm về cậu ấy,
nhưng nếu so ra vẻ thường thấy của Long,
thì câu này có 70% xuất phát từ thật lòng.
dĩ nhiên chỉ là cảm nhận của tôi,
nhưng với 4 cặp mắt còn lại nhìn Long ngơ ngẩn,
tôi nghĩ là họ cũng thấy giống như tôi.

“hay thật, Long à!”

hai cô bạn khen thực sự và ánh mắt họ chứa chan tình cảm
dành cho “hot boy” Trí Long.

“tôi nghĩ Yêu là nhận thêm mỗi đứa 1 cột điểm dưới trung bình!”

hahahhaha
cả bọn cười sằng sặc trước câu nhận định của Hùng,
tôi cũng cười theo…

12h30

“về thôi.”

sau 1 hồi im lặng ít nói, Lãm đề nghị,
5 đứa còn lại ngoại trừ tôi đều ko tán thành,
họ bảo muốn đi cho hết ngày nghỉ…

“mày có về ko?”

kèm theo câu hỏi, Lãm nhìn Long sắc gọn,
chờ câu trả lời của thằng bạn.
tôi cũng hồi hộp mong sao Long đồng ý,
dù thái độ của cậu ấy có vẻ là ko…

“nếu mày muốn về, thì về.”

oh, thank you ^-^
tôi hí hửng quàng ba lô qua vai, rút túi móc tiền ra đưa cho Long
để trả phần ăn popcorn lúc nãy.
hic, lại tốn 1 mớ tiền quá mức chi bình thường rồi…

“gì đây?”
“huh? thì tiền trả món gà…”
“cất vào!!”

Long nói như quát khiến tôi bất ngờ,
vừa bất ngờ vừa hoảng sợ…
trả tiền mà cũng bị mắng, sao vậy chứ!

“sau này Xuân đi với Long thì ko cần trả tiền!”

Thảo giải thích cho tôi nghe và kêu tôi cất tiền vào,
rồi 2 cô bạn đó kéo tôi ra ngoài quán.

“tớ ko thể ăn mà ko trả tiền được.”
“đó là với ai chứ cậu làm vậy với Long, cậu ấy tự ái!”
“tự ái làm sao?”
“tóm lại là mặc kệ đi, Long giàu lắm!”

lý do của Thảo làm tôi thêm bực mình,
cứ giàu thì là muốn quát ai thì quát sao??
tôi ko làm gì sai cả, tôi ko cần phải sợ…

khi Long vừa bước ra, tôi đến trước mặt cậu ấy và chìa ra số tiền ban nãy

“nếu mà cậu ko lấy thì từ nay về sau đừng có rủ tớ đi đâu nữa!”

vẻ mặt của Long giống như vừa bị ai đó tát nước vào mặt,
cậu ấy khẽ mở miệng mấp máy,
nhưng lại ko có lời nào được thốt ra…

mấy người bạn đều đứng quan sát trong thinh lặng,
suốt 2 phút…
Chương 14:


lúc đi ngang cầu thang, tôi nghe tiếng ba mẹ
cãi nhau trong nhà tắm.

một lúc sau…
mẹ đóng sầm cửa nhà tắm bước ra ngoài,
mặt đỏ bừng và nóng giận…
tôi vội chạy nhanh lên gác và chui vào phòng.
cảm giác lo sợ vẫn còn vương mãi trong giấc ngủ…

buổi sáng khi mẹ chở tôi ra bến xe,
tâm trạng dường như cũng ko tốt hơn là mấy.

“con cái lớn rồi mà cứ phải đưa với đón.”
“thì mẹ để Đu Đu…”
“quên đi. hôm nào mẹ mua cho chiếc xe đạp.”
“Xa lắm!”
“chân ngắn thì đạp xe cho dài ra!”
“hay mua xe điện như của chị Huyền đi mẹ!”

mẹ ko nói, cũng ko từ chối lời xin xỏ của tôi,
cho tới khi xe búyt dừng lại đón, mẹ mới hạ giọng

“muốn mua thì tự kiếm tiền mà mua. cứ vào đời lăn lộn để ko còn khờ nữa.”

T_T
tự kiếm tiền? vào đời?
mười bảy tuổi cũng ko phải là quá nhỏ nhưng mà…
hic, tôi luôn bị ăn hiếp thì làm sao mà kiếm tiền.

