<?php the_title(); ?>

Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại?

09.08.2014
Admin
1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 4,30/5 (44 đánh giá)

Truyện: Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại?

Tác giả: QuocCuong89
Tình trạng: Full Phần 1.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Trong cuộc đời hắn. 6 năm tồn tại trên đất Sài Gòn. Chỉ có 4 người con gái làm hắn chẳng bao giờ quên được. Vì cả 4 người con gái đó đã cùng hắn trả qua rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Rất nhiều những lúc tưởng chừng đã gục ngã. Có những lúc hắn chán nản muốn nhảy cầu tự vẫn. Nhờ có gia đình và những con người đó đã giữ hắn lại.

Đêm nào hắn cũng cầu mong những điều tốt đẹp nhất đến cho cả 4 người. Hắn chưa bao giờ nghĩ cuộc đời hắn lại có nhiều bóng hồng như vậy. Hắn cũng chưa bao giờ nghĩ những người đã bước vào đời hắn đều phải chịu đau khổ. Hắn chưa từng và cũng chưa bao giờ mong muốn điều ấy.

Và Oanh… là người con gái đầu tiên.

PHẦN 1

Chương 1:

4 năm trước…

Nhận kết quả của kì thi đại học trên tay.Con số 8 chình ình trên giấy báo. Hắn cười mỉm. Đúng như những gì hắn mong muốn cuối cùng đã thành sự thật.

Cuối năm 11. Nhà hắn gặp chuyện ko may. Liên quan đến kinh tế. Hắn chủ động nói với ba hắn:

- Ba! con muốn nghỉ học để đi làm cùng ba phụ ba trả nợ.

- Mày điên à? Mày có biết chỉ có học mới giúp gia đình thoát khỏi
cảnh nghèo ko? – Ba hắn giận dữ mắng hắn.

- Nhưng con ko muốn ba thêm khổ nữa. Lo cho con ăn học như vậy rồi sang năm còn học thêm này nọ làm sao mà ba có đủ tiền lo cho con và trả nợ? – Hắn cố cãi lại ba hắn.

Ba nhìn hắn rồi lấy lại ánh mắt thương yêu.Rồi nhẹ nhàng nói với hắn.

- Con ạ! Nhà có 6 đứa. Con Trân thì mất rồi. Chỉ có 2 thằng con trai. Anh con đã phải nghỉ từ năm lớp 8, con Kim thì nghỉ từ lớp 9, Con Khánh thì nghỉ lớp 5. Hi sinh để cho con và bé Hạnh đi học. Cốt mong sao cho 2 đứa học được đại học để gia đình mình nở mày nở mặt với họ hàng. Còn giúp ba mẹ trả nợ nữa chứ. Giờ nhà chỉ có mình con là con trai. Tất cả hi vọng đổ hết lên đầu con. Giờ con như vậy. Thì chả biết bao giờ nhà mình thoát nghèo dc nữa. Còn chuyện tiền học của con. Ba tự lo được. Chỉ cần con ráng học là ba má mừng rồi.

Nghe những lời ba hắn nói, hắn cũng biết ba và họ hàng đặt kỳ vọng vào mình rất nhiều. Nhưng lúc đấy. bản năng của 1 thằng con trai 17 tuổi luôn thôi thúc hắn phải sống vì trước mắt đã. Bởi vì mỗi đêm nằm trên gác. Hắn luôn nghe thấy ba hắn nằm dưới thở dài nhiều lần. Dù ba đã cố gắng thức thật kkhuya để suy nghĩ ko cho hắn biết. Nhưng hắn cảm nhận đươc tất cả. Đêm lạnh, hắn nằm chảy nước mắt khi nghe ba hắn thở dài cả đêm. Đó là lần đầu và cũng là lần cuối hắn thấy ba suy nghĩ buồn phiền như vậy. Chắc ba lo hắn sẽ ko giữ được tư tưởng học hành nghiêm túc…

Và…Đúng là như vậy. Sang 12, hắn chẳng còn chú tâm vào học. Suốt ngày chỉ lao đầu vào game online. Cuối năm lớp 12, hắn đạt học sinh trung bình. Điều mà suốt 11 năm qua chưa bao giờ hắn gặp phải. Nhà trường cho 1 tháng ôn thi tốt nghiệp. Hắn lên trường được đúng 10 tiết. còn đâu là trốn đi chơi game. Vậy mà thi tốt nghiệp. Hắn lại đủ điểm đậu. Chính hắn cũng chả hiểu vì sao. Bởi lúc ấy… hắn chỉ có 1 suy nghĩ: Hắn muốn… nghỉ học.