“này, Xuân.”

khi tôi đi ngang 1 dãy ghế, thì Lãm gọi tôi ,
cậu ấy đang ngồi cạnh cửa sổ, ngoắc tay chỉ vào chỗ trống kế bên.
vì mải suy nghĩ vụ kiếm tiền, vào đời, bla bla bla
tôi cũng chẳng từ chối làm gì.

“người ấy là mẹ à?”
“uh…”
“thế còn tên con trai hôm trước?”
“huh? ai cơ?”
“cái thằng Xuân hẹn ăn chè đó.”

ah há…là Đu Đu.
tôi nhớ tới Đu Đu là vẻ mặt lại tươi tỉnh hẳn,
dường như trong tôi có 1 niềm tin lạc quan mang tên Đu Đu.

đúng rồi, mình sẽ đi làm cùng ĐU ĐU ^_^

“sao vui thế? bạn trai à?”
“hả? ah, bạn đó…cậu ấy…là bạn thân, rất là thân của tớ.”
“bạn thân thôi sao?”
“chứ còn gì nữa?”
“…ko, chỉ là…”

??
Lãm quay mặt ra ngoài và miệng lẩm nhẩm 1 bài hát nào đó
tôi ko rõ lắm.
hôm nay học 4 tiết, trống tiết cuối, hehe
tôi sẽ trốn sang trường cũ, mẹ chẳng biết đâu.
mình cũng đâu có khờ lắm nhỉ!!


theo kế họach, khi chuông trường reo tiết thứ 4 đã hết,
tôi vội vã cho tập vở và cặp và bước nhanh ra khỏi lớp.
cả buổi học ko thấy Long quay xuống nói điều gì,
giờ ra chơi cũng ko cho tôi chocolate nữa…

mà thôi, tôi cũng đâu có thích ăn.

về lại trường cũ, dù chỉ mới có 1 tùân xa cách,
lòng tôi vẫn nao nao, bồi hồi xúc động TT_TT
còn 15 phút nữa là hết giờ,
tôi đi lang thang quanh sân trường rồi ngồi chờ
trước lớp 11A2 của mình.

“Xuân? em về thăm thầy à?”

tôi vội đứng dậy cúi gập người lúc thầy Toán vừa bước ra
hình như thầy mừng rỡ khi thấy tôi ^-^

“thầy khỏe chứ ạ?”
“NÀY, ở đấy học tốt ko?? giáo viên môn Toán của em thế nào? giáo trình học có nâng cao ko, em ra đây kể thầy nghe coi.”

thầy nói liên tục và khóac vai kéo tôi ngồi xuống băng ghế đá,
khiến tôi chỉ lo trả lời và trả lời…
suốt gần 15 phút.

cũng đỡ là tự nhiên có người gọi thầy đi,
tôi mới được buông tha, chạy liền vào lớp…

“Hey, con Xuân!! Xu Xu kìa!”

mấy nhỏ bạn la lên và bu vào hỏi han, lại 1 màn hỏi han,
nhưng vui hơn là nói với thầy ^-^
tôi huyên thuyên kể nhiều thứ với chúng nó, như thể đã từ lâu ko được nói.
mặc cho thời gian trôi qua…
12h00.

“Chết!! tớ phải về!”
“về sao? ko đi ăn cái gì đó hả?”
“thôi, mẹ la tớ cho coi,mà…Đu Đu đâu rồi??”

tôi đứng dậy ngó quanh lớp, và nhận ra Đu Đu đang ngồi ở chỗ của mình
cắm cúi ghi chép gì đó.

“ông Đường bị bắt làm cho xong bài tập mới được về”

nhỏ Hoài Anh “thông báo” cho tôi tình hình vụ việc,
tôi bước ra khỏi đám bạn và đi nhanh tới chỗ Đu Đu
cậu ấy dường như ko nhận ra sự có mặt của tôi.

“Hùu!!”

Đu Đu ngước lên, mắt cậu ấy hơi sáng lên,và,
một chút gượng cười, cậu ấy nói rất chán chường…

“cậu về đây chi vậy?”
“tớ muốn gặp bạn cũ…và có chuyện này định hỏi cậu…ủa, làm toán à?”

Đu Đu lấy 2 tay che tập của mình và bảo tôi đi về đi,
nhưng tôi làm sao mà về khi cậu ấy đang phải ở lại để làm bài tập Toán.

“để tớ phụ cho!”
“thôi đi, ko cần”

giờ tôi bắt đầu hiểu cảm giác của Long khi muốn giúp tôi
làm bài dịch môn Anh Văn…
sự từ chối của Đu Đu làm tôi thấy hụt hẫng lẫn bất lực,
vì cậu ấy đang phải hì hục giải mấy bài toán mà với tôi,
nó có thể chỉ mất 10-20 phút.