Trời xui đất khiến làm sao. Hắn đăng ký thi 3 trường, 2 đại học và 1 cao đẳng. Và cái ngu của hắn là ko nhìn kỹ tên trường. Tại khi cầm giấy báo đi thi. Hắn và gia đình mới vỡ lẽ cái khối D hắn đăng ký tận…ngoài Huế. hắn cười ko ra nước mắt. Ba hắn lúc đấy chả biết lấy đâu ra tự tin phán 1 câu xanh rờn làm hắn thót tim:

- Thôi lỡ rồi. Thi khối A ở Sài Gòn xong thì ba con mình ra Huế thi khối D rồi vòng lại Sài Gòn thi cao đẳng…

- Thôi ba. Bỏ khối D đi. Chứ ra đó tốn kém lắm, tiền đâu mà chịu được.- Hắn hoảng vía.

- Không sao! Ba lo dc…

Lệnh ba đã ban ra thì có trời cãi. Hắn cũng đành nghe theo.

Thi xong khối A. Hắn và ba tất tả bắt xe ra Huế cho kịp chuyến xe.

Đường ra xứ Huế quanh co
Người ra xứ Huế luôn mong ngày về.

***

Ra tới Huế. Hắn và ba hắn thấy sao Huế đẹp quá. Một cái đẹp thật nhẹ nhàng mà mang theo chút lãng mạn. Ba hắn cũng thật chu đáo. Chuẩn bị sẵn cả máy ảnh đi để chụp hình. Cơ mà hắn ko thích Huế cho lắm bởi Huế…nóng quá. Cơ mà của cơ mà thì hắn lại yêu Huế mất rồi…Bởi con gái Huế…đẹp quá.

- Con gái Huế đẹp quá ba nhỉ? Em nào em nấy trắng muốt. Huế nóng thế này mà sao
con gái lại trắng thế nhỉ? – Hắn cảm thán hỏi ba hắn.

- “…”

Ba hắn chắc cũng bó tay với cái tính hám gái của hắn. Ba cũng chả lạ gì hắn, từ hồi cấp 2. Ba đã biết hắn mê gái thế nào rồi nên ba cũng chả dám ” comment ” gì thêm.

Hắn và ba được đội ngũ thanh niên tình nguyện trợ giúp mùa thi giúp đỡ hết sức nồng nhiệt. Giúp ba và hắn tìm nhà trọ. Ổn định chỗ ở rồi mới rút đi.Hắn và ba được xếp ở trên tầng 3 một tòa nhà mặt tiền cũng khá là hoành tá tràng. Hắn thích căn nhà ấy lắm. Vì nhìn ra ban công. Hắn có thể nhìn xuống đường. Mà ở đây lại gần đại học Huế. Mà đã gần đại học Huế. Chắc chắn là phải có…lắm con gái. @@!

- Bingo- Hắn búng tay cái chóc. Vì đúng như hắn dự đoán. Nhìn xuống ban công thì hắn thấy toàn mấy bé sinh viên đang đi chợ. em nào em nấy mặc quần lửng, áo thun, nhìn chân mấy ẻm trắng mà đẹp vãi. Hắn…nhỏ dãi…@@!

Đang miên man trong dòng suy nghĩ bất tận thì hắn bị ba cốc đầu cái chóc.

- Làm gì đấy? Lo học bài đi. Hai ngày nữa thi rồi đó.

- Dạ dạ con biết rồi mà. Cơ mà ba cho con ” ngắm gái ” 1 tý. Mấy em ở này ăn đứt mấy em ở Tân Hà rồi ba ạ. – Hắn lẻo mép.

- “…”

Lại một lần nữa ba bó tay toàn tập với hắn. Chắc lúc này ba phải tự hỏi: “Nó có phải con mình ko trời?!?”