“nhưng cậu ko hiểu thì hỏi tớ nhé, tớ ngồi ngay đây”
Chương 15:

trong tình cảnh mải lo giúp cho Đu Đu,
tôi quên luôn là đã trễ giờ về…
Đu Đu thấy tôi cứ ngồi nhìn, cậu ấy đột nhiên nổi quạu.

“cậu đi chỗ khác đi, ngồi đó tớ chẳng làm được gì.”
“sao vậy?”
“tớ ko thích”
“sao ko thích, cậu thường giúp tớ, tớ giúp cậu chuyện này là đúng mà”
“có đi ko hả, Xu KHờ???”

tiếng Đu Đu lớn đến nỗi làm tôi gần như mếu máo.
bằng vẻ thểu não còn hơn con mèo ướt, tôi đứng dậy,
nắm chặt quai cặp và bước đi, 1 cách vô định.
uh, tớ khờ, tớ chẳng hiểu sao tớ lại khờ, bị cậu mắng như vậy mà ko hề giận cậu…
Đu Đu đáng ghét…

“eh, tớ…xin lỗi…, Xu Xu.”

tôi nghe loáng thoáng tiếng gọi nhỏ của Đu Đu,
nhưng chân vẫn đi ra hướng cửa lớp…

“khoan…”
Đu Đu đuổi theo tôi, giữ vai tôi và xoay tôi lại
cậu ấy có vẻ hơi lúng túng.

“tớ ko muốn cậu giúp, tớ tự làm được”
“nhưng sao lại to tiếng với tớ?”
“vì cậu phiền quá.”

phiền à?
hic hic…T_T
vừa xin lỗi đấy rồi lại bảo tôi phiền, Đu Đu đúng là Đu Đu.

tôi ngồi chơi ở ngoài sân với đám Hoài Anh,
cho tới khỏang 30 phút sau thì Đu Đu ra, mặt bơ phờ,
chắc vật lộn với đống Hàm số , đồ thị đó rồi.

“cậu ko sợ mẹ la à, giờ này gần 1h trưa rồi.”

tôi giật thót và chụp lấy tay Đu Đu xem đồng hồ,
12h46 phút, ôi trời…
kiểu này thì ăn đòn là cái chắc.
+_+

“…lỡ rồi, kệ luôn.”

tuy nói kiểu mạnh miệng nhưng lòng tôi vẫn lo sốt vó,
ko biết chừng bị mẹ cắt tiền ăn vặt thì ko còn gì khổ hơn…
Đu Đu bảo tôi đứng chờ để cậu ấy lấy xe,
và giữ hộ cặp của cậu.

trên xe đạp

“cậu bảo có chuyện hỏi tớ à?”
“ah, tớ muốn…tớ muốn…đi làm như cậu”
“gì chứ? đi làm??”

Đu Đu dừng xe và quay ra sau hỏi tôi,
giọng rất bất ngờ, ko tin rằng tôi lại đề nghị chuyện đó.

“mẹ bảo tớ nên đi làm để khôn ra…”
“nhưng cậu ko làm cái việc như tớ làm được đâu”
“việc gì? phục vụ phải ko? tớ sẽ…”
“đã nói là ko được mà…”

dứt lời, Đu Đu nhấn bàn đạp 1 mạch mà ko hỏi nữa,
ko nói gì luôn…
việc gì mà tôi làm ko được? T_T

“cậu bỏ tớ xuống đây đi, Đu Đu”
“sao vậy, còn 1 đoạn nữa mới tới mà?”
“tớ sợ mẹ thấy…vì mẹ tớ ko thích tớ đi với cậu.”
“????”

ay da…
tôi khờ quá, sao lại nói điều này với Đu Đu kia chứ!!
lời đã nói ra, khó mà rút lại được…
mà tôi cũng ko biết làm sao để bào chữa, hay lắt léo đi nữa.
vì thế, tôi cúi đầu im thinh.

“mẹ cậu ghét tớ?”
“ko phải.”
“vậy ý cậu là gì?”
“mẹ nói tớ cứ bám cậu miết.”
“huh? ah…hahah…”

lâu rồi tôi mới lại thấy Đu Đu cười như thế,
phút chốc sự lo ngại của tôi đã tan biến…
dù tôi ko hiểu sao Đu Đu lại cười.