Chiều chiều. Ba rủ hắn ra công viên ngay cầu Tràng Tiền chơi. Ban ngày nhìn cái cầu này cũng chả có gì đặc biệt. Thế mà báo chí với người ta cứ đồn đại cầu Tràng Tiền đẹp lắm. Hắn thất vọng tràn trề. Cũng may ở đây còn có cái công viên mát rười rượi. Nằm dài ra đất nhìn mấy ông thợ chụp ảnh đi kiếm khách. rồi mấy người Tây đi từng cặp ngồi tâm sự. Thấy Huế yên bình quá,. Hắn khoái cảm giác này. Chả vồn vã như Sài Gòn. Cứ nhìn xuống sông Hương nước trong xanh mát rượi. Nghĩ lại cái bờ kè kênh Nhiêu Lộc- Thị Nghè gần nhà cô dưới thành phố. Hắn ko khỏi cảm thán. Đang nằm “gặm cỏ” thì ba hắn lại gần hắn hỏi:

- Đi dạo sông Hương không C?

- Dạ có ba!- Hắn khoái chí tử.

Thế là 2 ba con ra nhà thuyền đăng ký đi dạo dọc sông Hương. Cảm giác lần đầu tiên được đi thuyền nó sung sướng lắm các bạn ạ. Cứ thử tưởng tượng bạn sống trên núi mười mấy năm như hắn. Giờ được đi thuyền dạo quanh một con sông. Không khoái mới là lạ. ^^!

Bước lên thuyền, hắn thấy có sẵn mấy người đang ngồi trên thuyền rồi. Trong đó có 2 bé gái khá là dễ thương. Hắn đâm khoái, kiếm ngay chỗ gần em xinh nhất ngồi. Và…đúng là thảm họa. Hắn gặp đối thủ.

- Ê ông kia, ngồi ra chỗ khác. Chỗ này có người ngồi rồi.- Nhỏ lên tiếng đuổi hắn đi.

- Ai ngồi? đây là thuyền nhà bạn à? Ai đến trước chọn chỗ ngon, có ai điên mà ra ngoài nắng đứng ngắm sông bao giờ?- Hắn cũng chả vừa đốp chát lại.

- “…”

Hắn vênh mặt ra chiều đắc ý lắm. Rồi cuối cùng hắn đến ôm hận vì nhỏ này. Bởi nhỏ như muốn trả thù hắn chuyện bị hắn làm cho quê hồi nãy. Nhỏ và nhỏ bạn thao thao bất tuyệt chả biết cái chuyện gì cơ mà cứ nói hoài nói mãi. nói muốn sùi bọt mép luôn thì phải. Đến nhức cái đầu.
Hắn thấy tội nghiệp nhỏ quá. Cảm thán một câu rồi ra ngoài ngồi luôn:

- Đẹp…mà bị khùng…

- “…”

- Ê cái ông kia, ông nói gì nói lại tôi nghe coi- Nhỏ tức tối hỏi vọc lại.

- Nói không lông ấy mà. trúng đâu trúng – Hắn tỉnh bơ.

- Ông…

Hắn buồn cười muốn đứt cái ruột vì nhìn cái mặt nhỏ tức như sắp khóc, Bởi trên thuyền lúc này mọi người đều đang nhìn nhỏ mà cười. Hắn nghĩ nếu lúc đấy mà không có ba hắn giải vây cho nhỏ thỉ chắc nhỏ nhảy luôn xuống sông Hương để cho đỡ quê độ quá.

- Thế hai cháu cũng đi thi đại học à?- Ba hắn nhẹ nhàng hỏi.

- Dạ, tụi con từ Đà Nẵng ra đây thi bác ạ- Nhỏ e thẹn trả lời.

- Đà Nẵng tốt vậy sao cháu không thi mà lại đi ra tận đây thi cho mất công vậy?

- Dạ tại cháu ko muốn học gần gia đình. Phức tạp lắm bác ạ.

- Thế 2 đứa ko có người thân đi cùng à?

- Dạ tụi cháu tự đi bác. Ba má cháu còn bận đi làm.

- Hai đứa giỏi quá. Chả như thằng con bác. Phải đưa đi đưa về nè- Ba hắn bắt đầu dìm hàng hắn.

- Vậy hở bác? cũng phải thôi, con trai bây giờ thụ động lắm bác ạ – Nhỏ được dịp liền trả thù hắn.

- Ê ê, nói ai thụ động đấy? Đây là đây dư sức đi 1 mình nhé. Cơ mà ba tui đi theo để đi du lịch chứ lo gì cho tui hở?

- Ơ cái thằng. Ăn nói với con gái sao bất lịch sự thế?