“chắc mẹ cậu sợ cậu ko chịu lấy ai ngòai tớ!”
“uh, chắc vậy ^-^”

cả hai cùng cười toe răng giữa cái nắng ban trưa oi bức,
như 2 tên khùng.
nhưng mà thật là vui…


trưa về mẹ tôi bảo đã phải chạy ra tận trường để tìm tôi,
rồi mẹ mắng tôi té tát, hỏi tôi đã đi đâu.
tôi chỉ bảo đi tìm việc làm…

mẹ mới sững người nói ko bao giờ để 1 con bé
“vừa khờ vừa ngốc” như tôi đi làm thêm đâu,
thì ra buổi sáng mẹ chỉ bực mình nên nói thế.

vậy mà tôi cứ tưởng thật.



khoảng 4 ngày, cho tới sang thứ hai đầu tuần,
Long vẫn ko thèm nói chuyện với tôi, dù cho tôi có gọi cậu ấy,
mượn cây bút chì hay là đưa tờ tài liệu…
con trai gì mà lại thế.

Giờ sinh họat chủ nhiệm.

sau khi phổ biến kế họach tuần mới, và làm 1 số việc như tổng kết kỷ luật…
cô giáo cầm mấy tờ giấy trên tay rồi thông báo nhóm tham gia
hội thi “Học sinh thế hệ mới”, của trường tôi tổ chức,
với khoảng 4-5 nội dung thi
để giành giải nhất là số tiền thưởng 3 triệu đồng…
và tham gia hội thi liên trường cấp thành phố nữa.

phong trào này lớp trưởng Quế Chi đã thông báo hồi tuần rồi,
tôi ko có bạn nhiều nên dù muốn, cũng ko thể đăng ký…
thôi thì chắc làm cổ động viên.

“Trí Long, Trường Xuân lớp mình, và Ngô Lãm lớp 11B: nhóm số 08”
Chương 16:

hả??
hình như cô vừa đọc tên tôi?
tôi, Long và…Lãm? ặc ặc. đăng ký bao giờ đâu.

“ơ…cô ơi…”

tôi vừa nhổm dậy giơ tay xin hỏi, xem cô có nhầm lẫn gì ko,
thì Long quay lại ấn vai tôi xuống.

“tôi đăng ký đấy.”
“huh?”
“hôm thứ 5 Long đã nộp giấy cho Quế Chi rồi. Xuân cũng nên tham gia cho vui.”

Hương Kim lên tiếng cho tôi biết và mỉm cười,
cô ấy cũng nói đã đăng ký 1 nhóm với 2 bạn nữa ở lớp khác.
thế có nghĩa là tôi bị đặt vào sự đã rồi
một việc mà tôi ko hề được hỏi ý kiến hay thậm chí là thông báo trước.
>_<

“ít ra thì cậu cũng phải nói với tớ 1 tiếng chứ!”

tôi cằn nhằn nhưng Long phớt lờ và tiếp tục ngó lên bảng,
sự bực bội của tôi dành cho anh bạn này lại càng tăng cao.

giờ ra chơi

“này, tớ nói chút.”

tôi gọi Long lại khi cậu ấy định bay ra khỏi lớp như mọi hôm,
với vẻ mặt hình sự nhất có thể. -_-

“chuyện gì?”
“cậu nên xin lỗi tớ!”
“xin lỗi? về cái gì?”
“cậu xem tớ…là…là búp bê ư? tớ phải…được thông qua khi cậu ghi tên tớ vào giấy đăng ký chứ”

giọng tôi run run theo nhịp tim đập mạnh,
tôi vẫn hay như vậy mỗi khi đòi quyền lợi cho bản thân mình,
mấy lần chơi với bọn trong xóm hồi bé cũng thế.

ánh mắt Long quắc lại đầy uy quyền,
có cảm tưởng nó giống mắt con rồng lửa thật vậy.

“thông qua? có biết đó là diễm phúc ko? nhiều đứa con gái muốn mà ko được!”
“ko biết! nếu cậu mà ko xin lỗi tớ, tớ bỏ ko thi đấy!”

“mắt rồng” từ chỗ màu đỏ chuyển sang xám xịt,
mặt Long tối sầm lại và cậu ta sấn vào tôi…

“Xu Xu, đừng nghĩ tôi thích bạn mà bạn làm tới nhé!”