Thế là nhỏ và ba hắn như người quen biết lâu ngày, tha hồ 8 chuyện trên Thiên Đình. dưới Long Cung. Hắn chán! Ba hắn lại đi nói xấu con trai. Bỏ ra ngoài thuyền, bỏ mặc ngoài tai luôn cả những câu trêu đùa của ba và nhỏ dành cho hắn. Hắn đưa tay xuống dòng nước sông Hương mà tạt tạt. Cảm giác mát từ lòng bàn tay mát ra. Quả thật sông Hương đẹp quá, Có lẽ chả có con sông nào mà hắn từng nhìn thấy còn giữ được vẻ đẹp tự nhiên như sông Hương ngày ấy.

Sông Hương nước mát xanh trong.
Hẹn ngày nào đó sẽ mong còn về.

Rời khỏi sông Hương. Hắn thấy ba và nhỏ vẫn còn nói chuyện chí chóe. Đúng là hết nói. Hắn lắc đầu đi lên trên trước. Lại nằm ra công viên ngắm trời ngắm đất.

Lúc này ba hắn cũng chia tay nhỏ để đi tìm cảnh đẹp chụp lại làm kỉ niệm. Hắn thì hắn ko khoái lắm cái cảm giác nhớ về những kỉ niệm qua hình ảnh. Mà hắn chỉ thích nhớ về kỉ niệm qua suy nghĩ, cho nên hắn để ý thật kỹ mọi chuyển động của con người nơi đây. Nhìn thấy mấy người bán hàng rong ở đây, người ta chẳng cạnh tranh nhau quá đáng. Mỗi người, mỗi gian hàng bán một thứ, nào là đồ kỷ niệm hay mấy món đồ ăn vặt đặc sản xứ Huế.

Tình cờ hắn thấy có một người bán hoa phong lan. Loại hoa mà hắn và ba hắn thích nhất. Hắn cũng ko hiểu vì sao hắn rất thích loài hoa này. Đặc biệt là Thủy tiên hay Vangda. Có lẽ là do hai loài hoa này nhìn ở nó toát ra một vẻ đẹp thật quý phái và yếu ớt, cũng giống như con gái. Luôn tỏ ra mạnh mẽ và cũng dễ vỡ tan.Chắc bản tính hám gái ăn sâu vào tâm cảm đến độ hắn nhìn hoa ra… gái.@@!. Ở nhà hắn là 1 rừng hoa phong lan có đủ do hắn và ba hắn sưu tầm. dù rằng mỗi năm cũng “ thất thoát” vài chậu do dân “bộ đội” đánh chiếm. Sau này khi lên Sài Gòn rồi, lâu lâu hắn vẫn gửi về nhà mấy chậu Thủy tiên hay Vangda mà hắn săn được.

Hắn chạy lại chỗ ông bán hoa phong lan. Cơ mà hắn hết hồn vì thấy thủy tiên người ta bó cả bó rồi vứt nằm chỏng chơ như vậy. Hắn bức xúc lắm. Một loài hoa sang trọng quý phái như vậy mà người ta ko biết nâng niu tý nào.”Đúng là lũ ko biết thưởng thức nghệ thuật “. Hắn chửi thầm trong bụng.

- Bó thủy tiên này bán nhiêu chú? – Hắn hỏi người bán hàng với giọng điệu ko vừa lòng.
- 100. 000 cháu ạ..
- Lấy cho cháu bó này. Mà hoa này là Thủy tiên trắng hay vàng vậy chú?
- Thủy tiên trắng đó cháu.

Hắn hỏi cho có lệ chứ hắn biết thừa người ko biết chăm lan thì cũng chả biết nguồn gốc xuất xứ của nó từ đâu. Thế mà cũng thao thao bất tuyệt được. “Đúng là dân Huế”.Hắn cảm thán phát nữa mới chịu móc tiền ra trả cho người bán hàng.
Hắn chấp nhận bỏ ra 100 ngàn tiền ăn để mua 1 bó phong lan héo úa như sắp chết. Nhưng hắn tin với đôi bàn tay hắn thì nó sẽ sớm hồi sinh thôi. Bản năng mách bảo hắn như vậy đấy. Và đúng là như vậy. Chỉ sau 3 tháng dưới bàn tay chăm sóc của hắn. Bó phong lan đó hắn đã tách ra được 10 chậu và sau này cứ mỗi khi tết về. Những chậu lan lại mang những sắc màu quý phái nhất đến cho căn nhà của hắn.