O_o thích tôi?
gì vậy cà…câu ấy, nghĩa là sao chứ…
*_*
tôi mở miệng nhưng ko nói được gì, 1 phần do bối rối,
1 phần do sợ thái độ của Long…

“nhưng vì tôi thích Xu Xu, nên tôi…xin lỗi vậy. Hài lòng chưa?”

nói xong, Long cười 1 cái hơi “cà chớn” chút,
hoặc là do cảm giác của tôi với Long như thế.
rốt cục, thì cậu ấy cũng chịu xin lỗi, đó là điều tôi muốn…
vậy thôi.

còn chuyện cậu ấy bảo thích tôi, tôi cũng ko nên bận tâm nhiều,
vì với 1 anh bạn như Long, theo lời Hương Kim,
chắc là có nhiều bạn gái để cậu ta thích.
Lúc Kim rủ tôi đi ra căn tin trường uống cam ép,
tôi gặp Lãm đang ngồi 1 mình, chân vắt chữ ngũ, dựa vào tường
tay cầm lon nuớc 7UP
hình như đó là thứ nước ngọt cậu ấy thích

“hi!^-^”

lần này, tôi là người lên tiếng chào trước.
Lãm bỏ lon nước xuống và ngước nhìn tôi, cười nhạt.

“chân cậu hết đau chưa?”

nghe tôi hỏi, đột nhiên Lãm bỏ chân xuống,
lính quýnh xọt vào đôi sandal dưới đất.
hành động ấy càng làm tôi chú ý, nên nhìn theo chân Lãm…
tôi phát hiện miếng bông băng tôi dán đã quá bẩn
hình như mấy ngày qua, cậu ấy ko hề thay băng, cũng ko tháo ra.

“còn đau à? sao cậu ko bảo mẹ thay băng cho???”
“hết rồi.”
“hết sao ko gỡ băng bỏ đi? để tớ xem…”

Lãm liền đứng dậy và đi tới đi lui trước mặt tôi,
tỏ ra là chân mình đã khỏi và ko còn bị sưng…

“thấy ko, hết thật mà.”
“vậy thì để cái băng đó chi thế?”
“làm biếng tháo ra.”

làm biếng? trời ạh.
chắc cho anh ta tham gia truyện “Hoàng đế lười” quá.
chỉ việc gỡ ra và đem ném đi thôi…ặc ặc…

“Xuân có về lớp ko?”

Hương Kim gọi tôi và tôi phải chạy theo cô ấy,
nên chỉ kịp vẫy tay bye bye Lãm, mà ko thể giúp cậu ấy lột cái băng dính đó ra.
nhưng để như vậy thì…dơ quá.

“Kim đợi tớ chút nhé.”
“sao thế?”
“tớ giúp cậu ta gỡ cái băng…nhìn nó kinh thiệt”

với đôi mắt to đen láy, Kim nhìn tôi thắc mắc, rồi quay lại
để xem thử “cậu ta” là ai…

“việc đó mà cũng cần Xuân giúp à?”
“cậu ấy lười nên ko gỡ…”
“trời, ko dám đâu…àh, mình biết sao rồi. cậu băng cho cậu ấy cái băng đó đúng ko?”
“phải rồi, nhưng sao?”
“hihi, Xuân khờ thiệt, hay là giả bộ đây? hắn ko muốn tháo nó ra thôi, làm biếng gì chứ!”

Kim tủm tỉm cười và kéo tôi đi, thì thào “mặc kệ hắn”
còn tôi thì ko hiểu là cô ấy hiểu ra điều gì nữa.
ko muốn tháo ra à? tại sao ko muốn?
Chương 17:

với thắc mắc ko giải tỏa được, tôi phải gặn hỏi Hương Kim mãi,
đến khi cô ấy chịu giải thích với tôi,
thì cũng lại là cái điều tương tự như Long đã nói.

“Lãm thích cái băng đó, cũng như thích Xuân, mình nghĩ thế.”
“thích tớ?”

trong 1 ngày, có 2 người thích tôi lận à?
trời, nghĩ cũng…vui nhỉ, mình được nhiều người thích ^_^
vậy mà mẹ nói ko ai muốn chơi với con khờ như tôi,
mẹ sai rồi nhé ^0^

niềm vui “được 2 người thích” chẳng tồn tại được trong tôi bao lâu…
có thể do tôi ko nghĩ nhiều về nó lắm.

một phần cũng vì cái hội thi quái quỉ đó,
tôi phải luyện tập rất nhiều ở nội dung…chạy tiếp sức.
chiều nào ko đi học, tôi phải lết lên trường để tập với Long và Lãm…
mất bao nhiêu là thời gian.

một buổi tập

phù…phù…
trời, mệt quá, sắp chết rồi, ko chạy nữa…
huhuhu.