- Kiếm đâu được bó lan đẹp dữ vậy con trai?- Ba hỏi hắn khi thấy hắn lững thững xách bó lan về.
- Con mua đấy ba. Hơi xấu tý nhưng chăm chắc sẽ đẹp.
- Uh. Mong là tết này sẽ có lan ăn tết.

Nhà hắn là vậy. Cứ mỗi dịp tết về, cái gì thiếu cũng dc, chỉ riêng phong lan là chả bao giờ thiếu. Có khi là Long tu hay Thủy tiên, về sau còn có Vangda và Hồ Điệp. Đấy là 4 loại lan mà cả nhà hắn đều rất ưa thích mỗi khi đón tết cùng nhau. Và cái thú vui ấy của gia đình hắn kéo dải chả được bao lâu vì “tiếng lành nó đồn xa”. Nhà ông Chúc năm nào cũng có những giỏ lan thật đẹp đón tết và cứ y như rằng. Những ngày gần tết của những năm sau. Là nhà hắn bị trộm ghé thăm. Tivi hay xe máy thì chả lấy. Lấy mỗi lan…Hài thật…

5 giờ chiều.

- Ba! Con ra ngoài xíu nhé.
- Không lo học bài đi đâu nữa mày? – Ba hắn bực dọc.
- Dạ con đi tý về mà.

Rồi chả đợi ba hắn đồng ý. Hắn chạy vèo xuống lầu rồi phóng ra đường. Vừa đi vừa nhìn quanh nhìn quẩn như thằng sắp ăn trộm. Vừa đi cũng lại vừa chửi.

- Cái xứ này ko ai chơi game online sao trời??

Đi mãi gần cuối đường mới tìm được 1 quán net. Hắn chui ngay vào mà đăng nhập game Audition. Cái ngày ấy hắn còn ham chơi game lắm. Đi thi hay không đi thi thì ngày nào hắn cũng phải chơi game mới ngủ ngon được. Giờ ngồi nghĩ lại, hắn thấy buồn cười và trẻ con quá.

Lên mạng gặp những chiến hữu trai có gái có. Hẹn nhau vừa nhảy vừa nghe nhạc rồi tám chuyện trên trời dưới đất. Nhìn lại đồng hồ đã hơn 6 giờ. Hắn vội tất tả chạy đi tính tiền rồi phi ngay về nhà trọ.

- Mày đi đâu mà giờ mới về thằng kia????????– Ba hắn gắt gỏng.
- Dạ con lên mạng gặp mấy thằng bạn trong lớp thôi mà.- Hắn rụt rè.
- Đi ăn cơm. Đói lắm rồi đây.
- Dạ…

Thế là ăn uống xong xuôi. Hắn cắm đầu vào quyển vở. Nói là học chứ bảo có chữ nào vào đầu hắn chết liền. Hắn cũng chả biết hắn nghĩ gì. Vì cơ bản bên tự nhiên hắn học ko tốt lắm. Hắn thích bên xã hội. Nhưng ba hắn nói chả có ngành nghề nào làm ra tiền nếu theo xã hội cả. Làm hắn giờ cầm quyển vở trên tay mà ko biết phải học cái gì. Văn Sử Địa hắn còn chém gió được. Bọn bạn thường nói Sử mà chém gió chắc chết chắc. Thế mà hắn chả sợ. Không nhớ ngày tháng thì ghi năm thôi. Làm gì nhau. Còn văn thì ít ra cũng phải trên 5 điểm. Hắn luôn tự tin như thế. ^^!

Hôm nay hắn ngủ sớm. Chắc do đi xe mệt nên hắn quyết định ko thức khuya nữa. Dù gì…đại học. Cũng ko phải là ước muốn của hắn.

Cuộc đời còn lắm chua cay.
Đừng hòng dụ dỗ mà lay lòng người.

Chương 2:

Sáng thức dậy đã là 8 giờ sáng. Hắn còn định ngủ thêm tới 10h mới dậy. Cơ mà ba hắn lôi đầu hắn dậy để rủ hắn đi chơi…Cung đình Huế.

- Đi chơi cung đình Huế ko con trai?

Nghe thấy đi chơi là biết không phải học bài. Đang mơ màng mà nghe ba nói như vậy hắn bật tót dậy mà hét lên:

- Dạ có baaaaaa!!!!!!!! Hahaaaaaaaaaaa…- Hắn cười như man rợ. ^^~
- Thằng này sướng quá hóa rồ hay sao bay?? – Ba hắn cũng bất ngờ về hắn, Vì từ trước tới nay. Hắn ở nhà là chả bao giờ muốn ra khỏi nhà. Có năn nỉ thế nào thì cũng chỉ trừ khi có chuyện gì cần kíp lắm hắn mới chịu ra ngoài. Đi chơi hắn còn chả đi. Thế mà hôm nay…sốt sắng thế?

Hai ba con chơi sang, thuê nguyên 1 xe xích lô chở đến cung đình Huế(ở Huế thì xích lô vẫn là phương tiện phổ biến nhất mà người ta dùng để chở khách du lịch). Xích lô chở hai ba con qua cầu Tràng Tiền. rồi mới vòng lên cung đình(Tử Cấm Thành). Vừa đi vừa ngắm sông Hương. Thả hồn theo gió mát buổi sáng. Thêm 1 chút dịu nhẹ của nắng mai. Hắn thấy cuộc đời sao ý nghĩa quá. Chắc sống là phải hưởng thụ mới thấy được cuộc sống ý nghĩa thế nào.

Tới cung đình Huế, hắn thật sự choáng ngợp vì cung đình Huế đẹp quá. Lần đầu tiên trong đời hắn được nhìn ngắm một hoàng cung thời vua Nguyễn. Nơi mà có Phương Nam hoàng hậu. Một trong những hoàng hậu nổi tiếng nhất lịch sử Việt Nam thời phong kiến.

- Lấy cho anh hai vé vào cửa em – Ba hắn cũng háo hức không kém hắn rồi chạy lại mua vé liền.
- Dạ 35.000 một vé anh nhé. Của anh tất cả là 70.000 ạ.- Chị bán vé dịu dàng nói.
- “Khiếp! sao con gái Huế nói giọng ngọt thế nhở, nghe người ta nói không nơi đâu ngọt ngào bằng con gái xứ Huế. Quả đúng chẳng sai mà. Kiểu này ko biết ba con mình có còn toàn vẹn mà về lại Sài Gòn nữa không đây“– Hắn nhủ thầm.

Mua vé xong. Hai ba con “lon ton” chạy vào trong hoàng cung. Hắn háo hức quá cũng phải hét lên:

- Rộng quá aaaaaaaaa. Lớn quá aaaaaaaaa. Mà cũng…”nát“ quá aaaaaaaaaa…
- “…”

Ba hắn cứng họng vì xung quanh mọi người đều đang nhìn hắn như người ngoài hành tinh. Đúng là nhục không để đâu cho hết. Cơ mà hắn nói đúng mà, Cung đình đẹp thì đẹp thật. Rộng thì rộng thật. Nhưng mà hư hại trong chiến tranh cũng quá nhiều kia kìa. Hắn đâu có “ quăng bom “ đâu.

Lủi thủi bước vào giữa cung điện. Hắn choáng váng vì công nhận cung điện đẹp thiệt. Chỗ vua ngồi họp triều hắn còn thấy có mấy “ ông vua con “ đang tạo dáng trước ghế rồng. Bên cạnh thì ko có mấy ghế ngồi cho quan cận thần. Hắn nghĩ mà thương cho mấy ông quan ngày xưa. Chắc đứng họp triều nguyên buổi sáng cũng rã cái chân

Bên cạnh, ba hắn cũng đang chụp hình lia lịa. Hắn cũng nảy ra cái ý tưởng muốn làm “vua con“ xem nó như nào.

- Ba! Con cũng muốn mặc long bào đội nón vàng. Ba chụp cho con vài kiểu nhé,
- Uh. Để ba đi thuê đồ cho mày mặc- Nói rồi ba cũng chạy ra sau hậu viện thuê cho hắn một bộ đồ long bào. Hắn mặc vào nhìn cũng bảnh dữ lắm. Khác gì vua đâu.

Chờ tới lượt mình. Hắn cũng nhào lên ghế mà ngồi ngay ngắn như mấy ông vua Càn Long với Khang Hy hay ngồi khi mà hắn còn xem phim Trung Quốc. Chứ biết ngày xưa nhà vua Việt Nam mình ngồi như thế nào đâu

- 1 2 3…Chụp đấy nhé!- Ba hắn nói lớn.
- Hehe. Sao ba? Đẹp ko? Con coi xíu. – Hắn nhào ngay xuống hỏi.
- Ờ đẹp lắm. Rất ra dáng “ôn con“, à nhầm “vua con“.
- “…” (ôn con???)