“thôi…tớ…chịu…sao các cậu ko tìm 1 bạn nam vào nhóm mà lại chọn tớ chứ!!”
“qui định là mỗi nhóm phải có đủ nam nữ, vậy cũng hỏi.”
“thế sao ko chọn Thảo, Kiều Oanh, hay Quế Chi cũng được, họ khỏe hơn tớ.hichic…”
“ko thích, thích Xu Xu, được hông?hehehe”

okay…lại là thích…
giờ thì tôi ko cần ai thích hết, mệt muốn điên…
>_<

“chắc tập vậy là được rồi, nghỉ đi mậy”

Lãm nói với Long, trong khi tôi thì mồ hôi đẫm ướt lưng áo,
thở hồng hộc ngồi xuống bậc thềm…
Long nghĩ 1 lúc, rồi gật đầu đồng ý.

“tao canh rồi, theo tin tình báo, tụi nhóm kia chạy mất 5 phút 45 giây, còn tụi mình chỉ có 5 phút 12 giây. chắc ko phải lo.”
“uh…”
“nhưng còn vụ văn nghệ sao mày?”
“Xuân hát chính, tao với mày bè! ^^”

nói rồi cả 2 người họ quay sang nhìn tôi đầy toan tính,
tôi ngơ ngác vội vàng phản đối,
làm sao mà tôi hát chính được chứ!

“ko!…ko, các cậu làm sao thì làm, tớ ko hát…!!”
“làm gì mà căng thẳng vậy? Xuân ko hát, chẳng lẽ bọn tôi 2 thằng song ca?”
“uh, 2 người song ca đi!”

O_o T_T

“chúng tôi còn phải về luyện thi IQ, nên Xuân phải phụ trách việc ca hát.”
“hay là Xu Xu muốn đổi?”

hai người họ giành phần IQ vì nghĩ rằng tôi ko giỏi vụ đó,
nên hợp nhau…ăn hiếp tôi.
nhưng mà, tôi sẵn sàng đổi. heheh ^-^

thế là trận cãi vã giữa cả ba cuối cùng cũng được giải quyết,
là tôi sẽ phụ trách học bài IQ,
còn họ sẽ…thi văn nghệ.
kakakak.

phần kiến thức xã hội, chúng tôi chia nhau về đọc sách,
mỗi đứa 1 lĩnh vực…
ngoài ra, còn 1 nội dung thi nữa là đối kháng môn năng khiếu,
chọn 1 trong 3 môn bóng bàn, karate và cờ vua.
tức là mỗi nhóm đăng ký phải thạo cả 3 môn, vì vòng chung kết,
họ sẽ cho bốc thăm môn thi.

suốt thời gian lo chuẩn bị cho hội thi, tôi rất ít gặp Đu Đu,
và gần như ko nhớ cậu ấy chút nào…
cuộc thi diễn ra trong 2 tuần, vào 2 ngày chủ nhật.

hôm nay là vòng thi đầu tiên,
tôi hồi hội kinh khủng, phải nhờ ông nội vẽ cho lá bùa,
để lấy may mắn.
ông nội cầm cây bút tàu, vẽ loăng quăng gì đó
rồi gói lại hình tam giác đưa cho tôi.

“ba biết vẽ bùa khi nào vậy?”

ba tôi đang cài nút áo, nhìn sang hỏi ông nội,
ông chỉ cười hehehe.
tôi theo ba ra khỏi cửa, mới sực nhớ tôi cần Đu Đu
ủng hộ tinh thần TT_TT
trời ơi, ko có Đu Đu là tôi chẳng thi thố được gì hết.

tôi quay vào nhà nhấc máy điện thoại, định bấm số,
nhưng khi thấy mẹ từ trong bếp ra, tôi hơi sợ,
rồi quyết định bỏ máy.

“ba, ba chở con sang nhà Đu Đu đi”
“làm chi?”
“con gọi Đu Đu đi ủng hộ! con ko thể yên tâm khi ko có Đu Đu, hic…”

ba tặc lưỡi 1 tiếng nhỏ rồi quay xe sang hướng nhà Đu Đu…
thật tốt là ba vẫn ko ghét Đu Đu như mẹ…

“Đu

Facebook Google Plus Twitter
«234»
Cùng chuyên mục
Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé?
Chuyến Đi Vũng Tàu
Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh
Nhật Ký Chăn Rau
Hồi Ức Mang Tên Em