Đang bực mình vì bị ba chơi xỏ thì có tiếng mấy cha thợ chụp ảnh đằng sau:

- Woa! Bác chụp đẹp ghê hén. Chụp răng mà tay ko run rứa?
- Woa. Thằng con trai bác chụp cũng ăn ảnh rứa hè? Hai bố con quê ở mô?
- “…”
- “…”

Cả 2 ba con đều choáng váng với cánh thợ này. Đưa người ta lên mây chứ cũng là một chiêu câu khách kiếm tiền của họ thôi. Ba hắn cũng cười cười mà đáp lại:

- Hai bố con tôi ở “dưới“ mới lên. Ngày xưa tôi cũng có chụp sơ sơ vài kiểu thôi ấy mà! – Ba hắn đùa.
- “…”
- “…”

Chả biết mấy cha thợ chụp ảnh nghĩ gì chứ lúc này hắn đã bò lăn bò càng trong bộ long bào mà cười nghiêng ngả rồi. Ba chơi câu này độc quá: “ở dưới mới lên “ =)).

Thấy ba hắn cũng không phải tay vừa. Mấy cha thợ chụp ảnh cũng cười cười rồi tìm cớ chuồn thẳng. Thật ra ngày xưa sau giải phóng. Ba hắn là một tay chụp ảnh cũng thuộc hang chuyên nghiệp mà ít ai biết. Ba cũng bôn ba khắp các tỉnh thành tìm kiếm cảnh đẹp để chụp hình mà quên luôn cả gia đình. Mãi cho đến một ngày má ở nhà nhớ ba quá và cũng cần ba về để gánh vác chuyện gia đình thì được ông nội mách cho một cách mà đến giờ nhớ lại hắn vẫn còn buồn cười:

- Vợ thằng Chúc lấy cái áo của bố nó rồi mang lên “rang” cho tao. Thế nào nó cũng nhớ nhà mà về cho coi.- Ộng nội nói.
- Thầy(ngày xưa con dâu hay gọi ba chồng là thầy) lại mê tín dị đoan rồi. Ảnh về lúc nào thì về. Tự khắc ảnh cũng phải bò về sau khi khám phá chán thôi thầy ạ.
- Con cứ nói thế. Thầy chỉ nghĩ cho con với con của con thôi. Thằng Chúc đi cũng hai năm rồi chưa về chứ ít gì nữa. Con không nghe lời thầy thì thôi. Thầy không mê tín đâu. Ông bà mình dạy đó con gái ạ.

Má im lặng không nói. Nhưng trong mắt má lúc này. Nỗi buồn vì nhớ ba hiện lên thật rõ rệt. Ba là con cả trong gia đình, lại đi suốt như vậy. Một mình má gánh vác chuyện nhà bên nội và bên ngoại. Chắc má kiệt sức lắm. Rồi chả biết má lấy dũng khí đâu ra. Má lấy áo ba đi…rang thật. Chả biết má rang làm sao. Nhưng nghe nói là cái áo nó cháy đen thui. Và cũng chả biết điều đó có thành sự thật không. Mà hai tháng sau ba về thật. Từ đấy ba chả đi nữa, ^^!. Và cũng từ đấy. Ba bỏ luôn nghề nhiếp ảnh. Máy ảnh của ba thời đó và cho tới bây giờ. Vẫn là một máy ảnh chụp ảnh rất chất lượng. Không như mấy máy kỹ thuật số bây giờ.
Người đi phương xa lập nghiệp
Còn người ở lại nguyện lời hiệp thông

Đuổi được đám thợ chụp ảnh đi rồi. Hắn và ba hắn tiếp tục đi dạo quanh khu vực chính điện. Hắn phải thầm khâm phục người xưa xây nên được cung điện này nguy nga tráng lệ quá. Có đầy đủ những bức tượng long lân quy phụng được điêu khắc cực kỳ tỉ mỉ. Những cây cột gỗ dát vàng bự chà bá lửa nhìn mà choáng ngợp.

Dạo quanh ngắm hết cung điện. Hắn và ba lại vòng ra sau hậu cung. Cơ mà nhìn
nát quá. Chiến tranh cũng tàn phá dã man thật. Mấy bờ tường rào chia cắt

Facebook Google Plus Twitter
123»
Cùng chuyên mục
Ngày Hôm Qua… Đã Từng
Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc
Hoa Dại
Ôi Cái Cuộc Đời Của Tôi
Bạn Trai Xấu Xa